XÁC NHẬN CHÂN DUNG ĐẠI THI HÀO PNT QUA LĂNG KÍNH CỦA NGÀN NĂM THĂNG LONG

Tác giả Bài
Nhân văn

  • Số bài : 808
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 08.12.2007
  • Trạng thái: offline
XÁC NHẬN CHÂN DUNG ĐẠI THI HÀO PNT QUA LĂNG KÍNH CỦA NGÀN NĂM THĂNG LONG 23.06.2022 21:27:45 (permalink)
 
                     XÁC NHẬN CHÂN DUNG ĐẠI THI HÀO THI CA HIỆN ĐẠI VN PHẠM NGỌC THÁI
   QUA LĂNG KÍNH ĐỐI CHIẾU VỚI TÁC PHẨM HAY NỔI TIẾNG NGÀN NĂM THĂNG LONG 
 
      Tuyển phẩm bình luận này do Nhà giáo Nguyễn Thị Hoàng - Nguyên GV Trường ĐH sư phạm soạn ra - Nhân văn chỉ là người post lại
 

    Nguyễn Thị Hoàng 
       Nguyễn Thị Hoàng từng viết một bài bình luận:
           "PHẠM NGỌC THÁI CÂY ĐẠI THU - ĐẠI THI HÀO CỦA THI CA HIỆN ĐẠI VN"
      Tiểu phẩm ấy cũng đã được gửi tới "Quốc hội & Chính phủ nước Cộng hòa XHCN Việt Nam" 
                                                    Ngày 4.9.2021 - Theo email các cơ quan:       
      Văn phòng Quốc hội - Ban chấp hành Đảng QH - Ban chấp hành Công đoàn QH - Hội nhà báo QH - Ban Tuyên giáo Trung ương - Lãnh đạo văn phòng QH... 
       Cùng số tổ chức khác trong Chính phủ.
                                                   (Nội dung như sau"
 
                                               *
      Trước hết xin trả lời câu hỏi? Tại sao lại kết luận:
                                      A. PHẠM NGỌC THÁI CÂY ĐẠI THỤ
                                      ĐẠI THI HÀO CỦA THI CA HIỆN ĐẠI VN 


 
        Nhà thơ Phạm Ngọc Thái
 
      Tôi từng bình luận: Thơ hay bậc nhất của ngàn năm văn hiến Thăng Long, phải là loại thơ có khả năng sống trường cửu tháng năm, tồn tại muôn đời trong nền văn học nước nhà - Đó là loại thơ có đẳng cấp cao nhất!
       Không kể Kiều bất hủ của Đại thi hào Nguyễn Du, thuộc thể loại tiểu thuyết thơ - Những bài thơ ngắn tuyệt hay trong thi đàn Thăng Long xưa nay, như: 
       Đèo ngang của BHTQ  /   Làm lẽ, Cảnh thu - Hồ Xuân Hương  /  Thương vợ - Tú Xương  /  Thu điếu - Nguyễn Khuyến  /  Tràng Giang - Huy Cận  /  Tranh lõa thể - Bích Khê  /  Tương tư - Nguyễn Bính  /  Đây thôn Vỹ Dạ;  Mùa xuân chín;  Bẽn lẽn - Hàn Mặc Tử  /  Hai sắc hoa ti-gôn - TTKH.  /  Thuyền và biển - Xuân Quỳnh  /  ...    
     Những thi phẩm thật hay của Phạm Ngọc Thái đối với ngàn năm văn hiến Thăng Long, khoảng chục bài: 
          *  Sáng thu vàng  /  Em về biển  / Anh vẫn về theo dòng lệ em tiếc nuối  /  Anh đứng nhìn theo bóng chim câu  /   Người đàn bà trắng  /   Váy thiếu nữ bay  /  Chuyện về hai ngôi mộ cha con mai sau  / Nhìn trăng nhớ em  / Khóc Hàn Mặc Tử...
                                                           (Xem trong tập “64 bài thơ hay”)
       Nói về những bài thơ đặc sắc khác của anh thì nhiều lắm! Nhà bình luận văn học Nguyễn Đình Chúc, trong tiểu luận:
      “Phạm Ngọc Thái chân dung nhà thơ tình lớn của dân tộc”, đã viết:



-  Thi ca Phạm Ngọc Thái dù là thơ tình hay thơ đời, những bài đạt độ viên mãn về ý tưởng cũng như ngôn ngữ nghệ thuật và tính nhân văn là rất nhiều. Mức độ hay mỗi bài khác nhau, nhưng những tình thi đó đều cảm hóa được trái tim người yêu thơ. Về bút pháp nhiều bài thơ tình của anh được hòa trộn trong khuynh hướng của dòng thơ tượng trưng hiện đại châu Âu cuối thế kỷ XIX đầu thế kỷ XX. Điển hình là thuyết " tương ứng cảm quan" của nhà thơ tương trưng bậc thầy ở Pháp Charles Baudelaire (1821 - 1867) lúc đó chủ xướng ".
              ( Trích Tập " Phạm Ngọc Thái chân dung nhà thơ lớn thời đại ", 2014 )
 
     Chưa từng có thi nhân nào trong ngàn năm văn hiến Thăng Long viết được nhiều thơ hay như thế, nhất là thơ tình. Mỗi bài hay một vẻ nhưng đều vụt ra từ trong sự rung động sâu sắc - Xin kể ra vài chục bài tiêu biểu:
         *  Khoảng trôi trong lá;  Em bán xoài;  Em sống mãi bên anh;  Đất nước tôi yêu;  Mẹ quê hương;   Người thôn nữ miền sông nước;   Tiếng hát đời thường; Làm ma em vợ;   Phố thu và áo trắng;  Xem tranh bán lõa thể;  Trước Núi Mỹ Nhân;   Khóc bên Hồ Núi Cốc;  Cô quét lá đêm hồ;   Em ơi! Thành phố lại mưa;   Anh vẫn ở bên Hồ Tây;  Một góc Hồ Tây;   Con đường phượng đỏ;   Nghe tin em sốt;  Ký ức mùa thu;  Vĩnh biệt con yêu;  Dưới hàng sấu đêm và con phố nhỏ;  Đêm tóc đá;  Em là người tình của lính;  Đêm nay trời lại không mưa;  Biển hát;   Sáng xuân nay;  Tạ tội trước tình yêu;  Trái tim tan vỡ;  Thời áo trắng ... 
      Chưa nói đến cả "Tuyển thơ chon lọc", Nxb Hồng Đức 2019 của Phạm Ngọc Thái? Một Tuyển thơ dày 368 trang với trên 200 bài thơ chọn trong đời thi ca, là cả một thế giới thơ tự do hiện đại các loại: Từ thi pháp thơ hiện thực đến tượng trưng pha màu sắc thơ siêu thực... Được thể hiện bằng một bút pháp tinh luyện, tạo ra vô vàn những áng thi huyền thẳm, đặc sắc. Dựng lên như cả " Trường thành thi ca" đối với nền văn học hiện đại Việt Nam. Đều thuộc trong dòng thơ có khả năng sống trường cửu với thời gian.
      KẾT LUẬN:  Trong ngàn năm văn hiến Thăng Long, chưa có thi nhân nào để lại được cho nền thi ca của nước nhà, một Tuyển Thơ tầm vóc cao và hay như thế!   Trừ Kiều bất hủ của Đại thi hào Nguyễn Du.

 
 
                       NÓI THÊM VỀ TẬP THƠ “CHA KHÓC CON”,
                                                                           Nxb Hồng Đức 2020.
      Do một nỗi đau đột ngột đến với cuộc đời? Ngày 22.7.2019 đứa con trai yêu quí của thi nhân mới 27 tuổi xuân, bất ngờ bị đột quị -  Lòng người cha đau đớn, tưởng như không còn đủ sức chịu đựng. Trong sự đau thương vô bờ, những dòng thơ, trang thơ khóc con được viết bằng máu và nước mắt của một người cha thi nhân kiệt xuất ấy, trào ra... 
     Và... Phạm Ngọc Thái đã để lại cho nền văn học nước nhà một thi phẩm “khóc" vào hàng hay-hiếm-độc-lạ - Có thể nói: Đó là một "Tuyệt phẩm thơ khóc" vô giá, có một không hai trong ngàn năm Thăng Long. 
 
                                  B.  NHẤN MẠNH CÁC TÁC PHẨM TRONG SỰ NGHIỆP VĂN HỌC
      Nói về sự nghiệp văn học của Phạm Ngọc Thái - Hơn ba mươi năm vừa công tác và lăn lộn cuộc sống mưu sinh, vừa lao mình vào sáng tác. Đến nay, anh đã cho ra đời gần hai mươi tác phẩm các loại:
-  11 tác phẩm thơ và bình luận văn học
-   Hai tiểu thuyết:
    *  Cuộc chiến Hà Nội 12 ngày đêm




 
    *  Chiến tranh và tình yêu - Bộ tiểu thuyết hai tập, có tính lịch sử về cuộc chiến tranh đánh Mỹ của dân tộc.



-   5 vở kịch nói sân khấu: Hai dài ba ngắn.
      Ở lĩnh vực nào Phạm Ngọc Thái cũng đạt được tác phẩm có tầm vóc.
 
*  Năm 2014 anh cho ra đời tập "Phạm Ngọc Thái chân dung nhà thơ lớn thời đại": Tác phẩm dầy 372 trang với 120 bài thơ tình, 34 bài tiểu luận của các tác giả là những văn nghệ sĩ, nhà giáo... bình thơ đặc sắc, thơ hay và chân dung.
*  Đến 2019 nhà thơ lại cho ra đời tập "Phạm Ngọc Thái cánh đại bàng của thi ca đương đại Việt Nam", Nxb Thanh niên.
     Với hai thi phẩm tầm vóc này, Nguyễn Thị Hoàng tôi nhận định:
      " Tập Nhà Thơ Lớn của anh ra đời đã bảy năm (tính đến 2021), giữa văn đàn của Thủ đô ngàn năm Văn Việt - Đến nay vẫn hiên ngang phát quang trong đương đại. Ngày càng được khẳng định chân giá trị của tác phẩm.
     ... Qua tháng năm, con đại bàng thi ca Phạm Ngọc Thái vẫn tung cánh bay ngày càng cao, càng bay xa ".
 


     Và nhấn mạnh:
    " Phạm Ngọc Thái đơn thương độc mã, không ô lọng che dù, không người nâng đỡ - Người chiến binh đã qua cả một giai đoạn dài cuộc chiến tranh xưa? Giờ trên con đường thiên lý của sự nghiệp thi ca, con chiến mã lại từng bước, từng bước... rồi phi lên tận đỉnh ngọn thi sơn của thi ca hiện đại Việt Nam".
 
                                               C.  NHÀ THƠ CCB TÀI NĂNG
                                CỦA QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN VIỆT NAM ANH HÙNG

 
 Phạm Ngọc Thái thời chiến tranh
       Thi nhân Phạm Ngọc Thái là một CCB từng chiến đấu cả chục năm trên chiến trường Tây Nguyên - Nam Bộ, qua các Trung đoàn 209, Sư 312, Quân đoàn 1 - Trung đoàn pháo 40 - Trung đoàn 48, Sư 320, Quân đoàn 3 Tây Nguyên.
      Anh đã theo trọn cuộc chiến tranh đánh Mỹ, đến tận ngày giải phóng Sài Gòn 30.4.1975. Mỹ rút về nước. Anh thuộc lớp sinh viên, trí thức yêu nước của những năm sáu mươi thế kỷ trước, tự nguyện từ bỏ mái trường đại học, theo tiếng gọi thiêng liêng của tổ quốc, lên đường cầm súng ra chiến trường đánh giặc. 
    Ngót mười năm chiến trận: Nhà thơ cựu chiến binh Phạm Ngọc Thái đã ba lần bị thương, ba lần đổ máu. Anh được tặng thưởng 5 huân chương chiến công và kháng chiến, danh hiệu dũng sĩ cùng nhiều hình thức khen thưởng.
 
          Kính thưa: Quốc hội và Chính phủ Nước Cộng hòa XHCN Việt Nam,
      Trong bối cảnh hiện nay, Trung ương đang tập trung hết sức vào công cuộc phòng chống đại dịch covid-19. Song, chúng tôi gửi để thông báo cho Quốc hội và Chính phủ biết rằng: 
 -  Nền thi ca hiện đại của ngàn năm văn hiến Thăng Long chúng ta hôm nay, đã có Đại Thi Hào  !!! 
      Thi nhân Phạm Ngọc Thái lại là một CCB của Quân đội nhân dân Việt Nam anh hùng. Anh đã cống hiến cả tuổi trẻ và máu xương mình cho cuộc chiến tranh ái quốc vĩ đại của dân tộc! Anh xứng đáng được Nhà nước và Chính phủ quan tâm !? Hơn nữa, với chân dung của một Đại thi hào, một khi đã được Nhà nước và Chính phủ vinh danh – Thi nhân còn mang đến cho nền văn học hiện đại của Việt Nam chúng ta hôm nay, niềm tự hào đối với cả thế giới này.
 
                                              Viết tai Thủ đô của ngàn năm Thăng Long
                                                                    9.2021
                                                          Nguyễn Thị Hoàng
 
 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 30.06.2022 16:44:26 bởi Nhân văn >
nhanvan
 
#1
    Nhân văn

    • Số bài : 808
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 08.12.2007
    • Trạng thái: offline
    Re:XÁC NHẬN CHÂN DUNG ĐẠI THI HÀO PNT QUA CÁC TÁC PHẨM CỦA NGÀN NĂM THĂNG LONG 23.06.2022 22:16:22 (permalink)
     
     
                                                      BẨY BÀI THƠ TÌNH HAY 
                                HÀNG TUYỆT PHẨM THI CA CỦA PHẠM NGỌC THÁI
                                                                                                 (Trích tập “64 bài thơ hay”, Nxb Hồng Đức 2020)
     
     
                      Nguyễn Thị Xuân
        Cô giáo Nguyễn Thi Xuân - GV Trường THPT Ba Đình Hà Nội đã giới thiệu, về "Bảy bài thơ tình hay hàng tuyệt phẩm thi ca" của Phạm Ngọc Thái.
           Nhà giáo Tuyết Nga - GV Trường ĐH Khoa học Xã hội Nhân văn còn nhận định:
     - Phạm Ngọc Thái người viết thơ tình hay nhất thời đại !!!


                   Nhà giáo Tuyết Nga
           Trước hết xin giới thiệu với bạn đọc Bảy hàng thơ tình bất hủ đó !!! Rồi tới Nguyễn Thị Hoàng sẽ có những phân tích sau: 
    1.           SÁNG THU VÀNG
                          Nhớ ngày gặp lại em bên hồ gió
                                 (Kỷ niệm Bích Đào)
     
    Gặp lại em một sáng thu vàng
    Nơi em đứng nắng tràn ngoài phố
    Với trời xanh, hồ xanh gió
    Gió đưa làn tóc em bay...                       
     
    Sáng thu này trĩu cả hàng cây
    Đô thành dịu mát
    Ông lão ngồi bên gốc cây,
                    bán những cây sáo trúc thổi vói lên trời
    Bà xúc tép váy khều khào nước
     
    Một thời xa lắc
    Em nghiêng chao về một thời xa


    Người con gái đã thành chính quả!
    (phảng phất trên đầu đôi nét phôi pha)
    Đôi mắt em, bóng trúc bay xoà...
    Đường phúc hậu, vầng trăng đầy nở...
    Nghe không gian đổ vỡ cả mùa thu!


    Sáng thu vàng mông mênh, mênh mông
    Anh đứng trông em bên bờ sóng vỗ
    Hồn đã mất trong rừng hoang thiếu nữ
    Và trái tim cũng không còn.


    Sáng thu vàng xang xênh, xênh xang
    Những con đường xưa tắm hơi em
    Môi em cười... hoa lá nát đau thêm
    Thời gian trôi, cuộc sống buồn tênh


    Một mùa thu lá lá
    Nơi ấy giờ chỉ còn có cỏ
    Bướm vàng hoa cũ vẫn bay ngang
    Người đàn bà, em nuốt mùa thu tan…
     
     
    2.    NHÌN TRĂNG NHỚ EM
                                    Tặng Ánh Tuyết 
     
    Nhìn mảnh trăng trời lại nhớ em
    Trăng trôi miên man khi mờ, khi tỏ
    Chúng mình đến với nhau, không còn thơ bé
    Nhưng lòng tha thiết yêu thương
     
    Trăng giữa tháng khuyết dần, tình cứ tràn dâng
    Cả tới khi không còn trăng nữa
    Thì em vẫn bên vành vạnh tỏ
    Đưa anh vào giấc mộng ru đêm
     
    Để cùng nhau say cảnh thần tiên
    Cho quên hết biển đời ngang trái
    Cuộc sống mưu sinh với bao mệt mỏi
    Chân trời sẽ lụi tàn nếu chẳng có tình em
     
    Ôi, mảnh trăng nhỏ bé giữa mênh mang
    Vẫn soi ngập cõi không gian vô tận
    Sâu tận cùng trái tim anh hưng phấn
    Đêm nằm thao thức vấn vương
     
    Trăng không còn. Em vẫn hiện lên...
    Dìu anh qua phong ba, bão táp
    Trong giấc ngủ chập chờn đêm bất diệt
    Anh bay về ôm lấy trăng em
     
    Áp môi hôn lên vầng nguyệt của Cưng
    Nghe trái đất dưới thân mình rung chuyển
    Thế thái nhân tình dẫu bao đổi biến
    Chẳng đảng phái nào sánh được hơn
     
    Cả nhân thế này chỉ một "mảnh trăng con"
    Sống mãi muôn đời dù thay bao chủ nghĩa
    Thức nhớ em hoài, trăng khuất không biết nữa
    Nhìn khắp thiên hà càng da diết yêu thêm.
     
    3.       VÁY THIẾU NỮ BAY
     
                       Rõ ràng trong ngọc trắng ngà
                      Dày dày sẵn đúc một tòa thiên nhiên
                                      Nguyễn Du
                                                                 *
    Váy thiếu nữ bay để ngỏ
    Một khoảng trời nghiêng ngửa bên trong
    Gió réo rắt, nắng bồn chồn hơi thở
    Tìm vào cung cấm của em

    “Bờ bãi con người” em trổ hoa trái ngọt
    Đến đế vương cũng khum gối cầu mong
    Váy thiếu nữ bay lộ một lâu đài, điện ngọc
    Nơi sự sống nhân quần tiến hoá muôn năm

    Váy thiếu nữ bay mang cả hồn thời đại
    Mênh mông bầu trời, say đắm thế gian
    Có phải đó khúc quân hành nhân loại
    Em giữ trong mình nguyên thuỷ lẫn văn minh

    Váy thiếu nữ bay để thấy đời còn có lý!
    Sự sống anh cùng nhân thế tồn sinh
    Dù dung tục vẫn thánh tiên bậc nhất
    Khởi điểm cho các luồng chính trị toả hào quang.
     
     
    4.     EM VỀ BIỂN
                           Quê em thành phố biển

    Em về biển để vùi vào trong cát
    Nỗi buồn nước mắt
    Những nát tan vòm ngực đã thương đau.

    Biển cứ vỗ tan... nát tình biển cả...
    Xô mãi bờ với lá thông reo
    Người thiếu nữ ấy dần thành cát trắng
    Mang nỗi niềm, không biết đã đi đâu?

    “Bờ bãi đời người” - Cuộc sống tình yêu
    Trái tim nhỏ, em dựng cả toà-sen chân Phật Tổ!
    Ta cũng thể loài cua còng trong bể cả
    Yêu thương nhiều hưởng đã bao nhiêu

    Tháng năm trôi, tình cũ cháy như khêu...
    Dòng suối thần tiên nuôi đời ta mục ải
    Đôi gót đỏ, ánh mắt nhìn thơ dại
    Đã thổi thành bão tố ở trong anh

    Hàng bạch đàn năm xưa còn đó
    Anh còn đây. Em hỡi, anh còn đây!
    Nhớ những buổi đón em, bên cổng trường sinh ngữ
    Tóc nửa bạc rồi. Chỉ thấy gió mưa bay...

    Tóc nửa bạc rồi. Tình vẫn đó, em ơi!
     
    5.           ANH VẪN VỀ
      THEO DÒNG LỆ EM TIẾC NUỐI
                                              
    Em nói với tôi rằng: “Muốn có một đứa con…”
    Dù xa cách nhớ nhau trong hoài niệm
    Năm tháng dáng hình em hiển hiện
    Phía chân trời thắp sáng lửa tim tôi!
     
    Người thục nữ tôi yêu, những năm cuối cuộc đời
    Cho tới lúc nấm mồ anh xanh cỏ
    Em hãy thắp nén hương lòng tưởng nhớ
    Để hồn anh siêu thoát dưới trời âm
     
    Gặp em muộn rồi, bóng xế hoàng hôn
    Tóc cũng bạc đôi phần, dẫu tim còn khao khát
    Ngày anh khuất chắc làm em thổn thức
    Nước mắt tràn trên nấm mộ thương yêu
     
    Thì đời này, em ạ! Có trớ trêu
    Nhưng ta đã bên nhau sưởi ấm mùa đông rét
    Anh hôn lên đôi môi em như một vầng trăng khuyết
    Thấy cả bầu trời du ngoạn cõi hồn xanh
     
    Lại bùng cháy trong thơ ngọn lửa trái tim
    Ngọn lửa của tình yêu vĩnh diệt
    Em đừng khóc cho lòng anh thêm tan nát
    Có rời chốn dương trần, anh không chết đâu em!
     
    Chỉ hóa kiếp mình, tiếp cuộc trường sinh
    Cùng thi ca, anh sẽ sống muôn đời trong nhân thế
    Vẫn khắc khoải quanh nàng vào nỗi nhớ
    Với mối tình nồng thắm của em yêu
     
    Nếu giây phút nào, em lạc bến cô liêu
    Giọt lệ thơ rơi nhòa trang giấy trắng
    Hãy tìm đến nấm mồ anh, miền xa vắng
    Rồi âm thầm một chút khóc cho nhau
     
    Anh thương em đời gặp cảnh bèo dâu
    Em nhớ về anh sống kiếp chàng du mục
    Thời trai trẻ phong trần, qua chiến tranh loạn lạc
    Khi về già, có vợ vẫn cô đơn.
     
    Anh tìm đến em, lúc đã tàn úa mái đầu xanh
    Yêu tha thiết mà cách ngăn thế giới
    Anh vẫn về theo dòng lệ em tiếc nuối
    Và yên lòng nơi nấm mộ ngàn thu.
     
     
    6.      ANH ĐỨNG NHÌN THEO
                BÓNG CHIM CÂU
                            . Tặng người nữ sinh của thời yêu
     
    Mấy chục năm rồi, em ở đâu?
    Ơi, người con gái của thời yêu
    Chiều nay thành phố trong mưa lạnh
    Anh đứng nhìn theo bóng chim câu
     
    Kìa! Dáng hình xưa lại hiện về
    Gót thon bước nhẹ dưới đường quê
    Gió bay mái tóc hương thơm ngát
    Để cả trời xanh phải đê mê
     
    Tiếng hát ai đưa vọng bên hồ
    Đã xa năm tháng hãy còn mơ
    Mắt em thăm thẳm soi làn nước
    Tận đáy hồn anh cứ ngẩn ngơ
     
    Chiều nay mà ngỡ buổi chiều nao
    Vẫn đến trường em lối cổng vào
    Đón cô thiếu nữ xinh xẻo ấy
    Chạy đến bên anh tủm tỉm chào
     
    Thôi thế, hết rồi - Bé yêu ơi!
    Bụi cát lầm lên phủ cuộc đời
    Giá em mãi tuổi đôi mươi nhỉ
    Và anh cũng đừng vội già người
     
    Mấy chục năm trời, em ở đâu?
    Anh đứng nhìn theo bóng chim câu…
     
    7.     NGƯỜI ĐÀN BÀ TRẮNG       
     
                  Người đàn bà đi trong mưa rơi
                 Chứa một trời thầm như hoa vậy...
                                         Tặng Bích Đào
                                                *
    Chiếc mũ trắng mềm, em đội bầu trời
    Khóm mây trắng bay, nghiêng trôi trên tóc
    Đôi mắt em đong những áng mây
    Người đàn bà trắng!
     
    Em đi, về... chao những hàng cây
    Hồ gió thổi lệch vành mũ đội
    Thấm đẫm mình em cả thềm nắng gội
    Xoã ngang vai mái hất tơi bời
     
    Nỗi niềm thao thức
    Những đêm trăng nước...
    Chùm trinh em hát: Đấy chỗ thiên thai!
    Người đàn bà ai mà định nghĩa?
     
    Đường xưa đó về đây, em ơi!
    Những con đường đã đầy xác lá rơi
    Xác ve, xác gió và xác của mưa.
     
    Em không biến thành đá để hoá Vọng Phu
    Anh cũng không làm chàng Trương Chi,
                                        suốt đời chèo sông vắng
    Ta không đi theo Con Đường Lông Ngỗng Trắng
    Dẫu hình hài khắc mãi tim nhau
     
    Vết thương lòng không dễ đã lành đâu
    Những đêm sao buồn, những đêm gió khát
    Khúc thơ tình anh lại viết về em
    Người đàn bà ngậm cả vầng trăng...
     
    <bài viết được chỉnh sửa lúc 25.06.2022 19:04:04 bởi Nhân văn >
    nhanvan
     
    #2
      Nhân văn

      • Số bài : 808
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 08.12.2007
      • Trạng thái: offline
      Re:XÁC NHẬN CHÂN DUNG ĐẠI THI HÀO PNT QUA CÁC TÁC PHẨM CỦA NGÀN NĂM THĂNG LONG 24.06.2022 12:38:02 (permalink)
       
                                                                  THẨM ĐỊNH NHỮNG BÀI THƠ HAY CỦA PHẠM NGỌC THÁI 
                        QUA LĂNG KÍNH CÁC THI PHẨM NỔI TIẾNG TRONG NGÀN NĂM THĂNG LONG 



          Nguyễn Thị Hoàng         

               Nguyễn Thị Hoàng từng bình luận về thi ca như sau:
      -  Thơ hay bậc nhất của ngàn năm văn hiến Thăng Long, phải là loại thơ có khả năng sống trường cửu tháng năm, tồn tại muôn đời với nền văn học nước nhà. Thơ của mọi thời đại - Đó là loại thơ có đẳng cấp cao nhất, như:
             Đèo ngang của BHTQ  /   Làm lẽ, Cảnh thu - Hồ Xuân Hương  /  Thương vợ - Tú Xương  /  Thu điếu - Nguyễn Khuyến  /  Tràng Giang - Huy Cận  /  Tranh lõa thể - Bích Khê  /  Tương tư - Nguyễn Bính  /  Đây thôn Vỹ Dạ;  Mùa xuân chín;  Bẽn lẽn - Hàn Mặc Tử  /  Hai sắc hoa ti-gôn - TTKH.  /  Thuyền và biển - Xuân Quỳnh  /  ...
           Nghĩa là: Muốn thẩm định cho xác đáng một tác phẩm thi ca, hoặc một bài thơ hay? Trước hết, phải nhận định bài thơ đó có khả năng tồn tại, sống lâu dài với ngàn năm văn hiến Thăng Long hay không? Nếu bài thơ hoặc tác phẩm thi ca mà không có khả năng sống trường cửu với thời gian: Đó chỉ là thứ thơ để cổ động phong trào, văn nghệ nhất thời, rồi sẽ ra... "rác" - Hay như Gớt nói, tầng tầng bụi phủ...

          Bởi thế những bài thơ hoặc tác phẩm tôi đem ra minh chứng trong này, đều thuộc loại thi ca có khả năng sống mãi với nền văn học của nước nhà.
                   I. THƠ MÙA THU TUYỆT HAY
                                           CỦA NGÀN NĂM THĂNG LONG 
           Có hai bài thơ mùa thu nổi tiếng nhất xưa nay trên văn đàn nước Việt !!! Thơ mùa thu thời hiện đại, tôi chưa thấy có bài nào vang lên được như thế?
      1. "Thu điếu" của Nguyễn Khuyến:
                    Ao thu lạnh lẽo nước trong veo
                    Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo
                    Sóng biếc theo làn hơi gợn tí
                    Lá vàng trước gió khẽ đưa vèo.
                    Tầng mây lơ lửng, trời xanh ngắt
                    Ngõ trúc quanh co, khách vắng teo
                    Tựa gối, ôm cần lâu chẳng được
                    Cá đâu đớp động dưới chân bèo.

      2.  "Cảnh thu" Hồ Xuân Hương:
                    Thánh thót tầu tiêu mấy giọt mưa,
                    Bút thần khôn vẽ cảnh tiêu sơ,
                    Xanh om cổ thụ tròn xoe tán,
                    Trắng xóa tràng giang phẳng lặng tờ.
                    Bầu dốc giang sơn say chấp rượu,
                    Túi lưng phong nguyệt nặng vì thơ,
                    Cho hay cảnh cũng ưa người nhỉ,
                    Thấy cảnh ai mà chẳng ngẩn ngơ.

                           BÀI THƠ MÙA THU HAY NHẤT CỦA PHẠM NGỌC THÁI
       

       
             SÁNG THU VÀNG
                            Nhớ ngày gặp lại em bên hồ gió
                                   (Kỷ niệm Bích Đào)
                                      *

      Gặp lại em một sáng thu vàng
      Nơi em đứng nắng tràn ngoài phố
      Với trời xanh, hồ xanh gió
      Gió đưa làn tóc em bay...                       
       
      Sáng thu này trĩu cả hàng cây
      Đô thành dịu mát
      Ông lão ngồi bên gốc cây,
                      bán những cây sáo trúc thổi vói lên trời
      Bà xúc tép váy khều khào nước
       
      Một thời xa lắc
      Em nghiêng chao về một thời xa

      Người con gái đã thành chính quả!
      (phảng phất trên đầu đôi nét phôi pha)
      Đôi mắt em, bóng trúc bay xoà...
      Đường phúc hậu, vầng trăng đầy nở...
      Nghe không gian đổ vỡ cả mùa thu!

      Sáng thu vàng mông mênh, mênh mông
      Anh đứng trông em bên bờ sóng vỗ
      Hồn đã mất trong rừng hoang thiếu nữ
      Và trái tim cũng không còn.

      Sáng thu vàng xang xênh, xênh xang
      Những con đường xưa tắm hơi em
      Môi em cười... hoa lá nát đau thêm
      Thời gian trôi, cuộc sống buồn tênh

      Một mùa thu lá lá
      Nơi ấy giờ chỉ còn có cỏ
      Bướm vàng hoa cũ vẫn bay ngang
      Người đàn bà, em nuốt mùa thu tan…

       
             * So với hai bài thơ trên của cố nhân, thuộc loại "thơ mùa thu" hay nổi tiếng trong ngàn năm Thăng Long - Bài "Sáng thu vàng" của thi nhân Phạm Ngọc Thái ? Theo con mắt của Nguyễn Thị Hoàng nhìn nhận, cũng hay ngang ngửa không kém !!! Xứng đáng là hậu duệ đối với các bậc cao nhân của tổ tiên ta.
            ( Xin mở ngoặc nói thêm: Có một bài thơ mùa thu nữa cũng rất nổi tiếng trong ngàn năm Thăng Long? Đó là bài "Tiếng thu" của cố nhà thơ Lưu Trọng Lư - Trong "Thi nhân Việt Nam" Hoài Thanh đánh giá nó hay vào hàng thi ca nhất! Nhưng rất tiếc, "Tiếng thu" trên thi đàn, có nhiều dư luận cho rằng bài thơ đã sao cóp từ một bài thơ của Nhật? Nhất là từ khi có bài viết của nhà bình thơ Vũ Quần Phương đăng trên báo "Người Hà Nội" ( cũng hơn chục năm nay) nói rằng: Theo GS Phan Cự Đệ cho biết, hình ảnh con nai vàng đạp trên lá vàng khô - Hình tượng đẹp nhất của bài thơ, lại là hình tượng can nai rừng... trong một bài thơ của nữ sĩ người Nhật từ thế kỷ XVI - Cho nên đến nay trên báo chí, người ta không còn nhắc đến bài thơ "Tiếng thu" của cố nhân Lưu Trọng Lư nữa ). 
              Bài "Tiếng thu" đó như sau:  
                                Em không nghe mùa thu
                   dưới trăng mờ thổn thức?
                   Em không nghe rạo rực
                   hình ảnh kẻ chinh phu
                   trong lòng người cô phụ?
                   Em không nghe rừng thu
                   lá thu kêu xào xạc,
                   con nai vàng ngơ ngác
                   đạp trên lá vàng khô?
                             PHẠM NGỌC THÁI CÒN VÀI BÀI THƠ MÙA THU NỮA CŨNG RẤT HAY
                       ĐỀU TỎA ĐƯỢC HƯƠNG SẮC TRÊN THI ĐÀN THĂNG LONG



       
      1.   KÝ ỨC MÙA THU

      Mùa thu khuấy lên bao ký ức
      Xác thời gian trôi trên tóc em
      Em đi trong trăng, mùa thu thổi gió
      Lá vàng rơi mênh mông.

      Em đi qua mùa thu không gian
      Trăng rãi đồi con gái
      Nhớ đến lâu cái hương con gái
      Nó thơm say và rất nhẹ nhàng.

      Đường dạo ấy trên đồi trăng sáng
      Đêm chia tay em dúi cả vào anh
      Để bóng lạc suốt đêm ngoài phố
      Mây lãng phiêu mãi không về…

      Giờ đây chắc trên đồi thông đó
      Gió vu vi và trăng vu vơ
      Em đi trong trăng, mùa thu thổi gió
      Mùa thu lang thang chẳng bến bờ.
       
       
             
        "Tuyển thơ chọn lọc", Nxb Hồng Đức 2019
       
      2.     PHỐ THU VÀ ÁO TRẮNG
       
      Tà áo trắng em đi qua phố
      Mùa thu rơi phủ mắt anh
      Tà áo trắng của người sinh nữ
      Anh nhìn xác phượng khóc rưng rung.
       
      Chỉ còn lại con tim rớm đỏ
      Áo quệt vào, máu rỏ hai tay…
      Ôi, mùa thu mùa thu êm ả
      Sao lòng anh tơi tả thế này?
       
      Tà áo trắng trôi dưới dòng mây bạc
      Lang thang vài cánh bướm bơ vơ
      Áo trắng in ngang trời - sét đánh!
      Lưỡi dao nào cào nát tim thu?
       
      Anh cũng có một thời bên áo trắng
      Cũng bế bồng và cũng đã ru em
      Cái thời ấy chìm vào xa vắng
      Phút gặp lòng đâu hết ngổn ngang.
       
      Thêm một mùa thu, một mùa thu vỡ
      Câu thơ nẩy những bông hoa buồn
      Thôi, đừng hát để ướt lòng thiếu nữ
      Em đi rồi! Anh chết cả mùa đông.
       
       
       

       


      <bài viết được chỉnh sửa lúc 10 giờ bởi Nhân văn >
      nhanvan
       
      #3
        Nhân văn

        • Số bài : 808
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 08.12.2007
        • Trạng thái: offline
        Re:XÁC NHẬN CHÂN DUNG ĐẠI THI HÀO PNT QUA LĂNG KÍNH CỦA NGÀN NĂM THĂNG LONG 30.06.2022 21:48:45 (permalink)
         
                                    II.   THƠ KHÓC TANG LƯU TRUYỀN
                                                                                          TRONG NGÀN NĂM THĂNG LONG
         
               Khóc Dương Khuê
        Bác Dương thôi đã thôi rồi,
        Nước mây man mác ngậm ngùi lòng ta.
        Nhớ từ thuở đăng khoa ngày trước,
        Vẫn sớm hôm tôi bác cùng nhau;
        Kính yêu từ trước đến sau,
        Trong khi gặp gỡ khác đâu duyên trời?
        Cũng có lúc chơi nơi dặm khách,
        Tiếng suối nghe róc rách lưng đèo;
        Có khi từng gác cheo leo,
        Thú vui con hát lựa chiều cầm xoang;
        Cũng có lúc rượu ngon cùng nhắp,
        Chén quỳnh tương ăm ắp bầu xuân.
        Có khi bàn soạn câu văn
        Biết bao đông bích, điển phần trước sau.
        Buổi dương cửu cùng nhau hoạn nạn,
        Phận đẩu thăng chẳng dám tham trời;
        Bác già, tôi cũng già rồi,
        Biết thôi, thôi thế thì thôi mới là!
        Muốn đi lại tuổi già thêm nhác,
        Trước ba năm gặp bác một lần;
        Cầm tay hỏi hết xa gần,
        Mừng rằng bác vẫn tinh thần chưa can,
        Kể tuổi tôi còn hơn tuổi bác,
        Tôi lại đau trước bác mấy ngày;
        Làm sao bác vội về ngay,
        Chợt nghe, tôi bỗng chân tay rụng rời.
        Ai chẳng biết chán đời là phải,
        Sao vội vàng đã mải lên tiên,
        Rượu ngon không có bạn hiền,
        Không mua không phải không tiền không mua.
        Câu thơ nghĩ đắn đo không viết,
        Viết đưa ai, ai biết mà đưa;
        Giường kia treo cũng hững hờ,
        Đàn kia gảy cũng ngẩn ngơ tiếng đàn.
        Bác chẳng ở dẫu van chẳng ở,
        Tôi tuy thương, lấy nhớ làm thương;
        Tuổi già hạt lệ như sương,
        Hơi đâu chuốc lấy hai hàng chứa chan!
         
                      Nguyễn Khuyến
         
                     A. THƠ KHÓC TANG HAY BẬC NHẤT THỜI HIỆN ĐẠI
                                                 CỦA PHẠM NGỌC THÁI 
         
                    KHÓC HÀN MẶC TỬ

        Tôi khóc Tử, khóc hào quang, khóc huyết
        Khóc gió mưa, cây cỏ đến chân trời
        Khóc tạo hoá: Từ thiên và địa
        Rồi khóc người: Đời, con tạo quay chơi...

        Hàn Mặc Tử ơi! Ớí, Tử ơi!
        Sống chơi vơi cũng giống người
        Khác chi là con chim cánh lá
        Giọt thơ này hoà lệ máu tôi rơi.

        Nơi Tử nằm trong mồ hoa thơm nở
        Đầu Tử gối lên sườn sóng gió
        Với sao sương vằng vặc trăng ngàn năm
        Nỗi đau đè nặng cõi dân gian.

        Hỡi biển Đông, núi cao Gành Ráng
        Thơ của Tử mai sau còn sáng láng
        Sóng nước non, non nước vỗ ngày đêm
        Quạnh hiu buồn, rờn rợn bóng thi nhân.

        Ngồi đọc Tử, tim vỡ toang máu đỏ
        Tôi khóc biển, khóc trời xanh, khóc gió
        Chúa ở đâu? Thượng đế có trên đời?
        Người Thơ Xưa hoá chốn nao rồi…

        Thì tham vọng vinh quang: Ai chẳng muốn?
        Ngu cũng buồn. Tài lại lắm tai ương.
        Giữa đời - Nhiều khi phải cười nhăn răng mà sống
        Thương nhau để mặc lệ rơi tuôn.

        Tử dù đau nỗi đau ngang bể
        Nhưng đã có bao người khóc Tử
        Suy cho cùng: Tuyệt đến thế thì thôi
        Trên này nhiều chuyện lắm, Tử ơi!

        Rót mắt thành thơ, khóc Tử lại khóc đời
        Chúng tôi đang quần cuộc sống
        Có khi phải tập nén mình như bánh nén
        Thỉnh thoảng cũng thương nhau, phần lớn chỉ đấu tranh.

        Niềm sướng đau, khôn dại dại khôn
        Em gái - Nhà thơ - Nhà chính khách
        Tuốt tuồn tuột mấy ai không bất trắc
        Buồn làm chi? Đời, sắc sắc không không.

        Đời vậy mà. Người thế, chuyện thế gian 
        Suy cùng lý, chẳng gì phải chán
        Lại thương Tử không được dự phần bon chen, xô lấn
        Giây phút khóc cho nhau, hoá hạnh phúc lớn trên đời!

        Hàn Mặc Tử ơi! Ới, Tử ơi!
        Bao đêm nghiền ngẫm chữ thơ Người
        Châu rỏ đầm đìa trang giấy trắng
        Bay về Gành Ráng đẫm hồn tôi.

        Thắp nén nhang chùa, tôi khấn anh
        Tài hoa xuất sắc, vóc giai nhân
        Vung tay búng bút xô báu ngọc
        Chữ thơ như tuyết, máu lênh đênh.

        Qui Nhơn biển sóng vỗ mây lừng
        Tài này, phận ấy! Những bi thương
        Nay đã yên mình khe nước ngọc (*)
        Hẹn nhau mai mốt, bữa tương phùng.

        Tôi khóc Tử, khóc hào quang, khóc huyết
        Khóc gió mưa, hoa cỏ lẫn sao sương
        Tử có nghe! Thơ Người, tôi viết tiếp
        Cúi lậy không gian cả tám phương.
         
                    PHẠM NGỌC THÁI
         
        (*) Ý thơ của Hàn Mặc Tử.
         
                  Từ khi thi nhân tạ thế tới nay, có tới cả trăm bài thơ khóc về Người, song không bài thơ khóc nào hay và thấm đẫm tình thế thái như thi nhân Phạm Ngọc Thái đã khóc.
        <bài viết được chỉnh sửa lúc 10 giờ bởi Nhân văn >
        nhanvan
         
        #4
          Nhân văn

          • Số bài : 808
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 08.12.2007
          • Trạng thái: offline
          Re:XÁC NHẬN CHÂN DUNG ĐẠI THI HÀO PNT QUA LĂNG KÍNH CỦA NGÀN NĂM THĂNG LONG 9 giờ (permalink)
           
                        B. TẬP THƠ "CHA KHÓC CON" HAY ĐỘC NHẤT VÔ NHỊ
                                                   TRONG NGÀN NĂM THĂNG LONG CỦA PHẠM NGỌC THÁI
           
           
           
           
                                                  NÓI VỀ TẬP THƠ “CHA KHÓC CON”,
                                                                                     Nxb Hồng Đức 2020.
                Do một nỗi đau đột ngột đến với cuộc đời? Ngày 22.7.2019 đứa con trai yêu quí của thi nhân mới 27 tuổi xuân, bất ngờ bị đột quị -  Lòng người cha đau đớn, tưởng như không còn đủ sức chịu đựng. Trong sự đau thương vô bờ, những dòng thơ, trang thơ khóc con được viết bằng máu và nước mắt của một người cha thi nhân kiệt xuất ấy, trào ra... 
               Và... Phạm Ngọc Thái đã để lại cho nền văn học nước nhà một thi phẩm “Cha khóc con" ( 45 bài) vào hàng hay-hiếm-độc-lạ - Có thể nói: Đó là một "Tuyệt phẩm thơ khóc" vô giá, có một không hai trong ngàn năm Thăng Long. 
                              Mở link sau đọc tập thơ:
                                                        http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=892593
           
             
              Con Phạm Ngọc Bảo
             ( 7.3.1992 - 22.7.2019 )
                           ĐÂY LÀ BÀI TÁC GIẢ LẤY LÀM TỰA ĐỀ CHO CẢ TẬP THƠ




           
                        CHUYỆN VỀ HAI NGÔI MỘ
                        CHA CON MAI SAU
           
                                  . Con PHẠM NGỌC BẢO
                                      Đột quị 22.7.2019
                                  ( tức 20.6 năm Kỷ Hợi )
           
          Gió vi vút ngàn năm thổi vọng
          Khói sương chiều quấn quít bay đưa
          Kể rằng: Ngày xửa ngày xưa
          Có hai cha con nhà thơ, hồi còn sống...
           *
           Trời Hà Nội. Cha hay dắt con ra Hồ Tây chơi lắm 
          Vọng bên chùa Trấn Quốc tiếng nam-mô
          Qua bốn mùa, ngày tháng thoi đưa
          Đứa bé lớn khôn rồi trở thành sinh viên, thạc sỹ
           
          Hai thế hệ ở trong cùng thế kỷ
          Người cha dần cũng già đi
          Con lại đỡ cha, chăm sóc sớm khuya
          Nam mô a di đà Phật!
           
          Nghĩa phụ tử trên dòng sông nước Việt
          Bóng trời Nam in dấu ngày đêm
          Mây bay, gió thổi triền miên
          Tình cha con mãi thiêng liêng sống còn.
           
          Bỗng một hôm bão giông, sấm sét
          Cắt người con ra khỏi người cha
          Lá vàng thì vẫn còn kia
          Đầu xanh đã bỏ, chia ly trọn đời.
           
          Nỗi đau uất rụng rời trời, đất
          Vì khóc con, cha ngất nhiều phen
          Hận đời, giận cả địa thiên
          Đã sinh thượng đế, sao còn ác tâm?
           
          Người cha những kêu Quan Âm, Phật Tổ
          Giúp một tay nâng đỡ sinh linh
          Dù không cứu được đứa con
          Thì xin Người đón về trên niết-bàn.
           
          Người cha thề ra tay hay bút     
          Viết đoản thiên tuyệt tác lưu danh
          Con mình vào với sử xanh
          Bao giờ non nước tan tành mới tan
           
          Một đời đã dọc ngang thi phú
          Hẹn về bên Hàn Mặc Tử, Nguyễn Du
          Miếu thờ tôi ở thiên thu
          Mong hậu thế cho con thơ cùng vào.
           
          Vài lời trăng trối trời cao
          Nay xin để lại rồi chào, tôi đi...
          Xác người cũng chẳng còn chi
          Gió đưa đôi mộ vu vi vọng hồn
           
          "Tình cha như núi Thái Sơn
          Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra"...
           
                          Cha  PHẠM NGỌC THÁI   

           
                                                           NHỮNG BÌNH LUẬN VỀ TẬP THƠ "CHA KHÓC CON"

           
                      
          1. Cô giáo Nguyễn Thị Xuân - GV trường THPT Ba Đình viết:
           -   Tập thơ gồm 45 bài, dầy 132 trang sách xuất bản - Đã đươc viết bằng máu và nước mắt của một ngươi cha, khóc đứa con trai yêu quí bị chết vì đột quị khi mới 27 tuổi đời! Chính nỗi đau tột cùng đã tạo nên những cảm xúc tột cùng trong trái tim của người cha: Người cha ấy lại là một "thiên tài thi ca" hiện đại Việt Nam - Bởi vậy thi phẩm "Cha khóc con" của anh đã trở thành một Tập thơ khóc tang "độc nhất vô nhị" trong thiên cổ.
           
          2.  Nhà nghiên cứu Hội văn học Nam Hà - Trang chủ Trần Mỹ Giống bình luận:
                  "Xuyên suốt tập thơ 45 bài là cảm xúc tình cảm sâu sắc của người cha khóc con mệnh yểu với rất nhiều góc độ khác nhau, vô cùng cảm động bởi cảm xúc hết sức chân thật của tác giả.
                  Xưa nay khóc cha, khóc vợ, khóc con… cũng đã được một số tác giả thể hiện bằng thơ, nhưng để có cả một xê-ri (45 bài) khóc con trong một tập thì có lẽ, đến giờ, chỉ có nhà thơ Phạm Ngọc Thái làm được - Chắc chắn, Phạm Ngọc Thái phải là một người cha yêu con sâu nặng chân thành và có năng lực thơ ca thực sự lớn! Mới làm được nhiều bài thơ đa tình, đa cung bậc, đa góc độ, khía cạnh mà bài nào cũng rung động người đọc như vậy.

           3. Nhà thơ cội gạo Hội nhà văn Hà Nội Nguyễn Khôi, nhận định:
                  "Thơ khóc nổi tiếng xưa có Đông Hồ khóc vợ, Tương Phố khóc chồng, Tam Nguyên Yên Đổ khóc con... Nay thi sĩ Hà Thành Phạm Ngọc Thái thống thiết khóc con... Hy vọng lưu danh thiên cổ !?"

           
                                    DẪN GIẢI VỀ MẤY NHÀ THƠ NGÀN NĂM THĂNG LONG:
           
          1.    ĐÔNG HỒ:
           
           
           
          Đông Hồ (10 tháng 3 năm 1906 - 25 tháng 3 năm 1969), tên thật Lâm Tấn Phác, tự Trác Chi, hiệu Đông Hồ và Hòa Bích; các bút hiệu khác: Thủy Cổ Nguyệt, Đại Ẩn Am, Nhị Liễu Tiên Sinh. Ông được đánh giá là một nhà giáonhà thơ, chuyên gia nghiên cứu tiếng Việt và là một người nhiệt tình với văn hóa dân tộc Việt Nam.
          Ông là thành viên của nhóm "Hà Tiên tứ tuyệt" gồm: Đông Hồ, Mộng Tuyết (cũng là vợ của ông), Lư Khê và Trúc Hà.
          Đông Hồ sinh tại làng Mỹ Đức, tỉnh Hà Tiên, nay thuộc tỉnh Kiên Giang. Thuở nhỏ ông vốn tên là Kỳ Phác, sớm mồ côi cha mẹ, nhờ bác ruột là Lâm Hữu Lân nuôi dạy và đặt tiểu tự cho ông là Quốc Tỉ, tự là Trác Chi.
          Nhà ông, tổ tiên truyền mấy đời, đều ở ven Đông Hồ ấn nguyệt, là một thắng cảnh trong Hà Tiên Thập Cảnh, nên khi bắt đầu biết làm thơ ông đã lấy hiệu Đông Hồ.


                          NHỚ VỢ HIỀN
          Chăn gối cùng nhau những ấm êm,
          Bỗng làm ngọc nát, bỗng châu chìm.
          Đầm đìa giọt thảm khăn hồng thấm,
          Lạnh lẽo đêm xuân giấc mộng tìm.
          Hình dạng mơ màng khi thức ngủ,
          Tiếng hơi quanh quẩn nếp y xiêm.
          Bảy năm vui khổ, nghìn năm biệt,
          Sớm gió chiều mưa lắm nỗi niềm.

           
                        Đông Hồ
           
                 2.  BÀI THƠ "KHÓC CHỒNG" NỔI TIẾNG CỦA NỮ SĨ TƯƠNG PHỐ


           
           
                          Giọt lệ thu
          Bao giờ quên được mối tình xưa 
          Sinh tử còn đau mãi đến giờ 
          Giấc mộng tìm nhau tìm chẳng thấy 
          Mênh mang biển hận, hận không bờ 

          Trời thu ảm đạm một mầu 
          Gió thu hiu hắt thêm rầu lòng em 
          Trăng thu bóng ngả bên thềm 
          Tình thu ai để duyên em bẽ bàng 

          Sầu thu nặng lệ thu đầy 
          Vì lau san sát hơi may lạnh lùng 
          Ngổn ngang trăm mối bên lòng 
          Ai đem thu cảnh bạn cùng thu tâm.
                                 Tương Phố

                  Từ nỗi đau riêng, nữ sĩ Tương Phố đã viết nên ‘Giọt lệ thu’ bất hủ trong văn đàn Việt Nam.
               Nữ sĩ Tương Phố sinh ngày 14/7/1900 ở Bắc Giang, nguyên quán ở huyện Khoái Châu, tỉnh Hưng Yên. Bà có tên thật là Đỗ Thị Đàm. Do bà chào đời tại Đồn Đầm xã Phượng Sơn, huyện Lạng Giang, tỉnh  Bắc Giang nên bà được đặt tên là Đàm để nhớ địa danh ấy (chữ Đàm nghĩa Hán văn là Đầm).
           
                                                            TRÍCH BÀI THƠ NỮA TRONG TẬP "CHA KHÓC CON"
                                                                   PHẠM NGỌC THÁI
           


                        VĨNH BIỆT CON YÊU
           
                             . Tưởng niệm con Phạm Ngọc Bảo
                                     ( 7.3.1992 - 22.7.2019 )
           
          Bố nhỏ lệ, nhìn con đi biệt tích
          Dòng đau buồn cắt tự máu tim cha
          Con ơi con ! Khi con vĩnh biệt bố, mẹ ra đi
          Thế là hết đời người cha già đau khổ.
           
          Già chưa chết mà đầu xanh đã bỏ
          Ở thiên đàng, con hãy đợi cha lên !
          Bố con mình sẽ ôm ấp nhau tới nghìn năm
          Cha không bao giờ rời con ra nữa.
           
          Thôi con ạ ! Kiếp người là bể khổ
          Con đi rồi, trút gánh nặng vào cha
          Đứa con yêu, cha thương nhất cõi sơn hà
          Vài dòng thơ. Cha cầu nguyện vong hồn con siêu thoát.
           
          Cha vẫn nói: Con là linh hồn của người cha bất diệt !
          Nay linh hồn bỏ đi rồi, cha sẽ sống sao đây ?
          Trăm lậy con yêu !
          Bố quì xuống trước vong linh con, muốn nói rất nhiều
          Nhưng nghẹn đắng, không thể cất lời khôn được nữa.
           
          Viết mấy dòng thơ. Bố, mẹ tiễn con về nơi yên nghỉ
          27 năm trời con sống với mẹ cha, bỗng chốc hóa tiêu tan
          Cha có ở lại chốn trần gian, cũng chỉ là nắm thân tàn
          Hãy đợi cha, nhanh thôi con yêu ! Sẽ đến ngày cha con ta đoàn tụ.
           
          Thơ bố viết, lệ tuôn dòng máu đổ
          Cái cõi trần khốn kiếp này, tiếc làm chi !
          Thôi thì con đi trước. Bố trả nốt tí nợ đời, rồi cũng ra đi
          Bố sẽ bế ẵm con như thuở còn rất nhỏ.
           
          27 năm sống trên cõi đời. Bố nhìn vận con xấu số
          Lòng người cha trăm nhát dao đâm
          Khi con sống, không phút giây nào... Cha mẹ ngừng chăm sóc, thương con
          Nay con mất, chỉ còn biết sụp lậy trước vong linh... oán than số kiếp...
           
          Mấy dòng thơ vĩnh biệt con ! Bố viết ra từ máu và nước mắt
          Một lần cuối trong đời, run rẩy nhìn khuôn mặt đứa con yêu
          Hãy đợi bố nghe con !
          Rồi bố sẽ đến bên con một sớm, một chiều...
           
                                                Đọc tại tang lễ con
                                               15h... ngày 25.7.2019



          <bài viết được chỉnh sửa lúc 4 giờ bởi Nhân văn >
          nhanvan
           
          #5
            Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

            Chuyển nhanh đến:

            Thống kê hiện tại

            Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

            Chú Giải và Quyền Lợi

            • Bài Mới Đăng
            • Không Có Bài Mới
            • Bài Nổi Bật (có bài mới)
            • Bài Nổi Bật (không bài mới)
            • Khóa (có bài mới)
            • Khóa (không có bài mới)
            • Xem bài
            • Đăng bài mới
            • Trả lời bài
            • Đăng bình chọn
            • Bình Chọn
            • Đánh giá các bài
            • Có thể tự xóa bài
            • Có thể tự xóa chủ đề
            • Đánh giá bài viết

            2000-2022 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9