"MẤT EM RỒI" và CHUYỆN MỘT CHIẾC CẦU ĐÃ GẪY

Tác giả Bài
Mru Thăng

  • Số bài : 11
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 28.05.2022
  • Trạng thái: offline
"MẤT EM RỒI" và CHUYỆN MỘT CHIẾC CẦU ĐÃ GẪY 17.06.2022 12:07:15 (permalink)
Lời Phi lộ
           Bài viết này viết về cô Ngọc Nguyễn ,người bạn đồng nghiệp quê ở Cù lao Phố Biên Hòa đang định cư ở Mỹ.Cách đây 3 năm ,vào dịp Tết Kỷ Hợi 2019, tôi đã có dịp giới thiệu với bạn bè lên Facebook của mình  một status có tựa là “Nhớ về thời thơ bé” ,bài đã được nhiều bạn đọc ưa thích, khen ngợi, nhất là các bạn đồng nghiệp dạy chung dưới mái trường Trần Bội Cơ Q5 Thành phố Hồ Chí Minh .Bài viết hôm nay giới thiệu một sáng tác khác "Mất em rồi ", bài thơ đoạt giải thưởng tại Mỹ 7 năm trước đây .
   *** 
        Vào một ngày của năm 2014, thành phố Seattle, tiểu bang Washington có một cuộc thi thơ đuợc tổ chức với chủ đề viết về quê hương, giới hạn bài dự thi không quá 60 từ.Cô Ngọc Nguyễn đã chọn thể thơ thất ngôn bát cú để gởi vào đó một chút hồn, một chút tình của người Biên Hòa trong sáng tác của mình :” Mất em rồi “. Bài thơ ngắn chỉ tám câu thất ngôn thôi nhưng đậm tình yêu quê hương xóm làng,có mùi hương bưởi Biên Hòa, có chiếc Cầu Gành mấy nhịp bắt qua Cù Lao Phố, có dòng sông Đồng Nai lung linh, mờ ảo trong những đêm trăng và có cả mái Trường Ngô Quyền với tà áo trắng thướt tha những chiều tan học. Nhưng khi định cư tại Mỹ cô đã hết, mất Biên Hòa,mất cây cầu quê hương , mất ngôi trường thân yêu có những chiều áo trắng quấn quít bên nhau cùng mở khép nỗi niềm tâm sự.
    Dù chỉ bằng một việc làm rất nhỏ ,cô Ngọc cũng thấy vui vui,tự hào vì đã đưa được hình ảnh thành phố Biên Hoà, Cầu Gành mấy nhịp, Cù Lao Phố quê hương ,ngôi Trường Ngô Quyền dấu yêu của mình đi vào cuộc sống người dân Mỹ . 

        Nguyên tác bài thơ như sau :
                                            MẤT EM RỒI ! 
                                Tôi nhớ mùi hương bưởi Biên Hòa 
                                Cầu Gành mấy nhịp Phố bắc qua 
                                Dòng nước Đồng Nai sâu trong vắt 
                                Êm soi dáng núi bóng trăng ngà 
                                Ngô Quyền tan học tà áo trắng 
                                Quấn quít theo chân bước thướt tha 
                                Từ dạo em đi xa biền biệt 
                                Núi tối tăm, sông nước nhạt nhoà ! 
                                                            Ngọc Nguyễn 
                 Bản dịch Anh ngữ : 
                                                 I LOST YOU 
                             I remember the aroma of Bien Hoa grapefruit 
                              Bowstring of Gành bridge across to Phố isle 
                              Crystal clear and deep , flows Đồng Nai river 
                             With gentle reflection of mountains and ivory moon 
                             Ngô Quyền school belled , hem of white Áo dài dresses 
                             Intervene with graceful steps 
                              Ever since you departed far so far away 
                             The mountain grew bleak and and the river lost its luster . 
                                                                               Ngọc Nguyễn 
          Từ Saigon về đến Cầu Gành biết là ta đã về tới Biên Hoà. Qua bốn nhịp Cầu Gành thì vào Cù Lao Phố. Cầu Gành, Cù Lao Phố là trái tim, là nhịp đập, là tình yêu thăm thẳm của người Biên Hoà, ai cũng có những kỷ niệm gắn bó với chiếc cầu sắt gập ghềnh này. 
         Nhà tôi ở đường Quốc Lộ 1, cách Cầu Gành không xa. Một biến cố xảy đến với tôi trong ngày về thăm quê. Đó là ngày 20/3 đang buổi ăn trưa, nghe tin Cầu Gành sập, tôi và cô em gái bỏ đũa, xách xe gắn máy chạy nhanh về hướng Cầu Gành. Đã có rất nhiều ngườidân Biên Hòa, giữa cái nắng trưa gay gắt của tháng ba, đổ xô ra bốn phía đứng nhìn chiếc cầu lịch sử , chiếc cầu nhỏ xinh là biểu tượng của miền đất Trấn Biên,là tình yêu của người xứ bưởi. Cầu Gành đã gãy sập, hai nhịp cầu đâm thằng xuống lòng sông. Mỗi người một tâm trạng, một nỗi lòng .. . 
                   Tôi lặng nhìn chiếc cầu gãy… muốn khóc. Thưở nhỏ, Má tôi, Cô tôi, Dì tôi từng đặt tôi lên một bên gánh, gánh bên kia là lá chuối, chuối, bưởi hoặc cốm trộn nước đường thắng với gừng, bánh tét chuối... đi bán ở Chợ Đồn. Tôi đã lớn lên bên mấy nhịp cầu giữa cảnh sông nước êm đềm cây xanh trái ngọt Cho đến khi tôi, cô gái tóc dài tha thướt, chân bước qua cầu guốc cao gót vướng kẹt giữa các khe hở, bối rố , điệu đàng, đã có người âm thầm lẽo đẽo theo sau xe đạp qua cầu về Cù Lao Phố . Rồi lũ con gái nghịch ngợm chúng tôi kết bạn Thi nhóm, Thi văn đoàn với người Saigon. Lại có kẻ mơ đến chuyện Qua cầu gió bay, nhưng lũ chúng tôi hãy còn thích ruỗi rong cả bọn trèo cây hái trái hoặc vào vưởn trộm mía. Biết bao kỷ niệm tuổi thơ gắn bó với chiếc cầu mấy nhịp.    
         Năm 1996 cầu 100 tuổi, nhịp cầu rung chuyển mỗi chuyến xe qua, có ai thương cho một chiếc cầu đã trăm năm gồng gánh.Bạn đồng nghiệp tôi, Như Phan, năm 2013, một lần về thăm Biên Hòa ghé nhà chơi đã viết bài thơ : 
                                   CÙ LAO VÀ NỖI NHỚ 
                                  Xe chạy qua cầu 
                                  Nghe rầm rì sóng vỗ
                                  Xanh trời Cù Lao Phố 
                                  Thấp thoáng rặng cây xanh 
                                  Mây chẳng muốn trôi nhanh 
                                  Ghé đầu qua khung cửa 
 
                                  Chiếc cầu sắt uốn mình…nức nở 
                                  Tiếng cốt xương lách cách trở mình 
                                  Cầu rung rinh 
                                   Chiếc xe lửa như con rắn lượn mình trên sắt thép 
 
                           
                                  Cây cầu đẹp 
                                  đã già nua 
                                  Xe chạy qua
                                  những con đường nửa làng nửa phố 
                                  những ngôi nhà nửa tân nửa cổ
                                  tròn xoe mắt nhìn 

                                  Mặt trời lên cao thắp sáng bình minh 
                                  Cù lao Phố đắm mình trong hương bưởi 
                                  Thoang thoảng mùi…hương khói 
                                   miếu mạo đền chùa 
                                  tan vào hư vô
                                   ướp vào bầu trời xanh lộng gió 
 
                                   Con đường đất nhỏ 
                                    Thấp thoáng những gốc dừa 
                                    Có tiếng dế ban trưa
                                    hòa thanh âm rả rích
 
                                   Có tiếng chim lích chích 
                                   đậu ở tận trời cao  
                                   có xa xa hàng rào 
                                   bụi trang hồng cam nép mình trong góc tối 
                                         Bối rối
                                                      Bạn trở lại quê nhà 
                                                                                      Phan Như

                                    Cầu Gành ơi,
                                             Biên Hoà ơi ! 
                                                       Bối rối…
                                                          khi tôi về thăm lại quê nhà.
                                                                                        Nguyễn Thị Ngọc

<bài viết được chỉnh sửa lúc 17.06.2022 12:30:59 bởi Mru Thăng >
 
#1
    Ct.Ly
     
    #2
      Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

      Chuyển nhanh đến:

      Thống kê hiện tại

      Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.

      Chú Giải và Quyền Lợi

      • Bài Mới Đăng
      • Không Có Bài Mới
      • Bài Nổi Bật (có bài mới)
      • Bài Nổi Bật (không bài mới)
      • Khóa (có bài mới)
      • Khóa (không có bài mới)
      • Xem bài
      • Đăng bài mới
      • Trả lời bài
      • Đăng bình chọn
      • Bình Chọn
      • Đánh giá các bài
      • Có thể tự xóa bài
      • Có thể tự xóa chủ đề
      • Đánh giá bài viết

      2000-2022 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9