(URL) KỊCH và các TIỂU PHẨM VĂN XUÔI của PNT

Thay đổi trang: << < ..1112131415 | Trang 15 của 15 trang, bài viết từ 211 đến 214 trên tổng số 214 bài trong đề mục
Tác giả Bài
Nhatho_PhamNgocThai

  • Số bài : 884
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
  • Trạng thái: offline
Re:(URL) KỊCH và các TIỂU PHẨM VĂN XUÔI của PNT 22.06.2018 10:41:27 (permalink)
                     Tội bán nước




Không có tội nào cao hơn tội bán nước !
( Bán đất cho Tàu
- Một kẻ thù truyền kiếp
Cũng là bán nước ).
Hỡi, Quốc hội của nhân dân !
Sao lại manh tâm làm điều phản trắc
Đi ngược lại sự tự do chính đáng của nhân dân ?
Theo gót tên Tập Cận Bình
Ra luật “an ninh mạng”
Bóp nghẹt tiếng nói lương tri
Vô đạo cướp đi chủ quyền cuộc sống
                              những người yêu nước…
 
                       *
 
Nhà nước XHCN giờ đây
                                    trăm phần mục nát
Đảng sản sinh ra
Những quan tham, theo giặc hại dân
Từ tổng bí thư Nông Đức Mạnh
Nguyên thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng
Cho Tàu làm bauxite,
                         gây họa ở Tây Nguyên
Nay ông Tổng, ông Thủ, bà Chủ tịch Quốc hội
Lại tính toan
                    ra Luật Đặc Khu
Bán cho chúng
            đất Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc
“Rước voi giày mả tổ” !
 
Ôi ! Đất nước bốn nghìn năm máu đổ
Tràn ngập núi sông
Để bao phản đồ ngang nhiên tàn phá
Hèn hạ với Tàu Bang
Nhưng lại lấy cường quyền
                                      đè nén chúng dân.
 
Ta ngửa mặt lên trời than:
Cụ Hồ Chí Minh ơi !
Cái chủ nghĩa mà Người mang về
                          cho Tổ quốc quê hương
Đã mạt quá rồi !
“sống khôn chết thiêng...”
Người hãy kéo bọn phản bội giống nòi
Xuống mồ, xuống mả
Đóng dấu và ghi lên trán từng tên:
“Là tội đồ của dân” muôn thưở.

 Tháng 6.2018
PHẠM NGỌC THÁI

<bài viết được chỉnh sửa lúc 22.06.2018 10:44:29 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
 
    Nhatho_PhamNgocThai

    • Số bài : 884
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 04.08.2006
    • Trạng thái: offline
    Re:(URL) KỊCH và các TIỂU PHẨM VĂN XUÔI của PNT 30.07.2018 11:59:39 (permalink)
     
             Đất Nước Tôi Yêu



    Ta nằm xuống thảm cỏ quê hương
    Hát một bài ca về Đất mẹ
    Sông, núi, bầu trời qua bao thế hệ
    Vẫn ngọt ngào như câu ca dao.
     
    Mẹ đã nuôi ta trong mưa nắng dãi dầu
    Ta lớn lên thành người con đất nước
    Dân tộc tôi gặp nạn nhiều,
                            và cũng nhiều tủi cực
    Nhưng rất giàu yêu thương bao la,
     
    Việt Nam ơi !
    Ta gọi tên hai tiếng của ông cha
    Qua 4.000 năm dân vẫn còn mông muội
    Hết giặc ngoại xâm
                               lại giặc nhà giày xới
    Đánh thắng bao quân thù,
                                mà nay chửa thành thân.
     
    Ôi ! Đất nước ta yêu quí vô ngần
    Thế kỉ XXI rồi, người ơi !
    Chẳng lẽ cứ câu ca dao
                        "ngày tám tháng ba" hát mãi ?
    Hãy mở thật rộng cửa trời Mỹ, trời Âu
    Vừa láy thế chống giặc phương bắc tràn vào
    Vừa mở mang kinh tế
    Cụ Phan Châu Trinh đã dậy rồi:
    "dân trị tức pháp trị"
    Không có gì bằng "khai dân trí" !
     
    Ôi, đất nước tôi yêu !
    Ta sống làm người của non sông
    Chết làm ma đất nước
    Dẫu chưa theo được bước chân cường quốc
    Hãy thương láy ngọn cỏ quê hương
    Đói khát, khổ nghèo lòng nguyện thủy chung
    Không theo gót Tàu Bang
                                hại giống nòi, dân tộc
    Để con cháu muôn đời không ô nhục !
     
    Tháng 6.2018
    PHẠM NGỌC THÁI



    Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
    Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
     
      Nhatho_PhamNgocThai

      • Số bài : 884
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 04.08.2006
      • Trạng thái: offline
      Re:(URL) KỊCH và các TIỂU PHẨM VĂN XUÔI của PNT 30.09.2018 10:41:16 (permalink)
      [<font]ANH VẪN VỀ THEO DÒNG LỆ EM TIẾC NUỐI

       

      Tặng TT.
      (cảm xúc về nàng với buổi tình chiều,
      tôi đã viết nên bài thơ này)

       
      [<font]Em nói với tôi rằng muốn có một đứa con…
      [<font] Dù xa cách nhớ nhau trong hoài niệm
      [<font] Năm tháng dáng hình em hiển hiện
      [<font] Phía chân trời thắp sáng lửa tim tôi!

      [<font] Người thục nữ tôi yêu những năm cuối cuộc đời
      [<font] Cho tới lúc nấm mồ anh xanh cỏ
      [<font] Em hãy thắp nén hương lòng tưởng nhớ
      [<font] Để hồn anh siêu thoát dưới trời âm.

      [<font] Gặp em muộn rồi, bóng xế hoàng hôn
      [<font] Tóc cũng bạc đôi phần
      [<font]                           dẫu tim còn khao khát
      [<font] Ngày anh khuất chắc làm em thổn thức
      [<font] Nước mắt tràn trên nấm mộ thương yêu…

      [<font] Thì đời này - em ạ, có trớ trêu
      [<font] Nhưng ta đã bên nhau sưởi ấm mùa đông rét
      [<font] Anh hôn lên đôi môi em như một vầng trăng khuyết
      [<font] Thấy cả bầu trời du ngoạn cõi hồn xanh.

      [<font] Lại bùng cháy trong thơ ngọn lửa trái tim
      [<font] Ngọn lửa của tình yêu vĩnh diệt
      [<font] Em đừng khóc cho lòng anh thêm tan nát
      [<font] Có rời chốn dương trần, anh không chết đâu em!
       
      [<font] Chỉ hóa kiếp mình tiếp cuộc trường sinh
      [<font] Cùng thi ca, anh sẽ sống muôn đời trong nhân thế
      [<font] Vẫn khắc khoải quanh nàng vào nỗi nhớ
      [<font] Với mối tình nồng thắm của em yêu!

      [<font] Nếu giây phút nào em lạc bến cô liêu!
      [<font] Giọt lệ thơ rơi nhòa trang giấy trắng
      [<font] Hãy tìm đến nấm mồ anh miền xa vắng
      [<font] Rồi âm thầm một chút khóc cho nhau.

      [<font] Anh thương em đời gặp cảnh bèo dâu
      [<font] Em nhớ về anh sống kiếp chàng du mục
      [<font] Thời trai trẻ phong trần qua chiến tranh loạn lạc
      [<font] Khi tuổi già có vợ vẫn cô đơn!

      [<font] Anh tìm đến em
      [<font]                      lúc đã tàn úa mái đầu xanh
      [<font] Yêu tha thiết mà cách ngăn thế giới
      [<font] Anh vẫn về theo dòng lệ em tiếc nuối
      [<font] Và yên lòng nơi nấm mộ ngàn thu…
      [<font]               PHẠM NGỌC THÁI
      [<font]       (Chiều 6.9. Cuối thu năm Mậu Tuất)
       
      Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
      Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
       
        Nhatho_PhamNgocThai

        • Số bài : 884
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 04.08.2006
        • Trạng thái: offline
        Re:(URL) KỊCH và các TIỂU PHẨM VĂN XUÔI của PNT 07.11.2018 10:23:13 (permalink)
         
                PHẠM NGỌC THÁI VÀ MỘT KIỆT TÁC THƠ TÌNH 
                                    Nguyễn Thị Xuân


         
        ANH VẪN VỀ THEO DÒNG LỆ EM TIẾC NUỐI 
                                                         
        Em nói với tôi rằng... "muốn có một đứa con"
        Dù xa cách nhớ nhau trong hoài niệm
        Năm tháng dáng hình em hiển hiện
        Phía chân trời thắp sáng lửa tim tôi !
        Người thục nữ tôi yêu
                             những năm cuối cuộc đời
        Cho tới lúc nấm mồ anh xanh cỏ
        Em hãy thắp nén hương lòng tưởng nhớ
        Để hồn anh siêu thoát dưới trời âm.
        Gặp em muộn rồi, bóng xế hoàng hôn
        Tóc cũng bạc đôi phần
                                dẫu tim còn khao khát
        Ngày anh khuất chắc làm em thổn thức
        Nước mắt tràn trên nấm mộ thương yêu...
        Thì đời này - em ạ, có trớ trêu
        Nhưng ta đã bên nhau sưởi ấm mùa đông rét
        Anh hôn lên đôi môi em
                                   như một vầng trăng khuyết
        Thấy cả bầu trời du ngoạn cõi hồn xanh.
        Lại bùng cháy trong thơ ngọn lửa trái tim
        Ngọn lửa của tình yêu vĩnh diệt
        Em đừng khóc cho lòng anh thêm tan nát
        Có rời chốn dương trần, anh không chết đâu em !
        Chỉ hóa kiếp mình tiếp cuộc trường sinh
        Cùng thi ca,
                  anh sẽ sống muôn đời trong nhân thế
        Vẫn khắc khoải quanh nàng vào nỗi nhớ
        Với mối tình nồng thắm của em yêu !
        Nếu giây phút nào em lạc bến cô liêu !
        Giọt lệ thơ rơi nhòa trang giấy trắng
        Hãy tìm đến nấm mồ anh miền xa vắng
        Rồi âm thầm một chút khóc cho nhau.
        Anh thương em đời gặp cảnh bèo dâu
        Em nhớ về anh sống kiếp chàng du mục
        Thời trai trẻ phong trần qua chiến tranh loạn lạc
        Khi tuổi già có vợ vẫn cô đơn !
        Anh tìm đến em
                             lúc đã tàn úa mái đầu xanh
        Yêu tha thiết mà cách ngăn thế giới
        Anh vẫn về theo dòng lệ em tiếc nuối
        Và yên lòng nơi nấm mộ ngàn thu...
           PHẠM NGỌC THÁI
        Chiều thu năm Mậu Tuất
               Hà Nội 6.9.2018
        LỜI BÌNH CỦA NGUYỄN THỊ XUÂN:

         

                 Có lẽ đã qua hơn nửa thế kỷ, từ khi trên thi đàn Việt xuất hiện bài thơ tình nổi tiếng: "Hai sắc hoa ti-gôn" của một nữ sĩ ẩn danh, gọi tắt là T.T.KH - Đến nay, lại mới có một áng thơ tình của một nhà thơ đương đại, trong giới văn chương rất quen biết, đó là Phạm Ngọc Thái ! Thơ ca của anh trên văn đàn cũng được nhiều độc giả ngưỡng mộ.
              "Anh vẫn về theo dòng lệ em tiếc nuối" mà anh mới cho ra đời trên các trang mạng Việt, đã được đông đảo bạn đọc đón nhận và ca ngợi. Nói một cách công minh: với những ai yêu thích thơ ca, kể cả người khó tính nhất cũng phải khen. Là một nhà giáo làm công tác văn chương, vì quá yêu thích bài thơ tình này - Tôi xin được mang chút kiến thức văn học để luận bình bản tình ca, với độ hay tôi đánh giá là một thiên kiệt tác thơ tình !
             Thiên tình ca "Anh vẫn về theo dòng lệ em tiếc nuối" được chia thành chín đoạn, cả thảy ba mươi sáu câu. Tức là, một bài thơ khá dài. Cảm xúc thơ dồn dập chảy trào ra trong trái tim thi nhân, được bắt đầu bằng lời thổ lộ của người tình gái qua ước muốn của nàng. Đọc thơ ta tưởng cứ như là câu chuyện tình đêm khuya, thường phát trên Đài tiếng nói Việt Nam:
                 Em nói với tôi rằng... "muốn có một đứa con"
             Trong tình yêu của người đàn bà, mong muốn có một đứa con... là ước nguyện máu thịt với cả cuộc đời.
             Ở trong bài "Hai sắc hoa ti-gôn" nữ sĩ T.T.KH cũng từng mô tả hình ảnh của người tình trong mộng, một thưở xa xưa đã bộc lộ tình cảm yêu thương với mình, rằng:
                           Người ấy thường hay vuốt tóc tôi,
                           Thở dài trong lúc thấy tôi vui,
                           Bảo rằng: “Hoa, dáng như tim vỡ,
                           Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi!”
              Còn trong bài "Anh sẽ về theo dòng lệ em tiếc nuối": Đó không phải chỉ là tâm tình, khát vọng của ái nữ khi nàng mong muốn có một đứa con kỉ niệm mối tình chung của hai người, mà cũng đã hòa trong dòng lệ yêu thương của chàng. Ta nghe, nhà thơ bộc bạch niềm tâm tư sâu kín ấy:
                            Dù xa cách nhớ nhau trong hoài niệm
                            Năm tháng dáng hình em hiển hiện
                            Phía chân trời thắp sáng lửa tim tôi !
             Nàng đã trở thành ngọn lửa để sưởi ấm trái tim chàng. Đây là mối tình của buổi "chiều cuộc đời", và lại phải sống cách xa nhau - Như tác giả viết:
                            Gặp em muộn rồi, bóng xế hoàng hôn
                            Tóc cũng bạc đôi phần
                                                   dẫu tim còn khao khát
             Và anh thổ lộ:
                            Người thục nữ tôi yêu
                                              những năm cuối cuộc đời
                            Cho tới lúc nấm mồ anh xanh cỏ
                            Em hãy thắp nén hương lòng tưởng nhớ
                            Để hồn anh siêu thoát dưới trời âm.
          
             Câu chuyện tình có vẻ lâm ly. Anh yêu nàng mãn đời, mãn kiếp, cho tới khi chỉ còn là một nấm mồ xanh cỏ - Chà, thơ thật là đẫm lệ ! Tình đời của dòng thơ này chảy ra thấm đẫm máu tim và chất chứa tính nhân văn... trở thành một câu chuyện tình không khác gì truyền thuyết. Với một nhà thơ dành cả cuộc đời để sáng tác thi ca như anh - Tôi thiết nghĩ, không mong ước gì hơn thế nữa ! Thiết tưởng, bất cứ nhà thơ nào cũng phải ao ước mình sáng tác được một bài thơ như vậy. Ngẫm rằng, họ thương yêu nhau không chỉ đến bạc đầu, mà hóa thành kiếp khác vẫn còn yêu:
                            Ngày anh khuất chắc làm em thổn thức
                            Nước mắt tràn trên nấm mộ thương yêu...
             Sợ người yêu khi đó sẽ tủi lòng vì phải sống trên đời này một mình, chàng còn an ủi và dặn dò:
                            Thì đời này - em ạ, có trớ trêu
                            Nhưng ta đã bên nhau sưởi ấm mùa đông rét
                            Anh hôn lên đôi môi em
                                                       như một vầng trăng khuyết
                            Thấy cả bầu trời du ngoạn cõi hồn xanh.
             Cái hình ảnh đôi môi của người yêu như một vầng trăng khuyết, trong thi ca xưa nay, tôi chưa từng thấy ai ví thế ! Một hình ảnh mỹ học thật cao siêu. Mang hình ảnh trời đất để ví với đôi môi của người yêu, đẹp một cách tuyệt vời ! Lại nữa, anh hôn lên đôi môi nàng... thấy cả bầu trời du ngoạn ở trong hồn. Thơ thăng hoa tới tột đỉnh, hình tượng cao đẹp mà vẫn đời.
             Ở trong bài thơ "Người đàn bà trắng" - Tôi đã thấy nhà thơ Phạm Ngọc Thái, từng đem hình ảnh trời đất để tả người yêu rất hay:
                            Chiếc mũ trắng mềm em đội bầu trời
                            Khóm mây trắng bay nghiêng trôi trên tóc
                            Đôi mắt em đong những áng mây
                            Người đàn bà trắng !
             Còn khi anh nói về "cái ấy" của nàng:
                            Chùm trinh em hát: Đấy chỗ thiên thai !
                            Người đàn bà ai mà định nghĩa ?
             Đại văn hào Lép Tôn - xtôi từng nói về người đàn bà, đại ý thế này: Người đàn bà không thể định nghĩa, mà chỉ có sự tìm tòi... tìm tòi và tìm tòi mãi... - Phải chăng Người muốn nói về sự bí hiểm, đến mức kỳ diện và vĩ đại của "cái ấy" đàn bà !?
             Rồi, cũng trong bài thơ "Người đàn bà trắng", Phạm Ngọc Thái đã kết:
                            Người đàn bà ngậm cả vầng trăng
             Nhà phê bình, nghiên cứu văn học thuộc Viên "Ngôn ngữ và Văn hóa dân gian" Trần Tứ Đức, bình phẩm về hình tượng câu thơ "... ngậm cả vầng trăng" như sau:
        -   Đây là một câu thơ siêu thực, chứa đầy trầm tích đã được thăng hoa. Một thiên tạo vĩ đại đang nép trong tấm thân người đàn bà, hay chính nàng là một vầng trăng ? Cái vầng trăng ấy của nàng, nó cứ nguyên thủy như hang động thời tiền sử lại huyền bí như thánh linh...
             "vầng trăng" là nguyệt, mà "nguyệt" chính là "cái ấy" - Đấy, nhà thơ đã mô tả về cái của người đàn bà như thế !
             Trong đời thi ca Phạm Ngọc Thái, bài thơ "Người đàn bà trắng" đã rất có danh tiếng trên văn đàn và được đánh giá cao ! Song, theo nhận định của tôi: Thiên tình ca "Anh vẫn về theo dòng lệ em tiếc nuối", còn có thể hay hơn, hấp dẫn hơn... chinh phục trái tim đời. Độ hay trong tính nghệ thuật thi ca của mỗi bài khác nhau, nhưng chí ít đều đạt là hai tình thơ tuyệt tác của nền văn học.
             Tôi nói về đoạn thơ thứ tư:
                           Lại bùng cháy trong thơ ngọn lửa trái tim
                           Ngọn lửa của tình yêu vĩnh diệt
             Giọt nước mắt của đàn bà có thể làm xiêu đổ anh hùng. Trong truyên Kiều: Khi Từ Hải chết đứng, hai mắt mở trừng trừng không nhắm lại được... phải đến lúc, Kiều đến ôm chàng mà than:                   
                            Khóc rằng: "Trí dũng có thừa,
                            "Bởi nghe lời thiếp nên cơ hội này!
                            "Mặt nào trông thấy nhau đây?
                            "Thà liều sống thác một ngày với nhau!"
                            Dòng thu như dội cơn sầu,
                            Dứt lời nàng cũng gieo đầu một bên.
                            Lạ thay oan khí tương triền!
                            Nàng vừa phục xuống Từ liền ngã ra.
             Còn trong thiên tình ca này, nhà thơ Phạm Ngọc Thái nói với nàng rằng:
                   Em đừng khóc cho lòng anh thêm tan nát
                   Có rời chốn dương trần, anh không chết đâu em !
                            Chỉ hóa kiếp mình tiếp cuộc trường sinh
                            Cùng thi ca,
                                       anh sẽ sống muôn đời trong nhân thế
                            Vẫn khắc khoải quanh nàng vào nỗi nhớ
                            Với mối tình nồng thắm của em yêu !
             Chàng sống mãi với đời và trong tình yêu của nàng. Họ gắn bó rồi yêu nhau, cảm thông cuộc đời của nhau:
                         Anh thương em đời gặp cảnh bèo dâu
                         Em nhớ về anh sống kiếp chàng du mục
                         Thời trai trẻ phong trần qua chiến tranh loạn lạc
                         Khi tuổi già có vợ vẫn cô đơn !
             Chỉ 4 câu thơ thôi, mà tưởng như diễn giải cả một thiên tiểu thuyết. Trong thiên tình ca "Anh vẫn về theo dòng lệ em tiếc nuối, ta thấy thi nhân còn để lại những lời dặn dò, nhắn nhủ người yêu thật máu tim...
             Đọc đoạn thơ thứ bảy giống như một lời trăng trối, tôi bỗng liên tưởng tới những vần thơ nổi tiếng của thi hào Nga vĩ đại Pushkin, khi Người nhắn gửi tới người tình:
                            Nhưng nếu gặp ngày buồn rầu đau đớn
                            Em thầm thì hãy gọi tên lên
                            Và hãy tin còn đây kỷ niệm
                            Em vẫn còn sống giữa một trái tim.
             Hay thi nhân Hàn Mặc Tử, đã để lại những lời trăng trối cuối cùng cho người yêu:
                            Anh trút linh hồn giữa lúc đây
                            Gió sầu vô hạn nuối trong cây
                            Còn em sao chẳng hay chi cả
                            Xin để tang anh đến vạn ngày
                                              (Trút linh hồn)
              Thi nhân Phạm Ngọc Thái thì viết:
                            Nếu giây phút nào em lạc bến cô liêu !
                            Giọt lệ thơ rơi nhòa trang giấy trắng
                            Hãy tìm đến nấm mồ anh miền xa vắng
                            Rồi âm thầm một chút khóc cho nhau.
             Đọc đến những dòng thơ này, tôi đã khóc - Tưởng như, trên đời này cũng chỉ yêu nhau đến thế là cùng ! Đoạn thơ kết cũng thật là cảm động, một lần nữa thi nhân thổ lộ cõi lòng tha thiết trong buổi hoàng hôn của đời mình:
                            Anh tìm đến em
                                          lúc đã tàn úa mái đầu xanh
                            Yêu tha thiết mà cách ngăn thế giới
                            Anh vẫn về theo dòng lệ em tiếc nuối
                            Và yên lòng nơi nấm mộ ngàn thu...
             Dòng thơ đã đưa ta đi đến cõi vĩnh hằng của tình yêu ! Trong thơ hiện đại Việt Nam, tôi chưa từng được đọc bài thơ nào quyến rũ và hay như bài này. Tôi thiết nghĩ -  "Anh vẫn về theo dòng lệ em tiếc nuối" của thi nhân Phạm Ngọc Thái, xứng đáng là một thiên kiệt tác thơ tình bất hủ với ngàn năm văn hiến Thăng Long !
             Hà Nội , đầu đông 2018
                 NGYỄN THỊ XUÂN 
            GV văn Trường THPT Ba Đình, Hà Nội
        <bài viết được chỉnh sửa lúc 07.11.2018 10:28:55 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
        Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
        Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
         
          Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
          Thay đổi trang: << < ..1112131415 | Trang 15 của 15 trang, bài viết từ 211 đến 214 trên tổng số 214 bài trong đề mục

          Chuyển nhanh đến:

          Thống kê hiện tại

          Hiện đang có 0 thành viên và 4 bạn đọc.

          Chú Giải và Quyền Lợi

          • Bài Mới Đăng
          • Không Có Bài Mới
          • Bài Nổi Bật (có bài mới)
          • Bài Nổi Bật (không bài mới)
          • Khóa (có bài mới)
          • Khóa (không có bài mới)
          • Xem bài
          • Đăng bài mới
          • Trả lời bài
          • Đăng bình chọn
          • Bình Chọn
          • Đánh giá các bài
          • Có thể tự xóa bài
          • Có thể tự xóa chủ đề
          • Đánh giá bài viết

          2000-2018 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9