HƯƠNG ĐỜI- truyện dài

Thay đổi trang: < 12 | Trang 2 của 2 trang, bài viết từ 16 đến 17 trên tổng số 17 bài trong đề mục
Tác giả Bài
sen dat

  • Số bài : 2830
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 29.03.2008
  • Trạng thái: offline
Re:HƯƠNG ĐỜI- truyện dài 01.03.2017 17:49:47 (permalink)
Chương 16
Hiền hốt hoảng bỏ chén xuống ôm lấy bờ vai mẹ giọng lo lắng: _Má lại lên cơn đau à? Má có nhớ uống đủ thuốc không? Má dựa vào con nè má, cứ từ từ nhẹ nhàng má ơi, không sao đâu, con sẽ đỡ má vào trong nằm nghỉ. Để ba cái chén dĩa đó chút con dọn cho.
Nói xong Hiền xốc mẹ lên thật nhẹ nhàng. Sau khi đặt mẹ vào giường ngay ngắn anh vội chạy đi tìm hộp thuốc, mở ra nhìn vào tính nhẩm rồi gật gù: _Con kiểm tra số thuốc ngày hôm nay má phải uống. Má uống thuốc buổi sáng vậy là đủ rồi!
Nói xong Hiền quỳ xuống bên giường đưa tay vén hai bên tóc mai của mẹ thì thào :Không sao đâu má, má nằm nghỉ chút là hết mệt thôi mà!.
Anh lấy cái khăn mỏng đắp cho mẹ, cúi xuống hôn thật nhẹ lên trán bà.
Bà Chín âu yếm nhìn thái độ ân cần cuống quýt của con, cố ghìm tiếng nấc lắp bắp:_Má không sao đâu, con ra ăn cho xong bữa đi con!
Dứt lời bà vội quay mặt vào trong để giấu những giọt nước mắt đang chực trào ra. Thái độ chăm sóc ân cần của con trai càng làm bà bối rối. Bà thương con lắm, thương nhưng lại sợ mất con, nên bà muốn giấu kín mãi mãi không muốn cho con biết sự thật. Có thể bà ích kỷ nhưng bà không thể chịu được khi nghĩ đến mai kia lỡ đâu con tìm được gia đình biết được sự thật, tình cảm của con sẽ ra sao? Nhất định tình cảm ấy sẽ bị san sẻ. Cảm giác đó thật khó chịu. Bà nghĩ Hiền đến với bà như cái duyên trời cho bù đắp lại tất cả những đau đớn mất mát bà phải gánh chịu trong một thời gian dài trước đó.
Bà đã từng có một thời son trẻ lăn lộn khắp chiến trường miền nam với tất cả những cuồng say của tuổi đôi mươi. Vận chuyển tiếp tế lương thực, làm công tác giao liên trong chiến khu. Cùng đồng đội bà đã trải qua những tháng ngày đầy ước mơ khao khát. Núi rừng sông suối những đường hầm tối đen nhiều ngóc ngách chính là tuổi trẻ của bà.
Đoàn quân kháng chiến như một dòng nước xuôi từ thượng nguồn miền bắc chảy miệt mài qua nhiều ghềnh thác suối khe, khi ẩn khi hiện, chập chờn trong rừng sâu núi thẳm để rồi được dòng quân nam bộ chào đón tiếp ứng nơi cuối con đường mòn huyền thoại. Rồi dòng quân lại mau chóng hòa nhập lan tỏa về mọi hướng, từ Bình Long Phước Long qua Tây Ninh ngược lên Đồng Nai…tiến về Sài-Gòn.
Những ngày tháng ấy, trong khí thế sùng sục đấu tranh thường chỉ có gian nan mồ hôi và nước mắt vẫn có những khoảnh khắc ngọt ngào kỳ lạ!
Cánh rừng xanh ngút ngàn, những vạt cỏ lung linh hoa dại, nơi gặp gỡ hẹn hò. Bà gặp ông ở đó. Nhận lời yêu thương ở đó. Rừng xanh, cỏ cây hoa dại đã chứng kiến tình yêu của hai người.
Cũng ở đó bà đã từng bao lần một mình chờ đợi để rồi được nghe trái tim nóng bóng lên tiếng. Những khát khao của một người vợ trẻ, một người mẹ trẻ đã được thỏa mãn, trở nên ăm ắp tràn đầy vỡ òa theo tiếng cười thả buông giữa núi rừng, mặc cho bom rơi đạn nổ, nguy hiểm chực chờ-
Một buổi sáng được tin đoàn quân của chồng sẽ về trước khi rẽ về vùng chiến khu D, bà sốt ruột ra tận quãng rừng xanh để đón, lòng khấp khởi một điều hạnh phúc nhất trong đời. Bà đã thụ thai được hơn ba tháng. Bà nhớ hôm ấy trời im gió, không mưa chỉ có một điều giờ bình tĩnh nhớ lại dường như lúc ấy khung cảnh rừng xanh có gì hơi khác lạ, cỏ cây có màu tai tái rầu rầu?.
Thế nhưng những hồ hởi của người phụ nữ lần đầu tiên biết mình sắp làm mẹ khiến khung cảnh trước mắt trở nên sáng bừng tươi vui. Tin vui vừa đưa ra, bà nghe tiếng chồng cười như nắc nẻ, ông nắm lấy tay bà dẫn đến một khe suối gần đó, rồi để bà trên bờ, ông lội ra giữa dòng hái những bông hoa vàng e ấp bên lèn đá dâng tặng vợ bằng cả hai tay.
Khu rừng xanh khi ấy là của hai người. Lon cháo ghi gô được ông nấu ngay tại chỗ để đãi bà chỉ với vài ba con cá suối nho nhỏ cùng vài cọng lá tàu bay nhưng sao vị cứ ngọt lừ. Rừng xanh nghe tiếng bà hát. Không còn những lời ca hùng hồn sùng sục khí thế đấu tranh. Nằm trên cánh võng mắc giữa rừng, một tay để trên bụng, bà cảm nhận sự sống đang khiến da bụng mình chuyển động.
Xúc động quá bà cúi xuống vuốt ve nói nựng trỏng không: “Con của má đó à? Coi kìa quậy dữ hôn?. Mới ăn cháo giờ đói rồi sao?.”
Sự sống cục cựa mạnh hơn khiến bà nhăn mặt nhưng vẫn khúc khích cười nhìn ông nói đùa: “Anh coi nè, nó chưa ra đời mà coi bộ nó cũng thích đấm đá dữ đa!”.Ông hốt hoảng hỏi nhỏ: “Em đau hả?”. Bà lắc đầu đáp: “Đau mà hạnh phúc anh à! Tự nhiên thôi! Đây là dấu hiệu thai khỏe. Con nó máy đó mà!”. Rồi bà cất tiếng ru . Giọng bà man mác giữa không gian xanh lá:
Bồng bồng con nín con ơi
Dưới sông con cá lội, trên trời chim bay
Ước gì mẹ có mười tay
Tay kia bắt cá, còn tay này bắn chim
Một tay chuốt chỉ luồn kim
Một tay đi làm ruộng, một tay tìm hái rau
Một tay ôm ấp con đau
Một tay đi vay gạo, một tay cầu cúng ma
Một tay khung củi, muối dưa
Còn tay để van lạy, để bẩm thưa đỡ đòn
Tay nào để giữ lấy con
Tay nào lau nước mắt, mẹ vẫn còn thiếu tay
Bồng bồng con ngủ con say
Dưới sông cá vẫn lội, chim vẫn bay trên trời
Chồng bà hôm ấy lắng nghe những lời ru ngước mắt nhìn trời. Lần đầu tiên bà thấy ông chắp tay nguyện cầu., mong sao đất nước được thống nhất để ông được sống trong một mái gia đình yên ấm.
Rồi ông lại ra đi. Tuần sau đó bà mệt quá không đi đâu. Bà ở nhà gắng dưỡng thai kỹ càng. Sau đó bà nghe tin đồng đội truyền cho biết có lệnh không được hành quân hay hoạt động chuyển vận lương thực qua khu rừng ấy nữa. Cánh rừng đã chết! Lạ quá! Rừng chết ư? Họ có lầm không nhỉ? Cánh rừng xanh rợp bóng mát, khe nước trong ngọt lịm kia, những bông hoa dại nở rực trong nắng sớm tất cả đã chết rồi ư? Chết bằng cách nào? Thật vô lý! Bà tìm đến nơi đó. Không thể tin vào mắt mình. Cả một cánh rừng cây lá cháy xém vàng khô héo tàn như vừa qua một cơn bão lửa. Có những khoảng rừng, cây trụi lá phô bày những thân xác hao gầy, mòn mỏi, cành yếu ớt trơ trơ giữa trời xanh như những cánh tay của một người biết mình đang chết dần cố vươn lên kêu cứu. Có những cây ở tư thế như đang từ từ gục xuống, cong queo quằn quại.
Bà hét lên ngỡ mình đang đứng giữa những bộ xương người tật nguyền bị đầy đọa trong cõi địa ngục. Thiên đường mới đó đâu mất? Đâu rồi những cơn gió thổi qua vòm lá xanh? Những cơn gió vô tình xoa dịu trái tim hừng hực bỏng cháy tạo ra phút giây lãng mạn bất ngờ. Đâu rồi cánh rừng xanh ghi dấu những kỷ niệm một thời son trẻ, từng che chở những đoàn quân?. Bà vùng chạy như điên giữa tàn lụi héo khô xớn xác kiếm tìm…
Những ngày sau đó cơ thể kiệt quệ dần. Bà cố gắng nghe những dấu hiệu của “sự sống” trong bụng mình.
Cứ đúng 8 giờ sáng bà đặt tay lên bụng vuốt ve cảm nhận những cái máy thật khẽ nhưng rồi số lượng cứ giảm dần, yếu ớt hơn. Một sáng bà không nghe gì nữa, tiếp đến là những cơn đau bụng khủng khiếp, rồi máu…máu lai láng trong cơn mê, máu len vào nhuộm đỏ cánh rừng, máu nhấn chìm bà trong đớn đau tuyệt vọng, bà hét la chới với.
Bà tỉnh dậy trong một căn phòng vắng lặng xung quanh những người xa lạ khoác blu trắng đang cúi xuống ân cần hỏi han. Họ là thiên thần hay ác quỷ? Họ đang cứu bà hay đang giết bà khi báo tin con bà đã ra đi, bà mãi mãi không thể làm mẹ được nữa!...
Tiếng thủy tinh vỡ trên nền nhà nghe “xoảng” một cái khiến bà Chín giật nẩy mình.
Bà ngồi bật dậy nhìn vào bếp. Hiền đang lui cui nhặt những mảnh thủy tinh.
Bà kêu lên: _Ôi tội nghiệp con tui! Hiền ơi vào má nói cái này nè, nhanh lên!
Hiền chạy vào ngơ ngác: _Má sao rồi? Má không ngủ được vì con làm ồn phải không? Con xin lỗi má. Để con đỡ má nằm xuống ngủ lại. Chiều nay con ở nhà với má nha!
Bà Chín xua tay: _Thôi thôi, má không có đau gì hết trơn á, con để đồ đó, chút má dọn dẹp cho.
Nói xong bà chồm tới nắm lấy tay Hiền xăm xoi:_Chết rồi! Để má coi xem con có bị thương ở đâu không?
Hiền lắc đầu: Có gì trầm trọng đâu má, má khéo lo quá! Con rửa chén đĩa xong xuôi đâu đó, thấy còn sót cái ly với lấy định rửa thì tụt tay đánh rơi.
Bà Chín kéo con trai ngồi xuống sát bên thì thầm: _Hiền nè, hồi nãy lúc con mới về chưa đi tắm, má thấy con gọi điện thoại cho ai hoài mà không xong, vậy giờ con cứ làm việc của con đi, đi đâu thì đi. Con nói với má sẽ có hai ngày nghỉ, chắc chắn sẽ không bị gọi đột xuất vì mới hoàn thành công tác, mới kết thúc chuyên án phải không nào?. Má con mình chiều tối gặp nhau tỉ tê là được rồi, con còn có những khoảnh khắc cho riêng mình, má không muốn làm phiền con nữa đâu!
_Phiền gì mà phiền. Má không khỏe nhân dịp được nghỉ con ở nhà chăm sóc má chứ có gì đâu!
Bà Chín lắc đầu:_Má khỏe rồi, giờ con ra lấy cho má ly nước, xong rồi con đi đâu chơi thì đi, khi nào sắp về gọi điện báo cho má, má nấu cơm con ăn, được như vậy má vui rồi!
Hiền ôm mẹ trong vòng tay, hôn lên đôi má bà thì thào:_Vậy con lấy nước má uống rồi má nằm nghỉ con đi ra ngoài chút nghen.
Bà Chín gật gật. Trước khi để con quay trở ra, bà níu con lại, đưa bàn tay nhăn nheo vuốt ve khuôn mặt khôi ngô, nhìn sâu vào đôi mắt to sáng của con trai, lòng bà bỗng dưng bình yên ấm áp trở lại. Bà nở một nụ cười mãn nguyện.
(Còn tiếp)
 
#16
    sen dat

    • Số bài : 2830
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 29.03.2008
    • Trạng thái: offline
    Re:HƯƠNG ĐỜI- truyện dài 19.03.2017 21:44:47 (permalink)
    Chương 17
    Hiền phóng xe thật nhanh qua cầu. Gió từ mặt sông thổi nhè nhẹ nhưng vẫn không làm không khí bớt oi nồng. Có thể sắp có cơn mưa lớn. Hiền tăng tốc, rẽ vào khu phố nhộn nhịp. Anh đã nhận ra dãy nhà phố với những quán cóc bám dọc theo đó.
    Anh chạy xe chậm lại. Con đường này từ khi hai người quen nhau anh đã có dịp đưa Trúc về nhà. Anh nhớ rất rõ cái cảm giác được đèo người đẹp bên mình. Nhớ vòng tay với những ngón thanh mảnh ôm siết ngang hông. Nhớ cái cằm tựa nhẹ lên vai. Nhớ mái tóc bỗng nhiên xổ tung. Những sợi tóc óng ả bay bay vờn quanh cổ vuốt ve hai bên má.
    Lòng Hiền bỗng dâng lên một nỗi xuyến xao. Anh đưa mắt dò tìm. Đây rồi căn nhà có cái cổng trắng và giàn hoa trang tỏa hương ngát trong đêm. Hẹn hò vào những ngày cả hai đều bận rộn chỉ còn chút thời gian hiếm hoi dành cho nhau, nên khi đưa Trúc về mọi người đã yên giấc, Hiền chỉ lặng lẽ đứng dưới cột đèn, dõi theo cho đến khi Trúc bước qua cổng vào nhà.
    Hiền dừng xe, móc điện thoại di động bấm số. Tiếng điện thoại reo một lúc rồi rơi vào im lặng. Trên mặt điện thoại hiện ra dòng chữ “không trả lời”.
    Hiền thở dài, ngước nhìn căn nhà phố trang nhã gọn gàng. Những cánh hoa xinh xinh rực rỡ đang mon men bám dọc thành bao lơn. Rèm buông kín cửa sổ tầng lầu.
    Lời dặn dò của Trúc như còn văng vẳng bên tai“ Anh nhớ đợi em lên lầu, vào phòng, ra bao lơn nhìn xuống đường để được nhìn anh lần cuối rồi anh hãy đi nha!”.
    Quen biết chưa đầy bốn tháng, hẹn hò chỉ được hơn mươi lần. Nhưng mỗi lần gặp nhau Hiền và Trúc lại rất thoải mái tự nhiên nên tuy không nói ra cả hai vẫn biết là của nhau. Thế nhưng sự im lặng kéo dài từ khi rời đồi cát bay cho đến khi hoàn thành chuyên án từ tây bắc trở về, điều này không phải chuyện giận dỗi bình thường nữa. Không ngờ sự việc trầm trọng đến vậy! Trúc ơi! Anh tưởng em hiểu anh. Anh đi công tác chứ đâu phải đi chơi đâu sao em giận dữ vậy!.
    Hiền tiến lại cánh cổng màu trắng thò tây bấm chuông. Tiếng chuông vang vọng phía trong. Cánh cửa kính bật mở, Hiền thấy một người đàn ông dáng điệu đạo mạo đeo cặp kính cận bước ra. Ông khoan thai đi về phía cổng.
    _Chào bác! Bác cho con hỏi Trúc có nhà không bác?
    Ông Thức nhìn chàng trai trước mặt từ đầu đến chân, ngẩn người ra một lúc, lắc đầu nhè nhẹ: _Em nó có tuyến bay quốc tế, đi đã mấy ngày, chiều nay mới về. Có chuyện gì không cậu?
    _Dạ không. Con là bạn, tưởng Trúc rảnh nên tới chơi.
    _Bạn à, sao giờ tôi mới thấy?
    Tuy miệng hỏi nhưng ông Thức đã nhủ thầm trong lòng: “Đúng hắn ta rồi! Đẹp trai như cao bồi miền viễn tây thế này chả trách con Trúc nhà mình cứ như người mất hồn!”
    _Dạ bác thông cảm, con cũng như Trúc giờ giấc làm việc không ổn định, bận rộn lắm bác, bữa nay rảnh được hai ngày con tới thăm thì lại không có em ở nhà.
    _Thế cậu tên gì? Làm ở đâu? Sao không có số điện thoại của em nó?
    _ Con xin tự giới thiệu con là Hiền, làm trong đội đặc nhiệm. Con có số điện thoại của Trúc nhưng không hiểu sao cả tuần nay gọi hoài không được, chắc Trúc giận con đó bác!
    Ông Thức ngớ người ra lẩm bẩm: Đội đặc nhiệm? Đội đặc nhiệm thuộc về trật tự an ninh công an gì đó hả?
    _Dạ đúng vậy!
    Ông nhìn Hiền không chớp mắt cao giọng hỏi tiếp:_ Sao con bé lại giận cậu?
    _Dạ tại cách đây hơn mươi ngày hai đứa con rủ nhau đi Mũi Né nhưng con bị gọi về gấp vì công tác đột xuất, Trúc ở lại về sau một mình nên giận con đó mà!
    Ông Thức kêu thầm: Trời ơi! Sao tên này thẳng ruột ngựa vậy ta?. Chuyện thật thế à? Hắn không sợ mình chất vấn sao?
    Ông tiếp tục quan sát. Ánh nhìn của hắn ta như đang xoáy sâu vào người đối diện. Đôi mắt sáng to, cặp lông mày cao xênh xếch. Ông đây còn bủn rủn nữa là phụ nữ!. Tuy xa lạ nhưng hắn ta không có vẻ gì ngại ngùng lúng túng. Hỏi tới đâu đáp tới đó, khác hẳn với Triển nói năng cứ lấp lửng, ngồi cả buổi vẫn không biết nghề nghiệp chính thức của anh ta là gì mới kỳ chứ!
    Im lặng một lúc ông chỉ tay vào nhà:_Vào trong nói chuyện đã, tôi đang thắc mắc cái vụ đi Mũi Né của hai anh chị đây!
    Hiền trố mắt: _Thắc mắc gì ạ?
    _Cậu rủ con gái tôi đi mất biệt, không thưa gởi gì với tôi, bảo sao không thắc mắc?
    _Trước hết con xin lỗi bác đã rủ em đi mà không thưa gởi với bác một tiếng. Con có dặn dò nhắc nhở Trúc việc này nhưng Trúc nói không muốn ai biết để cuộc đi chơi Mũi né được trọn vẹn. Xin bác thông cảm cho tụi con, lâu lâu mới có được chút thời gian dành cho nhau.
    _Cậu nói hay nhỉ, quan hệ như vậy sao có thể gọi bạn bè được? Nếu con Trúc có chuyện gì cậu có chịu trách nhiệm không?
    _Dạ thưa bác, đàn ông với nhau con xin nói thẳng và hứa rằng nếu như có gì chứng minh Trúc gặp vấn đề khi đi với con ra Mũi Né con xin nhận hoàn toàn trách nhiệm, bác đừng lo!
    Quan sát thái độ của chàng trai trước mặt, điềm tĩnh không hề nao núng, nói năng chắc nịch, ánh nhìn thẳng không tránh né, ông Thức thấy lòng dịu lại, không còn cảm hứng chất vấn tiếp, ông nhỏ giọng nhắc nhở:_Mời cậu vào nhà chơi chứ cứ đứng ngoài đường nói chuyện sao?
    Hiền nhìn đồng hồ đáp:_Bây giờ đã ba giờ chiều, có thể máy bay hạ cánh vào bốn giờ, thôi để khi khác con vào chơi, giờ con xin phép ra phi trường đón Trúc đây!. Con cho bác số điện thoại của con khi nào bác muốn hỏi gì, cứ gọi hay nhắn tin cho con được không bác?
    Ông Thức gật đầu lia lịa:_Được, được, để tôi vào lấy điện thoại đã!
    (Còn tiếp)
     
    #17
      Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
      Thay đổi trang: < 12 | Trang 2 của 2 trang, bài viết từ 16 đến 17 trên tổng số 17 bài trong đề mục

      Chuyển nhanh đến:

      Thống kê hiện tại

      Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

      Chú Giải và Quyền Lợi

      • Bài Mới Đăng
      • Không Có Bài Mới
      • Bài Nổi Bật (có bài mới)
      • Bài Nổi Bật (không bài mới)
      • Khóa (có bài mới)
      • Khóa (không có bài mới)
      • Xem bài
      • Đăng bài mới
      • Trả lời bài
      • Đăng bình chọn
      • Bình Chọn
      • Đánh giá các bài
      • Có thể tự xóa bài
      • Có thể tự xóa chủ đề
      • Đánh giá bài viết

      2000-2017 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9