Kiểu:
Xin chào !

 TRANG THƠ NGUYỄN LƯƠNG TUẤN

Thay đổi trang: < 1234 | Trang 4 của 4 trang, bài viết từ 46 đến 50 trên tổng số 50 bài trong đề mục
Tác giả Bài
Nguyễn Lương Tuấn

  • Số bài : 173
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 15.03.2011
  • Trạng thái: offline
Re:TRANG THƠ NGUYỄN LƯƠNG TUẤN 09.04.2019 20:40:15 (permalink)
0
CHỢ DINH TỰ TÌNH KHÚC
Yên tĩnh dòng sông vẫn nhẹ trôi
Bến đò đợi mãi khách sang sông
Linh hồn ai đó chiều nay mộng
Như tiếng thở dài khách mãi trông
Gia Hội Chi Lăng mấy bến đò
Mà sao bến cũ vẫn hoài trông
Con đò lướt vội không ai gọi
Tìm mãi đâu đây ánh mắt chờ
Từ cửa nhà tôi nhìn xuống bến
Tôi đợi con đò đưa khách sang
Đò ơi chiều nay không thấy bóng
Thèm lắm bánh bèo Nam Phổ qua
Bến đò Chợ Dinh xóa sổ rồi
Con đường xuống bến có còn đâu 
Nơi đây cỏ dại che phủ hết 
Cùng với nhà nhà chắn dọc ngang
Tôi đã lần theo dấu vết xưa
Nhớ từng khuôn mặt rất thân thương
Hòa cùng giọng nói vang vang nhẹ
Từng cuộc đời ấy quá vấn vương
Vẫn nhớ liền bên trái sát sông
Là nhà ông Hòa có lò vôi
Mặc dù ông còn là cảnh sát
Khi ông ra đường thật uy nghiêm
Lên phía trên này sát Chi Lăng
Vườn đất quá rộng nhà ông Nho
Vẫn nhớ tiếng kinh kèm chuông mõ
Ban đêm vẫn thoảng vọng bên tai
Ngoài ra bên phải từ dưới bến
Vợ chồng ôn Bộ sống ấm êm
Không gian quá rộng cùng cây trái
Đặc biệt cây đào với khế ngon
Tôi vẫn được mệ để dành cho
Mỗi khi tôi rãnh chạy qua chơi
Ở trên góc đường nhà bác Oanh
Là con ôn Bộ tánh bất thường
Ngôi nhà rộng lớn thênh thang quá
Chiếm cả bề ngang một đoạn đường
Vẫn nhớ bác Biên bên chợ Nọ
Thuê nhà của bác sống nghề may
Cha vẫn cho qua may quần áo
Hai lần lễ tết lệ hằng năm
Còn nữa hai quán về Bãi Dâu
Ấy quán Mụ Liên, quán Cô Tư
U chao những món ngày xưa ấy 
Vẫn còn dư vị mãi trong tôi
Lên chút trên này đường Chi Lăng
Những bác láng giềng như ruột thịt
Ấy nhà chú Hượt em bác Oanh
Tiếp theo bác Uyển rồi bác Siêu
Rồi nhà bác Dẫn cách hàng rào
Nhớ quá đi thôi những đêm hè
Chơi trò trốn bắt thật vui thay
Thoáng nhìn nhà bác chợt lâng lâng
Nam nữ Phật tử đang tụng niệm
Hương trầm lan tỏa chốn thần tiên
Phía bên nầy đường nhớ nhiều lắm
Nhớ mùa cúng xóm đình chợ Dinh
Nhớ tiềng phèn la gióng bên tai
Nhớ buổi họp xóm lời qua lại
Như còn văng vẳng mới hôm qua
Và đây là nhà bác Quảng Ngô
Mặt tiền là quán bán đủ đồ
Căn thờ sân rộng như biệt phủ
Kế đến nhà ở hun hút sâu 
Kỷ niệm nhà bác vẫn nhớ hoài 
Những đêm sau tết đi theo cha
Ngồi bên cạnh ông xem đánh bài
Hai mắt nhắm tít không dám la
Còn nữa ngôi nhà đại úy Biên
Phía sau vườn rộng nhiều cây trái
Học trò của cha vẫn phá hoài
Một hôm đại úy qua mách bố
Ôi thôi thế là bị ăn đòn
Chuyện xóm Chợ Dinh cứ còn dài
Nhắc hoài nhắc mãi vẫn chưa xong
Làm sao quên được người xưa ấy
Như sống cùng tôi chung một nhà
Ôi thời thơ ấu sao vui thế
Kỷ niệm như còn mới đây thôi
Những lần chơi căn chơi tàu bay
Những đêm trốn bắt chạy lung tung
Có khi ngồi học cùng cô bạn
Dưới ánh đèn đêm thật dịu dàng
Xin nhắc các bạn cùng trang lứa
Một thời chơi, học thật quý thay
Nào Thảo, Hảo, Tú bên xóm ấy
Lại thêm Phước, Thú và anh Đại
Ở phía đường sau Ôn Như Hầu
Nhắc lại sao lòng thấy lâng lâng
Những người cùng tôi thời xưa ấy
Kẻ mất người còn thật hiếm thay
Thế hệ của tôi tuổi thất thập
Trông nhìn hiện thực thấy quặn đau !

 
 
#46
    Nguyễn Lương Tuấn

    • Số bài : 173
    • Điểm: 0
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 15.03.2011
    • Trạng thái: offline
    Re:TRANG THƠ NGUYỄN LƯƠNG TUẤN 05.05.2019 11:02:27 (permalink)
    0
    LỚP HỌC ĐẦU TIÊN
    Khu vườn cây xanh hoa trái trên cành
    Lớp học thân thương cô Bích dịu dàng
    Nơi chốn ấy không bao giờ quên được
    Mỗi đứa học trò mỗi trình độ khác nhau
    Cô vẫn dạy rất nhẹ nhàng kiên nhẫn
    Cô ơi cô đó là lớp học đầu tiên
    Nhớ, nhớ mãi giờ ra chơi thích thú
    Chơi rồng rắn hát bài con voi
    Những cặp mắt sáng những nụ cười tươi
    Cô tạo dựng một thiên đường bé nhỏ
    Ngày ấy xưa rồi tuổi còn non dại
    Ôm cặp đến lớp lòng vui hớn hở
    Thích gặp bạn bè thích giọng nói yêu thương
    Âm thanh ngọt ngào lời cô còn vẳng
    Ánh mắt nụ cười các bạn của tôi
    Vậy mà đã trên 60 năm !
    Trên 60 năm rồi ! Giòng đời trôi chảy
    Cô Bích và trò tan tác mỗi phương
    Nhưng vẫn không quên
    Không làm sao quên được
    Nơi chốn ấy
    Dễ thương quá - bướm vàng bay lượn
    Con đường đi chỉ cách đoạn ngắn
    Chi Lăng quẹo phải gặp Kiệt Cây Gòn
    Lối nhỏ ấy hai bên nhà vườn
    Hàng rào chè tàu xanh mướt thẳng hàng
    Ôm cặp bước mà lòng mong đợi
    Gặp được cô bạn hay dúi cho hột ô mai
    Cùng đi trên đường chuyện vãn huyên thuyên
    Vẫn nhớ hoài
    Đôi mắt nào sáng miệng cười hớn hở
    Kể chuyện bạn bè đứa nọ đứa kia
    Đứa ở dơ bị khẻ thước vào tay
    Đứa không thuộc bài bị mách cô phạt quỳ
    Đang thao thao bỗng nhiên dừng lại
    Mắt mở to nhìn qua phía mình
    Răng không nói im mãi như rứa
    Mình chỉ trỏ vô ngôi nhà có cửa sổ
    Rồi trả lời hôm qua bỗng bắt gặp
    Cái lưng trần của một người không mặc chi
    Đứng soi gương xây lưng ra ngoài
    Bạn sững sờ đôi mắt sáng tròn xoe
    Sướng quá rồi thấy được người ta
    Nhưng mà nì ! ấy có thấy cái nớ
    Mình cắc cớ hỏi lại là cái chi ?
    Bạn ấy nói là cái ni nì
    Rồi chỉ vô mình
    Ở dưới ấy không chút thẹn thùng
    Ôi dễ thương là thời thơ dại
    Rất ngây thơ mà cũng rất dễ thẹn
    Để nét hồng phơn phớt trên má ai
    Vẫn nhớ quá con đường kiệt ấy
    Nhớ từng ngôi nhà
    Nhớ từng cái tên
    Bác Sáu, bác Hoa, bác Mai, anh Mão
    Và các bạn tên một vài người
    Ấy Toản, ấy Nghệ, ấy Hảo, ấy Tùng
    Lẽ cố nhiên còn nhiều nhưng quên hết
    Thế nhưng vui quá hôm kia bỗng gặp
    Ở trên Phây một bạn tên Chi
    Bạn ấy nói xưa học lớp vở lòng
    Bạn ở gần trường tiểu học Phú Mỹ
    Về học với cô Bích ở kiệt Cây Gòn
    Và cũng nhớ ông Hoa thợ nề
    Chỉ có thế mà sao lòng xúc động
    Như gặp được người thân thiết lâu ngày
    Ấy mới biết những kỷ niệm ngày xưa
    Thời bé tý đã ăn sâu vào huyết mạch
    Không bao giờ, không bao giờ quên được bạn ơi !
    <bài viết được chỉnh sửa lúc 05.05.2019 11:12:51 bởi Nguyễn Lương Tuấn >
     
    #47
      Nguyễn Lương Tuấn

      • Số bài : 173
      • Điểm: 0
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 15.03.2011
      • Trạng thái: offline
      Re:TRANG THƠ NGUYỄN LƯƠNG TUẤN 12.07.2019 09:16:42 (permalink)
      0
      NƠI CHỐN ẤY KHÔNG CÒN
      Trời sáng quá, một màu trắng xóa
      Xa rất xa thấp thoáng ánh cầu vồng
      Có bóng ai như dáng mẹ về
      Bên cửa sổ nhìn con mắt ngấn lệ
      Mẹ sầu thảm đôi tay dài chới với 
      Con trong này khóc thét mẹ ơi
      Sao mẹ không vào vẫn đứng ngoài hiên
      Con xa quá một đời thương nhớ mẹ
      Mẹ bỏ đi khi con 9 tháng tuổi
      Hình hài bé nhỏ ký ức mịt mờ
      Con chỉ hình dung mẹ khi đi cùng chị 
      Đến bến đò Doi qua một chuyến đò
      Ở đó có dì, ôm nựng cháu yêu
      Thời gian trôi dạt, ký ức ngút ngàn
      Con nhớ mẹ
      Nhớ nơi chốn ngày xưa
      Đường Ôn Như Hầu đi ra Nghĩa địa
      Cồn Mồ ngày ấy, 
      Nơi mẹ nằm cây cỏ ngát xanh 
      Chị và con vẫn đến ngồi bên mộ mẹ
      Mơ ước một đời thấy bóng mẹ yêu
      Giờ đây chị không còn, 
      Cồn Mồ đã xóa sổ
      Con một mình tuổi già tóc bạc
      Vẫn nhớ mẹ … như ngày con còn bé dại
      (Để nhớ ngày giỗ mẹ)








       
       
      #48
        Nguyễn Lương Tuấn

        • Số bài : 173
        • Điểm: 0
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 15.03.2011
        • Trạng thái: offline
        Re:TRANG THƠ NGUYỄN LƯƠNG TUẤN 19.07.2019 07:23:22 (permalink)
        0
        NGƯỜI VỀ BỖNG NHỚ
        (Gửi về ngôi trường Hòa Vang,trước 75)

        Chiếc bóng mịt mờ bỗng thoáng qua
        Âm vang tiếng nói vọng bên tai
        Nửa quen nửa lạ chút ngờ vực
        Người hỏi nhớ không, đố biết ai?
        Thì giọng nói xưa quên được sao
        Hòa Vang ngày ấy rộn ngày vui
        47 năm rồi ...
        Ngôi trường cũ
        Người về kỷ niệm bỗng mới toanh
        Chân bước nhẹ êm dãy hành lang
        Tay cầm ống nghiệm áo choàng vai
        Nụ cười giọng nói hồn nhiên quá
        Bỗng chốc níu lại bóng ngày xanh !
        Gặp lại người xưa, không thấy xưa
        Cười tươi phong thái vẫn hồn nhiên
        Thanh xuân một thưở đầy nhiệt huyết
        Bốn mấy năm rồi ngỡ mới đây
        (18.7.19)
         
        <bài viết được chỉnh sửa lúc 19.07.2019 07:25:42 bởi Nguyễn Lương Tuấn >
         
        #49
          Nguyễn Lương Tuấn

          • Số bài : 173
          • Điểm: 0
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 15.03.2011
          • Trạng thái: offline
          Re:TRANG THƠ NGUYỄN LƯƠNG TUẤN 8 giờ (permalink)
          0
          GIÀN TI GÔN NĂM XƯA

          Chợt nhớ Giàn Ti Gôn
          Cho bóng mát sân thượng
          Mà cha bỏ công trồng
          Quanh năm hoa đỏ hồng 
          Mấy chị ngoài Phú Hậu 
          Vẫn thường vào cắt, hái 
          Kết thành bó thơm nồng
          Như trái tim yêu thương
          Như nụ cười ánh mắt
          Đẹp dịu dàng tha thiết
          Của các chị ngày nào.
          Sao tôi vẫn nhớ hoài
          Kỷ niệm như mới đây
          Ôi những người xưa ấy. 
          Chẳng thể còn một ai
           
          <bài viết được chỉnh sửa lúc 8 giờ bởi Nguyễn Lương Tuấn >
           
          #50
            Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
            Thay đổi trang: < 1234 | Trang 4 của 4 trang, bài viết từ 46 đến 50 trên tổng số 50 bài trong đề mục

            Chuyển nhanh đến:

            Thống kê hiện tại

            Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

            Chú Giải và Quyền Lợi

            • Bài Mới Đăng
            • Không Có Bài Mới
            • Bài Nổi Bật (có bài mới)
            • Bài Nổi Bật (không bài mới)
            • Khóa (có bài mới)
            • Khóa (không có bài mới)
            • Xem bài
            • Đăng bài mới
            • Trả lời bài
            • Đăng bình chọn
            • Bình Chọn
            • Đánh giá các bài
            • Có thể tự xóa bài
            • Có thể tự xóa chủ đề
            • Đánh giá bài viết

            2000-2019 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9