(URL) KỊCH và các TIỂU PHẨM VĂN XUÔI của PNT

Thay đổi trang: << < ..11121314 | Trang 14 của 14 trang, bài viết từ 196 đến 202 trên tổng số 202 bài trong đề mục
Tác giả Bài
Nhatho_PhamNgocThai

  • Số bài : 858
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
  • Trạng thái: offline
Re:(URL) KỊCH và các TIỂU PHẨM VĂN XUÔI của PNT 17.01.2017 11:10:47 (permalink)
                Không sao đưa được hình ảnh chó Jôn 
        Tháng qua mình ốm dài, không thể chăm sóc cho con chó yêu quí được nữa – Đành phải cho đi! Nó là con chó Jôn – Anh Quốc, một con chó quí nặng trên 50kg trông như một con sư tử. lòng xót vô vàn – Đã tìm được cho Jôn một người có vi la – biệt thự giàu có, với một khuôn viên gần nghìn m2, có hồ có sân cho nó được sống một cuộc đời sung sướng. Thôi thế lòng mình cũng mãn nguyện, giải thoát cho tâm linh mình và cho cả chó yêu, chỉ xin lưu lại một bài thơ từ biệt:
            VĨNH BIỆT CHÓ YÊU
Mày sống với tao nghĩa tình năm tháng
Tao nuôi mày cũng dãi nắng, dầm mưa
Sớm tối có nhau, miếng bánh sẻ chia
Như bóng với hình khác nào tri kỷ.
 
Tao chỉ cần xa một ngày
                            là mày mong mày nhớ
Gặp lại mừng cuống quít tựa hàng năm
Đêm tao cho mày ngủ trên thềm
                           gần bên giường của tao
Mùa đông đệm êm, mùa hè quạt mát.
 
Sáng sáng tao dắt mày ra vườn hoa
                               tung tăng nhảy nhót
Lúc ốm đau cũng bác sĩ thuốc thang
Chó Jôn ơi!
Nay phải cho mày đi, lòng tao xót vô vàn…
Chỉ cầu mong
Mày sống sung sướng bên người chủ mới.
 
Tao già yếu không thể chăm chút cho mày sớm tối
Nhà thì nhỏ, mày lại to lớn tựa con bê
Tao tìm cho mày
                 một người có vi la – biệt thự nguy nga
Có vườn, có sân để mày chạy nhảy.
 
Người chủ mới cũng rất yêu quí mày
Trong tâm tao tạm yên bề, Jôn hỡi!
Đêm ngày nguyện cầu thánh phật chở che
Cho mày sống mãn đời, mãn kiếp
Thế là đã mãn nguyện lắm rồi!
Dầu nỗi nhớ mày lòng tao chẳng khôn nguôi…
Jôn à !
Jôn ơi !
                                         10.1.2017
<bài viết được chỉnh sửa lúc 22.01.2017 09:42:29 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
 
    Nhân văn

    • Số bài : 265
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 08.12.2007
    • Trạng thái: offline
    . 22.01.2017 09:55:24 (permalink)
     
     
     
    <bài viết được chỉnh sửa lúc 22.01.2017 10:15:05 bởi Nhân văn >
    nhanvan
     
      Nhatho_PhamNgocThai

      • Số bài : 858
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 04.08.2006
      • Trạng thái: offline
      Re:(URL) KỊCH và các TIỂU PHẨM VĂN XUÔI của PNT 26.02.2017 10:13:20 (permalink)
       
             Nhớ lại kỷ niệm về những năm xa xứ - Một bài thơ tâm đắc viết về người vợ ở quê hương:
                  
               TIẾNG HÁT ĐỜI THƯỜNG
                                               Tặngvợ                                                                                [<font]
       
        
        [<font]         
      Trong một phố nghèo có người vợ trẻ 
      Vẫn đón con đi, về... như thường lệ 
      Vóc em thanh cũng thể mùa xuân
      Đôi mắt em: đôi mắt ấy màu đen. 
       
      Ngôi nhà nhỏ bên đền
      Gốc đa, quán báo
      Nơi ngày xưa ai bán chiếu gon (*)
      Đêm hồ nước trăng soi
      Chiều lá me, lá sấu
      Cung thành xưa dấu đại bác còn. (**)

      Ôi quê hương!
      Cái phố nhỏ cứ mưa là lầy lội
      Cháu gái nhà bên tuổi không đoán nổi
      Chưa tối đã khêu đèn bê mẹt thuốc rao đêm
      Ngày hai bữa, bữa nào cũng vội.

      Miền đã theo tôi vào suốt Trường Sơn
      Hành quân rừng già, võng treo sườn gió...
      Ai biết chiều nay người vợ trẻ
      Đứng mong chồng bên đứa con thơ
      Giọt lệ cháy xót lòng mang sắc xanh thu!

      Tuyết bạc quê người... xứ sở mưa cau...
      Đi đâu, đến đâu: nhớ về phố ấy!

      Đôi mắt em buồn cho bài hát anh ca
      Con sẻ hót mênh mông đồng nước
      Người hát rong hát vui sân ga
      Tiếng Hát Đời Thường thường lẫn vào bụi cát
      Anh hát cho đời...
      Anh hát em nghe... 
                                       Nước Đức - tháng 2/1989
       
      (*) Gợi lại câu chuyện bà Thị Lộ thời con gái đi bán chiếu gon ở Hồ Tây. Bà  đã gặp ông Nguyễn Trãi và những vần thơ đối đáp giữa hai người còn truyền tụng đến ngày nay. 
      (**) Là hình ảnh mặt thành Thăng Long Cửa Bắc cố đô xưa, còn in dấu đạn đại bác từ thời giặc Pháp bắn vào. Thành Thăng Long thất thủ, quan Tổng đốc Hoàng Diệu phải thắt cổ để tuẫn tiết. 
       
      <bài viết được chỉnh sửa lúc 26.02.2017 10:27:22 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
      Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
      Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
       
        Nhatho_PhamNgocThai

        • Số bài : 858
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 04.08.2006
        • Trạng thái: offline
        Re:(URL) KỊCH và các TIỂU PHẨM VĂN XUÔI của PNT 31.03.2017 10:46:17 (permalink)
         
                      Lời giới thiệu cho tập Bản thảo
                            "THƠ TÌNH LÃNG MẠN VÀ HOANG DÃ"
                                         của Phạm Ngọc Thái

         
                                            LỜI TÁC GIẢ
               Sáng tác thơ là một ham muốn lớn, niềm vui thú lớn của bản thân tôi ở dương trần. Việc bàn cãi về thơ hiện đại ngày nay còn nhiều ý kiến trái chiều giữa các luồng tư tưởng khác nhau, song dù thế nào đi nữa – Thi ca vẫn là một thế giới thật kì vĩ! Vẻ đẹp của thế giới ấy đầy bí ẩn, giàu sắc thái và huyền diệu.
             Bươn bả trong đống cát bụi cuộc đời vì miếng cơm manh áo - Thơ ca trở thành một sứ mạng, là giá trị tồn tại, ý nghĩa về sự sống... trong những năm tháng tôi đã ghi nhận ở cõi thế gian này. Gọi là kỷ vật được sinh ra làm người, dâng hiến lại cho đời: Thế giới của thơ tôi!
             Anh Trần, một nghệ sĩ sân khấu và điện ảnh Hà Nội đã viết: “Phạm Ngọc Thái là một nhà thơ tình hiện đại sâu sắc. Thơ anh súc tích, hấp dẫn, nó có hồn và giàu cảm xúc để lôi cuốn lòng người. Anh đã sáng tác được một khối lượng đồ sộ thơ tình hay, ghi dấu ấn riêng biệt của anh trong lòng người yêu thơ... với những giá trị nghệ thuật tuyệt vời để lại cho nền văn hiến Thăng Long”.
             Hay như Nhà văn Bảo Ngọc trong lời đề tựa cho tập thơ “Rung động trái tim” của tôi... tại Nhà xuất bản Thanh Niên, đã có nhận xét:
        -  Là một “Nhà thơ của tự do” nhưng Phạm Ngọc Thái có tầm vóc lớn trong thi ca! Thơ của anh cũng chủ yếu là thơ tự do. Có rất nhiều bài đã đạt đến độ khúc triết, viên mãn, là những thi phẩm hay. Thơ hàm chứa đầy ý nghĩa trong câu chữ và hình tượng thi ca. Nó gắn liền tính chất sâu xa của thơ cổ phương Đông, kết hợp nhuần nhuyễn với thi pháp của các trường phái thơ hiện đại Âu Châu – Từ trường phái thơ lãng mạn, tượng trưng đến thơ siêu thực... cô đúc lại trong một thứ thơ, gọi là thơ triết học! Nó được đúc kết ra không chỉ từ lý luận thuần túy, mà gắn liền với đời sống xã hội cùng nỗi dâu bể trầm luân chốn dân gian. Thơ anh giàu tính nhân văn, càng đọc càng thấm thía hơn nỗi long đong, lận đận nơi bờ bến con người. Nhưng trước hết vẫn phải nói: Phạm Ngọc Thái là một nhà thơ của tình yêu! Hiếm có thi nhân nào có thể viết được nhiều thơ tình hay đến thế...
             Có thể kể ra đây hàng loạt các bài thơ tình hay của anh như: Người đàn bà trắng, Em ơi! Thành phố lại mưa, Đêm nay trời lại không mưa, Anh vẫn ở bên Hồ Tây, Dưới hàng sấu đêm và con phố nhỏ, Con đường phượng đỏ, Váy thiếu nữ bay, Mưa bay trong tiếng chuông, Thời áo trắng, Cô áo trắng, Tiếng hát đời thường, Biển hát, Em về biển, Tiếng rúc chim đêm, Em bán xoài, Thiếu nữ đi trong chiều mây, Thế giới nàng, Khóc bên Hồ Núi Cốc, Một góc Hồ Tây, Đêm tóc đá...
             Chưa kể đến nhiều bài thơ tình khác nữa của anh cũng rất khúc triết sâu xa: Người đàn bà chứa linh hồn thánh linh, Thành phố mưa rơi, Phố thu và áo trắng, Khoảng trôi trong lá, Hàng cây lá đổ, Trước Núi Mỹ Nhân, Người con gái sông xưa, Mái tóc con gái, Trăng lặn, Sáng thu vàng, Anh vọng nghe tiếng em hát bên hồ, v.v.
             Tôi xin trích ra trên một trăm bài thơ tình thích nhất của mình, với gần 20 bài viết đặc sắc của những văn nghệ sĩ và các nhà giáo... bình thơ hay Phạm Ngọc Thái – xuất bản trong tập: PHẠM NGỌC THÁI – THƠ TÌNH LÃNG MẠN VÀ HOANG DÃ này, xin giới thiệu để bạn đọc thưởng lãm!
             Mong rằng, tác phẩm sẽ mang đến cho các bạn đọc còn ham thú thi ca một sự cảm khoái và yêu mến.
         
                                                                 Tác giả tri ân  
        <bài viết được chỉnh sửa lúc 31.03.2017 10:49:08 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
        Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
        Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
         
          Nhatho_PhamNgocThai

          • Số bài : 858
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 04.08.2006
          • Trạng thái: offline
          Re:(URL) KỊCH và các TIỂU PHẨM VĂN XUÔI của PNT 30.04.2017 11:43:51 (permalink)
           
           
                               CHUYỆN Ở  QUÁN GỐC ĐA
           
                                                          Kịch vui
                                                    PHẠM NGỌC THÁI
                                                           
                      NHÂN VẬT :

          1.   Anh Phạm                               Nhà thơ  -  chồng chị Phạm

          2.   Chị Phạm                                     Bán bún - vợ anh Phạm 

          3.   Vũ                                                 Nhà thơ  - Tổng biên tập báo "Ngày mai"  

          4.   Đức                                               Nhà phê bình lý luận văn học. Trẻ tuổi nhất.

          5.   Cô bán báo

                                          Chuyện xẩy ra tại thành phố
           
           
                                                  MỞ MÀN

                                      Vào một buổi sáng tại quán bán bún của chị Phạm.
                                      Dưới gốc cây đa lớn gần hồ. Thụt vào trong phố một chút.
                                  Quán ở cạnh một ngôi nhà trông thấy cửa sổ. Bên trong cửa sổ
                                  đặt một chiếc bàn điện thoại.
                                       Lúc này cũng đã gần trưa. Chị Phạm thôi không bán hàng nữa,
                                  đang thu dọn đồ cho vào một chiếc xe đẩy.

          CHỊ PHẠM -    (vẻ sốt ruột. Dừng tay trông về cuối phố lẩm bẩm) Không biết chạy
           chọt có được không? Đi từ tờ mờ sáng đến giờ. Người ta bán hết cả buổi
           hàng, vẫn chưa thấy về!
                                                (chị quay lại dọn tiếp, thì anh Phạm vào)
          CHỊ PHẠM -   (vội đến hỏi chồng) Thế nào, con và xe máy đâu? Trông điệu bộ của
           bố nó thế này, chắc là lại không giải quyết xong việc với công an rồi?
          ANH PHẠM  -   Cứ có ba triệu nộp cho họ thì xong tất.
          CHỊ PHẠM  -   Nó chỉ mắc mỗi cái tội phóng xe máy nhanh, làm cái gì mà phải nộp
          phạt những ba triệu?
          ANH PHẠM  -   Không phải mỗi tội phóng xe máy nhanh, mà là phóng xe tốc độ
           cao! Có khi, người ta còn bắt tù giam ấy chứ?
          CHỊ PHẠM  -   Ừ thì phóng xe tốc độ cao! Nhưng nó chỉ đi có một mình. Lại vào
           ban đêm thanh tịnh, vắng người. Đúng là cái thời buổi, vớ được là các ông
           ấy chém.  
          ANH PHẠM  -   Con mình mắc tội thì mình phải chịu.
          CHỊ PHẠM   -   Để cho anh mở mắt ra mà nhìn vào thực tế, trăm bề hỗn loạn. Còn
           anh thì...
          ANH PHẠM  -   Mẹ nó lại sắp...
          CHỊ PHẠM  -  Chứ lại không à? Sống phải có thực tế một tý, để vợ con nó nhờ.
           Lúc nào cũng mơ mộng. Ta sẽ là nhà thơ vĩ đại. Như người ở trên mây. Vĩ
           đại đâu chẳng thấy? Vợ con anh đang chịu sống khốn khổ, khốn nạn đây
           này.
          ANH PHẠM  -  Ơ... mẹ nó hay nhỉ? Con mình mắc tội, công an họ bắt nộp phạt.
           Liên quan gì đến chuyện thơ phú của tôi?  
          CHỊ PHẠM  -   Tôi hỏi bố nó? Nếu nhà không giàu nhưng cũng dư dật một chút
           tiền bạc, hoặc bố nó có tý địa vị xã hội? thì chuyện đơn giản như thế này,
           một câu nói với công an, họ sẽ vị nể là xong. Con cũng được họ thả về, xe lại
           được trả lại.Việc gì đến mức bắt phải nộp phạt?
          ANH PHẠM  -   Nói thế thì vô cùng...
          CHỊ PHẠM -   Anh thì... sống hôm nay chẳng thèm nghĩ đến cái thực tế của hôm
           nay. Cứ thản nhiên… phớt tất. Còn nghĩ đến việc lưu danh sử sách cơ? Thế
           nên vợ con mới khổ.
          ANH PHẠM -   (lúng túng) Thì tôi...
          CHỊ PHẠM -  (than vãn) Lấy đâu ra ba triệu để mang ra công an nộp phạt bây giờ?
                                                     (anh Vũ vào)
          VŨ -  Nào, đến hàng chị Phạm để xin bát bún riêu buổi sáng đây?
          CHỊ PHẠM -   Kìa, anh Vũ! Định ăn bún của nhà em mà sao anh đến muộn thế?
           Cũng còn vài bát nữa mới hết, nhưng vãn khách... em đang dọn hàng về.
          VŨ -  Quán của chị Phạm có vẻ bán đắt hàng nhỉ?
          CHỊ PHẠM -   Nếu không đắt hàng thế thì… một cái quán tận trong hẻm, em nuôi
           nổi làm sao được cả ba bố con anh ấy? Gia đình bốn miệng ăn. Trông tất cả
           vào cái quán bún riêu dưới gốc cây này đấy, anh ạ!
          VŨ -  Chị Phạm giỏi lắm! (với anh Phạm) Dẫu mai sau ông có thành đại nghiệp,
           hoặc một thiên tài gì... gì đó? thì cũng phải nhờ vào sự vất vả làm ăn, với cái
           tài bán bún riêu của chị ấy đấy!
          ANH PHẠM -   Vẫn, vẫn... tôi vẫn biết thế!           
          CHỊ PHẠM -   (với anh Vũ) Chán lắm anh ạ! Người đâu như người cổ đại.
           ANH PHẠM -   Mẹ nó lại sắp...
           VŨ - (với anh Phạm) Thời buổi thị trường. Ông cũng nên sống thực tế một chút thì
           tốt hơn.
          CHỊ PHẠM -  May quá, nước dùng pha bún em vẫn chưa đổ đi, rau sống vẫn còn,
           để em làm cho anh một bát.
          VŨ -  (ngăn lại) Thôi, chị cho phép để lúc khác. Sáng tôi cũng ăn vài miếng bánh,
           uống tách cà phê rồi ! (với anh Phạm) Vừa đăng báo cho ông bài thơ! Tôi từ
           toà soạn tạt về đây, đưa ông tờ báo để ông mừng.
          ANH PHẠM -   Thế à! Đăng trên báo "Ngày mai" của ông ấy à? Mà, ông cho đăng
           bài thơ nào thế?
                                  (anhVũ giở trang đăng bài thơ… rồi đưa báo cho anh Phạm)
          VŨ -   Thì bài thơ mấy hôm nọ ông đưa cho tôi xem ấy! Tôi thấy cũng hay hay. Về
           toà soạn tôi cho đăng luôn.
          ANH PHẠM -   À… à... thì ra cái bài thơ "vợ bán ế bún"?
                                   (chị Phạm đang dọn hàng, nghe vậy giật mình ngẩng lên)
          CHỊ PHẠM -   Tôi bán ế bún mà anh cũng đem làm thơ, rồi lại cho đăng cả báo à?
          ANH PHẠM -   Ông Vũ ông ấy đăng lên báo, chứ tôi đâu có bảo?
          VŨ -   Đây, đây... lại có cả tiền nhuận bút nữa đây! Tiện thể tôi đem đến cho ông
           luôn. Lần này tôi đưa cho chị ấy nhé!
                                            (Vũ đưa phong bì tiền cho chị Phạm)
          CHỊ PHẠM -   (vui vẻ) Lại có cả tiền nhuận bút cho em nữa cơ đấy? Cứ thế này
           thì... phấn khởi quá!
          ANH PHẠM -   Mẹ nó thì... cứ có tiền là vui.
          CHỊ PHẠM -   Không có tiền thì anh sống bằng cái gì để làm thơ?
          VŨ -   Bài thơ hay bởi vì nó rất đời, ông ạ! Mới lại... chỗ thân quen, cảm thông với
           nỗi khó nhọc của chị Phạm. Đáng lý, một bài thơ ở báo "ngày mai" của tôi
           tiền nhuận bút chỉ có đôi trăm. Nhưng đây là một bài thơ hết sức xúc động,
           tôi đã duyệt tăng tiền nhuận bút lên cho ông thành 300.000 đồng đấy!
          CHỊ PHẠM -   Chỉ mỗi bài thơ mà được những 300.000 đồng. Kể cũng đã anh nhỉ?
          Lãi bằng cả buổi bán hàng của em.
          VŨ -  Không thể so sánh thế được? Tiền chất xám mà chị.  
          CHỊ PHẠM -   (hỏi chồng) Mà anh vừa nói, nhan đề của bài thơ là gì ấy nhỉ?
          VŨ -   "vợ bán ế bún".                           
           CHỊ PHẠM -   Phải!... Phải !... " vợ bán ế bún ". (với chồng) Thế thì , bố nó cứ
                       ngày ngày lấy ngay cái hàng bún của tôi mà làm thơ. Đem đăng báo mà lấy
          tiền nhuận bút. Này, có khi lãi hơn cả thơ tình đấy? Chẳng hạn, mai bố nó
           viết bài "vợ bán đắt bún". Ngày kia bố nó lại viết "vợ bán không đắt cũng
                      không ế ". Ngày kìa bố nó lại...
            ANH PHẠM -   Thôi… thôi… thôi... mẹ nó định đem thơ của tôi ra làm trò đấy à?
            CHỊ PHẠM -   Trò là trò thế nào? (với Vũ) Em nói thế cũng có lý chứ, anh Vũ nhỉ?
            VŨ -   Ờ ờ ờ....
            CHỊ PHẠM -   Anh Vũ đọc thử cho em nghe bài thơ "vợ bán ế bún", em nghe xem
          thơ của chồng em viết về em như thế nào?  (lẩm nhẩm đọc) "Vợ bán ế bún”, cái tên đề nghe cũng thấy hay.
          VŨ -   Được. Để tôi đọc.
          ANH PHẠM -   (ngăn lại) Thôi, ông đừng đọc bài thơ ấy ở đây. (với chị Phạm) Thế,
           mẹ nó quên ngay cái sự cố xe máy và con đang bị giữ trên công an rồi à?  
           CHỊ PHẠM -   Quên làm sao được. Lúc nẫy nhìn thấy anh Vũ đến là tôi nảy ngay
           ra ý nghĩ, nhưng chưa kịp nói. (nói riêng với chồng ) Bố nó... cứ đem ngay
           cái việc đó mà nhờ anh Vũ. Anh ấy lên đồn cảnh sát nói giúp một câu, có khi
                      là xong đấy?
          ANH PHẠM -   Xong là xong thế nào? Anh Vũ thì cũng làm văn học như tôi. Đằng
           kia là chính quyền, làm sao anh ấy giải quyết được?
           CHỊ PHẠM -  Anh Vũ sao lại giống anh được? Bố nó chỉ là một anh nhà thơ
           chân cò, chân vạc... Đằng này, anh ấy là ông tổng biên tập báo. Nghe nói, lại
           còn có chân trong Ban chấp hành của Hội nhà văn Việt Nam nữa. Có vai, có
           vế. Địa vị xã hội hẳn hoi. Mà... công an họ nể các nhà báo lắm!
           ANH PHẠM -   (lưỡng lự) Nhưng tôi vẫn thấy...
            VŨ -   Hình như anh chị đang gặp rắc rối chuyện gì? Liệu tôi có thể giúp đỡ được
           không nào?
           CHỊ PHẠM -  (với chồng) Bố nó cứ nói thẳng với anh ấy đi?
           ANH PHẠM -  Ừ thì nói. Thằng con lớn của tôi đêm qua chẳng hiểu buồn chán
           cái gì, nửa đêm mà nó còn lôi xe máy ra ngoài phố phóng bạt tử. Thế là bị
           công an bắt. Họ quy nó vào tội phóng xe tốc độ cao!
            CHỊ PHẠM -  Sáng sớm hôm nay công an họ gọi điện thoại đến nhà, gia đình em
          mới biết.
            ANH PHẠM -  Họ bắt quá đi chứ! Hành động của nó có khác gì một thằng điên?
            VŨ -  À, thanh niên bây giờ...
             CHỊ PHẠM -   Lúc nẫy nhà em cũng đã lên đồn để xin cho cháu và xin xe máy về.
           Nhưng công an họ bảo: Cứ mang ba triệu lên nộp phạt rồi lấy xe máy, đưa
           con về mà giáo dục.
            VŨ -  Thế thì phiền phức quá nhỉ?
             ANH PHẠM -  Ông bảo, hoàn cảnh như gia đình nhà tôi? Mẹ nó buôn bán vỉa hè.
           May ra vặt mũi cũng chỉ vừa đủ đút miệng, thì lấy đâu ra ngay ba triệu?
           Con cái bây giờ toàn làm khổ bố mẹ.
            CHỊ PHẠM -  Anh thì chỉ biết đứng đấy mà kêu!... Sao không mang cái tiếng là
                      ông nhà thơ của anh, lên đồn cảnh sát mà làm việc với họ? Toàn sống hão.
                ANH PHẠM - Thì, tại nó chứ tại tôi à?
               CHỊ PHẠM -  Nhưng anh là bố nó. Anh phải có trách nhiệm giải quyết.
               VŨ -  Anh chị đừng cãi vã nhau nữa. Ta sẽ tìm cách xoay xở?
               ANH PHẠM -   Hay là... Ông lên đồn nói giúp một câu?
               VŨ -  (xua đi) Không xong. Không xong. Tôi va chạm thấy nhiều cái tình cảnh
           bây giờ, tôi biết. Chỉ có mang tiền đi mà nói!... Nước bọt, không ăn thua.
               CHỊ PHẠM -  Dù sao anh cũng có vai vế, lại quan hệ nhiều với những người có
          quyền chức.
               VŨ -  Nén bạc mới có thể đâm toạc được tờ giấy mà chị.
               CHỊ PHẠM – (đay nghiến chồng)  Anh đã mở mắt ra mà nhìn vào cái thực tế
           chưa?
               ANH PHẠM -  Mẹ nó lại sắp sửa...
               VŨ -  Cũng chỉ còn cách xoay lấy ba triệu mà nộp phạt cho xong đi! (giở ví) Ở
           đây tôi có vét hết cũng chưa đủ một triệu.
               CHỊ PHẠM -  Bác bảo em buôn bán cò con... Ngay đến ba trăm còn khó. Chạy
          đâu ra hơn hai triệu nữa?
               VŨ -  Tôi chưa nói hết. (với anh Phạm) Hay là, tôi cùng anh đến mấy tay nhà
           thơ, nhà báo quen biết. Vay mỗi người một ít để lo cho xong chuyện đi vậy?
               ANH PHẠM -   Tôi chả vay tiền ai bao giờ. Chẳng hiểu có được không? Hay là
          lại...
               VŨ -  Mà cũng không được thật. Vay cho ai còn dễ... chứ, vay cho ông Phạm
           thì… chắc chẳng tay nhà thơ, nhà báo nào chịu bỏ tiền ra cho ông vay đâu?
               ANH PHẠM – Sao ông lại nói thế? Ra tôi là loại người đểu cáng lắm hay sao?
           Đến nỗi họ lại khinh ghét tôi như vậy?
               VŨ -  Không phải ông đểu cáng. Ông còn là người tử tế, đứng đắn nữa là khác.
               ANH PHẠM -  Thế thì tại sao?...
               VŨ -  Chỗ anh em tôi cứ nói thật. Từ khi ông tung ra cái tập bình thơ, rồi tuyên
           bố: Ta là nhà thơ vĩ đại nhất Việt Nam!... Bây giờ, trong làng văn thơ báo
           chí, người ta ghét ông. Có hỏi vay cho ông? chắc là họ cũng từ chối.
               ANH PHẠM -  Tôi tuy tuyên bố là nhà thơ vĩ đại nhất Việt Nam. Nhưng đâu có
           nói xấu bọn nhà thơ các ông? Cũng không tranh giành địa vị với ai? Cả ông
           nữa, ông cũng cứ tuyên bố đi! Ai cấm?
               CHỊ PHẠM -   (với chồng) Ối giời ơi!... Anh là anh gàn dở. Kiếm miếng ăn nuôi
                      con còn chẳng đủ. Anh lại còn tuyên bố mình vĩ đại nhất! Để cho họ thêm
           ghét ra. Có khốn khổ tôi không?
               ANH PHẠM -  Việc thơ phú mặc tôi, không việc gì đến mẹ nó.
               CHỊ PHẠM -  Đấy! Ông lấy thơ mà nuôi hai đứa con của ông? rồi chạy lấy mấy
          triệu, mang lên công an mà đón nó về.      
               ANH PHẠM -  Thế, nó là con tôi chứ không phải con bà?
               CHỊ PHẠM -  Thì mỗi người nuôi một đứa.
               ANH PHẠM -  Tôi quen làm thơ, chứ có biết đi buôn đâu nào?
               CHỊ PHẠM -  Nhưng cái việc mà ông tuyên bố " là nhà thơ vĩ đại nhất " ấy?... là
                      hâm tột độ, hâm củ tỷ nhà ông ra rồi. Vợ con khốn khổ theo ông.
               ANH PHẠM -  Vâng, tôi hâm, tôi hâm củ tỷ. (nói lửng lơ) Ăn được cái hâm
                      của tay này còn khó.
              CHỊ PHẠM -  Thì ông mở mắt ra mà nhìn. Nó rành rành ra đấy! Bây giờ có
           muốn vay mỗi người vài trăm, người nào họ cũng ghét. Có ai chịu cho ông
           vay đâu?  
              VŨ -  (chợt reo lên) Thôi, anh chị đừng cãi nhau nữa. Tôi nghĩ ra cách rồi.
              CHỊ PHẠM -  (vội vã) Thì em cũng chỉ trông vào bác mà lỵ. Thế, bác nghĩ ra
                      cách gì giúp vợ chồng em?
             VŨ -  (với anh Phạm) Ông đưa tờ báo cho tôi! May quá, vừa đăng cho ông bài thơ
           đúng lúc cần có việc. Tôi sẽ đưa ông lên gặp tay quận phó… (với chị Phạm)
           Tay quận phó công an này tôi quen biết. Nếu được anh ta giúp, chỉ cần anh
           ta nói một câu xuống đồn, thì… vụ này giải quyết dễ như bỡn.
               CHỊ PHẠM -  Đấy! Em đã bảo mà, có quyền hạn như bác Vũ...
               ANH PHẠM -  Nghĩa là, ông lấy tờ báo này để làm công tác ngoại giao?
               VŨ -  Vì tờ báo này có đăng bài thơ của ông!
               ANH PHẠM -  Ông nói về bài thơ "Vợ bán ế bún " của tôi?
              VŨ -  Bài thơ ra đời thật là hợp thời, đúng cảnh. Tôi quan hệ nhiều ngoài xã hội,
           tôi biết. Đọc bài thơ này của ông, tất người ta sẽ mủi lòng. Khi ấy chỉ cần kể
           lể thêm đôi điều, họ sẽ cảm thông ngay.
               ANH PHẠM -  Tức là người ta sẽ rủ lòng thương hại?... mà tha con và trả lại xe
           máy cho vợ chồng tôi?
             VŨ -  Cảnh mình khó khăn phải chịu nhẫn một tý ông ạ! Đừng mặc cảm nhiều
           quá.
               CHỊ PHẠM -  Bài thơ nhà em viết về cái việc em bán ế bún, hoá ra lại được
                      nhiều cái lợi... bác Vũ nhỉ? Nhưng liệu anh quận phó ấy có cảm động thật mà
           giúp? Em chỉ sợ…
              VŨ -  Chị Phạm chưa biết đấy! Bài thơ này anh Phạm viết hay lắm. Vừa thực tế
           lại rất xúc động. Tuy chưa được gọi là một kiệt tác thi ca, nhưng cũng không
           kém phần bất hủ.
               ANH PHẠM -  (với khán giả) Kiệt tác với chả bất hủ… cái con khỉ?
               CHỊ PHẠM -  Đấy, tôi đã bảo với bố nó rồi! Cứ viết ngay vào cái việc bán bún
           của tôi, có phải hơn không nào? Vừa có tiền, lại được mọi người quý. Lại
           chả nhanh nổi tiếng, vĩ đại hơn cả cái thứ thơ tình... mà bố nó hay viết ấy
           chứ?
              ANH PHẠM -   Vâng. Khi ấy thì thơ tôi làm… toàn mùi bún riêu và mắm tôm
          của bà mà thôi.
            VŨ -  Bây giờ tôi với ông đi ngay để gặp tay quận phó. Xe máy tôi gửi ngoài kia, tôi
           sẽ đèo ông đi.
            ANH PHẠM  -  Thì tôi cũng đành theo ông.
           VŨ-   Chị Phạm cứ yên tâm. Anh em chúng tôi đi một loáng là về ngay.
                                                             ( Vũ và anh Phạm ra khuất )
           CHỊ PHẠM  -  (nói một mình)  Bố nó là chúa gàn. Viết thơ về vợ bán bún… lại sợ
          thơ không bất hủ?
                                          (chị Phạm vui vẻ dọn hàng tiếp. Đức vào)
          ĐỨC -  Chào chị Phạm! Tôi vừa gặp hai ông ở đầu phố. Các ông ấy đã kể cho tôi
           nghe mọi chuyện xẩy ra rồi!
           CHỊ PHẠM  -   Chào chú Đức! Đấy, chú xem: Cuộc sống kiếm miếng cơm đã vất vả
           mà chả lúc nào hết chuyện? Mệt mỏi lắm chú ạ!
          ĐỨC -  Chị đúng là người vợ kiểu vợ ông Tú Xương, Nguyễn Khuyến.
                                 ( Đức cảm hứng ngâm thơ):
                                               Quanh năm buôn bán ở mom sông
                                                Nuôi đủ năm con với một chồng…
          CHỊ PHẠM  -    Đấy là ngày xưa dễ đẻ, dễ nuôi. Bây giờ đẻ thì vẫn dễ đẻ, nhưng
          lại cực kỳ khó nuôi chú ạ! Bà Tú Xương thì nuôi cả năm con với một ông chồng, dễ như không. Chứ tôi, chỉ nuôi có một ông chồng nhà thơ với hai đứa con, là đã  toé phở ra rồi! Nếu năm đứa, có mà đưa nhau… xuống lỗ.
          ĐỨC -   Nhưng anh Phạm cũng là người tốt tính đấy chứ chị? Tuy không kiếm ra
           tiền, nhưng anh ấy cũng không phải là người không quan tâm tới vợ con
           đâu?
          CHỊ PHẠM  -  Thì tôi có nói là anh ấy không tốt đâu. Mọi người vẫn bảo tôi, thời
           buổi bây giờ lấy được ông chồng không cờ bạc, rượu chè, không trai gái, đĩ
           bợm... cũng đã là cái phúc rồi! Nghĩ thế, tôi cũng đỡ tủi thân.
          ĐỨC -    Chị nói đúng. Bao nhiêu cảnh gia đình tan nát chỉ vì những ông chồng
          rượu chè, cờ bạc.
          CHỊ PHẠM  -   Trông lên thì chẳng bằng ai, nhưng nhìn xuống thì...
          ĐỨC -   Nghĩ được vậy, chị sẽ thấy lòng thanh thản hơn. Ô kìa ! Hai ông ấy đã về
           rồi.
                                                    (anh Phạm và Vũ vào)
          CHỊ PHẠM  -  (hỏi dồn chồng) Thế, anh quận phó ấy… có chịu giúp cho nhà ta
          không?
          ANH PHẠM  -   May ra thì...
          VŨ -    Nếu trước đây mà ông cứ nghe lời tôi, có phải bây giờ mọi việc sẽ đỡ phiền
           toái hơn không?
          CHỊ PHẠM  -    Nghĩa là… việc vẫn không xong?
          VŨ -  (với Đức)  Cũng chỉ tại cái tập thơ mà ông ấy tự phát hành… rồi tuyên bố
                      mình là nhà thơ vĩ đại nhất ấy mà? Đức còn nhớ chứ?
          ĐỨC -    Tôi nhớ. Nhưng mà làm sao?
          VŨ -    Chỗ nào ông ấy cũng biếu tặng! Đến tay quận phó, biết người vi phạm luật lệ
           là con anh Phạm? Hắn cũng ghét. Tôi vừa trình bầy hoàn cảnh, anh ta đã
          gạt phăng đi và chối đây đẩy.
          CHỊ PHẠM  -   Lại vì cái lời tuyên bố “mình vĩ đại… " khỉ gió ấy của anh?  Bây giờ
          gặp cảnh... mang vạ vào thân. Anh đã thấy thấm thía chưa?
          ANH PHẠM  -  Thì mẹ nó cứ để cho anh Vũ nói rõ đầu đuôi câu chuyện đã nào?
          CHỊ PHẠM  -  Còn nói cái gì nữa? Lấy đâu ra ba triệu để nộp phạt bây giờ, hở ông
          Phạm ơi !
                                  (chị Phạm túm lấy chồng mà lay)
          ĐỨC -   Chị Phạm cứ bình tĩnh. Có gì ta sẽ tìm cách gỡ?
          CHỊ PHẠM  -  Gỡ gì? Người đâu mà sống trong thời buổi bây giờ, thánh thần
                      chẳng ra thánh thần, quỷ không là quỷ. Cứ hâm hâm dở dở...
          ANH PHẠM  -    Có hâm thế mới đấu nổi cái đương đại tùm lum, ù xoẹ này đấy?
          CHỊ PHẠM  -    Đấy, lại còn nói như thế nữa chứ?
           VŨ -  Chị Phạm cứ để tôi nói tiếp đã. Nhưng may quá... nhờ có bài thơ "vợ bán ế
                      bún" mà lại gỡ được chuyện.
          CHỊ PHẠM  -    Anh Vũ nói thế nghĩa là...
          VŨ -  (với anh Phạm) Ông thấy tôi bầy cho ông một chưởng… đã độc chưa? Những
                      nước cờ đời này, là tôi sành điệu lắm!
          ANH PHẠM  -    Phải! Ông sành điệu, ông thạo đời.
          CHỊ PHẠM  -   (ngơ ngác)  Ơ...
          VŨ -  (cười với chị Phạm)  Chả là thế này. Khi tay quận phó kiên quyết từ chối
           không chịu giúp. Thấy tình thế cam go, tôi liền tế nhị biếu ngay anh ta tờ
           báo...
          CHỊ PHẠM  -  Tờ báo mà anh đã đăng bài thơ "vợ bán ế bún" của nhà em á?
          VŨ -  Chính thế! Rồi lại khéo léo giở trang báo ra… lật đến chỗ có bài thơ. Tôi vừa
                      chỉ cho tay quận phó thấy, vừa thong thả đọc cho anh ta nghe...
          ĐỨC -  (giọng hơi hài hước) Thế là anh quận phó liền… tâm phục, khẩu phục, tỏ
           thiện chí yêu mến nhà thơ Anh Phạm của chúng ta ngay?
          VŨ -   Đức nói rất đúng. Nghe xong bài thơ, tay quận phó vỗ đùi đánh đét một cái…
                      gật đầu khen mãi. Nào là... bài thơ viết mùi mẫm, đáng yêu, đáng trân trọng
           lắm!
          CHỊ PHẠM  -  Thế rồi, anh quận phó đã đồng ý tha cho con của em… về rồi chứ ạ?
          ANH PHẠM  -  Và sẽ cho mang cả xe máy về nữa.  Anh ta nói, cứ về nhà ngồi chờ
                      điện thoại. Anh ta báo xuống đồn công an, can thiệp giúp.
          CHỊ PHẠM -   Nghĩa là… vẫn phải chờ?
          VŨ -   Tôi biết, cấp trên mà đã chỉ đạo… thì cấp dưới sẽ nghe theo.
          CHỊ PHẠM  -   Nếu như thế thì tốt quá! Tốt rồi! Em đã bảo mà... có anh Vũ đã
                      ra tay giúp thì... (với chồng)  Thế, bố nó có cho anh quận phó số điện thoại
                      của nhà ta không? À quên, số điện thoại mà ta nhờ kia kìa!...
                                      (chị Phạm vừa nói vừa chỉ tay vào chỗ cửa sổ của căn nhà cạnh
                                       đấy. Có đặt một chiếc điện thoại trên bàn)
          ANH PHẠM  -    Cho rồi. Tất nhiên là tôi phải cho số điện thoại nhà bác hàng
                      phố mà mình vẫn nhờ.
          ĐỨC -   (nói thủng thẳng)  Bài thơ "vợ bán ế bún" vớ vẩn của anh Phạm, không
          khéo lại trở thành nổi tiếng?
          CHỊ PHẠM  -   Sao chú Đức lại nói là “vớ vẩn”? Thơ anh ấy mà đã viết về "bún"...
                      của tôi, thì tất là phải hay rồi!
          ĐỨC -    Tôi đùa ông anh một tý ấy mà... (với anh Phạm) Lại có một tờ báo khác
          cũng đăng thơ của bác đây!
                                            ( Đức rút lấy ra một tờ báo đưa cho anh Phạm )
          -   Báo văn học của Hội nhà văn in đàng hoàng đấy!
          ANH PHẠM  -    Báo Hội nhà văn mà các ông ấy cũng chịu in thơ của tôi à? Bài
          thơ nào thế?
          ĐỨC -   Thì vẫn là bài thơ "vợ bán ế bún" đó!
          CHỊ PHẠM  -   Khi tôi bán bị ế bún, nhưng sang thơ của bố nó... đăng báo, hoá ra
           lại đắt hàng. Hay thật đấy bác Vũ, chú Đức nhỉ?
          ANH PHẠM  -    Chỉ có mỗi bài thơ "vợ bán ế bún" tôi viết lăng quăng, đưa cho hai
                      ông đọc cho vui. Thế mà, liền một lúc lại in liền hai báo?
          CHỊ PHẠM  -  Các báo khác mà biết!... Có khi bẩy, tám, mười báo họ in liền một
           lúc ấy chứ?
          ĐỨC -    Thì, bác đưa cho xem bài thơ. Tôi đọc thấy cũng hay. Mới mang thử đến
           báo Văn học. Ai dè, các ông ấy liền chộp ngay lấy, khen lấy… khen để… Thế
                      này mới là thơ chứ! Rồi cho đăng báo liền.         
          VŨ -   Bài thơ hay thì ai cũng thích. (với Đức) Có phải thế không nhà bình luận văn
                      học?
          ANH PHẠM  -  Không thể nào hiểu nổi? không thể nào hiểu nổi?
          CHỊ PHẠM  -   Có gì mà không hiểu nổi? Bố nó cứ làm thơ, nhưng thơ cũng phải có
                      thực tế một chút. Đừng có thơ tình, thơ tọt... làm gì nữa. Là sẽ vĩ đại ngay ấy
                      mà!
                                                        (chợt nhớ ra hỏi Đức)
                       -   Thế... cái báo văn học ấy họ có cho tiền nhuận bút không, hả chú Đức? 
          ĐỨC -   Có chứ! Báo nào mà chả có nhuận bút. Nhưng đây là tờ báo tôi lấy trước.
                       ( với anh Phạm ) Còn nhuận bút, một tuần nữa bác đến toà soạn mà lấy.
          CHỊ PHẠM  -    Tiền nhuận bút ở báo "ngày mai" của bác Vũ, bác ấy trả những
                       300.000 đồng cơ đấy!
          ĐỨC -   Báo văn thì không được cao như thế. Mỗi bài thơ chỉ được 100.000 đồng
                      thôi.
          CHỊ PHẠM  -  (chép miệng)  Kể ra, trả thế có phần hơi rẻ mọn. Nhưng thôi, cũng
           tốt chán. Còn hơn là chẳng có đồng nào.
          ANH PHẠM -    Mẹ nó chỉ được cái việc...
          CHỊ PHẠM -   Ông nhớ… từ nay tiền nhuận bút in thơ phải liên tục mang về đưa
          Tôi đấy! Không rồi lại ỉm đi, vợ con chẳng biết đấy là đâu?
          ANH PHẠM -  Có đăng được khối thơ đấy... mà đòi liên tục.    
          CHỊ PHẠM -    Tôi vẫn chưa biết bài thơ bố nó đã viết về bún bánh của tôi nó hay
           thế nào, mà lại được nhiều báo đăng như thế? Bố nó đọc thử cho tôi nghe
                      xem nào?
          ANH PHẠM -  (xua tay) Thôi! Để lúc khác. Từ sáng đến giờ chưa có cái gì vào
                      bụng. Tôi đang đói cồn cào lên đây này. Mẹ nó xem còn bún không? Làm cho
          anh em chúng tôi mỗi người một bát bún riêu nóng, ăn cho ấm cái bụng đã.
          CHỊ PHẠM -  Còn bún. Vẫn còn bún. Để em hâm nóng nước dùng, làm cho mỗi
                      anh một bát. Chả mấy khi các anh đến hàng em?
          VŨ -   Cũng nhân thể còn phải chờ tay quận phó công an điện thoại xuống. Chị
          Phạm có lòng thì chúng tôi xin thưởng thức. Nghe nói, hàng của chị nổi tiếng lắm?
          CHỊ PHẠM -  Cũng nhất nhì mấy phố này đấy anh ạ! Em làm xong ngay rồi đây.
           Còn hai chai bia Hà Nội, các anh uống một chút cho vui.
                                   (Chị Phạm dọn bún lên bàn, sau đó chị đi về chỗ xe đẩy, nói tiếp):
                     -   Các anh cứ ngồi ăn uống. Em tranh thủ đẩy cái xe đồ này vào nhà.
                                                             (chị quay sang nói với chồng):
                     -   Có điện thoại của anh quận phó, bố nó nhớ bảo tôi nhé!
          ANH PHẠM  -  Mẹ nó cứ đẩy xe hàng về nhà đi, có điện thoại tôi sẽ báo.
                                          (chị Phạm đẩy xe vào lối trong. Ba người ngồi rót bia, ăn
                                             uống, nói chuyện vui vẻ)
          ĐỨC -   Uống đi hai bác! Ngồi ăn bún, uống bia... lại nhớ tới cái bài thơ " Uống
                      rượu với Tản Đà" của Huyền Trân...  (ngâm):
                                      Cụ hâm rượu nữa đi thôi
                                       ... Rót đau lòng ấy vào đau lòng này,
                                       ... Tôi say? Thưa cụ chưa say,
                                       ... Cái say nhân thế thì say nỗi gì?
                                       ... Rót đi, rót rót đi thôi
                                       ... Lời say sưa mới là câu chân tình.
          VŨ -   Ông lại biến tấu cả thơ của thi sỹ Huyền Trân rồi? Cái câu thứ ba mà ông
           trích để ngâm ấy phải là:
                                             Tôi say? thưa, trẻ chưa đầy...
                           Chứ không phải là:
                                            Tôi say? thưa cụ chưa say...
          ĐỨC -    Thì... tôi biến tấu đi một tý, cho nó hợp cảnh với chúng ta mà lỵ.
          ANH PHẠM -    Nghe những lời tâm huyết, tri kỷ của các bậc xưa - lại nghĩ đến
           cảnh thơ phú viết lung tung, bát nháo của những nhà thơ bây giờ…mà thấy
           buồn.
          VŨ -    Các ông, toàn là những gái goá đi lo chuyện triều đình? Thôi, ăn bún đi kẻo
                      nguội hết, mất cả ngon.
          ĐỨC -  Không biết ăn bún riêu, mắm tôm… mà uống với bia Hà Nội thế này, có
                      đúng vị không nhỉ?
          VŨ -  Bây giờ cái gì mà chả pha trộn lung tung tứ mẹt. Ai mà biết được, đúng vị hay
                      là không đúng vị?
          ANH PHẠM -   Cái món rau sống này, bà xã nhà tôi phải chọn người mua cẩn thận
                      lắm! Tránh cái nơi không đảm bảo vệ sinh. Các ông cứ yên tâm mà ăn.
          ĐỨC -   Cụng cốc lần nữa đi, các bác!  Cảm xúc thế này, bác Phạm ứng khẩu cho ra
           một bài thơ  thật mùi, để anh em chúng tôi thưởng thức?
          ANH PHẠM -    Phải ăn đã, mình đang đói.  Nào cụng!
                                          ( Họ cụng cốc. Vừa lúc đó, có tiếng rao của một cô gái bán
                                                                     báo ngoài phố vọng đến)
                                     TIẾNG RAO:
                        “Báo ơ!... Báo ơ!... Báo Văn số đúp. số báo đặc biệt đây! Một vụ xì-căng-đan
            tai tiếng... đang xẩy ra trong hội văn chương đây!”
          CÔ BÁN BÁO -  (tiến ra rao) Lời lên án của nhà thơ Trần Mạnh... xung quanh vụ
           chửi bới của nhà văn Nguyễn Thiệp đối với các nhà văn, nhà thơ đây!
          VŨ -  Vụ này đang ầm ĩ. Để tôi mua tờ báo.
          ĐỨC -    Sáng nay tôi có tạt đến toà báo, cũng đã được xem rồi.
          CÔ BÁN BÁO -    Chào mấy chú! Báo Văn số này hay lắm, các chú mua đi?
          VŨ -    Ờ, lấy cho một tờ.
                                     ( cô gái vừa đưa báo vừa chăm chú nhìn Vũ)
          CÔ BÁN BÁO -  (với Vũ)   Em trông chú quen quá! Đúng rồi, em nhận ra rồi. Chú
                      là nhà thơ…em vẫn thường nhìn thấy trên ti vi.
          ĐỨC -  (với khán giả) Cô ta gọi là chú nhưng lại xưng… “em”?
          CÔ BÁN BÁO -   Thì em nghe người ta bảo: các nhà thơ không có tuổi. Dẫu có
                      già...vẫn chỉ thích được con gái  gọi là "anh" xưng "em" mà lị! (với Đức) Cả
          anh nữa, em thấy cũng quen quen… Phải rồi, anh  cũng thường hay lên ti vi. Chỉ có anh này? (chỉ anh Phạm) em thấy hơi là lạ...
          ANH PHẠM -  Thì tôi có lên ti vi bao giờ đâu.
          ĐỨC -  Anh ấy cũng là nhà thơ đấy!
          CÔ BÁN BÁO -   Ôi, Hôm nay em được gặp toàn những nhà thơ. Em thấy vinh dự
          quá! Báo hôm nay hay lắm, cứ mỗi khi nhà thơ, nhà văn các anh cãi chửi  nhau… là báo bán chạy ầm ầm. Văn thơ các anh càng phê nhau nhiều… bọn bán báo chúng em càng kiếm. Hai anh có mua không ạ?
          ANH PHẠM -   À, chúng tôi có rồi.
          CÔ BÁN BÁO -  Thôi, em chào mấy anh. Em đi bán báo đây!
                                                    (rao tiếp)
                          Báo ơ! Báo ơ!... Báo văn số đặc biệt... một vụ xì-căng-đan tai tiếng đang
           xẩy ra trong hội văn chương đây!
                                                   (cô bán báo đi khuất)
          ĐỨC -    Nào, xin các bác tiếp tục. Uống đã!... Ăn đã!...
                                                  (họ lại tiếp tục cụng cốc vui vẻ )
           ANH PHẠM -    Kể ra, cái ông nhà văn Nguyễn Thiệp dùng những từ “vô học”,
                      “gian manh” để phê các nhà văn, nhà thơ chúng ta… thì cũng có phần quá
                       đáng.
          VŨ -    Để tôi đọc cho các ông nghe một đoạn báo của nhà thơ Trần Mạnh đã viết.
                                 (đọc to): " Sở dĩ nhà văn Nguyễn Thiệp chửi bới như thế, đều có dụng
           tâm, xuất phát động cơ là chửi có thưởng...
                                                                        (dõng dạc)
          … Ít nhất trong vòng 15 năm qua, hội chứng chửi của anh - tức là nói về
                      nhà văn Nguyễn Thiệp đấy - Là có hệ thống, có cân nhắc tính toán hẳn hoi.
          Cứ mỗi lần Nguyễn Thiệp chửi xong, cũng nhận được vài ba  lời mời đi du
                      lịch nước ngoài, không phải mất tiền. Chắc là lần này, anh ta lại hơi bị bận vì
          sắp phải sang Âu-Mỹ "?
          ĐỨC -    Đó cũng chỉ là một sự trục lợi.
          ANH PHẠM -    Cả nhà thơ Trần Mạnh, chắc gì đã không phải là không trục lợi?
           Nhà văn Nguyễn Hoàng chẳng đã từng lên tiếng về cuộc chạy chọt để đi Mỹ
           của Trần Mạnh năm 2002 là gì?
          ĐỨC -    Nhưng ai đời… cái ông nhà văn Nguyễn Thiệp ấy lại bảo: bây giờ các nhà
           văn, nhà thơ là vô học, gian manh? Cũng có phần hơi bậy, nên Trần Mạnh
                       mới viết bài đả lại.
          ANH PHẠM -  Nguyễn Thiệp nói thế... cũng không phải là không có cái lý đâu? Nhà
           văn , nhà thơ của chúng ta bây giờ cũng nhộm nhoạm, tạp-pí-lù thật! 
          VŨ -  (cười) Bác Phạm nói như thế nghĩa là, tuy không phải là tất cả… nhưng phần
          lớn các nhà thơ, nhà văn bây giờ cũng  hầm bà làng... vớ vẩn?
          ĐỨC -    Suy cho cùng, nhiều đọc giả họ đã phê phán Hội văn chương của chúng ta
           cũng là đáng. Thôi, tiếp tụcuống bia đi hai bác!
          VŨ -  (giơ cái cốc không) Nhưng hết bia rồi… còn đâu mà uống?
          ĐỨC -   Em sẻ cho bác một nửa này.
                                             (san bia cho Vũ)
          ANH PHẠM -    Hai ông uống nốt cả chỗ bia của tôi đi, tôi đủ rồi.
                                  ( Anh Phạm trút bia đều cho hai người, rồi đứng lên thẩn tha
                                                   như người lãng du, quên sự đời)
          VŨ -    (với Đức) Nào, uống đi! Nhà phê bình văn học trẻ tuổi. Trăm phần trăm đấy
                      nhé!
          ĐỨC -    Đây là loại ra sống tinh khiết nhất. Bác Vũ đừng sợ. Ăn nốt đi bác, kẻo phí.
          ANH PHẠM -    (ngâm thơ):
                                                        Thiên hạ đảo điên chỉ chữ "tiền"...
                                                        Anh đi làm thánh mãi cao thiên.
                                                (chị Phạm từ trong lò dò đi ra)
          CHỊ PHẠM -    (bĩu môi)  Làm...thánh... mãi cao thiên? Có mà đi Tây thiên thì có!
           Không có cái hàng bún của tôi, thì anh có muốn làm quỷ cũng khó, chứ
           đừng nói là thánh?
          ANH PHẠM -    Ăn uống no say. Tôi mới ngâm nga thơ phú một tý!... Chưa chi mẹ
          nó đã...
          CHỊ PHẠM -  Thế, đã có điện thoại của anh quận phó gọi xuống chưa? Anh phải
           quan tâm tới cái việc đang xẩy ra với con cái chứ?
          ANH PHẠM -    Thì vẫn. Tôi với hai anh ở đây vẫn đang chờ?
          VŨ -  Cám ơn chị Phạm đã cho anh em chúng tôi một bữa bún riêu và bia. Ăn uống
                      thật là đã.
                             (đúng lúc có tiếng chuông điện thoại từ nhà bên, qua cửa sổ vọng ra )
          ANH PHẠM -  Điện thoại của mình đấy! Mẹ nó thiêng thật, vừa nhắc đến là có điện
           thoại liền.
          TIẾNG NGƯỜI -   (gọi từ trong nhà) Có điện thoại của anh Phạm này!
          ANH PHẠM -   (đi tới cầm điện thoại) Vâng, cảm ơn bác.      
          TIẾNG NGƯỜI -  Khi nào anh chị về, nhớ khép hộ lại cái cánh cửa sổ nhé!
          ANH PHẠM -  Bác cứ yên tâm, chúng tôi sẽ đóng cửa sổ lại cẩn thận.
                                              ( nói chuyện qua điện thoại):
          -         Vâng ạ!... Đồng chí quận phó nói về bài thơ "vợ bán ế bún" của tôi ấy ạ?
           Vâng, cảm ơn đồng chí đã quá khen. Bài thơ chưa được hay đến thế đâu ạ.
          VŨ -  Tôi đã bảo ngay mà. Bài thơ đã hay thì ai cũng phải khen! Tay quận phó này
          mà đã khen thế, thì việc chạy chọt ăn thua rồi.
                                                         (với chị Phạm):
          -   Chuyến này anh chị Phạm phải thưởng cho tôi đấy!
          CHỊ PHẠM -  Chúng em sẽ không để cho bác Vũ  thiệt.
          VŨ -   Nói thế thôi. Giúp anh chị giải quyết xong vụ nan giải này, tôi cũng thấy nhẹ
           cả người.
          ANH PHẠM -   (tiếp tục nói chuyện qua điện thoại) Thế cơ ạ!... Cả anh em công an
                      ở trên đồn cũng hết lời ca ngợi bài thơ của tôi cơ à? Đồng chí làm tôi xúc
           động quá!
          VŨ -  Nếu thơ tôi mà được người ta khen như thế thì… tôi cũng phải xúc động mà
                      chết ngất đi ấy chứ!
          ĐỨC -  Chuyện này phải viết vào biên niên sử mất thôi.
          ANH PHẠM -  (tiếp tục điện thoại) Thưa đồng chí quận phó! Thế còn việc?... đã
           xong rồi ạ! Cám ơn đồng chí quá!... Vâng, gia đình tôi sẽ lên ngay ạ.  Chúc
           đồng chí ngày càng mạnh khoẻ và tiến tới!
                                                (anh Phạm bỏ máy điện thoại)
          CHỊ PHẠM -  Nghe bố nó nói chuyện trong điện thoại thì...
          ANH PHẠM -    Xong rồi!... Xong rồi!... Không phải mất tiền mà chỉ nhờ có mỗi bài
                      thơ của tôi.
          CHỊ PHẠM -  Và công của bác Vũ đã đăng báo cho bố nó bài thơ đó nữa chứ!
          ANH PHẠM -  Ừ, đúng là nhờ công của anh Vũ. Thế bây giờ mẹ nó lên đồn đón con
                      và mang xe máy về, hay là tôi đi nào?
          CHỊ PHẠM -    Tôi cũng dọn xong hàng rồi, để tôi đi. Bác Vũ và chú Đức cứ ở lại
                      chơi với nhà em nhé! Em đi một nhoáng là về ngay.
                                         (chị Phạm đi ra… còn ngoái cổ lại nói với chồng):
                      -   Tôi đã bảo rồi! Bố nó cũng nên rút kinh nghiệm về cái việc làm thơ? Từ
           giờ trở đi, bố nó cứ bún, bánh… của tôi mà sáng tác.
          ĐỨC -    (nói theo) Chúc chị Phạm đi giải quyết mọi việc được thuận lợi nhé!
                                              (chị Phạm ra khuất)
          ANH PHẠM -  (với Đức) Nhà bình luận thơ ca này? Thế, liệu có đúng là cái bài thơ
           "vợ bán ế bún" của mình hay thật không?
          ĐỨC -  (cười) Nhà thơ Anh Phạm đang bị cảnh tình làm cho mê man, sung sướng
           quá rồi hả?
          ANH PHẠM -  Thì các ông cũng thấy đấy! Là tác giả của bài thơ được mọi người ca
           ngợi đến thế, ai mà chả xúc động?
          VŨ -  Nó hay!... Bởi vì nó hoà hợp với cảnh đời. Thấm vào lòng người. Ông nhà thơ
           Anh Phạm ạ! Không phải phân vân gì hết.
                                      (bỗng lại có tiếng rao của cô bán báo )
          CÔ BÁN BÁO -    (vừa đi tới vừa rao) Báo ơ!... Báo ơ!... Báo Văn của Hội văn
                      chương chính cống. Có đăng bài thơ nổi tiếng "vợ bán ế bún" của nhà
                      thơ Anh Phạm đây!...
          ĐỨC -  (ôm chầm lấy anh Phạm) Ôi, bác Phạm! Nhà thơ Phạm! Thế là bác trở
           thành nhà thơ vĩ đại rồi!
          VŨ -  Chúc mừng ông! Chúc mừng sự thành công rực rỡ trong đời thi ca của ông.
                      Để hoà cảm với niềm sung sướng cùng thi hữu, tôi xin ôm hôn thắm thiết cả
                      hai ông.
                                         ( họ ôm chầm lấy anh Phạm hôn lấy hôn để)
          ANH PHẠM -    Bỏ ra!... Hai ông không bỏ tôi ra, kẻo tôi ngạt thở mà chết bây giờ?
          CÔ BÁN BÁO -   (tiến lại phía họ) Em lại chào các anh!... Mỗi anh mua cho em một
           tờ. Báo của Hội văn chương số mới nhất đấy, các anh ạ. Hay lắm! Có đăng
                       bài thơ...
          VŨ -  Chúng tôi biết rồi! Cô không cần phải quảng cáo nữa.
          CÔ BÁN BÁO  -    À, vâng. Các anh là nhà thơ, chắc cũng là bạn của nhà thơ Anh
                      Phạm? Ôi, giá em được gặp nhà thơ Anh Phạm đang nổi tiếng ấy?. Dù chỉ
           một lần… thì dẫu chết em cũng không oán thán.
          ĐỨC -    (chỉ anh Phạm) Thế cô có biết ai đây không?
          CÔ BÁN BÁO  -    (nhìn anh Phạm) Anh này ấy ạ? Em biết rồi. Anh ấy cũng là một
                      nhà thơ. Nhưng...
          VŨ -    Chính là nhà thơ Anh Phạm mà cô đang ao ước được gặp đấy?
          CÔ BÁN BÁO -   Ôi... nhà thơ Anh Phạm đây ạ?
                                                 (cô gái xúc động nói như hét):
                      -   Tôi đã được gặp nhà thơ Anh Phạm rồi! Tất cả ơi... Thật là vinh dự cho
           em quá! Em đã được gặp...
          ANH PHẠM -  (ngăn lại) Thôi… thôi đi cô! Có gì mà cô cứ làm như là...
          CÔ BÁN BÁO -     Cả thành phố đang ca ngợi bài thơ của anh đấy! Vì nhờ có bài
          thơ "vợ bán ế bún" nổi tiếng này, mà em bán được bao nhiêu là báo.
          ĐỨC -  (với cô gái) Thế, số báo có đăng bài nói về sự đả nhau... giữa ông nhà thơ
          Trần Mạnh với nhà văn Nguyễn Thiệp, cô đã bán hết rồi à?
          CÔ BÁN BÁO -    Còn thừa khối. Em đem trả lại cho toà soạn rồi. Bán chững lại,
                      em chẳng muốn lấy thêm nữa.
          ĐỨC -   Tại sao thế? Tưởng các nhà văn, nhà thơ càng cãi nhau nhiều, thì cô càng
           bán được nhiều báo?
          CÔ BÁN BÁO -  Nhưng rồi đọc mãi thấy các nhà văn, nhà thơ cứ cãi chửi nhau
          hoài… chẳng ra đâu vào đâu? công chúng họ cũng chán. Chẳng thèm đọc báo nữa.
          ĐỨC -    À, ra thế!...
          CÔ BÁN BÁO -  (với anh Phạm) Anh đã được đăng bài thơ hay như thế! Mua cho
                      em mấy tờ nhé, để tặng bạn bè?
          ANH PHẠM -  (đếm tiền) Ừ, thì để xem còn đủ tiền mua luôn cả chục tờ...
                                          (cô gái xếp báo đưa cho anh Phạm)
          ĐỨC -    Bác Phạm phải mua hết cả chồng báo này để tặng người thân, cũng bõ ấy
          chứ!
          ANH PHẠM -    Từ từ thôi!... Đừng quá xá!...  
          VŨ -  (với cô bán báo) Bây giờ cô lại bán được nhiều báo, là nhờ có bài thơ "vợ bán
           ế bún" của nhà thơ Anh Phạm hả?
          CÔ BÁN BÁO -    Đúng như vậy đấy ạ! Tuy thời buổi thị trường, nhưng công chúng
          họ vẫn được thèm nghe một bài thơ hay! Lâu nay thơ ca vẫn in nhiều, nhưng
          toàn thơ chán lắm! May mà...
                                        (bỗng anh Phạm lảo đảo chực ngã)
          ĐỨC -  (vội chạy lại đỡ) Kìa, bác Phạm! Nhà thơ làm sao thế?
          ANH PHẠM -    (lắp bắp) Tôi... tôi... đau... tim...
          VŨ -    Chết!... Quen ông đã lâu mà không biết ông lại bị đau tim? Ông bị mắc
           chứng bệnh đau tim này từ bao giờ thế?
          ANH PHẠM -  Hôm... hôm… hôm nay tôi mới bị đau.
          CÔ BÁN BÁO  -  Em biết rồi! Vì bài thơ hay quá. Được nhiều người ngưỡng mộ,
                      nên… anh ấy xúc động. Trái tim không chịu đựng nổi, mới bị đau.
          ĐỨC -  (với anh Phạm) Vấn đề bây giờ là... bác phải thật bình tĩnh. Đừng nên xúc
                      động quá!
          ANH PHẠM -  Thế này thì… tôi phải giảm tuổi thọ đến mười năm mất thôi!
          VŨ -  Viết được một bài thơ hay như thế thì... có chết ngay cũng đáng. Chỉ giảm tuổi
           thọ có mười năm, bõ bèm gì?
                                        (cô bán báo chạy lại săn sóc. Vuốt ngực cho anh Phạm)
          CÔ BÁN BÁO -    Hay là để em đọc bài thơ "vợ bán ế bún" cho anh nghe lại nhé!
          Có khi... nghe lại bài thơ hay của mình, bệnh tình của anh đỡ cũng nên? Em chỉ rao bán báo, mà cũng đã thuộc cả bài thơ rồi đấy! Em biết khối người mua báo, họ đã học thuộc ngay.
          ANH PHẠM -   (xua tay) Thôi… thôi… không cần đọc. Tôi đỡ rồi, cảm ơn cô!
                                                           (với Vũ và Đức):
                     -  Các ông ơi! Thật không ngờ bài thơ viết vớ vẩn mà lại có tiếng vang như
           thế. Khéo tôi sung sướng đến chết non mất?
          ĐỨC - Ấy, nếu thế thì bác phải mua gấp ngay một bộ quan tài để phòng sẵn đấy.
           Kẻo nhỡ chẳng may bị chết đột ngột, mới đi mua thì cập rập quá!
          ANH PHẠM - Đức nói chí phải.
          VŨ –   Đăng được một bài thơ hay cho ông, lại nổi tiếng như thế!... Khéo rồi tôi cũng
                      theo ông mà chết non mất thôi. Hay là… mình cũng sắm một bộ quan tài để
          phòng sẵn đấy, Đức nhỉ?
          ĐỨC – Bác Vũ cẩn thận lo cho mình chu đáo như thế… thì còn gì bằng.
          ANH PHẠM -  Nhưng sắm một bộ quan tài bây giờ cũng không phải là ít tiền. Tôi…
          VŨ – Ông chưa có tiền chứ gì? Để tôi sắm luôn hai bộ cho cả tôi và ông luôn thể.
          ANH PHẠM - Thế thì phiền anh Vũ quá!
          VŨ – Không có gì! Chuyện vặt. (với Đức) Hay là… Đức cũng nên phòng sẵn một bộ,
           mình mua luôn thể?
          ĐỨC –  Không ạ!... Các bác có tuổi rồi có chết ngay cũng chẳng sao. Em còn trẻ,
           chẳng dại gì mà em lại chết theo các bác.
          ANH PHẠM – (với Vũ) Thôi. Đức nó chưa muốn chết non với mình, thì ta cũng
           đừng nên ép.
          VŨ – Không muốn chết thì thôi.
          CÔ BÁN BÁO -   (vui vẻ) Gặp được nhà thơ Anh Phạm rồi. Thế là em đã mãn
           nguyện. Khéo em… cũng chết non như hai anh mất thôi!
          ĐỨC -  Thì cô cũng mua luôn một bộ quan tài để sẵn đấy!... Tiện thể cùng một công
           mua, nhờ bác Vũ đây mua luôn cả ba bộ?
          VŨ – Không hề hấn gì! Ba bộ thì ba.
          CÔ BÁN BÁO -   Nhưng em còn quá trẻ! Mới lại… nói thật với các anh là, em chưa
          được biết mùi đời. Bây giờ mà chết đi thì phí quá! Các anh ai cũng  được
           nếm mùi đời cả rồi, chết đã đành. Còn em? Thội, em chả dại. Chào các anh,
                      em đi bán báo đây! (ngoái lại nói to) Em chả chết non nữa đâu!
                                                          (cô vừa ra vừa tiếp tục rao)
                          Báo ơ!... Báo ơ!... Báo Văn của Hội văn chương quốc gia chính cống. Có
                      đăng bài thơ nổi tiếng "vợ bán ế bún" của nhà thơ Anh Phạm , tên tuổi đang
           lẫy lừng đây. Mua mau kẻo hết!                        
                                                (cô gái ra khuất)
          ĐỨC -  (với anh Phạm) Cô gái trẻ trông xinh xinh dễ thương là… bác Phạm thật là
           người hạnh phúc!
                                                 (chị Phạm có vẻ hốt hoảng bước vào)
          ANH PHẠM -  (vội tới) Kìa mẹ nó!... Sao lại hốt hoảng thế?
          CHỊ PHẠM -  Tôi đã lên đến đồn công an. Họ bảo tha cho con rồi… và còn cho nó
          mang cả xe về.
          ANH PHẠM -    Thế là tốt chứ sao. Nhưng chưa thấy nó về?
          CHỊ PHẠM -  Đã gặp được nó đâu. Người ta bảo: được thả, nó nhảy lên xe và
           phóng mất tiêu rồi!
          ANH PHẠM -  Chắc con nó đi đâu đấy, rồi nó về. Thấy mẹ nó hốt hoảng… tôi cứ
          tưởng lại xẩy ra chuyện gì?
          CHỊ PHẠM -  Nhưng tôi vẫn thấy lo. Với cái tính khí của nó, rồi nó lại gây ra
                      chuyện này, chuyện khác mất thôi?
          VŨ -  Chị Phạm đừng lo xa quá! Chắc cu cậu được thả ra… sướng quá, phóng vi vu
                      một chút rồi về ngay thôi mà. Thế là ổn rồi. Miễn là mình giải quyết xong
           việc với công an.
          CHỊ PHẠM -  (thở dài) Con với chả cái...
                                                (bỗng có tiếng điện thoại)
          ANH PHẠM -    Để tôi nghe! ( cầm điện thoại) A lô! À, ra là con đấy hả?
                                                           (quay lại nói với vợ)
                      Không phải là điện thoại của công an. Con nó gọi về, mẹ nó ạ!
          CHỊ PHẠM -  Thì bố nó cứ nói chuyện với con, xem có chuyện gì xẩy ra không nào?
          ANH PHẠM -    (nghe điện thoại) Sao? Con lại bị bắt à? Nhưng ở đồn công an nào
           mới được chứ? Bố nghe rõ rồi. Đồn công an Gầm Cầu!... Nhưng tại sao con
                      lại bị bắt? Vì tội vượt đèn đỏ à! Thế có khổ không? Thì con lựa lời mà nói
                      khó với các chú công an tha cho vậy. Nhất quyết không được à? Họ bắt nộp
          phạt những một triệu cơ à? Lấy đâu ra tiền để nộp phạt bây giờ hả con? Thôi…thôi… bố biết rồi. Bố đang ốm đây, con không cần nói nữa!
                                   (anh Phạm bỏ máy điện thoại)
          CHỊ PHẠM -  Tôi nghe rõ cả rồi! Chồng ơi  là chồng? Con ơi là con?... Thế này thì
           tôi đến chết quách đi cho xong.
          ANH PHẠM -   Tại con nó… sao mẹ nó lại nói tôi?
          CHỊ PHẠM -  Thì cũng bởi anh lúc nào cũng chỉ mải thơ phú… không chịu răn đe
                      con cái, mới nên nông nỗi này?
          ANH PHẠM -    Mẹ nó hay nhỉ?
          CHỊ PHẠM -    Tôi hay thế đấy? Tôi... chỉ muốn chết quách đi cho đỡ khổ.
          ĐỨC -    (với chị Phạm) Thôi, chị ạ! Chị hãy cứ bình tĩnh. Cũng đành phải  tìm cách
                      để cứu cháu và chuộc lại xe máy về vậy.
                                                                     (thở dài)
                          Cổ nhân đã chẳng từng nói: Đời là cái nợ đồng nần mà...
          CHỊ PHẠM -  Các anh xem! Hết chuyện này đến chuyện khác. Lần trước nó vừa bị
                      bắt vì tội phóng xe tốc độ cao. Bây giờ nó lại mắc vào tội vượt đèn đỏ?
                                                          (quay lại phía chồng)
                        Hay là... bố nó lại làm bài thơ nữa, cũng về "bún" của tôi ?... để lại phải
          nhờ bác Vũ đây đăng báo. Rồi đem thơ lên công an mà xin cho con nó về?
          ANH PHẠM -  Ối… mẹ nó làm thơ của tôi cứ như trò hề ấy? Mới lại, văn chương
                      không thể gượng ép và vụ lợi được. Thơ của tôi cũng chỉ rung cảm trước vẻ
                      đẹp của cuộc sống, chứ đâu...
          VŨ -    Đúng đấy chị Phạm ạ! Thơ ca không thể giả tạo được.
                                                                            (thở dài)
          ĐỨC -     Suy rộng ra: Nếu cha, anh... mà không sống cho tử tế, cho cẩn thận? Thì…
           mai đây, con trẻ chúng nó sẽ đua nhau vượt đèn đỏ hết!

                    
                                                              HẾT KỊCH


          <bài viết được chỉnh sửa lúc 30.04.2017 11:52:50 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
          Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
          Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
           
            Nhatho_PhamNgocThai

            • Số bài : 858
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 04.08.2006
            • Trạng thái: offline
            Re:(URL) KỊCH và các TIỂU PHẨM VĂN XUÔI của PNT 09.06.2017 10:54:51 (permalink)
                      THƠ TÌNH
              VIẾT DƯỚI HÀNG CÂY

             
                        CON ĐƯỜNG PHƯỢNG ĐỎ
            Em mang màu phượng đỏ ra đi…
            Anh tha thẩn dọc hè phố nhỏ
            Nơi kỉ niệm của mối tình sinh nữ
            Xác ve còn bám ở thân cây.

            Con đường phượng đỏ đêm nay
            Mây lãng du bay trời xanh vô định
            Những cánh hoa rung trong hoài niệm
            Nghe lòng thổn thức đâu đây.

            Phượng đã cháy lên một thời
            Nửa tóc bạc rồi, nửa mái xanh phơ phất
            Tới một ngày chúng cũng tàn úa hết
            Ta sẽ thành ông bà lão, em ơi!

            Con đường tình đẫm giọt sương rơi
            Gió vẫn xạc xào vi vút thổi
            Giá hồi ấy chúng mình lấy nhau rồi sinh năm đẻ bảy
            Thì đâu còn phượng để anh ru?

            Em đã mang màu phượng ấy ra đi…


             
                          KHOẢNG TRÔI TRONG LÁ
            Bỗng cồn nhớ một thời dĩ vãng
            Gió cứ trôi không hữu hạn bến bờ
            Nhưng vẫn đó: Em, anh - Cuộc sống
            Xa nhau rồi! Tình cũ đến bơ vơ.

            Có bao lá cây rơi, em đã vào xa vắng
            Lá nuốt em. Giờ sống thế nào rồi?
            Em sung sướng? Ưu phiền? Lãng quên hay bụi cát?
            Mặt trăng trên trời. Tim anh rất mồ côi!

            Hỡi những hàng cây xanh! Những con đường lá đổ!
            Chỉ dùm ta đôi gót đỏ thời thiếu nữ em xưa
            Kỷ niệm về trái tim đau thổn thức
            Chỉ dùm ta! Nào, chỉ giúp ta đi!

            Bài hát năm xưa bên anh em đã hát
            Giờ đây trong lá nẻo trời nào?
            Anh đi qua chỉ thấy toàn mây trắng
            Mặt trăng tít trên trời. Em ở tận nơi đâu?

            Con đường ta đi... có bao đôi trai gái
            Ai cũng một thời yêu, em nhỉ? để xa nhau,
            Để được nhớ, được buồn, được khóc,
            Được nghe quanh đời những tiếng lá bay theo.

            Hãy níu lại dùm ta! Một thời dĩ vãng…
            Gió vẫn trôi, lá vẫn bay vèo
            Nhưng vẫn đó: Em , anh - Cuộc sống
            Và một mối tình ta đã tặng cho hết thẩy trăng sao.
             
             
                     HÀNG CÂY LÁ ĐỔ

            Thế là hết! Em đi, chôn chiều vào gió
            Ta lang thang qua lá đổ hàng cây…
            Bản tình xưa em hát ở đây
            Nơi ngày nay xác các con thiên nga đã chết.

            Ôi, hàng cây! Cùng ta... bao đêm từng tha thiết
            Những nụ hôn và tấm thân bất hủ của em
            Giờ ta sống trong hoang tàn sụp lở
            Bên những chiếc bóng của đàn thiên nga.

            Thời gian phôi pha - Tóc ta hoá đá
            Gió cũng làm lau ngàn năm ru rất khẽ!
            Xin rụng một bông buồn
                                                      lắt lay
             
             
                     ANH VẪN CHỜ EM DƯỚI CÂY
            Hàng cây đêm lặng im không nói
            Rì rào gió thổi lúc anh qua
            Anh đứng lặng nghe không gian vọng lại
            Bóng hình em nay đã mờ xa.

            Ôi,  năm tháng chỉ còn hoài vọng
            Cuộc sống bao năm anh đã tôn thờ
            Quá khứ một bản tình hoang dại
            Hiện tại giờ hết thảy lại hư vô.

            Cả không gian vẫn âm thầm gió thổi
            Em xa rồi, tình cũng vỡ tan!
            Trong tít tắp tận miền xa chới với
            Nghe thấy không em? Tiếng gọi của lòng anh.

            Trời mưa gió hay lòng anh mưa gió
            Dưới hàng cây thổn thức canh khuya
            Cuộc sống thì mây trôi bèo dạt
            Anh vẫn đứng chờ em như thế mãi ngàn thu.
                                       Phạm Ngọc Thái
             
             


            <bài viết được chỉnh sửa lúc 09.06.2017 11:16:47 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
            Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
            Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
             
              Nhatho_PhamNgocThai

              • Số bài : 858
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 04.08.2006
              • Trạng thái: offline
              Re:(URL) KỊCH và các TIỂU PHẨM VĂN XUÔI của PNT 17.07.2017 10:55:53 (permalink)
               
               
                                  LỜI GIỚI THIỆU
                                                           . Tập Bản thảo tác phẩm sẽ xuất bản
                                           "Các chùm thi ca có một không hai & những lời bình"
               
               
                       27 chùm thi ca với ngót 100 bài thơ được chọn ra từ trong đời thơ Phạm Ngọc Thái – Như nhà bình luận văn học Nguyễn Đình Chúc đã đánh giá:
                   “ Thi ca Phạm Ngọc Thái dù là thơ tình hay thơ đời, những bài đạt độ viên mãn về ý tưởng, cũng như ngôn ngữ nghệ thuật và tính nhân văn, mức độ hay của mỗi bài khác nhau, nhưng những tình thi có thể cảm hoá được trái tim người yêu thơ là rất nhiều.
                   Về bút pháp, nhiều bài thơ tình của anh được hoà trộn trong khuynh hướng của dòng thơ tượng trưng hiện đại châu Âu, cuối thế kỉ XIX đầu thế kỉ XX. Điển hình là thuyết  “tương ứng cảm quan“ của nhà thơ tượng trưng bậc thầy Charles Baudelaire (1821 – 1867) lúc đó chủ xướng “.
                   Hàng loạt các chùm thơ như: Chùm thơ tình trong mưa, thơ tình mùa thu, chùm thơ tình yêu và đàn bà, chùm thơ tình biển, Chùm thơ áo trắng, thơ tình sông hồ, thơ tình thời con gái, thơ tình viết dưới hàng cây, chùm thơ xa quê, chùm thơ tình trong trăng, thơ tình chiều hoàng hôn, thơ tình trong mây v.v… Những năm qua đã được nhà thơ cho đăng rất nhiều trên các trang mạng Việt trong nước và thế giới.
                   Đặc biệt là thơ tình – Anh đã sáng tác được một khối lượng đồ sộ thơ tình hay. Rồi mai sau Phạm Ngọc Thái sẽ có cả trăm bài đứng trường cửu với đời, trong đó nhiều tình thi của anh đạt vào cung bậc thơ danh giá.
                   Trong tập sách này tác giả còn chọn ra mươi bài viết, do các văn nghệ sĩ và nhà giáo bình thơ hay Phạm Ngọc Thái. Đó là những bài bình khúc triết, ngôn ngữ sắc sảo và hấp dẫn. Đọc những bài bình ấy cùng 27 chùm thơ đặc sắc của Phạm Ngọc Thái – Ta sẽ thấy cả một bầu trời thơ huyền diệu, để hiện lên chân dung một nhà thơ Phạm Ngọc Thái đầy tài hoa. Anh đã để lại cho nền Văn hiến Thăng Long một dòng thơ hiện đại hay riêng, với giá trị nghệ thuật văn học vào hàng đẳng cấp.
                  Mấy dòng viết giới thiệu không thể bao quát hết được cả một thế giới thơ sâu thăm thẳm, bao la như biển trời của Phạm Ngọc Thái. Nhưng đọc tập sách, ta hoàn toàn có thể nhận ra những giá trị đó. Xin dành để các độc giả đọc và cảm nhận.
                   Tôi tin rằng, với những ai còn yêu và quan tâm tới thi ca của văn học nước nhà hay thi ca hiện đại thế giới nói chung – Khi đọc tác phẩm không thể không khen… hay! Hoặc thốt lên “ tuyệt vời ”!
                   Bằng những dòng thi ca như huyền thoại tuôn chảy ra trong máu tim thi sĩ, với một tay bút sáng tác đã tinh luyện - Tác phẩm sẽ mang đến cho bạn đọc sự cuốn hút, say mê qua mỗi bài thơ và trên từng trang sách.
                                                                              ANH TRẦN
                                                                        NS Sân khấu và Điện ảnh HN
              <bài viết được chỉnh sửa lúc 17.07.2017 11:04:59 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
              Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
              Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
               
                Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                Thay đổi trang: << < ..11121314 | Trang 14 của 14 trang, bài viết từ 196 đến 202 trên tổng số 202 bài trong đề mục

                Chuyển nhanh đến:

                Thống kê hiện tại

                Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

                Chú Giải và Quyền Lợi

                • Bài Mới Đăng
                • Không Có Bài Mới
                • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                • Khóa (có bài mới)
                • Khóa (không có bài mới)
                • Xem bài
                • Đăng bài mới
                • Trả lời bài
                • Đăng bình chọn
                • Bình Chọn
                • Đánh giá các bài
                • Có thể tự xóa bài
                • Có thể tự xóa chủ đề
                • Đánh giá bài viết

                2000-2017 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9