Tùy bút chứ không chit chát

Thay đổi trang: < 123456789 > | Trang 5 của 9 trang, bài viết từ 61 đến 75 trên tổng số 131 bài trong đề mục
Tác giả Bài
Nguyên Thạch

  • Số bài : 1097
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 06.09.2006
  • Nơi: Aỉ "Trần gian"tới"Mũi thương đau".
  • Trạng thái: offline
Re:Tùy bút - Nguyên Thạch 10.08.2019 06:20:11 (permalink)
[This post was marked as helpful]
Kêu gọi toàn dân đi chết, ĐCSVN đừng hòng





Nguyên Thạch (Danlambao) - Tóm lại, căn cứ vào những kinh nghiệm quá cay đắng phũ phàng trong suốt thời gian dài chung sống với LŨ, người dân chúng tôi đã nghiệm ra một cách chắc nịch rằng: Đảng chỉ là một lũ khốn nạn, gian xảo, trí trá, chuyên lợi dụng, một lũ điếm hèn không hơn không kém. Từ đó, đảng chớ bao giờ hy vọng gì ở người dân thêm nữa, mà đảng đã gây nên hệ lụy quá bi đát của ngày hôm nay ở Biển Đông nơi Bãi Tư Chính thì đảng phải gánh chịu. Đi chết với giặc Tàu hay chịu NHỤC muôn thuở với lịch sử, đó là chuyện của các ông bà. Dân chúng tôi quá chán ngán với những thứ bạo ngược và hung tàn lắm rồi.

*


Đảng cộng sản Việt Nam là một bọn điếm đàng, xảo trá, chuyên lợi dụng và vô trách nhiệm, bất luận là Hồ Chí Minh, Nguyễn Phú Trọng hay bất cứ tên chóp bu cộng sản nào khác thì cũng đều như nhau.

Trước đây, chúng lợi dụng lòng yêu nước cùng sức mạnh của toàn dân để đánh Pháp, chống Mỹ diệt "Ngụy" cho đến khi cướp được chính quyền thì ĐCSVN lại quay mặt lại với dân, xem dân như cỏ rác, như kẻ thù trong cái gọi là "Thế lực thù địch, diễn biến hòa bình".

Qua chuỗi kinh nghiệm đau thương ấy, giờ đây dân chúng ngoảnh mặt thờ ơ trước những lời hô hào có chỉ đạo "Toàn dân ra sức chống quân xâm lược Tàu cộng ở Biển Đông". Trước khi kêu gọi dân trong tay không tấc sắt thì các ông bà hãy chứng minh khả năng của các ông bà đi, vì guồng máy của đảng có vũ khí, máy bay, tàu ngầm, quân đội và côn an đông hơn quân Nguyên cơ mà. Cho nên thái độ thờ ơ của dân chúng đã hàm chứa nhiều lý do, mà những ý chính như sau:

1- ĐCS độc quyền "yêu nước" thì để các ông bà thực hiện cái quyền ấy, hãy tự lo mà đối đầu với Tàu cộng, hà cớ gì phải cần đến người dân vì đất nước đã thuộc về đảng từ khi đảng lên nắm guồng máy cơ mà. Cụ thể nhất là Quốc Hội có bao nhiêu người dân? Hay chỉ có đảng viên mới có quyền nắm quyền lực toàn bộ? Đảng có hơn 4 triệu 5 trăm ngàn đảng viên, nhất là gần 2 triệu đảng viên côn an, cảnh sát, dân phòng đã và đang hiếp dân thì ắt phải đủ sức chống Tàu chứ?

2- Khi ĐCS đi đêm, nối giáo cho giặc xâm chiếm đất liền, biển đảo của Tổ Quốc, người dân phản đối, xuống đường biểu tình hoặc nêu ý kiến phê phán thì guồng máy của các ông bà bắt bớ, đánh đập, bỏ tù... Nay cơm không lành, canh không ngọt với Tàu cộng thì các ông bà lại lợi dụng lòng yêu nước của dân mà chết thay cho đảng, rồi sau khi sự vụ không còn phức tạp nữa thì các ông bà lại sẵn sàng phủ nhận hết công ơn của dân mà chỉ giành lấy đó là công của đảng, rằng thì là "Đảng lãnh đạo tài tình"...Thứ nữa, khi xong chuyện rồi các ông bà lại theo dõi dân, bắt bớ tiếp thì sao? Dân tôi giờ đâu có ngu như mấy ông bà tưởng.

3- Toàn dân muốn thấy đảng chứng minh là: Hãy thả hết các tù nhân lương tâm (TNLT), những nhà đấu tranh này vì tinh thần yêu nước mà đứng lên chống giặc Tàu xâm lược. Dân muốn biết rằng là tại sao cũng chống giặc Tàu mà lúc thì bị hãm hại, bắt bớ giam cầm, lúc thì được cổ vũ khuyến khích? Cũng là giặc Tàu nhưng sao lại có sự khác biệt?

4- Đảng đã rước giặc vào nhà như: Cho thuê rừng 99 năm, Bô Xít Tây Nguyên, Lee&Man ở miền Tây Nam Bộ cùng các cơ sở gián điệp và quân sự trá hình như: Vân Đồn, Bắc Vân Phong, và Phú Quốc. Chưa đủ, các ông bà còn bố ráp thêm cái gọi là "Luật an ninh mạng" để che giấu ý đồ nối giáo cho giặc và khóa mồm người dân. Những chuyện này, các ông bà làm thì các ông bà chịu, chứ tại sao phải bắt dân đi chết? Tại sao guồng máy cai trị của các ông bà hô hào mà không trang bị cho dân chúng tôi súng ống đạn dược để chống Tàu? Hay là đảng sợ rằng khi dân có vũ khí thì sẽ chống các ông bà trước? Cái thứ "làm dữ thì lo xa", nó quá đúng đi thôi.

Cái tật điếm đàng của ĐCSVN vẫn không chừa! Kêu gọi toàn dân đánh giặc nhưng khi thất bại trong cuộc chiến thì đảng lại có cớ đổi thừa đổ lỗi cho dân chứ không phải tại đảng. Dân chúng tôi đã thừa biết điều đó. Bây giờ, những cái đảo đầy cứt chim ỉa, theo như lời mà bác của các ông bà đã nói, thì đảng các ông bà ra Bãi Tư Chính, mà ăn hết đi.

Bộ Cá Tra (Bộ Chính Trị) các ông bà cắt xẻ từng phần da thịt của mẹ Việt Nam dâng cho Tàu cộng để chia nhau đớp phân (fund), nay dân chúng tôi chỉ còn trơ bộ xương mà cũng không tha là sao?

Theo Hiến Pháp do các ông bà lập ra thì Quốc Hội là "cơ quan quyền lực tối cao", thế thì tại sao con mụ Chủ tịch hội trèo cột dừa Nguyễn Thị Kim Ngân lại hớn hở tay bắt mặt mừng với giặc? Cũng theo điều 4 HP thì đảng lãnh đạo toàn diện và triệt để, thế tại sao tên Tổng bí chủ lại nín như nín đ... trong thời điểm cực kỳ nghiêm trọng như tình trạng Biển Đông, ở Bãi Tư Chính hôm nay?

Tóm lại, căn cứ vào những kinh nghiệm quá cay đắng phũ phàng trong suốt thời gian dài chung sống với LŨ, người dân chúng tôi đã nghiệm ra một cách chắc nịch rằng: Đảng chỉ là một lũ khốn nạn, gian xảo, trí trá, chuyên lợi dụng, một lũ điếm hèn không hơn không kém. Từ đó, đảng chớ bao giờ hy vọng gì ở người dân thêm nữa, mà đảng đã gây nên hệ lụy quá bi đát của ngày hôm nay ở Biển Đông nơi Bãi Tư Chính thì đảng phải gánh chịu. Đi chết với giặc Tàu hay chịu NHỤC muôn thuở với lịch sử, đó là chuyện của các ông bà. Dân chúng tôi quá chán ngán với những thứ bạo ngược và hung tàn lắm rồi.



Nguyên Thạch
danlambaovn.blogspot.com

 
#61
    Nguyên Thạch

    • Số bài : 1097
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 06.09.2006
    • Nơi: Aỉ "Trần gian"tới"Mũi thương đau".
    • Trạng thái: offline
    Re:Tùy bút - Nguyên Thạch 13.08.2019 05:52:58 (permalink)
    [This post was marked as helpful]
    Các tướng lãnh hãy cùng toàn dân diệt trừ tên Thái thú Nguyễn Phú Trọng cùng bè lũ tay sai cho Trung cộng





    Nguyên Thạch (Danlambao) - ...Nguyễn Phú Trọng với cương vị Chủ tịch nước kiêm chức Tổng bí thư của đảng cầm quyền đã làm được những gì ngoài việc tiếp tay, nối dáo cho kẻ thù truyền kiếp của Việt tộc từ phương Bắc? Chủ tịch Quốc Hội, một "cơ quan quyền lực tối cao" (theo chữ nghĩa) đã làm được gì ngoài chuyện làm nô tì cho thiên triều Tàu cộng? Nguyễn Xuân Phúc, Ngô Xuân Lịch cùng các quan chức, tướng lãnh chóp bu của ĐCSVN đã làm gì hay chỉ biết cúi đầu vâng dạ với bọn cướp Tập Cận Bình và ĐCSTQ?



    Không còn nghi ngờ gì nữa, Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Thị Kim Ngân, Trần Quốc Vượng, Phạm Minh Chính, Ngô Xuân Lịch, Hoàng Trung Hải... là những tên Thái thú tiếp tay nối giáo cho giặc Tàu cộng. Chúng đã cúi mọp quì lạy thiên triều, rước những đoàn voi hung hãn về Biển Đông, Bãi Tư Chính, Chữ Thập, Châu Viên, Đá Gaven, Đá Tư Nghĩa, Đá Vành Khăn, Đá Subi và Gạc Ma, Tây Nguyên, Vũng Áng, Khánh Hòa, Bình Dương, miền Tây Nam Bộ, Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc cùng các tỉnh thành khác khắp ba miền Nam Trung Bắc. 

    Giặc Tàu giờ đây đã tràn lan khắp mọi nơi, từ Trung ương đảng đến Bộ Chính trị, từ Bộ Quốc phòng đến các tướng lãnh đan tâm làm tay sai... Trung cộng đã và đang nắm toàn bộ nền kinh tế nước Việt để biến nơi đây thành một con nợ và phải trả bằng đất đai, biển đảo cùng bao tài nguyên mà xứ này đang có. 

    Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng ở Bãi Tư Chính, nơi mà ngay cả Hoa Kỳ và các nước đồng minh Anh, Pháp, Nhật, Ấn Độ... cũng rất quan tâm lo lắng và đưa cả chiến hạm đến đây trực diện thì quốc gia bị Trung cộng trực tiếp xâm chiếm vào chủ quyền lãnh hải bên trong 200 hải lý của Việt Nam mà Công Ước của Liên Hiệp Quốc về Luật Biển (United Nations Convention on Law of the Sea - UNCLOS) đã chứng nhận như là một Công Pháp Quốc Tế. Thế mà đảng và nhà cầm quyền CSVN vãn câm như hến! Thế mà Chủ tịch Nước kiêm Tổng bí thư đảng, kiêm Bí thư Quân ủy trung ương Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch Quốc hội, cơ quan quyền lực tối cao (trên chữ nghĩa, chứ không trên thực tế), Nguyễn Thị Kim Ngân, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc cùng Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Ngô Xuân Lịch... tất cả đều câm nín. 

    Những người luôn tự cho rằng họ yêu đất nước, vì dân tộc nhưng khi tình cảnh của đất nước đang lâm vào lúc nguy ngập nhất thì thái độ của chúng vẫn im lặng! Vậy, "im lặng không là đồng lõa" thì là gì?. 

    Giữa lúc tình hình như dầu sôi lửa bỏng nơi Biển Đông ở Bãi Tư Chính mà Nguyễn Phú Trọng vẫn trốn chui trốn nhũi cũng đã đủ chứng minh ông ta là thứ gì rồi. Những người còn cảm thấy có trách nhiệm với đất nước, với dân tộc trong tình huống bi đát hiện nay hãy can đảm đứng lên cùng toàn dân trừ khử những tên phản quốc. 

    Mới đây, vào ngày 31-7-2019 tại hội nghị các Bộ trưởng ASEAN ở Bangkok, Phó thủ tướng, Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Phạm Bình Minh cũng đã nói thẳng mặt Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Trung Quốc Vương Nghị rằng: "Đặc biệt, tàu khảo sát Hải Dương 8 của Trung Quốc được các tàu hải cảnh và dân binh hộ tống xâm phạm vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam, tiến hành các hoạt động khảo sát trái phép. Những hành động này vi phạm nghiêm trọng quyền chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam theo Công ước Luật biển 1982. Nghiêm trọng hơn, đây là diễn biến tiếp theo các hoạt động cải tạo bồi đắp quy mô lớn và quân sự hoá các cấu trúc tranh chấp trên biển". Phạm Bình Minh chỉ đích danh Trung Quốc và tàu khảo sát HD-8 là xâm phạm khiến tên Vương Nghị rất tức tối. 

    Liệu rằng ĐCSTQ và ĐCSVN sẽ có phản ứng hay trả thù ra sao đối với Phạm Bình Minh? 

    Với tuyên bố của Trung tướng Ngô Minh Tiến - Phó Tổng Tham mưu trưởng QĐND thì bọn Nguyễn Phú Trọng, Ngô Xuân Lịch có xử lý không? Hay cho lên chức? 

    Với video clip tiết lộ bí mật cũng như khẳng định: "Trung Quốc không bao giờ từ bỏ dã tâm thôn tính Việt Nam" của Thiếu tướng Trương Giang Long thì Tàu khựa và Nguyễn Phú Trọng chừng nào sẽ sát hại ông ta?. 

    Ai bảo đảm là Đại tướng Lương Cường, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Quân ủy Trung ương, Bí thư trung ương đảng, Ủy viên Ban thường vụ Quân ủy trung ương không là gián điệp cho Hoa Nam?. 

    Ngày xưa, cách đây hơn 2.000 năm, lịch sử oai hùng của Việt tộc đã dựng nên cuộc khởi nghĩa, kháng chiến anh dũng, chống giặc ngoại xâm Đông Hán, giữ gìn và thống nhất đất nước mà bất cứ người dân Việt Nam nào cũng biết, và ngay cả Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump cũng đã nhắc đến, đó là hai nữ anh hùng của dân tộc Việt Nam, đó là Trưng Trắc và Trưng Nhị. Trước quân đông, sức mạnh của Mã Viện, Hai Bà Trưng đã gieo mình xuống dòng sông Hát Giang tuẫn tiết. 

    "Đô kỳ đóng cõi Mê Linh 
    Lĩnh Nam riêng một triều đình nước ta" 
    (Theo Đại Nam quốc sử diễn ca) 

    Gần 1.800 năm trước, năm 226 (Bính Ngọ), có bà Triệu Thị Trinh, hay Triệu Quốc Trinh, tức Triệu Ẩu, là nữ phái chân yếu tay mềm nhưng bà đã khẳng khái nói rằng: "Tôi chỉ muốn cưỡi cơn gió mạnh, đạp luồng sóng dữ, chém cá trường kình ở Biển Đông, lấy lại giang sơn, dựng nền độc lập, cởi ách nô lệ, chứ không chịu khom lưng làm tì thiếp cho người ta". 

    Hai thế kỷ trước thì có đại quan Phan Thanh Giản (1796-1867) đã chọn cái chết can trường vì hiểu rõ tình hình yếu kém của quân Nam với gươm dáo cung tên và súng cổ không thể chống lại vũ khí tối tân cùng quân lính thiện chiến Pháp, Quan Kinh Lược Sứ Phan Thanh Giản đã uống thuốc độc tự tử để thể hiện chí khí sống chết theo thành. 

    Gần hơn nữa thì miền Nam nước Việt có Ngũ Tướng Quân: Thiếu tướng Nguyễn Khoa Nam, Thiếu tướng Phạm Văn Phú, Thiếu tướng Lê Văn Hưng, Chuẩn tướng Trần Văn Hai, Chuẩn tướng Lê Nguyên Vỹ cùng bao chiến sĩ vô danh thuộc Quân lực VNCH đã dũng cảm hy sinh chết theo thành, chết theo vận mệnh của đất nước. 

    Trong số các bậc anh hùng ấy, nếu nói riêng về hải chiến thì có Ngô Quyền (898-944) với đại chiến Bạch Đằng Giang chôn xác quân Nam Hán, Hưng Đạo Đại Vương -Trần Quốc Tuấn Trận nổi tiếng với trận thủy chiến diệt quân Nguyên ở sông Bạch Đằng năm 1288. Trần Quốc Tuấn đã khẳng khái với vua Trần Nhân Tông rằng: “Xin bệ hạ hãy chém đầu tôi trước rồi sau sẽ hàng”. 

    Và dĩ nhiên lịch sử đã không quên Hải chiến Hoàng Sa là một trận chiến giữa Hải quân Việt Nam Cộng hòa và Hải quân Trung cộng xảy ra vào ngày 19 tháng 1 năm 1974 trên quần đảo Hoàng Sa với tinh thần anh dũng khai hỏa trước để thể hiện sự bất khuất trước hải lực của giặc thù Tàu cộng của Hải quân Thiếu tá Ngụy Văn Thà cùng 74 chiến sĩ Hải quân thuộc QL/VNCH. 

    Lịch sử từ ngàn xưa cho đến thời cận đại đã rành rành ghi lại chứng tích của bao vị anh hùng nữ sĩ với khí phách của người con dân nước Việt đã anh dũng chống lại giặc ngoại xâm Hán, Mãn, Nguyên, Mông, Thanh. Những vai u thịt bắp, những tướng tá với trong tay quân lính, tàu ngầm, xe tăng, hỏa tiển... đành quay mặt với tiền nhân? Há chịu cúi đầu khuất phục trước quân giặc Tàu cộng hiện nay?. 

    Trước các chứng tích không thể phủ nhận tinh thần yêu đất nước, có bổn phận và trách nhiệm với dân tộc qua bao thế hệ dựng nước và giữ nước của tiền nhân, hôm nay Nguyễn Phú Trọng giữ cương vị Chủ tịch Nước và kiêm cả chức Tổng bí thư của đảng cầm quyền đã làm được những gì ngoài việc tiếp tay, nối dáo cho kẻ thù truyền kiếp của Việt tộc từ phương Bắc? Chủ tịch Quốc Hội, một "cơ quan quyền lực tối cao" (theo chữ nghĩa) đã làm được gì ngoài chuyện làm phận nô tì cho thiên triều Tàu cộng? Nguyễn Xuân Phúc, Ngô Xuân Lịch cùng các quan chức, tướng lãnh chóp bu của ĐCSVN đã làm gì hay chỉ biết cúi đầu vâng dạ với bọn cướp Tập Cận Bình và ĐCSTQ? 

    Hôm nay, các tướng lãnh của cái gọi là Quân Đội Nhân Dân có ai, hay những ai nguyện hy sinh cho đất nước và dân tộc trước sự xâm lăng hung hãn của Trung cộng qua các vụ việc đất liền, vịnh, thác, ải và biển Đông? Ai, ai là những người nắm trong tay quyền bính, là những tướng xứng danh là tướng để cứu lấy dân tộc và lưu danh thiên cổ?. 

    12.08.2019


    Nguyên Thạch 
    danlambaovn.blogspot.com

     
    #62
      Nguyên Thạch

      • Số bài : 1097
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 06.09.2006
      • Nơi: Aỉ "Trần gian"tới"Mũi thương đau".
      • Trạng thái: offline
      Re:Tùy bút - Nguyên Thạch 18.08.2019 16:08:39 (permalink)
      Trung Quốc sẽ không bao giờ từ bỏ dã tâm thôn tính Việt Nam





      Nguyên Thạch (Danlambao) - Trung Quốc sẽ không bao giờ từ bỏ dã tâm thôn tính Việt Nam. Đó là lời khẳng định được chứng minh qua hàng ngàn năm lịch sử. 

      Đảng cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) chẳng những đã không học hỏi được gì qua hàng ngàn năm lịch sử hào hùng oanh liệt ấy mà còn cố tình ngoảnh mặt quay lưng với Tổ Tiên tiền nhân với bao đời máu chảy thành sông, xương chồng thành núi của Việt tộc. Chúng chỉ biết đảng là trên hết, chỉ xem quyền tiền là quan trọng hơn cả. Với chúng tiền đồ và dân tộc chỉ là những thứ không đáng để quan tâm.

      Với sự nhận thức hạn hẹp và ích kỷ như vậy, nó đã thể hiện những con người thấp hèn trong phong cách sống, đồng thời cũng lộ rõ tâm tính của một lũ phản bội. Phản bội Tổ Tiên, phản bội đồng bào, phản bội giống nòi. 

      Câu nói "Không có gì quý hơn Độc lập Tự do" chỉ là một trong những câu trá ngữ để lừa mị từ một tên người Tàu gốc Hẹ, chức vụ Thiếu tá trong Bát lộ quân có tên Hồ Quang. Chính Hồ Chí Minh cùng lớp đồ đệ, con cháu là Hồ Đức Mạnh, Nguyễn Văn Linh, Nguyễn Phú Trọng cùng bao hèn quan, hèn tướng là những tên nối dáo cho giặc từ phương Bắc vốn dĩ đã muốn nuốt chửng nước Nam qua bao đời. Nay với sự bảo kê của thiên triều cho sự sung mãn về về quyền lẫn tiền, chúng càng góp sức với giặc một cách đắc lực hơn. 

      ĐCSVN chỉ là một lũ hạ đẳng trong tư duy nhận thức và góc nhìn về chủ thể của quốc gia cùng mối bang giao quốc tế. Hôn quân đã thế, hôn quan, hèn tướng cũng cùng một giuộc. Giữ chức Thượng tướng, Thứ trưởng Bộ quốc phòng, Tổng cục trưởng Tổng cục 2 (2002-2009) Nguyễn Chí Vịnh là nhân vật chính trong chủ trương 3 Không: 

      - Không tham gia các liên minh quân sự, không là đồng minh quân sự của bất kỳ nước nào. 

      - Không cho bất cứ nước nào đặt căn cứ quân sự ở Việt Nam. 

      - Không dựa vào nước này để chống nước kia. 

      Trong tình thế ở Biển Đông, cũng như trên đất liền hiện nay mà Tàu cộng với tiềm năng vũ lực đông, vũ khí mạnh đã và đang hung hãn lấn chiếm các đặc khu kinh tế ở Biển Đông có trữ lượng dầu khí lớn, các cứ điểm quan trọng trên đất liền và nắm chủ đạo về nền kinh tế Việt Nam thì 3 KHÔNG trên là chủ ý CÔ LẬP Việt Nam vốn dĩ đã yếu lại càng cô độc hơn. Đây được xem là mưu đồ vô cùng thâm độc của bá quyền Trung cộng nhằm cô lập Việt Nam với các nước hùng mạnh trên thế giới, trong đó đặc biệt là Hoa Kỳ. 

      Quyền Trung tướng Ngô Minh Tiến, trong khi Trung cộng xâm phạm bãi Tư Chính của Việt Nam, đã tuyên bố khi dự buổi kỷ niệm 92 năm Ngày thành lập Quân Giải phóng nhân dân Trung Quốc tại Hà Nội: "...vun đắp cho tình hữu nghị bền lâu... đó không chỉ là tâm nguyện của nhân dân và quân đội Việt Nam và Trung Quốc mà còn là tâm nguyện, khát vọng của thế giới văn minh ngày nay..." 

      Ông Tiến đã tiếm danh và đánh đồng quân đội và cả nhân dân Việt Nam muốn vun đắp tình hữu nghị! Nhân dân Việt Nam nào muốn vun đắp tình hữu nghị với giặc Tàu cộng hả ông Hèn tướng bố láo? Có phải ông đang lấp liếm thay cho Trung cộng để xoa dịu mối căm hận của dân Việt với kẻ thù truyền kiếp không? Và lờ đi sự khinh miệt của cộng đồng thế giới văn minh? 

      Tướng Trương Giang Long cũng đã khẳng định rằng: "Trung Quốc sẽ không bao giờ từ bỏ dã tâm thôn tính Việt Nam" và Trung Quốc đã cài cắm hàng trăm gián điệp vào tổ chức của đảng cùng nhà nước CSVN thì Nguyễn Phú Trọng sẽ nghĩ gì và sẽ hành xử ra sao với một sĩ quan cao cấp đã nêu ra sự thật. 

      - Quân đội CSVN hiện nay có 415 tướng (3 đại tướng, 18 thượng tướng, 81 trung tướng, 313 thiếu tướng). 

      - Công an có 205 (1 đại tướng, 6 thượng tướng, tối đa 40 trung tướng, còn lại là thiếu tướng). Cộng lại cả hai là 420 tướng. Trong số 420 tướng này, có bao nhiêu là TƯỚNG HÈN, tướng gián điệp cho Trung cộng? 

      Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Thị Kim Ngân hay bất cứ kẻ nào đang có trong tay quyền bính rồi cũng chẳng mang theo được gì ngoài thứ ô danh muôn thuở mà lịch sử sẽ đời đời nguyền rủa như Lê Chiêu Thống, Trần Ích Tắc và gần đây là Hồ Chí Minh. 


      Vua của một nước với "Tứ trụ triều đình" và một lực lượng hèn tướng đông đảo như vậy, lại lâm vào cái hoàn cảnh đơn độc của Việt Nam hiện nay như đã nêu thì đất nước sẽ ra sao? Hỏi tức trả lời. Bởi thế, Tàu cộng sẽ chẳng ngần ngại gì mà tiếp diễn những bước hung hãn kế tiếp sau vụ bãi Tư Chính như xâm chiếm nốt những đảo còn lại do QĐVN còn đang trấn giữ, hoặc ngay cả tiến hành khai thác dầu khí ngay trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam (EEZ) là những điều không thể tránh khỏi, vì đảng cùng guồng máy cầm quyền CSVN đã tạo cơ hội rất thuận lợi cho chuyện thôn tính này. Tại sao không? 

      17.08.2019


      Nguyên Thạch 
      danlambaovn.blogspot.com

       
      #63
        Nguyên Thạch

        • Số bài : 1097
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 06.09.2006
        • Nơi: Aỉ "Trần gian"tới"Mũi thương đau".
        • Trạng thái: offline
        Re:Tùy bút - Nguyên Thạch 25.08.2019 14:02:23 (permalink)
        [This post was marked as helpful]
        Nếu chiến hạm Quang Trung HQ-016 và HQ-012 thuộc quyền chỉ huy của VNCH thì HD-8 sẽ banh xác





        Nguyên Thạch (Danlambao) - Đi vào cụ thể của những vụ việc trước đây cũng như hôm nay qua những mưu lược của Trung cộng cho riêng trường hợp Việt Nam và Biển Đông, trước nhất phải khẳng định rõ một điều mà hầu như ai cũng biết, đó là: Tàu cộng muốn thôn tính Việt Nam và ý muốn đó được gọi nôm na là CƯỚP. Thứ đến, mục đích của kẻ cướp là CƯỚP của chứ không phải là để bị bắt hay để giết người. Thứ mà Tàu cộng muốn nhất là Biển Đông, cái mà Tàu cộng sợ nhất là CHẾT vì chiến tranh. Nếu lần này cướp không được thì chạy để chờ có dịp cướp tiếp. Đó là sách lược của Trung cộng. 



        Vũ khí là vật chất được con người chế tạo ra để tự vệ hoặc tấn công khi cần thiết. Sử dụng vũ khí đúng thời, đúng lúc là do tinh thần của con người quyết định. Tàu ngầm, chiến hạm ở trong tay những kẻ chủ bại, hèn nhát thì những thứ ấy nếu nói theo cách dân dã là nên đem đi trồng hành, có lẽ hữu ích hơn. 

        Nếu là những chính trị gia giỏi, những nhà quân sự tài ba trong binh lược thì họ sẽ biết được khi nào tiến, khi nào lui, lúc nào đánh, lúc nào ngưng và phải biết được mục đích của kẻ địch là gì. 

        Đi vào cụ thể của những vụ việc trước đây cũng như hôm nay qua những mưu lược của Trung cộng cho riêng trường hợp Việt Nam và Biển Đông, trước nhất phải khẳng định rõ một điều mà hầu như ai cũng biết, đó là: Tàu cộng muốn thôn tính Việt Nam và ý muốn đó được gọi nôm na là CƯỚP. Thứ đến, mục đích của kẻ cướp là CƯỚP của chứ không phải là để bị bắt hay để giết người. Thứ mà Tàu cộng muốn nhất là Biển Đông, cái mà Tàu cộng sợ nhất là CHẾT vì chiến tranh. Nếu lần này cướp không được thì chạy để chờ có dịp cướp tiếp. Đó là sách lược của Trung cộng. 

        Biết rõ nguyên tắc trên, người bị cướp hoặc là phải la làng, hoặc là phải có phản ứng mạnh. Những phản ứng mạnh này, phần trăm cao là sẽ có tác động khiến kẻ cướp phải e dè và bỏ chạy. 

        Theo nguyên tắc trên, đảng cùng nhà cầm quyền CSVN không thể có thái độ nhút nhát, nhu nhược, giữ thái độ im lặng khi kẻ cướp Trung cộng muốn làm gì thì làm, muốn lấy gì cứ lấy, mà phải đưa vụ việc (la làng) trước công chúng, trước Toà Án Quốc Tế để luật pháp phân xử. 

        Việt Nam và Biển Đông, mà cụ thể là ở bãi Tư Chính hoặc ngay cả số đảo khác như: Gạc Ma, Chữ Thập, Subi, Gaven, Vành khuyên, Châu Viên và Tư Nghĩa mà Trung cộng đã cướp giữ cũng như tái tạo để xây dựng căn cứ quân sự kiên cố và sân bay hiện đại, nơi trú ẩn cho tàu ngầm, kho chứa nhiên liệu... Bãi Tư Chính thuộc chủ quyền không thể chối cãi của Việt Nam chiếu theo Luật Biển UNCLOS 1982 đã phân định, nó nằm trong phạm vi 200 hải lý, cách đất liền Việt Nam (Vũng Tàu) 160 hải lí và cách bờ biển Hải Nam của Trung Quốc là 600 hải lý. Đồng thời, cũng theo UNCLOS thì bãi ngầm Tư Chính cũng được qui định nằm trong khu Đặc Quyền Kinh Tế của Việt Nam. 

        Vấn đề Biển Đông, Trung cộng đã trắng trợn vi phạm Công Pháp Quốc Tế mà hầu hết cả thế giới ai cũng biết. Nhưng với tham vọng bành trướng, muốn làm bá chủ toàn cầu, Trung cộng chẳng những với tuyên bố chủ quyền vô căn cứ, mà họ còn ngang ngược ngông cuồng đem cả hàng không mẫu hạm, tàu ngầm, chiến hạm cùng cả "Lực lượng dân quân" đến đây (Biển Đông) để dương oai diễu võ nhằm hăm he, bắt nạt các nước nhỏ như Việt Nam, Philipines, Mã Lai và Nam Dương trong thái độ tự cho là một cường quốc. 

        Với sách lược bá đạo, tạo nên SỰ VIỆC ĐÃ RỒI, Trung cộng từ được đến lời, chứ không hề lỗ. Hãy đơn cử một thí dụ: Biển Đông có trữ lượng dầu khí mà theo EIA dự đoán thì Biển Đông nắm giữ trữ lượng khoảng 11 tỷ thùng dầu và 190 nghìn tỷ feet khối khí đã được chứng minh và ở dạng tiềm năng. 

        Như vậy, theo báo cáo công bố hôm 7/2, trữ lượng dầu mỏ tiềm năng ở Biển Đông cao hơn so với trữ lượng dầu mỏ đã được chứng minh của Mexico, Angola và Azerbaijan. Tuy nhiên, con số này vẫn ít hơn so với trữ lượng 14,8 tỷ thùng dầu đã được chứng minh của Trung Quốc và bằng khoảng một nửa trữ lượng dầu đã được chứng minh của Mỹ (20,6 tỷ thùng), theo CIA World Factlook. (1) Nếu chiếm được và làm chủ Biển Đông thì Tàu cộng sẽ sở hữu khoảng 15.000.000.000 (15 tỉ) thùng dầu và 190 nghìn tỷ feet khối khí ngay ao nhà mà không phải đi mua ở xa. Trữ lượng dầu khí khổng lồ này, đương nhiên sẽ trợ lực cho nền kinh tế của Tàu cộng trở thành vị thế số 1. 

        Riêng ở khu vực 06.1, còn được gọi bãi ngầm Tư Chính có trữ lượng dầu khí ước đoán mà Theo Giáo sư Carl Thayer thuộc Đại học New South Wales của Australia, Bãi Tư Chính được ước tính có trữ lượng khoảng 45 triệu thùng dầu và 172 tỷ mét khối khí. Đây cũng là nơi có một loạt các lô dầu khí đang hoạt động của Việt Nam thuộc bể Nam Côn Sơn, cung cấp đến 10% nhu cầu năng lượng cho cả nước. (2) Vậy nếu cướp được bã Tư Chính cùng các lô lân cận thì Tàu cộng có được nguyên khối, còn bằng "hợp tác" để chia đôi thì kẻ cướp vẫn có ít nhất là hơn một nửa, tức khoảng 22.5 triệu thùng dầu và 86 tỉ mét khối khí. 

        Còn gì vô lý hơn khi nhà cửa, tài sản của bạn mà kẻ cướp xông vào rồi nói toàn bộ là của nó hoặc buộc chủ nhà, chủ tài sản phải chia đôi!. 

        Đảng cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) hôm nay là chủ nhà Việt Nam, chủ tài nguyên thuộc đất nước, thế mà cúi mặt làm ngơ trước kẻ cướp Tàu khựa thì thái độ này đáng để gọi là chủ gì nếu không là CHỦ NGỤC?. 

        Nếu chiến hạm Quang Trung HQ-016 và Lý Thái Tổ (HQ-012) thuộc quyền chỉ huy của VNCH thì HD-8 cùng các tàu hải giám và các chiến hạm của Trung cộng sẽ banh xác, vì những sĩ quan cùng chiến sĩ thuộc Quân lực Hải quân Việt Nam Cộng Hòa là những người lính có tinh thần yêu nước, chí khí dũng cảm can trường với Tổ Quốc-Danh Dự-Trách Nhiệm, mà riêng binh chủng Hải Quân thì Thiếu Tá Ngụy Văn Thà cùng 74 sĩ quan, chiến sĩ dám nổ pháo trước bắn vào giặc Tàu với dàn hỏa lực mạnh hơn và các vị anh hùng này đã chấp nhận hy sinh cho Tổ Quốc mà lịch sử đã khắc ghi. 

        Còn HQ-016, HQ-012 thì sao? Câu hỏi quá khó để trả lời vì BCT và TUĐCSVN là những tên Thái thú tuân lệnh thiên triều, cùng QĐVN có quá nhiều (200 tên, theo Thiếu tướng Trương Giang Long) gián điệp phục vụ Tàu cộng. Tuy khó trả lời nhưng người viết cũng mong kèm theo đây mấy lời thơ: 

        Đêm Biển Đông mây đen che trăng trĩu 
        niềm bâng quơ... trận chiến hay hòa bình? 
        dăm chiến hữu canh khuya bầu túy ngọa 
        nhỡ mai đây chinh chiến chẳng trở về. 

        Anh vẫn biết mình chỉ là tôi tớ 
        quân ủy kia, tên Thái thú ngụy hình 
        nhắm thẳng nó, cắc cù AK nổ 
        cứ vờ như viên đạn chỉ vô tình.
         (3) 

        *

        Ghi chú: 

        (1) https://petrotimes.vn/bao-cao-kinh-n...ong-88723.html 

        (2) https://www.rfa.org/vietnamese/in_de...019140405.html

        (3) https://danlambaovn.blogspot.com/201...que-huong.html

        21.08.2019


        Nguyên Thạch 

        danlambaovn.blogspot.com
         
        #64
          Nguyên Thạch

          • Số bài : 1097
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 06.09.2006
          • Nơi: Aỉ "Trần gian"tới"Mũi thương đau".
          • Trạng thái: offline
          Re:Tùy bút - Nguyên Thạch 26.08.2019 14:16:35 (permalink)
          [This post was marked as helpful]
          Liệu bãi Tư Chính có phải là Gạc Ma 2, một vết nhục của ĐCSVN?




          Nguyên Thạch (Danlambao) - Trước dã tâm của bọn ĐCSVN, trước hành động bá quyền của Trung cộng, trước hoàn cảnh nước nhà sẽ lọt vào tay giặc, trước hình ảnh Việt tộc sẽ lâm vào cảnh đọa đày đau đớn trong tròng ách NÔ LỆ... Là những đoàn quân trực diện với giặc thù, các anh phải ra tay. Những cái chết của các anh sẽ là những lằn dao vạch mặt tên Thái thú Nguyễn Phú Trọng cùng đồng bọn hèn hạ cúi mặt đồng lõa với giặc thù khốn kiếp. 



          Hành động đê hèn của Bộ quốc phòng và ĐCSVN lại một lần nữa có thể tái diễn một tuồng bất nhân, lấy sinh mạng con người cùng tài sản quốc gia để phục vụ cho manh tâm bán nước? 

          Không còn gì nhẫn tâm hơn khi đem những người lính muốn chiến đấu cho Tổ Quốc ra làm bia sống cho giặc thù nã đạn. Với thâm ý quy thuận giặc để có được quyền chức tiền bạc và ngôi vị Thái thú, Chủ tịch nước, Tổng bí thư kiêm Chủ tịch quân ủy trung ương, Nguyễn Phú Trọng cùng các chóp bu trong quân đội và công an đã ngầm thỏa thuận với nhau bằng mọi phương thức phải phục vụ cho mẫu quốc Trung cộng để có được cuộc sống sung túc cho bản thân cùng băng đảng riêng mình. Sự vẹn toàn của lãnh thổ và lãnh hải, đời sống của người dân với tương lai dân tộc, với chúng chẳng phải là việc hệ trọng và cần thiết. 

          Hẳn không mấy ai đã quên hình ảnh của 64 chiến sĩ Công binh ở Gạc Ma Trường Sa cách đây 31 năm vào ngày 14-3-1988, mình trần tay không vũ khí phải hứng chịu những lằn đạn của quân thù khiến thân thể không toàn vẹn và thân xác đã bị chôn vùi dưới lòng đại dương, họ vĩnh viễn ra đi, không bao giờ trở lại với vợ con, cha mẹ, anh em bởi mưu đồ thâm độc của cái gọi là Bộ chính trị ĐCSVN mà tên sát nhân Lê Đức Anh là Bộ trưởng. 



          Hôm nay, nơi bãi Tư Chính ở Biển Đông, số phận của các chiến hạm như Quang Trung HQ 016 và Lý Thái Tổ HQ 012 hoặc bất cứ tàu bè "chấp pháp" nào đang có mặt nơi đây, rồi sẽ ra sao? 

          Những sĩ quan, những người lính Hải quân CSVN, những đoàn cảnh sát biển rồi sẽ phải nhận lãnh hậu quả thế nào cho một nước cờ thâm độc? 

          Sinh mệnh là thứ vô cùng quan trọng mà ai cũng muốn bảo vệ nó nhưng đã mang vào nghiệp lính thì sự hy sinh mạng sống của riêng mình cho Tổ Quốc là chuyện bình thường nếu sự hy sinh ấy hào hùng đầy tính chính nghĩa. 

          Lịch sử có thể lặp lại, cho dù các anh có biết hay không biết hoặc giả đang trong trạng thái mơ hồ cho một thế trận mà các tay "lãnh đạo" của các anh là những tên Thái thú lúc ẩn, lúc hiện như những con ma vạn hình. 

          Có lẽ các anh cũng đã nhận thấy được kết qua ra sao khi binh lực của kẻ thù đông gấp bội cùng vũ khí hùng hậu gấp nhiều lần. Với dã tâm cùng mưu lược muốn thôn tính cho bằng được Việt Nam, CƯỚP cho bằng được Tư Chính hoặc bất cứ vùng biển, hải đảo nào thuộc Biển Đông để thỏa mãn tham vọng của họ, cho dù đó là những tham vọng thô bạo và ngông cuồng. Với dã tâm cộng với sự cuồng ngông như vậy thì thử hỏi liệu rằng các anh có thể sống sót? 

          Biết trước được trước dàn hỏa lực vũ bão như vậy thì cái chết là đương nhiên, vậy tại sao các anh không bấm nút để hỏa tiển rước chúng chết theo? Biết là chết nhưng sao không chọn là những cái chết ANH HÙNG cho lịch sử nghìn năm ghi chép, cũng như các thế hệ Việt tộc noi theo những gương hy sinh cao cả ấy?. 

          Trước dã tâm của bọn ĐCSVN, trước hành động bá quyền của Trung cộng, trước hoàn cảnh nước nhà sẽ lọt vào tay giặc, trước hình ảnh Việt tộc sẽ lâm vào cảnh đọa đày đau đớn trong tròng ách NÔ LỆ... là những đoàn quân trực diện với giặc thù, các anh phải ra tay. Những cái chết của các anh sẽ là những lằn dao vạch mặt tên Thái thú Nguyễn Phú Trọng cùng đồng bọn hèn hạ cúi mặt đồng lõa với giặc thù khốn kiếp. 

          Hãy quyết tử cho một dân tộc quyết sinh, Tổ Quốc Ghi Ơn. 

          23.08.2019


          Nguyên Thạch 

          danlambaovn.blogspot.com
           
          #65
            Nguyên Thạch

            • Số bài : 1097
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 06.09.2006
            • Nơi: Aỉ "Trần gian"tới"Mũi thương đau".
            • Trạng thái: offline
            Re:Tùy bút - Nguyên Thạch 31.08.2019 07:49:38 (permalink)
            [This post was marked as helpful]
            Biển Đông và sách lược toàn cầu của Trung cộng




            Nguyên Thạch (Danlambao) - Trong "Tứ trụ triều đình tôi tớ" thì Trọng giữ 2 chức Chủ tịch nước và Tổng bí thư, còn lại Quốc hội và Thủ tướng chính phủ thì do Ngân và Phúc nắm giữ. Qua thời gian, nhất là những lúc đất nước nằm trong tình trạng cam go nhất như hiện nay, thì "Tứ trụ chư hầu" đã, đang và sẽ làm hết nhiệm vụ. Không những thế, Trọng-Ngân-Phúc đang làm rất tích cực, nói theo ngôn ngữ của cộng sản là "làm vượt chỉ tiêu".

            Cho dù "Tứ trụ chư hầu" có vâng lời cũng như thực hiện theo sự chỉ đạo của đại diện thiên triều là Tập Cận Bình nhưng tại sao Tàu cộng vẫn còn hung hăng một cách ngông cuồng? Câu trả lời cho hôm nay và tương lai là: Tàu cộng sẽ không dừng lại ở chuyện thu tóm Biển Đông, Việt Nam, Philippines, Lào, Cambodia hoặc hết cả khối ASEAN, mà còn có mục tiêu lớn hơn gấp bội là gạt bỏ Mỹ, Anh, Pháp, Đức, Nhật, Canada, Nga, Ấn Độ... ra khỏi ngôi vị cùng quyền lực để Trung cộng thống lãnh thế giới. Đây được xem là giấc mộng của người Trung Hoa. 

            Tiếp nối bài viết của tác giả Vũ Đông Hà ở Dân Làm Báo, ngoài những vấn đề mà tác giả đã nêu ở trong đề tài "Tại sao thiên triều Bắc Kinh lại tấn công chư hầu Hà Nội tại Bãi Tư Chính? - Một góc nhìn khác", tôi cũng muốn nêu lên vài nhận định về vấn đề Biển Đông và sách lược của Tàu cộng qua những điểm chính như sau: 

            1- Thời hạn thực thi Mật Nghị Thành Đô 1990 


            Trong tài liệu tuyệt mật liên quan tới Việt Nam này của mình, Wikileaks khẳng định thông tin dưới đây nằm trong số 3.100 các bức điện đánh đi từ Hà nội và Thành phố Hồ Chí Minh của cơ quan ngoại giao Hoa Kỳ tại Việt Nam gửi chính phủ Hoa kỳ, tài liệu này có đoạn ghi rõ: “...Vì sự tồn tại của sự nghiệp xây dựng thành công CNCS, Đảng CSVN và nhà nước Việt Nam đề nghị phía Trung quốc giải quyết các mối bất đồng giữa hai nước. Phía Việt Nam xin làm hết mình để vun đắp tình hữu nghị lâu đời vốn có giữa hai đảng và nhân dân hai nước do Chủ tịch Mao Trạch Đông và Chủ tịch Hồ Chí Minh dày công xây đắp trong quá khứ và Việt Nam bảy tỏ mong muốn đồng ý sẵn sàng chấp nhận và đề nghị phía Trung quốc để Việt Nam được hưởng quy chế Khu tự trị trực thuộc chính quyền Trung ương tại Bắc kinh như Trung quốc đã từng dành cho Nội Mông, Tây Tạng, Quảng tây... Phía Trung quốc đã đồng ý và chấp nhận đề nghị nói trên, cho thời hạn phía Việt Nam trong thời hạn 30 năm (1990-2020) để Đảng CSVN giải quyết các bước tiến hành cần thiết cho việc gia nhập đại gia đình các dân tộc Trung quốc”. 

            Thông tin này của Wikileaks đã liên tục tạo nên những cuộc bàn tán sôi nổi trong suốt thời gian dài với những nỗi bất bình cùng cực của dư luận, nhất là đối với những người Việt Nam, bất luận là trong hay ngoài nước. 

            - Nếu cho rằng thông tin của Wikileaks chỉ là "tin đồn" thì tại sao đảng cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) không lên tiếng cho sự thật? 

            - Nếu cho rằng thông tin của Wikileaks chỉ là "tin đồn" thì tại sao đảng cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) không đính chánh cho những "tin đồn" vô cùng thất thiệt và vô cùng nhục nhã cho ĐCSVN? 

            - Nếu cho rằng thông tin của Wikileaks là không đúng sự thật về Hội Nghị ngày 3-4 ở Thủ phủ Tứ Xuyên, Trung Quốc thì Hội Nghị này có nội dung gì mà không được minh bạch? Và thông tin của Wikileaks là không đúng thì hình ảnh những nhân vật cùng địa điểm cuả cuộc Mật Nghị là giả? 

            Căn cứ vào dữ kiện của Wikileaks "Việt Nam bảy tỏ mong muốn đồng ý sẵn sàng chấp nhận và đề nghị phía Trung quốc để Việt Nam được hưởng quy chế Khu tự trị trực thuộc chính quyền Trung ương tại Bắc Kinh như Trung quốc đã từng dành cho Nội Mông, Tây Tạng, Quảng Tây... Phía Trung quốc đã đồng ý và chấp nhận đề nghị nói trên, cho thời hạn phía Việt Nam trong thời hạn 30 năm (1990-2020) để Đảng CSVN giải quyết các bước tiến hành cần thiết cho việc gia nhập đại gia đình các dân tộc Trung quốc", cùng những chuỗi sự vụ đã, đang và sẽ xảy ra thì cả hai giữa "tin đồn" và sự thật đã có những sự TRÙNG HỢP nhất quán. 

            Vậy thái độ hung hăng và tự tin của Tập Cận Bình cho HD-981, HD-8 cùng các chiến hạm, tàu ngầm, hỏa tiển, máy bay tiêm kích, lực lượng dân quân xuất hiện ngang dọc ở bãi Tư Chính và Biển Đông như chỗ không người nói lên điều gì nếu không phải là "Tứ trụ chư hầu" đã qui hàng? Đã biến đất nước Việt Nam thành một tỉnh, một khu trực thuộc Bắc Kinh như Tân Cương, Nội Mông và Tây Tạng mà Wikileaks đã đề cập, cũng như cả thế giới cũng nhìn thấy điều đó? 

            Theo lẽ bình thường, khi một quốc gia bị xâm phạm chủ quyền thì quốc gia ấy sẽ có thái độ phản kháng kịch liệt nếu chính quyền của quốc gia đó có CHÍNH NGHĨA vì sự vẹn toàn của lãnh thổ cùng lãnh hải cũng như sự an nguy của đất nước. Với ĐCSVN và ban "Tứ trụ chư hầu" thì hoàn toàn ngược lại, chúng chẳng những KHÔNG có phản ứng đúng mức như kiện kẻ CƯỚP ra Toà Án Quốc Tế hoặc bắn phát súng nào, bấm nút quả hỏa tiển nào mà còn hành hạ, đánh đập, nhốt tù người dân thể hiện tinh thần ái quốc. Thái độ này, đã chứng minh rõ ràng rằng ĐCSVN là một bọn hèn nhát với chủ trương nối dáo cho giặc và dồn dân vào vòng NÔ LỆ cho Tàu cộng. 

            Năm 2020 là năm khởi điểm để tiến hành các điều khoản mà Đỗ Mười, Nguyễn Văn Linh và Phạm Văn Đồng đã ký kết Mật ước Thành Đô. Cho nên gần đây nhiều vụ việc bày binh bố trận của Tàu cộng lẫn thái độ im lặng (là đồng lõa) trong buổi giao thời đã chứng minh cho giai đoạn sát nhập mà ĐCSVN đã giao ước ở "Mật Nghị Thành Đô 1990". 

            2- Trung cộng: Chiến tranh kinh tế, ngoại giao và ngay cả với quân sự với Hoa Kỳ 

            Cơ hội ngàn vàng với Barack Obama, Bill Clinton và ngay cả với các Tổng thống Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ có "chủ trương dung dưỡng" Trung Quốc trước đó, nay không còn nữa với vị Tổng thống cứng rắn quyết liệt với Tàu cộng, đó là Donald Trump. Cuộc chiến thương mại giữa Hoa Kỳ và Trung cộng gần đây, thiết nghĩ nhiều người cũng đã rõ, và tương lai khi ông Trump tái đắc cử thì cuộc chiến ấy cùng với sự vận dụng ngoại giao mà Tổng thống tái đắc cử sẽ càng dồn Tàu cộng vào thế bất ổn chẳng những về kinh tế, ngoại giao, mà còn là nhiều vấn đề quan trọng khác nữa. 

            Riêng về khía cạnh quân sự thì Trung cộng lẫn cả Hoa Kỳ, không ai muốn nhìn thấy một cuộc chiến tranh hủy diệt. Tuy nhiên, sách lược chính của Mỹ là: Để anh em đồng chí chúng nó sát hại lẫn nhau. Về mặt chính danh, Mỹ không can dự nhưng Hoa Kỳ sẽ ngầm hậu thuẫn tối đa về mọi mặt quân sự lẫn ngoại giao như bán hoặc cho không vũ khí sát thương và hô hào quốc tế yễm trợ cho các quốc gia bị Tàu cộng chèn ép, bắt nạt. 

            3- Mộng bá chủ toàn cầu, Biển Đông là bàn đạp để thống lĩnh thế giới 

            Như nhiều bài viết mà tôi đã nêu ra tính tự cao tự đại của dân tộc Trung, họ luôn xem nước TRUNG là tâm điểm của thế giới, họ sinh ra là để làm Thiên tử trị vì nhân loại. Nếp suy nghĩ nghìn năm đó sẽ được thực hiện bằng hành động mỗi khi họ có cơ hội thuận lợi, mà hôm nay Biển Đông là dịp để Hoa lục phải vươn tới. Họ phải tư hữu trữ lượng dầu khí khổng lồ này cùng nắm lấy quyền hạn làm chủ trên không lưu và hải lưu nơi có giá trị lưu thông trên 5 ngàn tỉ USD hàng năm. Sự tư hữu này sẽ giúp kinh tế Trung cộng ngày càng thêm vững mạnh, mà đôi khi Hoa Kỳ khó có thể bì kịp. Có được Biển Đông, tuy đây là một thành tựu to lớn, nhưng Tàu cộng sẽ không dừng ở đó. 

            Chiếm Biển Đông là một trong những bước quan trọng mà Trung cộng sẽ tiến hành trong sách lược toàn cầu. Bằng mọi cách phải đặt mọi vụ việc "trong thế đã rồi" nhằm thu tóm Biển Đông, lấy Biển Đông để làm khuôn mẫu và bàn đạp tiến đến việc chinh phục các nơi khác trên thế giới nhằm đạt đến mơ ước bá chủ thế giới. 

            Kết luận: 

            Tất cả hoặc chí ít là phần lớn những bước tiến trong chiến lược thực hiện quyền bá chủ toàn cầu của Trung cộng sẽ bị bẻ gãy hay chậm lại sẽ tùy thuộc vào những phản ứng sau đây của Hoa Kỳ cùng phe Đồng Minh: 

            1- Mỹ và G7 tiếp tục thực hiện mạnh mẽ hơn nữa trong sách lược trừng phạt Tàu cộng về kinh tế và cô lập họ về ngoại giao. Giảng giải cho nhân loại phải tránh xa kẻ nguy hiểm nhất thế giới vì có khả năng đẩy loài người vào hiểm họa. 

            2- Ủng hộ tối đa cho các nước bị Tàu cộng chèn ép như Việt Nam, Philippines, Mã Lai, Lào, Campuchia hay ngay cả các vùng bị bị Tàu cộng xâm chiếm như Tân Cương, Nội Mông và Tây Tạng để các nước này có được sự hậu thuẫn mà đứng lên giành lại chủ quyền. 

            3- Hoa Kỳ, Anh, Pháp, Đức, Nhật nên ưu tiên và hãy bằng mọi cách phát minh ngay chương trình "Xâm nhập vệ tinh đối phương để chuyển hướng đạn đạo nguyên tử theo chủ ý". Thành công này còn mang ý nghĩa lớn lao cho nhân loại cùng hành tinh này thoát khỏi họa hủy diệt, cũng như nhằm vô hiệu hóa khối vũ khí hạt nhân cực kỳ nguy hiểm hiện nay. 

            Cuộc đấu trí với Tàu cộng hẳn không phải là đơn giản, mà ngày lại càng trở nên khó khăn hơn. Trừ khử tham vọng bá quyền của Hoa lục là giúp nhân loại sống trong an bình, hạnh phúc và dân chủ... là bổn phận của các quốc gia còn cảm thấy có trách nhiệm với loài người mà Hoa Kỳ đang giữ vị thế số một.

            27.08.2019


            Nguyên Thạch 
            danlambaovn.blogspot.com

             
            #66
              Nguyên Thạch

              • Số bài : 1097
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 06.09.2006
              • Nơi: Aỉ "Trần gian"tới"Mũi thương đau".
              • Trạng thái: offline
              Re:Tùy bút - Nguyên Thạch 01.09.2019 13:59:39 (permalink)
              Quy hàng Trung Quốc thì Tập vẫn cướp Biển Đông, Việt Nam phải chọn Mỹ




              Nguyên Thạch (Danlambao) - ĐCSVN đã cố gắng cung cúc thiên triều một cách ngoan ngoãn nhưng Tàu cộng vẫn không tha, vẫn lấn lướt một cách hung hãn và thô bạo. Quy hàng Tàu cộng mà vẫn chết! Thế thì tại sao không chọn giải pháp PHẢN ỨNG MẠNH? Tại sao không ngẩng mặt lên vì lẽ phải để kiện quân cướp ra Tòa Án Quốc Tế? Tại sao không chọn con đường đi với Mỹ toàn diện để có được sự hậu thuẫn mạnh mẽ của Hoa Kỳ và các quốc gia Đồng Minh?



              Trong thời gian qua kể từ khi tên gián điệp cho Tàu cộng Thiếu tá Hồ Quang dưới tên Hồ Chí Minh cướp chính quyền, Việt Nam đã bị Tàu cộng sỏ mũi dắt đi cho đến tận hôm nay. Với tiện ích của nền tin học hiện đại, Trung cộng cùng bè lũ tay sai không còn có thể che giấu được nữa, mà đã bị các trang mạng, các nhà nghiên cứu đã vạch mặt chỉ tên qua nhiều dữ liệu mà ĐCSVN không thể chối cãi để tiếp tục bưng bít và lừa mị dân chúng. 

              Lịch sử Việt tộc trên 4000 năm, tinh thần bất khuất chống giặc ngoại xâm từ phương Bắc đã chứng minh hùng hồn rằng mưu đồ thôn tính nước Việt đã không thành công vĩnh viễn và Việt tộc vẫn giữ vững nước nhà. Qua bao thăng trầm, Việt Nam vẫn còn đó với dải hình cong chữ S, vẫn còn hiện hữu trên bản đồ thế giới. Cho đến hôm nay, dưới sự cai quản của đảng cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) thì đất nước và dân tộc đang lâm vào thời kỳ đen tối nhất do sự tiếp tay nối dáo cho giặc của Hồ Chí Minh, Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Hồ Đức Mạnh, Nguyễn Thị Kim Ngân, Nguyễn Xuân Phúc và Nguyễn Phú Trọng. Trong quá trình cai trị, ĐCSVN đã thui chột tinh thần ái quốc của toàn dân, đã lừa đảo bằng những phương cách trí trá để dồn dân vào tròng NÔ LỆ kẻ thù truyền kiếp phương Bắc. 

              Giờ đây sự thật đã rõ nét mà ai ai cũng thừa nhận, Mỹ chưa từng lấy tấc đất, tấc biển nào của Việt Nam. Nhưng ngược lại Tàu cộng đã liên tục cưỡng ép quốc gia này dưới sự cúi mặt của cái thứ đảng đốn hèn đã chấp nhận thua thiệt từ các hiệp thương về lãnh thổ, lãnh hải, nhận bài học từ Tàu cộng dạy cho những đứa con hoang như cuộc chiến 1979, dâng các trọng điểm quân sự, Vũng Áng, Tây Nguyên, cúi đầu để mất Gạc Ma, Chữ Thập, Raven, Vành Khuyên, Tư Nghĩa, Subi, bãi Tư Chính và gần như toàn bộ Biển Đông. 

              ĐCSVN đã cố gắng cung cúc thiên triều một cách ngoan ngoãn nhưng Tàu cộng vẫn không tha, vẫn lấn lướt một cách hung hãn và thô bạo. Qui hàng Tàu cộng mà vẫn chết! Thế thì tại sao không chọn giải pháp PHẢN ỨNG MẠNH? Tại sao không ngẩng mặt lên vì lẽ phải để kiện quân cướp ra Tòa Án Quốc Tế? Tại sao không chọn con đường đi với Mỹ toàn diện để có được sự hậu thuẫn mạnh mẽ của Hoa Kỳ và các quốc gia Đồng Minh? 

              ĐCSVN mãi ù lì một cách ngô nghê với nếp suy nghĩ: "Đi với Mỹ là mất đảng, đi với Trung Quốc là mất nước"!. Mất đảng đâu chưa thấy nhưng mất nước là cầm chắc. Sự suy nghĩ ương hèn, ích kỹ một cách kệch cỡm này đã chứng minh rằng ĐCSVN xem cái sống còn của đảng quan trọng hơn vận mệnh của đất nước và dân tộc. 

              Với phản ứng mạnh của Hoa Kỳ và các nước Đồng Minh G7 gồm: Canada, Pháp, Đức, Ý, Nhật Bản, Liên hiệp Anh và Hoa Kỳ, cũng như sự đồng thuận của cả Úc và Ấn Độ, tất cả đều có chiều hướng cương quyết giải trừ Trung cộng nhằm tránh hiểm họa cho toàn thể nhân loại, thì tại sao ĐCSVN không có được cái nhạy cảm để chọn cho Việt Nam một con đường sống hơn là cái chết cầm chắc như ngày hôm nay? Khi Tàu cộng bị sụp đổ hoặc bị phân tán thành những mảnh nhỏ bởi phản kháng mạnh của các nước văn minh tiên tiến thì liệu rằng ĐCSVN có còn tồn tại? Tên chủ khánh tận thì những tên tôi tớ còn đứng vững được sao?. 

              Bọn đốn hèn Bộ chính trị Trung ương đảng với tinh thần chủ bại, vậy các tướng lãnh còn tha thiết với quê hương, các bộ ngành còn trách nhiệm với đất nước cam đành chấp nhận sự ngu muội ấy ư? Hãy thức tỉnh và sáng suốt để chọn con đường sống cho bản thân và gia đình, họ hàng mình và cho cả dân tộc. 

              Hãy khắc lấy câu của người hùng VNCH Lý Tống "Ta cúi đầu, giặc cỡi cổ. Ta vùng dậy cộng sụp đổ". Giờ đây, toàn dân, toàn quân hãy can đảm vượt qua nỗi sợ hãi mà giải trừ đám thiểu số Nguyễn Phú Trọng cùng bọn tay sai bằng cách mạnh dạn bắt tay với Hoa Kỳ và các quốc gia Đồng Minh, đó là sự chọn lựa khôn ngoan để giữ biển, giữ nước, hơn là phải chết một cách nhục nhã đốn hèn. 

              29.08.2019


              Nguyên Thạch 
              danlambaovn.blogspot.com

               
              #67
                Nguyên Thạch

                • Số bài : 1097
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 06.09.2006
                • Nơi: Aỉ "Trần gian"tới"Mũi thương đau".
                • Trạng thái: offline
                Re:Tùy bút - Nguyên Thạch 03.09.2019 02:59:35 (permalink)
                Hồ Chí Minh đến Nguyễn Phú Trọng - Từ gian manh đến hèn đốn





                Nguyên Thạch (Danlambao) - Thật là không tưởng tượng được một người, một lúc tiếm nhiều chức vụ cực kỳ quan trọng, Chủ tịch nước, Tổng bí thư, Chủ tịch Quân ủy trung ương... Những chức vụ này, nó được xem như vận mệnh của quốc gia mà lại hèn nhát trước giặc xâm lược như vậy!

                Nguyễn Phú Trọng? Vâng, chính hắn là tên tâm cạn trí hẹp và cực kỳ hèn nhát. Bên cạnh biệt danh là Lú, Trọng còn mang dã tâm của một Lê Chiêu Thống thời nay. Một con thiếu người với tâm liệt chí bại như thế mà lại được trên 4 triệu 5 trăm ngàn đảng viên đội lên đầu ca tụng thì người viết này hết biết đường suy diễn. Theo "Tam đoạn luận": Nó ngu, ta đồng thuận với nó, nghĩa là ta cũng ngu. 

                Liệu rằng 4 triệu rưởi đảng viên có lú theo như Trọng không hay còn lý do nào khác? Và cho dù với những lý do nào khác như: Quyền chức, tiền bạc, vị thế... thì cũng không thể biện minh cho những con người vô trách nhiệm với Tổ Quốc và dân tộc. Như vậy thì lẽ nào cả 4.500.000 cái đầu lại giống nhau quì lạy 16 chữ vàng khè cùng 4 tốt gian trá do Tàu cộng xỏ mũi? 

                Cuối thế kỷ trước, Việt Nam có Hồ Chí Minh, một tay có thể gọi là "tiền kiết, hậu hung". Kiết là vì y đã biết lợi dụng lòng yêu nước của toàn dân để đánh Pháp, đuổi Nhật, diệt Mỹ để truyền bá cái thứ chủ nghĩa mà chỉ có những kẻ kém hiểu biết mới tin theo. Hung là sau đó y đã bị những nhà nghiên cứu trong và ngoài nước vạch mặt nạ là một tên gián điệp Tàu đầy gian manh cùng trí trá, mà Lê Duẩn, tay đồ đệ cận thần đã chửi xéo một cách thâm thúy rằng "Ta đánh Mỹ là đánh cả cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc" khi Hồ đã khẳng định là “Dù hy sinh tới đâu, dù phải đốt cháy cả dãy Trường Sơn cũng phải kiên quyết giành cho được độc lập.” (Chỉ thị của Hồ Chí Minh phát lệnh khởi nghĩa, tại Lán Nà Lừa cuối tháng 7/1945). Trong khi Hồ Quang - Hồ Chí Minh là một tên Tàu Hẹ mà muốn rằng "Dù phải hy sinh đến người Việt Nam cuối cùng thì cũng phải đánh Mỹ" thì cũng đã đủ chứng minh thâm ý của ông ta muốn lợi dụng sinh mạng của thanh niên Việt để chết cho tổ quốc Tàu như thế nào rồi. 

                Ngày hôm nay, ở thế kỷ 21 này, Nguyễn Phú Trọng cũng giống như bác của hắn, nghĩa là cũng muốn làm "Cha già DT", cũng muốn một mực dành mọi thuận tiện cho thiên triều thôn tính biển đảo và đất nước Việt Nam, mà đồng bọn là Nguyễn Thị Kim Ngân với dốc tâm sẵn sàng làm nô tì cho tên Tập hoàng đế ngông cuồng. Nhưng với tiện ích của nền tin học hiện đại, Trung cộng cùng bè lũ tay sai không còn có thể che giấu được nữa, mà đã bị các trang mạng, các nhà nghiên cứu đã vạch mặt chỉ tên qua nhiều dữ liệu mà ĐCSVN không thể chối cãi để tiếp tục bưng bít và lừa mị dân chúng. 

                Gần 1.000 năm trước, Trần Ích Tắc rước quân Nguyên Mông về dày mả tổ. Cách đây 226 năm, Lê Chiêu Thống - tên vua phản bội Tổ quốc cùng đám đồ đệ sau cuộc thua trận tan tác và phải lưu vong 15 năm sống (và chết) nhục nhã trên đất Tàu. 

                Lịch sử ngàn năm đã và sẽ còn ghi khắc 2 tên phản bội giống nòi Lê Chiêu Thống, Trần Ích Tắc, cũng như hàng nghìn năm tới cũng sẽ nguyền rủa mãi Hồ Chí Minh, Nguyễn Phú Trọng cùng đám hôn quan, hèn tướng phản quốc của ĐCSVN với tinh thần chủ bại trước giặc thù truyền kiếp phương Bắc Tàu cộng. 

                Những người yêu nước còn chần chừ gì nữa mà không bằng mọi cơ hội vùng lên diệt trừ chúng để cứu nguy dân tộc?. 

                31.08.2019


                Nguyên Thạch 
                danlambaovn.blogspot.com

                <bài viết được chỉnh sửa lúc 03.09.2019 04:12:54 bởi Nguyên Thạch >
                 
                #68
                  Nguyên Thạch

                  • Số bài : 1097
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Từ: 06.09.2006
                  • Nơi: Aỉ "Trần gian"tới"Mũi thương đau".
                  • Trạng thái: offline
                  Re:Tùy bút - Nguyên Thạch 07.09.2019 07:07:33 (permalink)
                  [This post was marked as helpful]
                  Tập Cận Bình và Tàu cộng sẽ sụp đổ là điều chắc chắn




                  Nguyên Thạch (Danlambao) - Trước sức mạnh như vũ bão trong sự liên minh giữa Hoa Kỳ, Liên Hiệp Anh, Đức, Pháp, Nhật Bản, Ấn Độ, Úc Liên Hiệp EU và kể cả Ý lẫn Đài Loan thì Trung cộng phải sụp đổ. Đó là điều chắc chắn sẽ xảy ra.

                  Tập Cận Bình cùng phe nhóm của Y đã không biết lượng sức của mình mà lại dám khiêu khích cả thế giới, bất chấp cả Luật Pháp Quốc Tế, cũng như tỏ thái độ hung hăng đối với các nước ASEAN láng giềng và tự xem Biển Đông trên 3.5 triệu Km2 là của Trung Quốc, một thứ tham vọng mà không ai có thể chấp nhận được. Đây là những thái độ vô cùng ngang ngược một cách coi như là rất ngông cuồng. 

                  Tập Cận Bình và đảng cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đã quá say mê trên thành quả của một con rồng Á châu vùng dậy, và con rồng này sẽ thống lĩnh toàn bộ thế giới. Chính Tập là người đã không học được bài học trong "Tôn Tử Binh Pháp" của Tôn Vũ tiên đế "Biết người, biết ta, trăm trận trăm thắng". 

                  Tàu bè thuộc hải lục không quân đã nghênh ngang dương oai diễu võ ở Biển Đông như chốn không người. ĐCSTQ không xem Hoa Kỳ, Liên hiệp Âu châu và các quốc gia Đồng Minh của các nước trên là cái thá gì cả. Đây là thái độ của những kẻ điên rồ và không hề hoặc cố tình không nhận biết hậu quả của sự ngông cuồng ấy. Cộng sản Tàu thiệt là đang chơi một canh bạc tồi. 

                  Hoa Kỳ, Anh, Pháp, Đức, Nhật cùng các quốc gia hùng mạnh khác không bao giờ chấp nhận đứng yên để Trung cộng muốn làm gì thì làm. Ngoài trừng phạt về kinh tế qua các cuộc đánh thuế dằn mặt, Mỹ và liên minh còn trừng phạt ngay cả về biện pháp khoa học kỹ thuật và quân sự. 

                  Riêng về vấn đề Việt Nam thì Tàu cộng đã "quá tham nên thành thâm". Dưới sự thần phục qui hàng, tiếp tay nối dáo cho thiên triều của đảng cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) qua tay của những tên Thái thú hèn đốn và các hèn tướng như Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Thị Kim Ngân, Nguyễn Chí Vịnh, Ngô Minh Tiến... cùng danh sách trên 200 gián điệp Tàu cộng cấp cao mà tướng Trương Giang Long và Lê Thanh Hải đã nắm trong tay danh sách. Một lợi thế tuyệt hảo như vậy nhưng Tập đã không biết tận dụng mà lại còn hành xử một cách thiểu não đồn chó vào tường, khiến ĐCSVN không còn lựa chọn nào khác để tìm lối thoát là NGHIÊNG HẲN THEO MỸ hầu hy vọng còn con đường sống. 

                  Cơ hội sẽ đến cho Việt Nam nhưng Hoa Kỳ cùng các nước Đồng Minh không vội vàng gì cả tin vào bản chất của những kẻ chuyên ăn ngược nói ngạo, luôn ẩn chứa dã tâm phản trắc sau khi đạt được ý định. Để đánh đổi điều này, Mỹ hẳn đã có sách lược: Muốn được cứu giúp, muốn được làm Đồng Minh Chiến Lược với Hoa Kỳ thì ĐCSVN: 

                  - Phải thay thế một hay vài chính đảng cùng chính phủ có chính nghĩa. 

                  - Phải có một chính phủ biết tôn trọng Tự do Dân chủ và quyền góp ý của người dân. 

                  - Phải thả ngay tất cả các Tù Nhân Lương Tâm. 

                  - Phải chấm dứt màn ma mãnh đu dây. 

                  Trên là những điều kiện ắt có và đủ để xứng đáng là một đồng minh của Hoa Kỳ. Bằng không, đảng cộng sản chúng bây chết dưới tay China cũng mặc vì Hoa Kỳ và các quốc gia Đồng Minh đã dư sức diệt Tàu mà không cần đến sự tiếp tay của Việt Nam. Hoa Kỳ cùng các quốc gia Đồng Minh biết chắc rằng khi Trung cộng sụp đổ thì CSVN cũng chẳng thể đứng yên. 

                  Những ngày tháng sắp đến và nhất là sau khi Tổng thống Donald Trump tái đắc cử là những ngày tháng mà Tàu cộng sẽ nhận lấy những thất bại thê thảm cho những gì mà họ đã gây ra. Trung cộng sẽ không còn đủ gan mà hung hăng trên Biển Đông, sẽ không còn lăm le ở khu vực bãi Tư Chính cùng các vùng lân cận và hẳn nhiên các đảo nhân tạo mà Trung cộng cố tình xây lắp một cách trái phép sẽ được san bằng. 

                  Một Trung Quốc sẽ bị chia ra nhiều mảng dưới sự nổi dậy của các dân tộc bị cưỡng ép như Nội Mông, Tân Cương và Tây Tạng, Hong Kong và Đài Loan và cơ chế XHCN sẽ bị lụn tàn sau khi Tập Cận Bình "chuyển bại thành xụi". 

                  Dưới áp lực của cả khối các quốc gia tiên tiến hùng mạnh đi đôi với sự chính nghĩa và văn minh thì Tập Cận Bình và ĐCSTQ cô thế hơn bao giờ hết. Dưới trật tự của một thế giới mới, không ai còn muốn cưu mang một cơ chế đầy bạo lực và ngông cuồng đe dọa đến nền hòa bình của nhân loại từ Hoa lục XHCN. Cuộc đối đầu giữa Hoa Kỳ và Đồng Minh Anh, Pháp, Đức Nhật, Ân Độ Úc, Canada tuy sẽ còn lâu dài nhưng con bệnh ung thư của Tàu cộng sẽ chết dần mòn và tàn lụi theo thời gian. 

                  Biết thức tỉnh để giải trừ bọn chủ bại từ Bộ chính trị Trung ương đảng, biết chọn cho mình, cho Việt tộc một con đường sống, đó là thái độ khôn ngoan, thức thời hơn là cùng đảng chết trong nhục nhã vì chủ chết thì tớ còn sống được sao? Hỏi tức tự trả lời của những ai còn biết nặn óc suy nghĩ. 

                  01.09.2019


                  Nguyên Thạch 
                  danlambaovn.blogspot.com

                   
                  #69
                    Nguyên Thạch

                    • Số bài : 1097
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Từ: 06.09.2006
                    • Nơi: Aỉ "Trần gian"tới"Mũi thương đau".
                    • Trạng thái: offline
                    Re:Tùy bút - Nguyên Thạch 09.09.2019 03:13:59 (permalink)
                    Trần Huỳnh Duy Thức, những nỗi đau thầm lặng nơi ngục tù!





                    Nguyên Thạch (Danlambao) - Thắm thoát thời gian, vậy mà cũng đã hơn 10 năm kể từ ngày đứa con ngoan tài của nước Việt Trần Huỳnh Duy Thức phải chịu giam mình nơi ngục tù tối tăm dưới sự cai quản của một chế độ xuẩn ngốc, hèn đốn nhưng rất tàn bạo. Anh bị bắt vào tháng 5/2009 về tội “lật đổ chính quyền.”

                    Chính quyền? Với người Việt Nam yêu nước và bị bức bách thì phải chăng đây là một thứ tiếm ngôn đầy xảo trá của lũ người lấy hung tàn và độc đoán làm nền tảng cho guồng máy cai trị? Nó phải được gọi là TÀ QUYỀN hay BẠO QUYỀN thì mới thật sự đúng nghĩa. 

                    Một lũ chuyên quyền đốn mạt, với giặc ngoại bang thì HÈN, với người dân đang nuôi mình thì ÁC! Một bọn thiếu thông minh nhưng thừa dốt nát cùng gian trá với những tầm nhìn không qua ngọn cỏ. Cái thứ CƠ CHẾ đầy ắp khối tên ngu dốt, chăn trâu thiến lợn, lũ đầu đường xó chợ nhưng lại luôn cố giữ cho bản thân cùng băng nhóm làm thầy thiên hạ. Một guồng máy mà "Kẻ ngu làm thầy, người ngay lãnh đạn". Một xã hội mà những tên cầm đầu lấy gian dối, lừa mị làm nền tảng cho sự phát triển và sinh tồn!. 

                    Người dân Việt, hầu hết đều nhận ra rằng Hồ Chí Minh cùng ĐCSVN đã nắn ra cái thứ chế độ lạc hậu, suy đồi và tệ hại cùng cực về mọi mặt. Người dân cũng dư hiểu rằng tâm lý của những kẻ tâm hèn chí hẹp thì thường ganh ghét và lo sợ những người khôn lấn áp, cho nên chủ đích của chúng là phải diệt những nhân tố tài năng ngay từ trong trứng nước nhằm cũng cố quyền hành, cho dù đó là thứ quyền hành của những kẻ ngu hèn đốn mạt. 

                    Lịch sử xưa nay đều chứng minh rằng: Những tên hôn quân, những chế độ phản dân đều phải tàn lụi và sụp đổ. Ngược lại, những ai biết chiêu hiền đãi sĩ có danh thơm và được lịch sử lưu truyền. ĐCSVN là một thứ đảng phái chính trị gian manh, khi cần trợ giúp thì hô hào toàn dân góp sức, khi đạt được mục đích rồi thì xem dân như kẻ thù qua cái gọi là "Thế lực thù địch, diễn biến hòa bình". Có thể bọn hám quyền này cũng thừa biết "Thuyền nổi nhờ nước và lật thuyền cũng do nước" nhưng lòng tham về quyền tiền đã lấn át đi những nguyên tắc căn bản về việc vận hành quốc gia, nghĩa là phải lấy dân làm gốc. ĐCSVN chẳng những không xem dân là gốc mà ngược lại chỉ có đảng mới là gốc. Chúng nhất quyết không nghe ý kiến của dân, của những người tài năng, có đầy nhiệt tâm và lòng yêu nước. 

                    Trần Huỳnh Duy Thức cùng nhiều nhà đấu tranh Dân Chủ khác khác, họ là những NHÂN TỐ vô cùng cần thiết của đất nước cho nền Độc lập, Dân chủ, Tự do và hạnh phúc cũng như sự phát triển, nó hoàn toàn khác biệt với một lũ ăn hại, ích kỹ, chỉ biết vơ vét cho đầy túi tham, hèn nhát trước kẻ thù truyền kiếp Tàu cộng và nối dáo, tiếp tay cho giặc để đẩy toàn dân vào vòng nô lệ. 

                    Những tháng ngày vô vị và vô vọng ở trong tù, anh Trần Huỳnh Duy Thức đã bị cưỡng ép của lũ lòng lang dạ thú đã khiến anh buồn tiếc lắm. Không buồn tiếc sao được khi tài năng cùng bầu nhiệt huyết của anh không được góp phần cho sự hưng thịnh của quốc gia mà đã bị mai một? 

                    Người dân chúng tôi cảm thấy rất đau lòng khi nhìn thấy những khối chất xám ấy bị những kẻ đốn hèn cố tình thui chột, tưởng phản là sự hả hê của bọn cường quyền. 

                    Trần Huỳnh Duy Thức đã từ chối đi Mỹ, lối suy nghĩ của anh hẳn anh có khác với Cù Huy Hà Vũ hoặc những ai đó với những lí do như hoàn cảnh hay mục tiêu. 

                    Trong nhiều lá thư tâm sự với gia đình, anh đã viết: "Và con biết, dân tộc cần con vào thời khắc quan trọng này. Vì vậy con sẽ ở lại trên mảnh đất này. Dù chỉ là một thường dân hay một tù nhân, con vẫn luôn nỗ lực không tiếc sức bằng mọi cách để dân tộc hoàn thành kịp sứ mệnh lịch sử nói trên. Đó chính là mục tiêu tối thượng của con bao nhiêu năm nay." (1) 

                    Anh Thức ơi, nơi ngục tù tăm tối buồn chán và vô vị đó, chúng tôi, những người còn được may mắn sẽ nguyện lòng cùng toàn dân làm được những gì mà chúng tôi có thể làm để góp sức, tiếp nối con đường của anh đã đi nhưng tạm thời bị gián đoạn, đó là "Con đường Việt Nam" KHÔNG cộng sản, Tự do Dân chủ, Nhân bản và phát triển. Mong anh giữ gìn sức khỏe, cũng như bền tâm vững chí để chào đón những ngày Việt Nam mới. 

                    Ghi chú: 

                    (1) https://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-45028125

                    03.09.2019


                    Nguyên Thạch 
                    danlambaovn.blogspot.com

                     
                    #70
                      Nguyên Thạch

                      • Số bài : 1097
                      • Điểm thưởng : 0
                      • Từ: 06.09.2006
                      • Nơi: Aỉ "Trần gian"tới"Mũi thương đau".
                      • Trạng thái: offline
                      Re:Tùy bút - Nguyên Thạch 13.09.2019 12:49:20 (permalink)
                      Theo lời mời của Tổng thống Donald Trump, chuyến đi Mỹ sắp đến, Nguyễn Phú Trọng sẽ làm gì?




                      Nguyên Thạch (Danlambao) - Bản tính vốn gian trá lừa lọc của ĐCSVN nói chung và cương vị Chủ tịch nước của Nguyễn Phú Trọng nói riêng thì với cương vị này, ông Trọng hẳn đã có sự tính toán, nhưng tính toán gì, cũng như sẽ làm gì, đó là điều mà dư luận trong ngoài nước đang râm ran suy diễn.

                      Ở bài viết này, người viết không nêu lại những lời khuyên rằng ông nên làm gì, mà là muốn biết rõ ông sẽ nói gì, làm gì và tương lai ký kết những gì với Hoa Kỳ khi ông gặp và thảo luận với vị Tổng thống của Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ.

                      Thật rất khó cho những ai tin rằng ông Nguyễn Phú Trọng sẽ thảo luận nhiều vấn đề hệ trọng trên bình diện quốc gia và dân chúng trên cương vị một Chủ tịch nước, một chức vụ cùng trách nhiệm là phải lo cho sự an nguy của dân tộc, cũng như sự vẹn toàn của lãnh thổ, lãnh hải trước âm mưu cùng hành động xâm lược của Tàu cộng xuyên suốt quá khứ cho mãi đến tận hôm nay ở đất liền cũng như các hải đảo ở Biển Đông thuộc chủ quyền không thể tranh cải của Việt Nam và vấn đề lưu thông hàng hải của quốc tế.

                      Sở dĩ có sự khó khăn để đặt một chút hy vọng như đã nêu trên, bởi ông Trọng cũng như những ông TBT tiền nhiệm mà trong lối suy nghĩ đã thể hiện rằng "Đi với Trung Quốc thì mất nước, đi với Mỹ thì mất đảng. Thà mất nước còn hơn mất đảng". Người viết chỉ dùng từ hy vọng thôi chứ không có cụm từ niềm tin, bởi lẽ, với ĐCSVN thì người dân đã mất niềm tin từ lâu. Nói một cách dân dã hơn là hy vọng một lũ hung bạo sẽ có ngày hoàn lương, nghĩa là ĐCSVN cướp cũng đã nhiều, tham nhũng cũng đã đầy túi nay tốt hơn nên vì đất nước, vì dân tộc, để tránh khỏi phải mang ô danh nghìn đời.

                      Cũng rất khó cho những ai muốn biện minh và góp lời khuyên giải cho ông Trọng cho những sự việc mang tính quốc gia đại sự vì bản tính kém thông minh, thiếu nhạy cảm vốn dĩ của ông ta. Không phải tự nhiên vô cớ mà người Hà Nội cũng như cả nước đặt cho ông Trọng cái tên cúng cơm là Lú. Tuy nhiên, dù lú đến thế nào đi nữa thì cũng có lúc bừng tỉnh, nó cũng như ngọn đèn mờ nhưng trước khi tắt thì bật sáng.

                      "Bác nó lú thì còn chú nó khôn", đó là câu tục ngữ mà ông bà ngày xưa truyền lại. Nếu nói rằng cả Bộ chính trị và Trung ương đảng đều lú hết thì e rằng có vẻ "vơ đũa cả nắm". Nhưng ai là những người "khôn"? Đó là câu hỏi được đặt ra dành cho BCT, TƯĐ cùng các Bộ trưởng, tướng lãnh còn có được sự suy nghĩ và còn có tinh thần dân tộc.

                      Thời gian gần đây, sở dĩ có nhiều suy đoán cho chuyến đi Mỹ sắp đến của ông Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng là vì ông đã khéo léo viện lý do bệnh đột quị nặng ở chuyến đi Kiên Giang vừa qua để cố tình tránh chuyến đi chầu xứ thiên triều mà thay vào đó là cử bà Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân diện kiến Tập Cận Bình và các nhân vật chóp bu khác từ ngày 8 đến ngày 12 tháng 7.2019. Thái độ tránh né này, được xem là một dấu hỏi lớn.

                      Thứ đến là suốt thời gian tàu thăm dò HD-8 cùng các tàu chiến, máy bay, tàu ngầm của Trung cộng quậy phá nát chủ quyền về lãnh hải của Việt Nam mà Luật Pháp Quốc Tế UNCLOS 1982 đã qui định, ông Chủ tịch của một quốc gia đã tuyệt đối im lặng, không hề có bất cứ phản kháng chính thức nào. Đây có phải là một ẩn ý khác của ông? Mà câu trả lời sẽ rõ ràng sau khi ông đã gặp Tổng thống Donald Trump và chiến lược của Hoa Kỳ?

                      Hiện tại có 2 nguồn dư luận:

                      1- Nguyễn Phú Trọng sẽ thần phục Tàu cộng như Hồ Chí Minh và ĐCSVN đã từng.

                      2- Chủ tịch nước Việt Nam sẽ thay đổi chiến thuật của Việt Nam là nghiêng hẳn về phía Mỹ để là một đồng Minh trong chiến lược toàn diện về quân sự, kinh tế, cơ cấu xã hội lẫn chính trị.

                      Trên là hai chiều hướng suy đoán, tôi muốn nghe và đó cũng là điều khá thú vị để nắm biết được bạn đọc cùng các còm sĩ của thôn Dân Làm Báo nghĩ gì.

                      Ông Trọng có thể chứng minh cho câu nói để đời của cố Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu "Đừng nghe những gì cộng sản nói, mà hãy nhìn kỹ những gì cộng sản làm" là sai trong trường hợp của ông?

                      07.09.2019


                      Nguyên Thạch
                      danlambaovn.blogspot.com

                       
                      #71
                        Nguyên Thạch

                        • Số bài : 1097
                        • Điểm thưởng : 0
                        • Từ: 06.09.2006
                        • Nơi: Aỉ "Trần gian"tới"Mũi thương đau".
                        • Trạng thái: offline
                        Re:Tùy bút - Nguyên Thạch 17.09.2019 06:03:24 (permalink)
                        Hiện tượng các tay nổi tiếng nổi lên dưới danh nghĩa chống chống cộng!





                        Nguyên Thạch (Danlambao) - Thời gian gần đây, hiện tượng "đấu đá, chống báng" nhau của những tên tuổi được coi là nổi bật hoặc khá nổi tiếng của người Mỹ gốc Việt ở Hoa Kỳ, mà tựu chung đông đảo nhất là ở Houston Texas và Litle Saigon ở California đã làm xôn xao cộng đồng người Việt không những ở Hoa Kỳ, mà còn là mối quan tâm cho các cộng đồng người Việt khác ở khắp thế giới, trong đó có cả khối người đang còn ở trong nước.

                        Hiện tượng này hẳn là có mục đích mà các phong trào muốn đạt đến. Vậy những ẩn chứa ấy là gì? Đây là câu hỏi không chỉ mang tính tò mò mà bản thân tác giả cùng khá nhiều người khác có quan tâm các diễn biến của xã hội có liên quan đến tình hình chính trị cũng chưa rõ những ẩn ý ấy để đưa ra những nhận định, mà người viết chỉ muốn nghe ngóng cũng như tìm hiểu thêm từ những người am hiểu vấn đề của hiện tượng này.

                        Nếu những sự bất đồng quan điểm và chính kiến chỉ xảy ra ở mức độ ôn tồn vừa phải thì đó được xem là những trạng thái bình thường tất có trong sinh hoạt xã hội. Nhưng gần đây, tình trạng được xem là đấu đá rất kịch liệt và được coi là sự nhiễu loạn rối rem đang có chiều hướng tạo ra khủng hoảng đến niềm tin cùng quan điểm về lý tưởng đấu tranh cho một đất nước Dân Chủ, Nhân Quyền không cộng sản, xã hội công bằng và quyền làm người được tôn trọng.

                        Căn bản (cơ sở) của sự đấu tranh có chính nghĩa là phải dựa trên những giá trị mà nhân loại nói chung và toàn dân Việt Nam nói riêng chấp nhận, đó là một đất nước có chủ quyền, một chính thể có chính nghĩa, lấy dân làm gốc, tôn trọng dân như tôn trọng chính đảng phái chính trị của mình, nghĩa là lấy sự an nguy của Tổ Quốc và sự tự do hạnh phúc của dân chúng làm kim chỉ nam để vận hành đất nước.

                        Từ ngày cướp được chính quyền mà tên gián điệp Tàu cộng Hồ Quang - Hồ Chí Minh đã đọc bản Tuyên Ngôn Độc Lập vào ngày 2-9-1945 cho đến hôm nay, đảng cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) đã, đang và có thể là sẽ KHÔNG BAO GIỜ thực hiện những điều căn bản mà Hồ đã nói trong tuyên ngôn ấy. Ngược lại, những gì Hồ và ĐCSVN làm thì hoàn toàn trái ngược. Câu khuyên bảo để đời của cố Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu "Đừng nghe những gì cộng sản nói, mà hãy nhìn kỹ những gì cộng sản làm" đã chứng minh cho cái chế độ cộng sản này. Bên cạnh, trước đó trong nền Đệ Nhất Cộng Hòa, cố Tổng thống Ngô Đình Diệm cũng đã nhận định như một nhà tiên tri cảnh báo: "Nếu bọn Việt Cộng thắng, thì quốc gia Việt Nam sẽ bị tiêu diệt và sẽ biến thành một tỉnh nhỏ của Trung Hoa cộng sản. Hơn nữa toàn dân sẽ phải sống mãi mãi dưới ách độc tài của một bọn vong bản vô gia đình, vô tổ quốc, vô tôn giáo".

                        Xương máu của hàng triệu thanh niên cùng người dân miền Bắc và không ít mạng sống của người dân miền Nam của cái gọi là Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam (MTGPMN) đã dựng nên một chế độ, một thứ cơ chế độc tài toàn trị, phá hoại đất nước, phản bội lại với dân tộc của cái thứ đảng CSVN này mà mọi người ở trong nước cũng như ở hải ngoại đã nhìn thấy. Thế nhưng, mãi cho đến giờ này, một số người vẫn cố nhắm mắt làm ngơ hoặc vì chút bã danh lợi mà sẵn sàng bắt tay với cái chế độ bán nước hại dân, qui hàng ngoại bang Tàu cộng.

                        Những hạng vô lương này sẵn sàng nối giáo cho những cánh tay lông lá dài ngàn dặm thò ra cái Nghị quyết 36 - BCT nhằm xiết cổ ngay cả khối người đã trốn chạy những cánh tay đao phủ hung tàn CSVN.

                        Nỗi đau mất nước khi nhìn ĐCSVN rập tâm cùng thế lực hung hãn Tàu cộng đẩy dân ta đến hoàn cảnh bị giam cầm trong một nhà tù vĩ đại, nó vẫn còn hiện hữu chưa nguôi thì nay lại thêm hoạt cảnh bát nháo, cấu xé lẫn nhau trên vùng đất dung thân cuối cùng thì còn nỗi lo sợ và thất vọng nào hơn?

                        Lá cờ là biểu tượng của Tổ Quốc, của đất nước, nó sẽ còn hiện hữu khi đại đa số dân chúng còn chấp nhận nó như một biểu tượng cho sự đấu tranh đầy tính chính nghĩa qua bao sự hy sinh xương máu của khối người đã nằm xuống cho chính nghĩa đó.

                        "Quan nhất thời, dân vạn đại", chế độ nào rồi cũng phải tàn lụi, thời đại nào rồi cũng sẽ qua đi nhưng lịch sử rất công bằng và cũng là sự ghi nhận ngàn đời. Cờ đỏ có thể là biểu tượng cho Việt Nam hôm nay vì chế độ mà nó biểu hiện vẫn còn sống nhưng mai đây khi chế độ man rợ này chết đi thì lá cờ máu đó sẽ bị dân chúng chôn vùi vĩnh viễn để chôn chặt những ám ảnh tận cùng của sự khủng khiếp.

                        Ngạn ngữ Việt cận đại đã ví rằng: "Cộng sản chết nhưng chưa chôn". Còn trong lòng dân, "Việt Nam Cộng Hòa đã bị chôn nhưng chưa chết". Điều đó đã nói lên mối tình cảm tha thiết cho một thể chế chiếm được lòng dân, một chế độ đầy nhân bản nhưng còn non yếu đã bị lũ hung tàn giết đi một cách không thương tiếc.

                        Những ồn ào từ các tay "cộm" đang làm cộng đồng người Việt nhức nhối... Mưu lược của những kẻ thông minh, có nhiều tiền bạc nhưng đầy trí trá... nó nảy sinh những chia rẻ vốn dĩ đã có, nay lại càng trở nên trầm trọng. Đây có phải là điều mà ĐCSVN muốn nhìn thấy và hả hê vì Nghị quyết 36-BCT đã thành công để từ đó chúng sẽ còn ngồi trên đầu trên cổ người dân Việt dù quốc nội hay hải ngoại lâu hơn?

                        Những người còn đau đáu về một quê hương bất hạnh, còn cảm thấy có trách nhiệm với đồng bào mình đã và đang cần nâng cao trình độ dân trí ở Dân Làm Báo này, những vị có mức hiểu biết, có tầm nhìn rõ ràng trắng đen hãy gióng lên tiếng nói cho bọn người manh tâm đang cố tình quậy phá cộng đồng dưới sự chỉ đạo của ĐCSVN để được hưởng lợi cho cá nhân từ bạo quyền.

                        Chân giá trị của cuộc sống hôm nay, nó không hẳn là chỉ tiền bạc, mà là phong cách sống của kẻ sĩ. Sống trên sự chân chính và nhân vị là những tiêu điểm để sống. Đồng tiền không thể mua chuộc được lòng trung thực, anh có tiền, có danh... cũng mặc anh, anh làm quấy là tôi không chấp nhận, không theo. Với tôi, kiên định về nhân sinh quan cách rất đơn giản là vậy. Thời buổi này đâu còn là thời buổi "miệng nhà sang có gang có thép, đồ nhà khó vừa nhọ vừa thâm" hoặc "Tiền là Tiên là Phật" nữa, mà là chân lý của cuộc sống, con người đúng nghĩa là con người phải được bình đẳng. Không hùa theo và nhất là không để bị lệ thuộc.

                        Vì đỉnh danh lợi mà làm tay sai cho hung tàn và bạo ngược là những con người vô đạo, vô lương, vô tri cho dù họ có bằng cấp, học vị và tiền bạc phủ phê. Họ là giáo sư, luật sư, nghị viên, doanh nhân, c ựu sĩ quan VNCH phản thùng, các báo đài đang ẩn mình làm cái loa cho giặc. Tuy nhiên, những thứ này không thể biện minh rằng đó là bản ngã của một con người, mà căn THIỆN cùng chữ TÂM mới là nguồn gốc định đó là người tốt hay kẻ xấu. Điều này đã được đại Thi hào Nguyễn Du nói "Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài", mà hệ quả của thứ tài vô tâm là:

                        "Có tài mà cậy chi tài
                        Chữ tài đi với chữ tai một vần" - Kiều

                        Những ai đang đang ồn ào, có học được gì ở bậc tiền bối Nguyễn Du đã dạy không? Và hãy chấm dứt ngay những trò tiếp tay cho lũ phản dân hại nước CSVN trước thảm cảnh nô lệ Tàu cộng.

                        11.09.2019


                        Nguyên Thạch
                        danlambaovn.blogspot.com

                         
                        #72
                          Nguyên Thạch

                          • Số bài : 1097
                          • Điểm thưởng : 0
                          • Từ: 06.09.2006
                          • Nơi: Aỉ "Trần gian"tới"Mũi thương đau".
                          • Trạng thái: offline
                          Re:Tùy bút - Nguyên Thạch 22.09.2019 00:54:47 (permalink)
                          Chuyện tình bắt cá hai tay!






                          Nguyên Thạch (Danlambao) - Quê tôi, một thành phố nhỏ ven biển, nơi đây vốn nổi tiếng về ngành sản xuất nước mắm. Vâng, nước mắm được xem là một thứ gia vị không thể thiếu trong các buổi ăn thuần túy Việt Nam, nhất là những mâm cơm với canh chua cá thiều, cá vịt, cá bốp hay ngay cả cá chim.

                          Những ai sinh ra và lớn lên nơi dải hình cong chữ S này, hẳn đã không thể quên mùi quen thuộc này. Nước mắm khi mở nút ra thì mùi vị của nó không được "thanh tao" cho lắm, nhất là những ai đi dự tiệc mà lỡ bị nước mắm dính vào quần áo thì bá tánh sẽ thầm lặng ngồi cách xa một chút, cái kiểu tránh xa như tránh mùi... hôi nách. Tuy nhiên, hôi thì hôi nhưng khi nếm vào hay hôn vào thì nó đậm đà và thích thú vô cùng.

                          Cô Hai Nở, mà xóm tôi thường gọi nôm na là Thị Nở, cái cách gọi vừa thân mật nhưng cũng vừa xách mé, ai muốn hiểu sao thì hiểu. Thị nở không đẹp tuyệt trần, mà cũng không đến nỗi xấu như ma le, nhưng cô có cái duyên dáng đậm đà của nước mắm cùng mùi vị tuyệt vời của hôi nách. Tại sao tôi nói vậy? Bởi có người hỏi nước mắm và hôi nách là 2 thứ không "trang nhã" mà lại "mê" là sao? Này nhé, nếu không trang nhã thì tại sao các vị lại thấy thiếu vắng cái gì đó trong các bữa ăn dân dã như canh chua? Không trang nhã thì tại sao các vị lìn ông lại không bao giờ quên được cái mùi hôi nách quyến rũ của vợ?

                          Thôi không tranh cãi làm gì cho mệt, tôi đi vào đề ngay, kẻo không bạn đọc phiền hà, nôn nóng cự nự rằng cái tay viết này muốn nói gì thì cứ nói huỵch toẹt mẹ nó ra đi chớ cứ ở đó mà rằn ri rắn nhện. Ô Kơ, được thôi, thế thì tôi vào đề nhé.

                          Truyền thống gia đình của cô Hai Nở, tức Thị Nở, mà ngắn gọn là được bắt đầu sự nghiệp của "gia phả" từ ông cha của cô, những râu ria từ thời vua Bảo Đại còn ở truồng trước đó thì tôi gạt qua để khỏi mất thì giờ. Cứ tạm gọi ông cha của cô là "Cha già gia đình", còn ngoài đời thì gọi là "Cha gia DT", ông này xuất thân từ Nghệ An, khi đi vào Phan Thiết để làm thầy giáo, chức năng thầy giáo mà ông làm chẳng ra ôn gì cả vì ông có đi học đâu mà làm thầy. Thế là ông quay sang làm nghề công nhân của hãng nước mắm để...học nghề cứu đói. Ông có óc "sáng tạo" và có nhiều "tư tưởng" rất kinh hồn mà các con cháu ông, bạn bè xa gần đều khen ông là vĩ đại. Vĩ đại như thế nào thì tui đưa ra vài thí dụ để dẫn chứng như: Chuột cống, chuột nhắt, chuộc chù chết, heo bị long mồm lở móng, tai xanh, gà trúng gió, gà bị H5N1 gì đó, ông đều quăng vào thùng lều tất tần tật. Ông bà chủ có lần hỏi ông: "Tại sao "chú" ném những thứ mầm mống bịnh tật, vi trùng vào đó để làm ô nhiễm cả thùng lều mấy ngàn lít nước mắm vậy?" Ông trả lời: "Làm nước mắm mà không biết sáng tạo và tiết kiệm là vô đạo đức, là tư sản bóc lột nhân dân nên tôi vứt những thứ chuột, heo, gà, vịt và ngay cả xác người chết nếu có thì tôi cũng vứt vào đó thì hương vị của nước mắm sẽ độc đáo hơn mà giá thành cũng rẻ nữa". Ông bà chủ hãng nghe mà lạnh cả óc mình.

                          Ông cha vĩ đại đó sinh ra được 1 đứa con gái và 2 đứa con trai, Thị Nở là đứa con gái giữa mà ông cưng nhất. Thấy nó quá tuổi cặp kê mà dường như không ai thèm ngó nghé, ông bèn sai thằng anh cả, cái thèng mà khi biết chạy chập chững nó đã bị té giếng nên rất là mụ mị, ra thông báo tìm rễ khắp xóm, khắp thành rằng Thị Nở muốn lấy chồng.

                          Không biết vì lý do gì mà lìn ông, con trai Việt khắp nơi không ai thèm để ý Thị, rồi thằng té giếng đăng quảng cáo ngay cả trên Phây bút nữa, cũng may là có 2 thèng, một Nga, một Mỹ ngỏ ý muốn làm quen. Thèng Nga ngỏ ý trước, rồi vô tình thèng Mỹ lại cũng bước theo sau. Thèng anh của Thị Nở bàn với em gái rằng: Trong 2 thèng, em chọn thèng nào? Thị Nở trả lời rằng: Dạ, em chọn cả hai. Thèng anh hỏi gặn lại cho chắc cú: Chọn cả hai tên da trắng bự con, tụi nó dữ dội lắm đó, thế sức mầy chịu nổi không? Thị trả lời miễn suy nghĩ: Dư sức qua cầu, tụi đế quốc tuy bự nhưng bấy lăm hơi, em sẽ chiến thắng chúng một cách oanh liệt hoành tráng.

                          Thế là hai thèng Nga và Mỹ được thèng anh té giếng chấp thuận và sắp xếp cho gặp nhau nhiều lần nhưng khác thời gian. Trời xui đất khiến, một hôm thèng Mỹ đến thăm bất thình lình mà không hề báo trước, nó xông thẳng vào nhà và thấy thèng Nga cùng Thị Nở đang quần khúc giao hưởng một cách thắm thiết, tê tái, thèng Mỹ bất mãn chửi thầm: Đỗ 10 con quỉ này chơi trò đu dây. Thèng Mỹ vô cùng bất mãn nhưng trước khi bỏ về, nó còn cố tình nói vớt một câu để cho thèng Nga nghe: Ê, Alexandra, nó đã có bầu với tau 3 tháng rồi đếy.

                          Sau lần 2 thèng rể tương lai gặp nhau trong hoàn cảnh éo le ấy, câu nói của thèng Mỹ khiến thèng Nga chuyển sang ám ảnh nên yêu cầu Thị Nở đi khám bầu, Thị Nở sợ bể mánh bèn vội đi phá thai. Hành động này khiến thèng Nga cũng bất mãn và tuy hẹn lần hẹn lửa nhưng rồi thèng Nga cũng không màng đến nữa.

                          Thời gian trôi qua, cái gì để lâu cũng bị hư, cũng bị bị mọc nấm, vả lại Thị Nở ăn quen rồi nhịn không quen nên cuối cùng rồi duy chỉ có 3 thằng Tàu du thủ du thực, nên được gọi vắn tắt là Ba Tàu lấy Thị Nở, cả ba thay nhau hãm hiếp con nhỏ te tua mà sau này thiên hạ nghĩ rằng nó có thể đẻ ra 9 hay 10 đứa con gì đó, mà dĩ nhiên là tất cả đều lấy họ Tàu như họ Mao, họ Tập chẳng hạn. Nhớ lời các cụ hay nói: "Tham thì thâm", quả thiệt là đúng vậy.

                          Chuyện tình "Bắt cá 2 tay" dĩ nhiên là còn dài nhưng Hai Say tui mỏi tay rồi nên tạm ngưng. Hồi sau nếu có hưỡn thì viết tiếp.


                          Nguyên Thạch
                          danlambaovn.blogspot.com

                           
                          #73
                            Nguyên Thạch

                            • Số bài : 1097
                            • Điểm thưởng : 0
                            • Từ: 06.09.2006
                            • Nơi: Aỉ "Trần gian"tới"Mũi thương đau".
                            • Trạng thái: offline
                            Re:Tùy bút - Nguyên Thạch 26.09.2019 23:56:45 (permalink)
                            [This post was marked as helpful]
                            Việc cần phải làm ngay, hãy loại trừ tên Việt gian Nguyễn Phú Trọng và giải thể ĐCSVN





                            Nguyên Thạch (Danlambao) - Trước thảm cảnh nước mất nhà tan, trước hiểm họa xâm lăng của ngoại bang Tàu cộng trong mưu đồ cướp chiếm lãnh hải Biển Đông cũng như thôn tính lãnh thổ của Việt Nam nhằm biến quốc gia này thành một nước chư hầu để cũng cố thêm lực lượng chống Mỹ và các quốc gia Đồng Minh. Những người còn có tinh thần yêu nước và quan tâm đến vận mạng của cả dân tộc cần nên hợp lại thành một khối duy nhất có đủ sức mạnh để diệt cộng bài Tàu Cộng. Đây là mục tiêu tối cần thiết để giữ vững Việt Nam.

                            Trong điều kiện và hoàn cảnh vô cùng khó khăn hiện tại, sự hợp quần ấy phải thực hiện như thế nào thì trong các bài viết như: "Biển Đông và sách lược toàn cầu của Trung cộng, Quy hàng Trung Quốc thì Tập vẫn cướp Biển Đông, Việt Nam phải chọn Mỹ" và đặc biệt là bài "Các tướng lãnh hãy cùng toàn dân diệt trừ tên Thái thú Nguyễn Phú Trọng cùng bè lũ tay sai cho Trung cộng". Tất cả đều vẫn còn trên Dân Làm Báo.

                            Hiện tại, thế nước đã đến tình trạng vô cùng khó khăn để tìm những lối thoát như thế này rồi thì dù muốn dù không, dù có đồng thuận hay bất đồng về QUAN ĐIỂM nhưng bắt buộc chúng ta phải chọn PHƯƠNG THỨC "Quân Đội cùng toàn dân HÀNH ĐỘNG", bởi lẽ, chỉ có các tướng tá thuộc Quân Đội hay các Bộ ngành như Bộ quốc phòng, Bộ ngoại giao mới có đủ những thứ cần thiết cho một cuộc cách mạng giải trừ BẠO QUYỀN đầu hàng ngoại bang của một cơ chế PHI CHÍNH NGHĨA bằng những thứ cần thiết đó là vũ khí cùng tinh thần kháng đảng tay sai cho ngoại bang và phản bội dân tộc.

                            Dòng thời gian đã trôi qua hơn 70 ở miền Bắc XHXN, cùng hơn 44 năm trên cả nước, sự phản kháng bằng lời nói, yết nghị, kiến nghị, lẫn cả sự van xin, nài nỉ, ỉ ôi... để mong chờ ĐCSVN cải tà quy chính, trở về với con đường dân tộc đã KHÔNG CÓ HIỆU QUẢ. Thế thì trước vận nước như ngàn cân treo sợi tóc, nay đã đến hồi PHẢI HÀNH ĐỘNG.

                            Cụ thể của vấn đề hành động hôm nay là gì? Người viết thưa ngay là: Bộ ngoại giao, mà cụ thể là ông Phạm Bình Minh và thân hữu hãy liên hợp cùng Bộ quốc phòng Ngô Xuân Lịch cùng các tướng tá thuộc Quân đội "Trung với nước, hiếu với dân" hãy mạnh dạn, khôn khéo và sáng suốt đứng lên hòa cùng toàn dân cả nước làm một cuộc cách mạng.

                            Trong hoàn cảnh hiểm nghèo của đất nước hiện nay, chúng ta hãy đồng lòng diệt bọn phản quốc tay sai, nối dáo cho giặc ngoại bang, đó là Bộ chính trị Trung ương đảng TRƯỚC, rồi sau đó sẽ tính đến chuyện bài giặc ngoại xâm Tàu cộng SAU. Sở dĩ bọn giặc nội xâm này hung hăng mạnh bạo là vì chúng ta sợ chúng, nhưng khi chúng ta anh dũng, chấp nhận hy sinh vùng dậy để diệt trừ chúng, thì chúng sẽ chỉ là những tấm thân, những khuôn mặt nhơ nhớp và yếu hèn mà thôi đáng khinh bỉ mà thôi.

                            Trước tình thế vô cùng khốn đốn hiện nay, trước sự hung hăng ngông cuồng của Tập Cận Bình cùng sách lược BÁ QUYỀN của ĐCSTQ, chúng đã xem thường Quân đội và Nhân dân Việt Nam mà tung hoành dọc ngang nơi bãi Tư Chính cùng các điểm trên lãnh hải, lãnh thổ thuộc chủ quyền và quyền tài phán (mà Luật Quốc Tế UNCLOS - 1982 đã định và được nhiều các quốc gia công nhận) của đất nước, biển cả này như chỗ không người. Chúng hỉ hả xem nước chủ quyền Việt Nam như một chư hầu tôi tớ không có quyền phản kháng. Tập Cận Bình xem Hoa Kỳ và các quốc gia Đồng Minh như những con rối không dám ra tay bằng hành động cụ thể nào khiến chúng phải lo ngại cả, thì liệu rằng ông Phạm Bình Minh, ông Ngô Xuân Lịch, ông Nguyễn Xuân Phúc cùng các Bộ ngành, tướng lãnh có thể đứng im cúi mặt?

                            Các vị có trách nhiệm với Tổ Quốc, với đồng bào phải tự thể hiện bổn phận cùng trách nhiệm đó của chính các ông thì Hoa Kỳ và các quốc gia tôn trọng Dân Chủ, Dân Quyền mới có thể giúp các vị một cách danh chính ngôn thuận được.

                            Các ông bà đảng viên chóp bu, có quyền chức cao, có ăn uống (nghĩa bóng) đầy đủ phủ phê thì nay tại sao lại trốn tránh trách nhiệm với Tổ Quốc, với đồng bào?

                            Là quan tướng thì phải gắn bó với vận mệnh của đất nước, phải chết với thành thì mới là danh tướng được sử xanh ghi khắc. Bằng không chỉ là những thứ quan tướng HÈN.

                            Trước sự xâm lăng trắng trợn của Tập Cận Bình và ĐCSTQ ở Biển Đông, nơi các điểm quan trọng có nhiều tài nguyên, nhiều dầu khí, mà những nơi đó được xem như tài sản của quốc gia, tài sản của toàn dân Việt Nam như bãi Tư Chính, Cá Voi Xanh, Cá Rồng đỏ... thuộc Hoàng Sa, Trường Sa vốn dĩ thuộc chủ quyền lâu đời của Việt Nam mà Nguyễn Phú Trọng với những chức vụ cực kỳ quan trọng của Tổ Quốc lại lặng im, giấu mặt trốn tránh một cách có tính toán, không hề có bất cứ một thể hiện phản kháng giặc Tàu xâm lược thì LIỆU RẰNG các Bộ ngành, các tướng lãnh và toàn dân Việt nội ngoại có thể chấp nhận cương vị tiếm quyền cùng thái độ hèn nhược của ông ta?.

                            Thà mất đảng chứ KHÔNG, ngàn lần không, chúng ta không để mất tài sản, cũng như mất nước. Đã đến lúc Việt Nam có những HÀNH ĐỘNG cụ thể để bảo vệ đất nước, tài sản và dân tộc dù phải hy sinh.

                            14.09.2019


                            Nguyên Thạch
                            danlambaovn.blogspot.com

                             
                            #74
                              Nguyên Thạch

                              • Số bài : 1097
                              • Điểm thưởng : 0
                              • Từ: 06.09.2006
                              • Nơi: Aỉ "Trần gian"tới"Mũi thương đau".
                              • Trạng thái: offline
                              Re:Tùy bút - Nguyên Thạch 28.09.2019 06:14:34 (permalink)
                              Khỉ đu dây





                              Nguyên Thạch (Danlambao) - Nói đến diễn tuồng thì không con vật nào diễn xuất sắc bằng khỉ. Còn nếu nói đến trò đu chuyền từ nhánh này qua nhánh nọ thì không loài thú nào đu dây bằng khỉ.

                              Sau ngày mất nước 30-4-1975, có một giai đoạn tôi phải sống và mưu sinh ở rừng sâu nước độc, nơi mà trước đó lũ khỉ rừng lấy làm căn cứ địa cho lũ cộng sản Bắc Việt lẫn đám chán đời ở miền Nam "thoát ly" gia đình đi theo "giải phóng", để rồi hầu hết đám này phải bỏ xác tận sa tràng.

                              Sở dĩ tui gọi chung cho bọn này là "đám chán đời" vì tui có biết một số tên trong xã của tôi đã đi theo VC hoặc bị VC dụ dỗ, tỉ như thằng Ghẹ lở mồm, mà từ mới sau này gọi là "bệnh lở mồm long móng", nó đi chăn bò mướn cho ông Sáu Phú, sau đó không lâu, thằng Ghẹ bị chết banh xác trong một cuộc tấn công đồn lính VNCH. Thằng Điểu, còn có tên đệm là Ác Điểu, nó lái máy cày đi cày mướn cho ông Hai Đặng. Một buổi nghỉ trưa, nó nhìn thấy "điện nước" của đứa con gái nhổ cỏ ruộng tầm 15 tuổi ngủ trưa một cách hớ hênh không cảnh giác dưới bụi mát, cầm lòng không đậu, Ác Điểu trói con nhỏ lại rồi... Xui cho nó, bị người ta "phát hiện", nó bèn bỏ chạy và mất tích luôn. Một thời gian sau đó, vài người dân thôn dã mới biết nó đã theo Việt Cộng vì sợ bị ở tù vì tội hiếp dâm gái vị thành niên. Sau ngày miền Nam bị phỏng 2 hòn, nó từ rừng trở lại phố và giữ chức Trưởng côn an huyện.

                              Ôi choa, bửng như thằng Ghẹ Lở, thèng Ác Điểu thì ở miền Nam nói chung không ít. Hiếp dâm con nít như thèng Ác Điểu mà làm Trưởng côn an huyện rồi sau đó lên làm Giám đốc côn an tỉnh thì cũng chỉ là những chức vụ cò con cắc ké, bởi lẽ như tay ĐM (Đỗ Mười) với trình độ lớp 3 trường làng mà còn leo tận mây xanh đến chức Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng và TBT (Thằng Ba Trợn) cơ mà. Còn như Lê Đức Anh thì chỉ là "dân cạo" mà còn nắm được chức Bộ trưởng Bộ quốc phòng, Chủ tịch nước Cùng Hô Xuống Hố Cả Nút đấy thôi.

                              Tôi đã nhiều lần nói rồi, lãnh đạo chóp bu của ĐCSVN thì toàn là đầu trộm đuôi cướp, chăn trâu thiến lợn, du thủ du thực, đầu đường xó chợ không hà, nói chung là lũ chán đời tự do. Nói về lũ này với vô số lời tuyên bố và việc làm của chúng, mà người bình thường không ai dám nói dám làm thì nhức cái đầu lắm lắm. Thôi, trở lại câu truyện cuối tuần của tui đi.

                              Giai đoạn tôi "lao động là vinh quang, lang thang là chết đói" nơi rừng ma nước độc đó, cũng may nhờ có đám khỉ mà tôi cũng bớt buồn trong trong những lúc buồn. Nhưng giận thì cũng không phải là ít, vì chúng đã không biết bao nhiêu lần làm tôi điêu đứng. Chẳng hạn như khi ra đồng, lon cơm khoai độn với đôi ba con cá khô chỉ khô và ốm như tôi, bị chúng lợi dụng lúc tôi đi cuốc xa chòi rồi chúng xúm lại đánh chén hết sạch, làm tôi phải nhịn đói lã người, vì thời "gạo châu củi quế" ấy thì có đâu tiêu chuẩn suất cơm thứ hai trong khi cán bộ, công nhân viên mà cũng chỉ được 3 cân gạo mốc cùng 12 ký lô khoai, lúa mì độn mỗi tháng.

                              Cũng có nhiều lần khi bắp hay khoai sắp đến hồi thu hoạch thì không biết ở đâu mà chúng tụ tập đông lắm, mỗi con đớp hơn tá bắp, chúng cướp gần sạch đám bắp của tôi. Nhìn thửa bắp, luống khoai bị phá tan tành, tôi buồn và giận lắm. Nhưng nghĩ lại, vì là khỉ nên chúng đâu hiểu rằng đó là mồ hôi nước mắt, là tài sản của lớp người khốn khó như tôi.

                              Nói về khỉ thì có lẽ nhiều người dưới quê, nhất là ở những vùng gần rừng núi thì cũng đã biết, chúng phá dữ lắm, phá kinh hoàng, phá vô nhân đạo. Đã phá kinh mà lại còn đông hơn quân Nguyên thì bố ai chịu nổi. Nói thiệt, nhiều khi nhìn những con khỉ già mắt đỏ nhe răng nhọn hoắc và mấy con khỉ cái vú dài cùng bầy khỉ trung trung khọt khẹt, tui cũng cảm thấy rởn óc mình. Có con cũng biết lấy đất đá chọi tui, cầm cây quơ qua quơ lại như AK, khiến tui cũng lạnh gáy.

                              Làm sao ngăn cản, trừng trị bọn khỉ này, tôi làm mấy cái hình nộm và cũng không quên ghi câu biểu ngữ "Đả đảo khỉ" hoặc "Cấm ăn cắp", "Tiên sư chúng bây, lũ khỉ phá hoại, coi chừng tau đập chết". Cũng có khi tôi cho hình nộm cầm cây dao có sơn đỏ như đang rỉ máu nhưng tất cả đều không có tác dụng, ý là những thứ đó, không hề làm bầy khỉ nao núng lo sợ chút nào.

                              Một hôm, tôi làm bẫy bắt được vài con khỉ, tui đập đầu và lột da chúng treo lủng lẳng dưới mấy gốc cây gần những thửa bắp, giồng khoai thì kết quả vô cùng khả quan, đoàn khỉ biến mất. Sau đó, tôi truyền kinh nghiệm này cho những người có cùng cảnh ngộ như tôi, họ cũng thành công, và dĩ nhiên mùa màng cũng được thu hoạch trọn vẹn. Vắng đàn khỉ lâu lâu cũng nhớ, có lẽ vì tôi đã quá bị ám ảnh, nhưng nhớ thì nhớ chớ không mong. Có lần tôi treo mấy con trong tư thế đu dây như hoạt cảnh nô đùa chuyền cành mà thoạt nhìn thì có vẻ hơi "hòa bình" nhưng tuyệt nhiên không con nào dám xuất hiện đu cùng.

                              27.09.2019


                              Nguyên Thạch
                              danlambaovn.blogspot.com

                               
                              #75
                                Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                                Thay đổi trang: < 123456789 > | Trang 5 của 9 trang, bài viết từ 61 đến 75 trên tổng số 131 bài trong đề mục

                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 7 bạn đọc.

                                Chú Giải và Quyền Lợi

                                • Bài Mới Đăng
                                • Không Có Bài Mới
                                • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                                • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                                • Khóa (có bài mới)
                                • Khóa (không có bài mới)
                                • Xem bài
                                • Đăng bài mới
                                • Trả lời bài
                                • Đăng bình chọn
                                • Bình Chọn
                                • Đánh giá các bài
                                • Có thể tự xóa bài
                                • Có thể tự xóa chủ đề
                                • Đánh giá bài viết

                                2000-2021 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9