TUYỂN THƠ CHỌN LỌC Phạm Ngọc Thái

Thay đổi trang: 123 > | Trang 1 của 3 trang, bài viết từ 1 đến 15 trên tổng số 38 bài trong đề mục
Tác giả Bài
Nhân văn

  • Số bài : 431
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 08.12.2007
  • Trạng thái: offline
TUYỂN THƠ CHỌN LỌC Phạm Ngọc Thái 25.01.2020 19:03:47 (permalink)
 
                   PHẠM
              NGỌC
              THÁI
 
   TUYỂN THƠ CHỌN LỌC 
   
                                NHÀ XUẤT BẢN HỒNG ĐỨC 2019
 
 


 
 
 LÁ THƯ  CỦA NHÀ THƠ VIẾT NGOÀI TÁC PHẨM   
       ( Gửi đi sau khi tác phẩm đã xuất bản )
 
  Ngày 26.12.2019 * Lá thư của nhà thơ nhận định về tầm vóc, chân dung tác phẩm… cùng với TUYỂN THƠ CHỌN LỌC Phạm Ngọc Thái, Nxb Hồng Đức 2019 – Đã được gửi tới ông Viện trưởng Viện văn học: PGS TS Nguyễn Đăng Điệp - Nguyên Viện phó: PGS TS Vũ Thanh… và nhiều Bậc từ giáo sư tới tiến sĩ… trong các Phòng – Ban nghiên cứu của Viện văn học VN.
      Ngày 27.12.2019 * Tại trụ sở HNVVN ( Số 9 phố Nguyễn Đình Chiểu HN ) – Lá thư cùng tác phẩm TUYỂN THƠ CHỌN LỌC Phạm Ngọc Thái, cũng được chính tác giả trao tận tay cho ông Chủ tịch – Nhà thơ Hữu Thỉnh… và các Phó Chủ tịch HNVVN – Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều, Trần Đăng Khoa, nhà văn Nguyễn Trí Huân – Đồng gửi tới nhiều nhà văn, nhà thơ, lý luận phê bình, sáng tác văn học của HNVVN.
          
TOÀN BỘ NỘI DUNG BỨC THƯ ĐÓ NHƯ SAU: 
           . Thư gửi Ban chấp hành HNVVN và Viện trưởng Viện văn học VN 
               Về TUYỂN THƠ CHỌN LỌC Phạm Ngọc Thái, Nxb Hồng Đức 2019
 
                                                Hà Nôị, ngày  26 .12. 2019
                     K/ gửi:    Ông Chủ tịch - Nhà thơ Hữu Thỉnh
                                      Và các Phó Chủ tịch HNVVN
              Đồng k/gửi:    PGS.TS Nguyễn Đăng Điệp
                                     Viện trưởng Viện văn học VN
     Hôm nay, tôi cho xuất bản TUYỂN THƠ CHỌN LỌC Phạm Ngọc Thái, Nxb Hồng Đức 2019 ! Một tuyển thơ cũng khá dầy dặn với 368 trang sách, hơn 200 bài thơ tự do hiện đại các loại, chọn lọc trong suốt đời sáng tác thi ca của tôi.
     Đánh giá về "Tuyển thơ chọn lọc" ? Với nhận thức bản thân, tôi tin chắc chắn rằng: Trong dãy thi sơn có nhiều ngọn, tôi đã lên đến điểm đỉnh một ngọn "Hy-ma-lay-a" kỳ vĩ gì đó... ! Nhất là thơ tình, của thi ca hiện đại Việt Nam.
     Nhưng việc trở thành một nhà thơ lớn đến mức nào ? Về cơ bản, tôi có thể nhận thức đánh giá được. Nhưng tự nói về mình, như thế sẽ không hay ! Xin để cho đời với thời gian - Cho lịch sử văn đàn phán xét và đánh giá.
    Kể từ khi tôi rời khỏi đời một cựu chiến binh, chiến đấu trên chiến trường miền Nam. Suốt mười năm chiến trận, qua các sư đoàn 312, Trung đoàn pháo 40 Tây Nguyên... rồi theo Trung đoàn 48, Sư 320 đánh căn cứ Đồng Dù, tiến vào chiếm Sài Gòn ngày 30.4.1975.  Mỹ rút về nước, kết thúc chiến tranh. 
    Thuở đó, tôi cũng như rất nhiều các thanh niên của đất nước nói chung và Thủ đô Hà Nội nói riêng, đã rờì bỏ quê hương, gia đình ra đi... dấn mình vào cuộc chiến tranh đầy máu và nước mắt của dân tộc. Bản thân tôi cũng đã ba lần đổ máu ngoài mặt trận. Rời quân ngũ trở về quê hương, tuy làm công việc của một anh cán bộ ngành ngoại thương quốc tế cho tới lúc về hưu, nhưng tôi đã dành trọn tâm huyết mình cho khát vọng cuộc đời: Mong muốn sáng tác được một tuyển thơ ca sống mãi với sơn hà, để lại cho tổ quốc thân yêu !
     Trong suốt hơn ba mươi năm sáng tác văn học - Đến nay, tôi đã cho xuất bản vừa đúng 10 tập sách ( kể cả cuốn tiểu thuyết "Cuộc chiến Hà Nội 12 ngày đêm" ra mắt hồi đầu năm 2019 ), còn phần lớn là các tác phẩm thơ và bình luận văn chương. Hiện cuốn tiểu thuyết "Chiến tranh và tình yêu" lớn hơn, dầy khoảng 500 trang đã hoàn thành bản thảo, đang được tiến hành giao dịch để xuất bản tiếp.
     Trong các Hội diễn sân khấu lớn nhỏ của Thủ đô và cả nước, những năm cuối thiên niên kỷ - Tôi đã tham gia sáng tác thành công 5 vở kịch nói sân khấu ( 2 kịch bản dài, 3 ngắn): cũng đang giao dịch với các nhà hát kịch quốc gia, tìm cách công diễn.
      Hiện là Hội viên Hội Nghệ sĩ Sân khấu Thủ đô. 
     Trở lại với "Tuyển thơ chọn lọc" Phạm Ngọc Thái - Nay tôi đã ngoài 70 xuân, sức khỏe cũng không tốt, chắc chẳng còn sống được bao lâu nữa ? Nếu để cho tôi được nói lên tiếng nói từ trong thẳm sâu tâm tư của lòng mình, thì tôi xin nói rằng: Trong văn hiến nghìn năm Thăng Long của nước nhà, nếu nền thơ cổ Việt Nam đã có một Nguyễn Du - Thì thơ ca tự do hiện đại Việt Nam, cũng có Phạm Ngọc Thái: Vâng, tôi tin chắc như vậy ! Đó chính là "Tuyển thơ chọn lọc" mà trong bài thơ "Ta khóc cho ta" (tr. 260 - 261 ) ở quyển sách này, tôi đã viết:
                       ... Nguyễn Du ơi ! Đón tôi cùng
                      Một mai tôi sẽ lập hương khói thờ
                      Người Đường Cổ - Tôi Tân Thơ
                      Ngàn năm văn hiến xin thưa cùng Người.
     Tôi viết lá thư đây cùng với "Tuyển thơ chọn lọc" trân trọng biếu các ngài, những người đang mang trọng trách quốc gia đối với nền văn học đương thời - Chỉ có một mục đích duy nhất là, tự cứu mình ! Nguyễn Du năm xưa còn phải than:
                     Bất tri tam bách dư niên hậu
                     Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như
     Huống chi ngày nay, theo tôi: Tuy khả năng thông tin xã hội có bùng nổ mạnh lên, nhưng sự nhận thức về thi ca, nhất là thơ tự do hiện đại, lại hỗn loạn và manh mún hơn.
     Nam mô a di đà phật ! Cầu mong tất cả được quang minh.
                                                                  Kính thư
 
 
                                                                     Đã kí
 
                                                         PHẠM NGỌC THÁI
 
*  TB:  Các Hội văn học cùng cơ quan phê bình, lý luận trong toàn quốc. Những Bậc sáng tác văn chương, nghiên cứu thi ca và lịch sử văn học nước nhà: Như các Tiến sĩ... Giáo sư có ý muốn tìm hiểu, nghiên cứu đời thi ca Phạm Ngọc Thái - Xin liên hệ gặp gỡ, ĐT 038 302 4194 - Tác giả sẽ dành sách biếu tặng !

    
         
                      
     


 

    

 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 20.02.2020 17:54:27 bởi Nhân văn >
nhanvan
 
#1
    Nhân văn

    • Số bài : 431
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 08.12.2007
    • Trạng thái: offline
    Re:TUYỂN THƠ CHỌN LỌC Phạm Ngọc Thái 25.01.2020 19:17:31 (permalink)
     
     
     
                                        Tiếng chuông chùa bốn phía âm vang
                                     Xin lễ cả ba Thiên Tòa Phật !
                                     Người có phận. Thôi đừng oán trách.
                                     Chốn trần gian vừa thực, vừa hư
     
     
                 ĐÔI LỜI NHẮN GỬI
     
         Gần hai trăm hai mươi (220) bài thơ của “Tuyển thơ chọn lọc” này, kết lại toàn bộ những gì hay nhất, tinh túy nhất trong cuộc đời thi ca Phạm Ngọc Thái. Các tình thơ ấy không sắp xếp theo thời gian sáng tác, trích ra từ 8 tập “thơ và bình” mà tôi đã viết từ ba mươi năm qua – Kể từ tập thơ “Có một khoảng trời”, xuất bản đầu tiên tại Nxb Hà Nội 1990. Ngoài ra, có khoảng dăm chục bài thơ mới, sáng tác trong những ngày tháng gần đây.
         “Tuyển thơ chọn lọc” Phạm Ngọc Thái, cấu trúc chia làm 5 phần.
    a/. Phần đầu:
    .  Thơ tình - 72 bài                                                                        
    b/.  Phần hai:                                                                                                     
          .  Thơ khóc con – Hơn 20 bài                                                                  
    c/.  Phần ba:                                                                                                        
          .  Thơ viết ở nước ngoài – 20 bài                                                               
    d/.  Phần bốn:                                                                                            
          .  Thơ đời  -  54 bài                                                                                                
    e/.  Phần năm:                                                                                     
          .  Thơ tình  -  50 bài                                                                                      
         Trên lĩnh vực văn học: Không riêng về thơ, cả tiểu thuyết và kịch bản sân khấu… Tôi đã làm với tất cả khả năng trí tuệ, sức lực mình có thể làm được.
    Tuy nhiên, thi ca là nền tảng cốt lõi nhất làm nên chân dung một nhà văn, nhà thơ của tôi !
         Đời người, không chỉ phụ thuộc vào đức độ, tài năng… mà còn do số phận ? Tới nay: Với mảng “thơ và bình”, kể cả “Tuyển thơ chọn lọc”  cùng 1 tiểu thuyết, tôi đã cho xuất bản vừa tròn 10 tác phẩm. Giờ tuổi cao, sức đã kiệt – Chỉ còn biết tiếp tục thu vén tác phẩm của mình, xuất bản thành sách để lại cho đời.
         Nay bất ngờ lại gặp phải một nỗi đau thương quá lớn, ập xuống gia đình. Là một người cha, với một đứa con trai yêu thương xấu số ! Nỗi đau vượt qua sức chị đựng của tôi. Tuy phải gắng sống, nhưng tôi vẫn e… lỡ ra mình không qua khỏi ? nhất là khi sự thu vén về văn chương chưa xong. Bởi vậy, một mặt dặn dò lại gia đình – Mặt khác còn đôi việc dở dang, xin nhắn gửi lại làng văn chương:
    1/.  Về thơ ca và bình luận văn học.   
    -  Trước hết, tôi cho xuất bản “Tuyển thơ chọn lọc” này, kịp tung tỏa trong giới văn chương và bạn đọc. Như vậy, tôi đã xuất bản cả thảy 9 tập “thơ và bình”, nhưng chắc là không có khả năng xuất bản toàn bộ TUYỂN THƠ và TUYỂN BÌNH của đời thi ca Phạm Ngọc Thái.                                       
         Tuy nhiên, thơ phú và các tiểu phẩm “ phê bình và lý luận văn học” của tôi, đều nằm trong các tập sách đã xuất bản đó ! Tập trung vào các tập:
    .  Hồ Xuân Hương tái lai, 2012
    .  Phê bình và tiểu luận thi ca, 2013
    .  Chân dung nhà thơ lớn thời đại, 2014
    .  Cánh đại bàng của thi ca đương đại Việt Nam, 2019
         Và “Tuyển thơ chọn lọc” này. 
         Sau này trích đăng hoặc làm sách về thơ tôi, xin không lấy trong hai tập thơ đã xuất bản đầu tiên:
    .  Tập “Có một khoảng trời”, 1990                                
    .  “Người đàn bà trắng”, 1994
         Vì hai tập đó, các bài thơ được tôi sửa chữa rất nhiều, đồng thời cũng đã in lại trong các tập sau..
    2/.  Về tiểu thuyết.        
    .  Cuốn tiểu thuyết loại vừa “Cuộc chiến Hà Nội 12 ngày đêm” (gần 300 trang), đã được ấn hành tại Nxb Hồng Đức 2019.
    .  Cuốn tiểu thuyết lớn hơn “Chiến tranh và tình yêu” (khoảng 500 trang): Nói về cuộc chiến tranh đánh Mỹ của toàn dân tộc, từ 1966 đến 1975. Hiện tôi đang giao dịch với các nơi, tìm người xuất bản.
    3/.  Về kịch bản sân khấu.           
         Tôi đã sáng tác thành công nhất 5 kịch bản sân khấu:
    .   Số phận những hòn đá tảng – kịch dài.                                                                     
    .   Bản án dưới mồ - kịch dài.                                                
    .   Mối tình hoa hồng bạch – kịch ngắn.                                           
    .   Chuyện ở quán gốc đa – kịch ngắn.                                                              
    .   Cánh cửa quốc tế - kịch ngắn.                                                   
         Mấy vở kịch ngắn cũng thỉnh thoảng được dàn dựng trên truyền hình, Đài phát thanh Tiếng nói Việt Nam, và công diễn trên sân khấu nhỏ của Hội diễn quần chúng thành phố. Chưa được công diễn trong các đoàn kịch lớn quốc gia, cũng chưa xuất bản thành sách – Chỉ có vở kịch ngắn “Chuyện ở quán gốc đa”, đã được xuất bản trong TUYỂN KỊCH của Nhà văn hóa Thủ đô, hồi đầu thiên niên kỷ… với cái tên lúc đó là “Bún quấy trong thơ”.                                       
    4/. Vài lời nhắn gửi.                                                  
         Tất cả các tác phẩm văn học đã sáng tác của tôi, dù xuất bản rồi hay chưa xuất bản ? Đều được tôi lưu lại ở nhà, dưới dạng sách hoặc bản thảo bằng giấy… và cả bản thảo bằng vi tính, qua hộp thư điện tử của email – Sau này HNVVN, Viện văn học hay những Hội văn chương thuộc quốc gia… có nhu cầu – Xin liên hệ với người con trai lớn của tôi, vẫn đang sống chung với gia đình:
     *    Phạm Bảo Long – Số ĐT:   0903 235 373   -   0904 517 004
         Trở lại với “Tuyển thơ chọn lọc” Phạm Ngọc Thái được xuất bản lần này - Tác giả không phân tích về ý nghĩa nội dung, tầm vóc của cuốn sách. Xin để cho các nhà thơ, nhà văn và những người làm công việc nghiên cứu,  phê bình văn học… cùng bạn đọc thẩm định.
         Nam mô a di đà phật ! Cầu mong Tuyển thơ của Phạm Ngọc Thái được mọi người đón nhận.                                                                                                 
     
                                               Hà Nội * Mùa đông Kỷ Hợi, 2019
                                                             Tác giả tri ân
     
     
    <bài viết được chỉnh sửa lúc 03.02.2020 17:42:15 bởi Nhân văn >
    nhanvan
     
    #2
      Nhân văn

      • Số bài : 431
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 08.12.2007
      • Trạng thái: offline
      Re:TUYỂN THƠ CHỌN LỌC Phạm Ngọc Thái 25.01.2020 19:27:40 (permalink)
       
       
                THƠ TÌNH 
                               PHẦN ĐẦU
       
        *  Chọn lọc trích từ các tập thơ:
           -  Rung động trái tim      Nxb Thanh niên 2009                                         
           -  Phạm Ngọc Thái * Chân dung nhà thơ lớn thời đại                                           
                                                   Nxb Văn hóa Thông tin 2014                                    
      -  Phạm Ngọc Thái * Cánh đại bàng của thi ca đương đại VN                              
                                             Nxb Thanh niên 2019                                     
         Và một số bài thơ tình mới.                                                                           
       
       
                     EM SỐNG MÃI BÊN ANH
                             . Tặng Đỗ Thị Ánh Tuyết
       
      " Thế giới bảy tỉ người, sao anh lại yêu em "
      Tiếng em nói nghẹn ngào, tha thiết
      Hỡi ái nữ của dòng sông nước xiết
      Người đàn bà chung thủy đời anh.
       
      Em dịu dàng như một vầng trăng
      Cứ xoa vuốt lòng anh rồi biến mất
      Nỗi nhớ tràn đầy mà trăng lại khuyết
      Thì có bao giờ em tròn hẳn lên đâu.
       
      Không thể đến với anh để sống bạc đầu
      Chỉ biết hẹn em làm vợ trong tiểu thuyết
      Anh sẽ mang em theo sơn hà bất diệt
      Những trang thơ sống mãi ngàn thu.
       
      Đêm ngẩng nhìn thấy bóng trăng lu
      Trăng em trong anh lại soi vằng vặc...
      Ơi, cái vầng trăng khuyết !
      Sáng hơn cả ánh trăng rằm.
       
      Em vẫn về lấp lánh giữa sao băng
      Da diết, cồn cào nỗi nhớ
      Anh vẳng nghe trên Sông Tiền sóng vỗ
      Ngày đêm không lặng tiếng bao giờ.
       
      Rồi một mai… Ta khuất để vào hư
      Thơ anh viết cho em còn ca mãi
      Người đàn bà của một trái tim huyền thoại
      Bay qua mọi chủ nghĩa tới vạn niên.
       
      - Hà Nội mùa này nhiều mưa gió lắm anh...
      Anh nhớ giữ ấm mình: Em bảo thế !
      Sống giữa cù lao (*) tháng năm đầy bão gió
      Cứ lo cho anh hoài, người chốn Thủ đô !
       
      Em là vầng trăng và cũng là thơ
      Ta muốn hỏi vũ trụ cùng sự sống...
      Em ở chỗ nào trong chân trời khát vọng
      Của đời ta, nơi thế giới con người.
       
      Anh đã yêu gần hết kiếp rồi
      Người đàn bà nay mang theo, dành em tất cả
      Trong ngôi mộ ta mai sau, hậu nhân hãy nhớ !
      Đặt thêm tấm ảnh Nàng, cạnh bóng hình ta.
       
      Một mối tình đưa ngát hương hoa
      Em sống mãi bên anh... thơm mát cõi thiên hà...
       
      (*)  Ngày ngày em đi phà qua con Sông Tiền... để về đến cù lao Lợi Quan: Nơi em sống.
       
       
         ANH TỪNG YÊU NGƯỜI ĐÀN BÀ VÙNG SÔNG NƯỚC
       
      Mối tình cũ vết thương chưa kín miệng
      Tình mới vụt về hàn lại trái tim anh...
      Ôi ! Người đàn bà, anh sớm yêu thương
      Em hiền lành... mộng mơ... như trang cổ tích…
       
      Em nói quê em cũng ở vùng sông nước
      Lại là quê người tình cũ... anh đau...
      Hai người đàn bà, một trái tim yêu !
      Tỏa xuống anh, hai vầng trăng lung linh... tha thiết...
       
      Lòng những muốn mang theo em hạnh phúc
      Sống vĩnh hằng trong thế giới thơ anh
      Mai ngày như các ánh sao băng
      Tình yêu em sáng ngời cùng non nước.
       
      Cưng ơi! Đường Hà Nội về quê em, xa nửa trời tổ quốc
      Nhưng trái tim này luôn ở bên em
      Bao buổi em lên lớp cho học sinh, anh vẫn ngóng nhìn
      Cái giọng nhỏ êm êm... Sao nghe mà thương lạ !
       
      Đi giữa phố phường, người đông ồn ã
      Hồn buông trôi theo áng mây bay
      Về tít tận chân trời, nơi có bóng em tôi
      Mình trở lại thời xuân xanh... Em nhỉ !
       
      Em từng nói: " Tình yêu, thế giới đầy huyền bí "...
      Như anh và em, bình dị đến yêu nhau
      Chẳng thể nào định nghĩa được đâu?
      Chỉ biết anh đã yêu... Và em là tất cả...
       
      Hỡi con Sông Tiền ! Ngày ngày em qua đò ở đó
      Có chở cả Khối Tình... anh đã trao không ?
       
         
                    NGƯỜI THÔN NỮ QUÊ HƯƠNG
       
      Em thơm thảo tựa nàng tiên trong cổ tích
      Dịu mềm như áng mây bay
      Hồn anh trôi theo khúc thơ say
      Dẫn em qua mùa thu hoang dại.
       
      Cánh chim bằng anh, bốn phương gió xoáy
      Về chân trời rộng mênh mông
      Vẫn ghi lòng nhớ tới em thương
      Cõi vô thường, tình trao anh trọn vẹn.
       
      Bình dị chốn người, cao xa khát vọng
      Trái tim anh không có vách ngăn
      Tất cả cho đời... Tất cả cho em...
      Như gió mây, không tôn vinh đảng phái.
       
      Với quê hương, em là hoa trái
      Bốn mùa thơm ngát hương thơ
      Nếu sông núi này không có em ta
      Mọi lẽ sống sẽ trở thành vô lý !
       
      Anh từng qua cả cuộc chiến tranh thế kỷ
      Vật lộn đời trần, đổ máu vì chủ nghĩa
      Tìm đến nghiêng mình trước mộ phần… Hồ Xuân Hương,
                                                         Hàn Mặc Tử, Nguyễn Du
      Nguyện sống suốt đời... để lưu danh đến thiên thu...
       
      Nếu mai sau...
      Người lập cho tôi ngôi miếu, khói hương đưa
      Xin cứ mặc rêu phong, gió mưa bao phủ
      Chàng thi sỹ lang thang, yêu tận cùng xứ sở
      Nay chẳng làm được gì. Tạ lỗi trước nhân gian
       
      Chỉ có mỗi trái tim này, dành để thương em.
       
                  VẲNG NGHE LẠI TIẾNG EM YÊU
       
      " Mình ở bên nhau mãi, anh nhé ! "
      Giọng nói em nghe sao mà thương thế
      Anh đã qua gần trọn kiếp người
      Nước mắt còn rơi thẫm cả trời.
       
      Ta gặp nhau một tối trăng ngời
      Chỉ thấy em hiền, ngoan... Anh cảm mến
      Rồi ngày tháng lòng càng xao xuyến
      Muốn đưa em theo suốt cuộc đời.
       
      Hỡi người thiếu phụ của lòng tôi !
      Ngày hai buổi qua phà trên sông nước
      Con sông quê hương, mênh mông sóng biếc
      Có thấy anh những chiều nhớ, đứng trông em.
       
      Hà Nội mùa này nhiều hoa phượng… ve ran…
      Nơi anh sống cách xa em nửa trời tổ quốc
      Nhưng ta vẫn gần nhau gang tấc
      Em đừng buồn. Anh không phút nguôi quên.
       
      Lệ chảy cõi người… Bom đạn vẫn triền miên…
      " Trái đất ba phần tư nước mắt " (*)
      Dù đã có chút hòa bình dân tộc
      Nhưng quê mình còn nhiều đau thương lắm, em ơi !
       
      Giặc bên ngoài dã tâm chẳng chịu rời
      Nhà bao kẻ lại mún manh, cắt bán dần đất mẹ
      Dân đói khổ, bất công, oán hờn... kêu xứ sở
      Vòng tang trắng trên đầu, chưa thôi quấn kiếp dân đen.
       
      Chính những ngày anh đến để yêu em
      Tình ta, tình non sông... hòa quyện
      Anh chỉ có vần thơ với trái tim đau... đầy thương tổn
      Dù cả đời trai từng theo trọn buổi chiến chinh.
       
      Xin gửi lại quê hương, chút tình khắc khoải của hồn anh
      Để mai sau đời ca ngân "Tình yêu - Cuộc sống"
      Có bóng anh, bóng em lồng nhau trong cõi mộng
      Ngàn thu còn đó giữa nhân gian...
       
      - Mình sẽ ở bên nhau mãi, nghe em!
       
       
       (*)  Hai câu thơ bất hủ của nhà thơ Xuân Diệu:
                Trái đất ba phần tư nước mắt
                Đi như giọt lệ giữa không trung
       
       
                    HOA PHƯỢNG ĐỎ VÀ EM
       
      Em bước dưới màu hoa phượng đỏ
      Áo em đỏ. Lửa trái tim em đó !
      Cả trời hồng vây lấy quanh em
      Người thôn nữ chốn dân gian.
       
      Em đến với đời làm cô Tấm hiền ngoan
      Hoàng tử vẫn đợi em, thử chân giầy trong cổ tích...
      Em đã yêu ! Làng quê reo tiếng hát
      Nắng mới bừng lên, cuộc sống hóa như mơ.
       
      Anh dắt em theo, những nẻo đường thơ
      Em tới trường. Ngày hai lượt đi, về... qua sông nước
      Bỗng anh nghe tiếng con ve, báo buồn thổn thức
      Em ốm bệnh rồi. Phượng đỏ với ai ?
       
      Anh xa em... khắc khoải, nhớ nhung hoài
      Từ độ yêu đến giờ, lòng xót lắm !
      Tình tha thiết như dòng sông, bến vắng
      Đợi đón em về... hò hẹn dưới đêm trăng...
       
      Chỉ cầu mong em sống được bình yên
      Anh vẫn ở gần bên, em nhé !
      Viết mấy dòng thơ gửi theo làn gió
      Bay về ấp ủ em thương...
       
       

       
       
      <bài viết được chỉnh sửa lúc 03.02.2020 17:43:19 bởi Nhân văn >
      nhanvan
       
      #3
        Nhân văn

        • Số bài : 431
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 08.12.2007
        • Trạng thái: offline
        Re:TUYỂN THƠ CHỌN LỌC Phạm Ngọc Thái 30.01.2020 17:11:33 (permalink)
         
           
                GIÓ SẼ MANG TÌNH TA BAY MUÔN PHƯƠNG
         
        Anh hôn em, hôn mãi chẳng muốn thôi
        Em lại muốn gửi tình theo cơn gió
        Gió mang tình đi muôn phương: Em bảo thế !
        Người đàn bà đẹp như bông hoa tươi.
         
        Có một buổi cùng anh giữa đất trời
        Em lại hỏi: Em phải nằm bên nào, anh nhỉ ?
        Ở bên trái thì thuận hơn, anh ạ !
        Ôi, em của tôi. Thật đáng yêu, Cưng ơi !
         
        Tình yêu em tựa thiên thai buổi sớm
        Tâm hồn hương ngát nhụy hoa thơm
        Anh đã qua sắp hết đời trần thế
        Bỗng cháy rực trời... tuổi hoàng hôn...
         
        Người đàn bà, nếu ta thiếu em
        Như trời kia thiếu vòm xanh để sống
        Em mới hoàn mỹ lòng khát vọng
        Anh mang về đưa lên tận cung trăng...
         
        Một mai kia trong thế giới vĩnh hằng
        Có em bên... Nàng tiên sa hạ giới...
        Kiếp vô thường là nơi ta tạm gửi
        Nhớ giữ chặt anh mà theo tới chân mây
         
        Có Đức Phật Như Lai với Bồ Tát... đón mời...
        Ta sẽ có chỗ ngồi trên Đất Thánh
        Hậu thế tưởng niệm ta. Đời ngưỡng vọng.
        Đặt lên mồ em những đóa hoa thơm.
         
        Là người tình chung thủy của thi nhân
        Đốt ngọn lửa yêu trong tim anh... Buổi chiều tà lạnh giá...
        Anh đền cho em cả biển tình anh đó !
        Cùng trời xanh để em sống muôn năm.
         
        Có thể một ngày !? Trên sông nước Tiền Giang
        Gò Công quê em, đời xây đài kỷ niệm
        Với bóng em bên anh, nụ cười trìu mến
        Một tấm hình đẹp nhất giữa quê hương
         
        Gió sẽ mang tình ta bay muôn phương
         
         
                 EM VÀ CHIẾC VÁY MÀU CỎ ÚA
         
        Mưa bay chiều nay trên Hồ Tây
        Bóng em vẫn xa như áng mây
        Hỡi cô mặc áo màu cỏ úa
        Lòng anh cô đơn. Anh ngồi đây !
         
        Nhớ buổi hẹn hò giữa thiên thai
        Chỉ có vòm xanh và cỏ cây
        Đặt em nằm xuống trong trăng sáng
        Cùng nhau yêu hết cả trời này
         
        Ôi, đáng yêu chưa mắt em cười
        Chiếc váy ngắn với đùi thơm trắng nõn
        Như gái đôi mươi, em đẹp lắm !
        Anh say mà… ngắm mãi không thôi…
         
        Thương tự ngày nào thì chẳng nhớ
        Thân vàng ngọc em dâng anh tất cả
        Anh đợi tin vui sau buổi ấy đến giờ ?
        "cô bé" của em đẹp hơn thơ.
         
        Em bảo rồi sinh cho anh hai đứa con
        Anh xa tâm trí cứ ngổn ngang
        Em đi dậy học đường dài lắm
        Nhất là những lúc phải sang sông
         
        Nhớ nhé, em yêu ! Hãy giữ mình
        Qua phà mưa gió chớ coi khinh
        Tấm thân nhi nữ thường đau yếu
        Đợi anh ít nữa sẽ về bên
         
        Chiều nay anh lại ngắm ảnh em
        Có cô thôn nữ thật là xinh
        Với chiếc váy quê màu cỏ úa
        Lòng dạ nôn nao tạc bóng hình
         
        Anh dẫn em vào cõi thương yêu
        Mưa bay, em ạ ! Suốt buổi chiều
        Chỉ lo Cưng ở miền xa ấy
        Lại nhớ nhau hoài... Bến cô liêu…
         
         
                   TÔI KHÓC EM TÔI
         
                        . Tôi viết bài thơ này khi em nói với tôi rằng: Em sắp đi
         
        Rồi một ngày
        Em mang tình anh về nơi khuất núi
        Có hoa thơm cùng bướm vờn, gió thổi
        Hai linh hồn mưa nắng quấn bên nhau
        Quên hết nỗi đau đời, chỉ biết thương yêu.
         
        Hỡi con phà với sông nước trắng phau
        Có nhớ bóng dáng người thôn nữ
        Ngày hai buổi đến trường qua đó
        Cõi hồn thơm ngát hương hoa.
         
        Anh đã cùng em ngày tháng đón đưa
        Dẫu không thể lấy em làm vợ
        Nhưng lòng thương thì giàu tựa bể
        Lệ nhân tình rơi đẫm cả trang thơ.
         
        Đau xé tim anh. Trời đổ sập gió mưa.
        Cầu thượng đế hãy giữ em tôi lại
        Em còn trẻ vẫn đang mùa tình ái
        Cuộc đời vừa mới được yêu thôi !
         
        Anh bế em lên... trong phút cuối cuộc đời...
        Như nhân thế từng ẵm chàng Hăm Lét (*)
        Bởi em là hoa, là chim, những gì đẹp nhất...
                                           của non sông nước Việt
        Người thiếu phụ hiền lành, khắc mãi tên em !
         
        Hỡi Xứ Sở thiêng liêng và Đất Mẹ nghìn năm
        Đừng nỡ cho em xa cõi người sớm thế ?
        Bài thơ này muốn sưởi ấm lòng em đó
        Anh không viết tiễn em đi...
         
        Hoa nở bốn mùa... Ai nỡ lại chia ly...
        Tình quê hương, người thân còn bên em sớm tối
        Con chim chích ríu rít trời xanh: Em ơi ! Đừng đi vội
        Anh run rẩy trong lòng, chạy đến để... hôn em...
         
         
                  NGƯỜI ĐÀN BÀ HIỀN HẬU VÀ THƯƠNG
         
        Anh từng tha thiết yêu một thiếu phụ cũng ở quê em, vùng sông nước
        Đã bao lần tình đến rồi tan
        Người đàn bà hiền hậu và... thương
        Em trắng trong như mảnh trăng ngà, nhô trên đỉnh núi.
         
        Em nói với anh, chưa từng được yêu ai đắm đuối !
        Ta có là tình cuối không em ?
        Bản tình ca anh ấp ủ ngày đêm, giờ mới cất lên
        Như tiếng chim trong vườn yêu... cao giọng hót.
         
        Ôi, cuộc đời anh như một thiên tiểu thuyết
        Tuổi hoàng hôn mà... Con tim đâu chịu ngủ yên
        Liệu có mang được em theo, hết chặng đường thiên lý vô biên...
        Cũng chẳng biết ? Dẫu lòng anh những muốn mình tha thiết.
         
        Xin vá lại khung trời tình đã rách
        Để em tôi được hạnh phúc tới muôn năm
        Anh sẽ đền cho em cả cõi hồn anh
        Nếu trái tim này, có thể vì em yêu đắm đuối.
         
        Em à, đời ta đẹp và thênh thang biết mấy
        Hà Nội chiều nay mưa mát rượi... sóng Hồ Tây...
         
                    EM CÓ ĐƯỢC BAO PHẦN NƯƠNG NÁU TRÁI TIM ANH
         
        Câu em hỏi làm anh đau xót
        Anh chỉ biết yêu, biết nhớ, biết thương
        Có bao giờ chia nhỏ trái tim
        Phần này cho em, phần này cho người khác.
         
        Nửa đêm trường bỗng choàng thức giấc
        Nghe tiếng ai tha thiết gọi tên mình ?
        Trong lòng anh, em vẫn vẹn nguyên
        Không cắt sẻ tình thương chia ai cả.
         
        Đời khát vọng... ôm ấp người nhi nữ...
        Đưa em vào trong biển nhớ, trời yêu
        Nỡ khi nào để em bị thương đau
        Hãy tin nhé: Anh vẫn dành cho em, không xén bỏ.
         
        Mong em sống ngọt ngào hương cám dỗ
        Hương vị đời... Hương vị của tình yêu...
        Em đừng buồn. Anh sẽ chẳng xa đâu
        Sớm tối về bên em ấp ủ.
         
        Hãy cùng anh sống những ngày vui vẻ
        Hãy cứ yêu như chỉ để mà yêu
        Đời người hò hẹn được bao nhiêu
        Tình anh trao. Em giữ lấy riêng mình, đừng đau khổ !
         
        Anh lang bạt khắp chân trời, xứ sở
        Là chàng thi sĩ của thương yêu
        Đến với em chỉ muốn cưng chiều
        Để em được thêm nhiều hạnh phúc.
         
        Cũng đừng nghĩ, anh sẽ vì người khác...
        Lãng quên em ? Không. Lòng vẫn tột cùng thương
        Dành cho em tới cuối cung đường
        Cả khi khuất. Gió bay... Hồn vẫn tràn nhung nhớ...
         
        Bởi em là người nhi nữ anh đã nặng tình... từ buổi đầu gặp gỡ...
         
         
        <bài viết được chỉnh sửa lúc 02.02.2020 11:47:37 bởi Nhân văn >
        nhanvan
         
        #4
          Nhân văn

          • Số bài : 431
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 08.12.2007
          • Trạng thái: offline
          Re:TUYỂN THƠ CHỌN LỌC Phạm Ngọc Thái 30.01.2020 17:15:55 (permalink)
           
               NHÌN TRĂNG NHỚ EM
           
          Nhìn mảnh trăng trời lại nhớ em
          Trăng trôi miên man khi mờ, khi tỏ
          Chúng mình đến với nhau, không còn thơ bé
          Nhưng lòng tha thiết yêu thương.
           
          Trăng giữa tháng khuyết dần, tình cứ tràn dâng
          Cả tới khi không còn trăng nữa
          Thì em vẫn bên... vành vạnh tỏ...
          Đưa anh vào giấc mộng ru đêm.
           
          Để cùng nhau say cảnh thần tiên
          Cho quên hết biển đời ngang trái
          Cuộc sống mưu sinh với bao mệt mỏi
          Chân trời sẽ lụi tàn, nếu chẳng có tình em.
           
          Ôi, mảnh trăng nhỏ bé giữa mênh mang
          Vẫn soi ngập cõi không gian vô tận
          Sâu tận cùng trái tim anh hưng phấn
          Đêm nằm thao thức vấn vương.
           
          Trăng không còn... Em vẫn hiện lên...
          Dìu anh qua phong ba, bão táp
          Trong giấc ngủ chập chờn đêm vĩnh tuyệt !
          Anh bay về ôm lấy trăng em.
           
          Áp môi hôn lên vầng nguyệt của Cưng
          Nghe trái đất dưới thân mình rung chuyển
          Lại thấy ảnh ông Tổng thống Hoa Kỳ đang cầu nguyện
          Dân chủ - Cộng hòa ? chả Đảng nào sánh được hơn.
           
          Cả nhân thế này chỉ một "mảnh trăng con"...
          Sống mãi muôn đời, dù thay bao chủ nghĩa
          Thức nhớ em hoài, trăng khuất không biết nữa
          Nhìn khắp thiên hà... càng da diết yêu thêm...
           
                    ĐÊM MƠ GẶP LẠI EM
                             . Tặng Đỗ Thị Ánh Tuyết
           
          " Cũng không hiểu vì sao em thương anh "
          Em bảo thế ! Anh nghe lòng sóng vỗ.
          - Hà Nội... hai ngày nữa có mưa to, anh nhé !
          Anh nhớ giữ gìn sức khỏe, kẻo em lo.
           
          Tình yêu kia đến tự bao giờ
          Anh chẳng biết. Em đếm ngày, đếm tháng.
          Trời Tiền Giang, con phà qua sông lớn
          Có mang nổi tình ta đã thương nhau ?
           
          Với em ! Anh là mối tình đầu
          Còn anh: Yêu - vỡ... bao lần, không nhớ nữa
          Chở con thuyền em cũng mênh mông sóng dữ
          Nào biết… về bến có xuôi không ?
           
          Giữa đêm mơ gặp lại em thương
          Trời cuối hạ sang thu rồi, Cưng ạ !
          Đời cũng ngắn chỉ như là bóng lá
          Yêu đi em ! Mặc gió xả... mưa to....
           
          Chút tình này, xin gửi vào thơ
          Lòng anh thương bao la như biển cả
          Đâu phải tìm em chỉ vì hương sắc lạ
          Bởi duyên đời ta gặp đó, em ơi !
           
          Rồi một ngày... Anh sẽ bay lên tận đỉnh trời
          Em cũng xuống suối vàng yên giấc mộng
          Hỡi hậu thế ! Những người nối tiếp ta trong cuộc sống
          Hãy tìm lấy bóng người thôn nữ mà ta đã yêu thương
           
          Và cắm lên mộ Nàng: Một cô giáo ở Trường tiểu học Long Bình
          Bông hoa hồng trắng trinh hương...
           
            ANH VẪN VỀ THEO DÒNG LỆ EM TIẾC NUỐI
                                                  
          Em nói với tôi rằng: “muốn có một đứa con…”
          Dù xa cách nhớ nhau trong hoài niệm
          Năm tháng dáng hình em hiển hiện
          Phía chân trời thắp sáng lửa tim tôi !
           
          Người thục nữ tôi yêu những năm cuối cuộc đời
          Cho tới lúc nấm mồ anh xanh cỏ
          Em hãy thắp nén hương lòng tưởng nhớ
          Để hồn anh siêu thoát dưới trời âm.
           
          Gặp em muộn rồi, bóng xế hoàng hôn
          Tóc cũng bạc đôi phần, dẫu tim còn khao khát
          Ngày anh khuất chắc làm em thổn thức
          Nước mắt tràn trên nấm mộ thương yêu
           
          Thì đời này - em ạ, có trớ trêu
          Nhưng ta đã bên nhau, sưởi ấm mùa đông rét
          Anh hôn lên đôi môi em như một vầng trăng khuyết
          Thấy cả bầu trời du ngoạn cõi hồn xanh.
           
          Lại bùng cháy trong thơ ngọn lửa trái tim
          Ngọn lửa của tình yêu vĩnh diệt
          Em đừng khóc cho lòng anh thêm tan nát
          Có rời chốn dương trần, anh không chết đâu em !
           
          Chỉ hóa kiếp mình tiếp cuộc trường sinh
          Cùng thi ca, anh sẽ sống muôn đời trong nhân thế
          Vẫn khắc khoải quanh nàng, vào nỗi nhớ
          Với mối tình nồng thắm của em yêu !
           
          Nếu giây phút nào em lạc bến cô liêu
          Giọt lệ thơ rơi nhòa trang giấy trắng
          Hãy tìm đến nấm mồ anh miền xa vắng
          Rồi âm thầm một chút khóc cho nhau.
           
          Anh thương em đời gặp cảnh bèo dâu
          Em nhớ về anh sống kiếp chàng du mục
          Thời trai trẻ phong trần, qua chiến tranh loạn lạc
          Khi tuổi già có vợ vẫn cô đơn !
           
          Anh tìm đến em, lúc đã tàn úa mái đầu xanh
          Yêu tha thiết mà cách ngăn thế giới
          Anh vẫn về theo dòng lệ em tiếc nuối
          Và yên lòng nơi nấm mộ ngàn thu…
           
                    TIẾNG ANH GỌI
                          . Viết theo giọng "thơ điên" của Hàn Mặc Tử
           
          Ta gọi tên em trong bao la trời đất
          Tên một loài hoa thơm nhất quê hương
          khắp núi rừng tới miền sông nước mênh mông
          Chính trong tim ta, tên em còn vọng mãi...
           
          Ta đi tìm em với tâm hồn hoang dại
          Từ lúc chim ca đến mãi đêm thâu
          Em ở đâu ? Em ở đâu ?
          Nàng thôn nữ mặc chiếc áo xanh màu cỏ biếc.
           
          Ôi rồ dại ! Hỡi linh hồn rồ dại !
          Đi tìm hoài mà có bóng em đâu ?
          Sông trăng kia cũng hóa vũng máu đào
          Cùng với huyết của tim ta loang chảy
           
          Ta bay qua các nóc nhà, cao ngất trời Hà Nội
          Về miền quê đồng trắng, nước mênh mang
          Những bóng dừa, khóm trúc thắm màu xanh
          Mà chẳng thấy em ta ra đón đợi ?
           
          Ôi thượng đế ! Tâm hồn con chới với
          Trên núi cao ngã nhào xuống vực sâu
          Người sinh ra con, làm anh thi sĩ chốn bèo dâu
          Sao còn bắt chịu nỗi đớn đau, trong bể ái tình máu lệ...
           
          Thời gian hãy trôi đi ! Trôi nhanh đi ! Đừng chậm trễ
          Cuốn cả thân ta, linh hồn ta... vào cõi tha ma
          Trí não ta đã tàn, đâu còn phải là ta !?
          Ừ cũng được ! ta sẽ làm ma bất tử...
           
          Anh còn tim em ở kiếp sau, em nhé !
          Nhớ chờ anh, đừng trốn bỏ như nay
          Anh sẽ bế bồng em, giống thưở vẫn còn trai
          Dành cho em cả tình yêu chung thủy.
           
          Tiếng anh gọi ! Có nghe thấy không, em yêu quí ?
          Rền vang bầu trời, sâu thẳm đại dương
          Về với anh đi em ! Ta cùng bay khắp nhân gian
          Hòa tiếng thơ ngân, hai trái tim chung nhịp điệu.
           
                KÍ ỨC MÙA THU

          Mùa thu khuấy lên bao kí ức
          Xác thời gian trôi trên tóc em
          Em đi trong trăng, mùa thu thổi gió
          Lá vàng rơi mênh mông

          Em đi qua mùa thu không gian
          Trăng rãi đồi con gái
          Nhớ đến lâu cái hương con gái
          Nó thơm say và rất nhẹ nhàng

          Đường dạo ấy trên đồi trăng sáng
          Đêm chia tay em dúi cả vào anh
          Để bóng lạc suốt đêm ngoài phố
          Mây lãng phiêu mãi không về

          Giờ đây chắc trên đồi thông đó
          Gió vu vi và trăng vu vơ
          Em đi trong trăng, mùa thu thổi gió
          Mùa thu lang thang chẳng bến bờ...
           
          <bài viết được chỉnh sửa lúc 02.02.2020 11:48:56 bởi Nhân văn >
          nhanvan
           
          #5
            Nhân văn

            • Số bài : 431
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 08.12.2007
            • Trạng thái: offline
            Re:TUYỂN THƠ CHỌN LỌC Phạm Ngọc Thái 30.01.2020 17:19:41 (permalink)
             
                    NGƯỜI ĐÀN BÀ TRẮNG
             
                                  Người đàn bà đi trong mưa rơi
                                  Chứa một trời thầm như hoa vậy...

                                             (Kỷ niệm Bích Đào)
             
            Chiếc mũ trắng mềm em đội bầu trời
            Khóm mây trắng bay, nghiêng trôi trên tóc
            Đôi mắt em đong những áng mây
            Người đàn bà trắng !

            Em đi, về... chao những hàng cây...
            Hồ gió thổi, lệch vành mũ đội
            Thấm đẫm mình em cả thềm nắng gội
            Xoã ngang vai mái hất tơi bời

            Nỗi niềm thao thức
            Những đêm trăng nước...
            Chùm trinh em hát: đấy chỗ thiên thai !
            Người đàn bà ai mà định nghĩa ?

            Đường xưa đó về đây, em ơi !
            Những con đường đã đầy xác lá rơi
            Xác ve, xác gió và xác của mưa

            Em không biến thành đá để hoá Vọng Phu
            Anh cũng không làm chàng Trương Chi,
                                             suốt đời chèo sông vắng
            Ta không đi theo Con Đường Lông Ngỗng Trắng
            Dẫu hình hài khắc mãi tim nhau

            Vết thương lòng không dễ đã lành đâu
            Những đêm sao buồn, những đêm gió khát
            Khúc thơ tình anh lại viết về em !
            Người đàn bà ngậm cả vầng trăng... 
             
                      TỪ BIỆT GIỮA YÊU THƯƠNG
             
             Xin để lại khúc ca tình từ biệt
            Anh vẫy tay chào, người thôn nữ chốn xa xăm
            Ta đến bên nhau, không có pháo nhuộm đường (*)
            Nhưng cũng đã thành hôn, trước ban thờ thượng đế !
             
            Hồn thi ca anh, giữa trời cao lộng gió
            Gieo yêu thương, đi khắp phương trời xa
            Trên bạt ngàn sông núi ngân nga
            Đến mai sau còn vang ra bốn bể
             
            Anh là khách của nẻo trời viễn xứ
            Là bóng chim vô tận với không gian
            Mang tình em trên đôi cánh đại bàng
            Đặt em xuống một ngọn thi sơn, rồi chia tay từ biệt !
             
            Ta chào nhau nhé, em thương !
            Đường em đi còn dài, chưa hẹn đích
            Anh đến chân trời rồi, bóng cũng ngả hoàng hôn
            Trái tim anh dù tràn đẫm yêu thương
            Nhưng thượng đế chỉ cho ta có vậy
             
            Anh đã mở cánh "cổng trời" để em nhìn thấy
            Không thể dìu em thêm, vì mệnh số phải chia ly !
            Tuy cõi lòng khó dứt áo ra đi
            Ai bảo đã trót thương... thì phải thế ?
             
            Cất tiếng thơ lên em ! Giữa trời nhân thế
            Gạt nước mắt đi, trong biển lệ trần gian
            Phải vĩnh viễn xa... Anh vẫn thương em...
            Hồn anh sẽ về bên em trong giấc ngủ
             
            Thơ viết dẫu dài mà thấy lòng chưa đủ
            Anh từng gọi tên em, trong nỗi nhớ hàng đêm
            Cũng giống như em, thường thao thức dưới ánh đèn
            Để viết thơ yêu, nghe tim mình rỉ máu
             
            Nay gửi cho đời, khúc ca tình yêu dấu
            Trên đỉnh thi sơn, anh lại cất cánh bay
            Giây phút nào nhớ nhung, em hãy nhìn giữa trời mây
            Sẽ thấy cánh chim bằng anh say, trong gió cuốn...
             
                                                    26.11.2018
             
            (*) Phỏng theo câu thơ trong bài “Hai sắc hoa ti gôn”: Trong một ngày vui pháo nhuộm đường /- của nữ sĩ TTKH.
             
                       CHO EM GỌI TIẾNG “CHỒNG” LẦN CUỐI  
             
            -  “Cho em gọi tiếng CHỒNG lần cuối”                                                           
            Nghe em nói lòng anh buốt nhói
            Giọng nói dịu hiền, giọng nói yêu thương
            Người thôn nữ xa phương 
             
            Anh đã yêu em bằng cả trái tim
            Những muốn đưa em tới chân trời vĩnh tuyệt !
            Vẫn biết đời em có nhiều ngang khuất
            Chưa thể nào gột rửa hết để theo anh.
             
            Anh gọi em VỢ ÚT thân thương
            Em gọi anh là CHỒNG trìu mến
            Tình ta dẫu bao la như sóng biển
            Vẫn êm đềm sâu thẳm đáy đại dương
             
            Tối tối về anh ân ái bên em
            Em vẫn chiều chồng với bao niềm cảm xúc
            Và cùng nhau những tháng ngày hạnh phúc
            Thế giới tưởng chừng chỉ có hai ta
             
            Thôi, về đây em ! Anh không thể chia xa
            Sẽ bất chấp mọi điều ngang trái
            Để em gọi tiếng “chồng” mãi mãi
            Anh ngọt ngào trong tiếng “vợ” thương thương
             
            Ta lại ôm em vào lòng
            -  Người thôn nữ quê hương !                                                                                                   
             
                          TRONG MƯA

            Mưa rơi nhẹ như là tóc ấy
            Giống dải lụa mềm quấn nỗi buồn bay
            Mưa rơi khẽ như hoa vậy
            Vỗ vào đêm hoá các nốt đàn gày !

            Em có thầm nghe mưa bay ngoài đó
            Em có buồn khi gió thổi đêm đêm
            Đứng trong mưa, hồn anh tràn bão tố
            Mưa rơi vào anh... tan ra nơi em xa không...

            Em bước nhẹ, những tháng năm hoang dại
            Về bên anh, mái tóc rối tơi bời
            Anh hôn mãi những giọt mưa em thuở ấy
            Dẫu chỉ thấy còn bong bóng vỡ đầy môi
             
                       KHOẢNG TRÔI TRONG LÁ

            Bỗng cồn nhớ một thời dĩ vãng
            Gió cứ trôi không hữu hạn bến bờ
            Nhưng vẫn đó: em, anh - cuộc sống
            Xa nhau rồi, tình cũ đến bơ vơ...

            Có bao lá cây rơi, em đã vào xa vắng
            Lá nuốt em. Giờ sống thế nào rồi ?
            Em sung sướng ? Ưu phiền ? Lãng quên hay bụi cát ?
            Mặt trăng trên trời. Tim anh rất mồ côi !

            Hỡi những hàng cây xanh ! Những con đường lá đổ !
            Chỉ dùm ta đôi gót đỏ, thời thiếu nữ em xưa
            Kỷ niệm về, trái tim đau thổn thức
            Chỉ dùm ta. Nào, chỉ giúp ta đi !

            Bài hát năm xưa... bên anh em đã hát...
            Giờ đây trong lá nẻo trời nào ?
            Anh đi qua chỉ thấy toàn mây trắng
            Mặt trăng tít trên trời. Em ở tận nơi đâu ?

            Con đường ta đi có bao đôi trai gái
            Ai cũng một thời yêu, em nhỉ ! Để xa nhau,
            Để được nhớ, được buồn, được khóc,
            Được nghe quanh đời, những tiếng lá bay theo

            Hãy níu lại dùm ta ! Một thời dĩ vãng…
            Gió vẫn trôi, lá vẫn bay vèo
            Nhưng vẫn đó: em, anh - cuộc sống
            Và một mối tình, ta đã tặng cho hết thảy trăng sao.
             
             
             
             
            <bài viết được chỉnh sửa lúc 02.02.2020 11:50:29 bởi Nhân văn >
            nhanvan
             
            #6
              Nhân văn

              • Số bài : 431
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 08.12.2007
              • Trạng thái: offline
              Re:TUYỂN THƠ CHỌN LỌC Phạm Ngọc Thái 30.01.2020 17:23:22 (permalink)
               
               
               
                          TRÁI TIM TAN VỠ
               
                                . Tặng Kim Anh: Nữ sinh Trường SPNN,
                                     quê hương thành phố biển
               
              Em có biết, trái tim anh tan vỡ !
              Chẳng phải do em, chẳng lẽ lại do mình ?
              Chuyện đã qua rồi, sau mấy mươi năm
              Tóc lạt bóng thì tình càng sống lại
               
              Ôi, tình yêu cái thời còn khờ dại
              Lấp lánh trăng sao, tưới mát tựa mưa rào 
              Lòng ngơ ngẩn như ngàn vạn mũi dao
              Chém vào tim cho máu trào, ngực xé
               
              Làn môi em ngọt thơm đến thế
              Làn môi người sinh nữ đáng yêu ơi !
              Em dịu dàng thơ mộng giữa mây trời
              Đã bao lần cùng anh say đắm nhụy
               
              Trái tim anh nay đã thành hoang phế
              Mơ em về sống lại những khát khao
              Cho linh hồn đang chết lại tươi màu
              Anh ôm ấp cả dáng hình thuở ấy…
               
                                         *
               
              Một thời trai yêu nhiều biết mấy
              Đậu lại còn đôi bóng – Chính là em !
              Phút cuối cùng em tha thiết đến bên
              Anh rũ bỏ như một thằng điên loạn
               
              Không ! Một thằng ngu, khờ vì ngạo mạn
              Em trẻ xinh mềm mại biết bao nhiêu
              Một người vợ – với chồng, sẽ rất mực thương yêu
              Sao lỡ bỏ ? để suốt đời tiếc nuối
               
              Anh đã chết vạn lần, hồn đau nhói
              Phí cả đời trai từng bão táp, phong ba
              Một chữ “yêu…” thành dài dặc, lê thê
              Em ơi ! Trái tim vỡ rồi, làm sao còn vá lại ?
               
                                      *
               
              Nhớ buổi ấy cùng nhau đêm trăng sáng
              Ánh mắt thơ xinh mà chứa bầu trời
              Nụ hôn nào còn đọng trên môi
              Anh xin uống cạn bầu em trắng mịn
               
              Đi dưới trăng, hai đứa lòng bịn rịn
              Em áp vào anh như hoa ép vào tim
              Một vũ trụ ngát hương, trao cho anh đón nhận…
               
              Hết rồi, em ơi ! Chắc sẽ làm em giận
              Ngay từ lúc anh quay đi
              Trước hững hờ, giờ đau khổ nhường ni
              Một người vợ, lẽ ra ? với đời ta là tốt nhất
               
              Thôi, đành để quỉ sa tăng moi gan, móc mắt
              Lỗi lầm này giá đắt quá, em ơi !
              Ta ngửa mặt kêu lên cùng với đất trời
              Bằng trái tim tan vỡ !
               
                          VỚT TRĂNG                           
               
              Trăng khuya song chếch nghiêng hè rớt
              Ta vớt trăng vào cái túi thơ
              Suông canh cũng chỉ mình ta thức
              Em ngủ bên chồng, có nhớ xưa... 
               
                 CÂY HOA BẰNG LĂNG
                          TRONG MƯA
               

              Cứ cô đơn tắm sũng dưới mưa trời
              Bằng lăng đứng một đời tím tái
              Em hay là anh đấy !
              Mà con tim…
                                   rơi giữa mưa bay…
               
                     EM NGHE 

              Em nghe trong sương khuya

              Cứ im ắng... thầm thì... đằm thắm...

              Em nghe trên phố vắng
              Bác xích lô già yên lặng ngủ trong xe

              Em nghe nơi cỏ hoa
              Lời ân ái lũ bướm vàng chiều còn vương phấn

              Em nghe dẫu đã thành dĩ vãng
              Tiếng của ngày xưa đôi ta…
               
                   VÁY THIẾU NỮ BAY
               
              Váy thiếu nữ bay để ngỏ
              Một khoảng trời nghiêng ngửa bên trong
              Gió réo rắt, nắng bồn chồn hơi thở
              Tìm vào chỗ ấy của em...

              Bờ bãi con người, em trổ hoa trái ngọt
              Đến đế vương cũng khum gối cầu mong
              Váy thiếu nữ bay lộ một lâu đài, điện ngọc
              Nơi sự sống nhân quần tiến hoá muôn năm

              Váy thiếu nữ bay mang cả hồn thời đại
              Mênh mông bàu trời, say đắm thế gian
              Có phải đó khúc quân hành nhân loại ?
              Em giữ trong mình nguyên thuỷ lẫn văn minh

              Váy thiếu nữ bay để thấy đời còn có lý !
              Sự sống anh cùng nhân thế tồn sinh
              Dù dung tục vẫn thánh tiên bậc nhất
              Khởi điểm cho các luồng chính trị toả hào quang
               
                        CẢM THÁN ĐẦU NĂM 2019
               
              Có lẽ ta dừng thơ ? không làm nữa 
              Bởi thấy lòng mệt mỏi với tình si 
              Cuốn tiểu thuyết cuộc đời vẫn bỏ ngỏ chưa ghi
              Chợt tỉnh dậy. Viết vài câu, chào năm mới !
               
              Em nghĩ gì ? Thôi, đừng quan tâm tới ...
              Quăng mình vào thế giới của tương lai !
              Vui bạn văn chương, tửu quán ... để say
              Học thi nhân Vũ Hoàng Chương, quên hết ! (*)
               
              Còn sống được bao năm ? Không biết…
              Cũng muốn giữ với em, lời hẹn ước lúc yêu đương
              Nhưng sớm nay thân rời rã, chán chường
              Yêu giằng xé, nhớ hoài ... càng thấm mệt
               
              Ông anh họ hơn vài tuổi, bỗng lăn đùng ra chết
              Phạm Tiến Duật mất chưa đến bẩy mươi xuân
              Một kiếp người qua ... Thế đủ rồi chăng ?
              Xuất bản nốt cuốn tiểu thuyết tới này, ta đi cũng được.
               
              Em ở lại, nếu nhớ câu hẹn ước
              Đến mồ anh xõa tóc, khóc người xưa
              Khi anh xa ... lòng vẫn vương tơ
              Bởi không trọn cùng em lời thề nguyện
               
              Ôi ! Đẹp quá, ngày đầu ta gặp gỡ ?
              Dẫu tuổi anh lúc đó xế hoàng hôn
              Cứ tưởng mình ở độ xuân xanh
              Tha thiết yêu em, trong mối tình say đắm
               
              Anh từng viết, những bài thơ một trời hy vọng
              Em dành bao thề thốt thủy chung
              Ngỡ không gì có thể cách ngăn
              Để đôi ta kết thành chồng vợ
               
              Chỉ biết giận ông trời, nỡ làm tan vỡ ?
              Những đêm dài... Ta khản tiếng gọi tên em !
              Em thấy không ? Mối tình mình, sáng tựa vầng trăng
              Anh thường mơ nằm giữa lòng tình nhân, về thiên thu yên ngủ.
               
              Rồi năm tháng… em sống trong buồn nhớ
              Anh ra đi còn cào xé tim gan
              Dù đời ta non nước sẽ để tang
              Nhưng vẫn mãi cô đơn, dưới nấm mồ hiu quạnh
               
              Ôi, bài thơ đầu năm sao lòng ớn lạnh
              Nào ! Ra tửu quán, say quên ...
               
                                              1.1.2019
               
              (*)  Thi nhân Vũ Hoàng Chương, một đời mượn rượu chỉ để làm "thơ say" và "thơ mây".
               
               
              <bài viết được chỉnh sửa lúc 02.02.2020 11:52:09 bởi Nhân văn >
              nhanvan
               
              #7
                Nhân văn

                • Số bài : 431
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 08.12.2007
                • Trạng thái: offline
                Re:TUYỂN THƠ CHỌN LỌC Phạm Ngọc Thái 30.01.2020 17:27:00 (permalink)
                 
                 
                                NHỚ EM
                 
                Anh nhớ em đất trời dường rung chuyển
                Gió mây vần vũ suốt canh thâu
                Em đi đâu ? Em về đâu ?
                Có nghe con chim kêu… trên không trung cô lẻ ...
                 
                Xung quanh anh, sương mù giăng tứ phía
                Xuân đến rồi. Trời se lạnh, bé yêu ơi !
                Thăm thẳm trong mơ, em xa mãi trùng khơi
                Bao giờ lại gặp nhau, để nối lời hẹn ước ?
                 
                Lời thề chúng mình, trước ban thờ Thánh Phật
                - Em sẽ theo anh đến tận kiếp sau …
                Anh vẫn yêu em dù có bạc đầu
                Bỏ thành phố, về vui miền thôn dã
                 
                Hồn Chinh Phụ đứng giữa trời hóa đá
                Anh đi vạn nẻo vẫn còn thương
                Bờ bãi đời người, tình giữa quê hương
                Nếu ta không nhau, chưa phải là đã sống.
                 
                Em nghe Tây Hồ đang cuộn sóng
                Tiếng lòng anh réo rắt, vọng sao khuya…
                 
                      ANH ĐAU XÉ LÒNG ĐÀNH QUAY GÓT
                 
                Ta bỗng thấy lòng ta nhẹ bẫng
                Trút cơn sầu. Cánh chim vụt bay lên
                Hãy bay đi ! Bay tới tận Hoàng Thiên
                Rồi đậu xuống một vầng trăng huyền ảo
                 
                Người lữ khách rũ bụi trần, xa huyên náo
                Quên phàm tình. Nhìn bốn phía mênh mông
                Vẫy tay chào ! Ở lại nhé, em thương...
                Mình chia tay, biết có ngày trở lại ?
                 
                Cũng không phải là người rồ dại
                Đã yêu em tự đáy lòng anh
                Em đến với anh bằng tình thắm chân thành
                Bao giây phút nồng nàn, trao nhau không tưởng tiếc
                 
                Thì vẫn biết, em cố ghìm tiếng khóc
                Lòng anh đau như dao cắt, kim đâm
                Ta trách trời ư ? Trời có thấu đâu em
                Tại số đó, nếu không thể bên nhau mãi mãi
                 
                Anh những muốn cùng em xây dựng lại
                Em giận hờn, phẫn chí buông xuôi
                Trái tim anh tưởng vỡ làm đôi
                Cố gắn lại... mỉm cười nhìn số phận
                 
                Anh cũng biết đời em còn lận đận
                Mang tình yêu làm chỗ dựa hồn em
                Lòng dạ đàn bà, không thấu nổi bên trong
                Vẫn cần anh sao mãi còn tấm tức ?
                 
                Cuộc chia tay đẫm nhòa nước mắt
                Nói làm gì ? Ai mất nhiều hay ít hơn ai
                Rồi ngày mai ngoái lại tiếc hoài
                Rơi dòng lệ bên mộ người tri kỷ
                 
                Đời anh đó, đỉnh thi sơn kỳ vĩ !
                Tháng năm cùng nhân thế, không em
                Anh bay lên chín tầng cao mà kiếp cô đơn
                Em ở lại dưới trần hiu hắt bóng
                 
                Cuộc phân ly hai đứa đều lạnh cóng
                Nhưng cứ yếu hèn, biết sống làm sao ?
                Ừ, thôi... thì quên nhau, mặc cho máu tim trào
                Làm kỷ niệm in sâu vào trí não
                 
                Thơ càng viết tình dâng thành giông bão
                Phút nhớ nhung viết gửi vào thơ
                Em giữa đời chịu cảnh sống bơ vơ
                Anh đau xé trong lòng, đành quay gót...
                 
                               ĐÊM THIẾU NỮ

                Tiếng ếch chùa động vỡ “đêm thiếu nữ“                                                          
                Mây từng đàn trôi nổi phận thiên nhiên
                Ta khỏa lòng ta đằm sương gió
                Sau chuyện tiền nong với áo cơm.
                 
                Ôi, thân thiết chặng đời gió bụi                                                          
                Những tháng năm đá, sỏi... đến cùng em
                Em đã nuôi ta bằng nhị hoa, phấn dại
                Một chặng đời sôi nổi giống bướm ong
                 
                Làn tóc ướt, môi thơm chùm ớt ngọt                                                     
                Nhớ thương nhau nhưng chẳng thể đi tìm
                Mặt nguyệt đêm này nhòe sương bạc
                Anh một mình ngồi hát ru em
                 
                         SUY TƯ CHIỀU CUỐI NĂM
                 
                Chiều cuối năm ngẫm cả cuộc đời
                Cũng là chút phận kiếp người thôi !?
                Khổ nhiều ... Sướng lắm ... Ôi, khổ sướng
                Tình đến, rồi đi ! Mảng đời trôi ...
                 
                Ta tính xem, ta được những gì ?
                Dựng cả tòa đài nghiệp ca thi
                Xế chiều còn vướng vòng nhi nữ
                Nửa lòng thì chán, nửa lòng si…
                 
                Đã tưởng rằng đây bóng tri âm
                Nâng niu cất giữ ở trong lòng
                Ai ngờ cũng chỉ bèo hoang cả
                Nửa tình muốn phá, nửa tình mong
                 
                Chiều cuối năm ngẫm cả cuộc đời ?
                Tiền tài, danh vọng thỏa mãn rồi
                Có cả đất trời cùng nhân thế
                Tham làm gì nữa, hỡi người ơi ?
                 
                Tôi khóc cho tôi ! Đáng lẽ cười…
                Vì nàng còn níu mãi chân tôi
                Mai sau hậu thế mà viết sử ?
                Rằng, ta chỉ kém mỗi EM thôi !
                 
                                   Chiều 31.12.2018
                 
                          THIẾU NỮ ĐI TRONG CHIỀU MÂY

                Hoàng hôn buông tím đổ mặt hồ
                Gương nước xôn xao với nhà thơ
                Lá bay xào xạc khua vọng gió
                Một cõi lòng ai tận bến mơ.

                Em đi bảng lảng bên Hồ Tây
                Đôi mắt huyền trong gió heo may
                Dáng em mềm mại như nhành liễu
                Cô gái chiều mây khuất đám cây.

                Tiếng mõ chùa buông nơi ngả vắng
                Thiếu nữ nghe mà vẫn lặng thinh
                Để cả lòng ai thầm vương vấn
                Nào phải mình anh bước cô đơn ?

                Ôi, Hồ Tây ! Chiều mây sương buông
                Thiếu nữ đi rồi, trời khóc không ?
                Thơ anh từng giọt tan trong nước
                Hồn trôi vào gió tới nơi em

                     TÌNH THƠ GẶP LẠI Ở TÂY HỒ

                Em trút lá hay hoa rụng cánh
                Nước hồ xanh ngắt cả mùa đông
                Hỡi người con gái thời xa vắng
                Sớm mai này, anh gặp lại em

                Cái tuổi học trò ngủ quên vào gió cát
                Sáng Tây Hồ đánh thức lại trong nhau
                Anh xin được đưa em về bến hát
                Phơ phơ mây đã bám hai đầu

                Nếu có thể anh sẵn sàng đánh đổi
                Cả cuộc đời để lấy lại em
                Em vẫn trẻ như hồi thơ dại
                Vô tư nhè nhẹ tựa vầng trăng

                Anh vẫn ngủ giữa lòng em, em biết đấy !
                Tháng năm qua, một cuộc chiến chinh dài
                Bao dĩ vãng xanh thềm rêu gió thổi
                Lửa bỏng chân trời xé nát cuộc đời trai

                Anh đã đi những miền quê xứ sở
                Gặp những con người và những yêu thương
                Tình trong trắng trong lòng không xoá nổi
                Bụi thời gian rơi rã xuống tâm hồn

                Xin giữ lại xinh tươi thời con gái
                Tạo hoá cho mình để mà yêu !
                Gặp nhau vẫn biết rồi xa mãi
                Xa bao nhiêu càng nhớ bấy nhiêu

                Xin giữ lại dấu hoen, trên làn môi nước mắt
                Vòm ngực đàn bà lắm lúc có xanh xao
                Những kỉ niệm như thu về, lá trút
                Ta hôn nhau mưa đẫm trắng hai đầu

                Anh lặng lẽ hớp lấy từng sợi nắng
                Giọt mưa tuôn hay lệ em rơi ?
                Tình em thắm hay lòng em rã cánh
                Hồ xanh ơi, ướt hết cả đông rồi !

                Ba mươi năm… thời gian trôi qua trôi...
                Anh quì xuống giơ hai tay đón lấy
                Những cái lá: lá xanh, lá vàng
                Những cái lá như mầu hoa lửa cháy

                Của một đời người con gái đã tàn phai
                 
                 
                 
                <bài viết được chỉnh sửa lúc 02.02.2020 11:53:08 bởi Nhân văn >
                nhanvan
                 
                #8
                  Nhân văn

                  • Số bài : 431
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Từ: 08.12.2007
                  • Trạng thái: offline
                  Re:TUYỂN THƠ CHỌN LỌC Phạm Ngọc Thái 30.01.2020 17:31:34 (permalink)
                   
                   
                             NHỚ EM ĐÊM NOEL

                  Trái tim anh mưa tạnh, sóng lặng rồi !
                  Dẫu nhớ nhung lòng chỉ hơi man mác
                  Em ngủ bên chồng, chắc cũng đã yên bề ngon giấc ?
                  Tình chúng mình chấm hết, thế là xong

                  Những đêm yêu thành cổ tích, phải không em ?
                  Ôi ! Những đêm không chiếu, không màn bên trăng gió
                  Đời thiếu nữ em trôi hoá câu vọng cổ
                  Anh cũng chỉ ru anh trong bóng nhạt khuya về

                  Nhớ ngày nào anh vẫn đón em đi
                  Tối phố, trời sao... tình yêu tuổi trẻ !
                  Ta trút cho nhau cả trời lẫn bể
                  Tháng năm qua tất cả ngỡ chiêm bao....

                  Đêm noel đó em ! Trai gái vẫn rủ nhau
                  Chỉ có hai ta hai trời cách biệt          
                   
                                   BIỂN HÁT
                   
                  Biển tít tắp sao sóng còn vỗ mãi   
                  Anh nhặt chút tình vương lại thời xa    
                  Treo hồn lên nửa vành trăng lấp    
                  Thả lòng bay lặng bến bơ vơ
                   
                  Biển có thể không biết mình hóa sóng    
                  Để cho bờ chìm đắm giữa lênh đênh    
                  Em có thể không còn nhớ đến...    
                  Như làn mây trôi mãi vô tình
                   
                  Biển ba phần cho trái đất tươi xanh    
                  Em trong anh một mùa thu huyền ảo    
                  Khi anh hóa hàng phi lao trong sóng bão    
                  Là đã hòa biển cả với cô đơn !
                   
                  Trời đêm nay không mưa nhưng mà gió    
                  Gió đêm nay không mạnh nhưng mà xô    
                  Trăng đêm nay hơi vàng, xao và động    
                  Anh lại nằm nghe biển hát ngày xưa…
                   
                                SÁNG THU VÀNG
                   
                                    Gặp lại em một sáng thu vàng
                                    Nơi em đứng nắng tràn ngoài phố
                                    Với trời xanh, hồ xanh gió
                                    Gió đưa làn tóc em bay...                       

                                                         *
                  Sáng thu này trĩu cả hàng cây
                  Đô thành dịu mát
                  Ông lão ngồi bên gốc cây,
                                    bán những cây sáo trúc thổi vói lên trời
                  Bà xúc tép váy khều khào nước

                  Một thời xa lắc
                  Em nghiêng chao về một thời xa

                  Người con gái đã thành chính quả !
                  (phảng phất trên đầu đôi nét phôi pha)
                  Đôi mắt em, bóng trúc bay xoà...
                  Đường phúc hậu, vầng trăng đầy nở...
                  Nghe không gian đổ vỡ cả mùa thu !

                  Sáng thu vàng mông mênh mênh mông
                  Anh đứng trông em bên bờ sóng vỗ
                  Hồn đã mất trong rừng hoang thiếu nữ
                  Và trái tim cũng không còn

                  Sáng thu vàng xang xênh xênh xang
                  Những con đường xưa tắm hơi em
                  Môi em cười... hoa lá nát đau thêm
                  Thời gian trôi, cuộc sống buồn tênh

                  Một mùa thu lá lá
                  Nơi ấy giờ chỉ còn có cỏ
                  Bướm vàng hoa cũ vẫn bay ngang
                  Người đàn bà… Em nuốt mùa thu tan...
                   
                                 SÁNG XUÂN NAY

                  Sáng xuân nay không chít khăn tang,
                                                  không mang áo cưới
                  Gió đi đâu ? không thấy thổi trên đường
                  Thơ nằm khóc trong nấm mồ êm ái
                  Anh chỉ ngồi thầm lặng bên em

                  Hương phảng phất bay lên từ mái tóc
                  Tình trắng tinh như ngửa đôi bàn tay
                  Đôi mắt em hóa thành mây, trôi đi mất
                  Hồn anh chao dưới những lá cây rơi

                  Cứ yên lặng !
                  Ông lão Giăng Van Giăng yên lặng… (*)
                  Tôi cũng như ông chỉ thấy lá vàng thôi
                  Người đàn bà ấy đẹp giống cô Cô Dét
                  Nàng yêu tôi, nhưng nàng đã đi rồi !  

                  Em về nơi bờ-bãi-con-người
                  Anh trở lại viết thơ tình rồi rót lệ
                  Đời là thế ! Thế thôi, đời là thế !
                  Mối tình mình chẳng thể cưới, cũng không tang 
                   
                   (*)   Trên đời này có bạc bẽo nào hơn cái bạc bẽo đối với lão Giăng Van Giăng cơ chứ? (tiểu thuyết " Những người cùng khổ" của V.Huygô).
                       Gặp lại em buổi sáng xuân ấy, ngồi bên em giây lát… Tôi lại nhớ tới cái lão Giăng Van Giăng kia. Lão có khác tôi không ? 
                   
                            TA MỆT LẮM RỒI, EM ƠI
                   
                  Mệt rồi. Ta mệt lắm rồi, em ơi !
                  Yêu là nợ. Xin hẹn nhau kiếp khác
                  Bao tháng ngày, lòng anh dường tan nát
                  Nay không còn thiết nữa chuyện yêu đương
                   
                  Ừ thì... em không anh, anh cũng không em
                  Ta cùng thơ vui vầy mây gió vậy
                  Mong trái tim ngủ yên, đừng thức dậy ?
                  Nhớ nhung hoài... vắt kiệt não, hồn ta…
                   
                  Đời dạn dầy trong bão táp, phong ba
                  Lại yếu đuối trước một nàng nhi nữ
                  Run rẩy vì tình, không còn sức đỡ
                  Giờ... chào nhau nhé, anh đi !
                   
                  Cánh chim trời ta xé gió bay xa
                  Nếu vẫn yêu em, cất bài ca hát vọng
                  Với non cao... biển xanh... cuộc sống...
                  Quên cõi trần, hòa hồn giữa mênh mông
                   
                  Chuyện ái tình ? Chôn chặt vào trong
                  Yêu một đời rồi, hương hoa cũng đủ
                  Em là người cuối cùng, ta định sống với tận cùng xứ sở
                  Duyên thắm chẳng thành,
                                 vết thương lòng cào xé suốt canh thâu
                   
                  Tưởng rơi từ trên núi xuống vực sâu
                  Yêu quá đỗi, nên cũng buồn quá đỗi
                  Hoàn hồn... chim mới vút lên cao
                  Cất tiếng hót ! Hình hài em vẫn về quyến luyến
                   
                  Chẳng muốn gọi tên nữa đâu ?
                                  Chỉ bởi trái tim nó còn thương mến
                  Chẳng chịu rời xa, nhất quyết đợi chờ !
                  Ta bảo với tim: Để kiếp sau đi, ta chẳng muốn bây giờ ?
                  Nó lại nói: Phải yêu ở kiếp này cho hết số
                   
                  Ta mệt lắm, em ơi ! Muốn thôi mà thật khó
                  Đành nghe theo tim, biết làm sao ?
                  Thượng đế sinh ra chỉ để thương yêu
                  Chán trần thế ! Có lúc hóa điên, hóa dại
                   
                  Ta bảo: Tuổi hoàng hôn rồi, yêu chi ? yêu hoài ? yêu mãi ?
                  Nó lại thưa: Phải yêu đến lúc tàn hơi
                  Nằm trong lòng tình nhân mà ngủ trọn đời
                  Nghỉ lấy sức, sang kiếp sau yêu tiếp…
                   
                  Đành phải chiều trái tim, chứ làm gì khác ?
                  Hỡi người ! Ta vẫn muốn cưng em
                  Vượt thành phố, sơn khê… miền sông nước đi tìm
                  Chỉ thấy chìm vào bóng đêm, hồn lang thang cõi mộng
                   
                  Có anh, em mới thấy: Đời là cả bầu trời lồng lộng…
                  Hạnh phúc bên nhau, mặc tóc bạc đầu
                  Chồng vợ tình chung tới tận dài lâu
                  Anh chết trước, em về sau nằm cạnh
                   
                  Hai ngôi mộ hương tàn trong khói lạnh
                  Của hai kẻ đời quấn quít gió mây bay...
                   
                               EM VỀ BIỂN
                                      .Quê em thành phố biển

                  Em về biển để vùi vào trong cát
                  Nỗi buồn nước mắt
                  Những nát tan vòm ngực đã thương đau

                  Biển cứ vỗ tan... nát tình biển cả...
                  Xô mãi bờ với lá thông reo
                  Người thiếu nữ ấy dần thành cát trắng
                  Mang nỗi niềm, không biết đã đi đâu ?

                  Bờ bãi đời người - Cuộc sống tình yêu
                  Trái tim nhỏ em dựng cả toà sen, chân Phật Tổ !
                  Ta cũng thể loài cua còng trong bể cả
                  Yêu thương nhiều hưởng đã bao nhiêu

                  Tháng năm trôi…tình cũ cháy như khêu
                  Dòng suối thần tiên nuôi đời ta mục ải
                  Đôi gót đỏ ánh mắt nhìn thơ dại
                  Đã thổi thành bão tố ở trong anh

                  Hàng bạch đàn năm xưa còn đó
                  Anh còn đây. Em hỡi, anh còn đây !
                  Nhớ những buổi đón em, bên cổng trường sinh ngữ
                  Tóc nửa bạc rồi chỉ thấy gió mưa bay...

                  Tóc nửa bạc rồi. Tình vẫn đó, em ơi !
                   
                   
                                                                                                     
                   
                  <bài viết được chỉnh sửa lúc 02.02.2020 11:54:06 bởi Nhân văn >
                  nhanvan
                   
                  #9
                    Nhân văn

                    • Số bài : 431
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Từ: 08.12.2007
                    • Trạng thái: offline
                    Re:TUYỂN THƠ CHỌN LỌC Phạm Ngọc Thái 01.02.2020 20:14:26 (permalink)
                     
                     
                           THƠ LÒNG ANH GỬI ÁNG MÂY BAY
                     
                    Nửa đêm qua. Anh chợt thức, nhớ em !
                    Đọc thơ em không thể nào ngủ được
                    Em không muốn... Mà sao còn nhắc
                    Tới anh hoài ? Làm anh rối ruột gan
                     
                    Dòng kỷ niệm chúng mình, mãi không quên
                    Bóng trúc đứng giữa trời xanh viễn vọng
                    Người khách ấy… Suốt cả đời phiêu lãng
                    Đến bên bờ sông nước. Ngóng đợi ai ?
                     
                    Mây gió kia còn muốn quyện thành đôi
                    Dù trời đất xoay vần hay bão táp
                    Anh có ở tận miền xa lắc
                    Vẫn nhớ về... Khi em cũng chờ mong !
                     
                    Nếu cưng làm người vợ thủy chung
                    Anh nguyện ở bên mãn tình, mãn kiếp
                    Dẫu cuộc đời vinh quang chói ngợp
                    Ấp ủ tim mình… hơi ấm của em thương…
                     
                    Một mai kia… Nơi thế giới siêu hình
                    Anh hóa gió về ru trong giấc ngủ
                    Để sống cùng em từng hơi thở
                    Bài thơ lòng anh gửi áng mây bay
                     
                              NGHE TIN EM SỐT
                     
                    Nghe tin em sốt, anh thương quá !
                    Không thể về thang thuốc, chăm em
                    Chốn xa vời ... Ngồi, đứng chẳng yên
                    Niềm yêu dấu, anh gửi nhờ mây gió
                     
                    Có trời đất soi tỏ lòng anh đó !
                    Chữ chung tình, khắc dạ nào phai
                    Phải xa em biền biệt tháng năm dài
                    Bước chân giang hồ … Đâu ngừng nhung nhớ ?
                     
                    Nơi thành phố phồn hoa, ồn ã
                    Tâm hồn vẫn buồn bã, đìu hiu
                    Chả khi nào nguôi nghĩ tới em yêu !
                    Thăm thẳm lòng anh, soi cùng tới đáy
                     
                    Đường chủ nghĩa dù sâu xa biết mấy
                    Max hay Tư Bản cũng hư không …
                    Nếu trên đời này chẳng có em ?
                    Để cánh chim anh … Nước non vùng vẫy
                     
                    Rồi anh sẽ về bên em mãi mãi
                    Cùng nhau hạnh phúc giữa sao trăng
                    Sống với tình trọn đến trăm năm
                    Khi ốm đau, cưng không còn lẻ bóng
                     
                    Tin em sốt ... Làm tim anh tê cóng ...
                     
                                LỜI CUỐI CHO EM
                     
                    Ngọn lửa tình hãy tắt đi, đừng cháy nữa !
                    Thơ đủ rồi. Tim không muốn đau thêm. 
                    Ta cố chôn hình em trong nấm mộ xa xăm
                    Đời thi sỹ quen chia ly... hiu quạnh ...
                     
                    Con chim tình cuối đời vừa cất cánh
                    Vợ Út đã chia tay...
                    Ta sẽ bay, sẽ bay, sẽ bay
                    Một mình trong mênh mông, sâu thẳm
                     
                    Nhìn tương lai với chân trời sáng lạn
                    Mà kiếp không thoát khỏi cô đơn !
                    Người vợ trẻ, hiền rất đỗi yêu thương
                    Kiên quyết rời xa, dẫu lệ nhòa khóe mắt
                     
                    Ta viết cho ai bài thơ đêm khuya khoắt ?
                    Nỗi buồn mang mang bốn phía, thế nhân ơi !
                    Có cả bầu trời, hồn vẫn chơi vơi
                    Lịch sử xin chứng nhân lời trăng trối ...
                     
                    Sống giữa thành đô, lòng hoang vu không tả nổi
                    Em mang cho ta hạnh phúc lẫn khổ đau
                    Vui sướng tột cùng, vực thẳm cũng thật sâu
                    Thời gian trôi rồi lẫn vào cát bụi
                     
                    Em để lại địa đàng sống đầy man dại
                    Và thiên đường sầm uất của thi ca
                    Người thôn nữ anh yêu trong buổi chiều tà
                    Bỏ ra đi ! Đau nhiều không, Cưng hỡi ?
                     
                               KHÔNG TÌNH YÊU SAO GỌI LÀ CUỘC SỐNG
                     
                    Em không còn chung thủy với ta
                    Sao ta phải chung tình vì em nhỉ ?
                    Sống những tháng năm uổng phí
                    Ôm cái hình bóng hư không ...
                     
                    Em bảo rằng, anh đã tuổi hoàng hôn
                    Em còn trẻ xuân xanh phơi phới
                    Giã từ anh, mặc trái tim đau nhói ?
                    Quyết trở về… dẫu kiếp đơn côi …
                     
                    Anh thương em, dừng lại quá lâu rồi !
                    Cũng định thế, ngậm cười… không yêu nữa
                    Song sự sống mời chào, quyến rũ
                    Lại tự giam mình lặng lẽ, thở than ?
                     
                    Con người cát bụi cả thôi em
                    Anh xế bóng... Nhưng tình như ngà ngọc
                    Em đã có mà không giữ được ?
                    Anh đi đây ! Hưởng hạnh phúc cuộc đời
                     
                    Em thấy không, vũ trụ vẫn sinh sôi
                    Không có tình yêu, sao gọi là cuộc sống !?
                    Mọi triết lý đều trở nên trống rỗng
                    Khi đời ta thành bờ bãi hoang tàn
                     
                    Em quấn lên tình một chiếc khăn tang
                    Rồi chôn vùi trong sầu thương, khốn khổ
                    Anh nghe tiếng từ bốn phương lộng gió
                    Dấn thân vào cuộc tình mới, để đam mê ....
                     
                      ANH VẪN Ở BÊN HỒ TÂY
                     
                    Tình để lại vết thương không lành được
                    Soi mặt hồ in mãi bóng thời gian
                    Em hiền dịu trái tim từng tha thiết
                    Người con gái anh yêu, nay hóa khói sương tan

                    Ta cũng già rồi, em ơi ! Vết thương còn đau buốt
                    Hạnh phúc qua như một cánh chim bay
                    Nông nỗi đời người, để đâu cho hết
                    Tình thơ ngây, tình sao mãi thơ ngây
                     
                    Nhớ buổi đón em cổng trường sư phạm
                    Đôi mắt từ xa đã nhận ra người
                    Tình yêu có cái nhìn trong linh cảm
                    Giờ ở đâu, người con gái xa xôi ?

                    Thế đó, em ơi ! Tình qua không trở lại
                    Xế chiều rồi mà máu tim chảy mãi không thôi
                    Em có nghe gió Tây Hồ đang thổi
                    Anh ở đây, vẫn bên Hồ Tây mây trôi...
                     
                            NHẮN VỚI EM XƯA
                     
                    Thơ em viết như dao đâm. Tim tan nát
                    Anh dẫu đi ... mà chân bước liêu xiêu ...
                    Ta chờ nhau kiếp khác, em yêu ?
                    Ừ ! Đành thế, kiếp này mình lỡ hẹn
                     
                    Bởi duyên phận hai đứa cùng đứt đoạn
                    Cánh chim trời, anh vẫn phải bay xa
                    Nẻo hải hồ mưa gió bao la
                    Nên cần có hơi ấm tình gái mới
                     
                    Chia tay nhé ! Hãy vui lên, em hỡi !
                    Chỉ mong em sớm gặp bạn đời chung
                    Để cùng em xây giấc mộng tao phùng
                    Cuộc sống đó… Bé ơi ! Còn đẹp lắm ...
                     
                    Bao sóng gió, đường dù xa ngàn dặm
                    Người bạn lòng sẽ nâng đỡ cho em
                    Ở cuối trời anh cũng yên tâm
                    Và cầu nguyện em được bền hạnh phúc !
                     
                    Ta coi nhau như chưa từng quen biết
                    Hoặc chỉ là khách lạ ghé qua
                    Rồi đi biệt tích cõi sơn hà
                    Không nhớ, không thương, không trông đợi
                     
                    Viết mấy dòng thơ, anh thả vào gió thổi
                    Bay về chốn cũ tới em xưa
                    Thì có vui với người gái bây giờ
                    Anh cũng thỏa, thấy đời em tốt đẹp !
                     
                    Hãy nhìn lên cưng ! Bầu trời xanh rất tuyệt ...
                     
                     
                     
                    <bài viết được chỉnh sửa lúc 01.02.2020 20:19:05 bởi Nhân văn >
                    nhanvan
                     
                    #10
                      Nhân văn

                      • Số bài : 431
                      • Điểm thưởng : 0
                      • Từ: 08.12.2007
                      • Trạng thái: offline
                      Re:TUYỂN THƠ CHỌN LỌC Phạm Ngọc Thái 01.02.2020 20:20:58 (permalink)
                       
                                ĐÊM HỒ TRÚC

                      Đêm nghe Trúc Hồ động
                      Tiếng chão chuộc vọng đưa
                      Chợt lòng anh thổn thức
                      Chuyện ngày xưa ngày xưa...

                      Tình yêu như cơn mưa
                      Thấm sũng đời bãi cát
                      Hồn thiếu nữ ngây thơ
                      Một chân trời tím sắc

                      Cuộc sống bờ bến nước
                      Đầm khoả ánh trăng vàng
                      Song cuộc sống còn cả
                      Dông bão và ly tan !

                      Vòm xanh kia vẫn cũ
                      Chỉ có hương bay ra
                      Sóng vỗ không thấy khác
                      Bóng nước xa mờ xa

                      Anh nhìn bao đôi lứa
                      Đến chỗ ta ngày xưa
                      Nụ hôn thành dấu hỏi
                      Cháy lên trời hư vô ?

                      Trúc Hồ đêm, hồ đêm
                      Hương mãi vòng ký ức
                      Tiếng chão chuộc, em ơi !
                      Còn vọng bên bờ nước           
                       
                                     TẠ TỘI TRƯỚC TÌNH YÊU
                                                     Tặng người nữ sinh yêu dấu của đời tôi
                       
                      Đã xa lắm ! Tình xưa bùng cháy lại
                      Thưở mơ màng đâu còn nữa, em ơi !
                      Tóc anh nay nhiều sợi bạc rồi
                      Em ở tận phương trời, biệt tích ...
                       
                      Nhớ những đêm trăng, cùng nhau dạo bước
                      Nụ hôn nào đang dính giọt sương đêm
                      Người nữ sinh ? Anh không thể quên
                      Dù đã yêu bao nhiêu lần khác
                       
                      Tình đổ vỡ. Trái tim anh tan nát
                      Tháng năm qua, hàn vá được đâu em ?
                      Đời trôi đi ... trăm nỗi u phiền ...
                      Cuộc sống phong trần. Tình nhạt nhòa, tẻ ngắt
                       
                      Có lỗi lầm không sao xóa được
                      Là phút giây anh gạt bỏ tình em
                      Ánh mắt thơ xưa tha thiết nhìn anh
                      Vết thương cũ xiết mãi lòng đau nhói
                       
                      Em hiển hiện, người thiếu nữ dịu dàng biết mấy
                      Bao áng thơ ta từng viết về em
                      Nhìn thấy không gái ơi ? Mảnh trăng khuyết bên thềm
                      Ta thao thức gọi tên nàng trong hoang vắng
                       
                      Anh quì xuống giữa không gian sâu thẳm
                      Tạ tội với đất trời ! Vì đã bội phản cuộc tình em ...
                       
                                   KHÓC BÊN HỒ NÚI CỐC       
                       
                      Anh đã đến bên Hồ Núi Cốc
                      Gửi hồn theo dòng nước trôi thây...
                      Gió gào thét trong lặng chìm tim óc
                      Em khoả thân nằm trên bóng bến xưa bay

                      Nước mắt nàng Công khóc tan ra suối
                      Cốc chết bên sồi lại hoá thành non...(*)
                      Nhưng để làm gì khi tình vô vọng ?
                      Chút hương nàng vẫn ấm khoảng-đời-con

                      Bóng ngàn than... Huyền thoại tang trắng phủ...
                      Mà miệng còn muốn cắn vú người yêu !
                      Ôi, hồ núi cứ xanh rì muôn thuở
                      Máu ta đổ đầy cho tạo hoá tạc phù điêu

                      Anh đến bên Hồ Núi Cốc giữa chiều
                      Thơ rỏ đôi hàng, lệ tràn một chén
                      Khóc chuyện tình xưa là khóc mình lắm lắm
                      Mai chết rồi làm nước tắm cho em
                       
                                                     Viết tại Hồ Núi Cốc
                      .............                          
                       
                       (*)  Huyền thoại kể: nàng Công (con gái quan lang dân tộc) thương nhớ chàng Cốc, khóc mà chết. Nước mắt nàng chảy thành suối nay biến ra hồ. Chàng Cốc (chỉ là một tiều phu đốn củi), thương nàng Công cũng chết dưới gốc cây sồi, hoá thành non bao bọc lấy hồ - Nên mới có tên gọi: Hồ Núi Cốc !
                       
                                   XUÂN ĐẾN KHÔNG EM
                       
                      Xuân đẹp, em ơi ! Chẳng có tình
                      Hồn ta bay lượn giữa không gian
                      Quạnh hiu... Người ạ .... Hiu quạnh quá ...
                      Xin quấn lên đầu một vành khăn
                       
                      Cái tuổi hôn hoàng thật cô liêu !
                      Thì dù đời đẹp đến bao nhiêu
                      CỬA TRỜI rộng mở ung dung bước
                      Vẫn không thay nổi được chữ... "yêu" ?
                       
                      Em đến rồi đi như bóng ma
                      Đêm đêm để lại ánh trăng ngà
                      Mặc mình anh ngắm trong nuối vọng
                      Tha hồ than vãn tiếc thời qua
                       
                      Chỉ biết ngậm ngùi ta với ta
                      Cho dù thương cũng biết bao hoa
                      Bế ẵm bao em thân lụa ngọc
                      Mà nay tẻ lạnh buổi chiều tà
                       
                      Xuân đến không em, nói chi tình
                      Em xinh !? Ừ, vẫn biết là xinh
                      Hẹn tới kiếp sau yêu vậy nhé ?
                      Kiếp này tớ bận việc... linh tinh ...
                       
                                              Chiều 31.1.2019
                       
                             BÓNG MA EM
                       
                      Em đã trở thành một bóng ma
                      Lởn vởn quanh anh... khi còn, khi mất…
                      Người thôn nữ một thời yêu da diết
                      Nghĩ đến Nàng ? Lòng tiếc khôn nguôi
                       
                      Đời người như áng mây trôi
                      Năm tháng bay qua, xuân xanh vụt hết
                      Tuổi hoa niên ập về… lúc nào không biết
                      Em ngoảnh nhìn, vẫn chửa thành Nhân ?
                       
                      Sống đọa đầy mà chỉ kiếp phù dung
                      Không danh, không tình, không niềm cảm xúc
                      Bơ vơ trong Cõi Người héo hắt
                      Khác nào một giống ma trơi...
                       
                      Nhớ thưở cùng nhau, ta vẫn còn đôi
                      Em bên anh nồng nàn, tha thiết
                      Say đắm yêu đương, tràn đầy hạnh phúc
                      Tháng ngày ý nghĩa biết bao nhiêu
                       
                      Khi đó đời đáng sống hơn nhiều !?
                      Lỡ chia cách... Nhưng thề xưa anh vẫn tạc…
                      Dẫu có đi khắp nẻo trời biền biệt
                      Biết em buồn, càng thấy thương hơn
                       
                      Đã lâu rồi, trông ngóng vẫn bặt tin
                      Người gái xinh, đêm nào anh cũng nhớ ?
                      Em Bé ơi ! Ở phương trời đầy gió
                      Nhớ che cổ vào... kẻo viêm họng khổ thân...
                       
                            ANH ĐỨNG NHÌN THEO BÓNG CHIM CÂU
                       
                      Mấy chục năm rồi ... Em ở đâu ?
                      Ơi, người con gái của thời yêu !
                      Chiều nay thành phố trong mưa lạnh
                      Anh đứng nhìn theo bóng chim câu
                       
                      Kìa ! Dáng hình xưa lại hiện về
                      Gót thon bước nhẹ dưới đường quê
                      Gió bay mái tóc hương thơm ngát
                      Để cả trời xanh phải đê mê
                       
                      Tiếng hát ai đưa vọng bên hồ
                      Đã xa năm tháng hãy còn mơ
                      Mắt em thăm thẳm soi làn nước
                      Tận đáy hồn anh cứ ngẩn ngơ
                       
                      Chiều nay mà ngỡ buổi chiều nao
                      Vẫn đến trường em lối cổng vào
                      Đón cô thiếu nữ xinh xẻo ấy
                      Chạy đến bên anh tủm tỉm chào
                       
                      Thôi thế, hết rồi ... Bé yêu ơi !
                      Bụi cát lầm lên phủ cuộc đời
                      Giá em mãi tuổi đôi mươi nhỉ
                      Và anh cũng đừng vội già người
                       
                      Mấy chục năm trời... Em ở đâu ?
                      Anh đứng nhìn theo bóng chim câu...
                       
                       
                      <bài viết được chỉnh sửa lúc 01.02.2020 20:24:00 bởi Nhân văn >
                      nhanvan
                       
                      #11
                        Nhân văn

                        • Số bài : 431
                        • Điểm thưởng : 0
                        • Từ: 08.12.2007
                        • Trạng thái: offline
                        Re:TUYỂN THƠ CHỌN LỌC Phạm Ngọc Thái 01.02.2020 20:25:55 (permalink)
                         
                                     NHỚ NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐẸP
                                            . Nhớ lại mối tình với “Người đàn bà trắng”
                         
                        Bỗng thấy bóng nàng theo gió mây
                        Với làn tóc xõa dưới trời bay
                        Khuôn mặt như trăng, đôi mắt đẹp
                        Bao năm rồi … Em chẳng đổi thay
                         
                        Anh ngồi hiu hắt giữa hoàng hôn
                        Mơ bóng người xưa ở trong hồn
                        Lòng lại thấy buồn: Sao hồi ấy…
                        Không giữ nàng làm của riêng anh ?
                         
                        Tuổi trẻ ơi ! Cao ngạo quá chừng
                        Em đi có còn nhớ anh không ?
                        Để giờ tiếc nuối thì đã muộn
                        Nàng đã chồng con vẫn còn mong
                         
                        Mối tình chúng mình ngỡ là mơ
                        Không lấy được nhau mà tựa thơ
                        Em người thiếu nữ xinh đẹp nhất
                        Trong những người yêu của ta xưa
                         
                        Bồn chồn ta lại nhớ tới em
                        Như người tiếc của được trời ban
                        Than ôi ! Phí cả đời thi sĩ
                        Sắp xuống suối vàng dạ chửa yên
                         
                               TRONG BÓNG CÂY NGỦ ĐÊM

                        Anh thức dậy khi bóng cây còn ngủ
                        Lòng đơn côi chợt nhớ về em
                        Những nhà ga như có ai mở cửa
                        Con tầu chuyển bánh…một mình anh !

                        Quán cô quạnh... suốt đời nghe gió hú
                        Trăng chết đuối rồi... trắng dại... đang trôi...
                        Mây lang thang dưới chân trời bão tố
                        Thành phố chìm trong đêm xa xôi

                        Em trở lại mong manh như huyền thoại
                        Vuốt ve trái tim đau nhói của anh
                        Nghe xáo động âm vang thành phố
                        Bằng hồi chuông nơi Thánh-đường-trắng-trinh

                        Trong bóng cây ngủ đêm
                        Có một loài hoa không ngủ
                        ”Loài hoa yêu” xếp đầy cánh hoa đau
                        Hương đã theo anh và con tầu chuyển bánh
                        Đến vô cùng mà chẳng biết đi đâu ?

                        Anh khốn khổ cầm tù con tim khốn khổ
                        Nó muốn bay đi, được âu yếm như xưa
                        Tiếng quả lắc đồng hồ ném thời gian ra gò gió
                        Rồi hát ca trên các bãi vô vi

                        Trong bóng cây ngủ đêm...
                        Nghe cả sinh sôi cùng tàn rữa
                        Bướm mộng mơ về đậu mắt môi em
                        Những ô cửa bật tung, tiếng còi vẫn rú
                        Và con tầu chuyển bánh đến xa xăm

                             CON ĐƯỜNG PHƯỢNG ĐỎ

                        Em mang màu phượng đỏ ra đi

                        Anh tha thẩn dọc hè phố nhỏ
                        Nơi kỉ niệm của mối tình sinh nữ
                        Xác ve còn bám ở thân cây

                        Con đường phượng đỏ đêm nay
                        Mây lãng du bay, trời xanh vô định
                        Những cánh hoa rung trong hoài niệm
                        Nghe lòng thổn thức đâu đây !

                        Phượng đã cháy lên một thời
                        Nửa tóc bạc rồi, nửa mái xanh phơ phất
                        Tới một ngày chúng cũng tàn úa hết
                        Ta sẽ thành ông bà lão, em ơi !

                        Con đường tình đẫm giọt sương rơi
                        Gió vẫn xạc xào vi vút thổi
                        Giá hồi ấy chúng mình lấy nhau, rồi sinh năm đẻ bảy
                        Thì đâu còn phượng để anh ru ?

                        Em đã mang màu phượng ấy ra đi...
                         
                              CÔ ÁO TRẮNG
                         
                        Anh lại có một cô áo trắng
                        Mắt nàng nhìn trong biếc mùa thu
                        Mái tóc xoã, bầu vú nàng hưng phấn
                        Ngủ đi em, nghe bài thơ anh ru !

                        Đất Sài Gòn… mùa xuân đến trong mơ
                        Có em tôi đi giữa đêm dài thành phố
                        Em ơi em, những khi trời trở gió
                        Có thấy bóng anh về, thao thức bên em ?

                        Anh nhẹ hôn thầm ở dưới ánh đêm
                        Em khoả thân mình để hoá thành nữ thánh !
                        Áo em trắng hay là da em trắng
                        Có em rồi cuộc sống sẽ vô biên

                        Ta mặc cho năm tháng chảy, nghe em !
                        Chỉ có anh và em, chỉ có trời và đất
                        Thế giới văn minh ta không cần gì hết
                        Em dẫn anh vào buổi hoang muội nguyên sơ

                        Đêm Sài Gòn khi ấy sẽ như mơ
                        Em bọc trong anh không cần quần áo
                        Ôi ! Nguyệt của em đây, một động sâu huyền ảo
                        Chứa cả thiên đường và vũ trụ bên trong

                        Em đừng hỏi vì sao anh yêu em !

                        Anh lại có một cô áo trắng
                        Vào buổi hoàng hôn, hoang vắng cuộc đời
                        Đôi mắt nàng cả trời thu đẹp lắm
                        Bầu vú nàng, mùa hoa trái sinh sôi...
                         
                                   VẤN VƯƠNG TÌNH NHI NỮ
                         
                        Anh nghe sóng đời em thầm vỗ lại
                        Lòng nao buồn, xa xót bởi thương yêu
                        Nếu tình anh chưa xoa nổi vết em đau
                        Âu cũng bởi duyên trời còn trắc trở
                         
                        Thì em ạ ! Đời người như kiếp nợ
                        Nợ em còn, duyên tàn cũ chửa phai….
                        Nên tình anh ngợp ánh sáng ban mai
                        Em đón nhận vẫn vương vài mảnh tối
                         
                        Mong bồ-tát chỉ dùm em ta lối
                        Biển trời kia đang rộng mở thênh thang
                        Tiếc chi em một bóng đêm tàn
                        Để anh chở con thuyền gái em qua lận đận
                         
                        Tình mới trong em cả vầng sáng lạn
                        Cái đã qua chỉ là rác thôi em !
                        Nắm rêu xưa hoen tạp, thấp hèn
                        Sao em phải bận lòng nuối nả ?
                         
                        Tình nhi nữ vấn vương hồn khách lạ
                        Trên con đường thiên lý bỗng chồn chân
                        Cái gì cần thì giẫm đạp lên em
                        Hạnh phúc đời em, chân trời xanh biển sóng
                         
                         
                                NẾU TA CÓ NHAU
                         
                        Em từng nói sẽ yêu anh mãi mãi
                        Từ bây giờ, đến cả kiếp sau...
                        Trái tim anh dành trọn với em yêu
                        Tưởng trên đời… không thể yêu hơn thế !?
                         
                        Trời đất đảo điên. Đời quay cuồng bão tố
                        Em có còn yêu anh nữa hay không ?
                        Tình anh dành cho em vẫn vẹn nguyên
                        Chỉ giận anh thôi mà, đừng lạnh lùng mãi thế...
                         
                        Mối tình đôi ta được an bài, do thượng đế
                        Như ngọc châu lóng lánh đáy biển xanh
                        Sao nỡ vùi chôn trong bùn đất, hỡi em ?
                        Nếu vẫn còn yêu anh, thì thôi đừng giận nữa !
                         
                        Ta lại say nhau như thưở đầu, em nhé !
                        Cùng dìu nhau vào cõi mộng mơ
                        Ước mai ngày… chồng vợ nối duyên tơ
                        Ngày em lo vườn rau sạch bên sông, tối về chăm hạnh phúc
                         
                        Ta sẽ có với nhau những đứa con ngoan nhất
                        Một gái một trai, em bảo thế ! Anh nghe...
                        Những vần thơ ta vang khắp trời xa
                        Tình yêu em cả bầu trời, cho hồn anh bay trong mây gió
                         
                        Đời là chặng đường dài đầy chông gai, em ạ !
                        Anh có em - Em có anh, hạnh phúc nhất đời ta
                        Tương lai đời em sẽ hóa một Đài Hoa
                        Không như đám lục bình trôi trong bọt bèo số phận
                         
                        Ừ, thì ta gặp nhau trong cảnh đời "thương muộn"
                        Anh sẽ đền bù cho em, với tất cả trái tim anh
                        Để người vợ hiền mà chồng rất mực thương
                        Những ngày sống ngập tràn hạnh phúc.
                         
                        Cuộc sống không tình yêu, em ơi ! Cũng chỉ là bạc phước
                        Như mảnh ruộng cầy nứt nẻ dưới trời khô
                        Dầu có băng mình qua bão táp, phong ba
                        Thì kết cục thân cũng tàn ma dại
                         
                        Anh sẽ dành trọn cuộc đời còn lại
                        Chăm lo cho em. Bầu bạn lúc buồn, vui
                        Ta có nhau, hạnh phúc lớn ở trên đời
                        Không chỉ kiếp này…
                        Kiếp sau, anh sẽ về cưới em… thuở vẫn còn mười tám...
                         
                         
                        <bài viết được chỉnh sửa lúc 01.02.2020 20:29:16 bởi Nhân văn >
                        nhanvan
                         
                        #12
                          Nhân văn

                          • Số bài : 431
                          • Điểm thưởng : 0
                          • Từ: 08.12.2007
                          • Trạng thái: offline
                          Re:TUYỂN THƠ CHỌN LỌC Phạm Ngọc Thái 01.02.2020 20:30:59 (permalink)
                           
                            EM ƠI ! THÀNH PHỐ LẠI MƯA
                           
                          Nghe không em... lại mưa lên phố !
                          Bao năm rồi, chiều ấy cũng mưa rơi...
                          Gió se sắt đưa anh vào nỗi nhớ
                          Mối tình thời trinh nữ, xa xôi

                          Thưở xưa ấy, em ơi ! Như hoa nở
                          Say như mơ và mộng như thơ
                          Anh đã gặp em, những tháng năm cát bụi
                          Khi trái tim yêu, trong cõi vắng vật vờ

                          Thành phố lại mưa…
                          Có nghe không em ? Con chim trời, cá nước
                          Khúc nhạc chiều dìu dặt bay qua
                          Tình êm dịu, bên em mơ màng quá
                          Thôi hết rồi ! Tan vỡ bến bờ xa

                          Tiếng mưa rơi não nề, thao thức
                          Bóng hoàng hôn đỏ cũng xua tan
                          Bèo dạt sông trôi, buồm anh không bến đỗ
                          Chân trời vương vấn dải mây lan

                          Ôi, cuộc sống ! Tình chỉ như màn kịch
                          Nào phải lỗi do anh ? Đâu phải lỗi do em ?
                          Anh đứng giữa trời mưa, làm những vần thơ xao xác
                          Người con gái năm nào về... như một bóng chim hoang...
                           
                             PHÚT CÔ LIÊU DỪNG LẠI NGÓNG NGƯỜI XƯA
                           
                          Em xưa đó ... Tình tao khang tha thiết
                          Anh không thể tìm ở bóng xuân nay
                          Cánh chim hải hồ, ta lang thang bay
                          Anh lại gọi ? Nghe không, em yêu quí !
                           
                          Đứng trên đỉnh thi sơn kỳ vĩ !
                          Thấy tim mình rỉ máu xuống thẳm sâu
                          Vết thương em đau. Anh cũng đau.
                          Người đàn bà trẻ vùng sông nước
                           
                          Duyên kỳ ngộ giữa đường tan tác
                          Em vẫn là tình cuối của đời ta
                          Năm tháng phôi pha. Kỷ niệm cũ không nhòa.
                          Vóc hình em ... ta mãi còn cất giữ
                           
                          Em là áng thi ca của hồn thi sĩ
                          Người vợ hiền trong mộng mị ta mơ
                          Mang tình em xây cả Đài Thơ
                          Cho muôn sau đời ngưỡng vọng
                           
                          Bao giây phút cuồng say tình nóng bỏng
                          Đã cùng anh ân ái những canh khuya
                          Mất em rồi ! Năm tháng, gió mưa
                          Lời hứa cũ tạc lòng anh khuya sớm
                           
                          Trời Hà Nội sáng nay nắng ấm
                          Mà trong ta vẫn rét cóng, Cưng ơi !
                          Em từ miền quê ấy xa xôi
                          Có khắc khoải, nhớ về anh thuở trước ?
                           
                          Đường thiên lý một mình ta mải bước
                          Phút cô liêu ... dừng lại ngóng người xưa ...
                           
                              TÌNH HOANG TƯỞNG
                           
                          Đừng hỏi vì sao, ta yêu em đến thế ?
                          Muốn đưa em về cõi mộng thiên thu
                          Rồi mai đây trong thế thái mịt mù
                          Em dệt thảm yêu đương, hiển linh vào thời đại
                           
                          Đài thơ ta trên đỉnh cao mãi mãi
                          Có bóng hình nàng khắc khoải, ánh trăng ru
                          Hỡi bà Hồ Xuân Hương, ông Hàn Mặc Tử, cụ Tố Như
                          Con xin rỏ giọt lệ cùng Người, đau nhân thế...
                           
                          Nếu mai sau…
                          Đời cho tôi một ngôi miếu nhỏ, hiu hắt bên đường như ngài Lý (*)
                          Hoặc trong vườn đền Quán Thánh, cạnh Hồ Tây
                          Gần ngôi nhà tôi sống dưới trần này
                          Ai tưởng nhớ... thì thắp nén hương lòng thương cảm…
                           
                          Ta là cánh chim trời bay phiêu lãng
                          Giây phút động lòng, xa xót cõi nhân gian
                          Mang trái tim anh thi sĩ yếu hèn
                          Chỉ quẩn quanh tình em, xây mộng đẹp
                           
                          Chán tất cả, cũng yêu không kể hết
                          Sống trên đời nửa tỉnh, nửa say
                          Mượn nén nhang chùa, quên chốn dương này
                          Với khát vọng đến được nơi Thánh Phật...
                           
                          Tình hoang tưởng bên một người gái đẹp
                          Rền rĩ tâm hồn, da diết óc thi nhân
                          Mong ngày sau trong nấm mộ hương tàn
                          Nàng xõa tóc, khóc than người tri ngộ
                           
                          Ôi ! Tình hoang, tình hoang, tình hoang...
                          Sao có thể làm trái tim ta dầy vò, đau khổ
                          Cánh chim đại bàng, từng ngạo nghễ đỉnh sơn đâu ?
                          Hay bởi thương người đẹp kiếp bèo dâu
                          Nên mới muốn mang nàng vào trong Đền Thánh...
                           
                           (*) Nghe nói: Cụ Lý Bạch thời Nhà Đường ở Trung Hoa, được người đời xây cho một ngôi miếu nhỏ bên đường, ai đi qua cảm nhớ thì vào miếu thắp nén nhang tưởng niệm.
                           
                                ANH MÃI YÊU EM
                           
                          Rồi một ngày tên em thành kỷ niệm
                          Với hình em chao liệng mãi hồn anh
                          Anh thắp hương giữa trời đất ngả nghiêng
                          Cho giọt lệ yếu mềm rơi vào gió
                           
                          Đã từng trải một cuộc đời đầy bão tố
                          Cũng bao lần tình đến rồi tan
                          Tưởng trái tim mình chai sạn chốn nhân gian
                          Có ai ngờ ? Nay tóc hoa râm còn run rẩy...
                           
                          Lại nhớ chuyện thiên tài Nga Pushkin vĩ đại
                          Đốt lá thư tình, lòng những tiếc thương:
                          " Ý nàng đây. Sao ta mãi phân vân ?
                          ... Niềm vui sướng của ta cho ngọn lửa ?... " (*)
                           
                          Trong bể sống, em ơi ! tình yêu đầy sóng gió
                          Nhưng không tình, ta biết dựa vào đâu ?
                          Trong tình yêu còn bao sự nhiệm màu
                          Nâng tâm hồn ta bay, tới chân trời khát vọng !
                           
                          Em hãy trải lòng, nhìn ra bốn phương gió lộng
                          Cuộc đời không chỉ quẩn quanh… việc kiếm sống, áo cơm
                          Rồi ngày mai thân xác đã héo tàn
                          Vào cát bụi khác gì thân gỗ mục.
                           
                          Tình yêu giúp cho em, đôi cánh thần kỳ để sống
                          Vượt qua phong ba, đến tòa tháp của tương lai
                          Hình hài em dù xinh đẹp mấy... hôm nay
                          Rồi cũng lụi phai, úa nhàu trong cô quắt
                           
                          Em không tới được chân trời mơ ước
                          Vượt qua bể khổ rồi... thì nghĩa gì đâu ?
                          Một bà già lầm lụi ở mai sau
                          Tiếc tuổi xuân, tiếc đời, chôn vùi cùng khát vọng
                           
                          Khi đó, em ơi ! Đau tận cùng kiếp sống
                          Sẽ trôi như dòng nước bùn ao
                          Em ngửa mặt lên than, liệu trời có nghe tiếng em kêu ?
                          Chỉ còn biết ngậm đau để cho là "số phận" !
                           
                          Đến lúc ấy ở phương trời xa...
                                     dù anh vẫn muốn đón em về cùng tủi hận
                          Với trái tim tình còn tha thiết yêu em
                          Thì em ơi ! Chỉ biết bên nhau, ngậm ngùi những tiếc thương
                          Có luyến tiếc đời em, cũng trở thành vô nghĩa ?
                           
                           (*) Thơ trong bài "Lá thư bị đốt cháy" của Pushkin
                           
                                      ĐÀN BÀ ĐẸP NHẤT
                                        LÀ KHI ĐÈN ĐÃ TẮT


                          Bi kịch đằng sau hạnh phúc đó, em ơi !
                          Dầu biết thế nhưng đã chót yêu rồi
                          Ta gặp nhau chỉ trong chốc lát
                          Giữa đêm tối anh lần vào em, thăm thiên thai...

                          Khi tắt đèn, da em là ánh sáng để anh soi !
                          Mọi khe ngách trên em, anh đều tìm đến đó
                          Mặc cho mưa gió đầy trời
                          Cũng chẳng bằng tình ta ngất ngây

                          Dù mai nỗi nhớ thương dầy vò anh đau khổ ?
                          Thì đêm nay, em ạ ! Cứ đắm say...
                          Mọi phiền não trên đời này quên hết !
                          Lòng cứ yêu, hạnh phúc cứ tràn đầy

                          Đêm tắt đèn, em đẹp nhất trần gian !
                          Hôn đôi trái em... Tưởng mình du ngoạn khắp không trung
                          Chơi dỡn nguyệt, một thiên đường tuyệt thế
                          Mong trời cứ đêm để cùng em vui chút nữa

                          Hạnh phúc đời ta, tình qua trong tiếc nuối
                          Vì em ơi, hết đêm ta đã phải lìa rồi !
                          Đàn bà đẹp nhất là ở trong đêm tối
                          Để nhớ nhau suốt đời

                          Đêm tắt đèn thành ánh sáng của thơ tôi !
                           
                                     XUÂN VÀ EM
                           
                          Mối tình xưa xin chôn vào ký ức
                          Đón em nay về... trên ngưỡng cửa hoàng hôn
                          Người đàn bà hiền dịu và ngoan
                          Khắp mặt đất, Cưng ơi ! Chiều đẹp lạ
                           
                          Lại cùng em trở về thời hoang dã
                          Dắt nhau đi, trên sắc thảm mùa xuân
                          Ngả mình nằm, dưới bóng của vầng trăng
                          Chỉ có thiên nhiên và mây vờn, gió cuốn
                           
                          Rũ sạch mọi buồn phiền cuộc sống
                          Vết đau tình cũ cũng tiêu tan
                          Như làn hương lạ ... Hỡi em thương !
                          Hai đứa ôm nhau, lạc vào tiên cảnh
                           
                          Nơi Bờ-bãi-con-người, dẫu còn nhiều bụi bặm
                          Nhưng "tình yêu - cuộc sống" vẫn sinh sôi
                          Không có em, linh hồn ta mục ruỗng ... rã rời ...
                          Thơ sẽ chết tựa mảnh ruộng khô cằn, nứt nẻ
                           
                          Hồn ta đó với tình yêu mới mẻ
                          Anh thắp nén hương lòng, tiễn bóng em xưa
                           
                          <bài viết được chỉnh sửa lúc 02.02.2020 11:55:17 bởi Nhân văn >
                          nhanvan
                           
                          #13
                            Nhân văn

                            • Số bài : 431
                            • Điểm thưởng : 0
                            • Từ: 08.12.2007
                            • Trạng thái: offline
                            Re:TUYỂN THƠ CHỌN LỌC Phạm Ngọc Thái 01.02.2020 20:36:09 (permalink)
                             
                                      CON ĐƯỜNG...

                            Chỉ còn lại con đường với tháng năm trôi
                            Tiếng lá đổ chín vàng trên hồ nước
                            Anh ngả bên làn nước
                            Bóng“vịt giời” rối rít vỗ xung quanh...

                            Ôi! Giấc ngủ thần tiên, mộng mị tháng năm
                            Giọng nói em chùm hoa hồng thắm
                            Mái tóc em hương trôi đằm thắm
                            Vướng cành thời gian, gỡ mãi không ra

                            Mắt em thầm cất men rượu say sưa
                            Đàn chim thơ thường về làm tổ
                            Giờ ta sống cùng bầy lá đổ
                            để nghe tiếng bay rơi mãi ngàn xa
                             
                            Con đường mây trắng vẫn ngang qua
                            Anh sung sướng khi lòng càng tan nát
                            Một chút son bôi, đôi môi còn vương vất
                            Thành cơn đau hoá dại cả chiều tà

                            Cái con đường em để bướm bay ra…
                             
                                RẤT CÓ THỂ MỘT NGÀY, TA QUÊN HẾT
                             
                            Rất có thể một ngày, ta quên hết !?
                            Quá khứ Nàng... chỉ để lấy thi ca
                            "mối duyên hờ..." như em nói thoảng qua
                            Tấm hình em, cất album làm kỷ niệm
                             
                            Như con gió, ta bay đi và quên lãng
                            Ngắm hoàng hôn chói ngợp dưới trời xa
                            Ngả mình lên thảm cỏ tắm trăng ngà
                            Một trái tim tình tràn lan giá lạnh...
                             
                            Không thương nữa, không chờ, không hy vọng
                            Dù mai ngày ta vẫn viết "thơ em"
                            Cũng chỉ tìm trong nỗi nhớ xa xăm
                            Tình đã chết, nuôi bằng mộng đẹp
                             
                            Em hắt bỏ cuộc tình mình ôm ấp
                            Mắt lạnh lùng... mặc máu tim rơi !
                            Tình yêu ư ? Thành ảo giác mà thôi
                            Dầu có lúc làm lòng anh tan nát !
                             
                            Bao thương nhớ, hoang tàn giây lát
                            Anh và em, một màn kịch đó chăng ?
                            Hòa máu tim, tô vẻ đẹp cho tình
                            Dòng lệ đổ... hay chỉ là lệ giả ?
                             
                            Em sẽ bay giữa mênh mông bể sở
                            Càng bay càng thấy lắm hoang vu
                            Để đến khi sa xuống chốn mịt mù
                            Với kiếp sống bọt bèo, không danh vị
                             
                            Ta nằm xuống nhìn trời, thân mệt lả
                            Tất cả tan trong mưa gió cuộc đời
                            Sướng, khổ kiếp người… khác gì ánh ma trơi
                            Thân rồi cũng rữa tàn nơi nấm mộ
                             
                            Chỉ thi ca mới muôn đời bất hủ
                            Bóng dáng em còn sống mãi ở thơ anh
                            Giấc chiêm bao, ta chợt dậy gọi "em thương"...
                            Không biết con tim, tình còn hay mất ?
                             
                            Cám ơn nàng yêu ta trong khoảnh khắc
                            Để ta luyện thành ngọc bích của thi ca
                            Thế đã đủ rồi, giờ dẫu phải cách xa
                            Chỉ thương em lụi lầm nơi cát bụi
                             
                            Bởi thượng đế cũng chỉ cho có vậy
                            Nay trở về cõi vắng thảnh thơi
                            Lại một mình đi đến chót cuộc đời
                            Ừ, không em ! Ngửa mặt cười hạnh phúc…
                             
                            Rất có thể một ngày, ta quên hết !?
                             
                                   THIẾU NỮ VÀ TỐI VẮNG

                            Bóng thiếu nữ hiện về phố vắng
                            Chút tình nhè nhẹ lắng hơi sương
                            Đời buồn tẻ, cát bụi đầy cuộc sống
                            Ta muốn lạc hồn ta vào mộng ảo yêu thương…

                            Tình như lá khô rơi xao xác
                            Đời chiều tàn, rêu bám khắp trái tim
                            Em tựa mảnh trăng rằm trinh khiết
                            Soi mơn man khát vọng sống trong anh.

                            Tối cứ tối… tháng ngày sau chiều vắng
                            Trôi về đâu ? vất vưởng bến bờ đâu ?
                            Hồn đã hư không, lòng thì tang trắng
                            Văng vẳng bờ xa, cơn bão của tình yêu

                            Bóng thiếu nữ đi về trong gió thổi
                            Cuối mùa thu trời lạnh vào đêm
                            Mảnh trăng sáng soi đời anh ảo vọng
                            Tiếng tơ lòng anh hát khúc ru em                                                       
                             
                                    ĐỌC THƠ EM
                             
                            Đọc thơ em, anh thổn thức không yên
                            Lòng trăn trở, giá tình ta đừng vỡ ?
                            Vì giận dữ, anh bỏ đi thôi đó...
                            Nhưng tình buồn, con tim lại đau thêm !
                             
                            Trời đất này ngỡ sụp, bởi không em
                            Đời chai sạn chẳng còn lệ nữa
                            Nhưng đau lắm, hỡi người Khách Lữ !
                            Đa mang tình, làm khổ lẫn nhau thôi
                             
                            Vẫn thương em, không nỡ nói nặng lời
                            Biết đời em gặp cảnh sầu tựa bể
                            Thân nhi nữ khó bề xoay xở
                            Đem lòng yêu, muốn đỡ em đi !
                             
                            Hết mất rồi ! Còn đâu nữa tình si ?
                            Anh biết vậy, không muốn mình than thở
                            Nhớ lại thưở cùng nhau chia sẻ
                            Nay em lạnh giường, anh cũng cô đơn !
                             
                            Chẳng có anh dìu, em đến nổi không ?
                            Chân trời ấy mênh mang, đâu ra lối
                            Một cánh chim non giữa đời chới với
                            Em ngã nhào nơi rừng tối như bưng
                             
                            Giá có thể về chỉ để yêu thương ?
                            Chắp cánh cho em bay, tới cung đường hạnh phúc
                            Rồi mai ngày, khi bóng hình anh đã khuất
                            Cũng sẽ mỉm cười trong nấm mộ thiên thu
                             
                                     EM ĐỪNG TRÁCH 
                             
                            Em đừng trách tình anh… mưa bão…
                            Thì cuộc đời, có lặng đâu em ?
                            Anh như con tàu giữa đại dương
                            Ru với sóng, bầu bạn cùng giông tố
                             
                            Anh đến với em dệt mộng đời, xây tổ
                            Ngỡ tháng năm, êm ấm cùng nhau
                            Nhưng em ơi ! Tình trong cõi bể dâu
                            Không phải chỉ đơm hoa hạnh phúc ?
                             
                            Lòng anh những dạt dào, tha thiết
                            Thương em nhiều hơn cả bản thân
                            Nhưng bao nhiêu phiền lụy, cõi nhân sinh
                            Đâu có phải toàn cho ta trái ngọt ?
                             
                            Thơ anh viết đôi dòng, hẹn vào kiếp khác
                            -  Anh sẽ đón em về, từ thưở hai mươi…
                            Lúc Cưng còn là cô gái tinh khôi
                            Chưa một chút bụi đời hoen tạp
                             
                            Người đàn bà anh thương, vững tâm mà bước
                            Anh phải đi… tiếp tục cuộc bôn ba…
                            Nếu khi nào em thổn thức dưới trời xa
                            Bởi trái tim anh, vẫn ôm hình em ấp ủ !
                             
                                        DÒNG SUỐI TÌNH XƯA

                            Dòng suối tình xưa ta trong vắt
                            Em là gì, ta không gọi được tên ?
                            Ơi, người con gái thời xa lắc
                            Con tim chiều tà, máu còn chảy quanh em

                            Ta cúi uống mãi dòng nước ấy
                            Như con nai ngơ ngác sừng già
                            Chợt kêu thét nơi rừng hoang rối loạn
                            Em đã về như một bông hoa !

                            Dòng suối tình xưa ta thơm ngát
                            Gương thiên thai không một vết mờ
                            Trăng cũ đưa mơ lòng sao đổ nát
                            Hương vẫn tràn môi vẫn dấu ngày xưa

                            Con trâu cuộc đời - Thời gian con sóc
                            Đã dẫm tan dòng suối đó mất rồi !
                            Em có nghe sợi tóc đêm đang đổi khác
                            Ta bàng hoàng dần hoá bóng ma trơi

                            Rồi hoảng hốt cả tiếng cười, tiếng khóc
                            Của chính anh và của chính em
                            Còn đâu nữa dưới tro tàn tan tác ?
                            Thôi ! Ngủ đi em, hồn thiếu nữ xa xăm...
                             
                            <bài viết được chỉnh sửa lúc 01.02.2020 20:39:41 bởi Nhân văn >
                            nhanvan
                             
                            #14
                              Nhân văn

                              • Số bài : 431
                              • Điểm thưởng : 0
                              • Từ: 08.12.2007
                              • Trạng thái: offline
                              Re:TUYỂN THƠ CHỌN LỌC Phạm Ngọc Thái 02.02.2020 12:07:27 (permalink)
                               
                               
                                          DĨ VÃNG XA XĂM
                               
                              Cứ nhớ hoài dĩ vãng đã xa xăm
                              Hồn khắc khoải trong bầu thơ chan chứa
                              Người thôn nữ với anh một thuở
                              Em đi đâu ? về đâu ?
                               
                              Một cuộc tình chót lỡ để tim đau
                              Em đừng hận. Tại số mình như vậy ?
                              Anh phiêu diêu giữa biển đời vùng vẫy
                              Vẫn bay về nơi ấy tìm em
                               
                              Vượt đến miền sông nước mênh mang
                              Em mặc chiếc áo màu xanh cây, in bóng
                              Ta cùng bay tới chân trời ước vọng
                              Nơi Tình yêu - Cuộc sống sinh sôi
                               
                              Sưởi cho em được ấm áp cuộc đời
                              Đừng buồn nhé ! Lòng cũng đừng đau lắm !
                              Ừ, thì tình trôi vào dĩ vãng
                              Suốt kiếp này anh còn nhớ thương em
                               
                              Tương lai ta dù rợp ánh hào quang
                              Riêng trái tim chỉ mình em chiếm ngự
                              Ngày mai nữa dưới nấm mồ xanh cỏ
                              Anh vẫn về ấp ủ giấc mơ êm
                               
                              Buổi hoàng chiều đẹp lắm, nghe cưng !
                              Hãy dũng cảm bước đi, dẫu đời đầy giông tố
                              Cánh cổng trời chỉ thênh thang rộng mở
                              Cho con chim nào vượt bão gió bay lên ...
                               
                              Người thôn nữ rất thương, chớ nản chí chồn chân
                              Ta mãi ở bên em năm tháng
                              Lời thề đó ! Không bao giờ quên lãng
                              Đêm phố buồn, anh theo giấc mơ thăm ...
                               
                                       EM NGANG QUA ĐỜI ANH
                               
                              Em ngang qua đời anh, những tháng năm huyền thoại
                              Rồi tan như tro tàn, chốn thinh không
                              Chỉ còn đây ký ức của trái tim
                              Anh cất vào trang thơ ấp ủ
                               
                              Em giận bỏ đi… Hỡi người thiếu phụ !
                              Để mình anh ở lại bơ vơ
                              Mà không sao có thể xóa nhòa
                              Bóng hình em hằn sâu trong trí não
                               
                              Ta sống giữa cõi đời huyên náo
                              Lại tưởng là bờ bãi chốn tha ma
                              Ngày mai này theo tiếng thơ ta
                              Khúc Hát Nàng vang lên từ cát bụi…
                               
                              Em đã yêu một nhà thơ huyền thoại
                              Chân giá tri nhất đời em đó, Cưng ơi !
                              Hạnh phúc, khổ đau ra mây khói cả thôi
                              Chỉ có tình em trong thơ anh vĩnh cửu
                               
                              Em ngang qua đời anh ...  biến đi như ảnh ảo ?
                              Xé nát tâm hồn cùng trái tim ta !
                               
                                 MƯA BAY TRONG TIẾNG CHUÔNG

                                Chuông chùa thỉnh lên lời cầu nguyện

                              Nam-mô-a-di-đà !
                              Trong khúc mưa bay âm vang trời đất
                              Nửa tỉnh, nửa mê cũng thể như là

                              Vi vút tầng cao con lá rụng
                              Nghe lao xao sóng vỗ bên hồ
                              Chân ta bước dưới khuông trời thành phố
                              Tiếng chuông buồn lại hoá bản nhạc thơ

                              Thoắt tình đã vào xa vắng
                              Mình anh với bóng nhớ hoài em
                              Hồn như cánh chim vô định
                              Mái tóc em bay làn mưa mênh mang

                              Ôi, tiếng chuông gảy lên bao kí ức ?
                              Kia không gian thao thiết gót chân mềm
                              Gió dìu dặt, ánh trăng suông dìu dặt
                              Bản thơ tình anh vọng giữa mưa đêm
                               
                                    MÁI TÓC CON GÁI
                               
                              Mái tóc phố màu mây
                              Xõa ngang đời con gái
                              Em đi lấy chồng rồi !
                              Lòng anh buồn biết mấy
                               
                              Hàng phố người có thấy ?
                              Những vòm cây đứng thầm
                              Chiều hoàng hôn cũng vậy
                              Gió như là để tang
                               
                              Đây bông hoa yêu thương
                              Ta ủ vào nỗi nhớ
                              Em đã không còn nữa
                              Chỉ có sao trên trời
                               
                              Vầng trăng khuyết, em ơi !
                              Giống đời anh cô độc
                              Sáng ngày treo tưởng chết
                              Hắt hiu và nhỏ nhoi
                               
                              Em đi lấy chồng rồi !
                              Màu hoa xưa trinh trắng
                              Tháng năm cùng mưa nắng
                              Tóc hoá thành mây bay…
                               
                               
                               
                              <bài viết được chỉnh sửa lúc 02.02.2020 12:10:29 bởi Nhân văn >
                              nhanvan
                               
                              #15
                                Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                                Thay đổi trang: 123 > | Trang 1 của 3 trang, bài viết từ 1 đến 15 trên tổng số 38 bài trong đề mục

                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.

                                Chú Giải và Quyền Lợi

                                • Bài Mới Đăng
                                • Không Có Bài Mới
                                • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                                • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                                • Khóa (có bài mới)
                                • Khóa (không có bài mới)
                                • Xem bài
                                • Đăng bài mới
                                • Trả lời bài
                                • Đăng bình chọn
                                • Bình Chọn
                                • Đánh giá các bài
                                • Có thể tự xóa bài
                                • Có thể tự xóa chủ đề
                                • Đánh giá bài viết

                                2000-2020 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9