Kiểu:
Xin chào !

 THƠ

Thay đổi trang: 12 > | Trang 1 của 2 trang, bài viết từ 1 đến 15 trên tổng số 22 bài trong đề mục
Tác giả Bài
DANGPHONGNG

  • Số bài : 23
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 01.09.2021
  • Trạng thái: offline
THƠ 01.09.2021 12:12:41 (permalink)
0
HUẾ TRONG NIỀM NHỚ
Đứng giữa Huế mà lòng buồn vời vợi,
Kẻ qua người lại nhộn nhịp tưng bừng.
Chỉ riêng mình nước mắt rưng rưng,
Bởi thấy ai cũng mang mặt nạ.
Buổi trưa hè nắng lên oi ả,
Xuôi ngược đường đời mấy cuộc bể dâu.
Cây cỏ xanh tươi rồi lại đổi màu,
Năm với tháng ngày đêm lui tới.
Bên kia bờ sông ai người đứng đợi,
Con đò nào cháy hết ruột gan.
Nhớ một mùa xuân khói lữa điêu tàn,
Thân xác người gom chất thành nhiều hố.
Trăm vạn lần bước đi trên phố,
Bìết  làm sao tìm lại dấu chân xưa.
Trời cứ đổi thay sáng nắng chiều mưa,
Như em bé chợt cười chợt khóc.
Nhớ Huế năm xưa khi còn đi học,
Lũ bạn bè một thuở bên nhau.
Bây gìờ già đầu vẫn còn gọi mày tau,
Ôi tình bạn thật là chân chất.
Xứ Huế mùa đông mưa dầm gió bấc,
Lạnh cóng người nhưng ấm tình thương.
Thầy trò bên nhau vui chốn học đường,
Vẫn năm tháng miệt mài cùng sách vở.
Huế bây giờ còn trong nỗi nhớ,
Sân trường phơi xác phượng mùa thi.
Dấu chân người một thuở ra đi,
Kỷ niệm chạy về theo dòng nước mắt.
Ôi Huế của ta sao buồn che mặt,
Còn thấy đâu bóng dáng người em thơ.
Giờ tan học em đứng ngẩn ngơ,
Trước cổng trường chờ người yêu đến đón.
Dòng Hương giang với loài cỏ mọn,
Đã mấy lần con nước đổi thay.
Trường tiền kia hờ hững đêm ngày,
Kẻ qua người lại nghiêng mình soi bóng nước.
Bao vết hằn tuổi thơ sao đếm được,
Tủi hờn chi lặng lẽ bước âm thầm.
Bây giờ đây còn lại những dư âm,
Nỗi nhớ thương của một thời quá khứ.
ĐĂNGPHONG
 
r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 12.09.2021 01:48:51 bởi Ct.Ly >
 
#1
    DANGPHONGNG

    • Số bài : 23
    • Điểm: 0
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 01.09.2021
    • Trạng thái: offline
    Re:THƠ 01.09.2021 12:48:54 (permalink)
    0
    KÝ ỨC HỒI SINH
     
    Nghe em nói lời chân tình thuở ấy,
    Ôm yêu  thương đem trải lót trong lòng.
    Những ký ức vừa hồi sinh trở dậy,
    Ánh nắng chiều rơi nhẹ cuối dòng sông.
     
    Bao nỗi nhớ viễn du từng con phố,
    Cuốn hút thời gian lớp bụi phong trần.
    Xao xuyến hồn, thuyền thơ trên bến đỗ,
    Trôi chảy hoài cho mòn mỏi tấm thân.
     
    Từng cơn sóng tròn xoe đôi mắt biếc,
    Đẩy thuyền thơ theo cuộc sống lênh đênh.
    Em ngày ấy lặng thầm đi biền biệt,
    Mang theo mình bao nuối tiếc buồn tênh.
     
    Nếu không phải một lần va chạm mạnh,
    Ly rượu mời sao vỡ vụn trên tay?
    Bàn tiệc long lanh thủy tinh từng mảnh,
    Và đục ngầu bao giọt nước nồng cay.
     
    Chia tay nào cũng đớn đau phiền toái,
    Tiễn đưa nào cũng đầy dẫy buồn thương.
    Em bước đi sao quay đầu nhìn lại,
    Nặng lòng ta chỡ nỗi nhớ miên trường.
    ĐĂNGPHONG 
     
     
     
     
    #2
      DANGPHONGNG

      • Số bài : 23
      • Điểm: 0
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 01.09.2021
      • Trạng thái: offline
      Re:THƠ 01.09.2021 12:54:03 (permalink)
      0


      •                                                                            MÃI ĐẾN NGÀN SAU  

      Nỗi nhớ nỗi thương cứ chất đầy
      Nắng vàng tràn ngập tuổi thơ ngây
      Cảnh cũ người xưa đâu rồi nhỉ
      Sao chỉ mình ta đứng nơi đây
      Nhớ một mùa thu buổi tiễn đưa
      Sân ga sáng  sớm lất phất mưa
      Bóng em chảy dài theo năm tháng
      Suốt cả đời tôi em biết chưa
      Thuở ấy em còn nhớ hay không
      Gió thu run rẩy dậy trong lòng
      Em đi biền biệt phương trời lạ
      Để một mình ai kia đứng trông
      Nhạc lòng đang trổi khúc cô liêu
      Âm vang thoang thoảng vị hương yêu
      Bao đêm thao thức đời phiêu bạt
      Ai đã vì ai thương rất nhiểu
      Trăng sáng soi đường tôi bước đi
      Cúi đẩu hồi tưởng buổi phân ly
      Tim côi chợt lạnh như băng giá
      Không biết lòng ai đang nghĩ gì
      Tôi nhớ lần đầu bếp lửa rơm
      Đôi má hồng lên em nấu cơm
      Ánh mắt cả một trời sao sáng
      Bờ vai chảy xuống suối huyền thơm
      Lần đó hai ta đứng bên nhau
      Nghe như vũ trụ đổi sắc màu
      Thời gian xa cách không quên được
      Bấy giờ vả mãi đến ngàn sau
      ĐĂNG PHONG
       
       
       

       
       
      #3
        DANGPHONGNG

        • Số bài : 23
        • Điểm: 0
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 01.09.2021
        • Trạng thái: offline
        Re:THƠ 02.09.2021 00:28:03 (permalink)
        0
        VẦN THƠ TÍM
         
         
        XUÂN THƯƠNG NHỚ NGƯỜI YÊU NƠI VIỄN XỨ
        CHÉP VẦN THƠ DỒN TỤ ẨN TRONG LÒNG
        TRAO ANH ĐÓ TRĂM NĂM TÌNH KHÔNG TRỌN
        TIẾNG HÁT NGƯỜI ĐANG ĐỨNG Ở BÊN SÔNG
         
             XUÂN đến rồi đây anh biết không,
                        THƯƠNG người khắc khoải lệ tuôn dòng.
        NHỚ anh em chép vần thơ tím,
              NGƯỜI ấy bây giờ có đứng trông?
        YÊU anh từ thuở mới mười ba,
                                                       NƠI đây hương ấm ánh trăng ngà.
                   VIỄN khách có thấy lòng quạnh vắng,
                                                       XỨ người có gọi tiếng sơn ca?    
         
         CHÉP nốt tâm tình trao cố nhân,
                VẦN thơ còn nặng nỗi bâng khuâng.
           THƠ buồn mang mác lòng se thắt,
             DỒN mãi trong tim tiếng gọi thầm.
          TỤ đìểm trời mây mỏi cánh chim,
        ẨN nương theo gió biết đâu tìm.
                        TRONG xanh dòng suối buồn thương nhớ,
         LÒNG nặng u hoài đốt cháy tim.
         
                 TRAO hết niềm thương đến với nhau,
                                                      ANH đi xa vắng gởi ngàn sau.
          ĐÓ đây thầm lặng mà xao xuyến,
            TRĂM đắng ngàn cay đã đổi màu.
              NĂM tháng vời xa gợi nhớ thương.
                  TÌNH đi biền biệt khắp muôn phương.
               KHÔNG vương màu aó tóc buồn rũ,
            TRỌN kiếp lưu đày biệt cố hương.
         
                   TIẾNG hát mềm thương chưa vắng xa,
        HÁT lên khúc nhạc của lòng ta.
         NGƯỜI về sưởi ấm dòng thơ cũ,
           ĐANG tấu niềm đau nỗi nhớ nhà.
            ĐỨNG trước lâu đài của thế nhân,
        Ở đâu cũng lắm bụi phong trần.
             BÊN kia dòng suối người than thở,
            SÔNG trắng đôi bờ lạnh gót chân.
        ĐĂNGPHONG
         
         
         
        #4
          DANGPHONGNG

          • Số bài : 23
          • Điểm: 0
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 01.09.2021
          • Trạng thái: offline
          Re:THƠ 03.09.2021 05:28:12 (permalink)
          0
          CUNG ĐÀN TƠ VƯƠNG
          Em ngồi xoải mộng mơ màng.
          Tay tiên nắn nót cung đàn tơ vương.
          Em ngồi trải gói sầu thương,
          Rong rêu sỏi đá vô thường nắng mưa.
          Em ngồi tựa chốn song thưa,
          Bọt bèo một chút hương thừa dâng dâng.
          Đường mây xuôi lối cõi trần,
          Trông xa vời vợi ngại ngần chim bay.
          Thương thương nhớ nhớ vơi đầy,
          Trắng tay tiên nữ một ngày có không.
          Lặng nghe thổn thức nỗi lòng,
          Tình yêu thuở ấy thiệp hồng cho ai.
          Đong đưa ngày tháng trôi dài,
          Bụi mờ còn vướng gót hài ngày xanh.
          Chắt chiu mộng mị cùng anh ,
          Để cho cơn gió vờn quanh mây buồn.
          Đôi dòng lệ thắm trào tuôn,
          Nghe như tiếng gọi đầu nguồn sóng xao.
          Sóng lòng cuồn cuộn dâng cao,
          Khôn ngăn nỗi nhớ ngọt ngào môi hôn.
          Thương anh nát cả tâm hồn,
          Nhớ anh ,em nhớ dập dồn lối đi.
          Em ngồi đếm bước xuân thì,
          Còn nghe thoang thoảng chút gì kiêu sa.
          Còn nghe réo gọi trong ta !
          ĐĂNG PHONG
           
           
           
          #5
            DANGPHONGNG

            • Số bài : 23
            • Điểm: 0
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 01.09.2021
            • Trạng thái: offline
            Re:THƠ 05.09.2021 08:41:52 (permalink)
            0
                             DẤU VẾT ĐẰNG SAU
             
                 Xin giã từ tuổi thơ nhiều kỷ niệm,
                 Đêm lạnh lùng ôm thương nhớ vào tim,
                 Nghe buồn rơi khi đã moỉ chân tìm,
                 Nghe nhịp bước theo hồn anh gió cuốn
            .
                 Anh trở về mùa xuân sầu cúi xuống,
                 Aó học trò len lén vội bay qua,
                 Tay em thơm mùi giấy ướp bằng hoa,
                 Đôi mắt ngọc làm quen dòng chữ nhỏ
            .
                 Em thẫn thờ nghe suối tình mở ngõ
                 Những ước mơ vùng trí tưởng mù khơi,
                 Tóc em thơm tầm tay níu xa vời
                 Anh để lại sau lưng nhiều dấu vết.
             
                 Thép súng hành quân ,con đường mỏi mệt
                 Rừng núi buồn khe khẽ gọi tên ai,
                 Cho lớn lên trong trí những lâu đài ,
                 Cho mộng tưởng,tròn xe ngày tháng cũ.
             
                 Đêm tiền đồn, đèo heo gió hú
                 Xót xa nhiều cho cuộc chiến quê hương.
                 Đốt tâm tư bằng nỗi nhớ miên trường,
                 Xin hờn tủi đừng gầy thêm sỏi đá.
                                                                     
             
                                                            ( ĐĂNG PHONG)
             
              r
            <bài viết được chỉnh sửa lúc 12.09.2021 02:15:54 bởi Ct.Ly >
             
            #6
              DANGPHONGNG

              • Số bài : 23
              • Điểm: 0
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 01.09.2021
              • Trạng thái: offline
              Re:THƠ 11.09.2021 07:52:59 (permalink)
              0
              CHUYỆN TÌNH TRẦN THẾ.
              Tuyết một điểm nằm trong lò lửa.
              Ngàn năm ta cứ mãi trông chờ.
              Em như cánh chim trời phiêu lãng ,
              Ta ngồi đáy giếng để làm thơ.
               
              Lần đó em không hề hé miệng,
              Dù yêu ta em vẫn để trong lòng.
              Ta thương em cũng chưa từng dám nói,
              Rồi một ngày em cất bước sang sông.
               
              Đến thăm em mà lòng buồn chi lạ.
              Đến thăm ta em chẳng nói nên lời.
              Thương nhau ngút ngàn chuyện tình trần thế.
              Mãi bây giờ lòng vẫn thấy chơi vơi.
               
              Em yêu ta trắng như trang giấy,
              Ta thương em tha thiết vô bờ.
              Mãi lủi thủi bên cuộc đời trong đục,
              Nói cho cùng vẫn là chuyện ước mơ.
              ĐĂNGPHONG
               
               
               
               
               
               
              #7
                DANGPHONGNG

                • Số bài : 23
                • Điểm: 0
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 01.09.2021
                • Trạng thái: offline
                Re:THƠ 11.09.2021 07:59:08 (permalink)
                0
                ĐÊM TIỀN ĐỒN
                Mình nằm đây với núi rừng thương nhớ,
                Đêm tiền đồn mưa gíó lạnh trong tim.
                Linh hồn đi hoang mòn mỏi kiếm tìm
                Nghe rơi xuống phiến buồn tình chưa mới.
                Em bây giờ có hay mình mong đợi,
                Mượn khói mù thuốc lá bủa vây quanh,
                Mượn sao đêm làm đóm lửa trung thành,
                Để sưởi lại lòng nầy cho bớt khổ.
                Mình nằm đây nghe lá rừng trút đổ,
                Nghe trong lòng thổn thức gọi tên ai.
                Xin cô đơn xin băng giá thôi dài,
                Quàng áo lính tầm tay còn quá ngắn.
                Ước vọng băng mình trôi về biển mặn,
                Con đường dài thẳng tắp chạy sau lưng.
                Mình yêu em nhưng chưa nói đã dừng,
                Bởi giày hành quân cứ mòn vệt đế.
                Hoài niệm vời xa mấy lần kể lể,
                Già nua rồi chưa ôm kín quân trang.
                Vòng tay đơn theonăm tháng phũ phàng,
                Chắp nối lại cho em dòng chữ nhỏ.
                (ĐĂNGPHONG)
                (1969)
                 
                 
                #8
                  DANGPHONGNG

                  • Số bài : 23
                  • Điểm: 0
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Từ: 01.09.2021
                  • Trạng thái: offline
                  Re:THƠ 11.09.2021 08:03:36 (permalink)
                  0
                  ĐẾN VỚI HUẾ
                  Cầu Trường tiền hỗn loạn xe qua lại,
                  Huế tất bật,mang mặt nạ đi về.
                  Đến với Huế mà nghe lòng rưng rức,
                  Nỗi lạc loài,xa vắng kéo lê thê.
                   
                  Nước sông Hương không xanh như ngày trước,
                  Con đường kia áo trắng đã phai màu.
                  Trên phố cũ với dòng người bịt mặt.
                  Huế còn đây ,canh cánh một niềm đau.
                   
                  Huế trong ta nhưng ta không trong Huế.
                  Huế đổi màu ,nhiều khách sạn chênh vênh.
                   Đôi mắt ấy đã mang nhiều ngấn lệ.
                  Con thuyền kia trên đầu sóng lênh đênh.
                   
                  Vòng tay Huế rã rời ôm mặt khóc.
                  Ôi! buồn thương qua bao cuộc phế hưng.
                  Chợt nhớ đến tuổi đời còn đi học,
                  Lòng se lại và nước mắt rưng rưng.
                  ĐĂNGPHONG(Ngày về thăm Huế 16-5-07)
                   
                  .
                   
                   
                  #9
                    DANGPHONGNG

                    • Số bài : 23
                    • Điểm: 0
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Từ: 01.09.2021
                    • Trạng thái: offline
                    Re:THƠ 11.09.2021 08:08:28 (permalink)
                    0
                    ĐÔNG VỀ,MẸ TRẮNG ĐỜI TRÔNG
                     
                    Đông về lạnh gió mưa bay,
                    Âm thầm nhẩm đếm tháng ngày xa xưa.
                    Buồn rơi theo giọt nước mưa,
                    Tím trong lòng giấy vẫn chưa phai màu.
                     
                    Buông cầm từ thuở bên nhau,
                    Huế ơi là Huế,nhớ nhàu trang thơ.
                    Nghe xao xuyến nỗi bơ thờ,
                    Nghe lòng dậy sóng vổ bờ thuyền nan.
                     
                    Đông về,Huế trắng màu tang,
                    Gió mưa,mưa gió bạt ngàn thiên thu.
                    Non non,nước nước bụi mù,
                    Thương vòng tay mẹ tiếng ru ạ ơì.
                     
                    Thuyền nan còn mãi chơi vơi,
                    Bềnh bồng sóng gió ngoài khơi chưa về.
                    Mẹ già chiếc bóng hồn quê,
                    Tối tăm lặng lẽ tái tê cõi lòng.
                     
                    Tóc chiều bạc,trắng đời trông,
                    Thương con từ lúc lọt lòng trần ai.
                    Trở trăn thao thức đêm dài,
                    Ấm đời con trẻ miệt mài nâng niu.
                     
                    Vẳng nghe đồng vọng chuông chiều,
                    Mịt mù xa vắng diễm kiều dòng Hương.
                    Huế còn nặng nỗi niềm thương,
                    Nội thành ủ rũ bờ tường rêu phong.
                     
                    Đông về,mẹ trắng đời trông!
                    ĐĂNGPHONG
                     
                     
                     
                     
                     
                    #10
                      DANGPHONGNG

                      • Số bài : 23
                      • Điểm: 0
                      • Điểm thưởng : 0
                      • Từ: 01.09.2021
                      • Trạng thái: offline
                      Re:THƠ 11.09.2021 23:54:57 (permalink)
                      0
                      BÀI THƠ QUÊ HƯƠNG
                      Bài thơ quê hương tràn đầy nước mắt,
                      Ôi cuộc tình xa mãi còn xa.
                      Mấy mươi năm rời bỏ quê nhà,
                      Sông bến cũ lủy tre làng rợp bóng.
                      Nhớ quá đồng quê buổi chiều gió lộng,
                      Bác nông phu cần mẫn dắt trâu cày.
                      Áo vải thô không che kín đôi tay,
                      Thân lực lưỡng với làn da rám nắng.
                      Nơi xóm nhỏ mẹ quê ngồi yên lặng,
                      Nhớ đàn con đi lính trận chưa về.
                      Quê mình nghèo vì nặng khói sơn khê,
                      Ánh hỏa châu từng đêm chiếu sáng.
                      Rồi một ngày kia giặc tràn lên xóm cạn,
                      Chúng hung hăng dày xéo quê mình.
                      Nhà cửa ruộng vườn phố xá rung rinh,
                      Dân khiếp sợ ngược xuôi tìm lối thoát.
                      Triệu người lầm than, triệu người luân lạc,
                      Triệu kẻ lưu đày, triệu kẻ vong thân.
                      Tiếng đau thương vang dậy khắp xa gần,
                      Lắm kẻ bỏ xác rừng sâu không bia mộ.
                      Trên biển cả dạt dào sóng vổ,
                      Bao thuyền ghe theo đệnh mệnh nổi trôi.
                      Từ bỏ quê hương mặc bão táp dập vùi,
                      Mặc hải tặc,ngậm ngùi tìm đất mới.
                      Hai chữ tự do quyết tâm tìm tới,
                      Dù gian nguy lòng vẫn không sờn.
                      Không có tự do thà chết còn hơn,
                      Lời tâm nguyện đã thành sự thật.
                      Xác người nổi trôi ngút ngàn chất ngất,
                      Mẹ Việt- nam nặng chĩu u buồn.
                      Bao cảnh chia lìa lắm lệ sầu tuôn,
                      Mảnh cơ đồ từ nay rách nát.
                      Ôi nỗi nhục vinh con Hồng cháu Lạc,
                      Mấy ngàn năm giữ nước dựng nhà.
                      Biết bao lần bảo táp phong ba,
                      Nhưng chưa bao giờ mất đất mất biển đảo.
                      Thác Bản giốc, ải Nam quan còn trong hư ảo,
                      Hoàng Trường sa Tàu cộng chiếm mất rồi.
                      Mấy chục triệu người đi ngược về xuôi,
                      Ngậm đắng nuốt cay hờn hờn tủi tủi.
                      Thương quá quê mình bờ tre buị chuối,
                      Cây khế sau nhà mấy độ đâm bông.
                      Bao kẻ ly hương tiếng nức dậy trong lòng,
                      Người ở lại làm dân oan réo gọi.
                      Hởi những con người lòng lang dạ sói,
                      Hãy giã từ kiếp sống vong nô.
                      Hãy lìa xa thói ác đạo côn đồ,
                      Quay trở lại với lòng dân tộc.
                      ĐĂNGPHONG(01-01-13)
                       
                       
                       
                       
                      #11
                        DANGPHONGNG

                        • Số bài : 23
                        • Điểm: 0
                        • Điểm thưởng : 0
                        • Từ: 01.09.2021
                        • Trạng thái: offline
                        Re:THƠ 12.09.2021 00:04:15 (permalink)
                        0
                        26 THÁNG 3
                        Hai mươi sáu tháng ba!
                        Bao nỗi xót xa!
                        Bốn mươi năm sau, vết thương còn nhức nhối.
                        Bạn bè chúng tôi tập trung làm tù làm tội,
                        Nỗi oan cừu chất ngất tận mây xanh.
                        Đất nước quê hương, quốc cộng phân tranh ,
                        Hai mươi năm chiến chinh khói lửa.
                        Hai mươi năm,Bắc Nam dân tình lệ ứa,
                        Phaỉ chăng vì chủ nghĩa ngoại lai.
                        Máu xương người ngút ngàn giữa chốn trần ai,
                        Chỉ một lá bài lật úp đánh lừa thiên hạ.
                        Anh ở trong Nam ăn cơm quốc gia,
                        Rồi lại thoát ly ra Bắc thờ ma cộng sản.
                        Mãi đến giờ nầy đành buông tay trả thẻ đảng,
                        Còn gì nữa để nói anh ơi!
                        Mấy mươi năm khói lữa tơi bời,
                        Việt nam quê mình tháng năm khổ lụy.
                        Đốt hết tuổi xuân, dấn thân phi lý,
                        Nấu đậu bằng dây xáo thịt nồi da.
                        Núi rừng trường sơn những buổi chiều tà,
                        Bộ đội cụ hồ, xẻ dọc vào Nam giải phóng.
                        Anh có biết đâu miền nam thân thương trời cao lồng lộng,
                        Phố Sài thành hoa lệ làm sao!
                        Văng vẳng đâu đây những tiếng kêu gào,
                        Dương thu Hương khóc ngất bởi thấy mình bị dối lừa phỉnh gạt.
                        Tháng tư đen, cái nắng đầu hè thịt da ran rát,
                        Thế thái nhân tình thay trắng đổi đen.
                        Hăm sáu tháng ba ai kẻ sang hèn,
                        Bải biển Thuận an hơi nước mặn thấm vào da thịt.
                        Đêm trở về dưới hàng thông gió rít,
                        Chiếc tàu mắc cạn tiếng súng vẫn còn rên.
                        Thời buổi loạn ly cuộc sống bấp bênh,
                        Đường mòn hồ chí minh các anh phơi xác.
                        Và đây bao nhiêu người vùi thân trong cát,
                        Bao nỗi kinh hoàng nghiệt ngã đắng cay.
                        Rồi lại tháng năm kiếp sống đọa đày,
                        Nào vùng Khe sanh hố bom đan như mạng lưới.
                        Bao nhiêu người chết oan tức tưởi,
                        Chốn rừng già Thanh hóa Như xuân.
                        Chốn thâm sơn cùng cốc dãy Hoàng liên sơn,
                        Biết bao trại tù dã man không kể xiết.
                        Ai người ra đi mù tăm hơi biền biệt,
                        Ngọn gió nào còn vướng chút lương tri.
                        Đã mấy lần tử biệt sinh ly,
                        Tiếng khóc than vang trời dậy đất.
                        Những bà mẹ già ôm xác con khóc ngất,
                        Biết bao vợ hiền đầu quấn chiếc khăn sô.
                        Lũ trẻ con chưa hết tuổi ngây ngô,
                        Đã vội tìm cách bán thân nuôi miệng.
                        Ai thấu hiểu cho niềm đau trong cuộc chiến,
                        Ngọn lữa kinh hoàng đốt cả giang san.
                        Mãi bốn mươi năm sau tiếng súng tương tàn,
                        Vẫn còn laị nỗi căm hờn sông núi.
                        Hãy trả lại đây Việt Nam đầy hận tủi,
                        Hởi Lê chiêu Thống Trần ich Tắc tái sinh.
                         Đừng để quê hương tôi mãi mãi điêu linh,
                        Và một ngày kia lọt vào tay Tàu cộng.
                        Hởi dân tộc Việt nam hãy vùng lên dành cuộc sống,
                        Đuổi quân thù ra khỏi quê hương.
                        Hãy nối đuôi nhau cất bước lên đường,
                        Quyết dành lại giang san gấm vóc.
                        ĐĂNGPHONG(26-03-2015) (nhớ ngày mất Huế)
                         
                         
                         
                         
                         
                        #12
                          DANGPHONGNG

                          • Số bài : 23
                          • Điểm: 0
                          • Điểm thưởng : 0
                          • Từ: 01.09.2021
                          • Trạng thái: offline
                          Re:THƠ 12.09.2021 01:06:21 (permalink)
                          0
                           
                           
                          BẠN CŨ HÀM NGHI
                          Trời đông Cali vẫn mưa buồn như Huế,
                          Vẫn sáng sương mù và gió lạnh se da.
                          Bạn cũ tìm nhau tình ấm chan hòa,
                          Cùng ôn lại tuổi đời sách vở.
                          Bạn và tôi chung cùng nhịp thở,
                          Bao niềm vui tuổi trẻ vẫn còn đây.
                          Nhớ quá năm xưa những tấm thân gầy,
                          Trang giấy trắng nghiêng mái đầu chăm chỉ.
                          Trường ấy HÀM NGHI vẫn còn trong trí,
                          Muôn chim trời tung cánh bay cao.
                          Kỷ niệm thân thương đằm thắm ngọt ngào,
                          Thầy yêu, bạn mến tràn dâng trong ký ức.
                          Đêm về sáng trở mình thao thức,
                          Nhớ thuở hàn vi chiếc áo vải thô.
                          Rồi mấy mươi năm lưu lạc giang hồ,
                          Gặp lại bạn bè mái đầu tóc trắng.
                          Có phải cuối đông trời còn vương giọt nắng,
                          Sưởi tâm hồn những kẻ xa quê.
                          Gặp nhau đây tình bạn trở về,
                          Chén rượu vơi đầy giọt mừng giọt nhớ.
                          Đông có lạnh có giựt mình trăn trở,
                          Vẫn ấm tình bạn cũ thân thương.
                          Nhớ buổi chia tay rời khỏi mái trường,
                          Đâu có nghĩ là một lần mất mát.
                          Tháng tháng năm năm bước chân trần lưu lạc,
                          Bên cuộc đời dâu bể bể dâu.
                          Nhắc nhở làm chi thêm trắng mái đầu,
                          Gặp lại bạn cũ mừng vui ta cạn chén.
                          ĐĂNG PHONG(23-12-14)
                           
                           
                           
                          #13
                            DANGPHONGNG

                            • Số bài : 23
                            • Điểm: 0
                            • Điểm thưởng : 0
                            • Từ: 01.09.2021
                            • Trạng thái: offline
                            Re:THƠ 12.09.2021 01:31:17 (permalink)
                            0
                            ĐỌA ĐÀY NĂM CŨ
                            Hãy tìm nhau những người tù tỵ nạn,
                            Trên quê người ta cạn chén mừng vui.
                            Ngày tháng qua nhanh chợt thấy bồi hồi,
                            Khi nhớ lại những đọa đày năm cũ.
                            Đây chốn thâm sơn ,Khe sanh gió hú,
                            Đây miền khô cằn đá sỏi Cồn tiên.
                            Thanh hóa, Nghệ an, Ái tử, Bình điền,
                            Gót chân tù nơi nào cũng biết.
                            Nào đắng cay, nào bi ai thống thiết,
                            Thân phận tù đày đều phải trải qua.
                            Gánh cát mềm vai ruộng muối Hà la
                            Sao quên được những tiếng rên ngày nọ.
                            Nỗi nhọc nhằn, nỗi đau thương còn đó,
                            Ba ra Đô lương trời lạnh cắn răng.
                            Lá cây rừng thay thế chiếu chăn,
                            Rồi lại mỏi chân trèo lên đập Trấm.
                            Chiếc áo len bọc thân chưa đủ ấm,
                            Ruột cồn cào đem đổi lấy bát xôi.
                            Hai đứa chia nhau, đứa đứng , đứa ngồi,
                            Vừa nhai ngấu nghiến, vừa run bần bật.
                            Một số bạn bè đã đi vào lòng đất,
                            Mặt nước chân mây hun hút bóng mẹ già.
                            Chưa một lần được phép làm cha,
                            Nay lại phải đem thân về hóa đá.
                            Biền biệt phiêu du vùng trời xa lạ,
                            Còn gì đâu để nói đến tương lai.
                            Núi rừng thẳm sâu năm tháng miệt mài,
                            Đốt rễ cỏ tranh để tìm vị muối.
                            Môn thục, măng rừng, dẫm mòn khe suối,
                            Con cá đầu nguồn cảm thấy mê say.
                            Rừng núi âm u chẳng biết tháng ngày,
                            Mặt trời ngủ có ai người đánh thức. 
                            Chớp bể mưa nguồn về trong ký ức,
                            Một kiếp lưu đày mục nát tấm thân.
                            Vận nước ngữa nghiêng,thế cuộc xoay vần,
                            Trên đất Mỹ điểm chúng mình hội tụ.
                            Bỏ lại quê hương với bầy giã thú,
                            Lặng lẽ âm thầm tìm cuộc sống bình an.
                            Cố quên đi những cay đắng phũ phàng,
                            Trên chiến trận tay còn ghì thép súng.
                            Nghiệt ngã làm sao cánh chim trời rơi rụng,
                            Hừng hực trong tim tia nắng buổi chiều.
                            Một nửa tâm hồn về dạo chốn cô liêu,
                            Cuộc tiễn đưa không một lời từ tạ.
                             Đã biết bao lần cây rừng thay lá,
                            Hỡi bạn tù tìm lại với nhau nghe!
                            ĐĂNGPHONG(9-25-10)
                             
                             
                             
                             
                             
                            #14
                              DANGPHONGNG

                              • Số bài : 23
                              • Điểm: 0
                              • Điểm thưởng : 0
                              • Từ: 01.09.2021
                              • Trạng thái: offline
                              Re:THƠ 12.09.2021 01:39:58 (permalink)
                              0
                              MỪNG NGÀY HỘI NGỘ
                              Ta trở về đây gặp lại bạn bè,
                              Tay bắt mặt mừng,niềm vui khó tả.
                              Điểm hội ngộ đến từ muôn ngã,
                              Nhưng tấm chân tình luôn gắn bó cùng nhau.
                              Mấy mươi năm,tóc đã đổi màu,
                              Điểm mặt lại coi ai còn, ai mất.
                              Anh còn nhớ nỗi nhọc nhằn chất ngất,
                              Chiếc áo tù vượt suối trèo non.
                              Nóng lạnh thay nhau, ước vọng mỏi mòn,
                              Chén cơm độn có rau rừng môn suối.
                              Cuộc sống đau thương đếm từng ngày tuổi,
                              Cha mẹ già, ngong ngóng đứa con yêu.
                              Vợ dại,con thơ,con phố cũ yêu kiều,
                              Ôi nhung nhớ, đêm nằm uất nghẹn.
                              Năm tháng phôi pha, lòng còn hổ thẹn,
                              Giọt máu đào không giữ được quê hương.
                              Nhớ lại khi xưa,nằm giữa chiến trường,
                              Đối diện quân thù, tay ghì thép súng.
                              Đau đớn thay,cánh chim trời rơi rụng,
                              Đất mẹ thở dài, vận nước chao nghiêng.
                              Thân phận chúng ta không thoát khỏi xích xiềng,
                              Lắm kẻ anh hùng tự mình tuẩn tiết.
                              Ôi chốn lưu đày,dòng sông ly biệt!
                              Thương mẹ già,hun hút bóng thời gian.
                              Thế sự đảo chao cay đắng phũ phàng,
                              Đêm nằm ngủ, gối đầu lên nhung nhớ.
                              Tiếng gọi quê hương đến từng hơi thở,
                              Bên dòng đời mấy cuộc bể dâu.
                              Thời gian trôi đi như nước chãy qua cầu,
                              Mừng bạn cũ gặp nhau ngày hội ngộ.
                              ĐĂNGPHONG(05-11-11)
                               
                               
                               
                               
                              #15
                                Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                                Thay đổi trang: 12 > | Trang 1 của 2 trang, bài viết từ 1 đến 15 trên tổng số 22 bài trong đề mục

                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.

                                Chú Giải và Quyền Lợi

                                • Bài Mới Đăng
                                • Không Có Bài Mới
                                • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                                • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                                • Khóa (có bài mới)
                                • Khóa (không có bài mới)
                                • Xem bài
                                • Đăng bài mới
                                • Trả lời bài
                                • Đăng bình chọn
                                • Bình Chọn
                                • Đánh giá các bài
                                • Có thể tự xóa bài
                                • Có thể tự xóa chủ đề
                                • Đánh giá bài viết

                                2000-2021 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9