Kinh nghiệm xương máu

Tác giả Bài
Đặng Quang Chính

  • Số bài : 474
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 26.10.2011
  • Trạng thái: online
Kinh nghiệm xương máu 13.09.2017 03:34:38 (permalink)
Kinh nghiệm xương máu


Ngày mai 11.09.17, Na Uy có cuộc bầu cử Quốc Hội. Qua đó, một thủ tướng mới (lãnh đạo khối đa số) sẽ lên cầm quyền. Đây là một cuộc tranh cử có tầm quan trọng rất lớn, quyết định tương lai một nước Na Uy, từng có lần đã được bầu là một trong các quốc gia có cuộc sống tốt đẹp cho người dân.

Tình hình tranh cử, nói chung, diễn tiến ra sao?

Rất sôi nổi và căng thẳng. Sôi nổi vì qua những cuộc điều tra thăm dò, đảng chính quyền (hữu phái, Cấp tiến, Cơ Đốc Giáo, đảng cánh trái -Venstre part-) và nhóm đảng xã hội dân chủ (dẫn đầu là đảng Lao Động -arbeiderparti-) tỷ lệ cao, thấp không nhiều và thay đổi hàng tuần (nếu không nói là hằng ngày). Căng thẳng vì qua những cuộc đối luận trực tiếp trên truyền hình, tám người, đại diện cho các chính đảng lớn, được chất vấn qua nhiều đề tài khác nhau, có vẻ như không đại diện nào có câu trả lời đáp ứng được hầu hết khán giả theo dõi.

Sôi nổi và căng thẳng đến độ một trong những nhật báo lớn (Aften Posten) đưa tựa là, những lá phiếu cá nhân, sau cùng có thể làm ảnh hưởng đến kết quả chung.

Hy vọng số người đi bầu sẽ cao hơn trong những lần bầu cử trước. Điều này được đặt ra, vì trước đây, khi những nhân vật chính trị nước Mỹ được phỏng vấn, đã cho rằng, sự chênh lệch giữa hai khuynh hướng (cánh hữu và cánh tả) tại Na Uy là không đáng kể!. Trong khoảng 40 năm qua, đời sống người dân ổn định nên họ có tâm lý, giao chính quyền (qua việc bầu cử) cho chính phủ nào cũng không đáng quan tâm.

Là công dân Na Uy, tôi không thể không tham dự vào cuộc bầu cử. Trước đây, khi còn đi làm, thuộc Tổng Công Đoàn Lao Động (LO), tôi gần như tham gia hầu hết các cuộc đàm luận, họp bàn do LO tổ chức, nên có một ít hiểu biết về cách vận động của các đảng phái chính trị tại nước này. Đặc biệt, LO xem như một cánh hỗ trợ rất lớn đối vói đảng Lao Động (Arbeidepartiet).

Chẳng phải vì là một thành viên của LO mà tôi ủng hộ đảng Lao Động. Cũng phải chẳng lý thuyết to lớn gì cả (hôm nay, báo Aften Posten) đưa ra 60 mươi hạng mục và mức độ ủng hộ hay chống đối của các đảng lớn tại Na Uy, để người đọc có thể có nhận định đúng mức. Câu trả lời là tại sao tôi ủng hộ, tổng quát, có lẽ sẽ được người hỏi ít, nhiều đồng ý.

Câu trả lời sẽ là, nếu lợi tức quốc gia của Na Uy không thể đạt được đến mức phát triển cao hơn nữa (nguồn lợi chủ yếu là dầu hỏa và cá, lâm nghiệp, nhưng trong thời gian rồi, chỉ còn ngư nghiệp có mức xuất khẩu đáng kể) tôi sẽ bầu cho đảng Lao Động.

Đó là kinh nghiệm xương máu mà hầu hết người dân Việt Nam, từ 1975-1990, đã nhận ra được. Đó là thời kỳ VN có mức lợi tức quốc gia thấp nhất. Đó là thời kỳ người dân chịu cảnh đói kém cao độ. Nhưng, dù bưng bít hay không, thời kỳ đó, tham nhũng không trở thành quốc nạn. Có tài nguyên, lợi tức gì bán đi được để xảy ra cảnh đó. Những vụ thanh toán, tranh giành quyền lợi giữa các tập đoàn mafia đỏ của chính quyền bọn CS, chỉ xảy ra trong vòng khoảng hơn mười năm qua mà thôi!

Nếu cần giải thích chi tiết, hình ảnh đơn giản sau, nói lên khá đủ. Một cái bánh có mười phần, mà chỉ có mười người dân, sự phân chia sẽ đem lại sự công bằng tương đối. Khi chỉ có mười người dân mà phần bánh lên đến con số 30(40) miếng, lúc đó cứ để những ai có khả năng, tự mình tranh lấy số phần bánh, nhiều hơn những người yếu khả năng làm việc. Theo nhận định riêng, cái bánh Na Uy đã không có nhiều phần bánh hơn trước. Nhưng, nếu để tình trạng cạnh tranh xảy ra, xã hội sẽ có sự chênh lệch rất lớn giữa các thành phần dân chúng.

Sự chênh lệch giữa các thành phần dân chúng đã là đề tài tranh cảnh sôi nổi qua lập luận của các đảng chính trị Na Uy, trong suốt thời gian qua.

Hy vọng rằng, sau cuộc bầu cử, đảng chính quyền hiện nay (được diễn tả là blåblå -có thể dịch là "xanh đậm"- có khuynh hướng thiên hữu) nếu chiếm được đa số, sẽ tiếp tục cầm quyền, nhưng sẽ không quên rằng, sự chênh lệch xã hội sẽ làm nẩy sinh những vấn đề quan trọng, gây ảnh hưởng đến tương lai phát triển của đất nước.


Đặng Quang Chính
10.09.2017
18:49
 
#1
    Đặng Quang Chính

    • Số bài : 474
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 26.10.2011
    • Trạng thái: online
    Re:Kinh nghiệm xương máu 16.09.2017 14:58:59 (permalink)
    Một ngày bâng khuâng
     
     
    Sáng, trong lúc điểm tâm, mở truyền hình xem kết quả bầu cử. Các đài truyền hình Na Uy có lệ là không mở chương trình trước 7:00. Chỉ một số đài và chỉ vì chương trình đặc biệt nên mới mở trước giờ này. Chương trình phát hình trực tiếp, nhưng có lẽ là phần đã thâu vào tối hôm qua; trước khi chấm dứt bầu cử: 21:00 ngày thứ hai 11.09.17.
     
    Khoảng 09:00, trong lúc chờ khám bệnh, xem báo của trường Đại học Blindern. Trong có bài, tựa nói đại ý là, sinh viên cho rằng, đảng Rødtgrønne (chủ lực là đảng Lao động) tốt nhất. Diễn giải bên dưới, nói thêm rằng, đảng này đưa đến đường lối tốt hơn đảng cầm quyền, nhưng những vấn đề quan trọng nhất đối với họ đã được giải quyết tốt trong thời gian đảng blåblå (đảng bảo thủ, chủ lực là đảng Høyre) cầm quyền (vừa qua)!
     
    Ngồi đợi trong phòng giao dịch của ngân hàng, trên màn ảnh truyền hình, đưa tựa đề, có sự lo ngại rằng, người dân không tham gia đủ vào ngày bầu cử.
     
    Ngồi đợi xem phim tài liệu trong phòng chờ đợi của đại học Blindern, mở máy vi tính. Một bản tin của BBC cho biết, đảng cầm quyền (blåblå) chiếm được 89 ghế trong Quốc hội, còn đảng Rødtgrønn (chủ lực là đảng Lao động) chiếm được 80 ghế. Do đó, đảng cầm quyền tiếp tục lãnh đạo thêm 4 năm nữa.
     
    Trong lúc xem phim, chợt đưa mắt nhìn ra ngoài, trên một chiếc xe Trikk, hình ảnh ứng cử viên Lao động, Jonas Gahr Støre, được chụp chính diện, trông thật ăn ảnh. Nếu đây là mặt của người thắng cử, nét mặt chắc sẽ vui hơn nhiều, trong thực tế.
     
    Sau khi xem xong, nhận được một email của LO (Công đoàn Lao động, một lực lượng chủ lực của đảng Lao dộng) với lời của Chủ tịch công đoàn, Mette Nord, đại ý là, không nghi ngờ là chúng ta đã thất vọng với kết quả bầu cử, nhưng đồng thời chúng ta thấy rằng, đảng cầm quyền đã yếu đi rất nhiều.
     
    Thật thế, lúc tôi có mặt trong phòng bầu cử, bấy giờ mới thấy, các đảng chính đã bị chia phiếu lung tung. Bởi lúc tranh luận trên đài (và theo dõi chính sự lâu nay) phần đông ai cũng chỉ biết đến tám đảng nồng cốt. Ai ngờ, vào phòng phiếu thấy có tổng cộng tất cả 20 đảng lớn nhỏ. Có những đảng người ta chưa từng nghe đến tên; chẳng hạn, đảng hưu trí, đảng sức khỏe..v..v...Đảng cầm quyền tiếp tục cầm quyền, vì với sự hợp tác của đảng Cấp tiến, số ghế chiếm trong Quốc Hội khá cao (dù cả hai, theo thống kê, đã giảm tỉ lệ tin cậy) trong khi đảng Lao động, dù tỉ lệ tin cậy cao, nhưng đảng phụ trợ chiếm số ghế không nhiều, nên tổng cộng, vẫn thấp hơn đảng blåblå!.
     
    Như đã nói trong bài trước (Kinh nghiệm xương máu) uy tín giữa những đảng lớn và khuynh hướng của họ không khác nhau nhiều (dù mang danh đảng bảo thủ hay cánh tả). Nhưng, ở vị thế cầm quyền, trong thời gian khá lâu trước ngày bầu cử, Bộ trưởng bộ nhập cư (đảng Cấp tiến) đã đưa ra các biện pháp khá cứng rắn, nên con số nhập cư của người nước ngoài đã giảm. Vì thế, đây là đòn làm nặng thêm cán cân cho phe bảo thủ!.. bởi người dân đã chán nhiều, ít với các cuộc di dân (nhất là với dân Syria trong thời gian gần đây)
     
    Dù thế nào, cuộc bầu cử Quốc hội của Na Uy, năm 2017 đã chấm dứt. Không khí trước và sau ngày bầu cử, nói chung, có thể nói là tốt đẹp. Nếu cần đưa ra so sánh, có lẽ, tốt hơn cuộc bầu cử Tổng thống tại Mỹ vừa qua.
     
    Nhưng, điều bâng khuâng của người viết không nằm nơi hai cuộc bầu cử đó.
     
    Hôm qua, trên Facebook, tình cờ tôi đọc được những lời phê bình qua lại, qua việc những người Việt đi làm công tại nước ngoài (Đại hàn, Đài Loan..v..v..). Một bên chỉ trích những người đã hết hợp đồng vẫn còn ở lại, trong thế bất hợp pháp, khiến một số khác trong nước, bây giờ muốn ra nước ngoài làm việc bị trở ngại. Bên kia cho rằng, mỗi hoàn cảnh phải ứng phó, khiến họ phải ở lại ngoài ý muốn. Không thể không có ý kiến, tôi đã góp ý về việc này. Đại ý là, vì nghèo nên phải đi ra nước ngoài làm công. Nhưng, xứ ta, tiền rừng biển bạc kia mà!. Con ông, cháu cha của những người bán rừng, bán biển, mỗi cuối tuần, qua Ma Cao, Hồng Kông, Singapour ăn chơi, bài bạc...Chúng ta chỉ biết cày..và làm thân trâu ngựa cho bọn "bán rừng, bán biển" cưỡi!. Chúng ta như "gà què ăn quẩn cối xay" cắn nhau tơi tả...mà không ai để ý đến nguyên do tại sao chúng ta phải luẩn quẩn trong vòng nghèo khó!
     
    Đã hơn 42 năm, bao lần bầu cử (gian dối) tại nước nhà. Bao lần công quĩ (tiền thuế của dân) được trích ra để chỉ thực hiện mỗi một việc: đảng cử, dân phải bỏ phiếu! (dù biết rằng nhóm được bầu cũng chỉ là bù nhìn trong cái gọi là Quốc Hội). Có ai thắc mắc đến tính chính danh của nhóm cầm quyền đâu.
     
    Sự phán xét và phẫn nộ đã chai lì.
     
    Lớp người lớn tuổi ở hải ngoại ngày dần dần như lá mùa thu, không biết khi nào rụng. Thế hệ thứ hai tại hải ngoại, nếu nhập vào dòng chính, có khi quên hẳn quê hương của cha, mẹ. Hoặc, họ cũng năng nổ, hăng hái nhưng hình như sau một thời gian, vì lẽ nào đó, đi chệch hướng của cha, anh. Lớp người trẻ trong nước, vì nhiều lý do, hình như lâu dần cũng trở nên thụ động, ù lì. Chữ nhiều người hay dùng hiện nay là họ đã mắc chứng bệnh vô cảm!
     
    Bọn cầm quyền làm gì cho đất nước?
     
    Nhóm chữ "bọn mafia đỏ" hay "Thái thú tân thời" đã được dùng lâu nay. Có người còn gọi họ là "Tàu ngụy (hay Hán ngụy). Dù gọi thế nào, việc bán tài nguyên, rừng biên giới, đảo ngoài khơi đã là việc càng ngày càng rõ nét! Nay mai, sát nhập vào Tàu như là một bang phía Nam của Tàu là việc trước hay sau, mau hay chậm mà thôi.
     
    Chả bù với nhân vật Akbar trong phim tài liệu. Akbar đã từng là đại đế của đế quốc Mughal, bắc Ấn Độ từ những năm 1542. Akbar không những giỏi về quân sự mà còn là người đã làm đế quốc Mughal lớn hơn và giàu hơn trước đó gấp ba lần. Ngoài ra chính Akbar đã nối kết được hai tôn giáo lớn là Muslim và Hindus (*).
     
    Thế mới biết, dựng nước và giữ nước đã khó...mà làm cho đất nước phát triển, sánh vai cùng các quốc gia khác trên thế giới là việc không dễ chút nào. Tượng đài của ông Hồ, xây cất tốn đến cả ngàn tỉ có ý nghĩa gì...khi đất nước cứ càng ngày càng lụn bại.
     
    Bao giờ đất nước ta sẽ phát triển và thịnh vượng ngang hàng với các quốc gia bạn vùng Đông Nam Á? Chưa nói đến mong muốn đó, chỉ việc đoàn kết được mọi người dân, trong và ngoài nước; điều đó đã là một thành công lớn. Đã 42 năm rồi... nhóm lãnh đạo đất nước ta còn chờ đến bao giờ?! Một bâng khuâng như thế đã vương vấn nơi tôi trong suốt một ngày se lạnh của mùa thu.
     
     
     
    Đặng Quang Chính
    12.09.2017
    22:22
     
     
     
     
     
    Ghi chú:
    * https://www.biography.com...kbar-the-great-9178163
     
    #2
      Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

      Chuyển nhanh đến:

      Thống kê hiện tại

      Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.

      Chú Giải và Quyền Lợi

      • Bài Mới Đăng
      • Không Có Bài Mới
      • Bài Nổi Bật (có bài mới)
      • Bài Nổi Bật (không bài mới)
      • Khóa (có bài mới)
      • Khóa (không có bài mới)
      • Xem bài
      • Đăng bài mới
      • Trả lời bài
      • Đăng bình chọn
      • Bình Chọn
      • Đánh giá các bài
      • Có thể tự xóa bài
      • Có thể tự xóa chủ đề
      • Đánh giá bài viết

      2000-2017 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9