Trái Me Chua/Ngọt
Thay đổi trang: << < 192021 > >> | Trang 19 của 23 trang, bài viết từ 271 đến 285 trên tổng số 333 bài trong đề mục
Thương Hoàng 01.10.2016 01:29:11 (permalink)
Phỏng Vấn

Có một ông được báo chí phỏng vấn
Hỏi việc gì ông muốn
Không dám nhưng làm là thành công
Hết nhíu mày, bóp trán ngồi suy nghĩ mênh mông
Ông ồ lên: thưa rằng lần thấy con muỗi đậu trên má vợ

Ông nói hổn hễn giọng thiếu hơi run sợ
Và đó là lần duy nhất thành công
Thương Hoàng 12.10.2016 22:35:29 (permalink)
Nếu Như

Nếu em là hổ dữ
Anh xin làm thỏ hiền
Chờ một lần du tiên
Làm vì sao sáng chói

Nếu em là con sói
Anh xin làm cừu non
Để nghe từng chiếc nhọn
Gặm nhấm vết trăm năm

Nếu em là mái gầm
Anh xin làm chuột nhắc
Để nghịch ngợm lí lắc
Nằm chờ đợi nụ hôn

Anh sẽ làm gà con
Để diều hâu em gắp
Trong vòng tay ấm áp
Anh mơ thấy thiên đường

Chỉ chọc ghẹo người thương
Chứ em làm con gái
Là mẹ bầy trẻ dại
Là người vợ anh yêu

Thôi đừng giận ... nhé cưng!
Thương Hoàng 18.10.2016 01:46:03 (permalink)
Chuyện Dài Facebook

Facebook ơi nhờ mi kết thêm bạn
Cũng vì mi ta ôm hận ngàn thu
Quá nửa đời mới ngộ ra mình ngu
Mê Facebook còn hơn mê con dzợ

Ta vì mi quên sứ mệnh đi chợ
Quên giặt đồ rửa chén và nấu cơm
Cám chưa khuấy heo qué khóc ôm xồm
Con khát sữa đòi ti mẹ tím tái

Ta vì mi bị phạt đi phạt lại
Quỳ sơ mít đến cả vỏ sầu riêng
Đêm khuya khoắc bị cấm cửa chuyện ghiền
Vì Facebook hết chít rồi đến chát

Thân già này kể như là cỏ rác
Nên hỏng cần con dzợ dzới bạn bè
Nghe dzợ hét làm thèng tui xếp re
Lên Facebook là anh hùng bàn phím

Chém chém chém ... thì cái mà chém gió
Thương Hoàng 22.10.2016 02:52:44 (permalink)
Khiếu Nại Khó Nói

Trong cuộc thi bơi lội thường niên
Với nội dung bơi bướm một trăm mét
Có cô kia lặn lội về hạn bét
Lên hội đồng khiếu nại kết quả thi

....

Ông trưởng ban hỏi cô muốn kiện gì
Cô ấp úng ..... dạ thưa ....
Vì sao gọi bơi bướm
Nhưng các chị ấy bơi bằng tay

Ông trưởng ban mặt đỏ ké đỏ gay
Về hội khảo ... rồi xếp cô hạng nhất
Một trăm mét mà bơi bướm chỉ mất
Mười hai phút kết quả thật thần kỳ

Môn bơi bướm phải thay đổi nội quy
Vì không ai dám bướm từ đó
Thương Hoàng 22.10.2016 03:35:24 (permalink)
Chuyện Hai Cái Bình Sữa Và Bộ Râu

Ngày xưa khi thượng đế tạo ra loài người
Vì bình đẳng nên không ai có ngực
Khi con khóc ...
Vợ chồng đùn đẩy nhau rồi buồn bực
Đàn ông đàn bà không ai nuôi được con

Và họ đưa nhau lên thiên đàng làm đơn
Xin ngài cấp phương tiện cho con bú
Nghe giải trình thượng đế khuyên về ngủ
Mai sớm lên núi nhận dụng cụ về nuôi con

Đàn bà thương yêu nên chẳng ngại khuya hôm
Họ lên núi khi gà vừa gáy sáng
Nhìn thấy dụng cụ hình nón treo trên cây bàng cây nhãn
Họ liền lấy hai chiếc gắn lên người

Đàn ông hay làm biếng ngủ lười
Họ lên núi khi mặt trời xế bóng
Nhìn thấy còn một dụng cụ duy nhất ....
họ nổi nóng ...
đánh nhau giành giật nên xé nhỏ nó ra

Kết quả là mỗi ông có hai hạt đâu đen đính lên da
Và các bà có thêm hai bình sữa cho con bú
Chuyện đến đây còn chưa đủ
Vì hôm sau thượng đế gọi họ lên núi phát râu

Cánh đánh ông họ liền bàn nhau
Nửa đêm là phải lên tới đỉnh núi
Mỗi người nhận được đến vài túi
Xem đi xe lại chẳng biết làm gì

Họ bàn bạc nghĩ suy
Và cuối cùng là gắn râu lên càm lên nách
Còn thừa họ đính lên tay lên chân lên ngực ... mọi ngõ ngách
Và lên cả cây trủy thủ phòng thân

Các chị đàn bà bận cho con bú nên chậm chân
Họ lên núi khi hoàng hôn tắt nắng
Mỗi người nhận được hai chùm chẳng
Họ vò đầu chẳng biết gắn vào đâu

Họ hội thảo với nhau thật lâu
Vì xấu hổ việc đến muộn lấy ít
Họ sẽ gắn hai chùm vào hai nơi chồng thích
Nhưng phải là nơi kín đáo để chị em chê cười
Thế là nách và chỗ khó nói hai môi

Chuyện bình sữa và chùm râu có vậy thôi
Các ông chồng tiếc của hay dành phần của bé
Các bà vợ cũng lắm khi ... nhớ xưa ... cà nhẹ
Lên càm của các đấng mày râu
Thương Hoàng 26.10.2016 05:57:26 (permalink)
Chuyện Nhà Heo 

Ngày sinh ta con lợn lòi sa bẫy 
Chân khập khiễng từng bước đi vào đời 
Tuổi trẻ thơ đầy sóng gió rong chơi 
Lúc nhớ rừng 
ủi khắp cùng thiên hạ 

Thiên Bồng Nguyên soái cũng lắm khi sa ngã 
Nên tâm hồn ta còn ngạ quỷ vô thường 
Nhưng hơn hẳn những kẻ giàu bất lương 
Thân lục súc 
nhưng không táp bừa bãi 

Dòng họ Trư chớ nào đâu vô loại 
Biết thương người gặp cùng khổ nguy nan 
Và lắm khi chịu ngang trái bẽ bàng 
Theo hầu hạ Đường tăng đi Tây Trúc 

Mấy mươi năm đường trần đầy cơ cực 
Chân bước hoài chưa thỉnh được chân kinh 
Ta ngẫm nghĩ - tửu sắc là tội tình? 
Nửa địa cầu 
ông nào không mê vợ! 

Đến ngọc hoàng còn vướng vào duyên nợ 
Nên phàm nhân 
bắt chước ngài làm theo 
Trư lão bị thiết bảng Tề Thiên nện mấy hèo 
Cái tội hiếp đáp gái nhà lành 
Nhưng Cao tiểu thơ còn hải đường tinh khiết 

Ta là lợn nên chịu nhiều thua thiệt 
Chê heo dơ 
khen thịt lợn thơm tho 
Khi rửng mỡ đem heo ra diễn trò 
Không có ta chắc loài người tiệt chủng 

Ta là lợn nên phải tập chịu đựng 
Đốt vòng đời 
thiêu đáy bể trầm luân 
Người mổ heo cười nghiêng ngả không ngừng 
Là con người sao thiếu lòng nhân đạo 

Ta là lợn đầy tính khí cao ngạo 
Trên đường trần chỉ mình ta với ta 
Vốn sợ người hơn sợ loài ác ma 
Ta lợn người, người lợn lòi lẫn lộn 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 07.11.2016 00:52:29 bởi Thương Hoàng >
Thương Hoàng 22.11.2016 05:13:29 (permalink)
Gởi Cô Chủ Quán Cà Phê Khói Sương

Xin chào cô chủ quán cà phê có hai chiếc răng thỏ trắng xinh
Làn hơi nhừa nhựa hữu tình như sương khói
Nhìn cô tôi cạn lời muốn nói
Thơ từ bay mất theo lối quen

Tôi biết ngày xưa mình vừa ốm vừa đen
Cái lưng khom khom đi cúi đầu xuống đất
Còn cô thì hương sắc ngây ngất
Những con chim lớp khác hót líu lo

Thân học trò nghèo ngày hai bữa đói no
Có đôi lần làm liều thập thò uống cà phê thiếu
Thuốc Capstan Sumit thèm nhưng chưa hút một điếu
Chỉ muốn tập tành nhả vòng tròn vây suối tóc mơ

Nhưng cô đâu đoái hoài đến đứa cù bơ
Nên tôi về dùi mài quần rách
Ba năm nấu cháo đèn sách
Tôi học ra trường ..... cô có con

Ngưỡng cửa cuộc đời như lúa mạ non
Bị con trâu bá hộ gặm nát bét
Thân nam nhi thì lẽ nào khóc thét
Tôi quảy đôi gánh rong ruổi bước tha hương

Một chiều thu khi mái tóc pha sương
Tôi chạnh lòng thương về vùng quá khứ
Giá như ngày ấy đừng do dự
Cô ký sổ ghi nợ thì .....
chắc bây tôi giờ đâu ế chổng ế chê

Phần số tôi đen hơn bả cà phê
Người ta vứt đi nhưng mùi vẫn thơm nhàn nhạt
Uống thêm hai ba lần nước dảo vị lạt
Đắng đót hoài đôi mắt đẹp năm xưa

Tôi ngồi gõ lóc cốc lòng đổ mưa
Ở giá mà mừng hơn được của rớt
Nếu cô nháy mắt gật đầu mình sẽ chớt
Vì quán cà phê cụt vốn hai vợ chồng cầm gáo xướng ca

Ông trời đặt để rất vị tha
Thôi thì sui gia cho trọn tình trọn nghĩa
Tôi gái trai đủ màu da từ muôn phía
Cô chấm đứa nào tôi gả chịu trừ tiền cà phê

<bài viết được chỉnh sửa lúc 22.11.2016 05:17:11 bởi Thương Hoàng >
Thương Hoàng 27.11.2016 07:42:00 (permalink)
Gặp Lại Cô Bắc Kỳ Nho Nhỏ

Những cánh phượng hồng bay về ngang cây mít ướt
Cô bắc kỳ nho nhỏ khóc sụt sịt sân trường
Tóc xõa bờ vai thật dễ thương
Tính trầm lặng, ưu tư như bà cụ

Nghe tiếng kẻng học sinh điểm danh đông đủ
Chỉ thiếu mình cô bạn nhỏ kia thôi
Bạn nghỉ học mấy hôm rồi
Bất chợt "chú bộ đội" dắt lên gặp giáo viên chủ nhiệm
Xin ngồi bàn đầu lớp

Bao nhiêu năm học chung chỉ thấy bạn gầy tóp
Nghe bố mắng vốn mới biết cận thị lâu rồi
Đầu năm cô Hoa xếp bạn ngồi cuối lớp gần tôi
Nghe mừng muốn chớt!
Nhưng bạn bỏ lên trên ngồi chung "anh" khác

Thời gian trôi tuổi hoa mình đi lạc
Nên bây giờ chẳng sánh bước chung đôi
Làm sui ư? tôi lỡ kết sui rồi
Thôi làm bạn già nhé cô bắc kỳ nho nhỏ
Thương Hoàng 08.12.2016 04:38:36 (permalink)
Hội Liền Ông Thờ Bà

Hởi các đấng trượng phu vai u thịt bắp
Thân nam nhi chi chí há sợ vợ nhà
Vợ thì do cha mẹ vợ sanh ra
Mình cũng do cha mẹ mình chín tháng mười ngày đau đớn

Vợ có làn môi cong cớn
Mình không hôn "ẻm" sao biết mùi đời
Vợ có đôi mắt sắc lẻm lá liễu buông lơi
Mình dỗ ngọt vài câu là lim dim sung sướng

Vợ có làn da trắng trời ban thưởng
Mình đen thui chắc nịt tôn vinh sắc vóc nàng
Vợ có mái tóc huyền phủ vai ngoan
Mình có đôi tay chải mịn màn chẳng cần gương lược

Không có mình vợ làm sao sống được
Cơm nấu thiếu người ăn nguội lạnh mà tiếc của thì béo phì
Quần áo nhà cửa sạch ngăn nắp rảnh rỗi sanh sầu muộn lâm ly
Không có mình làm sao có baby bồng ẳm

Không có mình vợ đâu cần phải tắm
Người bốc mùi hôi cũng chẳng sao
Chưng diện cho lắm có ai dòm đâu nà
Lâu dần dà đàn bà thành phái xấu

Không có mình làm sao vợ thành gấu
Làm bồ câu hay thỏ trắng đầy đường
Làm con gì nhìn cũng thấy dễ thương
Nhưng con gái không bao giờ thành phụ nữ

Thiếu mày râu thì lấy ai cho các nàng múa vuốt như hổ dữ
Và sách sử vắng những trang tranh đấu oai hùng
Ngập tràn các chương may vá thêu thùa lung lung
Vợ không ta thế giới tất sanh loạn

Thế cho nên chúng ta phải sửa soạn
Sáng dựng cờ khởi nghĩa xưng bá vương
Tối bắt các liền chị xoa bóp hầu hạ bên giường
Nhưng các liền ông nhớ đừng lay tỉnh

Là mơ thôi mà còn sợ bị quýnh
Nên vốn dĩ mình sợ vợ là bình thường
Sợ sệt rồi sẽ được yêu thương
Chứ dở dở ươn ươn 
"nó" ly dị là ra đường húp gió
<bài viết được chỉnh sửa lúc 13.12.2016 21:48:34 bởi Thương Hoàng >
Thương Hoàng 08.12.2016 05:14:40 (permalink)
Kiếp Đần Ông

Nằm nghĩ mấy đêm rồi mà mình giận thằng tôi
Cũng thân nam nhi chi chí mà bó gối ngồi xó bếp
Nghe quợ gọi bớ chàng của thiếp
Chân bủn rủn chạy te te hầu bà

Làm quần quật nào đâu dám kêu ca
Từ vịt gà heo qué và bầy chó
Đến tả sữa cho xấp nhỏ
Một tay chứ mấy
Đây lo tất chu toàn

Khi thì kẻ môi tim son
Lúc chải chuốt cài khuy áo
Ngày khuân vác trệu trạo
Tối mát xa mát gần

Trọng trách nặng hơn ngàn cân
Khi làm hài lòng bà chủ
Thiếu một nhịp là lảnh đủ
"Chia sớt con nào" ... tru tréo thâu đêm

Cuối tháng sửa xiêm y trịnh trọng đứng trang nghiêm
Đưa xấp tiền run run xin đồng lẻ
Khi thì không, lúc cho bắt quất vài quẻ
Ăn gói xôi mà nước mắt lưng tròng

Kiếp sau xin chớ làm đàn ông
Làm đàn bà hay bê đê cho sướng
Chỉ tay năm ngón như vị tướng
Khối kẻ đần rũ rượi dạ khâm tuân
<bài viết được chỉnh sửa lúc 09.12.2016 00:03:58 bởi Thương Hoàng >
Thương Hoàng 13.12.2016 01:05:56 (permalink)
Hai Cà Thọt Hết Thời

Nghĩ tủi thân xưa oai phong lẫm lẫm
Cưỡi ngựa mái dong ruổi chốn khuê viên
Khi tróc nả rạp sát người lên tiên
Lúc hết thời nằm co ro núp gió

Phần số mình sao cơ cực hơn chó
Không biết sủa nhưng phải dòm chừng nhà
Cày như trâu cho đêm bảy ngày ba
Ấy vậy mà ăn cơm thừa canh cặn

Chủ không vui thì đè ra chửi mắn
Được hài lòng tím rịm ngọn phi lao
Suốt bốn mùa luôn chiến trận lao đao
Chưa lần nào phải bọc thây da ngựa

Nhưng hôm nay chẳng dầu sôi khói lửa
Vì hết thời nằm thoi thóp bọc xương
Bà chủ no quất ngựa chuối lên đường
Mình rét run khi bị bóng ve vãn
<bài viết được chỉnh sửa lúc 14.12.2016 04:31:12 bởi Thương Hoàng >
Thương Hoàng 13.12.2016 22:40:21 (permalink)
Chợ Đời

Giữa xã hội nộ cuồng phong hải
Đàn ông gà mái
Đàn bà tác oai
Đi bên nhau suốt tháng năm dài
Một sớm mai bộc lộ bản tính

Nghĩ tức cười thế thời xu nịnh
Ông như thằng
Con chẳng ra con
Mảnh đất vuông trong quả đất tròn
Méo trong tay bọn phường vô lại

Kẻ không râu vô nghì ăn hại
Người không nhũ độc mộc héo hon
Muốn sống khỏe nằm mọp cúi lòn
Chừng hó he búa rìu tới tấp

Số phận ta nay ngữa mai sấp
Như đồng tiền lổ hoẽn âm dương
Khi chiến mã đạp cước tung cương
Lúc đất bằng chùn chân gối mỏi

Ta học hoài không biết khôn lỏi
Còn sĩ diện chẳng mua công hầu
Các người vinh khoan khoái vuốt râu
Ta kẻ hèn vò đầu cười mĩm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 14.12.2016 04:33:03 bởi Thương Hoàng >
Thương Hoàng 14.12.2016 04:34:53 (permalink)
Chuyện Buồn Làng Quê

Chán thay cái chuyện quê mình
Ông chủ tịch lịch xịch đi bổ túc văn hóa
Ông trưởng phòng bì bõm học tại chức rôm rả
Sáu phó phòng lúc nhúc bò chuyên tu

Một xí nghiệp toàn quan quyền đặc nghẹt như ruồi bu
Ba mươi triệu chia đều mỗi người dân gánh nợ
Kẻ bất tài nhưng lọc lừa bợ đở
Làm lãnh đạo giỏi ngồi chơi xơi nước
bới ra tiền

Người hiền đức bị trù dập hóa điên
Buông đôi tay bất lực nhìn giang sơn gấm vóc
Nhà mưa dột từ trên nóc
Các ngài ký kết
Biển đảo kêu gào

Không biết quê mình sẽ ra sao
Khi khắp nơi chạy đua cùng vật giá
Mỗi lít xăng cõng tám ngàn thuế khóa
Mỗi chiếc xe chở hai trăm phần trước bạ
lệ phí này nộp cho ai

Buồn thay chuyện sâu mọt bất tài
Suy cho cùng thì nơi nào cũng thế
Chúng bôi trơn để đặt mông lên ghế
Phải gậm nhấm vơ vét đủng đỉnh
núc ních mình

Khắp xó chợ đến đầu đường ngập mải chức cầu vinh
Chuyện quê mình nói hoài sao cho hết
<bài viết được chỉnh sửa lúc 16.12.2016 01:51:12 bởi Thương Hoàng >
Thương Hoàng 07.01.2017 02:33:17 (permalink)
Ngán Ngẫm

Ở cái xứ viễn tây riết phát ngán
Mùa xuân hoa cỏ dị ứng ho hen
Nhà nhà phì phò hơn bể lò rèn
Đi buôn khẩu trang chắc khấm khá

Mùa hạ nóng cháy da đến nghiệt ngã
Chiều tan sở lên xe nghe xèo xèo
Hai cái trứng chiên ốp la khét queo
Đi buôn muối tiêu dễ phú quý

Mùa thu lá rụng chổng khu hốt lòi trỉ
Xong nhà mình thì hàng xóm bay sang
Cúm ho hen mắt mũi rụa ràn
Đi buôn khăn giấy mau phát đạt

Mùa đông lạnh buốt da rát rạc
Chiều tan sở lên xe chuối đông liền
Đi buôn kính hiển vi hái ra tiền
Trời lạnh teo soi không thấy ... bí tiểu

Lạnh nóng hầm bà lằng đủ kiểu
Nhưng mùa đông buôn cà rem chắc ăn
Không cần thùng mốp muối bọt lằng nhằng
Bưng cái thúng đi rao kem không chảy

Cái xứ sở viễn tây miết phát hải
Nhưng rị mọ cũng chẳng biết đi đâu
Về miền nam nắng ấm không việc làm lo âu
Lên xứ bắc hay sang đông sợ tuyết đè ngộp thở

Thôi ở đại đây dù lỡ cỡ
Cũng còn cái chòi gọi là nhà
Hết kiếp thì ai cũng ra ma
Đi hay ở sau cùng rồi cũng chết
Thương Hoàng 10.01.2017 04:40:43 (permalink)
Nhõng Nhẽo

Bé đau răng làm sao anh cho kẹo
Thôi thương lắm đưa cục bông gòn
Bé se kỷ viên cho thật tròn
Nhét chèn đau ... phồng phồng đôi má

Khi bé tê tái khóc rền rã
Anh sẽ hát bài chú chim non
Đang bị sâu hai má căng tròn
Bé cười toe toét răng sâu rụng

Hay cột chỉ vào viên đạn súng
Anh bắn đùng răng hư bay vèo
Bé giật mình mè nheo
Anh cho keo ngọt dỗ dành nhé

Ở đời một chiếc sâu rên khẽ
Nguyên hàm có kẹo không dám nhai
Sợ lây lan con trai chạy dài
Răng hư bé nhõng nhẽo mít ướt
Thay đổi trang: << < 192021 > >> | Trang 19 của 23 trang, bài viết từ 271 đến 285 trên tổng số 333 bài trong đề mục
Chuyển nhanh đến:

Thống kê hiện tại

Hiện đang có 0 thành viên và 4 bạn đọc.
Kiểu:
2000-2024 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9