"Phút Bình Yên"!

Thay đổi trang: << < ..11 | Trang 11 của 11 trang, bài viết từ 151 đến 160 trên tổng số 160 bài trong đề mục
Tác giả Bài
PjetThu_ThojGjan

  • Số bài : 23
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 23.08.2010
  • Trạng thái: offline
RE: "Phút Bình Yên"! 25.12.2011 10:11:06 (permalink)
quy ơi, chúng ta sống và nghĩ về người khác nhiều quá phải không, hì để rồi ta quên đi mất sự tồn tại của chính bản thân mình sống vì người khác suy nghĩ về họ, rồi khi chỉ một câu nói bâng khua vô tình từ họ đã làm ta bị tổn thương, họ có biết ta đau đến nhường nào và đã phải chịu đựng những gì hay họ chỉ hẹp hòi quý trọng đến bản thân của họ, hì tâm sự của một kể yếu đuối rồi, giờ mình học được một cách nghĩ rất lạc quan mọi người sống thế nào thì mình sống thế đó, hi thích không quy, thứ mà tớ và quy có thể kiểm soát được đó chính là suy nghĩ và hành động của chính bản thân mình thứ mà chúng ta không thể kiểm soát được là suy nghĩ và hành động của người khác chính vì thế họ không chi phối được suy nghĩ của chúng ta, mặc kệ thôi, quy ơi đừng sống như thế mãi được không đừng mãi xoáy theo một quỹ đạo nào đó rồi chính bạn tự tạo cho mình một vòng tròn không lối thoát ai thương bản thân quy bằng chính quy chứ tặng quy một câu này này, quỷ chính là những gì quỷ nghĩ hãy sống và làm theo những gì mà trái tim quy mách bảo, chẳng ai hoàn hảo cả đúng không hì đứng dậy sau nhưng vấp ngã rồi tự hỏi ta đã được gì và mất gì từ những vấp ngã đó, tớ ghét chính bản thân mình hi yếu đuối quá nhưng rất vui chính vì mình có cuộc sống như thế mà mình mới biết quỷ hi không hối hận tý nào hết chúng ta thường không bộc lộ cảm súc ra bên ngoài để rồi khi đêm về lại mình ta suy nghĩ khổ lắm phải không, đôi lúc tớ cần một người hiểu bản thân tớ lắm nhưng lại nhút nhát sợ nói rồi họ lại chê tớ yếu đuối, từ sau khi anh tớ mất. tớ mất cân bằng trong một khoảng thời gian dài rồi chợt nhận ra tớ không thể sống như thế mãi rồi tớ thay đổi và giờ tớ đã làm được lạc quan hơn mạnh mẽ hơn hì nhìn khác lắm quỷ akm hãy cố gắng thay đổi giống mình nhá có gì khó khăn thì cứ pm mình hì coi như là đàn anh đi trước. sẽ có rất nhiều điều thú vị đấy
 
    quycotuoidan

    • Số bài : 549
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 23.03.2010
    • Nơi: Sao chổi
    • Trạng thái: offline
    RE: "Phút Bình Yên"! 23.03.2012 15:01:01 (permalink)

    Kỹ niệm 02 năm ngày gia nhập vào diễn đàn VNTQ.

    Thời gian qua rất nhiều "biến động" làm đầu óc rối tung rối mù lên,; sao ko phải là ai mà là tôi nhỉ?
    Nhiều lúc đầu óc tôi choáng váng, tôi cứ nghĩ rằng chắc mình sắp điên, hay thần kinh bị ức chế. Uhm, đúng vậy! Chắc nợ từ kiếp trước nên kiếp này bị người ta bám riết đây....trong vòng 6 tháng qua tôi thay đổi rất nhiều, thay đổi về cái nhìn thực tế của cưộc sống, thay vì ngày nào đó tôi đòi ăn chay niệm phật thì giờ đây tôi cố gắng sống vì 1 điều gì đó, có ý nghĩa hơn. Chắc tại tôi thương ông bà tôi quá nhiều nên tôi đã vượt qua điều tưởng chừng kết thúc cuộc đời tôi. Nếu ai đó nghe tôi nói thì đúng là hơi hoang đường, hơn nữa còn cho tôi là con hâm, khó tính. Uhm, cứ cho là vậy đi, hâm, khó tính đã là sao? Miễn là sống đúng với lương tâm mình là được, cũng may tôi là người phân biệt rỏ ràng trong công việc cũng như cưộc sống nên tôi đã "lái" chính mình, ko đánh mất chính con người mình. Tôi tự hào vì điều đó. Tôi không chạy đua theo cuộc sống hiện tại, nếu ai cho tôi lạc hậu hay "xưa rồi diễm ơi'' thì tùy. Còn hơn khối người sống giả tạo.
    hazzzzzzzzzz......... nhắc tới nhỏ bạn, đúng là nó làm cho tôi sốc, sốc đến nổi ko thể chấp nhận được, rồi cảm giác cứ xa lánh nhỏ dần dần...nhưng trong lòng luôn tự bảo :" t ah! Hãy cố gắng chấp nhận điều đó đi, hãy nghĩ rằng thời nay đại đa số là vậy..." cứ thế, cứ thế tự động viên tôi chấp nhận dần dần, cũng may hên cho nhỏ ko phải là em tôi chứ ko tôi chửi, tôi sẽ mắng cho 1 trận, nghĩ tới ruột gan cứ sôi sùng sục. Tức cái thằng lừa nó! Hôm qua thằng kia lại điện thoại nhờ nhỏ làm giấy tờ gì ở bệnh viện, tôi tình cờ nghe được, nên đã ' nhắc nhở" nhỏ trước: " Đối với loại con trai này ko cần tiếc nuối, ko đáng để tôn trọng - lừa tình, lừa tiền, chúng nó ko đáng 1 xu.......ko đáng để tiếp chuyện!".
    Không biết tôi nói hơi quá đáng hay không nhưng thú thật tôi rất ghét, ghét mấy kiểu đàn ông như vầy, kể cả nhỏ tôi cũng tức (....).
    Tôi là bà cô chăng?
    Ở đây mà còn " quản lý" cả thằng em họ và con người yêu của nó ở ngoài kia thì đúng là kinh thật. Hên là nhỏ người yêu của nó rất quý tôi và chịu khó nghe lời chỉ bảo, kể cả thằng em "khó ưa" cũng chịu khó nghe theo chị.Dì tôi rất tin tưởng tôi nên hể đi đâu cũng ''biệt phái" tôi đi cùng nó, như vầy Dì mới ko để bụng về nó. Uhm, trong nhà tôi là người thế đó, lúc nào cũng phải gương mẩu, cho dù tôi đã 27 tuổi đời, kể cả giờ hay sau này cũng thế cái nề, cái nếp tôi luôn ý thức được mình nên làm gì và phải làm gì. Nhiều lúc tôi cũng buồn lắm chứ, tôi cũng thiệt thòi nhiều về tình cảm, tôi đã phải hi sinh nhiều thứ để dành cho 2 chữ BÌNH YÊN.
    Với tôi giờ này chuyện tình cảm cá nhận không quan trọng, tôi sẽ gác nó lại 1 bên, tôi còn nhiều điều phải làm,. Thứ 1 tôi phải ' chèo lái' đứa em trai để cho nó vào Đại học, phải định hướng cho nó. Khi nó vào được rồi tôi mới yên tâm thở phào nhẹ nhõm, dâu sao trong gia đình tôi bây giờ nó vẫn nghe lời tôi nhất. Tôi vẫn luôn luôn đúng. Tôi ko ở với nó, từ lúc sinh ra tôi đã được sống trong một môi trường nghiêm khắc đến nổi "khó thở ", tôi quen thế rồi, còn với nó dẫu sao sống với ba mẹ vẫn thoải mái hơn nhiều, từ sự thoải mái đó tôi sợ nó sẽ "đánh mất" tuổi ăn học để giống như mấy thằng choai choai thời nay. Bởi thế ngày nào tôi cũng điện thoại động viên nó về học hành, về cuộc sống và cách đối nhân xữ thế....Còn hù doạ nó là hổng thi đậu Đại học thì sẽ " ko bao giờ gặp lại chị". Hên cho tôi là nó học giỏi còn nếu học dốt chắc cũng chết zở với nó, kiểu như tôi hồi xưa vầy, bất mãn với mọi thứ nên đã sao nhã việc học hành để đến giờ đang còn tiếc nuối? Thôi.............ko nghĩ tới nữa............
    Phải chăng tôi lại áp đặt nó? Muốn uốn nắn nó sống theo cách sống của mình như là ông bà tôi đã làm?...

    Tôi ví tôi là 1 trái khế chua, chua lắm, nhưng ko thể thiếu được trong các món ăn, nhất là các món canh chua, vị chua để khử mùi tanh của cá, thịt ... chính vì hương vị chua đó nên tôi mới có nét riêng của mình, chua của khế ko phải giống chua của chanh, hay của trái cốc, trái xoài....

    Từ những ngày cận kề hồi tết tôi bị khủng hoảng tinh thần, sống trong sự sợ hãi, nhưng cứ nghiến răng mà tìm cách vượt qua.....
    Nhưng..........có 1 chuyện tự nhiên đã đến với tôi, vào 1 dịp tình cờ tôi được chú kia giới thiệu cho 1 cậu bé học lớp 9 đang muốn bồi dưỡng môn văn để thi vào lớp 10 nên nhã ý mời tôi làm cô giáo cho nó. Từ chối gần chục lần, cuối cùng cũng phải nhận lời do nể người này, người kia... Hơn 10 năm đã qua, kiến thức về văn học bị mai một đi nhiều, tôi ko đủ tự tin đứng trước mặt 1 thằng bé vốn được tiếng học giỏi để giảng cho nó.........Vậy mà tôi đã trở thành cô giáo 2 tháng nay rồi đấy! Tôi tìm niềm vui trong việc giảng dạy cho nó. Giúp nó học tôi cảm thấy mình làm được 1 điều gì có ích cho đời, ước mơ của nó sẽ thi đạt vào trường kiến trúc, tôi ủng hộ cho nó. Hôm trước thấy nó mặc cái áo sơ mi đồng phục của trường, vai của chiếc áo đã bị sờn, ko biết do ba mẹ nó ko chăm chút cho nó hay vì nó cẩu thả đến thế? Nhà nó đâu đến nổi nào, thấy cũng khá giả mà sao để cho con bận áo quần gì kỳ vậy? Tôi đã mua tặng nó 1 chiếc áo sơ mi trắng, lúc nó nhận nó rất vui, công nhận thằng bé này ngoan thật, tôi coi nó như em trai của mình, chỉ mong nó học cho thật giỏi, vậy là đủ rồi.



    <bài viết được chỉnh sửa lúc 23.03.2012 15:52:47 bởi quycotuoidan >

    Hãy cho tôi một tinh cầu giá lạnh.
    Một vì sao trơ trọi cuối trời xa.
    Để nơi ấy tháng ngày tôi lẩn tránh.
    Những ưu phiền đau khổ với buồn lo

     
      quycotuoidan

      • Số bài : 549
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 23.03.2010
      • Nơi: Sao chổi
      • Trạng thái: offline
      RE: "Phút Bình Yên"! 28.03.2012 14:40:17 (permalink)

      NẾU MAI TÔI CHẾT

      "Tôi chết người ta có khóc không
      Có thương có nhớ có đau lòng
      Có thầm đứng lặng bên phần mộ
      Giữa khói hương trầm quyện gió đông


      Và tôi tự trả lời:

      Tôi chết người ta chẳng khóc đâu
      Ngoài sân chó vẫn sủa gâu gâu
      Trong nhà mèo vẫn vô tư ngủ
      Quán nhậu bợm say quắc cần câu

      Tôi chết chẳng ai phải luỵ sầu
      Mặt trời vẫn mọc khác chi đâu
      Người ta đi chợ đông vui quá
      Rộn rã nhà ai lễ rước dâu

      Mình tôi lạnh lẽo dưới mộ sâu
      Thê lương dế gáy khúc bi sầu
      Lá vàng lớp lớp rơi theo gió
      Phủ kín hồn tôi dưới đất nâu!!!


      Mai tôi chết ai là người xây nấm mộ
      Cỗ quan tài ai khóc tiễn đưa tôi
      Con đường cũ không còn tôi, ai bước?
      Gió mây chiều ai đón phủ hồn tôi...

      Mai tôi chết em có buồn không nhỉ
      Hay nở nụ cười khi có kẻ ra đi?
      Lá thư xưa em mang ra đốt hết
      Để được về nơi chín suối cùng tôi...

      Mai tôi chết xin em một điều thôi
      Thấp nén nhang cho người tình cũ
      Thêm giọt nước mắt ngày nào tôi đã khóc vì em
      Thêm một lần cho kẻ đã lìa xa


      Mai tôi chết em có buồn nuối tiếc
      Có âm thầm nhỏ lệ giữa đêm thâu
      Có yêu ai xin em đừng nhắc lại
      Chuyện tình mình xin để gió cuốn trôi..


      Nếu tôi chết ai là người rơi lệ
      Ai là người phủ mảnh vải niệm cho tôi
      Ai là người đau lịm cả bờ môi
      Vành tang trắng ai cài lên mái tóc.

      Nếu tôi chết ai là người bật khóc
      Ai là người thổn thức mãi vì tôi
      Ai là người sẽ nguyện ước chia phôi
      Sẽ nhớ mãi về một người bạc phước

      Nếu ngày mai.... cuộc đời ai biết được
      Sẽ có người :" phí nước mắt vì ta.. ?!"
      Sống làm chi để lúc phải đi xa
      Người chẳng nhớ, chẳng thương dù một phút

      Mà lẽ đời, có ai nào đâu biết
      Sống vì người, người ắt hẳn vì ta
      Hãy sống sao giữa trời đất bao la
      Sẽ có kẻ khóc thuơng người quá cố


      Mai tôi chết người có về không nhỉ?
      Thắp cho tôi một nén hương buồn
      Sẽ cho tôi một phút nước mắt tuôn
      Để cho tôi chết hồn không cô độc.

      Mai tôi chết người có về nhìn lại
      Kẻ si tình một thời mê mải
      Của một thời có kẻ khờ dại
      Ôm hình người trong mãi trái tim

      Nếu tôi chết ngàn người đua tiễn
      Tôi chỉ mong người sẽ đến cùng
      Dù không khóc nhưng xin đừng hờ hững
      Cho tôi xin một phút đừng vô tâm!


      Mai tôi chết, linh hồn màu tím
      Lá sầu thương tiếc rụng từng đêm
      Hồ soi bóng nguyệt, nước giao động
      Hạnh phúc còn đâu mộng êm đềm ?

      Tôi nằm đó nhìn đời bạc trắng
      Như tình mình phủ một màu tang
      Vẫn hờn trách người xưa không đến
      Thấp nén hương sầu, rồi sang ngang

      Người qua cầu, tôi còn lại đây
      Mộ xanh bia đá lạnh tháng ngày
      Côn trùng than thở nghe não ruột
      Đắp trên người ....nghìn hoa cỏ dại !

      Trời bây giờ, trời đã vào đông
      Tuyết rơi rạn nứt nắm mộ lòng
      Người không về dỗ tôi yên giấc
      Nên suốt đời tình là Số Không"



      Đời người được bao nhiêu năm? Sinh ra sống để làm gì?
      Tự nhiên mình cảm thấy là lạ, tình cờ đọc được bài thơ trên mình thấy buồn buồn. Đêm hôm qua mình ngủ ko trọn giấc, cái đầu cứ quay cuồng nhưng nhức, rất khó chịu, lẻ nào....?
      Mình ko biết, nhưng mình cũng đã đi kiểm tra sức khoẻ, bác sĩ nói đáng lo chứ ko đáng ngại

      Hãy cho tôi một tinh cầu giá lạnh.
      Một vì sao trơ trọi cuối trời xa.
      Để nơi ấy tháng ngày tôi lẩn tránh.
      Những ưu phiền đau khổ với buồn lo

       
        quycotuoidan

        • Số bài : 549
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 23.03.2010
        • Nơi: Sao chổi
        • Trạng thái: offline
        RE: "Phút Bình Yên"! 18.04.2012 21:44:00 (permalink)
        Đã 03 ngày rồi tôi không chợp mắt được 1 phút, thức trắng đêm vì lo nghĩ nhiều chuyện.
        uhm! Thôi kệ chúng nó, lớn rồi tự biết nên làm gì, mình có sống đến hết kiếp mà lo cho chúng nó được đâu. Dẫu sao cũng đã hết sức 'hàn gắn rạn nứt' cho 2 đứa. Cái sự thật của nhỏ bạn làm cho tôi choáng váng và không thể tin được, thằng bạn thì đang trong trạng thái lo lắng và mất ăn mất ngủ, đi nhờ người giúp đở, chúng nó lại tìm đến tôi. Thật sự tôi khá bị sốc ? Tôi nghĩ từ nhỏ tới giờ luôn ''chọn bạn mà chơi" giống như lời răn dạy của gia đình, làm gì cũng phải cân nhắc, bởi thế giờ nghe bạn bè thế tôi hơi chạnh lòng, buồn vì chúng rất nhiều, mong đó không phải là sự thật. Người ta ca " ghét của nào trời trao của đó" - có đúng thế ko? Sao tôi ghét gì thì toàn bị gặp những chuyện ko lấy gì thích thú đến thế? Đúng vậy, từ cuối năm ngoái tới giờ tôi toàn đón nhận những tin giật gân" từ đâu đâu ấy. Trong người bực bội đôi phần, ko sao nghĩ thông hơn được nữa. Cố gắng từng nào thì càng mệt mỏi bấy nhiêu, nhiều lúc cũng chẳng hiểu vì sao?
        Giờ đây đang ngồi gõ mấy chữ này đầu óc cứ căng lên hết thảy, mắt thì mờ tịt........
        Người gầy đi trong thấy, ăn uống nhiều hơn nhưng thay vào đó nghĩ ngợi nhiều hơn, nói ko nghĩ nữa mà ko tài nào được.
        Chuyện thì nhiều nhưng chẳng buồn nói với ai, lặng lẻ sống qua ngày, thôi đến đâu hay đến đó.........!

        Hãy cho tôi một tinh cầu giá lạnh.
        Một vì sao trơ trọi cuối trời xa.
        Để nơi ấy tháng ngày tôi lẩn tránh.
        Những ưu phiền đau khổ với buồn lo

         
          quycotuoidan

          • Số bài : 549
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 23.03.2010
          • Nơi: Sao chổi
          • Trạng thái: offline
          RE: "Phút Bình Yên"! 14.05.2012 22:07:40 (permalink)
          Đã gần 1 tháng nay không vô diễn đàn 'than thở'. Dạo này mệt mỏi cực độ, suy nghĩ nhiều người trở nên xanh xao và sức khỏe yếu, người gần như không có sức sống.
          Chẳng có gì để phải suy nghĩ hay bận tâm về cái người " cứng đầu" đó. Thật ra cuối cùng chính người đó làm cho mình trở nên tàn nhẫn và lạnh lùng hơn, và cách đối xữ của mình với người ta có phần quá đáng hơn, âu cũng phải là thế. Chuyện này coi như tạm thời đứng im tại đây, chết chóc gì mặc người ta, có cái mạng giữ ko nổi lấy đâu người khác giúp được? Ai cũng có cuộc sống và những suy nghĩ riêng cho bản thân mình, huống hồ gì người ta chính chắn về mọi thứ hơn mình gấp mấy lần, chỉ mỗi việc cân bằng cái tư tưởng mà cũng ko xong thì chỉ có ''đi chân đất". Mình hơi quá đáng, mình biết vậy, nhưng kệ. Than ôi trách phận làm sao được, có người bảo mình là làm khổ nhiều người, mình chẳng biết khổ nổi gì? Tại người ta chứ bộ, ai biểu để ý tới mình làm gì trong lúc đó mình là 1 đứa ko có cảm xúc, với ai cũng vậy, mình có cái tính ghét gì là ghét đến xương tủy thì thôi, giờ đây cũng vậy, mình ghét, mình ghét .......,
          Hôm nay đã thanh toán hết tiền, xe mới cũng lấy về, nhẹ nhõm đi đôi chút, sáng nay đi tiêm phòng viêm gan B mà cái thằng thực tập ở bệnh viện nó lấy ven gì mà bị vỡ chảy máu tùm lum, chán quá! Hai tay giờ đau nhức hết cả lên...đã thế hôm qua còn mang búa ra đập cái thềm cho bớt dóc để cho xe chạy khỏi bị vướng mất hết buổi trưa ko ăn, ko uống gì, tay thì bỏng hết....ôi thấy mà chán quá đi mất.
          Giữa tháng 6 này công việc xong xuôi cũng định đi đâu đó 1 chuyến cho người thanh thản bớt, ko biết nên đi đâu bây giờ? Định đi Phú Quốc nhưng chưa biết thế nào? Nghe người ta biểu đường xa phải đi tàu lửa lại ko muốn đi tẹo nào.
          Sao bữa này sút kg dữ thiệt, áo quần mặc rộng hết. Cổ như cổ cò ý. Với lại bữa này ko muốn nghe điện thoại của bất cứ ai, máy trong tình trạng nằm trong tủ, trong túi xách, nhắn tin, nhắn tiếc cũng biệt lun, tình trạng bây giờ là đang nằm ngoài vùng phủ sóng, lên net cũng thưa dần. Chỉ muốn được yên thân, ko muốn ai khuấy rối hết, càng ngày càng sống khép mình rồi thì chứng trầm cảm cũng nặng dần, có khi die lúc nào ko biết. Hình như cuộc sống mình chưa được 1 ngày nào BÌNH YÊN, 1 ngày nào VUI VẺ hết.
          Thôi hôm nay than xíu từng này đủ rùi, đi ngủ thui à, mà quên mình đang còn nợ thư quán 1 cuốn truyện, phải ráng đánh cho xong mí được. hic

          Hãy cho tôi một tinh cầu giá lạnh.
          Một vì sao trơ trọi cuối trời xa.
          Để nơi ấy tháng ngày tôi lẩn tránh.
          Những ưu phiền đau khổ với buồn lo

           
            quycotuoidan

            • Số bài : 549
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 23.03.2010
            • Nơi: Sao chổi
            • Trạng thái: offline
            RE: "Phút Bình Yên"! 20.06.2012 11:12:16 (permalink)
            Ôi ..........mệt mỏi ...................sau chuyến đi Phú Quốc 4 ngày.
            Giờ người cứ vật vờ, chưa tìm lại được phương hướng. Đi du lịch cho thoải mái đầu óc mà cuối cùng lại như thế này đây?


            Hãy cho tôi một tinh cầu giá lạnh.
            Một vì sao trơ trọi cuối trời xa.
            Để nơi ấy tháng ngày tôi lẩn tránh.
            Những ưu phiền đau khổ với buồn lo

             
              quycotuoidan

              • Số bài : 549
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 23.03.2010
              • Nơi: Sao chổi
              • Trạng thái: offline
              RE: "Phút Bình Yên"! 08.10.2014 15:43:21 (permalink)
              Thế là hơn 02 năm mới quay trở lại Thư quán.
              Nhớ mọi người quá hà
              Xúc động chẳng biết nói gì hơn lầm lủi bước ra, bước vào í à
               

              Hãy cho tôi một tinh cầu giá lạnh.
              Một vì sao trơ trọi cuối trời xa.
              Để nơi ấy tháng ngày tôi lẩn tránh.
              Những ưu phiền đau khổ với buồn lo

               
                Ct.Ly

                • Số bài : 21366
                • Điểm thưởng : 0
                • Trạng thái: offline
                RE: "Phút Bình Yên"! 08.10.2014 20:43:32 (permalink)
                1 năm ã thấy dài đăng đẳng, mà quý cô bỏ nhà đi đâu cả hơn 2 năm, tưởng là" có kẻ theo chồng bỏ cuộ chơi " chứ
                 
                Welcom Quý cô trở lại cái căn nhà bé nhỏ màquý cô đã lập ra, vào đây vui với con chữ cho lòng dịu đi nhữg cơn phiền muộn hay chia sẽ những đam mê hay vui mưng của mình cùng mọi người
                 
                Chúc quý cô sẽ không bị lạc đường khi trở về con đường xưa hén hihihi
                 
                 




                 
                  quycotuoidan

                  • Số bài : 549
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Từ: 23.03.2010
                  • Nơi: Sao chổi
                  • Trạng thái: offline
                  RE: "Phút Bình Yên"! 30.11.2016 13:03:49 (permalink)
                  Lâu quá QC mới ghé VNTQ 
                  Vô nhà mình đọc lại những gì mình viết mới cảm nhận được rằng đã có thời gian mình thực sự "sửu nhi" đến thê  hihi
                   





                  Hãy cho tôi một tinh cầu giá lạnh.
                  Một vì sao trơ trọi cuối trời xa.
                  Để nơi ấy tháng ngày tôi lẩn tránh.
                  Những ưu phiền đau khổ với buồn lo

                   
                    quycotuoidan

                    • Số bài : 549
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Từ: 23.03.2010
                    • Nơi: Sao chổi
                    • Trạng thái: offline
                    RE: "Phút Bình Yên"! 12.09.2017 22:20:42 (permalink)
                    Lâu rồi không vô thư quán!
                    Thực sự bây giờ trong tâm buồn lắm mới lết vào đây. 
                    Khoảng thời gian vừa qua thật ngột ngạt với mình. Mình không nghĩ mình là người "nhẫn tâm" để đưa ra quyết định đó.
                    Mình đã buông bỏ tình cảm dành cho một người bằng sự trân quý gần như trọn vẹn. Mới hơn 365 ngày, người vội ra đi, rồi giờ đây người cưới vợ. Trong lúc đó mình vẫn luôn mong ngống và chờ đợi với niềm tin mãnh liệt.
                    Vâng! Mình đã sai, mình cứ nghĩ rằng chỉ cần dành tình cảm chân thành, sự quan tâm lo lắng cho một người bằng tất thảy con tim thì dù có xa cách, có khó khăn như thế nào người đó cũng quay về với mình?
                    Mình ngu ngốc thật đấy! Cái thời bây giờ là như thế, có lẻ ko còn 1 ai có kiểu tình yêu chung thuỷ như mình nữa chăng?
                    Sự mâu thuẩn luôn hiện hữu. Chia tay nhưng vẫn luôn dành tc cho người ta rất trọn vẹn, nhưng ko quên chờ đợi một điều kỳ diệu.
                    3 hôm nay, vô tình nhìn tấm hình cưới của người với cô gái kia, lòng mình tan nát. Mình rất sốc. Người đó vẫn bình thản với mình bằng cách ko up một thứ gì lên fb, thậm chí ko like tấm hình cưới mà cô gái kia up lên.
                    ...
                    Thật sự giờ đây tim mình rất đau, nhưng cũng ko dám chia sẻ với ai dù nửa lời. Âm thầm lặng lẻ, sáng tới cơ quan làm việc, sau 1 ngày mệt mỏi, quấn quần trong núi việc mình lại quay về nhà chăm Mẹ của mình đang ốm.
                    Từ nhỏ mình sống 1 mình quen rồi, tự độc lập, tự lo mọi thứ, nên nhìn vào ai cũng thấy mình rất mạnh mẽ, nhưng thật ra tim mình, con người mình cũng yếu đuối lắm. Mình cũng cần 1 bờ vai để tựa, một trái tim đủ sưởi ấm mình trong cuộc sống hằng ngày.
                    Nhưng có lẻ số mình ko được may mắn, "mồ côi" cha mẹ từ nhỏ, sống với ông bà, yêu đương thì cấm đoán, mọi thứ đều bị kiểm soát và áp đặt, nhưng đến khi gặp người đó, mình đã mở rộng lòng đón nhận, và gửi gắm tình thương bằng sự đồng cảm xuất phát từ tâm can mình.
                    Mình cứ nghĩ người đó sẽ hiểu mình.
                    Nhưng rốt cục lại là không! 

                    Hãy cho tôi một tinh cầu giá lạnh.
                    Một vì sao trơ trọi cuối trời xa.
                    Để nơi ấy tháng ngày tôi lẩn tránh.
                    Những ưu phiền đau khổ với buồn lo

                     
                      Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                      Thay đổi trang: << < ..11 | Trang 11 của 11 trang, bài viết từ 151 đến 160 trên tổng số 160 bài trong đề mục

                      Chuyển nhanh đến:

                      Thống kê hiện tại

                      Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

                      Chú Giải và Quyền Lợi

                      • Bài Mới Đăng
                      • Không Có Bài Mới
                      • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                      • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                      • Khóa (có bài mới)
                      • Khóa (không có bài mới)
                      • Xem bài
                      • Đăng bài mới
                      • Trả lời bài
                      • Đăng bình chọn
                      • Bình Chọn
                      • Đánh giá các bài
                      • Có thể tự xóa bài
                      • Có thể tự xóa chủ đề
                      • Đánh giá bài viết

                      2000-2017 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9