Thơ Nguyễn Trung
Thay đổi trang: < 123 > >> | Trang 2 của 9 trang, bài viết từ 16 đến 30 trên tổng số 122 bài trong đề mục
Trung Nguyen 23.01.2024 22:44:58 (permalink)
0

cuối năm
ngày cuối năm ở Virginia
buổi sáng sương mù còn vướng phủ
ly cà phê thơm thoang thoảng nhẹ
ngắm hàng cây không lá sau vườn
 
nỗi muộn phiền rồi cũng rời xa
những nhớ nhung vẫn còn quanh quẩn
năm tháng loay hoay, cơn mộng ảo
cơm áo giờ đây bớt bận rồi
 
ngày cuối năm ở Virginia
hoảng hôn về, cành cây trơ lá
tiếng gió chiều đang thổi rì rào
sao hồn mình rơi vào tĩnh lặng
 
dù trời đông không quá lạnh căm
những ngón tay sao lại cứng còng
không đếm xuể những điều đánh mất
chẳng lau xong giọt nước trên mi
 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 28.01.2024 02:26:47 bởi Trung Nguyen >
Attached Image(s)
#16
    Trung Nguyen 24.01.2024 00:11:49 (permalink)
    0

    Còn trong ta
     
    còn trong ta Sài gòn ngày mưa lũ
    quán vắng vỉa hè, khách co chân
    chiếc xích lô ỳ ạch lăn qua
    đèn bên đường le te vàng vọt
     
    ly cà phê đen nguội ngắt trên bàn
    điếu thuốc lá cong vòng tắt ngóm
    đường về nhà còn dài dăng dẳng
    cái xe bánh mòn, xích đứt đôi
     
     
     
    <bài viết được chỉnh sửa lúc 24.01.2024 00:24:33 bởi Trung Nguyen >
    Attached Image(s)
    #17
      Trung Nguyen 24.01.2024 06:44:01 (permalink)
      0

      Đôi mắt
      tôi còn đôi mắt ngắm đời
      đôi khi nhắm lại nhớ thời thơ xưa
      mắt phải tôi để ngắm người
      còn con mắt trái để dành ngắm tôi
       
      vấn vương một mắt trưa nồng
      nhìn cánh hoa hạ sắc hồng rung rinh
      mắt kia tìm đến ngày mai
      trời xanh, mây trắng, lá vàng, thu sang
       
      nhắm một con mắt nhìn sâu
      mở hai con mắt thấy đời mênh mông
      nhìn tôi một mắt u sầu
      con mắt còn lại nhìn tôi rộn ràng
       
      vẫn còn một thủa trong tôi
      một đôi mắt chứa khung trời ước mơ
      bây giờ ở cuối đường xa
      mở to hai mắt, không nhìn rõ tôi.
       
      “ còn hai con mắt khóc người một con”
      Mắt buồn, thơ Bùi Giáng, bản nhạc cùng tên của Trịnh công Sơn.
       
       
      <bài viết được chỉnh sửa lúc 28.01.2024 02:27:22 bởi Trung Nguyen >
      Attached Image(s)
      #18
        Trung Nguyen 24.01.2024 06:47:24 (permalink)
        0

        tối cuối năm 
         
        rót cho mình một ly rượu chát 
        nhấp trên đầu lưỡi thấy tê tê
        vị của rượu hay vị của đời 
        tối cuối năm, nhấp từng ngụm chậm
         
         đã qua thêm một năm không mơ
        sau gần một nửa đời vắng mộng 
        tôi đã quen dần không than thở
        nhưng tháng năm, vẫn tựa nhát dao
         
        chân bước đi như kẻ mộng du
        dù hai mắt mở to thật lớn  
        trong tiềm thức đôi khi nhớ lại 
        có một thời, tôi rất là tôi 
         
        tháng năm đã hết, mình vẫn vậy 
        vẫn lộn lăn trong một thủa nào 
        đêm trừ tịch, có người mất ngủ 
        đếm vạn cừu, còn lại mình ta
        R
        <bài viết được chỉnh sửa lúc 26.01.2024 11:08:51 bởi Trung Nguyen >
        Attached Image(s)
        #19
          Trung Nguyen 24.01.2024 22:29:23 (permalink)
          0

          tôi muốn trở về
           
          tôi muốn trở về quê
          sao vẫn còn bay mãi
          muốn ngồi thật im lặng
          sao vẫn thấy lao xao
           
          con sông nào đứng lặng
          mà vẫn nghe rầm rì
          buồn làm cho tê cóng
          ngọn lau nào ngủ yên
           
          một buổi chiều êm ả
          vẫn còn mãi nơi nào
          mấy nốt đàn cọc cạch
          ngón tay rời phím chưa
           
          mây còn bay hay đứng
          mưa vẫn còn chưa rơi
          cả đời tôi hạn hán
          nứt nẻ vì nỗi buồn
           
           
           
           
           
           
          <bài viết được chỉnh sửa lúc 24.01.2024 22:36:29 bởi Trung Nguyen >
          Attached Image(s)
          #20
            Trung Nguyen 25.01.2024 02:06:01 (permalink)
            0

            hoa bâng khuâng
            đỉnh đèo một thoáng dừng chân
            nước xanh, mây trắng, cành hoa gió vờn
            bạn hỏi có biết tên không
            mơ màng ta bảo chắc là bâng khuâng
             
            tháng năm vội bỏ nhau rồi
            xứ người vẫn tưởng trong lòng: quê ta
            đèo xưa giờ đã thông hầm
            đỉnh xưa còn lại bâng khuâng gió trời
             
             “ một lần dừng chân với ns PTC trên đèo Hải Vân”
             
            <bài viết được chỉnh sửa lúc 02.02.2024 08:27:29 bởi Trung Nguyen >
            Attached Image(s)
            #21
              Trung Nguyen 25.01.2024 02:10:46 (permalink)
              0

              hoa Peony
                
              mong manh như cánh hoa hồng
              nhẹ nhàng thanh thoát tựa hương sen chiều
              có người đứng lặng như thiền
              chạm vào sợ vỡ mộng vàng thủa xưa
               
              Attached Image(s)
              #22
                Trung Nguyen 25.01.2024 03:43:21 (permalink)
                0

                lá đỏ đầu đông
                 
                cuối thu lá thắm còn vương vấn
                hay nét son nào vẫn quẩn quanh
                ai đốt lửa hồng cho tôi ấm
                để sớm đông về bớt cô đơn
                 
                Attached Image(s)
                #23
                  Trung Nguyen 25.01.2024 04:04:29 (permalink)
                  0

                  Áo tím ngày xưa
                   
                  cầu Tràng Tiền vẫn soi bóng nước
                  áo dài bay, nay ở nơi nào
                  cổng trường Đồng Khánh, hàng phượng cũ
                  vẫn đậm bóng ai đứng thập thò
                  Huế, giờ tan học đầy áo tím
                  một thủa yêu kiều đã nhạt phai
                  thời gian như nước sông Hương chấy
                  chẳng có bao giờ trở lại đâu
                   
                  Attached Image(s)
                  #24
                    Trung Nguyen 25.01.2024 08:36:17 (permalink)
                    0

                    điều ước giản dị


                    đã có một thời,
                    thời tôi ngồi nhổ tóc sâu cho mẹ,
                    từ năm sợi một đồng
                    đến khi một đồng trăm sợi
                     
                    những ngày ấy sao mà tôi vui thế
                    kiếm được tiền đi ăn vặt
                    kiếm được niềm vui,
                    trên những tháng năm mệt nhoài của mẹ
                     
                    giờ đây, đầu tôi ngập đầy tóc trắng,
                    vai quằn năm tháng tha hương.
                     
                    chợt ước ao một điều giản dị
                    có được cả một ngày vân vê tóc mẹ
                    mà chẳng kiếm được xu nào
                                            ngày của Mẹ 

                     
                    <bài viết được chỉnh sửa lúc 25.01.2024 08:52:59 bởi Trung Nguyen >
                    Attached Image(s)
                    #25
                      Trung Nguyen 26.01.2024 00:41:22 (permalink)
                      0

                      không còn trẻ
                       
                      kể cả lúc mình không còn trẻ
                      anh vẫn gọi em là bé của anh
                      đám cháu con kệ chúng cứ cười
                      giây phút ấy, thấy mình trẻ lại
                       
                      khi còn trẻ, thời giờ không đủ
                      chuyện kiếm cơm chiếm hết tháng ngày
                      tuổi hai mươi, đôi mình không có
                      tuổi ba mươi, cơm áo nó hành
                       
                      hơn tứ thập, mang thân đi Mỹ
                      học từ đầu như đứa trẻ con
                      quay quảnh lại đã gần thất thập
                      mới có giờ han hỏi đến nhau.
                       
                      đứa trẻ con lẫm chẫm tập đi
                      hai người già bắt đầu tập lại
                       
                      thật chậm bên nhau, đi từng bước,
                      để thời gian được kéo thêm dài
                       
                      Attached Image(s)
                      #26
                        Trung Nguyen 26.01.2024 02:50:09 (permalink)
                        0

                        có một....
                         
                        có một ngày nắng bỏ quên tôi
                        để đi mãi về nơi xa lắm
                        đám lá vàng cũng thôi xào xạc
                        chẳng hỏi han tôi đang nghĩ gì
                         
                        có một lần bước lạc vào mây
                        ngập hồn bát ngát, đồi tuyết trắng
                        không lá, rừng cây như sương khói
                        đông cứng trong lòng, nỗi nhớ nhung
                         
                        có một chiều tôi đứng lạnh căm
                        nhìn nước đóng băng, treo trên mái
                        một thoáng lung linh, ngày tháng cũ
                        văng vẳng lời bài “ lệ đá” xưa
                         
                        có bao đêm giấc ngủ chập chờn
                        sáng thức dậy vẫn còn ngơ ngác
                        tỉnh hay mơ, giữa đời bương chải
                        tự hỏi mình, đang ở đâu đây?
                         
                        Attached Image(s)
                        #27
                          Trung Nguyen 26.01.2024 07:31:19 (permalink)
                          0

                          tưởng rằng đã quên
                           
                          cơn gió thổi đến
                          nỗi nhớ bùng lên
                          góc đời ngập lá
                          chiếc ghế không người

                          mùa thu nỗi nhớ
                          một thời, chốn cũ
                          thủa của cuồng điên
                          muốn làm tráng sỹ

                          giờ mình run rẩy
                          long ngóng với đời
                          mấy người bạn cũ
                          đã phủi tay rồi
                           
                          mình đã làm gì
                          cho đời mình nhỉ?
                          mượn tựa Tưởng rằng đã quên(TCS)

                           
                          <bài viết được chỉnh sửa lúc 27.01.2024 05:13:10 bởi Trung Nguyen >
                          Attached Image(s)
                          #28
                            Trung Nguyen 26.01.2024 07:48:23 (permalink)
                            0

                             hương xưa
                             
                            buổi sáng và mùa thu đến sớm
                            đường cây ẩm ướt, bước nhẹ về
                            một cây nấm trắng vươn trong nắng
                            lòng tôi thoáng thấy dáng mẹ tôi
                             
                            theo mẹ ngày xưa đi nhặt nấm
                            rừng thưa gió nhẹ, chim thầm thì
                            vẫn hiện trong tôi thời xưa cũ
                            nồi canh nấm mối ngọt và thơm
                             
                            mẹ đi rẫy,khi vể nấu vội
                            chị em tôi xúm xít chung quanh
                            bếp rạ, mái tranh sao ấm áp
                            Túc Trưng, một thủa quá êm đềm
                             
                            khi đến tận miền cao sơn cước
                            tôi thường thơ thẩn trốn vào rừng
                            đám mộc nhĩ cây khô đầy rẫy
                            lặt mang về, đợi nắng mẹ phơi
                             
                            dàn thiên lý sau nhà thơm ngát
                            nấm tai mèo cùng nhúm tôm khô
                            bát canh thủa ấy sao ngon quá
                            vẫn đượm trong tôi mùi “cố hương”
                                        mượn tựa Hương Xưa CT
                             
                            <bài viết được chỉnh sửa lúc 26.01.2024 08:10:32 bởi Trung Nguyen >
                            Attached Image(s)
                            #29
                              Trung Nguyen 27.01.2024 05:32:17 (permalink)
                              0
                               
                                 lục bát mùa thu.
                               
                                Áo thu em mặc một thời,
                                vàng son rực rỡ, một đời khó quên.
                                chiều thu bảng lảng bên bờ,
                                mây thu khoe giáng trong hồ cùng sen.
                               
                                Vai thu em trải tơ vàng,
                                tóc thu em thả hương trầm mênh mang.
                                bình minh tô đậm môi hồng,
                                hoàng hôn trả lại cho hồ mắt xanh.
                               
                                Rừng xưa lá thả ngút ngàn,
                                suối xưa đã rủ cúc vàng cùng đi,
                                sông trôi cùng với mây hồng,
                                biển nằm ấp ủ cánh buồm mộng mơ.
                               
                                Thu xưa em trả lại đời
                                hay là cất kín trong lòng mà thôi.
                                lá thu đã rụng hết rồi
                                mùa thu đến chậm, vội đi! ngỡ ngàng.
                               
                              Attached Image(s)
                              #30
                                Thay đổi trang: < 123 > >> | Trang 2 của 9 trang, bài viết từ 16 đến 30 trên tổng số 122 bài trong đề mục
                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 4 bạn đọc.
                                Kiểu:
                                2000-2024 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9