Princess Diaries 03-Meg Cabot

Thay đổi trang: 12 > | Trang 1 của 2 trang, bài viết từ 1 đến 15 trên tổng số 16 bài trong đề mục
Tác giả Bài
SBC

  • Số bài : 878
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 25.06.2005
  • Trạng thái: offline
Princess Diaries 03-Meg Cabot 10.12.2009 11:17:08 (permalink)
0
 NHẬT KÍ CÔNG CHÚA.
TẬP 3 : CÔNG CHÚA ĐANG YÊU
 
Giờ tiếng Anh
 
Bài tiểu luận (han chót phải nộp: 8 tháng 12)
Trường Trung Học Albert Einstein hội tụ rất nhiều học sinh từ các quốc gia, vùng miền trên khắp thế giới. Hội Học sinh của trường qui tụ học sinh từ hơn 170 quốc tịch, tôn giáo và dân tộc khác nhau. Hãy miêu tả ngày lễ Tạ Ơn đặc trưng của gia đình bạn. Yêu cầu viết ngắn gọn, súc tích.
 
 
 
Ngày lễ Tạ Ơn
 
 
của Mia Thermopolis
 
 
6:45 sáng
 
 
Mình bị đánh thức bởi tiếng nôn oẹ của mẹ. Mẹ đang mang thai tháng thứ 3. Căn cứ theo lời bác sỹ sản khoa thì mấy chuyện này sẽ chấm dứt sau tháng thứ 3. Thật chẳng trông mong gì hơn! Mình đã đánh dấu và đếm từng ngày trên quyển lịch *N Sync của mình. (Thực ra mình chả thiết tha *N Sync mấy. Không hâm mộ đến mức phải mua lịch bày chềnh ềnh trên bàn thế này. Cô bạn thân Lilly đã mua tặng cốt để chọc mình. Nhưng phải công nhận là trong nhóm đó có một anh xinh trai không thể tả.)
 
 
 
7:45 sáng
 
 
Thầy Gianini, ông bố dượng mới toe của mình, vừa lọc cọc gõ cửa phòng mình. À mà giờ này mình phải gọi thầy ấy là dượng Frank mới đúng. Khó nhớ tưởng chết! Bình thường ở trường vào giờ Đại số mình vẫn gọi dương là thầy Gianini mà. Thôi thì chẳng gọi dượng mà cũng chẳng gọi thầy là hay nhất.
 
Thầy Gianini bảo đã đến giờ phải dậy rồi. Mẹ con mình năm nay sẽ mừng lễ Tạ Ơn ở nhà bố mẹ thầy G ở Long Island. Nếu không đi từ bây giờ thì lát nữa sẽ bị tắc đường.
 
 
 
8:45 sáng
 
 
Đi sớm thế này vào ngày lễ Tạ Ơn thì không lo bị tắc đường. Cả nhà mình đến nhà bố mẹ thầy G ở Sagaponack sớm hơn thường ngày những 3 tiếng.
 
Bà Gianini vẫn chưa buồn gỡ mấy cái cuộn tóc trên đầu xuống (mình đang nói đến mẹ thầy Gianini, chứ không phải mẹ mình. Sau khi kết hôn mẹ vẫn giữ nguyên tên Helen Thermopolis vì trước giờ cái tên đó đã gắn liền với các tác phẩm khá nổi tiếng của mẹ rồi. Hơn nữa mẹ cũng chẳng tin vào mấy cái tục gia trưởng). Bà lộ rõ vẻ sửng sốt. Tất nhiên không phải vì nhà mình đến qua sớm. Mà vì mẹ đang rón rén bước lên bậc thềm đã lập tức lấy tay bụm miệng bổ nhào vào toa lét, do ngửi thấy mùi gà tây quay. Hy vọng điều đó chứng tỏ đứa em trai/ em gái sắp sinh của mình là sẽ là người ăn chay. Vì xưa nay bất cứ mùi thịt nướng hay thịt quay đều chỉ khiến mẹ đói cồn cào! Chứ không phải buồn nôn như bây giờ.
 
Lúc trên xe mẹ đã báo trước cho mình biết là bố mẹ thầy Gianini rất cổ hủ. Do đó lễ Tạ Ơn ở gia đình Gianini luôn được tổ chức theo cách truyền thống. Vì thế theo mẹ thì mình không nên tua lại bài diễn văn quen thuộc hàng năm vào các lễ Tạ Ơn: chính dân hành hương đã góp phần gây ra nạn diệt chủng trên diện rộng! Họ khi đem tặng những người bạn là người Mỹ bản địa những chiếc chăn chứa đầy virus đậu mùa! Thật đáng khiển trách làm sao khi hàng trăm người dân cả nước lại nô nức tổ chức ăn mừng sự huỷ diệt toàn bộ nền văn hoá này.
 
Thay vào đó, mẹ khuyên mình nên nói về các chủ đề nhuốm đậm màu sắc tham khảo, kiểu như thời tiết chẳng hạn.
 
Mình đã mạnh dạn hỏi mẹ liệu có thể bàn luận về chuyện người dân đảo quốc Iceland đến nhà hát lớn Reykjavik nhiều đến chóng mặt hay không? (hơn 98% người dân nước này đã từng xem vở Tosca ít nhất một lần).
 
Mẹ thở dài đánh thượt rồi nói:” Ừ thì tuỳ con”, xem ra mẹ đã phát ngấy cau chuyện về đất nước Iceland của mình rồi.
 
Xin lỗi, nhưng mình thấy quốc đảo này quá đỉnh! Thật không cam tâm nếu đời này không được một lần ghé thăm khách sạn làm từ băng của họ.
 
 
9:45 sáng – 11:45 sáng
 
Mình yên vị xem đoàn diễu hành lễ Tạ Ơn của Macy cùng với ông Gianini (bố thầy G) ở nơi mà ông gọi là “phòng giải trí”.
 
Ở Manhattan bọn mình không có cái gọi là “phong giải trí”.
 
Chỉ có cái gọi là “hành lang”.
 
Nhớ lời mẹ dặn, mình phải kiềm chế lắm mới không lặp lại mấy “bài ca truyền thống” mỗi lần xem cái đoàn diễu hành lễ Tạ Ơn của Macy. Đám người đó quả là nỗi hổ thẹn của Chủ nghĩa tư bản Mỹ. Họ dùng những quả bóng bay với nhiều hình dáng ngộ nghĩnh để dụ bon tre con vòi vĩnh bố mẹ mua mấy thứ đồ chơi vô bổ. Mà việc sản xuất mấy món đồ đó chỉ góp phần huỷ diệt hành tinh của chúng ta thôi chứ báu bở gì.
 
Xin lỗi chứ mình thấy việc làm này thật đáng lên án.
 
Lúc ngồi xem chương trình đó mình đã nhìn thấy Lilly trên TV, cậu ấy đang len lỏi giữa một rừng người. Lilly thập thò bên ngoài tiệm Office Max trên đường Broadway and Thirty-Seventh, với chiếc máy quay phim kề sát gò má hóp của cậu ấy (trông như chó púc ý), đúng lúc đoàn xe chở hoa hậu Mỹ và diễn viên William Shatner trong phim Star Trek lờ lững đi qua. Cam đoan Lilly sẽ lên án đoàn diễu hành của Macy trong tập phóng sự kế tiếp của chương trình truyền hình miễn phí Lilly Chỉ Nói Lên Sự Thật (phát vào các tối thứ Sáu lúc 9 giờ tối trên kênh truyền hình cáp số 67 của thành phố Manhattan).
 
 
 
 
#1
    SBC

    • Số bài : 878
    • Điểm: 0
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 25.06.2005
    • Trạng thái: offline
    RE: Princess Diaries 03-Meg Cabot 10.12.2009 11:18:47 (permalink)
    0
    12:00 sáng

     
    Em gái thầy Gianini cùng chồng và 2 đứa con vừa đến, mang theo rất nhiều bánh bí ngô. Hai đứa con sinh đôi của cô ấy bằng tuối mình - cậu con trai tên là Nathan và đứa con gái tên là Claire. Vừa gặp đã biết là mình và Claire không thể chơi nổi với nhau rồi. Lúc thầy G giới thiệu mình với Claire, cô ta dò xét mình từ đầu xuống chân theo đúng cái kiểu mỉa mai của mấy đứa con gái trong đội cổ vũ vẫn thường soi mói mỗi lần mình đi qua hành lang ở trường, và khinh khỉnh nói:"Cậu là người mà mọi người vẫn gọi là công chúa đó hả?".
     
    Đành rằng với chiều cao gần 1m80, ngực phẳng lỳ, bàn chân ngoại cỡ và mái tóc xù bông như cái chổi lông gà thì mình đúng là đứa con gái dị hợm nhất cái trường Trung Học Nam Sinh Albert Einstein này (bắt đầu nhận học sinh nữ vào khoảng năm 1975). Nhưng mọi người có cần suốt ngày lôi chuyện đó ra để hành hạ mình như thế không? Họ sẽ chẳng bao giờ nhận ra được rằng, cũng như bao người bình thường khác trên thế giới, ẩn giấu bên dưới cái thân hình gầy gò quái dị này là một trái tim đang ngày đêm phấn đấu không ngừng nghỉ để chứng tỏ bản thân với mọi người.
     
    Mà nói cho cùng thì mình cũng chẳng buồn quan tâm xem cô cháu gái Claire của thày Gianini nghĩ thế nào về mình. Nhất là khi cô ta mặc trên người một cái váy làm từ da ngựa non. Không phải giả da mà là da thật. Đảm bảo cô ta thừa thông minh để hiểu rằng một con ngựa đã phải chết để có da cho cô ta may cái váy đó. nhưng cứ nhìn cái điệu bộ của Claire thì biết nàng chả nảy nay thương xót gì sất.
     
    Claire rút di động và đi ra ngoài hiên nói chuyện (mặc dù bên ngoài nhiệt độ đã xuóng tới âm độ C, nhưng xem ra chẳng ảnh hưởng gì đến Claire. Dù gì cô ta cũng đã có cái miếng da ngựa non kia giữ ấm rồi mà). Cô ta khẽ dòm mình qua cái cửa kéo bằng kính trong suốt rồi cười hô hố vào điện thoại.
     
    Kệ! Ít ra thì mình không đời nào mặc cái gì làm từ da của một con ngựa chết.
     
    Cậu anh trai sinh đôi Nathan chỉ dùng máy nhắn tin, quần áo thì rộng thùng thình, vàng đeo đầy người. Cậu ấy vừa xin ông ngoại cho đổi kênh. Và thay vì các kênh TV truyền thống vào ngày lễ Tạ Ơn như bóng đá, phim truyện thì mọi người bị buộc phải xem MTV 2. Bài nào cũng thấy Nathan thuộc làu làu, lại còn nghêu ngao hát theo mới kinh chứ. Hâu fhết mấy bài đó đều có lời lẽ rất thô tục. Đến nỗi khi chiếu người ta đã kiểm duyệt cắt hết đi nhưng Nathan vẫn cứ rống lên đủ cả.
     
    1:00 chiều
     
    Thức ăn đã được bưng ra. Đi ăn cái đã.
     
    1:15 chiều
     
    Đã ăn xong.
     
    1:20 chiều
     
    Mình vào bếp giúp bà Gianini dọn dẹp nhưng bà cứ xua mình ra ngồi trò chuyện tâm tình với Claire.
     
    Đôi lúc mình không thể hiểu nổi người già. Sao họ lại có thể ngây thơ thế nhỉ?
     
    Thà đi rửa bát còn hơn là phải ngồi ngọt nhạt với con nhỏ Claire cong cớn đó. Mình cứ đứng trơ ở đó và nói với bà Gianini rằng mình rất vui khi con trai bà dọn về sống cùng mẹ con mình.. Thày G thường hay đỡ đần việc nhà, thậm chí còn ôm luôn nhiệm vụ cọ rửa toa lét vốn dĩ là của mình. Đó còn chưa kể đến cái TV 6 inch, cái máy điện tử và bàn bóng đá mà thầy mang theo khi dọn đến nhà mình.
     
    Bà Gianini hài lòng ra mặt khi nghe mình nói vậy. Cũng dễ hiểu thôi, bố mẹ nào mà chẳng muốn nghe người khác tán tụng con mình, ngay cả khi đứa con đó, tức thầy Gianini, đã 39 tuổi 6 tháng.
     
    3:00 chiều
     
    Nhà mình lục đục kéo nhau về sớm để tránh tắc đường. Mình chào tạm biệt mọi người. Claire chẳng thèm ngoái lại, nhưng ông anh Nathan của nó thì có. Anh ta còn khuyên mình nên sống thực tế hơn mới kinh chứ. Bà Gianini gói cho nhà mình toàn bộ số thịt gà tây còn thừa. MÌnh cũng nói cảm ơn cho phải phép chứ mình đâu có ăn thịt. Là một người tôn thờ chủ nghĩa ăn chay, mình kịch liệt lên án việc con người hàng năm giết hại hàng loạt những chú gà vô tội chỉ để phục vụ cho các hỳ nghỉ lễ.
     
    6:30 chỉều
     
    Cuối cùng thì cũng về đến thành phố, sau 3 tiếng rưỡi đồng hồ kẹt cứng trên đường cao tốc Long Island. Đường cao tốc gì mà chẳng thấy xe đi nhanh hơn được tẹo nào.
     
    Mình chỉ kịp chui vội vào cái váy bó sát màu xanh nhạt, dài quết đất hiệu Armani và đôi giầy balê tông-xuyệt-tông, thì nghe thấy tiếng còi xe vọng lên. Chú Lars, vệ sỹ của mình, đã tới đón mình đến buổi lễ Tạ Ơn thứ hai trong ngày
     
     
     
     
    #2
      SBC

      • Số bài : 878
      • Điểm: 0
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 25.06.2005
      • Trạng thái: offline
      RE: Princess Diaries 03-Meg Cabot 10.12.2009 11:20:13 (permalink)
      0
      7:30 tối

       
      Xe dừng lại ở cổng khách sạn Plaza. Người gác cổng vội mở cửa cho mình và trịnh trọng tuyên bố với toàn thể những người có mặt tại Vườn Cọ lúc đó:
       
      "Xin mời Công chúa Amelia Mignonette Grimaldi Thermopolis Renaldo"
       
      Chúa ơi, đáng ra chỉ cần gọi Mia là được rồi.
       
      Bố mình, Hoàng tử xứ Genovia và mẹ ông, tức bà nội mình, tối nay đã bao tron gói cả cái Vườn Cọ của khách sạn để tổ chức lễ Tạ Ơn. Mặc dù mình đã kịch liệt phản đối nhưng bố và bà vẫn nhất quyết không chịu rời New York. Hai người cần chứng kiến đến lúc mình hành xử như một công chúa thực sự. Hoặc ít nhất là cho tới khi buổi lễ ra mắt chính thức của mình với người dân xứ Genovia (trươc Giáng sinh đúng một ngày) kết thúc yên ổn. Còn tuỳ xem mình đạt được cái nào trước. Mình đã cố thuyết phục bà và bố rằng sẽ không có chuyện mình đến lâu đài va nhặt ô liu ném vào mặt các quý bà quý cô, hoặc giơ tay gãi nách sột soạt trước mặt bàn dân thiên hạ đâu. Dù gì mình cũng đã 14 tuổi rôi, mình thừa biết phải hành xử thế nào cho phải phép chứ.
       
      Nhưng không... vẫn lại là bà... Vẫn không có tẹo niềm tin nào với mình. Vẫn bắt mình ngày ngày đến khách sạn học làm công chúa. Hôm trước Lilly đã thử gọi điện đến Liên Hợp Quốc để hỏi xem mấy cái bài học làm công chúa đó của bà có phải đang vi phạm nhân quyền không. Cậu ấy cho rằng bà đang vi phạm luật khi bắt một đứa bé chưa đến tuổi vị thành niên phải ngồi hàng giờ tập múc từng thìa súp nhỏ xíu từ một cái bát để xa đến cả thước. "Amelia, cháu phải nhớ là luôn luôn, luôn luôn để bát súp ở xa mình!".
       
      Liên Hợp Quốc xem ra chẳng mảy may động lòng trước cảnh ngộ thê lương của mình tẹo nào. Nhưng đó là vì họ chưa bao giờ gặp bà mình thôi. Nếu họ được tận mắt chứng kiến khuôn mặt nhăn nhó khủng khiếo của bà lúc mắng mỏ mình trong suốt các buổi học - trông Bà vốn đã dữ nay càng dữ hơn sau khi đi xăm mắt đen sì, và sáng sáng cạo sạch lông màu rồi dùng bút chì đen nắn nót vẽ lại - chắc chắn họ sẽ cử ngay một người thương thuyết giải cứu con tin đến, mà chưa cần đến ngài Kofi Annan ra mặt
       
      Bà đã đưa ra ý tưởng về một lễ Tạ Ơn "truyền thống" với món trai sôt rượu trắng, chim bồ câu nhồi gan ngỗng, càng tôm hùm, và trứng cá muối Iran - món này hồi trước không ai có thể mua nổi, vì mấy cái lệnh cấm vận. Bà đã mời 200 người bạn thân nhất của bà đến dự lễ Tạ Ơn hôm nay. Ngoài ra còn có Đức vua và Hoàng hậu Nhật Bản, vì họ đang có mặt ở thành phố này tham dự hội nghị thượng đỉnh thương mại thế giới.
       
      Đó cũng là lý do tại sao mình phải đi đôi giày balê thấp tịt. Bà nói, sẽ là rất bất lịch sự nếu mình đứng cao hơn vua của nước khác.
       
      8:00-11:00 tối
       
      Trong suốt bữa ăn, mình đã thực hành một cuộc trò chuyện "rất ngoại giao" với Hoàng hậu Nhật Bản. Cũng giống như mình, bà ấy chỉ là một thường dân cho tới khi kết hôn với Nhật hoàng và trở thành người của hoàng gia. Chỉ có điều mình sinh ra đã là người của hoàng tộc. Nhưng lại không hề biết chuyện đó cho tới tận tháng 10 năm ngoái, khi Bố phát hiện ra không còn khả năng sinh con nữa, sau đợt điều trị bằng hoá chất để chữa căn bệnh ung thư tinh hoàn. Bố không còn cách nào khác đành phải nói thật cho mình biết về ngôi vị Thái tử của ông và rằng dù mình là đứa con ngoài giá thú - vì Bố và mẹ chưa hề cưới nhau - nhưng mình vẫn là người thừa kế ngai vàng duy nhất của xứ Genovia
       
      Genovia có thể là một công quốc nhỏ (dân số có vẻn vẹn 50.000 người) nằm ven Biển Địa Trung Hải giữa Italy và Pháp, nhưng để làm công chúa trị vì cái đất nước ây quả không phải là chuyện nhỏ tí nào.
       
      Thay vì tăng thêm tiền tiêu vặt hàng tuần cho mình, bố lại đi cử vệ dỹ kè kè bên cạnh mình mọi nơi mọi lúc. Bố phấp phỏng lo sợ có tay khủng bố châu Âu tóc đuôi ngựa, mặc quần da đen ngông cuồng nào đó nảy ý định bắt cóc mình.
       
      Hoàng hậu Nhật Bản hoàn toàn thấu hiểu mấy chuyện này - thật choáng váng khi mới ngày hôm trước còn là một người rất đỗi bình thường, ngày hôm sau mặt mình đã chình ình trên bìa tạp chí People. Bà ấy còn khuyên mình: phải luôn chắc chắn rằng bộ kimono của mình đã được cài chặt trước khi giơ tay vẫy chào đám đông.
       
      Mình cũng lịch sự nói cảm ơn thôi chứ mình thậm chí còn chẳng có bộ kimono nào
      .
      11:30 đêm
       
      Sáng nay mình phải dậy quá sớm để đến nhà thầy G ở tận Long Island nên đến tối là người đã mệt lả rã rời. Thậm chí mình đã ngoạc mồm ra ngáp trước mặt Hoàng hậu Nhật Bản tận hai lần. Mình đã cố làm theo cách bà nội truyền dạy mỗi khi muốn ngáp trước mặt mọi người - cắn chặt hàm răng lại và có chết cũng không mở miệng - nhưng kết quả là nước mắt nước mũi túa ra giàn giụa còn cơ mặt thì cứng ngắc như đá. Bà nội lườm mình như muốn thiêu cháy cái đĩa salát lê và quả óc chó trước mặt. Nhưng thực ra bà lườm thế chứ có lườm nữa cũng chẳng tác dụng gì với mình lúc này. Không gì có thể làm mình bừng tỉnh khỏi cơn buồn ngủ cùng cực này.
       
      Ơn Chúa cuối cùng bố cũng nhìn ra nỗi khổ sở này của mình và "ân chuẩn" cho mình không phải đợi đến món tráng miệng. Chú Lars đã lái xe đưa mình về nhà. Sự phiền muộn nổi lên cuồn cuộn trên gương mặt bà khi mình bỏ về giữa chừng. Nhưng hoặc là thế hoặc là mình sẽ đổ rầm ra bàn ăn vì buồn ngủ. Đảm bảo bà sẽ không dễ dàng bỏ qua chuyện như thế đâu. Không biết chừng bà sẽ bắt mình phải thuộc lòng tên của từng thành viên trong hoàng gia Thuỵ Điển, hoặc cái gì đó không kém phần rối ren.
       
      Bà luôn có cách trừng phạt rất đặc sắc của riêng mình.
       
      12:00 đêm
       
      Sau một ngày dài mệt mỏi tham dự hết lễ Tạ Ơn này đến lễ Tạ Ơn khác để TẠ ƠN những người đã khai sáng ra đất nước này - những kẻ giả nhân giả nghĩa mang tội diệt chủng mà mọi người vẫn hay gọi là những người hành hương - cuối cùng thì cũng được chui vào cái ổ ấm áp của mình và đánh một giấc ngon lành.
       
      Lễ Tạ Ơn của Mia Thermopolis đã kết thúc!
       
       
       
      #3
        SBC

        • Số bài : 878
        • Điểm: 0
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 25.06.2005
        • Trạng thái: offline
        RE: Princess Diaries 03-Meg Cabot 10.12.2009 11:21:46 (permalink)
        0
        Thứ Bảy, ngày 5 tháng 12

        Thế là xong.
         
        Cuộc đời mình ý. T-H-Ế-L-À-X-O-N-G.
         
        Mình biết mình đai đi đai lại câu này hơi bị nhiều lần rồi nhưng lần này là thật đấy.
         
        Tại sao? Tại sao lại là LẦN NÀY ư? Thật ngạc nhiên khi lý do lại là không phải vì:
         
        Hai tháng trước mình phát hiện ra mình là người thừa kế duy nhất của một đất nước châu Âu nhỏ bé và rằng cuối tháng này mình sẽ phải bay sang đó, chính thức ra mắt các thần dân tương lai của mình. Họ chắc chắn rằng sẽ rất ghét mình bởi vì mình không những thích đi giày hầm hố, thích xem phim truyền hình Baywatch mà còn chẳng có một chút gì ra dáng một cô công chúa cả.
         
        Hay vì:
         
        Khoảng 6 tháng nữa, người mẹ yêu dấu của mình sẽ sinh cho ông thày Đại số của mình một em bé kháu khỉnh. Hai người họ vừa mới cùng nhau bỏ trốn khỏi đám cưới của chính họ.
         
        Hoặc thậm chí vì:
         
        Ở trường, các thầy cô giáo cho tụi mình không biết bao nhiêu là bài tập, vậy mà sau giờ học mình còn bị bà nội "vần" với hàng tỉ mớ lý thuyết làm sao để cho ra dáng một công chúa yêu kiều thật sự. Tệ hơn nữa, mình phải học xong hết tất cả những thứ đó trước Giáng sinh. Giờ thì mình thậm chí chẳng còn thời gian viết nhật ký chứ còn nói gì đến làm việc gì khác.
         
        Không... Mấy chuyện trên hoàn toàn không phải là lý do. Tại sao cuộc đời mình thế là xong ư?
         
        Bởi vì mình đã có bạn trai.
         
        Tất nhiên, ở cái tuổi 14 này thì chuyện đó không có gì gọi là sớm cả. Tất cả mấy đưa bạn thân của mình đều đã có bạn trai. Tất cả... kể cả Lilly, người lúc nào cũng sừng sộ lên án rằng bọn con trai chính là căn bênh của xã hội.
         
        OK, bạn trai của Lilly là Boris Pelkowski, 15 tuổi, một trong những thiên tài vi-ô-lông hàng đầu của đất nước. Nhưng điều đó không có nghĩa là cậu ta không dắt áo len trong quần hay đính đủ loại thức ăn trên dây quần. Cậu ấy dĩ nhiên không phải là mẫu bạn trai lý tưởng trong mắt mình! Nhưng Lilly lại moi được một vẻ đẹp ẩn chứa nơi cậu ấy, và đó mới là điều quan trọng.
         
        Mình đoán thế.
         
        Phải thừa nhận là mình cũng bắt đầu hơi lo lắng khi Lilly - đứa kén chọn bậc nhất hnàh tinh này (là bạn thân của cậu ấy từ hồi lớp 1 chẳng nhẽ mình không biết) - mà cũng đã có bạn trai, trong khi mình vẫn ế ươn, mà chẳng có ma nào để mắt tới. Hay ở mình có gì đó không bình thường nhỉ? Ví dụ như chiều cao quá khổ của mình chẳng hạn? Hay là cái điều mà bố mẹ Lilly, hai nhà tiến sỹ tâm lý Moscovitz, vẫn thường gọi là thiếu khả năng bộc lộ nội tâm bên trong.
         
        Rồi, xong. Bỗng nhiên một ngày nọ mình bất ngờ có bạn trai. Bạn trai theo đúng nghĩa của nó!
         
        OK, cũng không thể gọi là bỗng nhiên. Kenny, cậu bạn cùng lớp Sinh vật đã bí mật gửi thư tình cho mình, nhưng ban đầu mình không hề biết là cậu ấy. Mình đã nghĩ (nói đúng hơn là cháy bỏng hy vọng) rằng người gửi là một người khác. Nhưng rốt cuộc hoá ra người giấu mặt đó lại là Kenny. Đến khi phát hiện ra sự thật đó thì mình đã lún quá sâu rồi, không thoát ra được nữa. Và... ngạc nhiên chưa, mình đã có bạn trai!
         
        Chuyện thế là xong ư?
         
        Không... Không hề tẹo nào.
         
        Nói thế không có nghĩa là mình ghét Kenny. Mình thực sự rất quý cậu ấy. Bọn mình có rất nhiều điểm chung. Ví dụ, cả hai đều trân trọng sinh mạng của tất cả các loài động vật, kiên quyết không chịu giải phẫu bào thai lợn và ếch trong giờ Sinh. Thay vào đó, bọn mình viết tường trình về chu kỳ sống của loài giòi và giun đất.
         
        Và cả hai đều thích đọc truyện khoa học viễn tưởng. Kenny am tường về lĩnh vực này nhiều hơn mình nhiều. Vậy mà trước giờ cậu ấy vẫn luôn ngưỡng mộ sự hiểu biết của mình về các tác phẩm của Robert A.Heilein và Isaac Asimov. Hình như cậu ấy quên là hồi trước bọn mình từng bị bắt phải đọc chúng ở trường.
         
        Mình vẫn chưa nói với Kenny rằng mình thấy hầu hết các câu chuyện khoa học viễn tưởng đều rất nhạt, vì trong đó thường không có nhiều nhân vật nữ.
         
        À, Kenny còn rất thích các nhân vật nữ trong truyện tranh Nhật Bản. Cậu ấy dự định sẽ cống hiến cả cuộc đời mình để quảng bá cho loai jình nghệ thuật này (khi cậu ấy không còn bận rộn với việc tìm kiếm ra cách chữa bệnh ung thư nữa). Thật đáng tiếc, mình chỉ nhận thấy một điểm duy nhất từ các nhân vật nữ trong truyện tranh Nhật Bản - đó là đa số đều không biết cách mặc áo chíp sao cho đúng cách.
         
        Còn nữa, mình thấy nữ chiến binh nào tóc cũng dài lướt thướt. Đánh nhau với kẻ thù mà tóc tai cứ bay phấp phới trước mặt như thế quả là bất tiện.
         
        Nhưng dù sao mình cũng chưa bao giờ đem mấy chuyện đó nói với Kenny. Vì thế bọn mình nói chung là rất hợp nhau. Ở một khía cạnh nào đó mà nói thì có bạn trai cũng thật thích. Ít nhất là giờ mình không còn phải bận tâm về chuyện không còn phải bận tâm về chuyện không có ai mời đến dự Vũ Hội Mùa Đông Không Phân Biệt Tôn Giáo của Trường Trung Họck Albert Einstein (mới được đổi tên vì cái tên cũ - Vũ Hội Giáng sinh của Trường Trung Học Albert Einstein - đã làm phật long rất nhiều học sinh không-tổ-chức-Giáng-sinh).
         
        Tại sao mình không còn phải lo sốt vó về chuyện không có ai mời đến dự vũ hội lớn nhất trong năm này? (Tất nhiên không tính đến buổi Dạ hội cuối năm).
         
        Bởi vì mình sẽ sánh đôi cùng Kenny.
         
        OK, cậu ấy vẫn chưa nói gì nhưng mình tin là cậu ấy sẽ mời mình thôi. Bởi vì cậu ấy là bạn trai của mình mà.
         
        Đôi lúc mình nghĩ mình là người may mắn nhất trên thế giới này. Thật sự là vậy! Này nhe, mình có thể không xinh đẹp nhưng trông cũng không đến nỗi xấu xí; mình sông ở thành phố New York - thành phố đỉnh nhất của hành tinh này, mình là một cô công chúa và mình có một người bạn trai. Còn có cô gái noà mong muốn điều gì hơn?
         
        Ôi Chúa ơi !
         
        KHÔNG HIỂU MÌNH ĐANG LẢM NHẢM CÁI GÌ NỮA??????
         
        Bạn trai của mình ư? Có một tin "sốt rẻo" về cậu ấy như sau:
         
        MÌNH THẬM CHÍ KHÔNG HỀ THÍCH CẬU ẤY.
         
        À... mà cũng không hẳn là mình không thích Kenny. Chỉ có điều cái sự thích đó không phải theo kiểu thích giữa con trai và con gái. Ôi mình cũng chẳng biết nữa. Kenny là một người rất dễ thương, vừa dí dủm vừa tốt bụng, lại khá ưa nhìn nữa chứ.
         
        Nhưng vấn đề là mỗi khi gặp Kenny tim mình chẳng hề đập nhanh lên tẹo nào. Theo như những gì mình đọc được từ mấy cuốn tiểu thuyết lãng mạn của Tina Hakim Baba, thường thì tim của các nhân vật nữ sẽ khua loạn nhịp mỗi khi đứng trước người mình yêu.
         
        Và khi Kenny cầm tay mình, dù là trong rạp chiếu phim hay ở đâu thì mình cũng chẳng hề cảm nhận được luồng điện nào chạy dọc cơ thể, như trong truyện vẫn thường miêu tả!!!
         
        Còn khi cậu ấy hôn mình á? Mình có cảm thấy phiêu bồng nhe bay giữa một rừng pháo hoa rực rỡ sắc màu (như mọi người thương bảo) không á? OK, quên khẩn trương. Chẳng có pháo hoa pháo lá gì cả. Không gì cả luôn. Zero.
         
        Thật trái khoáy làm sao! Khi chưa có bạn trai thì mình tìm đủ mọi cách kiếm cho bằng được. Thậm chí mình đã lập các bước làm sao để cậu ấy chịu hôn mình.
         
        Vậy mà giờ khi thực sự đã có ban trai thì mình lại tìm đủ mọi cách để thoái thác khỏi phải môi chạm môi.
         
        Mình phát hiện ra một cách khá hiệu quả - đó là quay đầu đi chỗ khác. Này nhé, khi thấy môi cậu ấy gần áp tới môi mình thì ngay lập tức né đầu sang một bên kết quả là cậu ấy sẽ chỉ chạm được vào má hoặc tóc của mình.
         
        Điều làm mình thấy không thoải mái nhất là khi Kenny nhìn chằm chằm vào mắt mình - cậu ấy làm vậy hơi bị nhiều - và hỏi mình đang nghĩ gì. Thường thì lúc đó trong đầu mình chỉ nghĩ đến duy nhất một người.
         
        Và người đó không phải là Kenny. Hoàn toàn không. Người đó là anh trai của Lilly - Michael Moscovitz - người mà mình đã thầm yêu trộm nhớ trong suốt... ừm... bao lâu rồi nhỉ... có lẽ là CẢ CUỘC ĐỜI MÌNH.
         
        Nhưng anh ấy đâu có biết điều đó, trong mắt anh ấy mình mãi chỉ là cô bạn thân của đứa em gái mà thôi.
         
        Vì thế mình quyết định phải nói với cậu ấy. Với Kenny. Về tình cảm thực sự của mình.
         
        Và đó là lý do tại sao cuộc đời mình thế là xong. Bởi vì làm sao mình có thể mở lời với người đang vui sướng cầm tay mình, ngay giữa rạp chiếu phim, rằng mình không hề thích cậu ấy theo kiểu đó? Nhất là khi lần nào cậu ấy rủ đi chơi, mình cũng đồng ý. Và mình cũng hoàn toàn nhận thức được rằng những lần đi chơi đó không phải là giữa hai người bạn thông thường - Kenny đang rủ mình đi chơi với tư cách là một người bạn trai.
         
        Hay có thể gọi là đức lang quân tương lai, theo như hệ thống ngôn ngữ trào lộng của bà
         
        Chuyện đâu chỉ có thể...
         
        Giờ ai ai cũng nghiễm nhiên coi bọn mình là một cặp rồi. Cặp đôi Kenny-và-Mia. Mỗi tối thứ Bảy thay vì chỉ có mình và Lilly chơi với nhau như mọi khi thì giờ là Lilly-và-Boris và Kenny-và-Mia. Thỉnh thoảng hai cô bạn Tina Hakim Baba và Shameeka Taylor cùng hai cậu bạn trai của họ là Dave Farouq El-Albar và Daryl Gardner cũng nhập hội với bọn mình, tạo thành bốn cặp Lilly-và-Boris, Kenny-và-Mia, Tina-và-Dave và Shameeka-và-Daryl.
         
        Giờ nếu mình và Kenny chia tay, chuyện sẽ rùm beng lên cho mà coi. Còn chưa kể mình biết cặp với ai vào mỗi tối thứ Bảy bây giờ? Ba cặp Lilly-và-Boris, Tina-và-Dave và Shameeka-và-Daryl chắc chắn sẽ không hề thích có mình Mia thôi đâu. Mình sẽ chỉ là kẻ thứ 7 vô duyên thôi.
         
        Còn nữa, nếu bọn mình chia tay thì mình biết tới Vũ Hội Mùa Đông Không Phân Biệt Tôn Giáo cùng ai?
         
        Ối, mình phải đi thôi. Lilly-và-Boris, Tina-và-Dave, Kenny và mình định đi trượt băng ở Trung tâm Rockefeller.
         
        Túm lại một câu: Hãy suy nghĩ cho kỹ trước khi ước điều gì. Vì rất có thể nó sẽ nổ BÙM! thành hiện thực
         
         
         
         
         
        #4
          SBC

          • Số bài : 878
          • Điểm: 0
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 25.06.2005
          • Trạng thái: offline
          RE: Princess Diaries 03-Meg Cabot 10.12.2009 11:22:58 (permalink)
          0
          Thứ Bảy, ngày 5 tháng 12, 11 giờ đêm
           
          OK, mình đã cho rằng cuộc đời mình thế là xong khi phát hiện ra mình chẳng hề thích người-được-cho-là-bạn-trai của mình tẹo nào! Và rằng mình quyết định sẽ chia tay với cậu ấy nhưng lại không muốn làm tổn thương đến cậu ấy - mặc dù mình biết điều này là không tưởng !
           
          Hoá ra lúc đó mình vẫn không thể tưởng tượng nổi cuộc đời thế nào mới gọi là xong…
           
          …cho tới buổi tối hôm qua.
           
          Đúng vậy. Tối hôm qua, khi hội Lilly-và-Boris, Tina-và-Dave, Mia-và-Kenny được “hân hạnh đón mừng” thêm cặp đôi mới Michael-và-Judith.
           
          Không sai! Anh trai của Lilly đã xuất hiện ở sân trượt băng. Anh ấy đi cùng với Chủ Tịch CLB Tin học – Judith Gershner.
           
          Judith Gershner, giống như anh Michael, là học sinh cuối cấp của trường Trung Học Albert Einstein. Judith Gershner, giống nh ư anh Michael, có tên trong danh sách những học sinh xuất sắc sẽ đọc bài phát biểu trước toàn trường.
           
          Judith Gershner, giống như anh Michael,có lẽ sẽ vào được bất cứ trường Đại học nào chị ấy muốn bởi v ì Judith Gershner, giống như anh Michael, cực kỳ thông minh.
           
          Judith Gershner, giống như anh Michael, đã đoạt giải tại Cuộc thi Kỹ thuật Sinh học – Y Khoa Hàng Năm của trường Trung Học Albert Einstein nhờ công trình khoa học lai tạo thành công ruồi giấm của mình.
           
          Chị ấy đã lai tạo được một con ruồi giấm. Tại nhà. Trong phòng ngủ của chị ấy
           
          Judith Gershner oách đến độ lai tạo hẳn ruồi giấm ngay trong chính phòng ngủ của mình! Còn mình thì sao? Mình thậm chí còn không biết cách nhân phân số.
           
          Hừm… mình cũng chẳng biết nói sao nữa. Một người như Michael Moscovitz - luôn đạt điểm A trong tất cả các môn học, được tuyển thẳng vào trường ĐH Columbia - sẽ thích týp con gái nào hơn? Một cô gái biết lai tạo ruồi giấm ngay trong phòng ngủ của mình, hay một cô gái chỉ lẹt đẹt với điểm D môn Đại số mặc dù mẹ của cô ta vừa mới kết hôn với thầy giáo Đại số của cô ấy?
           
          Thậm chí cái cơ hội anh Michael hạ cố rủ mình đi chơi cũng khó có thể xảy ra, nói gì đến chuyện cặp bồ. Đã có lúc mình cứ ngỡ anh ấy muốn rủ mình đi chơi nhưng... có lẽ đó chỉ là ảo giác như thấy ốc đảo trên sa mạc thôi. Làm sao một chàng trai hoàn hảo, chỉnh chu như anh Michael lại đi hẹn hò với một đưa suýt-bị-đúp-lại-cấp-hai như mình? (Cũng may là nhờ những giờ học thêm ngoài giờ với thày Gianini và anh Michael, cay đắng chưa...)
           
          trong khi đó anh Michael và chị Judith Gershner là một cặp đôi hoàn hảo. chị Judith trông còn hơi giống anh Michael nữa cơ. Cả hai tóc đều xoăn và màu đen, da hơi tái do ngồi trong phòng quá nhiều, cùng thích lên mạng tra cứu về các bộ gene.
           
          Mặc dù anh Michael và chị Judith Gershner xứng đôi là vậy, nhưng ngay từ giây phút đầu tiên thấy họ tay trong tay đi về phía tụi mình - lúc này đang lúi húi buộc fây giày patin - mình cứ thấy có gì đó không ổn.
           
          Mình biết mình chả có quyền ghen tị với chị Judith Gershner vì chị ấy được anh Michael rủ đi trượt băng. Mình chẳng là gì của anh ấy cả.
           
          Nhưng khi thấy họ đi với nhau thì quả là choáng váng. Anh Michael rất ít khi ra khỏi phòng, lúc nào cũng ôm rịt lấy cái máy tính để chăm sóc cho tờ báo điện tử Crackhead. Mình không bao giờ dám nghĩ có thể gặp anh Michael ở những chỗ đông người kiểu như sân patin tai Trung tâm Rockefeller này. Anh ấy thường hay tránh những nơi mà anh ấy cho là hút-khách-du-lịch, mà như vậy nghĩa là toàn bộ khu phía nam phố Bleeker.
           
          Vậy mà hôm nay anh ấy lại lò dò đến đay. Cùng với chị Judith Gershner. Họ đang vừa đi vừa toe toét cười, rất vui vẻ - chắc là về một vấn đề bác học nào đó kiểu như ADN chẳng hạn.
           
          Mình huých Lilly một cái. Cậu ấy đang buộc dây giày. Mình cố nói bằng cái giọng thản nhiên nhất có thể, Hòng giấu đi một mớ cảm xúc nát bét bên trong:"Nhìn kìa, anh cậu cũng tới!".
           
          Lilly thậm chí chẳng lộ chút ngạc nhiên nào khi thấy anh Michael. Cậu ấy lơ đễnh quay đầu ra nhìn và nói:"À, ừ. Anh ấy nói anh ấy có thể sẽ tới".
           
          Tới cùng với bạn gái sao? Anh ấy có nói điều đó với cậu không vậy hả Lilly? Cậu không cho rằng đáng ra cậu nên nói trước cho mình biết để mình còn chuẩn bị tâm ký hay sao?
           
          À mà Lilly đâu có biết tình cảm của mình với anh Michael đâu. Vì thế cậu ấy không kể cho mình nghe cũng không có gì là lạ.
           
          Và cuối cùng mình đã xử lý tình huống cực kỳ khôn khéo. Khá trôi chảy (KHÔNG HỀ!!!).
           
          Khi anh Michael và chị Judith đang nhìn quanh nhìn quất tìm chỗ ngồi để đi giày:
           
          Mình: (ra vẻ thản nhiên, nói với Lilly) Mình không biết là anh cậu và chị Judith Gershner hẹn hò với nhau.
           
          Lilly: (trông thái độ có vẻ khó chịu và bất mãn) Cho mình xin. Làm gì có chuyện đo. Chị ấy chỉ ghé qua nhà mình, cùng anh Michael làm cái dự án gì đó cho cái CLB Tin học ngu xuẩn của họ mà thôi. Lúc nghe thấy bảo tụi mình đi trượt băng, chị ấy nói cũng muốn đi cùng.
           
          Mình: Mình thì lại thấy hình như họ đang hẹn hò.
           
          Lilly: Sao cũng được. Boris, cậu có cần phả vào mặt mình thế không hả?
           
          Mình: (Quay ra anh Michael và chị Judith Gershner lúc họ bước tới gần) Chào hai anh chị. Anh Michael, em không biết là anh lại biết trượt băng cơ đấy.
           
          Anh Michael: (Nhún vai) anh từng ở trong đội khúc côn cầu mà.
           
          Lilly: (Khụt khịt mũi) À đúng rồi, đội khúc côn cầu Tí Hon. Đó là trước khi anh ấy nhận rằng thể thao đông đội rất mất thời gian. Bởi vì thành công của toàn đội còn phụ thuộc vào khả năng của các thành viên. Ngược hẳn với những môn thể thao chỉ dựa vào sự xuất sắc của một cá nhân như môn quần vợt và golf.
           
          Michael: Lilly, có thôi lải nhải đi không?
           
          Chị Judith: Chị rất thích trượt băng. Nhưng chị trượt không được giỏi cho lắm.
           
          Và đúng là chị ý trượt kém thật. Để khỏi bị ngã sấp mặt xuống sàn chị ý đã phải bám chặt lấy hai tay của anh Michael, trong khi anh ấy quay mặt về phía chị ấy và trượt giật lùi. Không biết điều nào khiến mình ngạc nhiên hơn nữa - chuyện anh Michael biết cách trượt giật lùi hay chuyện anh ấy không hề thấy phiền khi phải keo chị Judith đi khắp sân băng. Có thể mình không biết mù tịt trong việc lai tạo ra giống ruồi giấm nhưng ít ra thì mình biết làm sao đứng vững trên đôi giày trượt băng mà không cần ai dắt.
           
          Nhưng Kenny xem ra có vẻ rất thích thú cách trượt băng của anh Michael và chị Judith hơn là cách trượt truyền thống - tức là tự thân vận động. Cậu ấy cứ liên tục xáp lại gần và kéo mình đi khắp sân.
           
          Mặc cho mình gào lên: "Được rồi Kenny, tớ biết cách trượt mà" nhưng cậu ấy không chịu nghe, cứ nhằng nhẵng bám lấy mình. Cuối cùng sau hơn nửa tiếng đông hồ giằng co, mình đành phải chiều theo ý Henny, để cho cậu ấy cầm lấy hai tay mình và trượt giật lùi.
           
          Vấn đề là cậu ấy trượt giật lùi rất sợ! Đành rằng mình có thể trượt thẳng, nhưng nếu có ai đó cứ nghiêng ngả lảo đảo trước mặt mình lại là một vấn đề lớn. Nếu Kenny không chịu trượt nhanh thì mình sẽ cắm đầu vào người cậu ấy mất thôi.
           
          Và rồi chuyện đó cũng xảy ra. Kenny bị ngã và kéo mình ngã theo. Cằm mình đập vào đầu gối của cậu ấy làm mình cắn luôn vào lưỡi. Máu túa ra đầy mồm, mà mình thì không muốn nuốt chúng vào bụng chút nào nên đã phun phì phì ra đầy mặt sân băng và quần của Kenny. Toàn bộ du khách có mặt lúc đó, mặc dù đang bận chụp ảnh với gia đình dưới gốc cây thông Noel khổng lồ ở chính giữa Trung tâm Rockefeller, cũng phải đồng loạt quay ra nhìn. Họ thi nhau chụp lại cảnh đứa con gái phải "đổ máu" trên sân băng. Quả là một hình ảnh Giáng sinh đáng nhớ!!!
           
          Chú Lars lao vội tới, bế bổng mình lên và xem cái lưỡi của mình thế nào. Chú ý từng là nhà vô địch trên băng mà - chắc do được nuôi dưỡng từ bé đến lớn ở Bắc Âu. Không hiểu sao chú ý sống sót nổi qua khoá huấn luyện vệ sỹ giữa lòng sa mạc Gobi nhỉ. Chú Lars đưa cho mình cái khăn mùi xoa, kêu mình rịt vào vết thương rồi nói:"Tối nay trượt thế là đủ rồi".
           
          Vậy đó, giờ thì mình bị u một cục ngay đầu lưỡi, mỗi lần nói là mỗi lần đau. Chưa hết, mình còn bị mất mặt trước hàng triệu khách du lịch, chứ đừng nói gì đến mấy người bạn đi cùng mình ngày hôm nay. Tệ nhất là còn ngay trước mặt chị Judith Gershner nữa chứ. Mình mới biết hoá ra chị ý cũng được tuyển thẳng vào trường ĐH Columbia chuyên ngành Y (thế đây, vào mùa thu năm tới, chị ấy sẽ được học cùng trường với anh Michael). Thấy mình bị như vậy, chị Judith đã khuyên mình nên đến gặp bác sỹ vì rất có thể mình sẽ phải khâu vài mũi. Khâu ở lưỡi á? Eo... Chị ý nói cũng còn may là mình chưa cắn rụng đầu lưỡi ra.
           
          Thật là may!
           
          Thử xem xem mình may mắn đến thế nào nào:
           
          "May mắn" làm sao... mình thì đang ngồi đây vit nhật ký, cô đơn một mình, bên cạnh chỉ có mỗi Louie Mập 11kg ngoe nguẩy (Louie Mập thích mình cũng chỉ vì mình là người cho nó ăn hàng ngày mà thôi). Còn người con trai trong mộng của mình bấy lâu nay lại đang dung dăng dung dẻ trên phố với một cô gái biết lai tạo ra ruồi giấm và phân biệt được vết thương nào cần phải khâu, vết thương nào không.
           
          Tuy vậy nhưng vụ cái lưỡi cũng có cái hay; Kenny có thể quên ngay ý định hôn nhau kiểu Pháp với mình rồi, ít nhất là cho đến khi nó lành lại hẳn. Mà theo lời bác sỹ Fung thì cũng phải mất từ ba tới mười ngày cơ.
           
          Tuyệt!
           
           
           
           
          #5
            SBC

            • Số bài : 878
            • Điểm: 0
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 25.06.2005
            • Trạng thái: offline
            RE: Princess Diaries 03-Meg Cabot 10.12.2009 11:24:17 (permalink)
            0
            10 điều khiến mình ghét mùa Giáng sinh ở thành phố New York
             
            1. Du khách từ nơi khác tới chỉ thích phóng xe vù vù trên đường, thậm chí lấn cả vào phần đường của người đi bộ. Họ cho rằng đi như vậy mới giống người New York chính cống. Có mà giống mấy thằng điên thi có!!! Cái thành phố này đã đủ ô nhiễm lắm rồi. Sao họ không nghĩ đến chuyện đi bằng các phương tiện công cộng, giống như mọi người dân bình thường nhỉ?
             
            2.Cái cây Noel ngớ ngẩn ở Trung tâm Rockefeller. Họ đã ngỏ lời mời mình làm người bấm nút thắp sáng cây thông đó vào dịp Giáng sinh năm nay. Dù gì thì trong mắt giới truyền thông mình cũng là nàng công chúa của riêng thành phố New York này mà. Nhưng khi mình mạnh dạn góp ý với họ rằng chuyện chặt cây sẽ góp phần làm huỷ hoại bầu ôzôn, họ rút phắt lại lời mời và mời ông thị trưởng thành phố thế chỗ của mình.
             
            3. Mấy bài hát Giáng sinh chán òm lải nhải khắp các nhà hàng, cửa tiêm.
             
            4. Chơi cái trò trượt băng ngu xuẩn, với mấy đứa con trai ngốc nghếch cứ cho là mình biết trượt giật lùi nhưng kì thực lại chẳng biết cái gì.
             
            5. Áp lực phải tìm mua những món quà ý nghĩa cho người thân.
             
            6. Các bài kiểm tra cuối kỳ.
             
            7.Cái thời tiết âm u tẻ ngắt ở New York. Không có tuyết,chỉ có những cơn mưa lanh buốt và ướt nhep, ngày này qua ngày khác. Chuyện gì đã xảy ra với những mùa Giáng sinh tuyết trắng trước đây? Mình biết: tất cả là do sự ấm lên của Trái Đất. Vì sao ư? Vì con người chỉ thích cưỡi những con SUV đắt tiên, lại còn chặt cây, phá rừng.
             
            8. Các chương trình truyền hình dớ dẩn về Giáng sinh trên TV.
             
            9. Các chương trình quảng cáo dớ dẩn về Giáng sinh trên TV.
             
            10. Cây tầm gửi. Đáng ra người ta phải nghiêm cấm sử dụng loại cây này từ lâu rồi mới đúng. Đành rằng theo phong tục thì vào lễ Giáng sinh mọi người sẽ hôn nhau dưới cây tầm gửi để lấy may mắn. Nhưng lũ con trai mới lớn lại lấy đó làm cớ đi hôn hết người này đến người khác. Mình chỉ thấy việc làm này không khác gì hành vi quấy rối tình dục.
             
            Mà mình thấy cây tầm gửi chỉ toàn rơi nhầm vào tay mấy thằng con trai xấu.
             
             
             
             
            #6
              SBC

              • Số bài : 878
              • Điểm: 0
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 25.06.2005
              • Trạng thái: offline
              RE: Princess Diaries 03-Meg Cabot 10.12.2009 11:25:52 (permalink)
              0
              Chủ nhật, ngày 6 tháng 12
               
              Mình vừa ăn tối ở chỗ bà về. Mình đã bày biện ra đủ lý do để không phải đi - kể cả lôi cái lưỡi đau ra – nhưng đều vô dụng.
               
              Cho dù mình có bị chảy máu mắt đi nữa thì bà cũng không bao giờ cho phép mình vắng mặt trong các bữa tối Chủ nhật đâu.
               
              Bữa tối hôm nay còn tệ hại hơn mọi khi nhiều. Bà bắt mình phải lải bải liên tục hành trình chuyến đi đến Genovia:
               
              Ngày 20 tháng 12
               
              3:00 chiều
              Bắt đầu các nghi lễ Hoàng gia.
               
              3:30 – 5:00 chiều
              Gặp gỡ và chào hỏi các nhân viên trong Cung điện.
               
              5:00 – 7:00 tối
              Tham quan Cung điện.
               
              7:00 – 8:00 tối
              Thay đồ cho bữa tối.
               
              8:00 – 11:00 tối
              Bữa tối cùng các chức sắc Genovia.
               
               
              Ngày 21 tháng 12
               
              8:00 – 9:00 sáng
              Bữa sáng cùng các quan chức chính phủ Genovia.
               
              10:00 – 11:30 sáng
              Tham quan các trường học ở Genovia
               
              12:00 – 1:00 chiều
              Gặp gỡ với các học sinh người Genovia.
               
              1:30 – 3:00 chiều
              Bữa trưa với các thành viên trong Hiệp hội Giáo Viên Genovia.
               
              3:30 – 4:30 chiều
              Tham quan cảng Genovia và Tàu tuần dương của Hải quân Genovia (tàu “Hoàng tử Philippe”).
               
              5:00 – 6:00 chiều
              Tham quan bệnh viện đa khoa Genovia.
               
              6:00 – 7:00 tối
              Gặp gỡ các bệnh nhân bệnh viện.
               
              7:00 – 8:00 tối
              Thay đồ cho bữa tối.
               
              8:00 – 11:00 tối
              Bữa tối với Hoàng tử Philippe, Nữ hoàng và các cố vấn Hoàng gia..
               
               
              Ngày 22 tháng 12
               
              8:00 – 9:00 sáng
              Bữa sáng với các thành viên Hiệp hội trồng Ô-liu Genovia.
               
              10:00 – 11:00 sáng
              Lễ thắp sáng cầu thông Noel. tại sân sau Cung điện Genovia.
               
              11:30 – 1:00 chiều
              Gặp gỡ Hội Sử gia Genovia.
               
              1:00 – 3:00 chiều
              Bữa trưa với Hiệp hội Du lịch Genovia.
               
              3:30 – 5:30 chiều
              Tham quan Viện Bảo tàng Nghệ thuật Quốc gia Genovia.
               
              6:00 – 7:00 tối
              Thăm Đài tưởng niêm các Cựu chiến binh trong chiến tranh của Genovia, đặt vòng hoa lên mộ các Chiến sỹ Vô danh.
               
              7:30 – 8:30 tối
              Thay đồ cho bữa tối.
               
              8:30 – 11:30 tối
              Bữa tối với gia đình Hoàng gia Monaco.
               
               
              …vân vân và vân…
               
              Và đỉnh điểm là sự xuất hiện của mình bên cạnh bố trên chương trình truyền hình phát sóng vào đêm giao thừa hàng năm. Qua đó bố sẽ giới thiệu mình với toàn thể dân chúng Genovia. Rồi mình sẽ phải có một vài lời với các thần dân của mình. Rằng mình đã hạnh phúc xiết bao khi biết được thân phận thực sự của mình. Và rằng với tư cách là người thừa kế duy nhất của xứ Genovia mình xin hứa sẽ cố gắng hết sức để có thể, giống như bố, lãnh đạo đất nước bước vào thế kỷ 21 ngày càng phồn vinh và hạnh phúc.
               
              Mình cảm thấy thế nào ư? Có hồi hộp không ư? Về chuyện lên trước truyền hình hứa với 50.000 người rằng mình sẽ không làm họ thất vọng ư?
               
              Không biết những người khác cảm thấy thế nào chứ mình thì…
               
              Chỉ nghĩ tới thôi đã đủ rối bời và tán loạn lắm rồi.
               
              Mà thôi kệ. Dù sao thì mình cũng chẳng mong đợi điều gì hay ho sẽ xảy ra trong chuyến đi sắp tới. KHÔNG MỘT TẸO NÀO. Chắc chắn sẽ không giống như chuyến đi đến Disneyland rồi. Càng chẳng dám mong có chút thời gian vui chơi giải trí nào trong cái chương trình dày đặc đó. Mà mình nào có dám mơ ước gì nhiều nhặn đâu, chỉ cần được đi bơi hay cưỡi ngựa gì đó là cũng mãn nguyện lắm rồi.
               
              Nhưng mình cứ nhìn cái thời gian biểu kín mít đó là đủ thấy mình sẽ chẳng có tí thời gian chơi bời nào ở Genovia.
               
              Cả tối ôn đi ôn lại lịch trình chuyến đi còn chưa đủ chán, mình còn phải ăn tối với bà và ông anh họ Sebastiano nữa chứ. Sebastiano Grimaldi là con của con gái của em gái ông nội quá cố của mình. Mặc dù là ông anh họ xa bắn vài phát đại bác mới tới, nhưng nếu không phải vì có mình thì giờ anh ấy đã là người thừa kế ngai vàng xứ Genovia rồi.
               
              Thật đấy, giả sử Bố mình mất đi mà không có người thừa kế thì anh Sebastiano sẽ là vị Thái tử tiếp theo của đất nước Genovia.
               
              Có lẽ vì thế mà mỗi lần bố nhìn thấy anh Sebastiano là rùng hết cả mình.
               
              Hoặc có thể cảm giác của bố với anh Sebastiano cũng giống như mình với ông anh họ Hank: về lý thuyết thì mình cũng khá là quý anh ấy nhưng trên thực tế nhiều lúc mình thấy anh ấy rất phiền.
               
              Ấy thế mà bà không hề thấy anh Sebastiano phiền! Phải nói là bà rất quý anh ấy là đằng khác.
               
              Bản thân mình cũng thấy bất ngờ vì trước giờ mình cứ ngỡ bà chẳng biết yêu quí ai cơ đấy. À quên, ngoại trừ con chó púc tí hon Rommel ra.
               
              Bà cưng anh Sebastiano cực kỳ. Lúc bà giới thiệu anh ấy với mình, anh ấy đã nghiêng mình cúi chào một cách rất khoa trương, lại còn hôn hờ lên tay mình nữa chứ. Trông bà rất chi là hài lòng trước cử chỉ được-cho-là-lịch-lãm đó.. Thật, thậm chí mình còn có cảm giác bà muốn cười ngất lên bên dưới cái mũ lụa hồng loà xoà cơ đấy.
               
              Xưa nay, “nghề chính” cảu bà là chỉ trừng mắt nhìn thiên hạ chứ mình chưa từng chứng kiến cảnh bà mỉm cười âu yếm với một ai đấy.
               
              Có lẽ đó là lý do tai sao bố bắt đầu nhai rau ráu mấy cục đá trong cốc whisky pha soda một cách khó chịu. Và nụ cười của bà tắt lịm ngay khi nghe thấy tiếng nhai đá lạo xạo của bố.
               
              “Nếu muốn nhai đá, Philippe, anh có thể tới mấy quán Mc Donald và ăn tối với tầng lớp vô sản ở đó” – bà quẳng về phía bố một cái nhìn lạnh ngắt.
               
              Bố ngừng nhai đá ngay tắp lự.
               
              Vậy đấy, bà mình ghê gớm thế đấy. Có thể khiến cho một vị Hoàng tử ngừng nhai đá ngay lập tức, chỉ bằng một câu nói.
               
              Hoá ra bà đưa anh Sebastiano từ Genovia sang đây chỉ để thiết kế trang phục cho mình hôm ra mắt toàn dân Genovia trên truyền hình. Theo lời bà thì anh ấy là một nhà thiết kế thời trang cực kỳ có triển vọng. Bà nói Genovia cần phải tạo điều kiện và đỡ đầu cho các nghệ sỹ và nghệ nhân của nước mình nếu không họ sẽ bay hết sang New York, tệ hơn nữa là tới Los Angeles.
               
              Thật xui cho anh Sebastiano! Vì theo như mình thấy thì anh ấy có vẻ là týp người rất hợp với cuộc sống ở LA. Anh ấy khoảng 30 tuổi, tóc đen, dài buộc túm lại đằng sau, cao ráo và ăn mặc khá loè loẹt. Ví dụ như hôm nay, thay vì thắt cà vạt dài anh ấy lại đeo lủng lẳng một cái nơ lụa trắng thắt ở cổ, mặc áo khoác nhung và quần da bóng lộn - điều này cũng tệ ngang cái váy làm từ da ngựa non của Claire hôm trước đập vào mắt mình. Cũng may là tối nay mọi người ăn thịt bò. Chắc chỉ có người Pháp mới đi ăn thịt ngựa non mà thôi.
               
              Nhưng mình sẵn sàng bỏ qua cho anh Sebastiano vụ mặc quần da nếu anh ấy thiết kế cho mình bôj váy thật kiều diễm cho hôm tới. Bộ váy mà nếu anh Michael Moscovitz nhìn thấy sẽ quên sạh bách mọi ký ức về Judith Gershner và mấy con ruồi giấm của chị ta. Trong đầu anh ấy sẽ không còn ai khác ngoài mình, Mia Thermopolis.
               
              Chỉ có điều… cơ hội để anh Michael có thể nhìn thấy mình trong chiếc váy đó là rất khó xảy ra! Vì lễ ra mắt của mình với người dân Genovia chỉ được chiếu trên truyền hình Genovia, không phải CNN hay kênh nước ngoài nào khác.
               
              Anh Sebastiano có vẻ rất hào hứng với mẫu thiết kế này. Sau bữa tối, anh ấy rút bút ra và bắt đầu vẽ - ngay trên cái khăn trải bàn trắng tinh - chiếc váy sẽ nhấn trọng tâm vào vòng eo nhỏ và đôi chân dài của mình.
               
              Không giống như bố mình - mặc dù sinh ra và lớn lên ở Genovia nhưng nói tiếng Anh rất chuẩn – anh Sebastiano không được giỏi lắm khoản Anh văn. Anh ấy không biết làm sao phát âm cho chính xác, cứ nửa Anh nửa Pháp nghe rất khôi jài. Nhiều lần mình phải dùng khăn ăn che mồm để không phải cười phá lên giữa bàn ăn.
              Hành động hớ hênh đó của mình tất nhiên không qua được mắt một người “thợ săn” như bà. Bà nhướn đôi mắt tô vẽ đen sì lên và gầm gừ:”Amelia, làm ơn đừng có cười nhạo người khác như thế. Phát âm của con cũng đâu có hoàn hảo gì cho cam”.
               
              Bà nói cũng đúng, với cái lưỡi sưng vù bây giờ của mình thì mình không thể nói được từ nào bắt đầu bằng chữ s.
               
               
               
               
              #7
                SBC

                • Số bài : 878
                • Điểm: 0
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 25.06.2005
                • Trạng thái: offline
                RE: Princess Diaries 03-Meg Cabot 10.12.2009 11:27:46 (permalink)
                0
                Bà không những không để ý đến chuyện anh Sebastiano phát âm linh ta linh tinh trên bàn ăn, bà còn bỏ qua cả chuyện anh ấy vẽ lên khăn trải bànn. Lúc nhìn thấy bản vẽ của anh ấy, bà nhảy lên tưng tưng "Quá đẹp. Thật sự là quá đẹp. Như bao bản thiết kế khác của con".
                 
                Anh Sebastiano lộ rõ vẻ thoả mãn: "Thế ạ, bà nói thật chứ?".
                 
                Mình thì chẳng thấy có gì là đẹp cả. Trông cũng thường thôi. Chẳng đặc biệt đến nỗi khiến cho "ai đó" nhìn vào và quên đi vụ lai ghép ruồi giấm.
                 
                "Ừm... Anh có thể thiết kế sao cho... nói thế nào nhỉ... gợi cảm hơn một chút được không?" - mình rụt rè nói.
                 
                Bà và anh Sebastiano quay qua nhìn nhau rồi bà phá lên cười cay độc:"Gợi cảm ư? Như thế nào? Ý con là muốn cắt sâu xuống hay là sao? Mà con làm gì có gì để mà khoe ra cơ chứ?".
                 
                Thật quá đáng!! Mình tưởng chỉ phải nghe những lời sỉ nhục kiều như thế từ mồm mấy đứa trong đội cổ vũ ở trường là đã quá lắm rồi... Thử hỏi trên đời này có người bà nào lại đi đay nghiến đứa cháu duy nhất của mình như thế không cơ chứ? Mà mình chỉ là muốn có một đường xẻ bên hông hoặc một vài tua rua gì đó cho bắt mắt hơn thôi chứ nào có yêu cầu gì quá đáng đâu.
                 
                Nhưng nghi lắm... Chắc chắn là bà sẽ nghĩ ra đủ kiểu khác người với cái váy của mình cho mà xem. Sao mình không thể có một người bà bình thường như bao người khác? Sao bà không thể giống như những người bà khác? Tức là ngày ngày nướng bánh bích quy cho cháu gái thân yêu. Là ngày ngày kiêu hãnh khoe với mấy bạn già trong CLB Bridge về đứa cháu tuyệt vời. Mình đã làm gì mà phải chịu một người bà lập dị chỉ thích cạo lông mày và lấy việc cười nhạo những khiếm khuyết của đứa cháu gái khốn khổ làm thú vui?
                 
                Bà và lão Sebastiano cứ khúc khích cười suốt, cả hai có vẻ rất khoái trá trước câu phát ngôn "đầy dí dủm" vừa rồi của bà. Bỗng bố đứng bật dậy viện lý do phải đi gọi điện thoại và rời khỏi bàn ăn. Mình hiểu mà, cứ ở cạnh bà một lúc thôi là ai cũng nhanh nhanh chóng chóng viện cớ này cớ nọ để biến mất cho xong. Nhưng đáng nhẽ bố phải tìm cách giải cứu cho mình nữa chứ.
                 
                Không biết có phải mình mắc chứng u uất do cái lỗ to đùng ở lưỡi hay không nhưng trong đầu mình chẳng nghĩ được cái gì khác ngoài cái tên Michael. Mặc cho bà và anh Sebastiano xì xào bên cạnh ra chiều thương hại cho mình, rằng là với cái "màn hình phẳng" như thế thì cả đời chẳng mặc được váy quây, trừ khi có phép màu nào đó sau một đêm thổi phù ngực mình từ cỡ 32A lên thẳng 34C.
                 
                Số phận mình sao lại hẩm hiu thế này.. Anh ấy rồi sẽ làm đám cưới với chị Judith Gershner. Và như vậy dù có đủ can đảm nói lời chia tay Kenny, mình vẫn chẳng có cơ nào được ở bên tình yêu đích thực của đời mình.
                 
                Còn nữa, biết đâu chừng anh Sebastiano mò tới đây không chỉ để thiết kế trang phục cho mình trong buổi ra mắt hoàn gia tới? Có khi mục đích chính là thủ tiêu mình hòng chiếm đoạt ngai vàng Genovia của mình thì sao?
                 
                Biết đâu đấy. Mấy chuyện kiểu này thường xuyên xảy ra trên phim Baywatch còn gì. Nhân vật Mitch đã phải cứu không biết bao nhiêu thành viên hoàng gia khỏi các âm mưu ám sát đấy thôi.
                 
                Mà có khi trong ngày ra mắt thần dân Genovia, ngay lúc vừa uốn éo vào cái váy Sebastiano thiết kế, mình sẽ bị nó siết chặt cho đến chết không biết chừng. Như kiểu cái váy mà nàng công chúa Bạch Tuyết đã mặc thử trong truyện cổ tích của anh em nhà Grimm phiên bản gốc ý. Trong phiên bản phim hoạt hình của hãng Disney người ta đã phải cắt bỏ đi chi tiết này vì dù sao cũng là chiếu cho trẻ con xem mà.

                Không hiểu nếu quả thực mình bị cái váy đó siết cho đến chết và đượt đặt trong cỗ quan tài thuỷ tinh, khuôn mặt tuy có phần hơi nhợt nhạt nhưng vẫn đậm chất công chúa, thì anh Michael sẽ phản ứng thế nào nhỉ? Có lẽ chỉ đến khi cúi xuống nhìn mình lần cuối trong đám tang, anh ấy mới chợt nhận ra rằng anh ấy mãi luôn chỉ yêu mỗi mình mình mà thôi.

                Khi đó anh ấy sẽ phải chia tay với Judith Gershner.

                Đúng thế. Chuyện đó có thể xảy ra lắm chứ.

                ...Mà cũng có thể không. Xét cho cùng thì thà nghĩ về mấy chuyện linh tinh như thế còn đỡ hơn là ngồi nghe bà và anh Sebastiano thản nhiên bàn luận nhăng cuội về mình. Cứ như không có mặt mình ở đây không bằng.

                Mình bừng tỉnh khỏi giấc mộng đẹp với anh Michael khi nghe thấy anh Sebastiano nói:"Em ấy có chiều cao khá chuẩn". Em ấy ở đây là mình chứ còn ai vào đây nữa.

                Mình đã cho là anh Sebastiano đang khen mình cơ đấy... Nhưng nghe tới câu tiếp theo của anh ta thì chán hẳn:"Cháu sẽ phải trang điểm và tô vẽ cho em ấy trông cho dễ nhìn một chút".

                Rõ ràng là anh ta đang sỉ nhục mình có chủ đích! Một người nếu tốt ra sẽ phải khen là chỉ với cái chiều cao này không thôi mình đã quá đủ tiêu chuẩn làm người mẫu rồi (cho dù đó có thể chỉ là một lời đãi bôi).

                Mà dù nghe thấy thế hay có thế nữa thì bà cũng muôn đời không đứng ra bênh vực mình. Hơn nữa, bà còn đang bận bón nốt mấy miếng thịt bê tẩm rượu to vật vã cho con Rommel. Như mọi ngày, nó đang run rẩy cuộn tròn trong lòng bà... vì lạnh (chẳng là mấy cọng lông hiếm hoi cuối cùng trên người nó cũng đã rụng nốt rồi, nghe nói hình như do dị ứng cái gì đó).

                Đột nhiên bà lên tiếng: "Ta nghi là bố con bé sẽ không đồng ý đâu. Philippe vẫn còn nhiều quan niệm lạc hậu lắm, không cải tiến nổi".

                Thật đúng là lươn ngắn lại chê trạch dài! Thế còn chuyện bà vẫn tin rằng nếu nuôi mèo trong nhà sẽ bị chúng hút hết sinh khí trong lúc ngủ thì sao nào? Lần nào gặp bà cũng bắt mình đem cho Louie Mập đi. Vậy còn không phải gọi là quan niệm lạc hậu thì là cái gì?

                Bà bắt đầu lôi ra đủ thứ chuyện về cái sự lạc hậu của bố đem kể lể với anh Sebastiano. Còn mình thì chuồn vội ra ngoài ban công đứng với bố.
                 
                 
                 
                 
                #8
                  SBC

                  • Số bài : 878
                  • Điểm: 0
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Từ: 25.06.2005
                  • Trạng thái: offline
                  RE: Princess Diaries 03-Meg Cabot 10.12.2009 11:28:58 (permalink)
                  0
                  Bố đang mơ màng kiểm tra tin nhắn trên điện thoại. Ngày mai bố có hẹn chơi quần vợt với thủ tướng Pháp - ông này cũng đến dự cái hội nghị thượng đỉnh giống như đức vua Nhật Bản.
                   
                  "Mia, con ra ngoài này làm gì? Trời lạnh lắm, vào trong đi con" - Bố nói.
                   
                  "Một lát thôi ạ". Mình cứ đứng lỳ ở đó bên bố và cúi nhìn quang cảnh thành phố phía dưới. Phải công nhận đứng từ tầng áp mái của khách sạn Plaza nay nhìn ra thành phố Manhattan mới đẹp và thơ mộng làm sao. Mỗi ánh đèn hắt ra từ mỗi ô cửa sổ khiến mình liên tưởng đến một sinh linh nhỏ bé đang tồn tại trên thế gian này. Cảm giác ấy thật ấm áp làm sao!
                   
                  Mình từ bé đến lớn đã sống ở cái đất Manhattan này rồi mà sao vẫn cảm thấy xúc động thế ko biết!
                   
                  À, có lẽ một trong những ánh đèn hắt ra từ căn hộ nhà chị Judith Gershner không biết chừng. Ngay lúc này đây có lẽ chị ấy đang ở trong phòng lai tạo một cái giống gì mới. Một con bồ câu chẳng hạn. Nghĩ đến chị ta lại làm mình nhớ đến cảnh hai người bọn hị đứng nhìn lúc mình cắn vào lưỡi. Hừm... xem nào: một cô gái biết cách lai tạo và một cô gái cắn phải lưỡi của chính mình, mọi người sẽ chọn cô nào?
                   
                  Hình như bố cũng nhận ra mình có gì đó không ổn nên quay ra nói:"Bố biết là Sebastiano cũng hơi quá đáng nhưng con cố chịu đựng nó thêm vài tuần nữa nhe. Cứ coi như là vì bố".
                   
                  "Con không phải đang nghĩ về chuyện anh Sebastiano" - mình rầu rĩ nói.
                   
                  Mình thấy bố rùng mình vì lạnh nhưng ông không có vẻ định quay vào trong nhà. Nhiệt độ ngoài trời bây giờ chỉ khoảng 4 độ C, mà bố lại bị hói toàn diện như thế, không thấy lạnh mới là lạ. Tai bố đỏ ửng vì lạnh, vậy mà ông vẫn bình chân như vại. Bố thậm chí còn không mặc áo khoác cơ - trên người có mỗi bố vest xám hiệu Armani thường ngày.
                   
                  Có vẻ như bố đang bật đèn xanh cho mình dốc bầu tâm sự thì phải. Bình thường bố không phải là người đầu tiên mình tìm đến mỗi khi có chuyện. Không phải vì bố con mình ko thân nhau. Chỉ đơn giản bố là đàn ông, làm sao hiểu được lũ con gái tuổi teen bọn mình.
                   
                  Nhưng mặt khác, bố lại có rất nhiều kinh nghiệm tình trường. Biết đâu bố lại đưa ra lời khuyên gì đó có ích cho tình huống đặc biệt khó xử này của mình thì sao?
                   
                  "Bố ơi, bố sẽ làm gì nếu bố thích một người nhưng họ lại không hề hay biết điều đó?".
                   
                  "Nếu đến giờ mà cái cậu Kenny đó vẫn không nhận ra được rằng con thích cậu ấy thì bố e rằng cậu ta sẽ chẳng bao giờ hiểu đâu. Không phải kể từ hôm Halloween đến giờ cuối tuần nào con cũng đi chơi với nó sao?"
                   
                  Đây chính là vấn đề khi có vệ sỹ nhận lương hàng tháng của bố đấy: mọi chuyện cá nhân của bạn sẽ bị đem ra mổ xẻ và bàn luận đằng sau lưng bạn.
                   
                  "Bố, con không phải đang nói về Kenny" - Mình tỏ thái độ ruồng rẫy - "Là người khác cơ. Nhưng người đó không hề biết là con thích anh ấy".

                  "Kenny thì có vấn đề gì? Bố thích cậu ta" - bố vẫn không buông tha.

                  Tất nhiên là bố thích Kenny rồi. Vì cơ hội để cho mình và Kenny "vượt qua ranh giới cơ bản đầu tiên" là gần như bằng không. Ông bố nào chẳng thích cô con gái tuổi teen của mình hẹn hò với những chàng trai kiểu như vậy.

                  Nhưng nếu bố hy vọng có thể giữ lại cái ngai vàng xứ Genovia trong tay dòng họ Renaldo và không để nó rơi vào tay anh Sebastiano thì bố nên quên cái tên Kenny đi được rồi. Vì chắc chắn là sẽ không có chuyện Kenny và mình sinh người nối dõi cho bố đâu. Ít nhất là trong đời này kiếp này!

                  "Bố! Quên Kenny đi, OK? Kenny và con chỉ là bạn. Con đang nói về người khác cơ".

                  Bố nhìn qua lan can và trông có vẻ như muốn nhổ nước bọt. Nhưng bố chẳng dám đâu. Mình dám chắc thế. Bố nói: "Bố biết cậu ta không? Cái người con muốn nói đến đó?".

                  Mình có hơi chút do dự. Chưa bao giờ mình thú thật với ai về chuyện mình thích anh Michael cả. Mà biết kể cho ai nghe bây giờ? Lilly sẽ trêu mình chết thôi - hoặc tệ hơn nữa có khi cậu ấy sẽ hồn nhiên tồng tộc đem kể cho anh Michael nghe ý chứ. Còn mẹ thì đã có quá đủ với các vấn đề của riêng mẹ rồi.

                  "Là anh trai của Lilly ạ" - mình nói vội, mắt không dám nhìn bố nữa.

                  Bố hỏi lại với giọng đầy cảnh giác: "Không phải cậu ta đang học đại học sao?"

                  "Chưa ạ" - mình nói - "Anh ấy sẽ vào đại học mùa thu tới". Thấy mặt bố vẫn lộ rõ vẻ sửng sốt, mình vội vàng xua tay: "Nhưng bố không phải lo. Con chẳng có cơ hội nào đâu. Anh Michael rất giỏi. Anh ấy không bao giờ để mắt đến một đứa như con đâu".

                  Mặt bố nhăn nhúm đến khó chịu khi nghe mình nói như vậy. Không hiểu đó là cảm giác lo lắng khi biết được rằng cô con gái rượu đang thích một anh chàng học lớp trên? Hay đó là nỗi giận dữ do anh chàng đó không chịu đáp lại tình cảm của con gái mình.

                  "Ý con là sao? Cậu ta sẽ không bao giờ để mắt đến một người như con là ý gì? Con đang nghĩ gì thế hả Mia?" - Bố cao giọng.

                  "Bố cứ nghĩ mà xem... Con thậm chí đã không qua nổi môn Đại số. Trong khi, mùa thu tới anh Michael được tuyển thẳng vào trường Đại học danh tiếng bậc nhất. Thử hỏi một người như thế làm sao lại chú ý đến một đứa như con được?".

                  Giờ thì bố có vẻ khó chịu thực sự: "Có lẽ con giống mẹ ở mấy khoản tính toán nhưng con giống bố ở mọi khía cạnh khác".

                  Thật sao bố? Để nghe xem con giống bố ở điểm nào nào???

                  "Mia, con và Bố, không phải là không thông minh. Nếu con thích cậu Michael đó con phải nói cho cậu ta biết tình cảm của con". Bố vừa nói vừa đăm chiêu dõi mắt nhìn ra xa xăm. Rồi bỗng nhiên bố thay đổi giọng, có vẻ trầm tư hơn: "Đừng bao giờ lặp lại sai lầm trước đây của bố, Mia ạ. Đừng che giấu đi tình cảm thực sự của mình chỉ vì nhút nhát... hoặc tệ hơn là vì cái tôi của bản thân".
                   
                   
                   
                   
                   
                  #9
                    SBC

                    • Số bài : 878
                    • Điểm: 0
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Từ: 25.06.2005
                    • Trạng thái: offline
                    RE: Princess Diaries 03-Meg Cabot 10.12.2009 11:30:37 (permalink)
                    0
                    Câu nói sau cùng của bố khiến mình phải ngước mắt lên nhìn ông. Có cái gì đó trong giọng nói của ông... mình không biết nói sao nữa... nhưng nghe giọng bố rất... buồn. Mình không thể không tự hỏi có phải bố đang nói về mẹ không? Hay giờ bố đang ân hận là đáng ra trước khi mẹ lấy thầy G, bố phải thổ lộ với mẹ về tình cảm của mình? Về tình cảm thực sự của bố dàng cho mẹ - chứ không phải về chuyện mẹ thường quẳng mấy cái hóa đơn vào tô đựng salát, mà là sâu thẳm trong trái tim bố thực sự nghĩ sao về mẹ/
                     
                    Có lẽ vậy. Đặc biệt là khi bố cúi xuống nhìn mình - so với những người con trai khác thì bố không phải là quá cao nhưng dù sao cũng cao hơn mình - và nói với khóe mắt đã hiện rõ vài nếp nhăn: "Hãy nhớ rằng một trái tim yếu đuối không bao giờ có thể giành được người phụ nữ mình yêu, Mia ạ">
                     
                    Mình lúng búng chẳng biết phải đáp lại thế nào cả. Ai có thể nói được gì trong tình cảnh thế này cơ chứ?
                     
                    Cho dù bố có nghĩ gì đi nữa thì chuyện của bố và mẹ sẽ không bao giờ có kết cụ tốt đẹp được. Mẹ sẽ không bao giờ thích ứng được với cuộc sống trong hoàng cung, phai rtừ bỏ niềm đam mê của mẹ với chương trình Những cuộc rượt đuổi với xe cảnh sát rùng rợn nhất thế giới (mà mình cam đoan ở Genovia không thể có) và cả với jalapeno Nachos (đồng ý). Rồi mẹ sẽ cáu bẳn bất thình lình, tùy lúc tùy hứng khiến cuộc sống của bố hóa ra chuỗi ngày khốn khổ không-bao-giờ-dứt.
                     
                    Ít ra nếu cứ thế này thì bố vẫn còn có thể hẹn hò với mấy cô người mẫu áo tắm của Victoria's Secret.
                     
                    Do đó thay vì nói với bố mấy câu sáo rỗng kiểu "Bố ơi, con rất tiếc khi chuyện giữa bố và mẹ không thành", vì rõ ràng đấy là một lời nói dối, thì mình nói:"Bố nghĩ con nên đến thẳng trước mặt anh Michael và nói, "Này anh, em thích anh" à?".
                     
                    Bố lắc đầu tỏ vẻ ngao ngán và chán chường vô cùng: "Không, không, không... Con phải tế nhị hơn chứ. Hãy để cậu ta cảm nhận được tình cảm của con".
                     
                    "À" - mình thốt lên được mỗi từ đó rồi ngưng bặt. Có thể mình thừa hưởng ở bố mọi điều trừ khả năng toán học thật, nhưng quả thực mình không thể hiểu nổi ý tứ của bố. Trong đầu mình lúc đó chỉ có mỗi cảnh mình đang bày tỏ tình cảm với anh Michael bằng một nụ hôn nồng cháy giữa giờ nghỉ trưa sau tiết tiếng Anh - một viễn cảnh thật đau đớn, nếu xét trong hoàn cảnh hiện nay.
                     
                    "Vào trong thôi con," bố nói. "Không bà lại cho rằng bố con mình đang toan tính chống lại bà."
                     
                    Chuyện thường ngày ở huyện! Bà nhìn đâu chẳng thấy có người đang âm mưu chống lại mình. Đến nhân viên giặt ủi ở khách sạn Plaza này còn nằm trong tầm ngắm của bà nữa là. Bà vu lên rằng loại xà phòng họ dùng để giặt ga đệm chính là nguyên nhân làm rụng hết lông của con Rommel.
                     
                    À mà nhắc đến âm mưu mới nhớ, mình liền quay ra hỏi bố: "Bố có nghĩ anh Sebastiano đang âm mưu giết con để độc chiếm ngai vàng không?"
                     
                    Mình có thể thấy bố đã rất cố gắng để không phá lên cười. Cũng đúng thôi, có hoàng tử nào lại đi cười hô hố bao giờ. Mất mặt lắm!
                     
                    "Không Mia ạ." Bố nói. "Bố không nghĩ thế."
                     
                    Bố trước giờ vẫn thế, chẳng biết tưởng tượng gì cả. Mình phải luôn trong tư thế cảnh giác, đề phòng lão Sebastiano mọi nơi mọi lúc mới được.
                     
                    Mẹ vừa ló đầu vào phòng nói Kenny gọi.
                     
                    Chắc cậu ấy gọi để mời mình cũng đi dự Vũ Hội Mùa Đông Không Phân Biệt Tôn Giáo. Cũng đến lúc rồi.
                     
                     
                     
                     
                    #10
                      SBC

                      • Số bài : 878
                      • Điểm: 0
                      • Điểm thưởng : 0
                      • Từ: 25.06.2005
                      • Trạng thái: offline
                      RE: Princess Diaries 03-Meg Cabot 10.12.2009 11:31:57 (permalink)
                      0
                      Chủ Nhật, ngày 6 tháng 12, 11h đêm
                       
                      OK. Mình đang cực sốc. Kenny đã KHÔNG HỀ mời mình cùng đi dự Vũ Hội Mùa Đông Không Phân Biệt Tôn Giáo. Cuộc nói chuyện của bon mình diễn ra như sau:
                       
                      Mình: Alô?
                       
                      Kenny: Chào Mia. Kenny đây!
                       
                      Mình: Ồ, chào Kenny. Có chuyện gì thế?
                      Nghe giọng Kenny có vẻ vui vì thế mình mới hỏi.
                       
                      Kenny: À, mình chỉ muốn hỏi xem cậu có ổn không. Ý mình là, lưỡi của cậu có ổn không.
                       
                      Mình: Khá hơn chút rồi, mình nghĩ thế.
                       
                      Kenny: Mình đã rất lo cho cậu. Mình thực sự không cố ý ...
                       
                      Mình: Kenny, mình biết mà. Chỉ là tai nạn ngoài ý muốn thôi mà.
                       
                      Mình chợt nhận ra rằng mình đã đặt sai câu hỏi cho bố. Đáng ra mình phải hỏi bố xem làm thế nào để dứt điểm với một người, chứ không phải là làm sao để tỏ tình với người khác.
                       
                      Thôi trở lại cuộc nói chuyện với Kenny:
                      Kenny: MÌnh chỉ muốn gọi điện để chúc cậu ngủ ngon. Và rằng mình mong cậu chóng khỏe. Và... cũng để nói với cậu rằng... rằng... Mia... mình yêu cậu.
                       
                      Mình: ________
                       
                      Mình chẳng nói được lời nào ngay lúc đó, bởi mình đang quá KINH HÃI!!!!
                       
                      Mấy câu tỏ tình kiểu đó cũng không có gì là bất ngờ, vì dù gì bọn mình cũng đã hẹn hò được một thời gian rồi.
                       
                      Nhưng ai đời lại đi gọi điện cho con gái rồi nói mình yêu cậu qua điện thoại cơ chứ??? Chỉ co mấy loại dở hơi tâm thần mới làm như thế thôi. MÀ Kenny thì không dở hơi cũng chẳng tâm thần. Cậu ấy đơn giản chỉ là Kenny. Thật không hiểu cậu ấy nghĩ gì mà lại đi gọi điện và nói yêu mình cơ chứ???
                       
                      Kenny thì vẫn đang cầm máy chờ câu trả lời của mình mới chết chứ. Thôi thì...
                       
                      Mình: Ừm, OK
                      Ừm, OK.
                       
                      Một anh chàng vừa nói lời yêu mình và tất cẩ những gì mình đáp lại chỉ là: Ừm, OK. Vậy mà tương lai của mình sẽ toàn dính dáng đến các công tác ngoaij giao cơ đấy.
                       
                      Hiển nhiên Kenny tội nghiệp đang chờ đợi một câu trả lời khá hơn Ừm, OK. Ai chẳng thế!
                       
                      Nhưng mình không thể cho cậu ấy câu trả lời mà cậu ấy mong muốn. MÌnh chỉ biết nói:
                       
                      Mình: Thế nhé, mai gặp.
                       
                      VÀ MÌNH DẬP MÁY!!!!
                       
                      Chúa ơi, mình đúng là đứa ích kỉ, bạc bẽo nhất trên đời. Sau khi bị anh Sebastiano thủ tiêu chắc mình sẽ bị thiêu dưới chín tầng địa ngục mất.
                       
                      Thật đấy.
                       
                       
                       
                       
                      Những việc phải làm trước khi đi Genovia
                      1. Lập 1 danh sách chi tiết cho mẹ và thầy G: các bước chăm sóc Louie Mập khi mình đi vắng.
                       
                      2. Mua sẵn thức ăn và dọn ổ cho mèo.
                       
                      3. Mua quà Giáng sinh/Lễ Hanukkah!! cho:
                      Mẹ - máy vắt sữa bằng điện. Cần phải kiểm tra chất lượng.
                       
                      Thầy G - một đôi dùi trống mới.
                       
                      Bố - sách về chế độ ăn chay. Bố cần ăn uống điều độ hơn nếu không muốn bệnh ung thư tái phát.
                       
                      Lilly - thứ mà cậu ấy luôn mơ ước: một lố băng trắng để ghi hình các chương trình của cậu ấy.
                       
                      Chú Lars - để xem hãng Prada có bao súng đeo vai nào vừa với vai chú ấy không.
                       
                      Kenny - găng tay? KHông, phải mua cái gì đó KHÔNG lãng mạn.
                       
                      Louie Mập - quả bóng có mùi hoa bạc hà mèo.
                       
                      Bà - biết mua gì cho người đã có mọi thứ trên đì bây giờ? Bà thậm chí còn có cả một đôi hoa tai bằng đá Saphire 89 cara do Vua của Brunei tặng. Chắc giờ bà chỉ thiếu mỗi chuỗi hạt làm bằng bong bóng xà phòng thôi!
                       
                      4. Chia tay với Kenny... nhưng cái chính là bằng cách nào? Cậu ấy YÊU mình mà.
                       
                      Nhưng mình đã kịp nhận ra một điều: tình yêu ấy không nhiều đến mức cậu ấy phải mời mình cùng đi dự Vũ Hội Mùa Đông Không Phân Biệt Tôn Giáo.
                       
                       
                       
                      #11
                        SBC

                        • Số bài : 878
                        • Điểm: 0
                        • Điểm thưởng : 0
                        • Từ: 25.06.2005
                        • Trạng thái: offline
                        RE: Princess Diaries 03-Meg Cabot 10.12.2009 11:32:57 (permalink)
                        0
                        Thứ Hai, ngày 7 tháng 12, trong phòng điểm danh
                         
                        Lilly nằng nặc không tin là Kenny đã gọi điện và nói yêu mình. Sáng nay trên đường đến trường mình đã kể cho cậu ấy nghe (tạ ơn Chúa là anh Michael có hẹn với nha sĩ nên không cùng đi. Chứ không thì có bẻ răng mình cũng không đời nào đem kể chuyện tình yêu của mình trước mặt anh ấy. Mới có trước mặt vệ sỹ thôi mà đã thấy xấu hổ lắm rồi. Thật không dám tưởng tượng nếu phải nói chuyện này trước mặt người con trai mình tôn thờ bao lâu nay!!! Không hiểu mình sẽ khủng hoảng đến mức độ nào).
                         
                        Lilly vẫn một mực khăng khăng không tin những gì mình kể mới điên tiết: "Không đời nào một người như Kenny lại đi làm ba cái việc nhảm nhí đó".
                         
                        "Lilly," - mình phải hạ giọng để chú tài xế ngồi ở ghế trước không nghe thấy - "Mình thề đấy. Cậu ấy đúng là nói yêu mình mà. Mình yêu cậu. Cậu ấy đã nói như thế đấy. Cực kỳ bất ngờ và đột ngột".
                         
                        "Có thể cậu ấy nói câu gì đó khác nhưng cậu hiểu nhầm thôi."
                         
                        "Câu gì? Mình xiêu cậu chắc?"
                         
                        "Tất nhiên là không." Lilly nhếch mép. "Câu đó chả có nghĩa gì cả."
                         
                        "Thế thì là cái gì? Cậu thử nghĩ xem có câu nào nghe na ná như mình yêu cậu, mà lại không phải là mình yêu cậu không?"
                         
                        Lúc này thì Lilly đã nổi điên lên. Cậu ấy tuôn cho một tràng:" Cậu biết không, thời gian gần đây cậu cư xử rất kỳ quặc với Kenny. Chính xác là từ khi hai cậu bắt đầu hẹn hò. Mình chả hiểu có chuyện gì với cậu nữa. Cậu luôn mồm than "Tại sao mình không có bạn trai? Sao mọi người đều có bạn trai trừ mình? Tới bao giờ mình mới có bạn trai?" nhưng bây giờ khi đã có một người rồi thì cậu lại không trân trọng cậu ấy một chút nào."
                         
                        Mặc dù những gì cậu ấy nói đều hoàn toàn đúng nhưng mình vẫn giả vờ nổi giận với câu nói của Lilly. Vì mình đang rất cố gắng để không lộ ra cho cậu ấy thấy là mình không hề yêu Kenny tẹo nào.
                         
                        Mình nói: "Điều đấy không đúng. Mình hết sức trân trọng Kenny."
                         
                        "Ồ thật sao? Mình nghĩ vấn đề thực sự của cậu là cậu, Mia ạ, vẫn chưa sẵn sàng có bạn trai."
                         
                        Mình đã đỏ bừng mặt trước câu nhận xét ấy của Lilly.
                         
                        "Mình á? Chưa sẵn sàng để có bạn trai ư? Cậu có đùa không đấy? Mình đã chờ đợi gần hết cuộc đời để có một cậu bạn trai!"
                         
                        "Nếu thật như vậy" - Lilly nhìn mình với ánh mắt đầy dò xét và nghi ngờ - "thì tại sao cậu không để cho Kenny hôn môi cậu?"
                         
                        "Cậu nghe chuyện ấy ở đâu ra đấy?" - mình hỏi vặc lại.
                         
                        "Kenny đã kể cho Boris và tất nhiên Boris nói lại với mình."
                         
                        "Hay thật." - mình nói, cố giữ bình tĩnh - "Vậy là giờ mấy ông bạn trai lại còn đi thậm thụt sau lưng tụi mình cơ đấy. Và cậu dễ dàng bỏ qua chuyện này như thế sao?"
                         
                        Lilly nói: "Tất nhiên là không. Nhưng nếu đứng trên góc độ tâm lý học mà nói thì mình thấy chuyện này khá hấp dẫn."
                         
                        Biết ngay mà... làm bạn thân với con gái của hai nhà tâm lý học là thế đấy. Mọi việc bạn làm đều trở thành đề tài lý thú với họ.
                         
                        "Mình để người ta hôn ở đâu,' - giờ thì đến lượt mình nổi điên - "là việc của mình! Không phải của cậu, cũng không phải của Boris."
                         
                        Lilly được thể lên giọng dạy dỗ: "Ý mình là, nếu Kenny thực sự đã nói câu đó - cậu biết đấy, chữ Y đó - thì có lẽ là vì cậu ấy không còn cách nào khác để thộ lộ tình cảm sâu kín của mình. Ngoài cách dùng lời nói thì còn biết làm gì. Cậu đâu có để cho cậu ấy dùng hành động đâu."
                         
                        À vậy ra mình còn phải biết ơn Kenny vì đã chọn cách nói ba chữ "Mình yêu cậu" thay vì thể hiện chúng bằng hành động cơ đấy. Mà có Chúa mới biết nếu để cậu ấy thể hiện bằng hành động thì sẽ còn hãi hùng đến mức độ nào.
                         
                        Thật, đến tưởng tượng còn chẳng dám nghĩ..
                         
                         
                         
                         
                        #12
                          SBC

                          • Số bài : 878
                          • Điểm: 0
                          • Điểm thưởng : 0
                          • Từ: 25.06.2005
                          • Trạng thái: offline
                          RE: Princess Diaries 03-Meg Cabot 10.12.2009 11:34:33 (permalink)
                          0
                          Thứ Hai, ngày 7 tháng 12, vẫn trong phòng điểm danh
                           
                          Trường vừa phát lịch Thi cuối kì. Để xem lịch thi của mình thế nào nào:
                           
                          LỊCH THI CUỐI KÌ
                           
                          Ngày 14 tháng 12 - Thi đọc
                          Ngày 15 tháng 12 - Thi tiết 1, tiết 2
                           
                          Vậy là mình sẽ thi môn Đại số và tiếng Anh trong cùng một ngày. Không sao, tiếng Anh của mình khá ngon lành. À, thật ra là trừ phần mẫu câu gì đó. LÀm như mình sẽ dùng đến chúng khi điều hành cái vương quốc nhỏ nhất châu Âu kia vậy.
                           
                          Xui xẻo là môn Đại số thì có lẽ mình sẽ phải học thật. GHÉT QUÁ!!!
                           
                          Ngày 16 tháng 12 - Thi tiết 3, tiết 4
                           
                          Môn Nền văn minh Thế giới: chuyện nhỏ! Các câu chuyện về thời hậu Chiến tranh thế giới lần 2 châu Âu của bà đã quá đủ để mình có thế vượt qua bất cứ kì thi nào . Mình có khi còn biết nhiều hơn cả các thầy cô ý chứ. Còn môn Thể dục nữa, ai đời lại bắt con người ta thi cuối kì môn Thể dục thế không biết? Bọn mình đã qua kì Sát Hạch Sức Khỏe của Chính phủ rồi mà (mình đã vượt qua được hết các bài sát hạch, trừ bài nâng xà).
                           
                          Ngày 16 tháng 12 – Thi tiết 5, tiết 6, tiết 7
                           
                          Môn Năng khiếu và Tài năng: có gì mà thi! Họ không thể tổ chức thi cuối kì cho môn học mà lớp học chỉ là một cái sảnh học. Tiết 7 là tiết tiếng Pháp. Phần nói của mình thì ổn, nhưng viết thì không tốt lắm. May là mình học cùng lớp với Tina. Bọn mình có thể cùng học với nhau.
                           
                          Nhưng ghê nhất là môn Sinh, tiết 6. Sẽ khó khăn đây! Lý do duy nhất khiến mình không bị trượt môn Sinh là nhờ Kenny. Cậu ấy nhắc cho mình hầu hết các câu trả lời.
                           
                          Vì thế nếu mình chia tay với cậu ấy thì biết lấy ai nhắc cho mình kỳ thi tới bây giờ???
                           
                          Ngày 18 tháng 12 – Vũ Hội Mùa Đông
                          Không Phân Biệt Tôn Giáo
                           
                          Lễ hội lần này chắc sẽ vui lắm. Mỗi câu lạc bộ sẽ có một gian hàng riêng với các món ăn mùa đông truyền thống, kiểu như món rượu táo nóng. Sau điệu nhảy với Kenny, bọn mình sẽ cùng nhau nhâm nhi món rượu này. Tất nhiên là nếu cậu ấy mời mình cùng đi.
                           
                          Trừ phi… mình làm cái việc sớm muộn gì cũng phải làm: chia tay với Kenny.
                           
                          Và trong trường hợp đó, mình thậm chí còn không thể tham gia buổi vũ hội ý chứ… Làm gì có ai lại đi đến vũ hội mà không có bạn nhảy???
                           
                          Giờ chỉ mong lão Sebastiano nhanh nhanh chóng thủ tiêu mình đi cho xong!!!
                           
                          Thứ Hai, ngày 7 tháng 12, giờ Đại số
                           
                          TẠI SAO???? TẠI SAO mình lại quên mang vở Đại số cơ chứ???
                          BƯỚC 1: Nhân lũy thừa (nếu có)
                          BƯỚC 2: Nhân chia theo thứ tự từ trái sang phải
                          BƯỚC 3: Cộng trừ theo thứ tự từ trái sang phải
                          VÍ DỤ: 2 x 3 – 15/5 = 6 – 3 = 3
                           
                          Chúa ơi. Lana Weinbeiger vừa tuồn cho mình một tờ giấy.
                           
                          Cái gì nữa đây? Hẳn không phải chuyện tốt lành gì nữa. Xưa nay Lana có ưa gì mình đâu. Đừng hỏi mình tại sao. MÌnh cũng hiểu được phần nào lý do cậu ta ghét mình đến vậy… vì Josh Richter đã mời mình, chứ không phải Lana, đến buổi Vũ Hội Đa Văn Hóa. Nhưng anh ta cũng chỉ mời mình vì cái danh công chúa này thôi - chứ sau đấy bọn họ đã quay lại với nhau rồi còn gì. Mà dù không có chuyện đó xảy ra thì con nhỏ Lana cũng vốn đã ghét mình từ xưa rồi.
                           
                          Đoán xem nó viết gì trong đó?
                           
                          Đã được nghe kể “vụ án” ở sân trượt băng cuối tuần vừa rồi. Cá là cậu với bạn trai còn ngóng cổ mòn mỏi chờ mấy vụ hôn hít ý nhỉ?
                           
                          Ối giời ơi… Chả nhẽ tất cả mọi người ở cái trường này đều biết mình và Kenny chưa từng hôn kiểu Pháp sao?
                           
                          Tất cả là lỗi của Kenny!
                           
                          Tiếp đến là gì nữa đây? Vác mặt lên tờ bìa Post chăng?
                           
                          Mà nói thật nhá,. nếu các bận phụ huynh mà biết được những gì đang thực sự diễn ra hàng ngày ở một trường trung học bình thường ở Mỹ, thì chắc chắn điều đầu tiên họ làm là lôi cổ đám con của mình về nhà cho học tại gia hết.
                           
                          #13
                            SBC

                            • Số bài : 878
                            • Điểm: 0
                            • Điểm thưởng : 0
                            • Từ: 25.06.2005
                            • Trạng thái: offline
                            RE: Princess Diaries 03-Meg Cabot 10.12.2009 11:35:59 (permalink)
                            0
                            Thứ Hai, ngày 7 tháng 12, môn Nền văn minh Thế giới
                             
                            Mình đã biết rõ cần phải làm gì.
                             
                            Tất nhiên mình luôn biết phải như thế! Nếu như không vì buổi dạ hội thì mình đã dứt điểm từ lâu rồi cơ.
                             
                            Nhưng đến nước này thì mình không hteer chờ đến qua buổi dạ hội được nữa. Đáng ra mình phải làm chuyện đó từ tối qua khi Kenny gọi điện! Nhưng… ai lại đi nói mấy chuyện như vậy qua điện thoại??? Có thể một đứa chả ra gì như Lana Weinberger thì dám đấy, chứ mình thì không.
                             
                            Nhưng mà… mình không thể chịu đựng thêm một ngày nào nữa: mình phải chia tay Kenny thôi. Đơn giản là mình không thể tiếp tục dối lòng như thế này được nữa.
                             
                            Cũng may là ít nhất còn có một người ủng hộ mình trong chuyện này: Tina Hakim Baba.
                             
                            Thực ra ban đầu mình cũng không định kể cho cậu ấy nghe đâu. Mà mình cũng không định nói cho bất cứ ai cả. Nhưng hôm nay mọi chuyện đã bị bại lộ. Tina vào phòng thay đồ nữ giữa tiết ba và bốn để tô màu mắt. Bố Tina không cho phép cậu ấy trang điểm vì vậy Tina phải lén lút trang điểm ở trường. Cậu ấy đã có thỏa thuận riêng với chú vệ sĩ Wahim (Tina cũng có một vệ sĩ giống như mình, nhưng không phải vì cậu ấy là công chúa, mà vì bố cậu ấy là một nhà buôn dầu hỏa giàu có, lúc nào cũng sợ có người bắt cóc con gái để đòi tiền chuộc). Thỏa thuận sẽ là: Tina sẽ không nói cho bố mẹ cậu ấy biết chuyện chú Wahim thích cô Mademoiselle Klein, giáo viên tiếng Pháp của bọn mình! Với điều kiện chú Wahim không tiết lộ với ông bà Hakim Baba chuyện con gái họ đích thị là một quầy mĩ phẩm lưu động của hãng Maybelline.
                             
                            Mình đột nhiên kìm lòng không nổi, thổn thức kể hết cho Tina nghe về cú điện thoại tối qua của Kenny.
                             
                            Và còn nhiều chuyện khác nữa.
                             
                            Để nói về cú điện thoại của Kenny cái đã:
                             
                            Không như Lilly, Tina tin mình.
                            Nhưng phản ứng của cậu ấy cũng chẳng khá hơn Lilly tẹo nào. Cậu ấy cho rằng chuyện đó thật tuyệt.
                             
                            “Ôi Chúa ơi, Mia, cậu thật là may mắn!” – nét mặt Tina chan chứa vẻ thán phục – “Giá mà anh Dave cũng nói yêu mình! Đành rằng anh ấy cũng khá nghiêm túc về mối quan hệ của bọn mình, nhưng ông này thiếu lãng mạn lắm.”
                             
                            Đây rõ ràng không phải sự ủng hộ mà mình mong đợi.
                             
                            “Nhưng Tina,” – mình vội ngắt lời trước khi cậu ấy đi quá xa. Mình tin rằng với kinh nghiệm đọc nhiều tiểu thuyết tình ái của mình Tina sẽ hiểu – “Vấn đề là mình không yêu cậu ấy.”
                             
                            Tina tròn xoe mắt nhìn mình: “Không ư?”
                             
                            “Không một tẹo nào.” – mình nhăn nhó kèm vẻ buồn xo – “Tất nhiên mình rất quí cậu áy, nhưng chỉ như một người bạn. Chứ không phải là yêu. Không phải Kenny.”
                             
                            “Chúa ơi,” – Tina vừa nói vừa chồm tới nắm lấy tay mình – “Có người nào khác, phải không?”
                             
                            Chỉ còn vài phút nữa là chuông reo và bọn mình sẽ phải quay trở lại lớp.
                             
                            Vậy mà không hiểu sao mình lại chọn đúng lúc đó để thú nhận với Tina về cái bí mật lớn nhất của cuộc đời mình. Tại sao thế nhỉ? Hay vì mình đã kể được ra cho bố nghe rồi nên giờ kể thêm cho người thứ hai biết cũng chả sao, nhất là khi người đó lại là Tina. Hơn nữa, mình cũng không thể ngừng suy nghĩ về những gì bố nói. Về chuyện bày tỏ tình cảm với người ta ý! MÀ mình có linh cảm Tina là người duy nhất có thể giúp mình trong vụ này.
                             
                            Và mình đã trả lời: “Phải”.
                             
                            Tina suýt nữa thì đánh đổ túi đồ trang điểm, cậu ấy tỏ ra vô cùng phấn khích.
                             
                            “Mình biết mà!” – cậu ấy ré lên – “Mình biết cậu không cho cậu ta hôn là có lý do mà!”
                             
                            Họng mình cứng lại: “Cậu cũng biết chuyện ấy à?”
                             
                            Tina nhún vai nói: “Tất nhiên, Kenny đã nói với anh Dave, và anh ấy kể lại cho mình nghe.”
                             
                            Trời ạ! Nữ hoàng talkshow Oprah vẫn thường luôn phàn nàn rằng đàn ông là loại người không biết cách biểu lộ cảm xúc và thiếu sự chia sẻ. Nhưng mình lại thấy sự chia sẻ lần này của Kenny là quá đủ để bù lại cho toàn bộ phái nam trong hàng thế kỉ qua cộng lại.
                             
                            “Anh ấy là ai thế?” – Tina vừa hào hứng hỏi vừa thoăn thoắt thu dọn bút kẻ mắt và bút kẻ môi – “Anh chàng cậu thích ý?”
                             
                            Mình nói: “Chuyện đó không liên quan gì ở đây. Với lại, vô vọng thôi! Anh ấy có lẽ đã có bạn gái, mình nghĩ thế”.
                             
                            Tina chồm tới nhìn thẳng vào mặt mình. Cậu ấy có một mái tóc đen dày, phủ lòa xòa khắp khuôn mặt bầu bĩnh vô cùng dễ thương.
                             
                            “Là anh Michael phải không?” – cậu ấy nắm chặt lấy tay mình và lắc. Xem ra cô bạn này còn hào hứng hơn cả mình, bóp méo cả xương tay.
                             
                            Tất nhiên, theo bản năng thì phản ứng đầu tiên của mình là phủ nhận. Mình đã mở mồm, sẵn sàng thốt ra từ “không”.
                             
                            Nhưng rồi mình chợt nghĩ: Tại sao? Tại sao mình lại phải phủ nhận với Tina? Tina chắc chắn sẽ không nói với ai. Biết đâu cậu ấy còn giúp được mình ý chứ.
                             
                            Cuối cùng, thay vì nói KHÔNG, mình hít một hơi dài và nói: “Nếu cậu mà nói chuyện này với bất cứ ai, mình sẽ giết cậu, hiểu chưa? MÌNH SẼ GIẾT CẬU”.
                             
                            Tina đã làm một hành động rất kì quặc: cậu ấy buông tay mình ra và bắt đầu nhảy vòng quanh.
                             
                            “Mình biết mà, mình biết mà, mình biết mà,” – cậu ấy cứ vừa nói vừa nhảy tưng tưng lên. Sau một hồi cậu ấy ngừng nhảy và lại quay ra nắm lấy tay mình. “Mia ơi, mình luôn cho rằng 2 người bọn cậu mà thành thì sẽ là cặp đôi dễ thương nhất. Mặc dù mình cũng thích Kenny, nhưng cậu ta, cậu biết đấy…” – cậu ấy nhăn mũi nói tiếp – “… không phải là anh Michael.”
                             
                            Nếu như tối hôm qua mình còn cảm thấy rất lạ khi kể cho bố nghe về tình cảm của mình dành cho anh Michael, thì bây giờ chuyện đó không là gì cả, KHÔNG LÀ GÌ CẢ - nếu so với việc tâm sự với người bằng tuổi mình. Riêng chuyện Tina không phá lên cười ông ông rhay nói theo kiểu mỉa mai “Ừ, thế à” đã có ý nghĩa rất lớn, vượt quá cả sự mong đợi của mình.
                             
                            Và việc cậu ấy tỏ ra thấu hiểu – thậm chí là cổ vũ – tình cảm của mình dành cho anh Michael cũng đủ làm mình muốn vòng tay ôm chầm lấy cậu ấy ngay lập tức,
                             
                            Chỉ có điều mình không đủ thời gian làm việc ấy vì chuông sắp reo rồi.
                             
                            Thế nên mình chỉ biết nói: “Thật à? Cậu không nghĩ chuyện đó là ngốc nghếch à?”
                             
                            “Không hề!” – Tina vội xua tay nói – “Anh Michael rất hot. Và anh ấy lại còn là học sinh năm cuối nữa chứ.” – rồi cậu ấy bỗng ra chiều đăm chiêu – “Nhưng còn Kenny thì sao? Cả chị Judith nữa?”.
                             
                            “MÌnh biết,” – mình nói, vai hơi rũ xuống (đảm bảo bà mà có mặt ở đây là mình ăn ngay một cái đập đau điếng rồi)- “Tina, mình không biết phải làm sao nữa.”
                             
                            Tina nhíu mày suy nghĩ rất chăm chú.
                             
                            “Mình nghĩ mình đã đọc qua một quyển truyện có nội dung tương tự rồi. Mình nhớ quyển đấy có tên là Love’s Tender Storm. Giá mình nhớ được ra họ đã giải quyết mọi chuyện như thế nào…”
                             
                            Nhưng trước khi cậu ấy kịp nhớ ra thì chuông đã reo. Cả hai đứa mình đều bị muộn học.
                             
                            Không sao, mình cảm thấy hoàn toàn xứng đáng. Bởi vì từ nay ít ra thì mình không còn phải lo lắng một mình nữa. Đã có thêm một người cùng lo lắng với mình.
                             
                            #14
                              SBC

                              • Số bài : 878
                              • Điểm: 0
                              • Điểm thưởng : 0
                              • Từ: 25.06.2005
                              • Trạng thái: offline
                              RE: Princess Diaries 03-Meg Cabot 10.12.2009 11:38:00 (permalink)
                              0
                              Thứ hai, ngày 7 tháng 12 trong lớp năng khiếu và tài năng.
                               
                              Bữa trưa nay thật là một thảm họa.
                              Có vẻ như tất cả mọi người ở cái trường này đều được cập nhập chi tiết đến từng cử động của...cái lưỡi mình.Cứ ngỡ không còn gì có thể làm mình bất ngờ hơn được nữa.Nhưng hóa ra mọi chuyện còn tồi tệ hơn những gì mình có thể tưởng tượng.
                              Mình đã vô tình chạm mặt anh Michael ở quầy salát.Mình đang loay loay lấy món đậu nghiền quen thuộc hằng ngày thì thấy anh ấy đi tới lấy món thịt nướng (mặc dù mình đã nỗ lực hết sưc nhưng anh em nhà Moscovitze vẫn cứng đầu không chịu từ bỏ thói quen ăn thịt).
                              Anh ấy hỏi mình sao rôi và mình đáp lại được mỗi từ "Ổn".Chắc anh vẫn chưa quên được hình ảnh mình ngồi phun máu phì phì trên mặt sân băng ngày hôm đó ( hẳn mặt mình lúc đó trông " hay " phải biết.Vậy mà trước giờ mình vẫn tự hào là dù ở trong bất kỳ hoàn cảnh nào, mignh cũng giữ được dáng vẻ thanh cao và trong sáng trước mặt người con trai mình yêu).
                              Thế rồi mình quay sang hỏi, vì lịch sự thôi, về cuộc hẹn của anh ấy với nha sĩ sáng nay.Những gì xảy ra sau đấy hoàn toàn không phải là lỗi của mình.
                              Anh Michael kể với mình rằng anh ấy đã phải đi khoan răng và rằng môi anh ấy tới giờ vẫn còn cứng đờ vì thuốc tê.Sau " vụ án Mia và cái lưỡi " hôm vừa rồi thì mình hoàn toàn thấu hiểu cái cảm giác đau-muốn-chết mà anh Michael đã phải trải nghiệm.Gì thì gì răng với lưỡi cũng ít nhiều liên quan với nhau.Và như một cái máy,mình cứ vừa nghe vừa nhìn chằm chằm vào môi anh Michael - một việc mà trước giờ mình chưa bao giờ làm .Tất nhiên mình đã vài lần ngắm trộm anh Michael(ví dụ như những lần mình ngủ lại nhà lily và nhìn thấy anh ấy đi từ trong bếp mà ra không mặc áo sơ mi) nhưng quả thất là chưa bao giờ mình chú ý vào đôi môi, nhất là ở khoảng cách gần đến thế này.
                              Anh Michael có đôi môi thật đẹp! Đâu mỏng như môi mình!Không biết cảm giác được hôn lên đôi môi ấy sẽ như thế nào nhĩ? chắn hẳn mền mại lắm...
                              Trong lúc mình đang miên man suy nghĩ về đôi môi mền mại của anh Michael thì một trên vô cùng trớ trêu đã xảy ra: cái-người-không-nên-có-mặt-khi-đó...sớm không đến,muộn không đến,lại nhè đứng lúc mình đang chìm đắm trong viễn cảnh môi mình và môi anh Michael gặp nhau...mà xuất hiện.Đúng vậy,ngay khi mình tưởng như đã cảm nhận được sự ấm áp của nụ hôn nồng cháy giữa hai nhân vật chính - giống như trong mấy cuốn tiểu thuyết lãng mạn của Tina thường mô tả - thì ..ĐÚNG LÚC ĐÓ Kenny lượn ngang qua bọn mình với bữa trưa quen thuộc hàng ngày: một ly Coca và một chiếc bánh sandwich kem.
                              Mình biết Kenny không thể đọc được suy nghĩ của mình - vì nếu không lúc nãy hẳn cậu ấy đã phải chia tay với mình rồi - nhưng có lẽ cậu ấy cũng cảm nhận chút xíu những gì mình đang nghĩ.Do đó, cậu ấy không hề chào lại khi mình và anh Michael nói " xin chào ".
                              Đấy là còn chưa kể vụ " Ừm,OK " của mình khi cậu ấy gọi điện thoại đến " nói thẳng nói thật " ngày hôm qua.
                              Không hiểu Kenny có nhận thấy mặt mình đang đỏ rần rần lên không nhỉ? Nếu có chắc cậu ấy đã lờ mờ đoán ra có chuyện gì đó không bình thường giữa mình và anh Michael. Biết đâu chính vì thế mà cậu ấy không thèm chào mình? Mà co khi lúc đó trán mình phồng lên hai chữ " tội lỗi " cũng nên??? Bởi mình thực sự cảm thấy rất có lỗi mà.Còn không nữa...mình đứng đó nhìn đắm đuối vào môi người con trai khác...mộng mị xem cảm giác nếu được hôn lên đôi môi ấy thì sẽ tuyệt vời đến thế nào...trong khi người-thường-gọi-là-bạn-trai mình đi ngang qua ngay trước mặt.
                              Mình chết đi chắc sẽ bị nhốt dưới địa ngục chung chuồng với lũ con gái xấu xa mất.
                              Giờ mình mong muốn gì ư? Mình chỉ mong rằng tất cả mọi người thể đọc được suy nghĩ của Mia này.Nếu vậy ngay từ đầu Kenny sẽ bỏ ngay ý định hẹn hò với mình.Cậu ấy sẽ hiểu được rằng mình không hề nuôi nấng tình cảm trai gái với cậu ấy.Và Lilly sẽ không còn lăn tăn khắc việc mình vì không chịu để Kenny hôn.Cậu ấy sẽ hiểu lý do mình làm như vậy là vì mình yêu một người khác.
                              Nhưng ...rắc rối ở chỗ cậu ấy sẽ biết được người khác ấy là ai.
                              Và rồi "gười ấy" sẽ không bao giờ muốn nói chuyện với mình nữa.Bởi vì chả hay ho gi khi học sinh cuối cấp lại đi hẹn hò với học sinh mới vào trường.Đặc biệt khi hai đứa không thể đi đâu nếu không có vệ sĩ đi cùng.
                              Với lại mình gần như chắc chắn là anh ấy đang hẹn hò với chị Judith Gershner.Bởi vì ngay sau khi lấy một đĩa thịt nướng cao ngất, anh ấy khệ nệ bưng tới ngồi cạnh chị ấy.
                              Vậy là mọi chuyện đã rõ.
                              Mình ước gì Genovia ngay ngày mai chứ không phải chờ tới tận hai tuần nữa.
                               
                               
                               
                               
                              #15
                                Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                                Thay đổi trang: 12 > | Trang 1 của 2 trang, bài viết từ 1 đến 15 trên tổng số 16 bài trong đề mục

                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.

                                Chú Giải và Quyền Lợi

                                • Bài Mới Đăng
                                • Không Có Bài Mới
                                • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                                • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                                • Khóa (có bài mới)
                                • Khóa (không có bài mới)
                                • Xem bài
                                • Đăng bài mới
                                • Trả lời bài
                                • Đăng bình chọn
                                • Bình Chọn
                                • Đánh giá các bài
                                • Có thể tự xóa bài
                                • Có thể tự xóa chủ đề
                                • Đánh giá bài viết

                                2000-2020 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9