(URL) THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI

Thay đổi trang: << < ..31323334353637383940 | Trang 40 của 40 trang, bài viết từ 586 đến 596 trên tổng số 596 bài trong đề mục
Tác giả Bài
Nhatho_PhamNgocThai

  • Số bài : 858
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
  • Trạng thái: offline
Re:(URL) THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 09.09.2016 10:52:01 (permalink)
             XỬ TỘI FORMOSA
                                           PHẠM NGỌC THÁI

Formosa
Nó là tội đồ của dân tộc Việt Nam ta!
Gây thảm hoạ đến long trời, lở đất
Đầu độc biển và nạn cá chết
Di họa dân sinh không biết đến bao giờ.

Phải xử tội tên lãnh đạo
                       đã dẫn dắt Formosa vào đất nước
Chỉ vì lòng tham giết cả nước non
Đem nó ra vạch mặt trước nhân dân
Tống tù chung thân.

Ta lên án nhà cầm quyền
Lên án Bộ chính trị của Đảng cộng sản Viêt Nam
Sau một thời gian đã dài thảm họa nước non
Mà vẫn lấp liếm...
Không có một phán quyết nghiêm chỉnh nào
                                        về thủ phạm tội ác
Vẫn để cho Formosa ung dung tồn tại
Đó là mưu đồ của bộ máy quan lại
Cố tình trục lợi trên lưng của nhân dân
Cái chết của biển, của cá
Chính là cái chết của đạo đức, lương tâm...
Nhân dân yêu cầu Đảng cộng sản Việt Nam
Phải đem Formosa
Truy tố trước pháp luật và đóng cửa vĩnh viễn.

                                       *


   Formosa  thủ phạm gây ra cá chết hàng loạt tại 4 tỉnh miền Trung.

  Phải xử tội
Kẻ đã ra lệnh cho các cơ quan
                                báo chí, truyền thông
Cố tình bưng bít sự thật
Cố tình lừa gạt nhân dân
Tiếp tay cho những tâm địa hại nước
                         trong Chính phủ, Trung ương
Cùng lũ phản động nước ngoài
Lôi cổ chúng ra trước vành công lý
Chiểu theo pháp luật
Truy xét từng tên.
                                     
 *
Tại sao ông Tổng bí thư Đảng cộng sản Việt Nam?
Khi biển cả bị đầu độc, hàng trăm tấn cá chết
Nhân dân 4 tỉnh miền Trung lâm vào thảm khốc
Không tới thăm dân? Tìm cách cứu dân?
Lại tới thăm Formosa
Vỗ an kẻ thù
Rằng: "Hãy an tâm..."
Hành động khác gì một tên
                                  phản dân, phản nước?
Chỉ có một tên phản dân, phản nước
Mới đồng loã với kẻ làm hại Tổ quốc,
                                 Dân tộc mình như thế!

                                    *

Bô y tế thì vô nhân bất nghĩa?
Khi dân bj ngộ độc biển, ngộ độc cá
Do Formosa gây ra
Chúng lại cấm tất cả các bệnh viện
Cấm các bác sĩ không được xét nghiệm
Cũng không được thông báo kết quả xét nghiệm
Phụ họa với chủ trương lừa gạt của trên    
Nói láo rằng: " Biển cơ bản là sạch..."
Ngày 24 tháng tư
Người thợ lặn đầu tiên Lê Văn Ngày đã chết
Rồi hàng loạt thợ lặn ở khu công nghiệp Sơn Dương
Cũng nguy cơ bị nhiễm
Chúng bỏ mặc
Không xét nghiệm
Không kiểm tra sức khoẻ
Còn đe dọa chấm dứt hợp đồng...
"Lương y như từ mẫu"
Chúng lại trở thành những kẻ hút máu dân mình
Những tên lãnh đạo nào?
Phải lôi ra trước vành móng ngựa
Mà trừng trị.

                               *
 
Bộ công an thì đàn áp nhân dân như thổ phỉ
Những người lâm nạn xuống đường
Yêu cầu Nhà nước phải có biện pháp cứu giúp
Chúng dùng lực lượng vũ trang
                          thẳng tay dã man, đè bẹp
Đánh đập cả phụ nữ, trẻ thơ
Bắt giữ những phóng viên đi làm phóng sự điều tra
Đồng loã với Chính phủ
Che dấu cho bọn tội phạm Formosa
Cấm không được quay phim, chụp ảnh
Ai nói chuyện với ngư dân lâm nạn
Chúng cũng đe nạt
Mua chuộc cả lũ côn đồ
Hành hạ các luật sư yêu nước
Mang danh là "công an nhân dân..."
Mà không khác gì bọn cướp ngày
Vô nhân, thất đức.

Nói theo cách nói của ông Hồ Chí MInh
Hỡi tên Tổng bí thư Nguyễn Phú TRọng!
Ngươi hãy công khai trả lời trước toàn thế giới rằng:
- Nhân dân yêu nước
Hay Bộ máy của Chính phủ  
               Đảng cộng sản Việt Nam phản dân, phản nước?
Chính các ngươi đang cúi nạp trước bọn Tàu
Từng bước rước chúng vào
Chiếm cả biển đảo, đất đai, thành phố Việt Nam ta!

                                  *



Phải xử tội formosa
Dân tộc ta là dân tộc biển
Quốc gia ta là quốc gia biển
Bảo vệ bờ biển dài
Là bảo vệ sự sinh tồn của ngư dân,
                         của cả dân tộc tự nghìn năm
Hãy hợp lực toàn dân bên trong và bên ngoài
Cần có cả thế giới và Hoa Kỳ hợp lực
Đánh cho tan bè lũ quan chức Đảng công sản
                                                   trục lợi, tham lam
Đã lộ rõ bộ mặt vô tổ quốc và vô dân tộc.
500 triệu đô-la bồi thường để bịt công luận
Với thảm họa giáng xuống đầu
                   1 triệu dân 4 tỉnh miền Trung
Tức là bồi thương 500 đô ($) một người...
Là cái giá diệt dân quá rẻ mạt
Di hại biển nhiễm độc
              và sự tồn sinh của các loài thuỷ sản
Phải 50 năm mới trở lại đươc như xưa...
Không thể để cho Chính phủ đứng ra dàn xếp
Thông đồng với Formosa
Mà phải để người dân giải quyết.

Luật sinh tồn bảo rằng:
Dân ta phải đấu tranh
Không chỉ với Chính phủ - Nhà nước
Mà với cả chính sách diệt chủng dân tôc Viêt Nam
                                           của bọn giặc Trung...
Lãnh đạo Đảng cộng sản Việt Nam
Thì lại quá hèn hạ, cúi đầu tiếp tay cho chúng.
Chúng muốn ép ngư dân ta phải đổi nghề
Là dã tâm
Giúp cho Formosa cùng với bọn Tàu chiếm biển.
Hãy lấy giải pháp giúp ngư dân bám biển
Duy trì ngành nghề truyền thống lâu dài
Mới là liệu pháp bảo vệ dân,
                     bảo vê đất nước, giống nòi.
Dân tôc gặp đại nạn
             mà chế độ vẫn cố tình bưng bít
Dùng bạo lực hành xử với nhân dân
Tàn độc đủ đường và vô liêm sỉ
Với Chính phủ này
Mất nước đến nơi rồi - Việt Nam ơi!

Đã đến lúc không thể dung tha cho Đảng cộng sản
Giành quyền dân chủ, tự do
Nhân dân phải đứng lên truy tố Formosa
Khởi kiện chúng ra Toà!
Bảo vệ biển, bẩo vệ cá
Là bảo vệ sư tồn sinh của dân tộc, nước nhà.
Formosa phải bồi thường thiệt hại,
Phải khắc phục hậu quả và làm sạch biển...
Rồi tống cổ nó cút khỏi Việt Nam ta!
              PHẠM NGỌC THÁI
           
Hà Nội, Tháng 7-2016
                      Đã đăng trên nhiều trang mạng trong nước và hải ngoại:
 
https://nghiathuc.wordpre...ormosa-pham-ngoc-thai/
http://lexuanquang.org/post/12416/
http://chauxuannguyen.org..6/07/18/xu-toi-formosa/
http://chuvuongmien.blogs...la-toi-o-cua.html#more
http://huongnguyenhoang.b...thai-formosa.html#more
http://www.vanews.org/201...ai-xu-toi-formosa.html
https://badamxoevietnam2..../07/18/xu-toi-formosa/
http://www.namuctuanbao.net/tho_NamUc.php
  http://nhanquyenchovn.blo...sa-pham-ngoc-thai.html

http://www.saimonthidan.c...?c=article&p=12974
  http://vietnamville.ca/article.5860
  http://hung-viet.org/a22979/xu-toi-formosa



             Formosa chôn chất thải trong trang trại của một sếp môi trường



          Các lãnh đạo Formosa Hà Tĩnh cúi đầu xin tha tội

 
      Bà Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến (áo xanh) đang ăn cá ở Hà Tĩnh
        với các quan chức - làm trò... để lừa bịp nhân dân



         Người dân biểu tình vụ cá chết hàng loạt ở miền trung Việt Nam.






<bài viết được chỉnh sửa lúc 09.09.2016 11:08:11 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
 
    Nhatho_PhamNgocThai

    • Số bài : 858
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 04.08.2006
    • Trạng thái: offline
    Re:(URL) THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 08.10.2016 11:27:57 (permalink)
     
                      PHẠM NGỌC THÁI VỚI          
            CHÙM THƠ MÙA THU HÀ NỘI

     

                ĐÊM THU TRẮNG (*)
    Đêm thu trắng người đi trong sương trắng
    Quán bên hồ em gái đến loạn trăng…
    Ánh mắt em ươm chùm hoa cúc thơm
    Đôi môi ướp các nụ hôn còn thắm đỏ
    Những cám dỗ vỡ oà ra thân thể
    Để cả gió xô làn mây ngổn ngang.

      Dưới làn da mịn mát tơ giăng
    Những nơ-ron tình yêu dòng điện cháy
    Và như thể chúng rùng rùng chuyển động
    Mang cả đàn bướm cái bay ra.

    Lậy trời đất! Cám ơn tạo hoá!
    Giọt ái tình không đặt chỗ nghiêm trang
      Người đã sinh ra những lòng tham
    Giữa thiên nhiên trinh bạch.

    Đêm thu không lá vàng
    Quán bên hồ anh muốn cấu trái cấm em...

    --------------
    (*)   Vào một buổi tối, tôi ngồi trong một quán nhỏ bên hồ. Phủ lên không trung một màn sương trắng. Có một thiếu nữ mặc chiếc áo mùa thu sáng mỏng, vòm ngực nàng trắng nõn và khích lệ.
        Trên trời trăng đang nhàn nhạt trôi đi trong cái màn sương trắng hơi se lạnh kia. Sự xuất hiện của thiếu nữ làm cho cả trời đất phải đổi thay. Trăng cũng loạn...
        Đứng trước sự cám dỗ ấy... con người ta lại khát vọng được sống, được hưởng. Bài thơ đã  ra đời như thế!


     
             ĐÊM THU PHỐ VẮNG
    Đêm phố vắng anh đi hay là em không ngủ?
    Thu đến rồi lay động trái tim!
    Xào xạc lá, anh nghe xào xạc lá
    Thăm thẳm bóng hình em trong đêm...

    Anh lại dẫn em con đường yêu cũ
    Một thời nào từng in dấu chân thon
    Trước tình yêu ta hoá thành đứa trẻ
    Dẫu mái tóc anh giờ đã hoa sương.

    Ta sẽ viết cho ai bài thơ đêm thu vắng?
      Tiếng trong khuya em gọi vọng rất xa...
    Trên thảm lá lòng ta say đắm
    Tha thiết bên em vì không muốn đêm qua.

    Ôi ! Bài thơ cứ theo anh lang thang trong phố
    Kí ức hồi sinh về với tuổi xuân xưa
    Em lại ru êm như thuở trẻ
    Tấm thân mềm đưa anh vào bến mộng mơ.
     

     
         KÝ ỨC MÙA THU
    Mùa thu khuấy lên bao Ký ức
      Xác thời gian trôi trên tóc em
    Em đi trong trăng mùa thu thổi gió
    Lá vàng rơi mênh mông.

    Em đi qua mùa thu không gian
    Trăng rãi đồi con gái
      Nhớ đến lâu cái hương con gái
      Nó thơm say và rất nhẹ nhàng.

    Đường dạo ấy trên đồi trăng sáng
      Đêm chia tay em dúi cả vào anh
    Để bóng lạc suốt đêm ngoài phố
      Mây lãng phiêu mãi không về.

      Giờ đây chắc trên đồi thông đó
    Gió vu vi và trăng vu vơ
    Em đi trong trăng mùa thu thổi gió
    Mùa thu lang thang chẳng bến bờ.
     
    <bài viết được chỉnh sửa lúc 08.10.2016 11:34:57 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
    Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
    Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
     
      Nhatho_PhamNgocThai

      • Số bài : 858
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 04.08.2006
      • Trạng thái: offline
      Re:(URL) THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 15.11.2016 17:06:28 (permalink)
       
       
                     THƠ KỶ NIỆM NGÀY HIẾN CHƯƠNG CÁC NHÀ GIÁO 20/11
                                                       Phạm Ngọc Thái

       
       
                       NHỚ VỀ CÔ GIÁO CŨ
                                     Kính tặng cô giáo chủ nhiệm
                                             Đinh Thị Kim Thanh


      Xóm chiến tranh. Thời thơ sơ tán học.
      Lớp cũng là một mái nhà gianh
      Sân trăng sáng như lòng cô đằm thắm
      Soi vào em bao nỗi ân tình.

      Nhớ thuở ấy em còn trẻ quá
      Tuổi hồn nhiên qua trang vở học trò
      Như người mẹ hiền từ cô dìu dắt
      Ở cái làng Cầu Ấu (*) đã xa xưa.

      Sông bến đưa đò… cô chèo giữa nắng mưa
      Lớp lớp quá giang chúng em đi biền biệt
      Có những phút quay lặng nhìn lòng thổn thức
      Kỷ niệm về như bầy sáo lang thang.

      Gió vẫn đang reo trên đồi thông Mỏ Thổ (*)
      Sông Máng trong xanh (*) nước chảy qua cầu
      Năm mươi năm trôi… tóc cô đã bạc
      Tóc em giờ bóng hạc cũng vờn nhau.

      Biết tin cô: Thôi không còn lên lớp nữa!
      Đánh tan giặc về, em làm một nhà thơ
      Sương trên mái tóc cô rơi xuống đầu em hoá lệ
      Và đời người – Cô ạ! Ngỡ cơn mơ…
       
                      PNT.
      Hà Nội, mùa đông 2016
      (*) Những địa danh ở Bắc Giang – Thời còn chiến tranh phá hoại bởi không quân Mỹ, chúng tôi đã đến sơ tán để học.
      <bài viết được chỉnh sửa lúc 15.11.2016 17:17:10 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
      Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
      Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
       
        Nhatho_PhamNgocThai

        • Số bài : 858
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 04.08.2006
        • Trạng thái: offline
        Re:(URL) THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 19.12.2016 09:40:13 (permalink)
         
                 Thơ gửi đăng số Tết Báo "Lao động & xã hội"
         

         
         
                   MƯA BAY TRONG TIẾNG CHUÔNG

         
        Chuông chùa thỉnh lên lời cầu nguyện 
        Nam-mô-a-di-đà!
        Trong khúc mưa bay âm vang trời đất
        Nửa tỉnh, nửa mê cũng thể như là...

        Vi vút tầng cao con lá rụng
        Nghe lao xao sóng vỗ bên hồ
        Chân ta bước dưới khuông trời thành phố
        Tiếng chuông buồn lại hoá bản nhạc thơ.

        Thoắt tình đã vào xa vắng
        Mình anh với bóng nhớ hoài em
        Hồn như cánh chim vô định
        Mái tóc em bay làn mưa mênh mang.

        Ôi, tiếng chuông gảy lên bao ký ức?
        Kia không gian thao thiết gót chân mềm
        Gió dìu dặt, ánh trăng suông dìu dặt
        Bản thơ tình anh vọng giữa mưa đêm.
         
         
         
        <bài viết được chỉnh sửa lúc 19.12.2016 09:41:41 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
        Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
        Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
         
          Nhatho_PhamNgocThai

          • Số bài : 858
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 04.08.2006
          • Trạng thái: offline
          Re:(URL) THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 17.01.2017 10:45:27 (permalink)
                            Không sao đưa được hình ảnh chó Jôn
                   Tháng qua mình ốm dài, không thể chăm sóc cho con chó yêu quí được nữa – Đành phải cho đi! Nó là con chó Jôn – Anh Quốc, một con chó quí nặng trên 50kg trông như một con sư tử. lòng xót vô vàn – Đã tìm được cho Jôn một người có vi la – biệt thự giàu có, với một khuôn viên gần nghìn m2, có hồ có sân cho nó được sống một cuộc đời sung sướng. Thôi thế lòng mình cũng mãn nguyện, giải thoát cho tâm linh mình và cho cả chó yêu, chỉ xin lưu lại một bài thơ từ biệt:
                       VĨNH BIỆT CHÓ YÊU
            Mày sống với tao nghĩa tình năm tháng
          Tao nuôi mày cũng dãi nắng, dầm mưa
          Sớm tối có nhau, miếng bánh sẻ chia
          Như bóng với hình khác nào tri kỷ.
           
          Tao chỉ cần xa một ngày
                                      là mày mong mày nhớ
          Gặp lại mừng cuống quít tựa hàng năm
          Đêm tao cho mày ngủ trên thềm
                                     gần bên giường của tao
          Mùa đông đệm êm, mùa hè quạt mát.
           
          Sáng sáng tao dắt mày ra vườn hoa
                                         tung tăng nhảy nhót
          Lúc ốm đau cũng bác sĩ thuốc thang
          Chó Jôn ơi!
          Nay phải cho mày đi, lòng tao xót vô vàn…
          Chỉ cầu mong
          Mày sống sung sướng bên người chủ mới.
           
          Tao già yếu không thể chăm chút cho mày sớm tối
          Nhà thì nhỏ, mày lại to lớn tựa con bê
          Tao tìm cho mày
                           một người có vi la – biệt thự nguy nga
          Có vườn, có sân để mày chạy nhảy.
           
          Người chủ mới cũng rất yêu quí mày
          Trong tâm tao tạm yên bề, Jôn hỡi!
          Đêm ngày nguyện cầu thánh phật chở che
          Cho mày sống mãn đời, mãn kiếp
          Thế là đã mãn nguyện lắm rồi!
          Dầu nỗi nhớ mày lòng tao chẳng khôn nguôi…
          Jôn à !
          Jôn ơi !
           
                                       Hà Nội,  10.1.2017
           



           


          <bài viết được chỉnh sửa lúc 22.01.2017 09:46:07 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
          Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
          Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
           
            Nhatho_PhamNgocThai

            • Số bài : 858
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 04.08.2006
            • Trạng thái: offline
            Re:(URL) THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 16.02.2017 09:49:51 (permalink)
                    CẢM TÁC XUÂN ĐINH DẬU




             Mùa xuân gọi lòng ta trong bát ngát
            Cõi niết-bàn nghe hát vọng trần ai
            Ta sống đây, hồn tận chốn phật đài
            Giữa không gian gió ru người viễn xứ.
             
            Ta còn ở bao lâu trên dương thế?
            Sức đã tàn, mộng cũng thỏa chín phần
            Dầu có đi chẳng bợn chút phân vân
            Về với cụ Nguyễn Du, bà Hồ Xuân Hương dạo bước.
             
            Nam mô a di đà phật!
            Thây kệ những kẻ sĩ đời này chen chúc
            Hội nhà văn đương đại cũng cười khinh
            Hỏi xưa nay mấy bậc vượt trên mình.
             
            Nếu kiếp này nhiều lúc thân ta
                                       phải đọa đầy năm tháng
            Thì Nguyễn Du sống nào có sướng đâu
            Đến Nguyễn Khuyến, Tú xương cũng lầm lụi bể dâu
            Phúc phúc họa họa đời chân chân thật thật.
             
            Nam mô a di đà phật!
            Tôi còn sống năm tháng nào
                                     mong thánh thần, trời đất
            Ban cho chút lộc cầu may
            Để khi tôi cưỡi hạc theo Người tới chốn bồng-lai
            Tâm thêm thỏa và vợ con hết khổ!
             
            Thơ đã không làm được ra tiền
            Xin cho "văn" mang tiền về phù trợ...
             
                                        PHẠM NGỌC THÁI
                                        Hà Nội, mồng 3 tết
                                          (tức 30/1/2017)
                  Đã đăng trên nhiều trang mạng Việt trong nước & Hải ngoại:
              http://quanvan.net/2017/0...cam-tac-xuan-dinh-dau/
              http://nguyenduyxuan.net/...ham-ngoc-thai-450.html
            http://www.vanews.org/201...-tac-xuan-inh-dau.html
            http://binhtrung.org/p195.../cam-tac-xuan-dinh-dau
            http://tranmygiong.blogsp...ho-pham-ngoc-thai.html
              http://www.namuctuanbao.net/1081/tho_NamUc.php
              http://vannghequangtri.bl...ho-pham-ngoc-thai.html
            http://tapchisongba.com/t...ai---ha-noi)-1443.html
            http://www.nhuygialai.com...au-pham-ngoc-thai.html
            http://www.vandanviet.com...ho-pham-ngoc-thai.html
              https://badamxoevietnam2....cam-tac-xuan-dinh-dau/   http://huongnguyenhoang.b...goc-thai-mua.html#more
            http://vannghesontay.com/...AC-XUAN-DINH-DAU-2223/
            http://thachda.blogtiengv...;c=1&tb=1&pb=1
            http://chuvuongmien.blogs...am-ngoc-thai.html#more
            http://bichkhe.org/home.php?cat_id=147&id=5006
            https://nghiathuc.wordpre...dau-thopham-ngoc-thai/
            http://www.saimonthidan.c...?c=article&p=14283
            http://nguoibanduong.net/index.php?nv=News&at=article&sid=7976
            http://nhayduwdc.org/tn/p...nDinhDau_2017FEB05.htm
             

             
             
             
             
             


            <bài viết được chỉnh sửa lúc 16.02.2017 10:23:36 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
            Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
            Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
             
              Nhatho_PhamNgocThai

              • Số bài : 858
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 04.08.2006
              • Trạng thái: offline
              Re:(URL) THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 17.03.2017 10:18:53 (permalink)
               
                        Lời giới thiệu Bản thảo tập " Phạm Ngọc Thái - Thơ và bình đặc sắc thế gian" để tìm nơi com măng xuất bản

               
                            PHẠM NGỌC THÁI YÊU VÀ MỘNG
                       Tôi biết đến thơ anh từ những năm 70 của thế kỷ trước. Qua tác phẩm và con người cụ thể, có cảm tưởng về tính cách như thấy ở Phạm Ngọc Thái một Vladimir Maiakovsky Việt Nam: Hiên ngang đứng trên tầm thời đại, dám tự khẳng định mình bằng những bài thơ, dòng thơ trữ tình (ở Maia là phản trữ tình).
                   Nếu thơ ca là một ngôi đền kì vĩ và cao sang, thì có thể coi anh là một tín đồ của không nhiều tín đồ trong ngôi đền đó. Phạm Ngọc Thái «nhà thơ của tự do», không ăn lương và lệ thuộc vào bất cứ một tổ chức thi nhân nào. Bằng một thi tài bẩm sinh (trời cho) cùng với sự khổ luyện (lao tâm khổ tứ) để :
                                 Ta khỏa lòng ta đằm sương gió
                                 Nhặt câu thơ rơi, lệ lã chã mùa thu...
              %€�A     Hầu hết thơ Phạm Ngọc Thái là thơ tự do, ít tuân theo niêm luật, song nó chứa đựng nhiều mặt của cuộc sống. Anh mượn thơ như một công cụ để lý giải sự đời:
                                Đời bình dị - Mái tường sạt đổ
                                Lẽ sống giản đơn mâu thuẫn chất chồng
                   Hay là:
                                Đời chỉ thế có gì quan trọng
                                Đừng cao siêu cũng đừng quá coi xoàng
                   Anh viết nhiều sắc màu đủ cả. Nhất là ở những tập «Rung động trái tim», Nxb Thanh niên 2009 – «Hồ Xuân Hương tái lai», Nxb Văn hóa Thông tin 2012... là những thi phẩm rất đặc biệt của anh. Viết về thiên nhiên hình tượng đẹp lại giàu chất đời sống:
                                Cứ cô đơn tắm sũng dưới mưa trời
                                Bằng lăng đứng một đời tím tái
                                Em hay là anh đấy?
                                Mà con tim rơi giữa mưa bay...
                                              (Cây hoa bằng lăng trong mưa)
                    Về tình yêu đôi lứa thì với cách nhìn mang màu sắc triết lý nhân sinh:
                                Bờ bãi đời người - Cuộc sống tình yêu
                                Trái tim nhỏ em dựng cả toà sen chân Phật tổ!
                                                                         (Em về biển)
                   Anh thương một đứa trẻ ăn mày:
                               Trước đứa ăn mày tất cả chúng ta «hoá thánh»!
                               Nó đói lòng cúi lậy rất từ bi....
                                                      (Đêm trung thu và đứa ăn mày)
                  Rồi anh xót xa cho người em vợ vừa lìa bỏ cõi trần:
                                Người sống đưa chân người chết đây
                                Đầu bạc làm ma mái xanh này?
                                Mẹ, cha... queo quắt còn ham thọ
                                Em nhởn thanh xuân lại vội quay
                                                         (Làm ma em vợ)
                  Để nói về nỗi tình trước cảnh người quét rác đêm, anh viết:
                                Trăng như đứa không nhà trôi lạc lõng
                                Con nai vàng chết bóng thu xưa…
                                Tôi đứng trông em một bờ ảo vọng
                                Cô quét lá đêm hồ khe khẽ vào khuya
                                                         (Cô quét lá đêm hồ)
                   Anh đã đau nỗi đau của sự đời lắm éo le mà có thật. Những ngày tha hương, ở xa quê... anh viết nhiều thơ về vợ con. Tôi thích cái tứ:
                                Có một khoảng trời để thương để nhớ
                                Là khoảng trời ở đó có em!
                                In những bóng cây trên đường phố thân quen
                                Đêm đêm chiếc lá nhớ lại bay về, xào xạc
                                                           (Có một khoảng trời)
                   Anh xin làm một chiếc lá, mà đây là lá nhớ, lá mong... của một thân cây trên con phố quen thuộc ở quê mình. Về nỗi đời của những kẻ xa xứ, anh viết:
                                Tôi sống âm thầm trong một đoàn người hỗn hợp
                                Rời quê qua bên kia bể sóng
                                Kẻ tìm vàng – Người vì cảnh nghèo đi
                                Đạo lý có hóa thừa, đành giả dại làm ngơ
                                Đứa mách qué lại vân vi dễ sống
                                                 (Nỗi trăn trở của người đi tìm vàng)
                   Thơ anh bao trùm nhiều đề tài, thể loại, mà thể loại nào cũng đậm đà sâu sắc đến lạ kỳ. Nhất là mảng thơ tình Phạm Ngọc Thái sáng tác với một dung lượng lớn, tới vài trăm bài nhưng đọc không nhàm chán. Vì anh luôn tạo được ý mới, tứ lạ, ngôn ngữ thơ tinh luyện, hình tượng thơ ĐẸP và sống động. Cái «thơ» đan trong cái «mộng» - cái «ảo» diệu huyền, để hiện lên cái «thực» thấm vào tâm can người đọc. Nó không giống Xuân Diệu hay Thế Lữ, có chăng phảng phất đâu đó của Hàn Mặc Tử hoặc âm hưởng Uýt Man (nhà thơ Mỹ). Từ thơ tình kiểu các thi nhân thời Thơ Mới, thơ Phạm Ngọc Thái đã vượt lên cái tượng trưng, siêu thực kiểu Bích Khê:
                                    Làn da trắng vòm ngực nàng hưng phấn
                                    Tan tành rồi! Ôi, mộng thuở ái ân...
                                                        (Cây thầm tiếc bóng)
                                    Em không biến thành đá để hoá Vọng Phu
                                    Anh cũng không làm chàng Trương Chi
                                                                    suốt đời chèo sông vắng
                                    Ta không đi theo Con Đường Lông Ngỗng Trắng
                                     ....
                                    Người đàn bà «ngậm» cả vầng trăng...
                                                                   (Người đàn bà trắng)
                   Anh cũng thường sử dụng những hình ảnh rất đời để nói về nỗi quạnh vắng của tình yêu, câu thơ vẫn không kém phần dung dị:
                                    Thiếu vắng em nên anh lẻ bóng
                                    Lá vàng rơi thay vào chỗ em ngồi...
                                                                 (Một góc Hồ Tây)
                   Với «Hồ Xuân Hương tái lai» và tập sách «Phạm Ngọc Thái chân dung nhà thơ lớn thời đại» 2014 – Anh viết bạo, rất thời đại, rất trẻ, rất đời thường:
                                     Em ngủ bên chồng. Thôi, cũng đừng tiếc nữa...
                                     Mấy ai yêu trọn vẹn đâu em?
                                                    (Dưới hàng sấu đêm và con phố nhỏ)
                   Hoặc là:
                                     Bóng ngàn than huyền thoại tang trắng phủ
                                     Mà miệng còn muốn cắn vú người yêu!
                                                             (Khóc bên Hồ Núi Cốc)
                                     Anh lại có một cô áo trắng
                                     Vào buổi hoàng hôn hoang vắng cuộc đời
                                     Đôi mắt nàng cả trời thu đẹp lắm
                                     Bầu vú nàng mùa hoa trái sinh sôi...
                                                            (Cô áo trắng)


                   Thơ đời Phạm Ngọc Thái cũng rất HAY, vì anh luôn bám vào cuộc sống máu thịt đang sinh sôi:
                                     Trong sân gạch sư già quét lá
                                     Bước người đi thầm lặng cõi hư hao
               
                                     Chiều Hồ Tây – Chiều Tây Hồ lộng gió
                                     Ta và người cõi mộng khác chi nhau?
                                     Người quên hết! Còn ta yêu tất cả...
                                     Trong tiếng lá bay chầm chậm bóng ta theo
                                                                  (Một góc Hồ Tây)
                                     Xoài em chín, đêm tàn canh em đón khách
                                     Giọt thơ buồn như ngọc sương rơi
               
                                     Em bán xoài thơm! Em bán xoài thơm!
                                     Biển to lớn, bóng em nhỏ thẫm
                                     Linh hồn treo ngoài thế giới em đi
                                     Trên những cành dừa hay trong đám mây qua?
                                                                         (Em bán xoài)
                   Chao ôi, «yêu» làm động lực cho hồn thơ cất cánh, cho ngọn thần bút (hay bấm chuột @ ) khởi sắc:
                                  Nghe cả biển, tình yêu và đời vỗ
                                  Nhúm cỏ lòng xé rách bụi thơ bay
                                                            (Trước núi Mỹ Nhân)
                   Thơ yêu Phạm Ngọc Thái là tiếng lòng, tiếng con tim luôn ngân vang một giai điệu như «mưa rơi» vào miền ký ức sâu thẳm:
                                  Nghe không em lại mưa lên phố
                                  Bao năm rồi, chiều ấy cũng mưa rơi...
                                                     (Em ơi! Thành phố lại mưa)
                                  Anh hôn mãi những giọt mưa em thuở ấy
                                  Dẫu chỉ thấy còn bong bóng vỡ đầy môi
                                                            (Trong mưa)
              Chao ôi, thơ là đời, là tâm huyết máu thịt của thi sĩ. Không có tình yêu lớn lao, chân thực thì không thể có những vần thơ tuyệt tác là vậy.
                   Nữ thi sĩ Nga On Ga Béc Gôn có viết:
               - Trong số nghề nghiệp và nghệ thuật tác động vào tâm hồn con người, không có sức mạnh nào vừa khoan dung vừa tàn nhẫn hơn thơ. Không có công việc nào tự nguyện và đầy đủ hơn công việc phục vụ thơ. Không có tình yêu nào được đền đáp hơn tình yêu thơ - Và bởi vậy người nào yêu thơ là hai lần thi sĩ.
                     Phạm Ngọc Thái là một người như thế!
                   Giới thiệu cùng bạn đọc chân dung một nhà thơ vào hàng đẳng cấp với tập «Thơ và bình» tuyệt hay này.
                                                                                       NGƯỜI ĐƯƠNG ĐẠI
              <bài viết được chỉnh sửa lúc 17.03.2017 10:32:04 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
              Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
              Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
               
                Nhatho_PhamNgocThai

                • Số bài : 858
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 04.08.2006
                • Trạng thái: offline
                Re:(URL) THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 21.04.2017 10:59:28 (permalink)
                 
                 
                 
                    ĐÊM TRĂNG HÈ
                Đêm trăng sáng nhớ bạn làng
                Ở mái nhà buông lẩn khói sương
                Lá tre rụng đầy theo lối ngõ
                Cảnh khuya đang xào xạc quanh thôn.

                Người đứng trong trăng nơi thành phố
                Bóng đa chùa nghe gió khẽ reo reo
                Không còn nhớ cả hoàng hôn tím, đỏ
                Hứng từng dòng nguyệt rỏ, uống cô liêu!

                Trăng, trăng sáng và bạn làng nơi thôn dã
                Vỡ xác hè, tuế tuế trăng…

                    VẦNG TRĂNG CHE KHUẤT

                Gió đưa mây bay qua vầng trăng
                Che khuất khoảng trời sáng tỏ
                Đời cũng thế! Biết bao điều nhảm nhí
                Thường lấp đi mặt nguyệt đêm rằm.

                Qua song cửa bóng đa lồng mái phủ
                Ngôi chùa con bên phố cầu kinh
                Ôi, vầng trăng như khuôn mặt nữ sinh
                Cứ mơn trớn xoè tấm thân ngà ngọc.

                Đêm nay nữa anh giật mình thức giấc
                Chẳng hững hờ nhưng biết làm sao?
                Chuyện áo cơm đành đổi cả trăng sao
                Cứ lỗi hẹn, tháng năm dài vẫn bỏ.

                Gió vẫn đưa mây qua vầng trăng tỏ
                Thảo đôi dòng cho đỡ tiếc nguyệt ơi?
                Ngày mai rồi sẽ đến một ngày thôi
                Mái đầu anh cũng trắng như trăng vậy.

                Và có thể dưới nấm mồ đầy cỏ dại
                Mới thanh nhàn hưởng trọn ánh trăng soi?
                                                  Phạm Ngọc Thái
                                    
                <bài viết được chỉnh sửa lúc 21.04.2017 11:04:46 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
                Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
                Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
                 
                  Nhatho_PhamNgocThai

                  • Số bài : 858
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Từ: 04.08.2006
                  • Trạng thái: offline
                  Re:(URL) THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 21.05.2017 10:42:39 (permalink)
                   
                                CHÙM THƠ HÀ NỘI
                                                Phạm Ngọc Thái

                              
                            NGHĨ VỀ HÀ NỘI
                  Hà Nội cứ suốt đời nghe lá rụng
                  Những ngọn đèn ô cửa mùa đông
                  Trái sấu nhỏ bàng hoàng như kỉ niệm
                  Nước hồ xanh rêu bám kín Tháp Rùa.

                  Hà Nội cứ rầm rì trang tình tự
                  Của những đôi trai gái bên bờ
                  Tà áo trắng em bay một thời thiếu nữ
                  Theo anh hoài tới tận lúc già nua.

                  Hà Nội mới mà như là cổ tích
                  Phía nhà ga đoàn tầu đến rồi đi
                  Những giọng nói lẫn vào lời gió thổi
                  Ai trở về... và ai sắp chia ly?

                  Đêm tóc trắng lại nghĩ về Hà Nội
                  Nằm thở dài, nhớ quá! Bóng em xưa...
                   
                   
                             EM NGHE 
                  Em nghe trong sương khuya

                  Cứ im ắng... thầm thì... đằm thắm...

                  Em nghe trên phố vắng
                  Bác xích lô già yên lặng ngủ trong xe

                  Em nghe nơi cỏ hoa
                  Lời ân ái của lũ bướm vàng chiều còn vương phấn

                  Em nghe dẫu đã thành dĩ vãng
                  Tiếng của ngày xưa đôi ta…
                   
                   
                          CHÁU NHỎ TRÊN VỈA HÈ HÀ NỘI
                  Trời mùa hè xanh ve gió thổi
                  Quán xá đầy cả bên đường
                                             rộn kẻ bán, người mua
                  Không khí thị trường tàu xe inh ỏi
                  Mấy bà, cô phấn khởi đi - về...

                  Nhếch nhác bờ hè cháu bé ăn xin
                  Cháu ngửa chiếc bát nhựa xanh in màu da trời
                  Xin cô hàng bún
                  Bị người ta đuổi?

                  Da cháu xanh vòi vọi
                  Sợ hãi cháu lùi mắt xanh leo
                  Tuổi xanh ơi! Cháu mới bao nhiêu
                  Sao nhiều màu xanh thế?

                  Người thành phố vẫn chào nhau vui vẻ
                  Hà Nội vẫn xanh, gió thổi rì rào
                  Trong cát bụi bờ hè bóng hình con trẻ
                  Bước xa dần... đôi ống chân gầy lao...
                   
                         ĐÊM THĂNG LONG
                  Rụng xuống bờ hè nhỏ tôi yêu
                                          những câu thơ ngoài phố
                  Sợi tóc nào hoá lá để ru đêm...

                  Đêm Thăng Long đây đó ánh đèn
                  Đôi trai gái bên hồ khe khẽ ngủ
                  Cơn gió thức cùng người thi sĩ
                  Đi lang thang về đâu?

                  Đêm Thăng Long trầm sâu, rất sâu
                  Lão hành khất trải mảnh chiếu nằm xuống đất
                  Cột thành xưa đứng nhìn ngước lên trời
                  Mấy ông quan to đi xe con về:
                  - Bọn đánh bạc, người ơi !?...
                   
                   
                  <bài viết được chỉnh sửa lúc 21.05.2017 11:00:10 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
                  Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
                  Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
                   
                    Nhatho_PhamNgocThai

                    • Số bài : 858
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Từ: 04.08.2006
                    • Trạng thái: offline
                    Re:(URL) THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 23.06.2017 10:28:20 (permalink)
                                       CHÙM THƠ THỜI CON GÁI
                                                      Phạm Ngọc Thái


                     
                        MÁI TÓC CON GÁI
                    Mái tóc phố màu mây
                    Xõa ngang đời con gái
                    Em đi lấy chồng rồi
                    Lòng anh buồn biết mấy.
                     
                    Hàng phố người có thấy
                    Những vòm cây đứng thầm
                    Chiều hoàng hôn cũng vậy
                    Gió như là để tang.
                     
                    Đây bông hoa yêu thương
                    Ta ủ vào nỗi nhớ
                    Em đã không còn nữa
                    Chỉ có sao trên trời.
                     
                    Vầng trăng khuyết, em ơi!
                    Giống đời anh cô độc
                    Sáng ngày treo tưởng chết
                    Hắt hiu và nhỏ nhoi.
                     
                    Em đi lấy chồng rồi!
                    Màu hoa xưa trinh trắng
                    Tháng năm cùng mưa nắng
                    Tóc hoá thành mây bay…
                     

                     
                               ĐÊM THIẾU NỮ
                    Tiếng ếch chùa động vỡ “Đêm thiếu nữ“
                    Mây từng đàn trôi nổi phận thiên nhiên
                    Ta khỏa lòng ta đằm sương gió
                    Sau chuyện tiền nong với áo cơm.
                     
                    Ôi, thân thiết chặng đời gió bụi
                    Những tháng năm đá, sỏi... đến cùng em
                    Em đã nuôi ta bằng nhị hoa phấn dại
                    Một chặng đời sôi nổi giống bướm ong.
                     
                    Làn tóc ướt, môi thơm chùm ớt ngọt...
                    Nhớ thương nhau nhưng chẳng thể đi tìm
                    Mặt nguyệt đêm này nhòe sương bạc
                    Anh một mình ngồi hát ru em!

                     
                              MỐI TÌNH KHÔNG BẾN ĐỖ
                    Mỗi sáng sáng anh ra hồ dạo bước
                    Thấy bóng hình em hắt xa xa
                    Anh mới hỏi: phải chăng nàng đã thức?
                    Đêm mộng mơ còn in trên nét mặt nàng kia!

                    Cành liễu gió vi vu lời tình tự
                    Thơ anh ru tiếng khẽ động bên bờ
                    Tình yêu đến tháng năm không có tuổi
                    Anh xao lòng thổn thức giữa hư vô.

                    Tình cũng thể bóng mây qua vô định
                    Như phù sa bồi đắp cõi hư không
                    Em bé bỏng, đời người rồi vụt biến
                    Hạnh phúc sẽ ào đi trong bể sóng mênh mông.

                    Mùa xuân gọi, em ơi! Tình ta như lá trúc
                    Bay trên không xáo xác giữa màu xanh
                    Anh thầm thì vọng gọi tên em
                    Bên sóng hồ reo bâng khuâng nỗi nhớ.

                    Chân anh bước dưới vuông trời thành phố
                    Tán lá bay che rợp bóng cuộc đời
                    Mối tình nhỏ líu lo đùa một tí
                    Biết đùa rồi mà vẫn máu tim rơi!

                    Ôi mối tình không bến đỗ, em ơi!
                    Mai anh chết? nếu khi đời nhắc đến
                    Em hãy nói với đời, anh đã từng cảm mến
                    Mang bóng hình em trong tim để đi xa...
                     
                    <bài viết được chỉnh sửa lúc 23.06.2017 10:39:06 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
                    Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
                    Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
                     
                      Nhatho_PhamNgocThai

                      • Số bài : 858
                      • Điểm thưởng : 0
                      • Từ: 04.08.2006
                      • Trạng thái: offline
                      Re:(URL) THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 26.07.2017 10:51:08 (permalink)
                       
                                    PHẠM NGỌC THÁI VỚI  CHÙM THƠ
                                      TÌNH YÊU VÀ ĐÀN BÀ



                                       NÀNG
                      Nàng tái tạo cả thế giới này

                                                     bằng tấm thân Kiều nhân bản
                      Nàng khoả ra một vũ trụ ôm trùm
                      Khi nàng nằm ngửa lên...
                                                     ta tan thành nước trên nàng.

                       
                                CÂY THẦM TIẾC BÓNG
                      Nàng đi mãi mà không trở lại
                       Gió bên đường kéo liễu hát trong mưa
                       Và mặt nước bi bô lời than thở
                       Chiều buông rèm tàn tạ nắng buồn mơ.

                      Anh ngắm liễu bên hồ càng nhớ bóng
                      Ai ru mình trong trăng sáng nép vào anh
                      Làn da trắng, vòm ngực nàng hưng phấn
                      Tan tành rồi! Ôi, mộng thuở ái ân...

                      Người đàn bà ra đi không trở lại
                      Để cây thầm tiếc bóng hoá bơ vơ
                      Và gió nữa cũng giông cuồng rồ dại
                      Hồn thi nhân tan tác giữa hư vô.

                      Đôi mắt đẹp nàng dịu dàng đong trời biếc
                      Thân hoa thơm mà lại ủ bão dông
                      Anh tê dại cõi hồn hoang biền biệt
                      Bao sầu tư vương vấn các nẻo đường.

                       Người đàn bà ra đi không trở lại
                       Bãi-cuộc-đời cát bụi, gió mưa
                       Hoa sẽ úa, nhị sẽ tàn và lụi
                       Một đời trôi theo năm tháng xô bồ.

                       
                                 DƯỚI HÀNG SẤU ĐÊM
                                      VÀ CON PHỐ NHỎ
                      Phố vẫn phố hàng sấu xưa rụng lá
                      Ngỡ yên rồi... còn lạc bước canh khuya
                      Nên câu thơ anh theo đông về vội vã
                      Tình của đôi ta dòng sông chảy man mê...

                      Đêm đã lạnh, vầng trăng còn thao thức
                      Trăng bay trên trời, anh cứ thương em
                      Xưa mộng nguyệt này, nay sao thấy khác
                      Gió nhắc thầm thì, em có nhớ không?

                      Em ngủ bên chồng. Thôi, cũng đừng tiếc nữa...
                      Mấy ai yêu trọn vẹn đâu em?
                      Thuở đó đẹp nhiều mộng mơ, em nhỉ!
                      Thơm mát cõi thơ, hồn ta ru êm.

                      Anh lưu giữ chút tình trên trang giấy
                      Đi hết phố xa về khắc khoải bên thềm
                      Rồi tự trách với mình sao buổi ấy
                      Lại giục em lấy chồng để đau mãi con tim !?
                       
                       
                      <bài viết được chỉnh sửa lúc 26.07.2017 11:01:48 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
                      Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
                      Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
                       
                        Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                        Thay đổi trang: << < ..31323334353637383940 | Trang 40 của 40 trang, bài viết từ 586 đến 596 trên tổng số 596 bài trong đề mục

                        Chuyển nhanh đến:

                        Thống kê hiện tại

                        Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.

                        Chú Giải và Quyền Lợi

                        • Bài Mới Đăng
                        • Không Có Bài Mới
                        • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                        • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                        • Khóa (có bài mới)
                        • Khóa (không có bài mới)
                        • Xem bài
                        • Đăng bài mới
                        • Trả lời bài
                        • Đăng bình chọn
                        • Bình Chọn
                        • Đánh giá các bài
                        • Có thể tự xóa bài
                        • Có thể tự xóa chủ đề
                        • Đánh giá bài viết

                        2000-2017 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9