Võ Lâm Ngoại Sử (Nguyên tác: Cổ Long. Chuyển ngữ: Hà Châu Ngọc Trân)

Thay đổi trang: < 12 | Trang 2 của 2 trang, bài viết từ 16 đến 17 trên tổng số 17 bài trong đề mục
Tác giả Bài
Hà Châu Ngọc Trân

  • Số bài : 16
  • Điểm: 1
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 20.03.2017
  • Trạng thái: offline
Re:Võ Lâm Ngoại Sử (Nguyên tác: Cổ Long. Chuyển ngữ: Hà Châu Ngọc Trân) 26.12.2017 02:43:12 (permalink)
0
Hồi 13 – Bạn Thù Khó Phân
Chu Thất Thất đang hận Thẩm Lãng vô cùng. Nàng dậm chân hậm hực:  - Em không để anh đoán trúng. Em nhất định không trở lại.
Không về thì đi đâu? Đêm đông giá rét, bông tuyết ngập trời, nàng biết đi đâu? Làm sao nàng hỏi cho ra những tin tức kia?
Chu Thất Thất nghĩ tới nghĩ lui, chẳng biết làm sao, bần thần rũ xuống, bồi hồi bật khóc.
Một bàn tay lạnh như băng khẽ đặt lên vai nàng.  
Chu Thất Thất kinh hãi xoay người la lớn:  - Ai?
Một bóng xám đứng yên bất động, tay áo rộng phất phơ trong gió, tóc xoã dài, mặt lạnh như băng.
Chu Thất Thất thất thanh:  - Kim Vô Vọng, là ông!  
Kim Vô Vọng đứng đó lặng im, mặt không đổi sắc.  
Chu Thất Thất lại hỏi:  - Không phải ông đã rời thành sao? Tới đây làm gì?
Kim Vô Vọng:  - Tiếng khóc giữa đêm yên tĩnh khiến tôi tới đây.
Chu Thất Thất:  - Đêm qua ông đi đâu?  
Kim Vô Vọng lắc đầu không nói.
Chu Thất Thất biết nếu hắn không muốn trả lời, thì chẳng ai có cách gì khiến hắn mở miệng. Nàng thôi không hỏi.
Kim Vô Vọng đứng sững, lẳng lặng nhìn nàng.
Được một lúc, Kim Vô Vọng chợt hỏi:  - Vì sao nàng khóc?
Chu Thất Thất lắc đầu:  - Không có gì!
Kim Vô Vọng:  - Nhất định nàng đang có chuyện thương tâm.
Tuy giọng hắn vẫn lạnh như băng, nhưng đượm chút ân cần. Người như hắn ắt không dễ nói ra những lời như vậy.
Câu hỏi ân cần của hắn đã làm Chu Thất Thất tủi thân, không tự chủ được, lại ôm mặt khóc.   
Kim Vô Vọng chăm chú nhìn nàng, thở dài:  - Cô gái đáng thương!
Chu Thất Thất bỗng nhiên đứng lên lớn tiếng:  - Ai đáng thương? Tôi? Tôi có gì đáng thương? Ông mới là đáng thương!
Kim Vô Vọng:  - Nàng không nhận, tôi càng thấy nàng thật đáng thương.
Chu Thất Thất sửng sốt, rồi bật cười như nắc nẻ:  - Tôi có gì đáng thương? Tôi có tiền, tôi đẹp như tiên, tôi trẻ tuổi, một thân võ công. Ai dám nói tôi đáng thương!
Kim Vô Vọng lạnh lùng:  - Bề ngoài nàng có vẻ hạnh phúc, trong lòng lại thống khổ vô cùng.  Nàng như có tất cả, lại không có được cái nàng muốn.
Chu Thất Thất giật mình, lắc đầu nguây nguẩy:  - Không đúng! Một ngàn lần không đúng! Một vạn lần không đúng!
Kim Vô Vọng vẫn đều đều:  - Nàng tuy trông cứng cỏi, lòng lại rất yếu mềm. Nàng tuy trông hung dữ, tính lại rất hiền lương.
Hắn khẽ than:  - Chỉ tiếc trên đời có mấy ai hiểu được nàng. Mà nàng, cô gái đáng thương, lại chỉ để tâm làm những chuyện mà chẳng ai để ý.
Chu Thất Thất kinh ngạc nhìn hắn, vô giác vô tri ngây người lắng nghe.
Nàng không nghĩ tới có người thông cảm và hiểu rõ mình, lại là kẻ thường ngày như băng lãnh.  
Trong khi Thẩm Lãng cùng Hùng Miêu Nhi nhẫn tâm giễu cợt nàng, thì con người lạnh lùng này lại sưởi ấm lòng nàng.  
Nàng ngẩng đầu lên, trước mặt là người đàn ông lạnh lùng xấu xí với tấm lòng vĩ đại. Ánh mắt sắc như dao kia chan chứa sự đồng cảm của con người.
Khoảnh khắc đó, nàng cảm thấy chỉ có hắn mới thật là một chính nhân nam tử.
Nàng chợt nhào vào lòng Kim Vô Vọng, ôm chặt lấy hắn:  - Không ai hiểu được tôi, cũng chẳng ai hiểu ông.
Kim Vô Vọng kinh ngạc đến ngây người.
Hắn cảm được hơi ấm từ những giọt lệ và nhịp thở nhẹ nhàng của Chu Thất Thất trên cổ.
Một hồi lâu, hắn buông tiếng thở dài:  - Tôi sinh ra không để người hiểu rõ. Không ai hiểu tôi lại càng hay. Nàng… cô gái trẻ, khát vọng của nàng là được người khác hiểu mình.   
Chu Thất Thất buông lỏng tay, ngước nhìn hắn cười lỏn lẻn:  - Trước không ai hiểu tôi, giờ đã có ông. Xưa không ai hiểu ông, nay đã có tôi.  
Kim Vô Vọng quay đi tránh ánh mắt của nàng, lẩm bẩm:  - Nàng có thể hiểu được tôi sao?  
Chu Thất Thất:  - Được chứ!
Nàng kéo tay Kim Vô Vọng đi về phía cổng thành. Tuy cổng thành chưa mở, nhưng đứng ở chân cổng có thể tránh bớt gió rét đêm đông.
Nàng kéo Kim Vô Vọng tựa cổng thành, chớp mắt:  - Bây giờ tôi muốn hiểu ông hơn, muốn biết quá khứ của ông. Ông kể chuyện đời mình cho tôi nghe đi?
Kim Vô Vọng đăm đăm nhìn vào khoảng không trước mặt, không nói.
Chu Thất Thất:  - Nói chuyện đi! Sao ông không nói? Cho dù ông đã làm gì cũng không sao, tôi sẽ hiểu và tha thứ hết.
Kim Vô Vọng thở dài lắc đầu, ánh mắt vẫn dõi nơi xa, không nhìn nàng.
Chu Thất Thất:  - Nói! Nói nha! Ông không nói, tôi giận!
Kim Vô Vọng đột nhiên nhìn thẳng vào nàng, ánh mắt sắc như dao.
Chu Thất Thất không sợ không tránh:  - Nói! Nói chuyện đi!  
Kim Vô Vọng:  - Nàng thật muốn nghe?
Chu Thất Thất:  - Thật chứ, nếu không tôi đã chẳng hỏi.
Kim Vô Vọng gằn gằn:  - Tôi bình sanh rất hận những cô gái trẻ đẹp. Gặp thiếu nữ nhan sắc, tôi liền xé nát y phục của nàng, chiếm đoạt nàng. Các nàng càng sợ, tôi càng ham muốn. Từ năm mười lăm tuổi, tôi đã hủy hoại tiết trinh của không biết bao nhiêu cô gái.
Chu Thất Thất hoảng hồn co rúm người lại.
Mắt Kim Vô Vọng phát ra tia độc ác:  - Thường ngày tôi ra vẻ đạo mạo, nhưng khi đêm đông gió tuyết, bốn bề vắng lặng, cô gái nào vô phúc gặp tôi sẽ không thoát khỏi bị tôi vầy vò chà đạp.
Chu Thất Thất run người lui về sau, lưng đụng chân tường, chẳng thể lùi thêm.  
Kim Vô Vọng cười lạnh:  - Nàng vốn muốn nghe, nay lại sợ sao? Sợ, sao còn chưa chạy?
Hắn ngửa mặt nhìn trời cười hăng hắc.
Chu Thất Thất chợt thẳng người lớn tiếng:  - Vì sao phải sợ? Vì sao phải chạy?
Kim Vô Vọng chưng hửng, ngưng cười, nhướng mắt nhìn nàng:  - Không sợ?
Chu Thất Thất hất hàm:  - Ngày xưa ông làm những chuyện đồi bại đó, chắc cũng vì mấy cô gái kia chỉ thấy mặt ông, không chịu nhìn vào tấm lòng của ông, họ sợ, muốn trốn tránh. Ông tự nhiên thống khổ, rồi hận muốn trả thù. Đâu trách ông được! Thế nhân bạc đãi ông, sao ông không thể bạc đãi họ? Sao ông không thể trả thù?
Nàng mỉm cười:  - Huống chi, chưa chắc ông đã nói thật. Mà có thật, cũng chưa chắc ông dám làm chuyện đó với tôi.
Kim Vô Vọng:  - Sao nàng biết tôi sẽ không làm?
Chu Thất Thất nháy mắt cười:  - Ông có dám làm, tôi cũng không sợ.  Không tin, ông thử coi!
Nàng ưỡn ngực tiến lên một bước. Kim Vô Vọng vô tình lui một bước. Hắn ngơ ngác nhìn nàng chẳng biết nói sao.
Chu Thất Thất vỗ tay cười lớn:  - Ông chỉ muốn hù tôi, phải không? Chẳng những ông không doạ được tôi, còn bị tôi doạ lại. Chuyện này kể cũng hay!
Kim Vô Vọng cười khổ lẩm bẩm:  - Tôi chỉ muốn hù nàng thôi sao?
Chu Thất Thất khoát tay:  - Được rồi! Ông không muốn nhắc chuyện xưa, thì thôi. Chắc những chuyện ấy đã làm ông đau khổ. Tôi quyết sẽ không hỏi ông nữa.  
Nàng lại kéo tay Kim Vô Vọng:  - Ông phải nói cho tôi biết, sao đêm qua ông ra đi không lời từ biệt? Thật ra ông đã len lén đi đâu?
Kim Vô Vọng ngẩn người:  - ‘Ra đi không lời từ biệt’?
Chu Thất Thất:  - Nửa đêm nửa hôm ông bỏ đi đâu?
Kim Vô Vọng:  - Thẩm Lãng không nói cho nàng sao? Đêm qua hắn nhờ tôi làm một chuyện.
Chu Thất Thất giật mình ngơ ngác.
Nàng ngẩn người một lúc rồi hỏi tiếp:  - Thẩm Lãng nhờ ông chuyện gì?
Kim Vô Vọng:  - Ngầm theo dõi một nhóm người.
Chu Thất Thất:  - Sao hắn không đi, lại phải nhờ ông?
Kim Vô Vọng:  - Vì hắn không thể phân thân. Thật ra cũng chỉ có tôi mới thực hiện được việc này. Tôi đã cùng hắn kết giao, hắn có chuyện nhờ, tôi không thể từ chối.
Chu Thất Thất:  - Không thể từ chối! Không thể từ chối! Ông cũng nghe lời hắn như vậy sao? Tại sao ai cũng nghe lời hắn? Tôi thật không hiểu!
Tay hốt nắm tuyết vo lại thật chặt, rồi nàng hung hăng ném thật mạnh ra xa.
Kim Vô Vọng nhìn nàng, tủm tỉm.
Chu Thất Thất dậm chân:  - Ông nhìn đủ chưa? Còn không mau nói cho tôi biết thật ra là chuyện gì? Theo dõi ai? Hay... hay ông cũng như bọn họ, muốn lừa gạt trêu ghẹo tôi?
Kim Vô Vọng từ tốn:  - Nàng còn nhớ ước hẹn giữa Thẩm Lãng và Nhân Nghĩa Trang chủ?
Chu Thất Thất:  - A, hôm nay đã đến hạn kỳ…
Kim Vô Vọng:  - Đêm qua…
Chu Thất Thất:  - Chẳng lẽ ông thay mặt hắn đi nói chuyện với người của Nhân Nghĩa Trang? Ông làm sao biết được tình tiết chuyện này? Ông biết nói gì với họ?
Kim Vô Vọng:  - Tôi không thay hắn đi nói chuyện với Nhân Nghĩa Trang chủ. Tôi chỉ âm thầm giám thị những người thay mặt hắn mà thôi.
Chu Thất Thất gấp gáp:  - Ông càng nói tôi lại càng không hiểu. Ai thay hắn?
Kim Vô Vọng:  - Triển Anh Tùng, Phương Thiên Lý, Thắng Huỳnh…
Chu Thất Thất ngắt lời:  - Là bọn họ… Cũng không sai! Chỉ cần bọn họ đến đó là có thể giải thích mọi hiểu lầm. Thẩm Lãng không cần đi.
Ngưng một chút, nàng lại hỏi:  - Nếu họ đã thay mặt Thẩm Lãng, ông theo dõi bọn họ làm gì?
Kim Vô Vọng:  - Tôi cũng không rõ nguyên nhân. Hắn chỉ nhờ tôi theo dõi hành tung của họ, rồi trở về cho hắn biết.
Chu Thất Thất bất bình:  - Thì ra các người đã có hẹn với nhau.
Thẩm Lãng không nói cho nàng biết những chuyện này. Cơn giận lại nổi lên, nhưng nàng dằn lòng, cố không đổi sắc.
Kim Vô Vọng vuốt cằm:  - Không sai!  
Chu Thất Thất:  - Hẹn lúc nào?
Kim Vô Vọng:  - Vào lúc này!
Chu Thất Thất liếc mắt nhìn bốn phía, cắn đôi môi anh đào:  - Hẹn ở đâu?
Kim Vô Vọng nhướng nhướng chân mày:  - Ở đây!
Hai tiếng này như có hai thanh âm cùng phát ra.
Chu Thất Thất giật mình quay đầu lại. Sau lưng nàng, Thẩm Lãng đang tủm tỉm, nụ cười hiền hoà thân thiết.
Chu Thất Thất vừa giận, vừa vui, dậm chân vùng vằng:  - Là anh! Anh đúng là âm hồn oan quỷ không tiêu tán. Anh tới hồi nào?
Thẩm Lãng cười dịu dàng:  - Lúc Kim huynh nhướng nhướng chân mày.
Chu Thất Thất:  - Anh tới vừa đúng lúc, em đang muốn hỏi anh. Sao anh cứ làm ba cái chuyện lén lén lút lút gạt em? Sao anh phải nhờ Kim Vô Vọng theo dõi bọn Triển Anh Tùng?
Thẩm Lãng:  - Chuyện này rất dài dòng…
Chu Thất Thất hậm hực ngắt lời:  - Dài dòng tới đâu anh cũng phải nói.  
Thẩm Lãng mỉm cười:  - Nói chuyện với anh xong thì Vương phu nhân thả bọn Triển Anh Tùng, Thiết Hóa Hạc, Phương Thiên Lý. Anh ngại ân oán của em cùng Triển Anh Tùng và Phương Thiên Lý còn chưa minh bạch, ước hẹn với Nhân Nghĩa Trang chủ lại đến, nên anh mời họ lập tức lên đường đến Nhân Nghĩa Trang nói rõ những khúc nhôi trong chuyện này, tránh để anh phải đi.  Đây cũng là một công đôi chuyện.
Chu Thất Thất:  - Cái này thì em hiểu, nhưng sao anh lại nhờ Kim Vô Vọng giám thị đám người kia?
Thẩm Lãng:  - Vì anh thấy trong chuyện này có nhiều kỳ quặc.
Chu Thất Thất:  - Em cũng biết trong chuyện này có nhiều kỳ quặc.
Thẩm Lãng háy mắt nhìn nàng cười:  - Nếu em biết rồi, anh khỏi nói vậy!
Chu Thất Thất ngẩn người, đỏ mặt, dậm chân:  - Anh phải nói! Em... em muốn anh nói.  
Thẩm Lãng mỉm cười:  - Nếu Vương phu nhân hoàn toàn không có ác ý với bọn Triển Anh Tùng, sao phải đợi anh tới mới bằng lòng thả họ ra?
Mắt Chu Thất Thất sáng lên:  - Đúng rồi! Tại sao?
Thẩm Lãng cười:  - Tưởng em đã thấy điểm khuất tất…
Chu Thất Thất gắt:  - Anh cho rằng em hồ đồ sao? Bà ta nhất định đang có mưu ma chước quỷ, bị anh phát hiện, nên làm bộ thả họ ra.
Thẩm Lãng vuốt cằm cười:  - Em thông minh thật! Không sai! Còn nữa, sau khi bà ta thả họ, lại nói có chuyện cần phải đi ngay.  
Chu Thất Thất:  - Anh sợ bà ta cản đường bắt lại đám người kia, nên nhờ Kim Vô Vọng âm thầm theo dõi để bảo vệ họ. Ngoài mặt anh như cùng bà ta đứng chung trận tuyến, nên cũng hơi bất lợi. Chi bằng nhờ Kim Vô Vọng ngấm ngầm làm việc đó thay anh.
Thẩm Lãng cười:  - Em càng lúc càng thông minh.  
Chu Thất Thất “hứ”. Tuy nàng vẫn làm mặt lạnh, nhưng có vẻ rất đắc ý, không giấu được những ánh sao lấp lánh nơi khóe mắt.
Thẩm Lãng lại nói:  - Anh vốn không muốn giấu em những chuyện này, nhưng không thể nói ra trước mặt Vương Lân Hoa! May mà em gặp Kim huynh, nếu không… nếu không…
Chu Thất Thất ngước mắt nhìn chàng:  - Nếu không thì sao?
Thẩm Lãng:  - Nếu không… lại khiến người ta lo lắng.   
Chu Thất Thất ngây người nhẹ giọng:  - Anh lo lắng cho em? Quỷ mới tin được anh.
Nàng nói xong, nhoẻn miệng cười tươi. Bao nhiêu bi ai ủy khuất chỉ nhờ một câu nhàn nhạt của Thẩm Lãng mà tan biến.  
Kim Vô Vọng lạnh lùng nhìn hai người, trầm giọng:  - Bọn Triển Anh Tùng đi thẳng tới Nhân Nghĩa Trang không gặp trở ngại gì. Tôi đợi họ vào hẳn trong trang mới quay về đây.  
Thẩm Lãng lẩm bẩm:  - Chuyện này cũng lạ!
Chàng thoáng trầm tư rồi vòng tay cười:  - Đa tạ Kim huynh!
Kim Vô Vọng:  - Thẩm huynh không cần nói hai tiếng ‘đa tạ’ với tôi.
Thẩm Lãng cười:  - Không sai! Hai tiếng này thật quá tầm thường.
Kim Vô Vọng:  - Vương phu nhân đã không có âm mưu gì với đám người Triển Anh Tùng. Bây giờ Thẩm huynh có dự tính chi?
Thẩm Lãng trầm ngâm, rồi hỏi ngược lại:  - Kim huynh có dự tính chi?
Kim Vô Vọng ngửa mặt thở dài:  - Hẹn ước với Nhân Nghĩa Trang chủ đã thành, bọn người kia đã an toàn, vụ án ‘động quỷ’ coi như đã giải quyết xong. Tôi... tôi cũng phải trở về.
Thẩm Lãng rúng động:  - Trở về?
Kim Vô Vọng cúi đầu thấp giọng:  - Không sai! Tử Ngọc Quan tuy hiểm ác với người, nhưng đãi tôi trọn nghĩa vẹn tình. Tôi không thể phụ hắn.
Hắn ngước nhìn Thẩm Lãng, chậm rãi:  - Thẩm tướng công có bằng lòng để tôi trở về chăng?
Thẩm Lãng cười khổ:  - ‘Người lấy nghĩa quốc sĩ đối ta, ta lấy nghĩa quốc sĩ báo người.’ Kim huynh đối với Tử Ngọc Quan nhân chí nghĩa tẫn, tôi đâu thể dùng cái vô nghĩa tiểu nhân cản ngăn.
Kim Vô Vọng thở dài, lẩm bẩm:  - ‘Người lấy nghĩa quốc sĩ đối ta, ta lấy nghĩa quốc sĩ báo người’, nhưng… nhưng…
Hắn nhìn Thẩm Lãng lạnh lùng:  - Sau này tôi cùng huynh là thù không là bạn. Nếu có cơ hội, tôi sẽ lấy mạng huynh. Hôm nay huynh thả tôi, ngày sau chớ hối hận.
Thẩm Lãng cười buồn:  - Mỗi người đều có chí riêng, không ai ép được ai. Cho dù ngày sau tôi cùng huynh là thù, nhưng đối đầu với địch nhân như Kim huynh cũng là một thú vị trong đời.
Kim Vô Vọng chậm rãi gật đầu:  - Tốt!
Hai người im lặng nhìn nhau.
Rồi cùng lên tiếng:  - Bảo trọng!
Họ cùng mở miệng, lại cùng im miệng, cả hai cười buồn.  
Chu Thất Thất cũng rưng rưng nước mắt.  
Nàng dậm chân:  - Muốn ở thì ở, muốn đi thì đi, ở đây lôi thôi cái gì? Không ngờ nam nhân đại trượng phu như các anh cũng lằng nhằng chẳng khác đàn bà.
Kim Vô Vọng vuốt cằm:  - Không sai, phải đi thì đi! Giang hồ hiểm ác, gian nhân khó lường, Thẩm huynh…
Thẩm Lãng ngắt lời:  - Kim huynh yên tâm, tôi có thể tự lo. Kim huynh…
Kim Vô Vọng ngửa mặt cười dài:  - ‘Đã đem huyết lệ đền tri kỉ, sinh tử có còn nghĩa lý chi.’
Phất mạnh tay áo, chân bước nghênh ngang, không quay đầu lại.  
Chu Thất Thất nhìn thân ảnh cô độc của hắn khuất dần vào trong màn đêm, khẽ liếc Thẩm Lãng, đột nhiên lớn tiếng gọi:  - Chờ một chút, thong thả… chờ chút…
Kim Vô Vọng dừng chân, không quay đầu lại, lạnh lùng:  - Cô nương có chi chỉ giáo?
Chu Thất Thất cắn môi, liếc Thẩm Lãng rồi nói nhanh:  - Tôi… tôi muốn đi với Kim huynh.
Kim Vô Vọng đứng sững bất động, không quay đầu lại, cũng chẳng lên tiếng.
Thẩm Lãng nhướng cao hai hàng lông mày lộ vẻ ngạc nhiên.
Chu Thất Thất không nhìn chàng, lớn tiếng:  - Trên đời này chỉ có Kim huynh là hiểu và thông cảm tôi mà thôi. Chỉ có anh mới thật là chính nhân nam tử. Tôi không theo anh thì theo ai?
Kim Vô Vọng chẳng quay đầu lại, ngửa mặt cười dài, bước chân về trước. Chẳng ai hiểu được ý nghĩa của tiếng cười kia.
Chu Thất Thất gọi với theo:  - Chậm chút, chờ tôi… chờ tôi đi cùng…
Nàng phóng chân đuổi theo.
Thẩm Lãng đưa tay muốn kéo nàng lại, rồi như chợt nghĩ ra điều gì, chàng dừng tay, nhìn theo bóng Chu Thất Thất mỉm cười… khó hiểu…
Chu Thất Thất chạy được hơn mười trượng thì lén quay đầu lại… “Hứ, Thẩm Lãng vô tình, Thẩm Lãng đáng chết, lại không đuổi theo.”
Nàng nhìn về phía trước cũng không thấy Kim Vô Vọng.
Tuyết bay tứ phía.
Bông tuyết vô tình cứ bay thẳng vào mặt Chu Thất Thất. Trước mắt mênh mông một màu trắng bạc, vừa buồn vừa giận, thất vọng dâng tràn, nàng bật khóc. Nước mắt nhoè nhoẹt, không thấy đường, cũng chẳng biết hướng, nàng cứ chạy về trước, dù không biết phía trước là đâu.
Nàng đưa tay áo lau nước mắt, lẩm bẩm... “Giỏi cho họ Thẩm, chẳng xót xa, coi như ta đã chết. Nếu hắn không có lương tâm, thì… thì ta chết ở đây cho rồi!”
Nàng vừa đi vừa lau nước mắt, chợt đâm sầm vào một người. Cú va mạnh khiến nàng lảo đảo, lùi ra sau vài bước. Khi đã đứng vững, nàng ngẩng đầu định lên tiếng mắng, thì thấy tượng đá lạnh lùng Kim Vô Vọng. Trong lúc vừa buồn vừa giận, thấy hắn chẳng khác gặp được người thân, Chu Thất Thất thét lớn nhào tới ôm chầm lấy hắn, chặt hơn nhiều so với lần trước.
Bông tuyết vương đầy trên tóc tai đầu cổ mặt mũi Kim Vô Vọng, chỉ có đôi mắt vẫn sáng như sao, đăm đăm nhìn vào màn đêm thăm thẳm. Hắn đứng yên để mặc cho Chu Thất Thất nức nở trên ngực.
Hồi lâu, hắn thở dài:  - Nàng thật theo tới đây? Sao khổ vậy?
Chu Thất Thất rúc đầu trong ngực hắn, tiếng khóc hòa lẫn tiếng cười:  - Tôi muốn theo anh. Từ nay, anh sẽ không còn tịch mịch. Chẳng lẽ anh không muốn vậy?
Kim Vô Vọng:  - Nàng sẽ vĩnh viễn theo tôi?
Chu Thất Thất:  - Phải! Mãi mãi theo anh. Dù anh đuổi, tôi cũng không đi. Anh… anh sẽ chẳng đuổi tôi, phải không?
Kim Vô Vọng lắc đầu cười khổ:  - Thiếu nữ đáng thương!  
Chu Thất Thất:  - Không, tôi đâu đáng thương! Có anh lo lắng chở che, thì sao tôi lại đáng thương? Anh không được nói tôi là đáng thương nữa.   
Kim Vô Vọng lẩm bẩm:  - Ôi, thiếu nữ đáng thương!
Chu Thất Thất lắc đầu nguây nguẩy:  - Sao anh cứ nói tôi đáng thương? Sao tôi lại đáng thương?
Kim Vô Vọng thở dài:  - Nàng theo tôi vì muốn chọc tức Thẩm Lãng thôi. Sao khổ vậy?
Chu Thất Thất lớn tiếng:  - Tôi tự ý theo anh, không phải vì Thẩm Lãng.
Kim Vô Vọng:  - Nếu Thẩm Lãng theo gọi nàng về, thì sao?
Chu Thất Thất:  - Tôi sẽ không thèm ngó ngàng gì đến hắn.
Kim Vô Vọng:  - Thật?
Chu Thất Thất:  - Một ngàn lần thật, một vạn lần thật.
Kim Vô Vọng im lặng hồi lâu rồi chợt nói:  - Thẩm Lãng quả nhiên theo tới!
Chu Thất Thất nhỏm người mừng rỡ:  - Đâu?
Nàng vội buông Kim Vô Vọng xoay người nhìn quanh, chỉ thấy bông tuyết bay tứ phía, nào có bóng Thẩm Lãng. Quay đầu lại thì thấy Kim Vô Vọng đang tủm tỉm nhìn nàng. Tuy nụ cười chứa đầy vẻ cảm thông, nhưng cũng có chút giễu cợt.
Chu Thất Thất mắc cỡ đưa tay che mặt:  - Hắn có tới, tôi cũng không nhìn hắn. Tôi… tôi…
Kim Vô Vọng lắc đầu thở dài:  - Cô nương, nàng không giấu được tôi đâu, về với hắn đi thôi.
Chu Thất Thất dậm chân:  - Không! Chết, tôi cũng không về.
Kim Vô Vọng nhướng mắt:  - Nàng thật lòng muốn theo tôi?
Chu Thất Thất:  - Anh không cho theo, tôi chết trước mặt anh.
Kim Vô Vọng cười khổ, lẩm bẩm:  - Thôi được, theo tôi cũng tốt. Thẩm Lãng rồi cũng sẽ theo tới. Hắn để mặc cho Chu Thất Thất theo ta, chẳng qua là muốn có cớ theo dõi hành tung của ta. Hắn không buộc ta dẫn hắn đi tìm Tử Ngọc Quan là vì nghĩa. Nay hắn âm thầm theo dõi ta, cũng là cái đạo lý thường tình, như đất trời không thể thay đổi, sao trách hắn được?
Hắn lẩm bẩm lầm bầm, như đang tự phân tích, như thay Thẩm Lãng giải thích. Giọng hắn trầm thấp mơ hồ, ngoại trừ chính hắn, chẳng ai nghe rõ.
Chu Thất Thất hỏi:  - Anh nói cái gì?
Kim Vô Vọng:  - Tôi nói, nàng muốn theo tôi… thì theo.
 
Hai người đi quá nửa ngày, giữa trưa đã đến Tây Cốc.
Tây Cốc là thị trấn nhỏ nằm phía tây huyện Tân An. Tuy nhỏ, Tây Cốc lại không hoang vu tịch mịch mà rất phồn thịnh. Phía đông thì hướng thành Lạc Dương, phía bắc có bến Đại Hà, đều là những nơi thương khách thường lui tới.
Chu Thất Thất ôm tay Kim Vô Vọng, vào trấn vẫn không buông. Ai có thái độ gì, nàng hoàn toàn không để ý.
Người đi đường nhìn nàng vừa ngạc nhiên vừa buồn cười. Khi thấy mặt Kim Vô Vọng, thì họ không dám nhìn cũng chẳng dám cười.
Chu Thất Thất nhẹ giọng:  - Ai cũng sợ anh, thật là đắc ý!
Kim Vô Vọng:  - Đắc ý cái gì?  
Chu Thất Thất cười:  - Tôi thường muốn người khác sợ mình, nhưng chẳng ai sợ cả. Đi bên anh giống như ‘chồn con theo đuôi hùm lớn’. Họ ngán anh, cũng sợ tôi, thì đắc ý chứ sao. Chẳng qua là… chẳng qua là cái bụng quá đói, muốn ra oai chút, nhưng không đủ thần khí.
Kim Vô Vọng bật cười ha hả:  - Nàng còn ăn được sao?
Chu Thất Thất:  - Tôi không phải như mấy cô gái đa sầu đa cảm gặp chuyện đau lòng bằng hạt đậu là ăn uống không vô. Tôi dễ quên lắm, đúng giờ đúng giấc, tới bữa là ăn. Ngũ ca thường nói, ăn như vậy mai này tôi sẽ mập ú.  
Kim Vô Vọng lại cười lớn:  - Mập mạp thì có gì không tốt? Được rồi, chúng ta đi ăn.
Gương mặt lạnh như băng của quái nhân này phảng phất có chút thay đổi.
Được một đoạn đường, Kim Vô Vọng như chợt nhớ ra điều gì, liền hỏi:  - À, Ngũ ca của nàng có phải là người mà giang hồ gọi là Chu Ngũ công tử?
Chu Thất Thất ra bộ thở dài sườn sượt:  - Hắn đó! Ngũ ca của tôi đúng là một quái vật. Bao nhiêu số tốt của gia đình, một mình hắn hưởng hết. Hắn đi đến đâu là người người yêu mến. Tôi thật cũng chẳng hiểu vì sao.
Tuy nàng ra vẻ than thở, nhưng thật ra là đắc ý vô cùng.
Kim Vô Vọng:  - Tôi nghe tiếng Chu Ngũ công tử đã lâu. Thiên hạ đồn rằng công tử đẹp trai hiếm thấy trên đời này. Chỉ tiếc rằng tôi vẫn chưa được gặp.
Chu Thất Thất:  - Đừng nói chi anh chưa gặp hắn, ngay cả huynh đệ tỷ muội chúng tôi đã hai ba năm rồi cũng chưa gặp. Hắn giống như là du hồn... A, đến!
“Đến” không phải là ‘du hồn’ đến, mà là… đến một tửu điếm.
Tửu điếm tuy nhỏ nhưng sạch sẽ, mùi rượu hương trà thơm lừng, bên trong không còn bàn trống.  
Kim Vô Vọng:  - Tửu điếm này coi bộ làm ăn phát đạt.
Chu Thất Thất:  - Tiệm ăn tấp nập như vậy, rượu và thức ăn nhất định không kém.
Kim Vô Vọng:  - Chỉ tiếc không có bàn trống!
Chu Thất Thất:  - Không sao, anh theo tôi.
Nàng kéo tay Kim Vô Vọng tới trước một chiếc bàn trong góc, đứng đó ngó tới ngó lui. Hai thương nhân đang ngồi ăn uống trò chuyện, ngẩng mặt lên thấy Kim Vô Vọng, cả hai rùng mình, vội vàng cúi xuống, ăn uống hết nổi. Họ vội vàng trả tiền rồi đi ngay.
Kim Vô Vọng lắc đầu cười:  - Chỉ có nàng mới nghĩ ra trò này.
Chu Thất Thất háy mắt:  - Kế này kêu là ‘chồn mượn oai hùm’.
Kim Vô Vọng không nhịn được bật cười hăng hắc, nhưng đột nhiên dừng lại.
Chu Thất Thất:  - Sao không cười nữa? Tôi thích nghe tiếng anh cười.
Kim Vô Vọng im lặng một hồi, rồi chậm rãi:  - Chỉ trong nửa ngày, tôi đã cười quá nhiều so với mấy năm qua rồi.
Chu Thất Thất ngơ ngác nhìn hắn, cũng chẳng biết nói gì. Trong lòng nàng là chua, là ngọt, là đắng, là khổ? Chính nàng cũng không biết.
Rượu và thức ăn được dọn ra, Chu Thất Thất ăn uống tự nhiên.
Kim Vô Vọng như nuốt không trôi. Chu Thất Thất luôn tay gắp thức ăn cho hắn. Những người xung quanh không dám nhìn họ, rồi lại không kềm lòng được cứ lén nhìn.  
Hai người thật là kỳ quái. Nam thì thật xấu, nữ lại quá đẹp. Họ như xa lạ, lại như rất thân mật. Chẳng ai đoán ra quan hệ của hai người.
Chu Thất Thất làm như không hay không biết:  - Anh cần phải ăn chút, bụng trống mà uống rượu là dễ chết người đấy.
Nàng cầm đũa gắp hết thứ này món khác để vào chén của Kim Vô Vọng.
Chợt nàng rùng mình, toàn thân run rẩy, mặt mày tái mét, buông lơi đôi đũa, mắt nhìn đăm đăm ra sau lưng Kim Vô Vọng.
Kim Vô Vọng vội hỏi:  - Chuyện gì vậy?
Chu Thất Thất trỏ về phía cửa sổ sau lưng Kim Vô Vọng run giọng:  - Anh… anh nhìn…
Nàng nói không ra tiếng, người run cầm cập. Kim Vô Vọng biến sắc quay nhanh đầu lại, nhưng không thấy ai.
Hắn lo lắng thấp giọng:  - Nàng thấy gì?
Chu Thất Thất lắp bắp:  - Cửa sổ… có người…
Kim Vô Vọng:  - Có ai? Nàng hoa mắt chăng?
Chu Thất Thất:  - Có… có người! Anh vừa quay đầu lại là hắn đi ngay.  
Kim Vô Vọng:  - Là ai?
Chu Thất Thất:  - Là… là ác ma đã hại tôi xấu xí và co quắp tê liệt đó. Tôi thấy rõ… Tôi không bao giờ quên được bộ mặt của hắn.
Nàng vẫn chưa định thần, giọng nói vẫn hết sức run rẩy.
Kim Vô Vọng sậm mặt, nhíu mày trầm tư không nói.
Chu Thất Thất:  - Anh, anh cần đuổi theo hắn.
Kim Vô Vọng lắc đầu nói:  - Không kịp!
Chu Thất Thất hoảng sợ:  - Vậy… vậy bây giờ làm sao? Tôi thấy hắn là ăn hết vô, ngủ không được. Lúc nào cũng cảm thấy hắn đâu đó sau lưng, đang chờ cơ hội hại tôi. Nhắm mắt lại là thấy hắn trước mặt gằn gằn.
Nàng ôm mặt khóc thành tiếng.
Kim Vô Vọng đứng dậy, để một thỏi bạc trên bàn, rồi kéo tay Chu Thất Thất:  - Theo tôi!
Chu Thất Thất:  - Đi đâu?
Kim Vô Vọng không trả lời, chỉ kéo Chu Thất Thất đi ra ngoài. Hắn đứng trước tửu điếm, dõi mắt định hướng, rồi đi thẳng ra vùng đất hoang ngoài trấn.
Chu Thất Thất vừa kinh vừa sợ. Nàng thật đã bị ác ma kia làm sợ đến vỡ mật. Trên đời nàng thật chưa sợ ai như sợ “hắn”.
Kim Vô Vọng nghiêm mặt bước. Vùng đất kia càng đi càng hoang vắng. Nắng đã lên, tuyết cũng hơi tan, tuy Chu Thất Thất không lạnh nhưng vẫn run cầm cập.
Hai tay nàng vô tình ôm chặt Kim Vô Vọng, ngả người dựa hẳn vào hắn. Nhìn từ sau chỉ thấy một nam tử khôi vĩ đang dìu một thiếu nữ yểu điệu, thật lãng mạn khiến người hâm mộ. Nhìn từ trước thì là một tiên nữ duyên dáng sóng đôi cùng một quỷ nam xấu xí lạnh lùng giữa cánh đồng hoang vu tuyết đọng, ai thấy cũng hoảng hồn.
Kim Vô Vọng dù đỡ Chu Thất Thất, vẫn đi đứng rất nhanh nhẹn.
Đi được một đoạn, Chu Thất Thất hỏi:  - Phía trước là đâu?
Kim Vô Vọng trả lời:  - Tôi không biết!
Chu Thất Thất ngẩn người:  - Vậy ta đang đi đâu?
Kim Vô Vọng:  - Tôi cũng không biết.  
Chu Thất Thất sợ hãi:  - Anh… anh…
Kim Vô Vọng:  - Chút nữa nàng sẽ rõ.
Ngưng chút, hắn khẽ nói:  - Có người…   
Chu Thất Thất thở ra hơi lạnh, nín thở lắng nghe. Quả nhiên sau lưng có tiếng tà áo phần phật trong gió, càng lúc càng gần.
Kim Vô Vọng không dừng bước cũng không quay đầu lại.  
Chu Thất Thất không dám quay đầu lại, thầm hỏi... “Là ai? Chẳng lẽ là hắn?”
Tiếng áo trong gió khi đuổi gần đến họ thì nhẹ lại, như người đó chỉ theo sát sau lưng chứ không vượt qua mặt, mà cũng không nói tiếng nào.  
Chu Thất Thất rùng mình, như bị mũi dao nhọn chĩa thẳng vào xương sống. Nàng muốn quay đầu nhìn, lại không dám, càng ôm chặt Kim Vô Vọng.
Kim Vô Vọng bước nhanh hơn, người sau lưng cũng bước nhanh hơn. Kim Vô Vọng đi chậm lại, người sau lưng cũng đi chậm lại.
Chu Thất Thất cho rằng “hắn” nhất định là ác ma kia. Nàng thầm nghĩ có lẽ Kim Vô Vọng cố ý dụ “hắn” tới mảnh đất hoang vu này, nhưng để làm gì? Nếu Kim Vô Vọng muốn diệt “hắn”, đã động thủ rồi. Nếu không có ý khử “hắn”, thì Kim Vô Vọng đang làm gì?
Kim Vô Vọng bước càng lúc càng nhanh, đến cuối mảnh đất hoang thì đánh vòng trở lại. Người sau lưng cũng đánh vòng trở lại theo hắn.
Chu Thất Thất muốn lên tiếng hỏi, thì Kim Vô Vọng đã dùng thuật truyền âm nói với nàng… “Người này tuy võ công không kém, nhưng nội lực hơi yếu. Tôi đang cố ý làm tiêu hao nội lực của hắn, chờ khi suy giảm nhiều, tôi sẽ ra tay lấy mạng hắn.”
Chu Thất Thất vừa mừng vừa sợ, muốn hôn hắn để tỏ lòng cảm kích.
Đột nhiên Kim Vô Vọng ngửa mặt lên trời cười dài:  - Tốt… thật tốt…  
Người nọ cũng cất tiếng cười dài:  - Tốt… thật tốt…  
Kim Vô Vọng:  - Ta biết ngươi phải tới.  
Người nọ cũng nói:  - Ta biết ngươi phải tới.  
Kim Vô Vọng:  - Ngươi đã tới, sao không lên tiếng?
Người nọ:  - Ngươi đã tới, sao không lên tiếng?
Kim Vô Vọng cả giận:  - Ngươi đang trêu ta? Ngươi nên nhớ, ta và ngươi tuy là bạn đồng môn, nhưng không giao tình. Ngươi cũng nên biết, ta dụ ngươi đến đây là muốn lấy mạng ngươi?
Người nọ vờ như sợ kinh, “ý” một tiếng, rồi lại nói:  - Ngươi đang trêu ta? Ngươi nên nhớ…  
Kim Vô Vọng đột nhiên hét lớn:  - Ngươi là ai?
Vừa nói, vừa ôm Chu Thất Thất quay phắt ra sau. Người nọ thu thế không kịp, xông thẳng đến thiếu điều muốn đụng vào hai người. Hắn chẳng phải là ‘ác ma’ như họ nghĩ, mà là cái bản mặt bẩn thỉu xấu xí… Kim Bất Hoán.
Không những Chu Thất Thất hoảng hồn biến sắc, mà cả Kim Vô Vọng cũng sửng sốt kinh hoàng, không phải hồ ly mà là sói lang.
Chu Thất Thất thất thanh:  - Là ngươi!
Kim Vô Vọng phẫn nộ quát:  - Là ngươi!
Kim Bất Hoán cười hăng hắc:  - Là tôi! Hai người không ngờ sao?
Chu Thất Thất lớn tiếng:  - Tại sao ngươi thậm thụt lén lút theo sau bọn ta?
Kim Bất Hoán háy mắt, cười khằng khặc:  - Tôi chỉ muốn coi hai người thân thân thiết thiết dẫn nhau đi tới cái này mảnh đất hoang này định làm trò gì? Đây không phải là chỗ tình tứ đâu.
Kim Vô Vọng giận dữ quát lớn:  - Câm miệng!  
Kim Bất Hoán:  - Đại ca bảo câm miệng, thì tiểu đệ câm liền.
Chợt ngửa mặt bật cười hăng hắc:  - Hôm nay mới biết đại ca thật là thủ đoạn, chỉ cần hai ba chiêu đã hớt Chu cô nương từ tay Thẩm Lãng.
Tia mắt Kim Vô Vọng đằng đằng sát khí.
Chu Thất Thất tức mình mắng lớn:  - Ngươi cười cái quỷ gì?
Kim Bất Hoán lại càng cười to:  - Chị dâu trẻ thật là hung tợn! Để tiểu đệ nói cho chị Hai nghe một bí mật. Đại ca đây tuy trông đàng hoàng, nhưng thật ra thì… ha ha ha…
Chu Thất Thất không nhịn được hỏi tới:  - Thật ra thì sao?
Kim Bất Hoán:  - Thật ra thì đại ca rất phong lưu. Từ hồi mười lăm tuổi, anh ấy đã khiến bao nhiêu cô gái mang bệnh tương tư. Càng về sau…
Hắn cố ý ngưng nói, con mắt chột láo liên.
Kim Vô Vọng chỉ lạnh lùng nhìn hắn, chẳng ngăn cản.
Chu Thất Thất nóng ruột hỏi dồn:  - Càng về sau thì sao?
Kim Bất Hoán làm bộ lấm lét, đằng hắng:  - Tôi không dám nói…
Chu Thất Thất:  - Ngươi cứ nói…  không sao…
Kim Bất Hoán cười hì hì:  - Bị mấy nàng kia quấn quá, đại ca không luyện võ được. Sau này hắn nảy sinh ý độc, hủy đi gương mặt Phan An mỹ nam tử của mình.
Chu Thất Thất la lên:  - Á…
Kim Bất Hoán:  - Hắn hủy dung mạo rồi, tính tình cũng thay đổi, không những hận các thiếu nữ mà cũng chẳng tha cả nam nhân.
Chu Thất Thất ngây người:  - Lại có chuyện như vậy, thì ra là lừa tôi.
Kim Bất Hoán: -  Lừa nàng? Tôi không lừa nàng.
Chu Thất Thất dậm chân:  - Vô duyên! Ai nói chuyện với ngươi!
Kim Bất Hoán nhìn nàng, rồi quay qua Kim Vô Vọng cười hì hì:  - Hiểu rồi! Thì ra chị dâu trẻ đang trách đại ca. Chắc anh Hai đã gạt chị dâu, lại bị tôi phá đám.
Hắn cứ một một hai hai gọi “chị dâu”, khiến Chu Thất Thất đỏ ửng mặt mày.  
Nàng vừa xấu hổ vừa giận, mắng lớn:  - Ngươi nói cái quỷ gì? Ai là ‘chị dâu’ của ngươi!
Kim Bất Hoán chẳng cãi, chỉ nói tiếp:  - Chị dâu, tiểu đệ đã nói chuyện bí mật như vậy, chị cũng nên cho đệ một món quà ra mắt mới đúng.
Chu Thất Thất:  - Được, cho ngươi đây!
Thẳng tay xáng Kim Bất Hoán ba bạt tai. Hắn không tránh chẳng né, hứng ba cái tát giòn giã.  
Hắn tỉnh bơ vuốt mặt, cười hì hì:  - Chị dâu ban tặng, tiểu đệ xin nhận. Bàn tay trắng ngần nõn nà nhỏ bé, vuốt trên mặt thoải mái dễ chịu làm sao. Đại ca, anh thật là có phúc!
Kim Vô Vọng đột nhiên lạnh lùng hỏi:  - Ngươi nói xong chưa?
Kim Bất Hoán:  - Xong rồi!
Kim Vô Vọng gằn gằn từng tiếng:  - Tuy ta với ngươi đã đoạn nghĩa tuyệt tình, nhưng vì nhớ những ngày cùng nhau khôn lớn, ta tha cho ngươi thêm một lần.
Rồi quát lớn:  - Cút! Còn không mau cút đi! Chờ ta đổi ý?
Kim Bất Hoán chẳng những không nhúc nhích lại còn cười khúc khích:  - Đại ca bảo ‘cút’, thì tôi phải ‘cút’, nhưng tôi cần hỏi đại ca một chuyện, hỏi xong rồi ‘cút’ cũng chưa muộn.
Không đợi Kim Vô Vọng trả lời, hắn tiếp:  - Đại ca có biết Thẩm Lãng ở đâu chăng?
Chu Thất Thất ngạc nhiên:  - Vì sao ngươi tìm Thẩm Lãng?
Kim Bất Hoán cười hăng hắc:  - Đâu chỉ mình tôi tìm hắn.
Chu Thất Thất càng thêm ngạc nhiên:  - Ai muốn tìm chàng?
Kim Bất Hoán:  - Ba vị tiền bối Nhân Nghĩa Trang chủ, Đoạn Hồng Tử đạo trưởng, Thiên Pháp đại sư, Kiều Ngũ. Tuy tiểu đệ vô dụng, nhưng mấy người kia không dễ chọc.
Chu Thất Thất:  - Vì sao họ tìm chàng? Tìm chàng có chuyện gì?
Kim Bất Hoán:  - Không có gì, chỉ muốn ‘thịt’ hắn thôi.
Chu Thất Thất rúng động, vội hỏi:  - Tại sao?
Kim Bất Hoán:  - Vì hắn bội ước, vì hắn bề ngoài nhân nghĩa nhưng trong dạ hiểm sâu. Nhiêu đó quá đủ rồi!
Chu Thất Thất cả kinh trợn to hai mắt:  - Thẩm Lãng đã đưa mấy người Triển Anh Tùng và Phương Thiên Lý đến Nhân Nghĩa Trang. Họ đến đó, lẽ ra mọi việc đã được giải thích rõ ràng.
Kim Bất Hoán:  - Bọn Triển Anh Tùng là Thẩm Lãng đưa đến sao?
Tuy thanh âm của hắn có chút thay đổi, nhưng Chu Thất Thất không lưu ý.
Nàng ứng tiếng trả lời ngay:  - Không sai, tất cả đều là do Thẩm Lãng đưa đến.
Quay đầu nhìn Kim Vô Vọng:  - Anh có thể làm chứng, đúng không?
Kim Vô Vọng cũng đang kinh ngạc, vuốt cằm:  - Không sai! Tôi tận mắt thấy bọn họ vào Nhân Nghĩa Trang.
Chu Thất Thất:  - Không lẽ vào trang rồi lại có chuyện không hay xẩy ra?
Kim Bất Hoán cười quỷ:  - Không sai! Cả bọn đều vào trang.
Chu Thất Thất thở phào nhẹ nhõm:  - Như vậy…
Kim Bất Hoán lạnh lùng ngắt lời:  - Vừa bước qua cổng chính, cả bọn chưa kịp nói tiếng nào, đều lăn đùng ra đất chết tốt, chết gọn gàng không còn một mống.
Chu Thất Thất thét lên kinh hoàng.
Kim Vô Vọng thất sắc:  - Bọn họ… bọn họ chết ra sao?
Kim Bất Hoán cười lạnh:  - Vừa bước qua cửa là cả bọn cùng ngã xuống tắt thở. Toàn thân không một vết thương, như là bị độc bộc phát mà chết. Bao cao thủ kiến thức sâu rộng ở Nhân Nghĩa Trang không biết họ trúng loại độc gì.
Hắn ngửa mặt lên trời cười khan:  - Hạ độc thật ra cũng chưa lạ. Kì quái là làm sao có thể định đúng thời khắc chất độc bộc phát. Thủ đoạn này thật quá hiểm độc.  
Chu Thất Thất run giọng:  - Cái này… cái này tuyệt không phải Thẩm Lãng hạ độc.
Kim Bất Hoán cười gằn:  - Người do chính hắn đưa tới, không phải hắn hạ độc thì là ai?
Chu Thất Thất:  - Là bà ta… là người đàn bà kia!
Kim Bất Hoán:  - ‘Bà ta’ là ai? ‘Người đàn bà kia’ là ai?
Chu Thất Thất dậm chân:  - Ta có nói, ngươi cũng không biết.
Nàng hớt hải kéo tay Kim Vô Vọng:  - Đi! Chúng ta phải đi báo ngay cho Thẩm Lãng.
Kim Bất Hoán lạnh lùng ngắt lời:  - Hai người không cần chuốc thêm phiền toái, sẽ có người khác đi tìm Thẩm Lãng. Hắn không trốn khỏi đâu. Hai người cũng không thể đi.
Kim Vô Vọng nổi giận trợn mắt quát:  - Ngươi dám cản ta?
Kim Bất Hoán nhe răng ra vẻ sợ sệt:  - Tiểu đệ đâu dám. Bọn họ thì…
Con mắt chột láo liên. Kim Vô Vọng và Chu Thất Thất cũng đưa mắt nhìn quanh.
Đông nam tây bắc mịt mờ bụi tuyết, mỗi hướng một thân ảnh chầm chậm bước tới.
Bốn người này mơ hồ đi rất chậm, trong nháy mắt lại đã đến trước mặt.
Phía đông một người, râu dài phiêu phất, thanh thoát như tiên, gương mặt xanh gầy, đằng đằng sát khí - Bất Bại Thần Kiếm Lý Trường Thanh.
Phương nam một người, thân cao tám thước, râu ria xồm xoàm, mắt to trợn trắng, mặt mày hầm hầm - Khí Thôn Đấu Ngưu Liên Thiên Vân.  
Mặt tây một người, thân thể gầy yếu, đi được hai bước phải dừng lại ho sặc sụa - Lãnh gia tam huynh đệ đại ca, Lãnh Đại.
Hướng bắc một người, uy mãnh nhất trong bọn, sát khí trên mặt cũng nặng nề nhất, đương kim phật môn đệ nhất cao thủ - Ngũ Đài Sơn Thiên Pháp đại sư.
Đây là bốn cao thủ uy danh hiển hách của võ lâm. Nếu họ ngăn trở, khó ai qua được.
Kim Bất Hoán phi thân ra sau hơn trượng, lớn tiếng:  - Các vị hẳn đã nghe rõ những lời đối đáp vừa rồi?
Liên Thiên Vân quát lớn:  - Nghe rất rõ!
Kim Bất Hoán:  - Tại hạ chẳng nói sai, những người đó đều do Thẩm Lãng đưa đến.  
Liên Thiên Vân căm hận gầm lên:  - Con bà ngươi, thật cũng đã nói đúng. Không thể tha cho thằng chó Thẩm Lãng kia!
Tuy lão đã cao tuổi, nhưng trong cơn thịnh nộ vẫn nói năng bốp chát như thuở thiếu thời.
Kim Bất Hoán:  - Các vị cũng nên biết, ở đây có người còn đáng hứng thú hơn cả Thẩm Lãng. Các vị thật may đã tình cờ gặp hắn nơi này.
Lý Trường Thanh trầm giọng:  - Là ai?
Thật ra thì nãy giờ cả bốn người vẫn chăm chăm nhìn Kim Vô Vọng. Dù hắn vẫn đứng yên, không lộ một cảm xúc, nhưng thật sự trong lòng cũng đang kinh hoàng.
Kim Bất Hoán lại lớn tiếng:  - Các vị nhìn đây, hắn chính là một trong tứ đại sứ giả của Khoái Lạc Vương, ‘Tài sứ’ Kim Vô Vọng. Có lẽ các vị đã nghe qua đại danh của hắn.
Bốn người kia bước nhanh tới vây Kim Vô Vọng và Chu Thất Thất, những ánh mắt sắc như đao nhìn thẳng vào mặt hắn.
Chu Thất Thất bất giác dựa sát vào người Kim Vô Vọng.  
Bốn người nhìn Kim Vô Vọng chằm chằm. Hắn cũng chằm chằm nhìn họ.
Thật lâu đôi bên chẳng nói lời nào.  
Kim Vô Vọng không hỏi cũng đã hiểu ý của bốn người. Bốn người biết rõ mình có hỏi, đối phương cũng chẳng trả lời.
Đôi bên cứ im lặng nhìn nhau đằng đằng sát khí.
Sắc trời ảm đạm, gió rét nổi lên như những tiếng hô hào sát phạt.
Chu Thất Thất chịu hết nổi, lớn tiếng hỏi:  - Các người muốn gì?
Bốn người kia đưa mắt nhìn nàng, rồi lại hướng về Kim Vô Vọng, như khinh thường không thiết trả lời nàng.
Chu Thất Thất lại la lớn:  - Các người cũng phải nói chuyện đi chớ! Im lặng như vậy là nghĩa gì?
Lần này thì chẳng ai đưa mắt nhìn nàng.
Chu Thất Thất cắn môi nói với Kim Vô Vọng:  - Bọn họ không nói, thì chúng mình đi thôi.
Kim Bất Hoán bật cười sằng sặc:  - Tiểu nha đầu nói thật dễ nghe.
Chu Thất Thất cả giận hét lớn:  - Các người không nói, thì cũng nên xuất thủ. Các người không ra tay, thì chúng ta phải đi. Chẳng lẽ cùng các người ở đây gầm gừ nhau cả đời à?
Lý Trường Thanh thở dài:  - Ngươi còn đợi bọn ta phải xuất thủ sao?
Lão vẫn một mực ngó trân trân vào Kim Vô Vọng.
Kim Bất Hoán ứng tiếng vuốt đuôi:  - Đúng rồi, ngươi còn đợi bọn ta phải xuất thủ sao? Nếu ngươi thức thời, thì nên ngoan ngoãn bó tay chịu trói, hỏi thì trả lời, tránh cho da thịt chịu đòn.
Kim Vô Vọng cười gằn không nói.
Chu Thất Thất mắng to:  - Ngươi… đồ xấu xí thối tha, đồ… đồ mắc dịch phải gió…  
Liên Thiên Vân ngắt lời:  - Cần gì phải thuyết lí, cứ ba quyền bốn cước đánh ngã bọn chúng trói gô lại mang về hỏi cung.
Kim Vô Vọng đột nhiên ngửa mặt cười hăng hắc:  - Thật oai, thật hay! Kim mỗ hôm nay chấp luôn cả năm người. Xin mời cả năm đại anh hùng, đại hào kiệt của võ lâm hiện thời đồng loạt ra tay. Xin mời, xin mời!
Chu Thất Thất đảo mắt một vòng, rồi cũng cười:  - Thật đáng thương, thật đáng tiếc! Đường đường là năm vị thành danh anh hùng, cao thủ võ lâm, lại lấy đông đánh ít, ỷ thế hiếp người.
Liên Thiên Vân phẫn nộ quát:  - Xú nha đầu, câm cái miệng của ngươi lại, mở to con mắt coi gia gia của ngươi có phải là hạng ỷ thế hiếp người hay không. Tất cả lui lại, để một mình ta ra tay trói tên tặc này.
Lý Trường Thanh khẽ chau mày. Liên Thiên Vân bước chân lên trước.
Kim Vô Vọng:  - Ngươi dám đơn thân giao thủ với ta?
Liên Thiên Vân cả giận hét:  - Không dám thì ta là cháu nội con rùa ngươi.
Kim Vô Vọng lạnh lùng:  - Ta thấy ngươi nên lui ra thì hơn. Ngày xưa võ công của Khí Thôn Đấu Ngưu Liên Thiên Vân cũng không tệ. Sau vụ Hành Sơn, võ công của ngươi mười phần chỉ còn lại ba. Dám giao thủ với ta sao?  
Liên Thiên Vân điên cuồng hét lớn, hai quả đấm liên hoàn tung ra:  - Ai dám giúp một quyền, Liên Thiên Vân ta sẽ liều mạng với người đó.
Kim Vô Vọng khẽ đẩy Chu Thất Thất, dịu dàng:  - Cẩn thận!
Hắn vừa nói vừa nghiêng người tránh đường quyền của Liên Thiên Vân.  
Lý Trường Thanh đứng ngoài quan sát, thấy tư thế của Kim Vô Vọng, nhận ra ngay người này mang tuyệt kĩ. Lão lui về sau mấy bước, nháy mắt với Lãnh Đại.
Lãnh Đại hiểu ý bước tới, ho khan:  - Chuyện gì?
Lý Trường Thanh trầm giọng:  - Võ công người này cao sâu khó lường. Cỡ bốn mươi chiêu, nếu Tam đệ không thua thì khí lực cũng suy giảm nhiều, trước sau gì rồi cũng sẽ bại dưới tay hắn.
Lãnh Đại: - Cũng đúng!
Lý Trường Thanh:  - Gần đây công lực của ngươi ra sao?
Lãnh Đại khẽ cười:  - Cũng thường!
Lý Trường Thanh:  - Những cơn ho kia…
Lãnh Đại lại cười:  - Muốn không ho, cũng được!
Lý Trường Thanh đảo mắt nhìn quanh. Kim Bất Hoán khoanh tay đứng nhìn, miệng cười đắc ý.  Thiên Pháp đại sư như muốn xông vào, lại ngại lời của Liên Thiên Vân, không tiện xuất thủ.
Hai người vô tình hay hữu ý, một tả một hữu chặn đường Chu Thất Thất.
Lý Trường Thanh thấp giọng:  - Xưa nay Kim Bất Hoán ít khi xuất thủ. Thiên Pháp đại sư sau lần bị Thẩm Lãng đả thương vẫn chưa hoàn toàn phục hồi. Còn ta… Tóm lại, tình hình này, chắc ngươi phải ra tay. Ngươi tự tin sẽ thắng được hắn chăng?
Lãnh Đại:  - Không ngại thử!
Lý Trường Thanh:  - Tốt lắm! Nhưng bây giờ chưa được, ngươi cũng biết lão Tam tánh nóng như lửa. Phải chờ đến lúc lão thi triển cái chiêu kia, thì nhảy vô liền. Bây giờ đã hơn hai mươi chiêu, khoảng mười bảy mười tám chiêu nữa, lão Tam nhất định sẽ thi xuất cái chiêu ấy, ngươi hiểu chứ?   
Lãnh Đại gật đầu:  - Hiểu!
Tuy hắn nói nhiều hơn Lãnh Tam, cũng không nói thêm quá một tiếng.
Liên Thiên Vân ra hơn hai mươi chiêu liên tiếp, quyền công mạnh mẽ như thể dời núi lấp biển.
Trong lúc nhất thời, Kim Vô Vọng bị mãnh quyền vây hãm, chỉ nhờ vào khinh công tuyệt hảo mà tránh chứ chưa công.
Quyền phong do hai người giao đấu thổi tuyết băng bay loạn. Tuyết được thêm lực bay chạm vào da lưu lại những dấu đỏ. Chu Thất Thất đã bị hai ba dấu trên gương mặt trắng ngần.
Nàng đứng nhìn, vừa kinh hãi vừa lo lắng, thầm nghĩ… “Ai nói công phu của Liên Thiên Vân đã giảm sút? Nếu công lực bây giờ chỉ là ba phần mười của năm xưa, thì ngày ấy chỉ một quyền của lão cũng đủ sức lấy mạng bất kỳ cao thủ nào. Kim Vô Vọng đã nghe tin đồn bậy mà nghĩ sai rồi. Nếu hắn không thắng nổi một người, thì… phải làm sao?”
Chu Thất Thất vốn tính thẳng thắn. Nàng thường làm những chuyện khác người, chẳng kể gì đến lễ giáo quy củ. Nếu nàng thiên về ai, thì chỉ mong người ấy thắng. Đối phương là chính là tà, là đúng là sai, nàng chẳng lưu tâm. Đôi bên giằng co, nàng hận sao Kim Vô Vọng không một chưởng đập chết Liên Thiên Vân, chẳng nghĩ tới lão Liên là người tốt hay người xấu. Nàng lo lắng bồn chồn khi thấy Kim Vô Vọng rơi vào thế thủ.
Nàng không hiểu rằng công lực của Liên Thiên Vân thật đã giảm sút rất nhiều, so với ngày xưa mười phần chỉ còn lại hai ba. Liên Thiên Vân vốn tính nóng nảy, đã đem hết ba phần công lực còn lại thi xuất, chẳng chừa một phần để phòng thân.
Kim Vô Vọng thì dồi dào kinh nghiệm giao đấu, đã nhanh chóng nhận ra điểm yếu này. Hắn không liều mạng, mà chỉ cốt làm tiêu hao khí lực của lão Liên, vì hắn còn phải dưỡng sức đối phó với bốn người kia, hoặc để mở đường máu thoát thân.
Thế công của Liên Thiên Vân quả nhiên từ từ suy yếu.
Những chiêu thức sắc bén của Kim Vô Vọng đang dần dần chiếm được thượng phong.
Liên Thiên Vân đột nhiên tung ra hai quả đấm thẳng vào ngực Kim Vô Vọng, một chiêu mãnh hổ “phá đá rung trời”.  
Lý Trường Thanh trầm giọng:  - Chiêu thứ ba mươi tám của lão Tam.
Lãnh Đại gật đầu ra vẻ hiểu ý, tập trung tinh thần vào cục diện.  
Kim Vô Vọng quay người tránh chiêu mãnh hổ, trụ khí dưới chân, dưỡng lực thủ thế, chuẩn bị sẵn sàng tiếp chiêu sắp tới của Liên Thiên Vân.
Liên Thiên Vân chợt quay ngược lại rồi đứng yên bất động, miệng quát lớn:  - Dừng tay!
Tiếng quát như sấm rền vang dội muốn đục thủng màng nhĩ của Chu Thất Thất. Đầu óc nàng choáng váng quay cuồng, tai ù đi không nghe được thanh âm nào khác.
Kim Vô Vọng đang đứng tấn bỗng cảm thấy một luồng khí theo tiếng quát truyền tới, ngực như bị búa đập vào. Hắn thoáng rung động, nhưng tinh thần vẫn bình yên, thẳng người thủ thế.  
Một thân ảnh gầy gò phi thân tới như một cây đao cắm giữa Kim Vô Vọng và Liên Thiên Vân, Lãnh Đại.
Khi Liên Thiên Vân quát to, chính là lúc thi xuất tuyệt kĩ của mình, chiêu độc nhất vô nhị đã vang danh thiên hạ, “Thiệt Để Chùy” (búa lưỡi).
Thiệt Để Chùy” là công lực phát ra nơi chót lưỡi, một loại khí công cao siêu bậc nhất trong võ học. Uy lực và tính chất cũng gần như “Sư Tử Hống” của Phật môn. Khi lão uốn lưỡi quát lớn hai tiếng “dừng tay”, là chủ ý khiến đối phương rúng động hồn phi phách tán, giữa lúc đó búa khí công sẽ giáng xuống.
Liên Thiên Vân xưng danh Khí Thôn Đấu Ngưu lẽ tất nhiên khí công không kém. Khi công lực của lão còn nguyên vẹn, bao nhiêu cao thủ trong võ lâm đã thất thủ trước chiêu Thiệt Để Chùy lợi hại này. Tiếc thay công lực của lão giờ chỉ còn non nửa, uy lực của “Thiệt Để Chùy” mười phần chỉ còn lại hai ba. Kim Vô Vọng tuy bị trúng chiêu, nhưng chỉ kinh mà không loạn.
Liên Thiên Vân không phải không biết Thiệt Để Chùy đã mất đi oai lực, nhưng tính trời sanh không cam lòng chịu thua, nên mỗi khi đến tình thế cấp bách, lại thi xuất độc chiêu. Lý Trường Thanh cùng lão nhiều năm huynh đệ, đã đoán ra lão sẽ dùng chiêu này.  
Thiệt Để Chùy vừa xuất ra là Lãnh Đại lập tức phi thân vào.
Liên Thiên Vân cả giận thét lớn:  - Mau tránh ra, ai mượn ngươi nhảy vô!
Lãnh Đại mỉm cười:  - Lão đã bảo người ‘dừng tay’, giờ đến phiên tôi xuất thủ.
Liên Thiên Vân còn đang ngớ ngẩn đã bị Lý Trường Thanh kéo lui trở lại.
Kim Bất Hoán cười hì hì:  - Thú vị! Thật thú vị thay.  
Thiên Pháp đại sư trầm giọng:  - Để bổn tọa…
Kim Bất Hoán ngắt lời:  - Đại sư không cần phải vội? Tên này giờ như cá trong lưới. Đại sư nên thưởng thức võ công của Lãnh gia tam huynh đệ mà cho tới nay vẫn chưa mấy ai tận mắt chứng kiến?
Thiên Pháp đại sư trầm ngâm dừng bước.
Tuy Lãnh gia tam huynh đệ mang thân phận tôi tớ ở Nhân Nghĩa Trang, nhưng võ công của họ thuộc hạng cao thủ hàng đầu.
Anh em họ vốn không cầu danh cũng không cầu lợi, chẳng can dự vào chuyện giang hồ. Nếu không nguy hại đến Nhân Nghĩa Trang, họ quyết không bao giờ xuất thủ. Nhưng một khi bọn họ ra tay, đối thủ không mấy ai sống sót, nên trong giang hồ rất ít người biết lai lịch võ công của họ.
Thân thế của họ lại càng thêm thần bí. Họ chẳng mở miệng nhắc tới bao giờ. Có ai đi bốn phương tám hướng hỏi thăm cũng sẽ không tìm ra manh mối.
Võ công và thân thế đều thần bí, tính tình của họ cũng  lạ lùng khó hiểu, khiến ba huynh đệ trở thành “Giang Hồ Kỳ Nhân Thần Bí”.
Thiên Pháp đại sư cũng động lòng hiếu kỳ, muốn tận mắt thấy công phu kinh người của Lãnh gia tam huynh đệ đại ca, Lãnh Đại.
Lãnh Đại lại khom người ho sặc sụa.  
Chu Thất Thất động lòng khẽ nói:  - Thân lão tử có bệnh, còn muốn cùng người giao đấu sao?
Lãnh Đại ngẩng đầu nhìn nàng, mỉm cười thiện cảm:  - Đa tạ hảo tâm!
Rồi lại ho…   
Chu Thất Thất thở dài:  - Còn bao nhiêu người ở đây, chẳng lẽ lão tử cứ nhất định phải xuất thủ? Kim huynh, anh cho lão về thôi, đấu với người khác.  
Kim Vô Vọng cười lạnh, không nói.
Kim Bất Hoán gằn gằn:  - Chu cô nương, à quên… chị dâu trẻ, chị Hai lo lão bệnh đánh không nổi sao? Để khi lão khiến chị Hai thành quả phụ, chị mới biết cái lợi hại của lão.  
Chu Thất Thất giận dữ, muốn ra tay đập hắn một trận.
(Hết hồi 13)
 
 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 27.12.2017 01:34:33 bởi Hà Châu Ngọc Trân >
Phong nhứ phiêu tàn dĩ hóa bình, liên nê cương thiến ngẫu ti oanh, trân trọng biệt niêm hương nhất biện, kí tiền sinh.
Tình đáo nùng thì tình chuyển bạc, nhi kim chân cá hối đa tình, hựu đáo đoạn tràng hồi thủ xử, lệ thâu linh.

 
#16
    Hà Châu Ngọc Trân

    • Số bài : 16
    • Điểm: 1
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 20.03.2017
    • Trạng thái: offline
    Re:Võ Lâm Ngoại Sử (Nguyên tác: Cổ Long. Chuyển ngữ: Hà Châu Ngọc Trân) 19.01.2018 05:15:17 (permalink)
    0
    Hồi 14 – Vừa Thoát Hang Hùm
    Kim Bất Hoán buông lời châm chọc, Chu Thất Thất bắt đầu nổi hung, Lãnh Đại xoay người giận dữ quát lớn:  - Câm miệng!
    Kim Bất Hoán ngẩn người:  - Ngươi bảo ta câm miệng?
    Lãnh Đại:  - Chính là muốn ngươi câm miệng!
    Kim Bất Hoán:  - Ngươi không nhận ra ai bạn ai thù?
    Lãnh Đại lớn tiếng:  - Ta thà có thù như họ, còn hơn có bạn như ngươi.
    Hắn muốn nói... “Bạn bè hạ tiện còn đáng sợ hơn địch nhân chính trực.”
    Kim Bất Hoán tỏ vẻ xấu hổ, nhìn Lý Trường Thanh như muốn nói… “Tiền bối để tôi tớ Nhân Nghĩa Trang vô lễ với tại hạ như vậy sao?”
    Lý Trường Thanh như không để ý đến cuộc đối thoại giữa hắn và Lãnh Đại, chẳng nói chẳng nhìn.
    Kim Bất Hoán đảo mắt nhìn Lãnh Đại, rùng mình khi thấy ánh mắt lạnh như băng của Lãnh Đại đang chằm chằm nhìn hắn.  
    Vẻ giận dữ trên mặt bỗng dưng tan biến, hắn lớn tiếng cười ha hả:  - Có lẽ tại hạ đã dùng lời nịnh bợ quá thô tục. Được! Tại hạ chẳng dám mở mồm. Xin Lãnh huynh cứ ra tay!
    Lãnh Đại khinh bỉ cười nhạt, quay về phía Kim Vô Vọng, vòng tay:  - Xin thỉnh giáo!
    Chu Thất Thất cũng chẳng nói thêm. Nàng đã hiểu người bệnh hoạn ho hen gầy như que củi, Lãnh Đại, hẳn phải mang tuyệt kĩ. Nếu không, cái tên lấn hiền sợ ác Kim Bất Hoán quyết chẳng sợ hắn đến thế.
    Nàng mở to hai mắt chờ xem hai cao thủ giao đấu.
    Kim Vô Vọng cùng Lãnh Đại mãi vẫn chưa xuất chiêu.
    Hai người đối mặt, bốn mắt nhìn nhau, đứng yên bất động, toàn thân trên dưới, mỗi nơi mỗi chỗ, phòng thủ chặt chẽ.
    Cả hai cùng biết, đối phương hiện thời tuy không công chẳng thủ, nhưng tư tưởng đang tập trung đề phòng đối phó với mọi tình huống.  
    Ai ra tay trước phải có bản lãnh khống chế đối phương trong một chiêu, nếu không sẽ bại. Người xuất thủ trước phải dùng thế công. Lấy thế công làm chiêu đầu, thì thế thủ sẽ lộ sơ hở. Nếu không chiếm được phần thắng, đối phương sẽ lợi dụng điểm yếu này mà phản công. Người ra tay trước là đánh lúc đối phương đang phòng thủ chặt chẽ, khi bị phản kích, mình lại ở vào thế hở.
    Cao thủ tương tranh, không thể phạm sai lầm.
    Lãnh Đại nói “thỉnh” rồi thì cả hai cùng không nhúc nhích, không chớp mắt.  
    Đều là đương kim cao thủ võ lâm, Lý Trường Thanh, Thiên Pháp đại sư, và Kim Bất Hoán hiểu rõ hai người kia tuy chưa ra chiêu, nhưng thế trận đã rất khẩn trương. Mọi người nín hơi tĩnh khí, không dám phân tán thần trí của hai người.
    Chu Thất Thất cũng nhận ra thực cảnh sinh tử trong đường tơ kẽ tóc, chăm chú quan sát hai tượng gỗ đứng yên bất động mà khiếp đảm kinh hồn. Nàng chưa từng chứng kiến một trận kịch chiến như vậy.
    Tuy gió đông thét gào, nhưng không ai nghe được.
    Trong thời khắc này, người người cùng cảm thấy đất trời tĩnh mịch, không gian lắng đọng, chỉ có tiếng những con tim đang đập mỗi lúc một nhanh.
    Lãnh Đại nhận ra thể lực của mình đang dần tiêu hao. Mặc dù chưa hề nhúc nhích, hắn lại cảm như đã trải qua trăm trận. Mồ hôi bắt đầu tuôn ra trên trán, chảy xuống hai gò má, khiến mặt hắn nhột nhạt như có vô số con kiến bò qua bò lại. Hắn cắn răng chịu đựng.
    Trước mắt hắn mọi vật trở nên mờ ảo, xương khớp tứ chi cũng từ từ nhũn ra, toàn thân như bị ngàn kim châm chích. Hắn vẫn nghiến răng mà nhịn.
    Trận đấu này không chỉ đang khảo nghiệm võ công, mà còn cả ý chí nhẫn nại của hai người. Hắn biết dẫu mình đang chịu khổ, đối phương ắt cũng chẳng dễ chịu gì.
    Ai kiên trì hơn sẽ đắc thủ. Chịu đựng được qua thời điểm này là có thể chiến thắng trận sinh tử.
    Khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng cực kỳ quan trọng, hắn phải ráng nhịn.
    Hắn tự an ủi... “Lãnh Đại, ngươi không thể ngã. Kim Vô Vọng có thể cũng không chịu nổi, chỉ cần thêm một chốc… hắn sẽ ngã… chỉ thêm một chốc...”
    Hắn liều mạng chịu đựng, mở to hai mắt. Hắn biết chỉ cần nhắm mắt, mọi thống khổ sẽ không còn. Chuyện quá dễ dàng mà hắn không làm được.
    Không chỉ Kim Vô Vọng và Lãnh Đại đang khổ sở khôn lường, mà ngay cả những người đứng quanh cũng mồ hôi đầy đầu, như chính mình đang trong cuộc kịch chiến.
    Kim Bất Hoán chợt lặng lẽ kéo áo Lý Trường Thanh. Lão đưa mắt nhìn hắn, rồi cả hai xích lại gần nhau.
    Kim Bất Hoán nói nhỏ:  - Lý công nghĩ ai thắng ai thua?
    Lý Trường Thanh trầm ngâm rồi cười khổ:  - Nếu bàn về võ công cao minh, ý chí kiên nhẫn, kinh nghiệm giao chiến, phán đoán sáng suốt, thì hai người họ quả là kỳ phùng địch thủ, khó phân cao thấp!
    Kim Bất Hoán vuốt cằm:  - Không sai! Hai người họ tương xứng là giang hồ kiệt xuất. Thất đại cao thủ bọn tôi thật không bằng.
    Lý Trường Thanh thở dài:  - Muốn phân thắng bại, ngoài võ công, ý chí, kinh nghiệm, tỉnh táo, thể lực mạnh yếu cũng là một yếu tố quan trọng.  
    Kim Bất Hoán cười:  - Lý công nói rất đúng.
    Lý Trường Thanh buồn bã:  - Lãnh Đại không thua gì Kim Vô Vọng, nhưng về thể lực… Những năm gần đây hắn làm việc quá sức, uống rượu quá độ, tinh lực cứ như thế mà hao mòn. Chỉ sợ Lãnh Đại… chỉ sợ hắn sẽ thí mạng…  
    Kim Bất Hoán:  - Lúc đó thì sao?
    Lý Trường Thanh cúi đầu:  - Hai người giao tranh, mạnh được yếu thua, không thể miễn cưỡng. Chẳng qua…
    Kim Bất Hoán ngắt lời:  - Chẳng qua Lý công còn một tia hy vọng, mong sao Lãnh Đại may mắn đắc thủ. Khi hắn thật sự không chống nổi, thì người khác vào thay.  
    Lý Trường Thanh cười khổ:  - Không sai! Ngoài ra đâu còn cách nào khác?
    Kim Bất Hoán:  - Sau trận Hành Sơn, công lực của Lý công bị hao tổn không ít. Lý công nghĩ…  
    Hắn bỏ lửng câu nói, chăm chú nhìn Lý Trường Thanh như dò xét.
    Lý Trường Thanh:  - Chẳng giấu Kim huynh, nếu tại hạ cùng người này động thủ, thắng ít bại nhiều.
    Kim Bất Hoán:  - Sau đó, Thiên Pháp đại sư sẽ ra thay. Lý công thấy đại sư có thể thắng được hắn chăng?
    Lý Trường Thanh đăm chiêu:  - Võ công người này cao sâu khôn lường, trừ phi hắn bị tổn hao khí lực sau bao lần giao đấu liên tiếp, nếu không…
    Lão lại thở dài, im miệng không nói.
    Kim Bất Hoán:  - Công lực của hắn, tại hạ có biết ít nhiều.  
    Lý Trường Thanh:  - Xin thỉnh giáo!
    Kim Bất Hoán:  - Hắn luyện võ chuyên về cần khổ, lại không gần nữ sắc. Tại hạ chưa thấy người thứ hai có thể luyện được như vậy. Nếu bàn về thể lực, tại hạ đã tận mắt chứng kiến, hắn xoay vòng giao đấu với hơn mười người, mà sắc mặt vẫn không thay đổi.
    Lý Trường Thanh biến sắc:  - Nếu thật như thế, chỉ sợ…
    Kim Bất Hoán:  - Chỉ sợ Thiên Pháp đại sư cũng khó thắng, phải không?
    Lý Trường Thanh vuốt cằm thở dài:  - Không sai! Thiên Pháp đại sư tuy công lực thâm hậu, nhưng cơ trí đối địch, chiêu thức kỳ quỷ, xuất thủ âm độc, thì không qua được người này. Đại sư cũng chỉ sợ bại nhiều thắng ít…  
    Kim Bất Hoán:  - Nếu Thiên Pháp đại sư cũng không địch nổi hắn, tại hạ chẳng cần động thủ. Tại hạ tự biết mình không phải là đối thủ của hắn.
    Lý Trường Thanh:  - Cái này…  
    Lão buồn bã lắc đầu, vì biết lời của Kim Bất Hoán quả thật chẳng sai.
    Kim Bất Hoán:  - Cả năm người bọn ta đều không phải là đối thủ của hắn. Chẳng lẽ chúng ta trơ mắt nhìn hắn lần lượt đánh ngã cả bọn rồi nghênh ngang bỏ đi?
    Lý Trường Thanh ngập ngừng:  - Cái này… trừ phi…
    Kim Bất Hoán:  - Trừ phi?
    Lý Trường Thanh ấp úng:  - Trừ phi bọn ta đồng loạt ra tay.
    Kim Bất Hoán nói tới nói lui cả nửa ngày chỉ muốn bức Lý lão thốt ra những lời ấy.  
    Hắn cười:  - Phải vậy thôi! Đối phó với bọn ác ma cần gì phải giữ đạo nghĩa giang hồ. Thay vì đợi hắn lần lượt đánh ngã cả bọn, chi bằng bây giờ chúng ta cùng nhau xuất thủ.
    Lý Trường Thanh cúi đầu suy tư, ngẩng lên… Công lực của Lãnh Đại gần như đã cạn. Ngược lại ánh mắt Kim Vô Vọng mỗi lúc một sáng.
    Kim Bất Hoán hỏi dồn:  - Lý công nói sao?
    Lý Trường Thanh cắn răng:  - Chắc chỉ còn cách ấy.
    Kim Bất Hoán cười gằn, hướng về Kim Vô Vọng quát lớn:  - Kim Vô Vọng, để mạng lại đây!
    Như đã chuẩn bị từ trước, hắn vung tay tung ra một loạt ám khí thẳng vào người Kim Vô Vọng.
    Kim Vô Vọng đang tập trung toàn bộ tinh thần vào cuộc đấu, làm sao tránh được loạt ám khí bất ngờ bay tới…  
    Chu Thất Thất thét lớn.
    Kim Vô Vọng đã nhanh nhẹn chuyển người tránh được. Hắn phóng mình đến bên Chu Thất Thất, lạnh lùng:  - Kim Bất Hoán, ta đã đoán được cái tâm địa hiểm ác của ngươi, nên sớm đề phòng. Ngươi muốn dùng kế độc hại ta? Không dễ đâu!
    Hắn chưa sử dụng toàn lực đối phó, mà Lãnh Đại đã chịu không nổi. Ai nấy nghe qua bất giác rùng mình.
    Kim Bất Hoán quát lên:  - Mọi người mau đồng loạt ra tay, trói hai tên này lại.
    Tuy hắn hò hét vang trời, nhưng lại không xuất thủ.
    Thiên Pháp đại sư nhìn Lý Trường Thanh. Lý lão khẽ vuốt cằm, hai người không nói, tả hữu giáp công. Trong chớp mắt, mỗi người đã ra ba chiêu.
    Kim Bất Hoán lúc này mới nhảy vào. Lãnh Đại xoay người trở ra. Liên Thiên Vân đứng yên, cúi đầu như đang trầm tư suy nghĩ.
    Kim Vô Vọng tay trái bảo vệ Chu Thất Thất, tay phải vung lên cản lại ba chiêu, cười lạnh:  - Lý Trường Thanh, ngươi nhìn Liên Thiên Vân kia.  
    Kim Bất Hoán la ầm:  - Chớ quay đầu lại, coi chừng trúng kế!
    Tuy Lý Trường Thanh cũng nghĩ như vậy, nhưng huynh đệ tình thâm, quan tâm quá mức, không nhịn được phải quay đầu lại, dù bị trúng kế cũng chẳng màng.
    Không nhìn thì thôi, nhìn rồi lão cả kinh xám mặt.
    Liên Thiên Vân hai mắt nhắm nghiền, mặt mày tái xanh, miệng sùi bọt mép.
    Lý Trường Thanh vừa giận vừa sợ, quát lớn:  - Ngươi… ngươi đã làm gì hắn?
    Kim Vô Vọng vẫn không ngừng chuyển động, gằn giọng:  - Hắn đã nhiễm mê hương của ta trong lúc giao đấu. Nếu không có giải dược, độc sẽ bộc phát trong vòng hai canh giờ.
    Lý Trường Thanh kinh hoàng:  - Ác tặc, ngươi… ngươi muốn gì?
    Kim Vô Vọng:  - Ta muốn lấy mạng đổi mạng.
    Kim Bất Hoán hét lớn:  - Ngươi nghĩ chúng ta thả ngươi? Đừng mơ!  
    Hắn xuất ra ba chiêu cực độc, như hận chưa giết được ngay Kim Vô Vọng.
    Kim Vô Vọng dễ dàng tránh cả ba chiêu, nhếch mép cười mỉa:  - Mơ?
    Kim Bất Hoán:  - Chỉ trong chốc lát, bọn ta sẽ tóm được ngươi, khi đó còn sợ gì ngươi không giao ra giải dược?  
    Lý Trường Thanh:  - Đúng vậy!  
    Lão lại tham chiến, thi xuất những chiêu thức tàn nhẫn hơn.
    Vì muốn cứu Liên Thiên Vân, Lãnh Đại cũng ra tay.
    Chu Thất Thất lo lắng thầm nghĩ… “Sao Kim huynh lại làm vậy, chẳng phải tự hại mình sao?”
    Kim Vô Vọng lại bật cười hăng hắc.  
    Kim Bất Hoán:  - Cười cái gì? Ngươi còn cười?
    Kim Vô Vọng:  - Các ngươi nhìn đây?
    Hắn vung tay tung lên một chuỗi hạt nhỏ li ti đen nhánh. Mọi người hoảng hồn tưởng đâu hắn phóng ra ám khí, nhưng những hạt đen này không bay tới ai mà chỉ nhắm vào Kim Vô Vọng. Hắn há mồm, hút hết vào trong miệng.
    Không ai giải thích được hành động đó.
    Lý Trường Thanh không khỏi ngạc nhiên, liền hỏi:  - Đó là gì?
    Kim Vô Vọng:  - Thuốc giải!
    Hắn không nuốt những hạt kia mà chỉ ngậm trong miệng. Tuy tiếng nói trở nên ngọng nghịu, nhưng ai nấy đều nghe được rõ ràng.
    Lý Trường Thanh thất sắc la lớn:  - Thuốc giải? Ngươi… ngươi muốn nuốt thuốc giải?
    Kim Vô Vọng:  - Không sai! Nếu các ngươi không lập tức dừng tay, ta sẽ nuốt hết giải dược. Đây là những viên cuối, nếu ta nuốt hết, thì ngay cả Đại La Kim Tiên cũng không cứu nổi lão Liên.
    Lý Trường Thanh cùng Lãnh Đại chậm tay rồi từ từ dừng hẳn.
    Thiên Pháp đại sư cũng ngừng theo.  
    Tuy Kim Bất Hoán chưa muốn dừng tay, nhưng nào dám đơn thân giao đấu cùng Kim Vô Vọng, nên hắn cũng chẳng dám đánh thêm.
    Hắn la lớn:  - Kim Vô Vọng, nếu ngươi muốn chúng ta thả ngươi rồi mới giao thuốc giải, thì dứt khoát là không được. Nếu bọn ta muốn ngươi đưa ra giải dược trước, thì dù chúng ta có hứa, ngươi cũng chẳng tin? Thật sự ngươi muốn gì? Nói ra đi.  
    Kim Vô Vọng nắm chặt tay Chu Thất Thất, cười lạnh:  - Ta muốn tới thì tới, muốn đi là đi, ai cản được ta? Cần gì phải hỏi các người thả hay không!
    Không ai ngờ hắn nói ra những lời này.
    Kim Bất Hoán:  - Vậy ngươi muốn gì?
    Kim Vô Vọng:  - Ta muốn các người thả nàng.
    Lý Trường Thanh:  - Thả nàng? Chu cô nương?
    Kim Vô Vọng:  - Chính là thả Chu cô nương. Nàng vốn không liên quan đến chuyện này. Ta muốn các người cứ đứng yên, chờ khi nàng đi khuất, ta sẽ giao ra giải dược.
    Lý Trường Thanh khẽ thở phào nhẹ nhõm, ngoài miệng lại nói:  - Sao ta có thể tin ngươi?
    Kim Vô Vọng lạnh lùng:  - Tin hay không là tùy ngươi.  
    Lý Trường Thanh trầm ngâm, rồi nói:  - Được!
    Lão nhìn Thiên Pháp đại sư. Hắn khẽ vuốt cằm.
    Kim Bất Hoán hoàn toàn không muốn, nhưng khi thấy Lý Trường Thanh và Lãnh Đại đang chằm chằm nhìn mình, hắn lạnh người không dám lên tiếng phản đối.
    Hắn lại bật cười lớn:  - Thì ra ngươi chỉ muốn bọn ta thả Chu cô nương. Thật ra chẳng ai có ý đụng đến một sợi tóc của nàng.  
    Kim Vô Vọng cười khẩy, buông tay Chu Thất Thất, nhìn nàng khẽ nói:  - Nàng đi nhanh đi!
    Mắt Chu Thất Thất long lanh ngấn lệ, nàng cúi đầu hỏi nhỏ:  - Anh thật muốn tôi đi sao?
    Kim Vô Vọng lạnh lùng:  - Nàng không đi sẽ liên lụy đến tôi.  
    Tuy hắn cố giữ giọng nói lạnh lùng như băng lãnh, nhưng lồng ngực phập phồng như đang bị kích động mạnh.  
    Trong tình cảnh này, nếu là cô gái khác, sẽ khóc dầm dề, lôi thôi níu kéo... “Tôi không đi, tôi ở lại với anh. Chúng ta đánh cùng đánh, đi cùng đi, chiến cùng chiến, chết cùng chết…”
    Chu Thất Thất tuy rất đau lòng, lại biết rõ nói ra những lời này chỉ là vô ích. Xưa nay nàng hành động dứt khoát, không lằng nhằng như những nhi nữ thường tình.  
    Nàng chỉ dậm chân:  - Được, tôi đi. Nếu sau này anh còn sống, tôi sẽ tìm anh. Anh chết, tôi… tôi báo thù cho anh!
    Nói rồi cắn răng, xoay người vụt chạy.  
    Kim Vô Vọng đăm đăm nhìn theo bóng nàng, lâu thật lâu cũng không nhúc nhích. Mãi đến khi thân ảnh của nàng mất hẳn giữa khoảng không mênh mông trắng bạc một màu bông tuyết.
    Kim Bất Hoán lại bật cười:  - Tội nghiệp! Cô nương kia quả thật vô tình vô nghĩa với Kim lão đại, nói đi là đi, không thèm nhìn lại.
    Kim Vô Vọng nổi giận quát lớn:  - Súc sinh thối!
    Hắn phun mạnh vào mặt Kim Bất Hoán. Tên chột đang đắc ý, hoàn toàn không đề phòng. Những hạt li ti đen nhánh từ trong miệng Kim Vô Vọng bay thẳng vào mặt hắn.
    Diện mạo của hắn vốn đã rất xấu xí, nay lại thêm lấm chấm đen, trông rất bỉ ổi, khiến người buồn nôn.
    Kim Bất Hoán cảm thấy trên mặt nóng hừng hực đến phát đau, cả kinh đưa tay định vuốt mặt, nhưng bị Lãnh Đại giữ lại.
    Kim Bất Hoán cả giận:  - Ngươi làm gì vậy?
    Lãnh Đại nhàn nhạt đáp:  - Trên mặt ngươi là giải dược cứu mạng Tam lão gia. Nếu ngươi dám nhúc nhích lung tung, ta lấy mạng ngươi lập tức.
    Kim Bất Hoán lạnh xương sống, đứng yên để mặc Lãnh Đại gỡ từng viên thuốc giải. Sự thóa mạ sỉ nhục của Kim Vô Vọng dành cho hắn đã được thực hiện ngay trên bản mặt thối tha.
    Kim Vô Vọng ngửa mặt cao giọng cười cuồng ngạo, quát lớn:  - Thuốc giải đã giao, các người muốn cùng nhau động thủ, thì xin mời!
    Hai bóng người lao vút tới…
     
    Chu Thất Thất không quay đầu lại, chạy thẳng một mạch hơn mười mấy trượng. Nàng nghiến răng cố ngăn dòng lệ, nhưng nước mắt cứ trào tuôn. Nàng càng cố dằn lòng, lại càng thêm đau, cuối cùng không nhịn được, bật khóc nức nở.
    Khóc một hồi lâu, nàng chợt nhận ra mình đang đứng bên bụi cây khô, không biết mình đến từ đâu, cũng không biết dừng lại khi nào.
    Trời không nắng, u ám ảm đạm.
    Nàng lấy lại bình tĩnh lau nước mắt, thầm nhủ... “Chu Thất Thất chớ khóc, Kim Vô Vọng sẽ không chết. Chớ khóc, Kim huynh sẽ thoát.”
    Rồi nàng lại bật khóc, dạ nát lòng tan… “Làm sao Kim huynh không chết? Làm sao Kim huynh thoát được? Tuy bọn kia từng người không phải là đối thủ của Kim huynh, nhưng nếu cả bọn cùng ra tay, làm sao Kim huynh lấy một chọi bốn.”
    “Không đúng! Tuy Kim huynh khó thắng được bốn người, nhưng muốn chạy thì dễ thôi… Cũng không đúng, bọn họ vây như vậy, sao Kim huynh chạy thoát?”
    Nàng khóc rồi ngưng, ngưng rồi lại khóc, lầm bầm lầu bầu, lúc tự an ủi, khi tự mắng mình… cứ thế quẩn quanh, chỉ mình hành mình.  
    Rồi nước mắt như đã cạn, vì nàng nhịn được, hay vì không thể khóc thêm?
    Nàng nghiến răng thẳng người, nhìn quanh định hướng… “Ta không thể tìm về Thẩm Lãng. Hắn đối với ta như vậy, chết cũng không tìm hắn. Dù trên đời chẳng còn ai, ta vẫn nhất định không đi cầu hắn.” Nàng như thầm nói với chính đôi chân của mình. Đôi chân nhỏ lại như chẳng muốn nghe, cứ bước về hướng tìm Thẩm Lãng… “Ta đi đường này, cũng không phải đi tìm Thẩm Lãng, ta tìm… tìm ai khác… Trương Tam Lý Tứ, Vương Nhị ma tử… Ta cầu ai, dù bận rộn họ cũng sẽ giúp. Ta nhờ họ đi cứu Kim Vô Vọng.”
    Kỳ thực chính nàng cũng biết đây chỉ là ảo tưởng, nhưng vẫn cứ nói. Có thể tự dối mình là điểm khác nhau giữa nữ và nam.
    Bước chân vô tình đưa Chu Thất Thất tới tửu điếm ban trưa. Nàng đang rất mỏi mệt, tinh thần bấn loạn, cũng muốn tìm một chỗ nghỉ ngơi, tịnh tâm suy nghĩ.
    Tiểu nhị nhận ra nàng, chào hỏi vồn vã:  - Cô nương dùng chi? Đại gia kia đâu, tới sau hả? Tiểu nhân dọn bàn hai chỗ cho cô nương nhé?
    Chu Thất Thất gắt:  - Đừng lộn xộn!
    Tiểu nhị giật mình sững sờ.
    Chu Thất Thất:  - Gan rồng cánh phượng, vi cá nấu tương, đùi heo nướng mật, chân gấu trộn gỏi, tiên châm hầm trân châu, mang hết ra đây!
    Lòng còn đang rối, nàng nào lưu ý đến chung quanh, chỉ thuận miệng nói ra những món ăn yêu thích. Những món này chỉ có đại gia hào phú mới dùng đến, tiểu nhị nơi trấn nhỏ chắc chưa nghe tới bao giờ.
    Tiểu nhị trợn mắt há mồm, rồi cười trừ:  - Tửu điếm không có những món này.
    Chu Thất Thất lại gắt:  - Vậy có cái gì?
    Tiểu nhị bắt đầu quýnh lên:  - Tửu điếm có nam bắc khẩu vị, có mì có cơm, mì chay mì thịt…  
    Chu Thất Thất lớn tiếng ngắt lời:  - Được rồi, một tô mì thịt vậy.
    Tiểu nhị lấy lại tinh thần:  - Tới liền!  
    Hắn vừa giận vừa buồn cười… “Cái cô nương này ba hoa bốn vẻ, hỏi tới hỏi lui, rốt cục chỉ muốn một tô mì thịt.”
    Chẳng mấy chốc, hắn đã bưng ra tô mì thịt nóng hổi.
    Hồi lâu Chu Thất Thất vẫn không động đũa. Tô mì nguội dần. Lúc này, chắc ngay cả sơn hào hải vị, nàng cũng nuốt không trôi.
    Bên ngoài chợt có người la thất thanh:  - Đánh chết tôi rồi… đánh chết tôi rồi…
    Một người vừa chạy vừa la, mặt mũi đầy máu. Trông hắn không phải là người của võ lâm.
    Chu Thất Thất chỉ liếc sơ, không để ý.  
    Đám tiểu nhị trong quán và mấy khách nhân đều giật mình biến sắc, chen nhau vây lấy hắn, rối rít hỏi:  - Vương chưởng quỹ, thật ra là chuyện gì? Ai dám khi dễ Vương chưởng quỹ, chúng ta liều mạng với hắn!
    Người bị đòn là chủ của tửu điếm này.
    Vương chưởng quỹ:  - Tôi đang tán dóc cùng lão Lý mập ở tiệm thịt quay, rằng xế trưa vừa rồi ở tửu quán có hai khách nhân, một tiểu cô nương xinh đẹp tuyệt trần lại đi cùng với một gã đàn ông, người không ra người quỷ không ra quỷ. Lão Lý đùa… ‘đoá hoa tươi cắm bãi cứt trâu!’ Hai tôi cùng cười ha hả. Bỗng đâu một tên cao to ngang tàng túm lấy tôi đập một trận. Tôi đây…
    Hắn chợt há hốc miệng, bỏ lửng câu nói. Vị cô nương ‘xinh đẹp tuyệt trần’ đang bước tới trước mặt hắn, mặt lạnh như băng, đằng đằng sát khí.
    Chu Thất Thất đưa hai tay gạt ngang, người chung quanh mặt mũi ngây ngô, tránh ra mở lối.
    Nàng lạnh lùng nhìn Vương chưởng quỹ, hất hàm:  - Nói lại nghe coi!
    Vương chưởng quỹ:  - Tôi đây đang nói… nói… nói… nói…, dạ không nói ra…
    Chu Thất Thất nắm áo của hắn:  - Ngươi nói ai giống quỷ?
    Vương chưởng quỹ thất kinh lắp bắp:  - Tôi… là tôi đây nói mình…
    Chu Thất Thất:  - Hình dáng người vừa đánh ngươi ra sao?
    Vương chưởng quỹ:  - Mày rậm mắt to…
    Chu Thất Thất chẳng đợi hắn nói xong, đẩy hắn qua một bên, phóng mình chạy nhanh ra ngoài. Người đứng đầy hai bên đường phố như đang xem cảnh náo nhiệt.
    Một nam tử cao to, tay trái cầm hồ lô rượu, coi xung quanh như chẳng có người, chân bước nghênh ngang.
    Chu Thất Thất mừng rỡ la to:  - Hùng Miêu Nhi… Hùng Miêu Nhi…
    Nam tử ấy quay đầu lại… mày rậm mắt to, khí vũ hiên ngang, vạt áo mở phanh… Hùng Miêu Nhi!
    Hùng Miêu Nhi và Chu Thất Thất vừa vui mừng vừa ngạc nhiên, chạy nhanh tới ôm lấy vai nhau. Người hai bên đường nhìn họ sửng sốt.
    Hùng Miêu Nhi bất kể.
    Chu Thất Thất chẳng quan tâm. Giữa lúc này gặp được Hùng Miêu Nhi có khác chi nàng gặp lại người thân, hai hàng lệ trào ra như suối.  
    Chu Thất Thất run giọng:  - Thật may gặp được anh. Tốt, thật tốt!
    Hùng Miêu Nhi cười nói:  - Thật tốt, thật hay, lại gặp nàng ở đây.
    Chu Thất Thất:  - Anh đi đâu tới đây?
    Hùng Miêu Nhi:  - Tìm nàng! Tôi đi tìm nàng. Còn nàng?
    Chu Thất Thất:  - Tôi… tôi đang tìm anh…
    Hùng Miêu Nhi buột miệng:  - Thật sao?
    Cả hai cùng bật cười:  - Đi, ta đi uống một chén.
    Hai người cười tươi vui vẻ, vai sánh vai, tay nắm tay, cùng bước vào tửu điếm. Trong niềm vui sướng hân hoan, cả hai hồn nhiên quên đi cái lễ giáo nam nữ cách biệt.  
    Người bên đường tỏ vẻ khó chịu, lảng tránh ra xa. Vương chưởng quỹ đã trốn đâu mất biệt.
    Hai người vào quán tự tìm chỗ ngồi. Không ai ra tiếp, họ cùng nhau uống rượu trong hồ lô, mỗi người một hớp.
    Chu Thất Thất cười:  - Không ngờ anh còn nhớ tới tôi, còn đi tìm tôi.
    Hùng Miêu Nhi cũng cười:  - Đâu chỉ nhớ nàng! Thiếu chút nữa là tôi phát điên, mặc dù đi tìm, lại không biết tìm nơi đâu, có tìm được nàng chăng.
    Chu Thất Thất:  - Tôi cũng đang suy nghĩ, không biết làm sao để tìm anh. Vừa nghe được trên đường có kẻ đánh người, tôi đoán nhất định là anh.
    Hùng Miêu Nhi cười to:  - Nghe tên ấy nói là tôi biết ngay hắn đang nói về nàng, giận quá không kềm được! Lão Thiên mà dám nói năng lộn xộn về nàng, tôi cũng lôi xuống đập luôn.
    Hai người cùng cười lớn. Rồi tiếng cười dần lắng xuống.
    Chu Thất Thất hỏi nhỏ:  - Không biết Thẩm…
    Nàng nghiến răng giữ chặt tiếng “Lãng”.
    Hùng Miêu Nhi:  - Nàng muốn hỏi thăm về Thẩm Lãng?
    Chu Thất Thất vùng vằng:  - Ai hỏi hắn? Tôi không muốn nhắc tới hắn…
    Hùng Miêu Nhi thở dài:  - Nàng đi chẳng bao lâu, Thẩm Lãng cũng đi. Tôi nghĩ hắn đi tìm nàng, ngồi chờ hoài chẳng thấy tăm hơi của hắn.
    Chu Thất Thất hậm hực:  - Thứ bại hoại đó, anh chờ làm gì?
    Hùng Miêu Nhi:  - Tôi đâu phải chờ hắn, tôi chờ nàng… chờ hắn đưa nàng về.
    Chu Thất Thất nhẹ nhàng chớp mắt:  - Thật sao?
    Hùng Miêu Nhi:  - Dĩ nhiên là thật! Tôi càng chờ càng lo, đã vậy tiểu quỷ Vương Lân Hoa cứ luẩn quẩn một bên, hỏi tới hỏi lui về Thẩm Lãng… nào là võ công, sư phụ, lai lịch… còn hỏi tôi làm sao quen hắn.
    Chu Thất Thất nguýt dài:  - Anh xui xẻo mới quen tiểu quỷ kia.
    Hùng Miêu Nhi:  - Vương Lân Hoa theo hỏi hoài làm tôi cũng bực, nhưng hắn cứ bám riết, tôi muốn đi cũng không đi được. May sao lại có cứu tinh.
    Chu Thất Thất gấp gáp:  - Là Thẩm… Là ai?
    Hùng Miêu Nhi cố dằn tiếng thở dài:  - Không phải Thẩm Lãng!  
    Chu Thất Thất:  - Tôi đâu có hỏi về hắn, quỷ tài…
    Hùng Miêu Nhi ngắt lời:  - Nàng vốn muốn hỏi về hắn, đâu cần…
    Chu Thất Thất đưa tay bịt miệng anh lại, dịu dàng:  - Sau này, tôi sẽ không hỏi về hắn nữa! Anh tin không? Từ nay về sau, tôi chỉ quan tâm tới những ai tốt với mình.
    Hùng Miêu Nhi nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn với những ngón thon dài của Chu Thất Thất. Anh say đắm nhìn nàng, như người mất hồn, nhìn mãi không thôi.
    Chu Thất Thất chợt bật cười:  - Người nọ là ai, anh nói mau đi.
    Hùng Miêu Nhi như lấy lại bình tĩnh, nói tiếp:  - Tên ấy người ngợm chẳng giống ai, gương mặt gian giảo, khinh công không kém, lại ăn mặc theo lối thương nhân.
    Chu Thất Thất:  - Anh biết hắn là ai không?
    Hùng Miêu Nhi lắc đầu:  - Tôi không biết hắn là ai. Hắn thì thào vào tai Vương Lân Hoa. Tiểu quỷ biến sắc, liền cáo lỗi cùng tôi, rồi theo tên nọ đi mất, dáng vẻ lại rất khẩn trương.
    Chu Thất Thất cau mày:  - Tên kia nói gì, anh nghe được không?
    Hùng Miêu Nhi nhướng mắt:  - Đường đường một nam tử như tôi lại đi nghe lén chuyện người?
    Rồi anh mỉm cười nói nhỏ:  - Thật ra muốn cũng không nghe được!
    Chu Thất Thất liếc mắt cười duyên:  - Anh nha, cái đáng yêu nhất của anh là chỗ này, chẳng bao giờ giả bộ đàng hoàng đứng đắn.
    Nàng chợt nhíu mày suy tư, rồi chậm rãi nói tiếp:  - Vương Lân Hoa làm việc rất quỷ bí, dường như hắn chưa nói thật bao giờ.
    Hùng Miêu Nhi vuốt cằm thở dài:  - Hắn quả thật rất quỷ bí. Trước tôi không để ý, giờ càng nghĩ càng thấy hắn hay làm ba chuyện quỷ ma khó dò.
    Chu Thất Thất:  - Mấy người quỷ quỷ túy túy đều là như vậy. Thẩm Lãng thì không, chàng không phải hạng người đó.
    Nàng chợt đỏ mặt cúi đầu:  - Tôi không phải đang nghĩ đến hắn, chỉ… chỉ thí dụ thôi.
    Hùng Miêu Nhi nhỏ giọng:  - Tôi… tôi biết…  
    Chu Thất Thất lại nói:  - Anh mới quen Thẩm Lãng nên chưa rõ lắm. Tôi… tôi thấy hắn cũng quỷ bí không thua họ Vương kia.
    Hùng Miêu Nhi trầm ngâm hồi lâu, rồi thở dài:  - Đúng! Thẩm Lãng làm việc thật chẳng ai đoán được. Cái hôm hắn cùng Vương Lân Hoa đấu trí, hai người họ tuy mỗi người một khác, nhưng đều cùng một dạng. Họ ra vẻ đã hiểu nhau, kết làm bằng hữu đồng đạo, tôi lại nghĩ bọn họ còn giấu nhau không ít bí mật.
    Chu Thất Thất thở dài:  - Nói ai xa xôi, chính tôi đây, thoạt đầu cũng tưởng Thẩm Lãng hoàn toàn tín nhiệm Vương Lân Hoa, ngờ đâu hắn chỉ giả bộ để người khác nghĩ vậy.
    Hùng Miêu Nhi:  - Hắn chẳng những lừa Vương Lân Hoa mà lừa luôn cả hai ta. Tôi thật đoán không ra thân phận của hắn. Tại sao hắn hành động như vậy?
    Chu Thất Thất cười khổ:  - Đừng nói chi anh, ngay cả tôi cũng đoán không ra. Hắn khoá chặt tất cả những suy tư tâm sự trong lòng, có lẽ chẳng bao giờ cởi mở với ai.
    Hùng Miêu Nhi:  - Nàng có biết vì sao hắn làm như vậy?
    Chu Thất Thất buồn bã lắc đầu:  - Ai biết! May ra có quỷ mới biết.
    Nàng chớp mắt, nói tiếp:  - Tôi không hiểu sao trên đời lại có người như hắn, chẳng tin ai bao giờ. Thế nhân đều thẳng thắn giống tôi với anh có tốt hơn không?
    Hùng Miêu Nhi bật cười ha hả:  - Thế nhân mà ai cũng giống nàng và tôi, chắc thiên hạ đại loạn.
    Tiếng cười lắng dần, anh trầm giọng:  - Tuy thẳng thắn là đức tính tốt, nhưng có vài người mang nỗi khổ tâm lớn, gánh trên vai trọng trách nặng nề, làm sao thẳng thắn được?
    Chu Thất Thất xuất thần, trầm mặc hồi lâu, khẽ thở dài:  - Anh thật tốt, vẫn luôn bênh vực hắn.
    Trong thoáng chốc đó, nàng cảm thấy chàng trai ngang tàng hoang dã đang ngồi trước mặt mình khả ái hơn bất kỳ ai khác.
    Nàng từng yêu thích cá tính lạnh lùng, kiên định, trầm mặc mà hiểu thấu lòng người của Kim Vô Vọng. Nay nàng lại cảm thấy cái hào sảng, nhiệt tình, cuồng dã khó thuần của Hùng Miêu Nhi mới thật sự là tính khí của một chính nhân nam tử.  
    Nàng suy nghĩ miên man… “Trên đời chỉ mèo này mới có thể thay được chỗ của Thẩm Lãng trong tim ta. Anh ấy yêu ta như vậy, ta cần gì Thẩm Lãng?”
    Nàng bắt gặp ánh mắt của Hùng Miêu Nhi đang mơ mơ màng màng. Hai hàng lông mày rậm đen hơi nhíu khiến cho gương mặt hào sảng táo bạo của anh thêm vẻ ngây thơ u buồn, như một cậu bé đã chơi phá mệt mỏi, đang ngồi đầu đường chờ mẹ dắt về.
    Chu Thất Thất chợt cảm thấy tự đáy lòng dâng lên mẫu tính, ôn nhu dịu dàng.
    Nàng nhẹ nhàng hỏi:  - Anh đang nghĩ gì?
    Hùng Miêu Nhi:  - Nghĩ tới nàng!
    Chu Thất Thất mỉm cười ngọt ngào, ngón tay trỏ khẽ vuốt đôi mày đang nhíu của Hùng Miêu Nhi, bàn tay kia nắm tay anh, khe khẽ:  - Tôi đang bên cạnh, anh còn nghĩ gì?
    Hùng Miêu Nhi:  - Tôi đang nghĩ, những ngày sắp tới nàng sẽ làm gì, có tịch mịch hay chăng?
    Ánh mắt của anh đang từ nơi xa xăm chuyển hướng âu yếm nhìn Chu Thất Thất. Nàng cũng chăm chú nhìn anh.
    Chu Thất Thất:  - Tôi không tịch mịch, có anh bầu bạn…  
    Đột nhiên nàng nhảy lên la lớn:  - A! Không tốt!
    Giữa lúc không gian tràn đầy nhu tình mật ý, nàng lại nhảy dựng lên như vậy, đúng là phá cảnh phong tình.  
    Hùng Miêu Nhi vừa bực mình vừa ngạc nhiên, cũng có chút thất vọng:  - Chuyện gì không tốt?
    Chu Thất Thất lính quýnh:  - Kim Vô Vọng lúc nãy ở đây bầu bạn với tôi, giờ lại đang bị thằng chột Kim Bất Hoán cùng mấy ác nhân kia vây khốn. Chúng ta phải đi cứu hắn. Mau!
    Hùng Miêu Nhi vẫn ngồi yên, không nhúc nhích.
    Chu Thất Thất gắt khẽ:  - Anh không nghe sao? Đi… đi mau!
    Hùng Miêu Nhi nghiến răng:  - Thì ra là hắn… Hắn một mực bầu bạn phụng bồi nàng. Thì ra nãy giờ nàng ở đây cùng tôi, nhưng lòng nàng đang nghĩ về hắn. Tôi… tôi lầm to rồi…
    Giọng anh đay nghiến, chua chát, ghen tuông.  
    Có thiếu nữ nào trên đời lại không thích nam nhân vì mình nổi ghen.
    Vẻ hờn dỗi của Chu Thất Thất chợt hóa nhu tình, môi nở nụ cười, vuốt tóc anh, dịu dàng:  - Anh thật là khờ! Thấy anh tôi mừng quá, chuyện gì cũng quên mất. Nhưng… người khác gặp nạn, mình cũng nên đi cứu, phải không?
    Hùng Miêu Nhi ngước mắt nhìn nàng:  - Thấy tôi, nàng thật cao hứng vậy sao?
    Chu Thất Thất:  - Thật… thật chứ!
    Hùng Miêu Nhi đứng phắt dậy, nói lớn:  - Chúng ta đi mau!
    Kéo tay Chu Thất Thất phóng nhanh.
    Chu Thất Thất lắc đầu cười:  - Đúng là một tiểu hài tử!
    Hai người nắm tay nhau chạy. Chu Thất Thất luôn miệng chỉ lối.
    Tuyết trên đường vẫn còn lưu rõ hai hàng dấu chân một cạn một sâu của Kim Vô Vọng và Chu Thất Thất. Dấu chân cạn dĩ nhiên là của Kim Vô Vọng, dấu sâu là của Chu Thất Thất. Đến nơi đồng hoang, lại có thêm dấu chân khác, là của Kim Bất Hoán khi theo sau lưng họ.
    Hùng Miêu Nhi đang lần theo những dấu chân này, đột nhiên dừng lại:  - Có gì không đúng!
    Chu Thất Thất:  - Cái gì không đúng?
    Hùng Miêu Nhi:  - Những dấu chân này như cứ chạy lòng vòng, chỉ sợ…
    Chu Thất Thất cười:  - Là của chúng tôi đó, chỉ vì…
    Nàng thuật lại chủ ý của Kim Vô Vọng. Hùng Miêu Nhi lộ vẻ ngạc nhiên. Hai người vừa đi vừa nói chuyện, chẳng mấy chốc đã đến chỗ có những dấu chân lộn xộn.
    Chu Thất Thất:  - Là nơi này!
    Hùng Miêu Nhi:  - Đây là nơi họ giao đấu?
    Chu Thất Thất lo lắng:  - Không sai, nhưng họ đi đâu cả rồi? Chẳng lẽ Kim Vô Vọng đã bị bắt?
    Hùng Miêu Nhi bất thần la lên:  - Nhìn kìa!  
    Chu Thất Thất biến sắc nhìn theo hướng tay anh. Một vũng máu tươi giữa những dấu chân.  
    Máu nóng tuyết tan, máu cùng tuyết hoà vào nhau khiến màu máu nhạt đi nhiều, rất khó nhận ra.
    Hai người đến gần.
    Hùng Miêu Nhi bốc một nhúm tuyết nhuốm máu đưa lên mũi, đôi mày rậm nhíu chặt, trầm giọng:  - Không sai, là máu!
    Chu Thất Thất run giọng:  - Không lẽ hắn… hắn đã ngộ nạn?
    Hùng Miêu Nhi không trả lời, chăm chú quan sát những dấu chân trên tuyết.
    Anh quan sát cẩn thận tới xuất thần. Chu Thất Thất không dám quấy rầy.
    Qua độ chung trà, nàng nhịn không nổi, gắt khẽ:  - Người ta vội muốn chết, anh đã thấy gì?
    Hùng Miêu Nhi trầm giọng:  - Thoạt nhìn cứ ngỡ những dấu chân này giống nhau, nhưng nếu xem xét kĩ lưỡng có thể nhận ra những khác biệt.
    Chu Thất Thất tuy đang rất đau lòng, vẫn không tránh khỏi tính hiếu kỳ. Nàng cúi đầu nhìn qua nhìn lại một hồi, mãi vẫn không nhận ra điều khác biệt, lại càng nôn nóng, ngồi xổm xuống chăm chú quan sát, rốt cục cũng không nhận ra điểm gì đặc biệt.
    Nàng ngẩng đầu nhìn Hùng Miêu Nhi:  - Anh nhận ra mấy dấu chân này có gì khác biệt?
    Hùng Miêu Nhi háy mắt:  - Nàng nhìn không ra?
    Chu Thất Thất:  - Tôi thấy… hình như… giống như có chút…
    Nàng thật không muốn nhận mình thua, cố chần chờ mong Hùng Miêu Nhi sẽ nói tiếp. Hùng Miêu Nhi lại chỉ đứng ngó nàng mỉm cười, nhất định không mở miệng.
    Nàng đứng lên, dậm chân:  - Thôi được rồi! Tôi thua, tôi nhìn không ra.
    Hùng Miêu Nhi cười:  - Cẩn thận một chút, phải biết ứng dụng phương pháp quan sát sự việc nữa.  
    Chu Thất Thất sốt ruột:  - Được rồi, anh có phương pháp quan sát lợi hại, anh giỏi… anh nói lẹ lên.  
    Hùng Miêu Nhi chỉ một dấu chân:  - Nàng nhìn cái dấu chân lớn nhất, người này nhất định rất vạm vỡ. Trong bọn họ, người to con nhất là…
    Chu Thất Thất vỗ tay:  - Liên Thiên Vân!
    Hùng Miêu Nhi lại chỉ một dấu chân khác:  - Dấu chân này khác hẳn những dấu chân kia, người này mang giày vải gai. Thường chỉ có người tu hành mới mang giày vải gai.
    Chu Thất Thất nhanh nhẩu:  - Thiên Pháp đại sư!
    Nàng cũng chỉ một dấu chân:  - Đây là dấu giày cỏ. Mùa đông mà mang giày cỏ, chỉ có cái thằng ăn mày chột mắt…  Kim Bất Hoán. Dấu chân mắc dịch này…
    Nàng giận dữ, vừa dậm vừa đá những dấu chân mang giày cỏ.
    Hùng Miêu Nhi tủm tỉm nhìn nàng:  - Nàng đã nhận ra được một. Nàng chẳng những đáng yêu mà còn rất thông minh nữa. Còn lại ba dấu chân, cũng dùng cách suy luận ấy…
    Chu Thất Thất bẽn lẽn:  - Tôi không nhận ra ba dấu chân còn lại.
    Hùng Miêu Nhi:  - Ba dấu chân này, thoạt nhìn cũng không có gì lạ, nhưng quan sát kĩ sẽ nhận ra ngay.
    Anh chỉ vào hai dấu chân lún sâu trong tuyết tựa như dùng đao khắc xuống, song song cách nhau chừng vài thước.
    Chu Thất Thất:  - Đúng rồi, đây chính là lúc Kim Vô Vọng giao đấu cùng Lãnh Đại. Hai người đứng yên rất lâu, lại rất lao lực, dấu chân lưu lại tự nhiên phải sâu hơn!
    Hùng Miêu Nhi tiếp lời:  - Nếu Lãnh Đại thua, thì dấu chân sâu hơn này là của hắn.
    Chu Thất Thất gật gù:  - Không sai!
    Nàng tuy biết rằng nhận ra dấu chân từng người chưa chắc có lợi gì, nhưng biết thêm được một chuyện cũng rất đáng mừng. Nàng thường gọi người khác là hài tử, thật thì chính nàng mới đúng là chân tướng của trẻ con.
    Hùng Miêu Nhi lại nói:  - Lãnh Đại quanh năm ít ra khỏi nhà, nên giày của hắn còn mới và lưu lại dấu gai nhọn trên tuyết. Kim Vô Vọng là con ngựa không ngừng vó câu, đông đi tây chạy, nên đế giày bị mài nhẵn lì.
    Chu Thất Thất tỏ vẻ bội phục, vuốt cằm mỉm cười:  - Không sai!
    Hùng Miêu Nhi:  - Nay dấu chân ai cũng đã nhận ra, còn lại dĩ nhiên là của Lý Trường Thanh. Còn cái dấu chân con gái này không cần phải nói…   
    Chu Thất Thất liếc mắt nhìn anh nhoẻn miệng cười:  - Anh này, tiểu miêu miêu, đâu ngờ anh càng lúc càng thông minh vậy.
    Nàng nhẹ nhàng đưa tay ngắt má Hùng Miêu Nhi.
    Ba tiếng ‘tiểu miêu miêu’ vừa thân mật vừa yêu kiều, lại thêm vào cái ngắt má nhẹ nhàng kia, khiến có người xuất hồn lên chín tầng trời cao thăm thẳm.
    Hùng Miêu Nhi bần thần một hồi rồi bật cười lớn:  - Thật ra thì cái phương pháp quan sát sự việc này là tôi tự học của Thẩm Lãng. Hắn…
    Chu Thất Thất chợt ngẩng đầu lên, giận dỗi lớn tiếng:  - Anh còn nhắc tới hắn! Anh lại nhắc tới hắn! Nghe cái tên này là tôi thấy nhức đầu.
    Cái đau nhức kia thật ra là ở nơi tim. Nàng đã cố quên Thẩm Lãng, nay chỉ nghe tên chàng, lòng lại đau như dao cắt kim châm.
    Hùng Miêu Nhi thấy nàng phát cáu cũng giật mình.
    Anh ngây người ấp úng:  - Nếu nàng không muốn nghe, tôi… tôi sẽ không nhắc tới nữa.
    Chu Thất Thất vẫn hờn:  - Nếu anh lại nhắc, thì sao?
    Hùng Miêu Nhi:  - Nếu tôi lại nhắc tới hắn, thì… thì tôi là… là đồ trứng thối…  
    Vẻ mặt giận dỗi tan biến, Chu Thất Thất mỉm cười:  - Dấu chân đã phân biệt được, bây giờ thì sao?  
    Hùng Miêu Nhi chỉ vào dấu chân của Kim Vô Vọng:  - Nàng nhìn, dấu chân này giữa những dấu chân kia, cái sâu cái cạn. Khinh công của Kim Vô Vọng hơn hẳn mấy người nọ, những dấu chân sâu là lúc hắn đã kiệt sức, chắc đã trải qua một cuộc chiến đẫm máu.
    Chu Thất Thất lo lắng:  - Còn gì nữa không?
    Hùng Miêu Nhi lại chỉ những dấu chân khác, nói tiếp:  - Những dấu này, mũi chân hướng ra ngoài, có lẽ được lưu lại khi họ rút đi. Không thấy dấu chân của Kim Vô Vọng…  
    Chu Thất Thất la lên thất thanh:  - Chẳng lẽ hắn bị người bắt trói mang đi?
    Hùng Miêu Nhi nhăn nhó cười khổ:  - Chỉ sợ là vậy!
    Chu Thất Thất không cầm được nước mắt, dậm chân:  - Vậy làm sao bây giờ? Hắn rơi vào tay của bọn kia, so với chết còn khó chịu hơn. Với tính khí của Kim Vô Vọng, hắn thà chết chứ quyết không khuất phục.
    Hùng Miêu Nhi im lặng hồi lâu, rồi thấp giọng:  - Những dấu chân này, lúc cạn lúc sâu, có lẽ khí lực của họ cũng tổn hao không ít, nhất là Liên Thiên Vân và Lãnh Đại…
    Chu Thất Thất ngắt lời:  - Kim Bất Hoán không chịu ra sức cùng người động thủ, sao dấu chân của hắn cũng sâu như vậy?
    Hùng Miêu Nhi tiếp:  - Hay là… chính thằng chột khiêng Kim Vô Vọng đi. Với sức nặng của hai người, dấu chân tự nhiên phải sâu hơn.
    Chu Thất Thất chà đạp, dẫm, đá lên dấu chân của Kim Bất Hoán, nước mắt ràn rụa:  - Ác tặc! Súc sinh! Nếu các người hành hạ hắn, một ngày nào đó, ta sẽ xẻ các người thành từng miếng nhỏ đút cho chó ăn…
    Hùng Miêu Nhi đứng yên, bùi ngùi, thương cảm cho nàng, xót xa cho mình. Chứng kiến cảnh người con gái mình yêu tha thiết đang đau lòng vì người đàn ông khác, chẳng biết mùi vị ra sao?
    Chu Thất Thất lại lôi kéo anh, run giọng:  - Van cầu anh, giúp tôi đi cứu hắn?
    Hùng Miêu Nhi cúi đầu:  - Tôi… tôi…
    Chu Thất Thất nức nở:  - Bây giờ tôi chỉ có mình anh là người thân. Lẽ nào… anh nhẫn tâm…
    Hùng Miêu Nhi đột nhiên nhún chân phóng mình lên lớn tiếng:  - Mình đi!
    Hùng Miêu Nhi cũng biết, làm sao đuổi kịp, mà có đuổi kịp, làm sao cứu được Kim Vô Vọng khỏi tay của bọn Thiên Pháp đại sư. Chuyện này còn khó hơn lên trời.
    Trên đời này lại có chàng trai nào cự tuyệt được người mình yêu đang rơi lệ khẩn cầu. Huống chi Hùng Miêu Nhi là một nam nhi đầy nhiệt huyết.
    Anh giờ chỉ có liều mạng làm vui lòng nàng.
    Hai người cứ lần theo dấu chân trên tuyết. Cả hai mang tâm sự nặng nề nên cùng im lặng. Khi bàn tay mềm mại của Chu Thất Thất chạm vào tay Hùng Miêu Nhi, anh nắm lấy giữ thật chặt.  
    Dấu chân đi về phía bắc, không phải hướng thành Lạc Dương, mà dẫn đến một chân núi.
    Núi tuy không cao, nhưng đứng dưới nhìn lên cũng khiến người choáng váng, xây xẩm mặt mày.
    Hùng Miêu Nhi nhìn lên suy tư.
    Chu Thất Thất nhỏ giọng:  - Lên núi chứ, anh làm gì vậy!
    Tuy giọng nói có ý trách cứ, nhưng dịu dàng thân thiết. Sao nàng không biết xấu tốt? Sao nàng không cảm kích trước tấm lòng của Hùng Miêu Nhi đối với mình.   
    Hùng Miêu Nhi trầm giọng:  - Tôi đang cảm thấy có gì hơi kỳ quái. Nếu họ muốn giam giữ Kim Vô Vọng để tra hỏi, thì về Nhân Nghĩa Trang chứ tới đây làm gì?
    Chu Thất Thất thất sắc:  - Chẳng lẽ… chẳng lẽ họ muốn hại chết hắn ở đây?  
    Hùng Miêu Nhi cười khổ:  - Nếu họ muốn hạ độc thủ, đâu cần phải đưa hắn lên núi, mảnh đất hoang vu tuyết đọng kia không tốt hơn sao? Nhất định là có ý khác.
    Chu Thất Thất hoảng sợ:  - Họ có thể ra tay ở chỗ kia, sao còn phải đem hắn lên núi này. Tôi bây giờ rối bời chẳng biết nghĩ sao.  
    Thật ra Hùng Miêu Nhi cũng đâu biết nghĩ sao. Cả hai đều không hiểu vì sao đám người kia đưa Kim Vô Vọng lên núi. Họ chỉ còn biết lên núi xem xét cho minh bạch.
    Đường núi gập ghềnh, khi thì nham thạch, chỗ thì dây mây, tuyết đọng rất ít, nên lần theo dấu chân thật chẳng dễ dàng.  
    Hai người vừa đi vừa quan sát chung quanh. Hồi lâu thì đến một triền núi, có ngôi đình bát giác, mái ngói xanh lục nổi bật trên nền tuyết trắng, cảnh đẹp tựa chốn bồng lai.
    Những dấu chân đến đây đột nhiên không thấy. Hai người định thần chăm chú quan sát vẫn không tìm ra một dấu vết.
    Hùng Miêu Nhi cau mày:  - Kỳ quái… thật là kỳ quái…
    Chu Thất Thất:  - Kỳ quái… thật là kỳ quái… Chẳng lẽ họ đến đây thì bay thẳng lên trời?
    Nàng chợt vỗ trán, mừng rỡ nói tiếp:  - Thì ra là vậy!
    Hùng Miêu Nhi ngạc nhiên:  - Nàng nghĩ ra được cái chi?
    Chu Thất Thất:  - Tôi có biết qua trường hợp này. Lúc đó tôi cùng Thẩm… tôi với mấy người Thiết Hóa Hạc, Thắng Huỳnh, Nhất Tiếu Phật cùng điều tra bí mật cổ mộ. Một nhóm người đi đến nửa đường đột nhiên dấu chân biến đâu mất. Có người nói ‘chẳng lẽ họ bay thẳng lên trời?’
    Hùng Miêu Nhi:  - Rồi sao?
    Chu Thất Thất:  - Có người nghĩ ra… khi họ đi tới đó, thì đạp lên chính dấu chân của mình trở lui, cố ý đánh lạc hướng, khiến người truy tung nghi quỷ ngờ thần.
    Hùng Miêu Nhi vỗ tay:  - Hay thật!  
    Anh lập tức bước về hướng đường lui, nhưng được hai bước, lại cau mày:  - Nhưng lần này chưa chắc là vậy.
    Chu Thất Thất:  - Tại sao? Tại sao không cùng một dạng?
    Hùng Miêu Nhi:  - Tuy tôi không rõ chuyện cổ mộ kia, nhưng thiết nghĩ chỉ có bọn người hành động dối trá khó hiểu mới giả quỷ giả thần, bày ra nghi trận. Đám người Thiên Pháp đại sư thật không…
    Chu Thất Thất cười:  - Chẳng lẽ họ là người tốt sao?
    Hùng Miêu Nhi cười khổ:  - Họ là tốt là xấu bây giờ khoan nói. Họ là những nhân vật thành danh, hiểu rõ giấu đầu thì sẽ có ngày lòi đuôi. Huống chi bọn họ đâu biết có người truy tung. Mà cho dù biết có người truy tung, với võ công và thân phận của họ, cũng quyết không lẩn trốn.
    Chu Thất Thất trầm ngâm, rồi nói:  - Cũng không sai! Vậy theo anh, chuyện gì đã xảy ra? Chẳng lẽ bọn họ thật bay thẳng lên trời?
    Hùng Miêu Nhi thở dài:  - Tôi không biết.
    Chu Thất Thất dậm chân:  - Tôi không biết, anh cũng không biết, bây giờ ta phải làm sao? Chẳng lẽ ở đây chờ họ từ trên trời rớt xuống?
    Hùng Miêu Nhi:  - Cái này, chắc chúng ta cần quan sát tìm hiểu thêm. Không chừng…
    Chợt có tiếng người kêu thảm:  - Cứu mạng… cứu mạng…
    Hùng Miêu Nhi và Chu Thất Thất cùng giật mình kinh hãi, thoáng liếc nhau rồi chạy nhanh về hướng ấy.
    Tiếng la vọng lên từ một vực thẳm gần đó.
    Khi Chu Thất Thất và Hùng Miêu Nhi đến nơi, tiếng la yếu dần, giọng đã khản đặc, chỉ còn là tiếng rên nho nhỏ:  - Tôi… tôi trợt chân té xuống, cầu người quân tử làm ơn kéo tôi lên, cả đời này tôi sẽ chẳng dám quên.
    Hai người nhìn xuống, hai bàn tay đang bấu thật chặt vào mỏm đá bên bờ vực, gân xanh trên ngón nổi vồng, như người ấy đã gần kiệt lực.
    Chu Thất Thất thở phào nhẹ nhõm:  - Người này thật chưa tới số, không những chưa té xuống hẳn, lại đúng vào lúc chúng ta đang ở trên núi này.
    Rồi nàng lớn tiếng:  - Đừng sợ, cũng đừng buông tay, có chúng tôi đây!
    Nàng bước vội xuống hướng vách đá. Hùng Miêu Nhi kéo tay nàng lại.
    Anh cau mày:  - Chậm đã! Chuyện này coi bộ…
    Chu Thất Thất gấp gáp ngắt lời:  - Mạng người quan trọng, cứu người như cứu hỏa, chờ cái gì?
    Tiếng kêu cứu kia mỗi lúc một yếu, nàng càng thêm lo lắng.  
    Hùng Miêu Nhi vẫn giữ chặt tay nàng:  - Tôi thấy chuyện này có chút mờ ám.
    Chu Thất Thất dậm chân:  - Vô luận là gì, cứu người trước đã. Nếu chần chờ mãi, người ta té xuống chết, lúc đó anh ăn nói sao với lương tâm của mình?
    Tuy Hùng Miêu Nhi còn muốn nói thêm, nhưng Chu Thất Thất đẩy mạnh anh qua để đi tới.
    Anh chỉ đành lắc đầu:  - Thôi được! Tôi cứu hắn, nàng chờ ở đây.
    Anh buông tay Chu Thất Thất, phóng đến bên bờ vực, cúi người nắm được hai cổ tay kia.
    Chu Thất Thất:  - Dùng sức kéo…
    Hai bàn tay đang bám chặt lấy mỏm đá nơi bờ vực bỗng lật ngược lên, ra chiêu ‘Phân Cân Cầm Nã Thủ’ một cách sắc bén xuất thần, nắm lấy mạch môn ở cổ tay Hùng Miêu Nhi.
    Hùng Miêu Nhi không đề phòng, tránh chẳng kịp, hai cổ tay bị người nắm chặt, cánh tay tê rần, trong thoáng chốc khí lực như mất hẳn.
    Trong lúc Chu Thất Thất còn đang hoảng hốt há mồm trợn mắt, cả người Hùng Miêu Nhi bị tung lên rồi rơi thẳng xuống vực sâu.
    Mọi việc xảy ra quá bất ngờ, Chu Thất Thất như bị sét đánh, sửng sốt kinh hoàng chết điếng.
    Tiếng thét của Hùng Miêu Nhi vang dội, dư âm như không dứt.
    Từ vực sâu bỗng vọng tiếng cười gằn. Một bóng người phóng lên.  
    Trời đã xế chiều, trong ánh sáng ảm đạm của buổi hoàng hôn, người kia mặc chiếc áo to dầy rộng thùng thình, đầu đội cái nón lớn sùm sụp che ngang mặt. Hắn ăn mặc như thương khách vùng Trung Đông.
    Chu Thất Thất lúc này mới hoàn hồn, giận dữ quát lớn:  - Ác tặc! Trả Hùng Miêu Nhi cho ta.
    Nàng liều mình phóng tới.
    Người nọ không tránh chẳng né, lại còn cười:  - Cô bé xinh đẹp, nàng dám động thủ với ta?
    Giọng nói hiền lành ôn nhu vừa lọt vào tai, toàn thân Chu Thất Thất như bị ai quất một roi, vừa nhảy lên đã rơi ngay xuống, đứng yên bất động.
    Gió núi thét gào. Không gian lạnh lẽo.  
    Chu Thất Thất toát mồ hôi, toàn thân mềm nhũn, chân tay rã rời.
    Người kia cười:  - Cô bé xinh, nhận ra ta sao?
    Chu Thất Thất:  - Ngươi… ngươi là…
    Cổ họng nàng nghẹn hẳn, đầu lưỡi cũng cứng đơ, ngay cả dùng hết khí lực toàn thân, chỉ có thể mấp máy môi, chứ không ra một tiếng.
    Người kia:  - Chính là cô cô tốt bụng của nàng. Trời đông giá rét, ta mặc chiếc áo to lớn ấm áp này, nên nhìn có hơi khác chút?
    Chu Thất Thất:  - Ngươi… ngươi…
    Người nọ ôn nhu:  - Cô cô đối tốt với nàng như vậy, lo lắng thay đồ cho nàng, dỗ nàng ăn uống. Vậy mà nàng vẫn muốn bỏ đi, thật là không có lương tâm.  
    Người ấy vừa nói, vừa bước tới gần Chu Thất Thất.
    Chu Thất Thất:  - Xin… cầu xin…
    Hắn cười:  - Nàng đi rồi, ta vì nhớ nhung mà đau khổ biết dường nào. Hôm nay gặp nàng ở đây, sao còn không tới để cô cô hôn cái cho thỏa lòng nhung nhớ.
    Chu Thất Thất sợ quá hét lớn:  - Ngươi cút… cút mau…
    Hắn vẫn cười:  - Sao lại ‘cút’, ta muốn dẫn nàng đi, thay áo đẹp cho nàng, cho nàng ăn sơn hào hải vị…  
    Hắn đã tới trước mặt Chu Thất Thất.
    Chu Thất Thất thét lên:  - Ngươi tới gần, ta đánh chết ngươi.
    Nàng giơ tay lên đánh thẳng vào người hắn, nhưng vì quá sợ hãi mà khí lực toàn thân đã mất hết nơi nào. Chưởng đánh ra không giết nổi một con ruồi.
    Hắn nắm lấy tay Chu Thất Thất:  - Bé xinh, nên ngoan ngoãn…
    Chu Thất Thất đầu óc quay cuồng, toàn thân mềm nhũn, từ từ rũ xuống…
    Khí trời se lạnh, gió núi thổi nhẹ trên mặt, Chu Thất Thất giật mình tỉnh lại.
    Chưa mở mắt, nàng đã nhận ra “ác ma” đang ôm chặt mình trong ngực, cảm giác này so với chết còn khó chịu hơn, đáng sợ hơn nhiều. Mặc dù có lớp vải dầy ngăn cách, nàng vẫn cảm thấy cái lạnh như băng, chẳng khác gì con rắn độc đang quấn lấy thân thể của nàng.
    Nàng run rẩy la lên:  - Buông ta ra… buông ta ra…
    Hắn cười:  - Cục cưng mà, buông ra sao được?
    Chu Thất Thất muốn đẩy “hắn” ra, nhưng chân tay rã rời, nhấc lên không nổi.
    Nàng đã cố quên đi những ngày kinh hoàng như cơn ác mộng trước kia, nào ngờ nay lại rơi vào tình cảnh của cơn ác mộng ấy.
    Cảm giác của nàng lúc này không phải là sợ hãi. “Sợ” còn có thể hình dung, lại không từ  ngữ nào trên đời diễn tả được tâm cảnh của nàng.
    Chu Thất Thất không phản kháng, không giãy giụa, chỉ tuôn trào nước mắt.
    Nàng run giọng:  - Van cầu ngươi, thả ta đi! Ta cùng ngươi không thù không oán, sao cứ phải hại ta, hành hạ ta?
    Hắn lại cười:  - Ta đang ôm nàng âu yếm dịu dàng, sao lại nói là ‘hại’? Nếu ôn nhu ôm ấp là ‘hại’, thì nàng hãy ‘hại’ ta đi. Nàng muốn ‘hại’ ta, hãy ‘hại’ ta như vậy.  
    Chu Thất Thất:  - Nếu ngươi không chịu thả ta, thì xin giết ta đi! Chết rồi, ta thành quỷ cũng cảm kích ngươi.
    Người kia lại cười:  - Ta giết nàng, nàng lại cảm kích ta? Nàng đùa sao?
    Chu Thất Thất:  - Thật… thật… thật…
    (Hết hồi 14)
     
    Phong nhứ phiêu tàn dĩ hóa bình, liên nê cương thiến ngẫu ti oanh, trân trọng biệt niêm hương nhất biện, kí tiền sinh.
    Tình đáo nùng thì tình chuyển bạc, nhi kim chân cá hối đa tình, hựu đáo đoạn tràng hồi thủ xử, lệ thâu linh.

     
    #17
      Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
      Thay đổi trang: < 12 | Trang 2 của 2 trang, bài viết từ 16 đến 17 trên tổng số 17 bài trong đề mục

      Chuyển nhanh đến:

      Thống kê hiện tại

      Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.

      Chú Giải và Quyền Lợi

      • Bài Mới Đăng
      • Không Có Bài Mới
      • Bài Nổi Bật (có bài mới)
      • Bài Nổi Bật (không bài mới)
      • Khóa (có bài mới)
      • Khóa (không có bài mới)
      • Xem bài
      • Đăng bài mới
      • Trả lời bài
      • Đăng bình chọn
      • Bình Chọn
      • Đánh giá các bài
      • Có thể tự xóa bài
      • Có thể tự xóa chủ đề
      • Đánh giá bài viết

      2000-2018 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9