NGƯỜI VIẾT THƠ TÌNH HAY NHẤT MỌI THỜI ĐẠI

Thay đổi trang: < 12 | Trang 2 của 2 trang, bài viết từ 16 đến 22 trên tổng số 22 bài trong đề mục
Tác giả Bài
Nhân văn

  • Số bài : 743
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 08.12.2007
  • Trạng thái: offline
Re:NGƯỜI VIẾT THƠ TÌNH HAY NHẤT MỌI THỜI ĐẠI 25.11.2021 17:54:43 (permalink)
 
 
     NGƯỜI CHIẾN SỸ VÀ  HOA PHONG LAN
                                   Tặng người bạn gái thuở thiếu thời
                                     (Bài thơ viết trong chiến tranh)
                      
Sao em không tắm nắng trên đồi
Không gội đầu dưới suối
Quấn làm duyên quanh cành cụt chơ vơ?

Hoa phong lan, em ơi! Có nghe
Ta quen nhau từ độ nào đấy nhỉ?
Nhớ buổi Trường Sơn quí đôi dép cao su
Biết nắng lửa, yêu vành tai bèo nhỏ
Gặp em trên đèo mây hóng gió
Tóc mượt xanh theo hai mùa: Nắng, mưa…

Khi miệng ta quen, đếm nhịp chày giã gạo dưới Ta Ka
Tai ta quen nghe, tiếng đàn t.rưng trên bản Tà Kơi xa réo rắt
Má quen nóng bừng, nâng cần rượu Măng Tôn, Đắc Sút
Mắt quen nhìn nghìn độ lửa đêm sâu

Vẫn hành quân, B52 gầm rít trên đầu
Ta thuộc từng đường xuyên rừng, ra trận
Quen từng đường Đắc Tô, Tân Cảnh
Như quen đường Khâm Thiên - Hồ Gươm (*)

Con sông Pô Kô máu nhuộm đỏ dòng, lòng vẫn trong xanh
Em gái Vân Kiều: Chiếc yếm đơn sơ, thuỷ chung gùi đạn
Ôi, đỉnh Chư Mom Ray bom cày, lửa xém
Lá vẫn rì rào theo ta trọn tuần trăng
Có phải chính nơi này?
Hoa phong lan - Em ơi, quen anh!

Ta lại gọi tên em!
Cái tên quen thân như một người bạn gái
Rất yêu đấy, đứng nhìn không dám hái
Nẻo đường qua ngan ngát hương xa

Ta yêu hoa như yêu bóng trăng ngà
Không thảng thốt, chỉ ngỡ ngàng nhè nhẹ
Em là niềm thương đời chinh chiến ta đi!

Xin em một nhành hoa, cài lên nắp ba lô
Đường chiến trường cuốn bay bụi đỏ
Đường ra trận trải đầy nắng gió
Hãy gắng theo ta vào đồn lửa, đêm nay!

Ta cầm hoa nâng niu trên tay
Em có phải nàng Ngà của chàng trai Kặm Phạ
Sao mịn màng hương trắng, mát đêm sương?
Em có phải nàng tiên thứ bảy trên nương
Sao duyên dáng dễ thương, dễ nhớ?
Em có phải con hươu, con nai dưới buôn ta đó
Mắt huyền trong một bóng sao đêm?

Tên em ta gọi mãi trong tim !
Em đứng đó bốn bề lửa nóng
Em đứng đó dầm mình trong nắng bỏng
Xoã đầu gội lũ Tây Nguyên
Hoa vẫn trắng ngần, nhụy vẫn ngát hương thơm

Bỗng một sớm mai
Khi con chim rừng mới lên tiếng gọi
Ông mặt trời mới vươn vai đứng dậy
Lũ làng đánh cồng, đánh chiêng

Ta bàng hoàng khẽ gọi tên em! 
Hoa đã rụng rồi, còn đâu hương cánh trắng
Mắt khép lại rồi, còn đâu sao ngọc sao kim
Hố bom đào sâu nhói tận trong tim !?

Ta lượm nhánh lan rơi, trồng lên miệng hố bom
Mỗi sớm mỗi chiều, cùng nắng mưa chăm bón
Sự sống trở lại rồi. Hoa phong lan, em ơi! Đẹp lắm
Tất cả hồi sinh trả lại cho ta

Ta yêu hoa, trong tình yêu đất nước bao la
Không rên rỉ nhưng thiết tha say đắm
Mới hiểu tình yêu vẫn gối đầu lửa bỏng
Diệt quân thù, giục bước xông pha!

Ngày mai về
Dẫu không còn trở lại bên hoa?
Hoa phong lan, em ơi! Hãy nhớ
Ta đã mang tình em, từ những tháng năm còn khờ dại
Ngoài chiến trường theo trọn cuộc hành quân
Trong suốt nẻo đường dài, ta vẫn gọi tên em!

                                       Tây Nguyên 1972
                               
(*) Thời gian đó gia đình tôi sống ở phố Khâm Thiên Hà Nội

      TÌNH THƠ GẶP LẠI Ở TÂY HỒ

Em trút lá hay hoa rụng cánh
Nước hồ xanh ngắt cả mùa đông
Hỡi người con gái thời xa vắng
Sớm mai này, anh gặp lại em

Cái tuổi học trò ngủ quên vào gió cát
Sáng Tây Hồ đánh thức lại trong nhau
Xin được đưa em về bến hát
Phơ phơ mây đã bám hai đầu

Nếu có thể, anh sẵn sàng đánh đổi
Cả cuộc đời để lấy lại em
Em vẫn trẻ như hồi thơ dại
Vô tư nhè nhẹ tựa vầng trăng

Anh vẫn ngủ giữa lòng em, em biết đấy!
Tháng năm qua, một cuộc chiến chinh dài
Bao dĩ vãng xanh thềm rêu gió thổi
Lửa bỏng chân trời, xé nát cuộc đời trai

Anh đã đi những miền quê xứ sở
Gặp những con người và những yêu thương
Tình trong trắng, trong lòng không xoá nổi
Bụi thời gian rơi rã xuống tâm hồn

Xin giữ lại xinh tươi thời con gái
Tạo hoá cho mình để mà yêu!
Gặp nhau vẫn biết rồi xa mãi
Xa bao nhiêu càng nhớ bấy nhiêu

Xin giữ lại dấu hoen, trên làn môi nước mắt
Vòm ngực đàn bà lắm lúc có xanh xao
Những kỉ niệm như thu về, lá trút
Ta hôn nhau mưa đẫm trắng hai đầu

Anh lặng lẽ hớp lấy từng sợi nắng
Giọt mưa tuôn hay lệ em rơi?
Tình em thắm hay lòng em rã cánh
Hồ xanh ơi, ướt hết cả đông rồi!

Ba mươi năm, thời gian trôi qua trôi
Anh quì xuống giơ hai tay đón lấy
Những cái lá: Lá xanh, lá vàng
Những cái lá như mầu hoa lửa cháy

Của một đời người con gái đã tàn phai... 
 
 
         CÂY THẦM TIẾC BÓNG

Nàng đi mãi mà không trở lại
Gió bên đường kéo liễu, hát trong mưa
Và mặt nước bi bô lời than thở
Chiều buông rèm, tàn tạ nắng buồn mơ

Anh ngắm liễu bên hồ, càng nhớ bóng
Ai ru mình trong trăng sáng, nép vào anh
Làn da trắng, vòm ngực nàng hưng phấn
Tan tành rồi! Ôi, mộng thuở ái ân

Người đàn bà ra đi, không trở lại!
Để cây thầm tiếc bóng, hoá bơ vơ
Và gió nữa cũng giông cuồng, rồ dại
Hồn thi nhân tan tác giữa hư vô

Đôi mắt đẹp, nàng dịu dàng đong trời biếc
Thân hoa thơm mà lại ủ bão giông
Anh tê dại cõi hồn hoang, biền biệt
Bao sầu tư vương vấn các nẻo đường

Người đàn bà ra đi, không trở lại!
Bãi cuộc đời cát bụi, gió mưa
Hoa sẽ úa, nhị sẽ tàn và lụi
Một đời trôi theo năm tháng xô bồ...
 
 
       DÒNG SUỐI TÌNH XƯA

Dòng suối tình xưa ta trong vắt
Em là gì, ta không gọi được tên?
Ơi, người con gái thời xa lắc
Con tim chiều tà, máu còn chảy quanh em

Ta cúi uống mãi dòng nước ấy
Như con nai ngơ ngác sừng già
Chợt kêu thét, nơi rừng hoang rối loạn
Em đã về như một bông hoa!

Dòng suối tình xưa ta thơm ngát
Gương thiên thai không một vết mờ
Trăng cũ đưa mơ, lòng sao đổ nát
Hương vẫn tràn, môi vẫn dấu ngày xưa

Con trâu cuộc đời - Thời gian con sóc
Đã giẫm tan dòng suối đó mất rồi!
Em có nghe sợi tóc đêm đang đổi khác
Ta bàng hoàng dần hoá bóng ma trơi

Rồi hoảng hốt cả tiếng cười, tiếng khóc
Của chính anh và của chính em
Còn đâu nữa dưới tro tàn tan tác 
Thôi! Ngủ đi em, hồn thiếu nữ xa xăm...
 
 
 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 25.11.2021 18:14:28 bởi Nhân văn >
nhanvan
 
#16
    Nhân văn

    • Số bài : 743
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 08.12.2007
    • Trạng thái: offline
    Re:NGƯỜI VIẾT THƠ TÌNH HAY NHẤT MỌI THỜI ĐẠI 25.11.2021 17:56:44 (permalink)
     
     
         MÁI TÓC CON GÁI
     
    Mái tóc phố màu mây
    Xõa ngang đời con gái
    Em đi lấy chồng rồi!
    Lòng anh buồn biết mấy
     
    Hàng phố người có thấy?
    Những vòm cây đứng thầm
    Chiều hoàng hôn cũng vậy
    Gió như là để tang
     
    Đây bông hoa yêu thương
    Ta ủ vào nỗi nhớ
    Em đã không còn nữa
    Chỉ có sao trên trời
     
    Vầng trăng khuyết, em ơi!
    Giống đời anh cô độc
    Sáng ngày treo tưởng chết
    Hắt hiu và nhỏ nhoi
     
    Em đi lấy chồng rồi!
    Màu hoa xưa trinh trắng
    Tháng năm cùng mưa nắng
    Tóc hoá thành mây bay…
     
     
            THU ĐẾN

    Thu đến, mấy hàng mưa rí rách
    Giọt gianh rơi tình buồn quá đi thôi
    Thu vắng em, gió hiu hắt khắp trời
    Vài sợi tóc đầu anh khe khẽ rụng

    Em đang ngủ bên chồng, hay vẫn thức?
    Có nghe thu ôm ấp các hàng cây
    Chúng cứ bay, cứ bay, cứ bay
    Anh đốt thuốc cháy hoài trong canh vắng

    Thu đến gợi lòng bao dĩ vãng
    Buổi khai thu đã máu chia ly
    Ừ, cứ nhớ! Nhưng em đừng tiếc nhé
    Tình có tan, tình ấy mới lâm ly!

    Anh không biết mình sống hơn hay đã chết? 
    Cả thu xưa lẫn với thu nay
    Thu, thu đến... đau mà tha thiết
    Tình phải tan! Có lẽ, mới đủ đầy?

    Và hỡi tất cả đạn bom quyền lực
    Thật hoài công định bắn phá em ta 
    Vì cao nhất, ta cho là tuyệt mỹ
    Khi chiếc váy xẻ tà, em đã tụt phăng ra…

     
            NGƯỜI CON GÁI SÔNG XƯA
                              Nhớ lại thời chinh chiến qua làng 

    Sông Hồng chảy muôn năm vẫn đỏ
    Bãi ngô non xanh gió chân mây
    Người con gái, anh gặp thời chinh chiến
    Cái buổi qua làng lâu bấy đến nay

    Một làng bé, quanh con nước lớn
    Với quê hương, thầm dịu thuở chiến tranh
    Lòng thôn nữ như vầng trăng tỏa sáng
    Lại trở về, man mác trái tim anh

    Làng em lũy tre xanh bất tử!
    Mới gặp một đêm mà đã thấy thương thương...
    Bóng nhìn anh, mắt theo giờ còn biếc
    Như phù sa cứ bồi mãi khôn cùng

    Lá tre rụng bao mùa, trôi dĩ vãng
    Và quê em, đời sống có nâng cao?
    Người năm ấy, em ơi! Giờ tóc trắng
    Đang bồi hồi thao thiết giữa trăng sao

    Người con gái sông xưa, ơi có biết!
    Một thời trai bão táp cuộc hành quân
    Đêm thành phố nhớ em buồn da diết
    Em bây giờ, có hạnh phúc không em ?
     
     
             MỐI TÌNH KHÔNG BẾN ĐỖ

    Mỗi sáng sáng anh ra hồ dạo bước
    Thấy bóng hình em hắt xa xa
    Anh mới hỏi: Phải chăng nàng đã thức?
    Đêm mộng mơ còn in trên nét mặt nàng kia...

    Cành liễu gió vi vu, lời tình tự
    Thơ anh ru, tiếng khẽ động bên bờ
    Tình yêu đến, tháng năm không có tuổi
    Anh xao lòng thổn thức giữa hư vô

    Tình cũng thể bóng mây qua vô định
    Như phù sa bồi đắp cõi hư không
    Em bé bỏng, đời người rồi vụt biến
    Hạnh phúc sẽ ào đi, trong bể sóng mênh mông

    Mùa xuân gọi, em ơi! Tình ta như lá trúc
    Bay trên không xáo xác giữa màu xanh
    Anh thầm thì vọng gọi tên em
    Bên sóng hồ reo, bâng khuâng nỗi nhớ

    Chân anh bước dưới vuông trời thành phố
    Tán lá bay che rợp bóng cuộc đời
    Mối tình nhỏ líu lo đùa một tí
    Biết đùa rồi mà vẫn máu tim rơi!

    Ôi mối tình không bến đỗ, em ơi!
    Mai anh chết? Nếu khi đời nhắc đến
    Em hãy nói với đời, anh đã từng cảm mến
    Mang bóng hình em trong tim, để đi xa...
     
     
     
     
    <bài viết được chỉnh sửa lúc 25.11.2021 18:18:20 bởi Nhân văn >
    nhanvan
     
    #17
      Nhân văn

      • Số bài : 743
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 08.12.2007
      • Trạng thái: offline
      Re:NGƯỜI VIẾT THƠ TÌNH HAY NHẤT MỌI THỜI ĐẠI 25.11.2021 17:58:45 (permalink)
       
       
                   LỜI HÓT CON CHIM KHÁCH
       
                                        Em trở về với ốc đảo xanh trinh bạch
                                                (Thơ Đinh Thị Hồng Minh)

      Em một mình mang ốc-đảo bỏ đi
      Anh trở lại phố thành nghe gió hú
      Nghe cả lá và hồn đời khẽ vỗ
      Con-tim-buồn hoá trăm mảnh vỡ tan

      Con tim buồn không còn thuộc về anh
      Những mảnh vụn lẫn vào trong cát bụi
      Có một mảnh hoá thành "con chim khách"
      Bay đi tìm bóng lạc giữa vu vơ

      Chầm chậm đừng đi, người con gái của ban sơ
      Anh thả xuống ốc-đảo xanh em, một mối tình nguyên thuỷ
      Mốt mai lỡ đau, nỗi khổ đau của loài tim vỡ
      "Con chim khách" vẫn về để hót ru em!


       
            NẾU CÓ THỂ ĐƯA EM LÊN NÚI

      Anh sẽ từ giã phố phường, có hàng sấu thân quen
      Có rặng me xanh và hồ nước ngọt
      Tìm về chốn hoang vu thanh khiết
      Sống những tháng ngày tha thiết bên em

      Bởi, em ơi! Nơi núi cao rừng thẳm
      Có suối mát thơm, cho em tắm chiều chiều
      Những đêm trăng trong rừng vắng
      Chỉ có chúng mình thoả sức yêu nhau

      Dẫu phố xá văn minh, anh chẳng tha thiết nữa
      Cuộc sống đua tranh, không thiếu lọc lừa
      Năm tháng trôi qua, đời người ngắn ngủi
      Về với rừng đi em? tình ta mãi thiên thu…

      Anh đã quá nửa đời nơi đô thị
      Sự phù hoa phù phiếm cả thôi mà
      Chỉ có em là đáng quí
      Chỉ có thương nhau, hạnh phúc thực đời ta!

      Anh sẽ bỏ tất cả ra đi! Không hối tiếc
      Dành những ngày vui trọn vẹn bên em
      Bông hoa trắng trinh, tựa thiên thai tinh khiết
      Khi em khoả thân, đẹp hơn cả thiên thần
       
       
             THẾ GIỚI NÀNG 
                   
      Những giờ khắc êm đềm trăng sáng
      Trong bài ca nàng hát mãi không thôi
      Đêm buông xuống, sao trời toả rạng
      Ánh mắt xôn xao, thân tuyết nàng trôi...

      Ôi, thăm thẳm không gian vô tận
      Sóng hồ chao dòng nước lặng lờ
      Xin dừng lại những tháng năm bất tận
      Cát bụi cũng hoá băng, trong đôi mắt nàng mơ

      Khi nàng diễn đôi bầu, trắng tinh mặt nguyệt
      Tội ác cũng run lên, bóng tối hết yêu ma
      Dường như cả đất trời chấp chới
      Để hồi sinh một thế giới, thật lạ xa                          

      Những giây phút sống bên nàng bất tử!
      Hồn trôi trong vũng nguyệt đẫm sao sa
      Ta tưởng tượng nàng đẩy lùi toàn thế giới
      Khi giữa ngân hà nàng cởi váy nàng ra…                                       
       
       
               ĐỘNG THIÊN THAI CỦA EM
                            Ró ràng trong ngọc trắng ngà
                         Dày dày sẵn đúc một tòa thiên nhiên
                                         (Nguyễn Du)
       
      Em đưa anh vào trong “Động thiên thai”
      Đôi sườn núi bên, như hai vầng trăng khuyết
      Ríu rít bướm đàn, thì thào em hát
      Bản tình ca muôn thuở giống nòi
       
      Em ngước nhìn anh, ánh mắt sáng ngời
      Con chim hót vang trời. Cánh rừng xanh tốt
      Không rậm rạp um tùm, động em thoáng mát
      Hòn núi nhỏ chon von, mặt trời đỏ mọc bên trong
       
      Em là Nàng công chúa của lòng anh
      Một lãng tử độc hành, trên đường thiên lý
      Đi qua thôn hương, gặp người ái nữ
      Bên bờ biển xanh, hát khúc tình chiều
       
      Đời người sống được bao nhiêu
      Yêu anh! Em trao không tưởng tiếc
      Cả tòa động thiêng liêng, em dâng hết
      Để cùng anh sớm tối vẹn lời nguyền
       
      Ngẫm đất trời cũng khéo vén chữ "duyên"
      Tuy mới gặp mà nồng nàn, tha thiết
      Anh cứ ngỡ câu chuyện tình cổ tích
      Chàng dong buồm, vượt biển đón gái xinh
       
      Em mang hồn Thánh Nữ cõi nhân gian
      Người đàn bà có trái tim bất diệt
      Tất cả tụ trong một "Hang cẩm thạch"
      Khai sinh giống nòi, nuôi nhân loại lớn khôn
       
      Ôi, “Tình yêu và cuộc sống” muôn năm...
       
       
       
      <bài viết được chỉnh sửa lúc 25.11.2021 18:21:52 bởi Nhân văn >
      nhanvan
       
      #18
        Nhân văn

        • Số bài : 743
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 08.12.2007
        • Trạng thái: offline
        Re:NGƯỜI VIẾT THƠ TÌNH HAY NHẤT MỌI THỜI ĐẠI 25.11.2021 18:00:47 (permalink)
         
         
                    EM ĐI NGHỈ MÁT

        Em đi nghỉ mát ở biển nào?
        Anh nghe sóng vỗ giữa chiêm bao
        Đêm nay thành phố mưa nặng hạt
        Trong lòng anh cũng đổ mưa rào

        Anh nhìn em tắm giữa trùng khơi
        Tấm thân lồng lộng trắng cả trời
        Mơ em vùng vẫy trong làn biếc
        Nằm ngửa phơi mình nắng thảnh thơi

        Anh hôn lên gió tít trên mây
        Gửi tới nơi em vị môi say
        Nụ hôn vào tận trong đồ tắm
        Vui cùng cánh bướm của em bay

        Biển hỡi! Ôm em thỏa trong lòng
        Tha hồ ve vuốt khắp mình em
        Anh mơ hóa được ra dòng nước
        Để tắm cho em tận ngách cùng

        Mở trái tim em đón anh vào
        Như trời ôm biển để bay cao
        Mai rầy anh sẽ bay tới đó
        Những tháng năm còn, với em trao

        Viết mấy dòng thơ gửi tới em!
        Những ngày nghỉ mát biển xanh êm
        Bến trăng em ạ! Ta vùng vẫy
        Tắm thỏa thân em, lẫn tình duyên...                                  
         
         
             EM Ở LẠI HẮT HIU CHIỀU CÔI LẠNH
         
        Ta trở về thành phố một mình ta
        Em ở lại hắt hiu chiều côi lạnh
        Trên đầu ta cả trời trăng rải sáng
        Bốn mùa hoa nở thắm nhân gian
         
        Đêm sao khuya, ta hằng gọi tên em!
        Đã hẹn cùng nhau, sao nỡ bỏ
        Nào thân em, sung sướng gì, cho bõ?
        Tháng ngày qua cũng chỉ đám bèo hoang
         
        Một phận đời như cỏ dại vô danh
        Dòng lệ ướt, vẫn ngập tràn số kiếp
        Ta đứng lặng giữa mùa đông, giá buốt
        Muốn đón em, chỉ có gió xào qua...
         
        Mai cuộc đời, theo năm tháng phôi pha
        Bao mơ ước trong em thành bèo bọt 
        Anh nghe sóng trên Hồ Tây xa xót
        Nhìn về nơi ấy thấy mây trôi...
         
         
                      NGƯỜI ĐÀN BÀ
             CHỨA LINH HỒN THÁNH LINH

         
        Người đàn bà, anh mãi mãi không quên
        Nàng đã lẫn vào trong cát bụi
        Sống nổi trôi, hay đang những ngày cảm khoái
        Có bồi hồi nhớ lại quãng tình qua?

        Anh đã yêu từ ánh mắt như sao sa
        Cả vòm ngực tiên trắng mềm, nóng hổi
        Em mở rộng động trinh,
                          để anh vào tận sâu trong hứng khởi
        Lúc sướng vui em đã uốn mình...

        Ôi, tạo hoá ! Sinh ra cái của em,
                                để gieo hoa cho thế thái nhân tình
        Vĩ đại và vô biên
        Anh trải thơ lên đời, viết về tình yêu - cuộc sống
        Trái tim em chứa linh hồn thánh linh

        Anh khắc hình hài em trong vũ trụ
        Biểu tượng lớn lao của chúng sinh
        Sự tồn tại muôn đời. Vần xoay thế giới.
        Cả chiến tranh và trong cả hoà bình

         
                CÔ GÁI ĐI BÊN HỒ

        Hồ mùa đông dại nắng
        Em bước nhẹ, trong hàng cây nghiêng bóng
        Gió khẽ reo sau tà áo thanh tân
        Mắt em thầm mang cả mùa xuân

        Cánh buồm đỏ đưa em vào xa vắng
        Anh mải nhìn theo màu áo trắng
        Cái màu mây con gái dịu hiền
        Em đi rồi, còn lại một trái tim!

        Em xa rồi, còn lại nỗi đau êm
        Tiếng gì cứ âm thầm bên vệ cỏ
        Chỉ thiên nhiên mãi mãi là tươi trẻ 
        Tuổi ta ơi, vội héo làm gì?

        Cánh buồm đỏ, anh đưa em vào xa vắng
        Năm tháng đời anh, tóc trắng đầu anh
        Nhưng rồi ngày mai em cũng thành dĩ vãng?
        Cô gái đi bên hồ! Ta sẽ hoá ra chim...                                                  
         
         
        <bài viết được chỉnh sửa lúc 25.11.2021 18:25:03 bởi Nhân văn >
        nhanvan
         
        #19
          Nhân văn

          • Số bài : 743
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 08.12.2007
          • Trạng thái: offline
          Re:NGƯỜI VIẾT THƠ TÌNH HAY NHẤT MỌI THỜI ĐẠI 25.11.2021 18:03:49 (permalink)
           
           
           
                                          MỤC LỤC                                           Tr. 
           
          LỜI GIỚI THIỆU                              Tuyết Nga
                               BẢY BÀI THƠ TÌNH HAY
                             HÀNG TUYỆT PHẨM THI CA
                                              Phạm Ngọc Thái
          -    Sáng thu vàng                 
          -    Nhìn trăng nhớ em
          -    Váy thiếu nữ bay
          -    Em về biển
          -   Anh vẫn về theo dòng lệ em tiếc nuối
          -   Anh đứng nhìn theo bóng chim câu
          -   Người đàn bà trắng
                                  68 BÀI THƠ TÌNH
                      GIÀU HƯƠNG SẮC VÀ HAY KHÁC
          -    Khoảng trôi trong lá
          -    Có một khoảng trời
          -    Em là người tình của lính
          -   Tiếng anh gọi
          -   Tiếng hát đời thường
          -   Sáng xuân nay
          -   Em sống mãi bên anh
          -   Tôi khóc em tôi
          -   Gió sẽ mang tình ta bay muôn phương
          -   Khóc bên Hồ Núi Cốc
          -   Em ơi! Thành phố lại mưa
          -   Chiều phố gió và mối tình lông ngỗng trắng
          -   Phút cô liệu, dừng lại ngóng người xưa
          -   Nghe tin em sốt
          -   Em bán xoài
          -   Ký ức mùa thu
          -   Phố thu và áo trắng
          -   Người thôn nữ vùng sông nước
          -   Trái tim tan vỡ
          -   Em nghe
          -   Trước núi Mỹ Nhân (1)
          -   Trước núi Mỹ Nhân (2)
          -   Thiếu nữ đi trong chiều mây
          -   Tạ tội trước tình yêu
          -   Hàng cây lá đổ
          -   Một góc Hồ Tây
          -   Trong mưa
          -   Tiếng ếch
          -   Em tắm
          -   Biển hát
          -   Tình chết rồi! Giữ lại cho thơ
          -   Anh vẫn ở bên Hồ Tây
          -   Hai kẻ đời quấn quít
          -   Con đường phượng đỏ
          -   Mưa bay trong tiếng chuông
          -   Em ghen
          -   Tiễn anh trên đất khách
          -   Thông và biển
          -   Đêm thu phố vắng
          -   Vầng trăng che khuất
          -   Trăng dạt trong mây
          -   Trăng lặn
          -   Thời áo trắng
          -   Cô áo trắng
          -   Dưới hàng sấu đêm và con phố nhỏ
          -   Anh đau xé lòng đành quay gót
          -   Tiếng rúc chim đêm
          -   Đêm nay trời lại không mưa
          -   Đêm tóc đá
          -   Xem tranh bán lõa thể
          -   Trong bóng cây ngủ đêm
          -   Thiếu nữ đêm trăng
          -   Người chiến sỹ và hoa phong lan
          -   Tình thơ gặp lại ở Tây Hồ
          -   Cây thầm tiếc bóng
          -   Dòng suối tình xưa
          -   Mái tóc con gái
          -   Thu đên
          -   Người con gái sông xưa
          -   Mối tình không bến đỗ
          -   Lời hót con chim khách
          -   Nếu có thể đưa em lên núi
          -   Thế giới nàng
          -   Động thiên thai của em
          -   Em đi nghỉ mát
          -   Em ở lại hắt hiu chiều côi lạnh
          -   Người đàn bà chứa linh hồn thánh linh
          -   Cô gái đi bên hồ
           
           
          <bài viết được chỉnh sửa lúc 25.11.2021 18:27:33 bởi Nhân văn >
          nhanvan
           
          #20
            Nhân văn

            • Số bài : 743
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 08.12.2007
            • Trạng thái: offline
            Re:NGƯỜI VIẾT THƠ TÌNH HAY NHẤT MỌI THỜI ĐẠI 25.11.2021 18:05:53 (permalink)
             
             
             
                               CÙNG MỘT TÁC GIẢ
             
                         PHẠM NGỌC THÁI                
            NR: Ngõ 218 hẻm 27/8 - Số 19, phố Lạc Long Quân,
                                                          Quận Tây Hồ, Hà Nội
            Sinh:  17. 01. 1949
            ĐT:     038 302 4194
             . Hội viên Hội nghệ sĩ sân khấu Thủ đô  
             
             
                     TÁC PHẨM ĐÃ XUẤT BẢN
                                      (Thơ và bình)
             
            *   Có một khoảng trời                         1990
            *   Người đàn bà trắng                         1994
            *   Rung động trái tim                          2009
            *   Hồ Xuân Hương tái lai                      2012
            *  Phê bình và tiểu luận thi ca               2013
            *  Chân dung nhà thơ lớn thời đại          2014
            *  Thơ tình viết cho sinh viên                2015
            *   Cánh đại bàng của thi ca đương đại VN                2019         
            *   Tuyển thơ chọn lọc                                             2019
            *   Cha khóc con                                                     2020
            *   64 bài thơ hay                                  -                2020
             
             
                              TIỂU THUYẾT
             
            *   CUỘC CHIẾN  Hà Nội 12 ngày đêm,                         2019
            *   Chiến tranh và tình yêu    ( hai tập)                         2020 
             
             
                    KỊCH BẢN SÂN KHẤU ĐÃ SÁNG TÁC
            *   Người nhạc trưởng và dàn hợp xướng                 Kịch dài
            *   Bản án dưới mồ                                                    - 
            *   Mối tình hoa hồng bạch                                    Kịch ngắn
            *   Chuyện ở quán gốc đa                                          - 
            *   Cánh cửa quốc tế                                                 - 
             
             
             
             
             
            <bài viết được chỉnh sửa lúc 25.11.2021 18:31:53 bởi Nhân văn >
            nhanvan
             
            #21
              Nhân văn

              • Số bài : 743
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 08.12.2007
              • Trạng thái: offline
              Re:NGƯỜI VIẾT THƠ TÌNH HAY NHẤT MỌI THỜI ĐẠI 25.11.2021 18:08:35 (permalink)
               
               
               
               
               
              <bài viết được chỉnh sửa lúc 25.11.2021 18:10:46 bởi Nhân văn >
              nhanvan
               
              #22
                Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                Thay đổi trang: < 12 | Trang 2 của 2 trang, bài viết từ 16 đến 22 trên tổng số 22 bài trong đề mục

                Chuyển nhanh đến:

                Thống kê hiện tại

                Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

                Chú Giải và Quyền Lợi

                • Bài Mới Đăng
                • Không Có Bài Mới
                • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                • Khóa (có bài mới)
                • Khóa (không có bài mới)
                • Xem bài
                • Đăng bài mới
                • Trả lời bài
                • Đăng bình chọn
                • Bình Chọn
                • Đánh giá các bài
                • Có thể tự xóa bài
                • Có thể tự xóa chủ đề
                • Đánh giá bài viết

                2000-2021 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9