Tiểu thuyết 2 tập: CHIẾN TRANH VÀ TÌNH YÊU - Phạm Ngọc THái

Thay đổi trang: < 123 | Trang 3 của 3 trang, bài viết từ 31 đến 33 trên tổng số 33 bài trong đề mục
Tác giả Bài
Nhân văn

  • Số bài : 507
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 08.12.2007
  • Trạng thái: offline
Re:Tiểu thuyết 2 tập: CHIẾN TRANH VÀ TÌNH YÊU - Phạm Ngọc THái 16.09.2020 13:37:34 (permalink)
 
                                  27-
 
      Vượt qua các đỉnh núi cao chót vót và những vực sâu hun hút, tiểu đoàn chủ công của trung đoàn 48 bộ binh đã đến vị trí tiếp cận trận địa dưới chân cụm cứ điểm Ngọc Bờ Biêng – Nhưng C4, đại đội súng cao xạ 12ly7 và tiểu cao 14ly5 của Tiểu đoàn hỏa lực D16 trợ chiến, thì dàn trận trên một ngọn đồi đối diện với cao điểm A, cách nhau là một con vực sâu thẳm. đó là một cánh rừng già, phong cảnh không kém vẻ hữu tình. Họ tiến vào trong đêm một cách lặng lẽ, đào trận địa. Sáng ra, từ đâu chạy đến một đàn vượn bạc má khoang đen trắng. Giá như gặp tại hậu cứ hoặc ở rừng phía tuyến sau, là anh em chiến sĩ sẽ dùng AK bắn hạ vài con để cải thiện. Ở đây thì phải tuyệt đối bí mật, đến ánh lửa cũng không dám bật. Anh nào chót lên cơn ho thì phải ôm lấy ngực, dùng khăn tay ấn vào miệng rồi úp mặt xuống đất. Chỉ nghe thấy tiếng khục khục ục ra từ trong cổ họng. Cơn ho lên, có cậu đỏ mặt, tía tai mà vẫn phải cố nén. Nhìn cảnh tượng mà thương quá! Nhưng nếu để địch phát hiện, trận đánh bại lộ thì hậu quả sẽ không biết đâu mà lường.
      Từ trận địa này, những khẩu súng cao xạ 12ly7 – 14ly5 của họ có thể bắn thẳng sang các ụ pháo, lô cốt và cả máy bay địch đến tiếp viện… yểm trợ cho Trung đoàn 48 tràn lên đánh cứ điểm.
      Sau một đêm tập trung xây dựng trận địa. Mặt trời vừa nhô lên khỏi ngọn cây trên đỉnh núi, đã thấy hai chiếc máy bay trinh sát OV10 từ đâu bay tới. Khoảng 10h sáng, lại thấy một chiếc L19 lượn đi lượn lại hàng chục vòng, khắp mấy khu rừng quanh cứ điểm Ngọc Bờ Biêng. Chúng cứ thu vòng bay hẹp dần lại, ngó nghiêng nhòm xuống soi mói. Có lúc, tưởng chúng đã phát hiện ra?
      Họ được biết, đêm nay vào giờ G sẽ phát lệnh nổ súng, nên mọi công tác chuẩn bị phải khẩn trương, chu tất. Khoảng 5h30 phút chiều tối, hai đồng chí trong trung đội của Hoàng xuống dưới bếp anh nuôi ở gần suối, lấy cơm mang lên cho trung đội. Hai chiến sĩ phải cho cơm canh vào hai bên đôi quang bằng chão, với chiếc đòn gánh làm bằng một ống tre nhỏ. Họ đã quẩy cơm lên đến triền núi, cách trận địa chỉ còn hơn 100 mét thì trời tối hẳn. Đây là bữa cơm chuẩn bị  khai hỏa trận đánh, bộ phận anh nuôi được quản lý cho gia thêm thực phẩm, chuẩn bị khá thịnh soạn. Hai chiến sĩ hý hửng, đang tưởng đến niềm vui của anh em pháo thủ được thưởng thức bữa cơm ngon ngay giữa chiến trường? vì có thể sau bữa cơm này, đêm nay khi đã vào trận chiến, có đồng chí sẽ không bao giờ còn được thưởng thức những bữa cơm cùng đồng đội nữa. Ở đây, nghĩ đến cái chết cũng bình thường, đơn giản lắm! Họ không cần biết đến sự kiêng kỵ, hay nói gở mồm.
      Có những lần mấy anh em đang ăn cơm với nhau, một cậu ra ngoài vòi nước ở khe núi rửa tay. Một quả pháo lạc và anh gục ngay xuống chết trước mặt đồng đội, vẫn còn ngồi quanh mâm cơm trò chuyện.
      Lại có đêm dọc đường hành quân vào chiến dịch, ba đứa cùng nằm với nhau trong một cái hầm không có nắp: gọi là hầm mở. Đào sâu khoảng nửa mét, rồi rải lá nằm. Khoảng nửa đêm, cũng một quả pháo lạc vu vơ ở đâu bay đến. Một mảnh pháo nghiến đứt ngay khoanh đầu của anh nằm ở giữa. Mảnh pháo xiên qua trán, tách đôi mảnh đầu ra như khúc giò lụa. Máu tung ra chan chứa, đỏ lòm, thấm hết vào bao gạo mà người chiến sĩ gối đầu để ngủ. Hai đứa nằm bên giật nẩy người choàng dậy, thì người đồng đội của mình đã hy sinh. Thương lắm, xót lắm, nhưng chiến tranh là như thế! Anh em lặng lẽ khiêng đồng chí mình ra, bó vào tăng võng rồi chôn ở bìa rừng,  đánh dấu sau này tìm lại xác cho khỏi mất. Cũng không còn nước mắt để khóc nữa.
      Lại nói về chuyện hai chiến sĩ mang cơm cho trung đội lên trận địa – Bữa cơm thịnh soạn ấy có thịt hộp, măng xào với nộm hoa chuối rừng… và cả món cá kho, mà sáng nay mấy anh nuôi quây được ở dưới suối. Khi hai anh em quẩy cơm đến gần trận địa thì trời đất bỗng nhiên rung chuyển, một loạt pháo từ đâu bắn tới. Tiếng nổ ầm ầm, khói đen mù mịt. Hai người chỉ kịp chúi vào khe của hai cây gỗ đổ bên rừng. Khi loạt pháo dứt, họ lồm cồm bò dậy – thì ôi thôi, hai quẩy cơm cùng thức ăn đã bay đâu mất? còn trơ lại mẩu dây chão và ống tre làm đòn gánh. Nhìn lên cả một mảng rừng, cây cối và đất đá bị cầy xới ngổn ngang. Hai người vội chạy về trận địa, mặt buồn tiu ngỉu… như là người có lỗi. Anh em trong trung đội nhìn thấy họ chạy về, mừng rỡ đến đón và an ủi:
-  May quá, người không chết là tốt rồi! Ta tạm dùng một bữa lương khô dự phòng cũng được. 
     Giây lát, đại đội trưởng Quảng đến động viên:
-  Rất may là các cậu không bị hy sinh! Thôi, để tớ bảo với bộ phận anh nuôi tìm cách giải quyết, trung đội sẽ lại có cơm ăn.
      Nói rồi, ông cử cậu liên lạc xuống bếp bảo anh nuôi tìm cách xử trí. Cả đại đội biết chuyện, anh em lập tức san sẻ phần cơm của các trung đội để đưa cho trung đội của Hoàng.
      Câu hỏi đặt ra: chẳng lẽ địch phát hiện được ta chuẩn bị đánh chăng? Nhưng không thấy động tĩnh gì. Đây chắc chỉ là loạt pháo chúng bắn lung tung, bừa bãi ra bốn phía để đe nẹt, đề phòng. Ta biết tỏng cái thói của địch, nên vẫn giữ bí mật tuyệt đối đến giờ nổ súng.
      4h15 phút sáng, trận đánh mở màn. Các loại pháo đi phối thuộc với Trung đoàn 48, kể cả pháo mặt đất của mặt trận B3 từ xa chi viện, đều đồng loạt đánh vào cụm cứ điểm Ngọc Bờ Biêng. Từ hướng đường 14, các cỡ pháo lớn của Trung đoàn 40 như pháo 85 – 105mm căn tọa độ bắn vào các lô cốt địch. Sau đó cối 82mm, DKZ của D16 – Tiểu đoàn hỏa lực tiến theo bộ binh bắn thẳng vào trong trận địa.
      Ban chỉ huy QGP bắt được tín hiệu thông tin của địch báo về trung tâm. Chúng báo: phía trước, phía sau, bốn phía đều bị Việt Cộng pháo kích dữ dội. Chúng xin điều máy bay đến ném bom vào các khu vực của QGP và pháo binh chi viện. Được một lát, các phản lực Mỹ và trực thăng bay đến,  nhưng thời tiết khi đó lại rất bất lợi cho chúng: mây rất thấp, núi cao – Nếu bay cao thì máy bay không thể ném bom, oanh kích chính xác vào các mục tiêu, hỏa điểm của QGP… còn bay thấp thì làm mồi cho súng cao xạ 12ly7 - 14ly5 của C4 Tiểu đoàn 16 – Đấy là do núi cao, quân chủ lực Bắc Việt không thể kéo pháo cao xạ 37ly vào được. Súng máy cao xạ 12ly7 mang vác thuận tiện thì không nói làm gì, nhưng còn loại tiểu cao 14ly5, họ cũng phải tháo rời ra một số bộ phận, rồi dùng đôi vai bộ đội mang vác vào trận địa – khi chiếm lĩnh lại lắp vào mà đánh.
      Nói về trung đoàn bộ binh 48 – Trên báo cho biết: Tại Ngọc Bờ Biêng hiện có 1 tiểu đoàn lính dù Mỹ và 2 tiểu đoàn biệt động QLVNCH đóng giữ. Đêm đó khi cho quân vào ém vây cụm cứ điểm, các tiểu đoàn đã phải cho trinh sát vào trước cắt hàng rào. Ở hai cao điểm phụ B và C thì địch chăng 12 lớp hàng rào, còn cao điểm A là cao điểm chính, anh em trinh sát phải cắt tới 15 lớp hàng rào. Mìn và lựu đạn, chúng gài khắp nơi. Cắt cũng rất cơ cực, trinh sát phải dùng kìm cộng lực mà cắt. Cắt phải nhẹ nhàng, kết hợp tháo gỡ mìn. Nếu cắt mà rung dây thép gai, pháo sáng và mìn, lựu đạn phát nổ là toi. Cắt rồi phải tháo gỡ mìn, lựu đạn, dọn đường cho bộ binh xông lên. Pháo sáng thì phải lấy chốt ra, nếu lỡ để nó bật một cái… bắn vọt lên sáng trưng, là lộ. Địch phản kích ra có thể gây thiệt hại, hy sinh, đồng thời làm hỏng cả chiến dịch.
      Còn bộ phận đặc công của trung đoàn – Từ mấy hôm trước đã phải mò hẳn vào bên trong để xác định cụ thể vị trí: Sở chỉ huy địch, khu điện đài, vị trí lô cốt, bãi pháo ở chỗ nào? Về báo cáo tường tận cho trung đoàn. Tư lệnh trưởng của Sư đoàn 320 còn cho 1 tiểu đoàn của E52 dự phòng ở tuyến sau, sẵn sàng chi viện, cùng Trung đoàn pháo 40 của mặt trận, hợp lực tạo thế phản công cho Trung đoàn 48 tiến đánh, chiếm hoàn toàn cụm cứ điểm Ngọc Bờ Biêng.
      Sau trận mưa pháo của quân chủ lực mặt trận giải phóng, những cánh quân của các tiểu đoàn ào ạt nổ súng, xông lên cứ điểm. Các ổ súng máy từ các lô cốt địch cũng chống trả quyết liệt. Lúc này, các máy bay tiêm kích ném bom và trực thăng tới bắn xối xả vào đội hình của QGP. Cuộc tấn công lên cụm cứ điểm Ngọc Bờ Biêng diễn ra nhiều đợt. Pháo rồi các phi cơ Mỹ như loại AC130 bắn súng máy xa xả, ngăn chặn không cho QGP tiến lên cao điểm.             
      Súng máy cao xạ 12ly7 và tiểu cao 14ly5 của D16 bắn chi viện rất quyết liệt. Khi bộ binh xung phong lên, đại đội pháo cao xạ C4 chỉ để lại hai trung đội 14ly5 từ trận địa bắn chéo xuống cao điểm A áp đảo địch, còn các tiểu đội súng máy cao xạ 12ly7 của trung đội trưởng Nguyễn Hoàng cùng những đại đội cối 82mm, súng hỏa tiễn cá nhân DKB và rốc két B41 của tiểu đoàn thì tiến theo bộ binh đánh thẳng vào cứ điểm.
     Sau hơn một tiếng, đại đội súng cao xạ phòng không C4 đã bắn rơi 1 trực thăng đuôi nhọn chuyên phóng rốc két, 1 AD6 lao xuống ném bom và 1 AC130 bốc cháy ngay trên bầu trời. Anh em còn nhìn thấy rõ đám lửa lớn ở thân máy bay kéo theo một vệt khói khổng lồ, lao xuống rơi ở một cánh rừng cách xa khoảng vài cây số.
      Các loại phi cơ Mỹ đến tiếp ứng rất nhiều, chúng thả hết đợt bom này đến đợt bom khác xung quanh cứ điểm và những khu vực cao điểm mà QGP đã chiếm được. Trung đoàn 48 bị thương vong, tổn thất khá nhiều. Tiếng bom nổ long trời, khói bụi và đất đá bay mù mịt. Từng đoàn máy bay A37 – AD6 bắn phá dữ dội, cả trực thăng vũ trang Mỹ loại Cobra bắn xối xả vào đội hình của trung đoàn bộ binh, kèm với phản lực F101 ném bom. Một khẩu sáng máy cao xạ 12ly7 của trung đội Hoàng bị súng hỏa tiến địch loại Sagger bắn tung đi, ba chiến sĩ hy sinh ngay tại chỗ.
      Trong trận đánh vào cụm cứ điểm Ngọc Bờ Biêng, thì mũi tiến công cao điểm A của tiểu đoàn chủ công E48 là diến ra cam go nhất. Ông tiểu đoàn trưởng D1 của trung đoàn đã tung tất cả lực lượng chủ chốt, đặc biệt tinh nhuệ của tiểu đoàn vào trận đánh. Mũi tiến công đã triệt hạ được một số cụm, chốt cơ bản của địch, mở đường cho cả tiểu đoàn xông lên – Tuy nhiên, Mỹ và các tiểu đoàn biệt động QLVNCH đã xây dựng ở đây một hệ thống cụm kháng cự liên hoàn từ trên các dốc đá rất kiên cố, cùng các chốt cố thủ hai phía bắn chéo sang, nên bộ đội dù được pháo chi viện, đã nhiều đợt xung phong mà vẫn bị đánh bật trở lại. Từ các vị trí cố thủ ấy, tiểu đoàn lính dù Mỹ và quân biệt động VNCH, được yểm trợ cả không quân và pháo binh đánh trả quyết liệt, chặn đứng các cuộc tiến công của QGP.
      Hai tiểu đoàn ở hướng chủ công E48 thương vong khá nặng nề. Tình hình cấp bách, Ban chỉ huy mặt trận điều thêm 2 đại đội dự bị của trung đoàn 52 xông vào tiếp ứng. Thế trận giằng co đã được giải tỏa. Hỏa lực địch ở đỉnh A câm bặt. Tiểu đoàn chủ công E48 mở đợt tấn công cuối cùng vào trung tâm cao điểm A. Các loại hỏa lực chi viện cho trung đoàn như cối 82mm, DKZ, đại liên bắn như mưa.
       Pháo địch bắn trả dữ dội. Không quân Mỹ trên đầu bỏ bom, phóng rốc két vào đội hình QGP đang tấn công lên – Súng máy cao xạ 12ly7 nổ ròn rã, thả sức bắn. Từ trên đỉnh đồi bên kia, tiểu cao 14ly5 vừa đánh máy bay vừa chúc nòng bắn vào các hỏa lực địch. Súng B41 phóng thẳng vào các lô cốt phòng thủ của chúng, cối 82mm dập xuống không ngớt. Bộ tư lệnh Sư đoàn 320 gia tăng cả pháo kích của mặt trận cho Trung đoàn 48.
      Bị o ép, lính Mỹ trong chốt liên tục gọi không quân và pháo kích ứng cứu. Máy bay ném bom đào, bom napan vào những địa phận QGP đã làm chủ. Sau đó, tiểu đoàn lính dù Mỹ và quân biệt động VNCH tổ chức nhiều đợt phản kích từ trong chốt ra, song đều bị Việt Cộng đánh bật vào. Chúng bị thương vong và chết nhiều, vẫn không ra nổi. Thừa thế, bộ đội xông lên đập nát các cụm, điểm còn lại.
      Máu và bom đạn hòa trộn trong bụi lửa chiến trường. Địch chết, bộ đội chết… phơi đầy xác trên mặt đất. Cứ điểm bị cầy tung, đất đá và dây thép gai chằng chịt.
     Ở cao điểm B: một kho đạn pháo địch bị trúng hỏa tiễn B41 của QGP bốc cháy, nổ ầm ầm như một trận động đất. Khói lửa mịt mù loang ra mấy khu rừng.
      Máy bay địch quần thảo trên bầu trời vây quanh cứ điểm. Chúng cho cả B57 đến đánh tọa độ khu vực mà chúng cho là ban chỉ huy quân chủ lực Bắc Việt ở đó và nơi bộ đội ém quân. Có lần chúng đánh tọa độ đúng Sở chỉ huy Sư đoàn 320, nhưng cũng may địch chỉ thả bom trúng vào mé bên. Cũng có quả rơi gần sát, nhưng hầm của Sở chỉ huy được xây theo kiểu hầm chữ A  Triều Tiên kiên cố, nên không ai việc gì.
      Sau hơn bốn tiếng đồng hồ - vào lúc gần 10h sáng thì toàn bộ cụm cứ điểm Ngọc Bờ Biêng đã bị Trung đoàn 48 tiêu diệt. Số còn lại co cụm, kéo cờ trắng xin hàng. Bộ tư lệnh Sư đoàn 320 cho một đại đội của Trung đoàn 52 lên giải giáp tù hàng binh về tuyến sau. Lập tức ngọn cờ giải phóng nửa xanh, nửa đỏ được kéo lên trên nóc hầm chỉ huy của tên tiểu đoàn trưởng lính dù Mỹ. Gió đèo thổi mạnh, cờ giải phóng bay phần phật.
      Trong chiến tranh, sau những trận đánh ác liệt như ở Ngọc Bờ Biêng thế này – người ta gọi là “vùng đất chết”! Mồ chôn hàng ngàn lính trận cả hai bên.
      Về trận đánh – Tin tức từ các đài phương Tây đã bình rằng: “Một tiểu đoàn lính dù Mỹ cùng hai tiểu đoàn biệt động quân VNCH, chốt giữ trên cụm cứ điểm Ngọc Bờ Biêng đã bị thất bại thảm hại. Mỹ ném hàng nghìn tấn bom xuống xung quanh cứ điểm với hàng ngàn trái pháo để giành sự sống, mà vẫn bị Việt Cộng chặn đứng, tiêu diệt.
      8 máy bay gồm cả trực thăng, tiêm kích AD6 – AC130 bị bắn hạ. Không có cách nào để đưa được quân bị thương ra khỏi chiến trường. Lính chết nằm chạt trên đồi. Cách duy nhất để phân biệt được người sống, người chết… là khi Việt Cộng dùng pháo cối, B41 dội vào – người còn sống thì đổ xô chạy, kẻ chui vào những chiếc boong ke ở trên đồi, nhảy vội xuống giao thông hào, lính bị thương thì quằn quại bò tìm nơi ẩn nấp sau những gốc cây đổ ngổn ngang, hay trong những hố pháo lớn.”.
 
 
 
nhanvan
 
#31
    Nhân văn

    • Số bài : 507
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 08.12.2007
    • Trạng thái: offline
    Re:Tiểu thuyết 2 tập: CHIẾN TRANH VÀ TÌNH YÊU - Phạm Ngọc THái 16.09.2020 13:40:14 (permalink)
     
                                          28-
     
          Sau khi cụm cứ điểm Ngọc Bờ Biêng bị tiêu diệt. Lúc này ở đồi A, cùng với đội hình các chiến sĩ bộ binh của Trung đoàn 48 và Tiểu đoàn hỏa lực D16 – Trung đội trưởng Hoàng dẫn đầu trung đội súng máy cao xạ 12ly7, tràn lên cao điểm.
          Tại căn nhà hầm của tên tiểu đoàn trưởng lính dù Mỹ, được xây dựng bằng các bao cát. Một tên sĩ quan Mỹ chết nằm ngã sấp trước cửa, đầu lộn vào phía trong. Có lẽ lúc đó, hắn ra ngoài đang định chạy vào thì trúng đạn của bộ đội. Hai tay tên sĩ quan Mỹ giang về phía trước, nằm dốc theo những bậc lên xuống, giồng như tư thế của vận động viên bơi lội từ trên cầu phao đang nhào xuống. Khẩu súng ngắn của y văng ra rơi xuống sàn nhà hầm. Không thấy xác của tên tiểu đoàn trưởng Mỹ đâu? Có thể nó đã chết ở trên cứ điểm trong đống xác của lính, cũng có thể đã bị bắt ở đám tù binh.
          Các chiến sĩ đẩy xác tên sĩ quan Mỹ sang một bên. Hoàng cùng anh em bước vào trong nhà hầm. Một con chó bẹc-giê màu xám từ trong góc nhà hầm nhảy chồm ra, định lao tới cắn. Khẩu AK của Hoàng lập tức rung lên, con chó ngã vật xuống, mồm còn kêu ăng ẳng. Hai chân con chó cào làm nát cả hai ống quần của tên Mỹ, may bằng loại vải dầy cộp. Bộ đùi lông lá của nó bị móng con chó cào xé còn loang máu. Máu ộc ra từ cổ con chó đỏ lòm, toé lên người tên sĩ quan. Hai giống sinh vật ấy nằm đè lên nhau, lấp cả một khoảng căn nhà hầm.
          Hoàng cầm cây đèn pin soi loằng nhoằng vào bên trong, nói:
    -  Hôi như cóc chết!
          Căn nhà hầm chỉ còn trơ lại hai cái xác và một số dụng cụ của bộ phận thông tin, vô tuyến. Họ kéo nhau đi chỗ khác. Đến trước một căn nhà có cửa bằng sắt, đóng kín với một ổ khoá lớn. Mấy anh em chiến sĩ lấy hết sức dẩy rầm rầm vào cánh cửa. Phiến cửa được làm bằng một loại tôn khá dầy, không lay chuyển. Một chiến sĩ bước hẳn ra ngoài, đưa ống tay áo quệt những giọt mồ hôi nhễ nhại trên trán, chửi đổng:
    -  Đồ chó má! Kho đạn thì nó để tênh hênh, kho lương thì nó khoá chắc thế?
           Một anh khác phụ hoạ:
    -  Bọn chỉ huy nó sợ lính tráng vào lấy bừa bãi, chứ sao!
          Hoàng hỏi anh em:
    -  Không thể phá được à?
    -  Báo cáo trung đội trưởng, cửa chắc lắm ạ! Trung đội trưởng cho chúng em dùng một liều bộc phá, sẽ tung hết.
          Cả nhóm chiến sĩ đồng tình:
    -  Phải đấy! Trung đội trưởng đồng ý đi, chắc kho lương này nhiều thứ ngon lắm, đấy ạ!
          Hoàng cười rồi gật đầu, nhưng vẫn nhắc anh em dùng bộc phá cho cẩn thận.
    -  Trung đội trưởng cứ yên trí, chúng em là lính dùng bộc phá đã có tay nghề rồi mà.
          Một cậu quay lại hỏi các đồng ngũ:
    -  Bộc phá đâu?
    -  Bộc phá đây, có ngay!
          Một anh khác nhanh nhảu đưa đến một thỏi bằng bánh xà phòng thơm, nói:
    -  Thỏi này cũng đủ sức công phá cả căn nhà vừa vừa đấy!
    -  Đưa cho thằng Lãm nó nổ.
          Nói rồi, anh ta quay sang hỏi một chiến sĩ tên là Lãm:
    -  Bằng này đủ chứ?
    -  Ừ! Thoải mái rồi, không nên dùng quá lớn.
          Lãm là lính trinh sát của Tiểu đoàn 16, đi cùng dẫn đường cho trung đội súng máy cao xạ 12ly7 của Hoàng vào trận đánh này. Cậu ta có khuôn mặt bé choắt và đen nhẻm. Lãm cầm miếng bộc phá từ tay người chiến sĩ nọ, tiến vào gần cửa sắt căn nhà hầm gài ngòi nổ. Gài xong, cậu ta hét các chiến sĩ đang vây quanh mình:
    -  Tất cả tránh ra xa, tìm chỗ nấp đi. Chuẩn bị cho bộc phá nổ!
          Hoàng và các chiến sĩ lùi lại. Người thì nhảy xuống giao thông hào đã đào sẵn của địch, một số khác đến ẩn trong những căn nhà hầm của lính biệt động VNCH trên cao điểm. Lãm châm ngòi bộc phá rồi chạy lại phía sau, nhẩy xuống một chiếc giao thông hào.
          Rầm! Một tiếng nổ long trời. Đất đá và khói đen tóe lên mù mịt. Cánh cửa sắt sập xuống. Khi làn khói đen loãng dần và tan hẳn, mọi người xô đến. Một mảng tường được xếp bằng các bao cát đổ sụp, căn nhà hầm hiện ra. Bên trong nào là những kiện gạo sấy, thịt hộp, các thùng rượu, bia, nước hoa quả, hàng đống thuốc lá Ru bi, Cáp tăng có hình chiến binh ở vỏ bao thuốc.  Loại thuốc này của Mỹ có pha thêm cả chất thuốc phiện, hút say và thơm ngon. Chỉ chuyên cung cấp cho lính.
          Tất cả reo lên:
    -  Khuân ra đi, anh em ơi!
           Đấy là một kho hàng nhiều vô kể, chứa đầy cả một căn nhà hầm lớn. Mấy cậu quay ra cửa, gọi những anh em chiến sĩ bộ binh của Trung đoàn 48 quanh đấy đến.
          Đây chỉ là kho dự trữ – Ở các căn nhà hầm khác của lính, những thứ này cũng nhiều. Anh em bộ đội thỏa sức lấy. Các chiến sĩ mở thịt hộp và bóc những bao gạo sấy ra, nói với nhau:
    -  Chén đã các cậu.
          Tất cả ăn mừng chiến thắng, vui như ngày hội. Lính là thế đấy! Chỉ ít phút trước bom đạn gầm trời, máu đổ. Còn lúc này, họ đang thưởng thức những chiến lợi phẩm của trận đánh.
    -  Đồ Mỹ có khác! Bọn chúng đi đánh nhau mà cũng được cung cấp sướng như thế này? Mà đây là chúng cung cấp cho cả lính của QLVNCH, chứ ở những cứ điểm toàn lính Mỹ và quân đồng minh – Loại lính cậu! Còn được trực thăng thả xuống cả đoàn gái điếm cung cấp cho các sĩ quan. 
         Nói về quang cảnh chung của cụm cứ điểm, sau khi đã toàn thắng – Trên con đường yên ngựa từ Ngọc Bờ Biêng tới Mắt Ngỗng… về đỉnh 1001: Toàn trung đoàn 48 và các đơn vị hỏa lực đi phối thuộc, tiểu đoàn dự phòng của Trung đoàn 52 – Tất cả đều được tung ra để chuyên chở chiến lợi phẩm.
          Họ vận chuyển các kho súng đạn và hàng trăm kiện thực phẩm các loại  về tuyến sau. Người nọ giục người kia nhanh lên! Kẻ ngược, người xuôi như hội ngày mùa.
          Lúc này, trên bầu trời Ngọc Bờ Biêng khá yên tĩnh. Thỉnh thoảng cũng có chiếc máy bay trinh sát OV10 bay vè vè xung quanh. Nó cũng không dám đến gần cao điểm, vì sợ bị bắn. Từ khi chúng kéo cờ trắng đầu hàng, không còn thấy pháo bầy bắn tới. Cũng không thấy có phản lực, máy bay tiêm kích hoặc trực thăng đến oanh tạc nữa – Nhưng Bộ tư lệnh Sư đoàn 320 báo xuống:                                                                                          
          “Tất cả mọi công tác tù hàng binh, thu chiến lợi phẩm, công tác thương binh tử sĩ… phải làm thật nhanh, gọn trong ngày. Theo trên cho biết: rất nhiều khả năng tối hoặc đêm nay, Mỹ sẽ cho B52 đến rải thảm hủy cao điểm”.
          Tuy vậy, các đơn vị vẫn không được chủ quan, đề phòng có máy bay phản lực đến oanh tạc, ném bom thì phải tản ra và trú ngay. Không để bị thương vong, tổn thất thêm. Cho nên lúc này không khí lại càng khẩn trương, rộn ràng.
          Trên nóc căn nhà hầm của tên tiểu đoàn trưởng lính dù Mỹ, ngọn cờ giải phóng vẫn phần phật tung bay trong gió. Còn trên con đương rừng từ cứ điểm về tuyến sau, những dòng người đi – lại vẫn tấp nập. Đó là những chiến sĩ đầy quả cảm trong trận đánh. Người thì vác những quả đạn pháo vàng chóe, kẻ thì mang kiện thịt hộp, có anh gánh cả hai bao tải gạo sấy, những kiện bia, nước ngọt… Giống như một cuộc hành quân của đoàn kiến: con đi về thì chất trên lưng miếng mồi to hơn cả thể xác của nó, con đến thì đi không. Chúng cộc đầu vào nhau, thúc nhau đi nhanh lên! Con nào, con nấy vội vã rảo bước.
     
                                                              *
     
         Như mọi năm vào tháng tư này thường có những cơn mưa dồn dập và dữ dội, nhưng hôm nay trên đỉnh Ngọc Bờ Biêng, bầu trời cao nguyên rất trong sáng. Nắng vàng rực trên khuôn mặt của những chiến binh trẻ tuổi, rạng rỡ sau cuộc chiến thắng. Các đơn vị bộ binh đang hối hả giải quyết chiến lợi phẩm. Họ còn củng cố lại đội hình, bổ xung quân số và đạn dược, chuẩn bị cho trận chiến mới.
          Vào lúc giữa trưa, hai vị trung đoàn trưởng gặp nhau trên cao điểm vừa được giải phóng. Ông trung đoàn trưởng E48 là một người thấp bé, có giọng nói lơ lớ người miền Trung. Ông là một sĩ quan trưởng thành từ trong chiến tranh. Chiến trường đã rèn đúc cho ông đức tính quả cảm và linh hoạt.
          Bên cạnh ông là một người đàn ông to lớn, trông hơi dữ - Đó chính là viên trung tá, trung đoàn trưởng trung đoàn pháo E40. Ông có nước da đỏ tía như da gà chọi. Đôi lông mày rậm nhíu lại như một chóp nón, úp lên đôi mắt thành một hình tam giác, hai cạnh kéo dài về hai bên.
          Mắt đăm đăm nhìn về phía Thị trấn Tân Cảnh, trung đoàn trưởng pháo E40 nói với trung đoàn trưởng E48:
    -  Chiến sự của toàn mặt trận diễn biến nhanh quá! Khi ta chiếm được Ngọc Bờ Biêng thì ở Đắc Tô – Tân Cảnh, quân chủ lực của ta đã đánh tan tành vành đai ngoài, giờ đang tràn vào trung tâm của Sư đoàn 42 QLVNCH trong thị trấn rồi.
     -  … và anh đã hụt mất một miếng mồi ngon chứ gì?
          Viên trung đoàn trưởng bộ binh nói thế rồi phá lên cười. Trông ông nhỏ thó mà tiếng nói thì sang sảng. Trung đoàn trưởng pháo cười theo.
    -  Kể cũng tiếc thật! Cả một kho đạn pháo lớn thế kia…
    Ông đưa tay chỉ về phía kho đạn pháo của địch trên cao điểm, giải thích:
    -  … với hàng trăm viên đạn pháo ấy mà được nã vào các cứ điểm trong Tân Cảnh, như kế hoạch ban đầu của Bộ tư lệnh Mặt trận B3… mới gọi là sướng tay! Giờ thì quân bộ binh của ta đang tràn vào bên trong thị trấn, không bắn được.
          Viên trung đoàn trưởng pháo khẽ thở dài có vẻ tiếc nuối:
    -  Ta mà chiếm được cứ điểm này nhanh thêm chút nữa?
         Với giọng vui vẻ pha chút hài hước, viên trung đoàn trưởng E48 nói:
    -  Nhưng báo cáo ngài trung đoàn trưởng pháo: Ngài cũng thấy là, ta đã chiếm được Ngọc Bờ Biêng này, nhanh hơn cả yêu cầu của Bộ tư lệnh B3 rồi?
          Trung đoàn trưởng pháo E40 xác nhận:
    -  Đúng thế!... và ở Tân Cảnh, quân chủ lực đánh vào còn nhanh hơn cả ta. Dù sao thì đó cũng là điều đáng mừng.
    -  Thế anh định xử dụng những khẩu pháo kia, thế nào?
          Viên trung đoàn trưởng bộ binh hỏi. Cả hai ông trung đoàn trưởng đều quay lại nhìn. Một trận địa có đến sáu khẩu pháo lớn 100ly của Mỹ đặt trên cao điểm A, mà Trung đoàn 48 vừa chiếm được. Những khẩu pháo nước thép trên nòng vẫn còn sáng bóng.
          Lúc này tại trận địa pháo đó, các chiến sĩ pháo thủ E40 đã vào thay thế. Họ đang ở trong vị trí, chờ lệnh của ông trung đoàn trưởng pháo, sẵn sàng nổ súng.
          Viên trung đoàn trưởng pháo E40 nói:
    -  Tôi đã báo cáo về Bộ tư lệnh B3: vì bộ đội ta cũng không khuân chúng đi theo được, nên sẽ cho trút tất cả kho đạn pháo 100ly kia vào Thị xã Kon Tum.
          Nói rồi, ông quay người về phía bộ phận thông tin, vô tuyến ra lệnh:
    -  Hãy báo cáo Ban chỉ huy mặt trận: 5 phút nữa, Trung đoàn 40 sẽ cho pháo bắn!
          Ông nói tiếp với trung đoàn trưởng E48:
    -  Không kịp đánh vào Thị trấn Tân Cảnh thì ta rót vào Thị xã Kon Tum, để uy hiếp chúng. Cũng là bàn đạp dọn đường trước cho bộ đội, sắp tới sẽ tiến công giải phóng thị xã.
          Viên trung đoàn trưởng E48 nhìn đồng hồ, nói với trung đoàn trưởng pháo:
    -  Vẫn đúng giờ qui định, chúng ta sẽ cùng hành quân tiến về Đắc Tô – Tân Cảnh, chứ anh?
    -  Không có gì thay đổi.
          Trung đoàn trưởng pháo nói: “Ta so lại đồng hồ cho thống nhất.”. Cả hai ông trung đoàn trưởng đưa cánh tay đeo đồng hồ sát lại gần nhau, lấy lại giờ cho khớp. Viên trung đoàn trưởng pháo nhìn chiếc đồng hồ vỏ mạ crôm đen bóng trên cánh tay hộ pháp của mình lần nữa, rồi nói:
    -  Bây giờ chúng ta sẽ chứng kiến, trận đánh thứ hai trong ngày.
          Ông quay hẳn người về phía trận địa pháo 100ly, giơ cánh tay phải lên ngang mặt ra hiệu lệnh:
    -  Bắn!
          Cả sáu khẩu pháo đồng loạt nổ chói tai, khói mịt mù trận địa. Các pháo thủ, người thì điều chỉnh nòng pháo cho đúng cự ly, tầm… kẻ lắp đạn, rộn rã như một công binh xưởng vậy.
          Những chiến sĩ ở xung quanh cao điểm ùa đến. Họ vây quanh các khẩu pháo vẫn liên tục nổ ròn rã về phía Thị xã Kon Tum. Các xạ thủ của trung đoàn pháo 40 đang thực hành một chiến trận đầy khí thế hào hùng.
          Người trung đoàn trưởng bộ binh giơ tay bắt thật chặt vị trung đoàn trưởng pháo. Ông nói:
    -  Giờ tôi phải về Ban chỉ huy để tổ chức lại đội hình của trung đoàn. Đúng giờ xuất phát, anh cứ cho trung đoàn pháo tiến về Tân Cảnh, chúng tôi lập tức sẽ hành quân tiếp theo.
          Nói rồi, viên trung đoàn trưởng E48 rảo bước đi về phía Mắt Ngỗng.
          Thắng lợi  trận đánh Ngọc Bờ Biêng có ý nghĩa rất to lớn trong chiến dịch Bắc Tây Nguyên 1972: Đã tạo thế để QGP đồng loạt tấn công các cứ điểm Ngọc Rinh Rua, Ngọc Tu Ba, Kleng… Bởi vậy, không chỉ Ngọc Bờ Biêng thắng lớn, mà từ phía các cụm cứ điểm khác ở phía Bắc Tây Nguyên, chung quanh Thị xã Kon Tum báo về… chiến thắng đều vang dội.
          Sau đó, QGP sẽ dồn lực tràn về giải phóng Đắc Tô – Tân Cảnh. Tiến tới tập trung lực lượng đánh vào Thị xã Kon Tum cùng với Buôn Ma Thuột, là những căn cứ quan trọng, vững chắc nhất của QLVNCH và Mỹ cố thủ ở Tây Nguyên này.
          Đánh Ngọc Bờ Biêng là QGP đánh ngay vào sào huyệt, cứ điểm kiên cố của địch – làm cho Mỹ và chính quyền Sài Gòn lúng túng, đi hết thất bại này đến thất bại khác. Đó chính là sự mở đầu cuộc phản kích của Quân đội nhân dân Việt Nam – Tạo thế tiến công phát triển, bàn đạp cho sự thắng lợi của chiến dịch toàn miền – Buộc Mỹ phải ngồi vào bàn thương lượng, đàm phán ở Hội nghị Pa Ri.
         Ngọc Bờ Biêng là một trong những trận đánh rất ác liệt, nhưng thắng lợi ròn rã - Là những kỉ niệm máu lửa trong đời một chiến binh... sau này Hoàng còn nhớ mãi.
     
     
                                    HẾT TẬP MỘT
     
     
    nhanvan
     
    #32
      Nhân văn

      • Số bài : 507
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 08.12.2007
      • Trạng thái: offline
      Re:Tiểu thuyết 2 tập: CHIẾN TRANH VÀ TÌNH YÊU - Phạm Ngọc THái 16.09.2020 13:46:51 (permalink)
       
       
       
       
       
                                          PHẠM NGỌC THÁI
       
       
       
       
       
                    CHIẾN TRANH
                    và TÌNH YÊU
       
                                                                                Tiểu thuyết
       
                                                                 Tập II
       
       
       
       
                                                   NHÀ XUẤT BẢN HỒNG ĐỨC 2020


       

       
       

       Nhà văn Phạm Ngọc Thái thời còn chiến tranh
       



       
      <bài viết được chỉnh sửa lúc 16.09.2020 13:49:17 bởi Nhân văn >
      nhanvan
       
      #33
        Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
        Thay đổi trang: < 123 | Trang 3 của 3 trang, bài viết từ 31 đến 33 trên tổng số 33 bài trong đề mục

        Chuyển nhanh đến:

        Thống kê hiện tại

        Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

        Chú Giải và Quyền Lợi

        • Bài Mới Đăng
        • Không Có Bài Mới
        • Bài Nổi Bật (có bài mới)
        • Bài Nổi Bật (không bài mới)
        • Khóa (có bài mới)
        • Khóa (không có bài mới)
        • Xem bài
        • Đăng bài mới
        • Trả lời bài
        • Đăng bình chọn
        • Bình Chọn
        • Đánh giá các bài
        • Có thể tự xóa bài
        • Có thể tự xóa chủ đề
        • Đánh giá bài viết

        2000-2020 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9