Tác phẩm - THƠ TÌNH HAY KIỆT XUẤT THẾ GIAN- Phạm Ngọc Thái

Thay đổi trang: < 1234 | Trang 4 của 4 trang, bài viết từ 46 đến 51 trên tổng số 51 bài trong đề mục
Tác giả Bài
Nhân văn

  • Số bài : 896
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 08.12.2007
  • Trạng thái: offline
Re:Tác phẩm - THƠ TÌNH HAY KIỆT XUẤT THẾ GIAN- Phạm Ngọc Thái 05.12.2022 12:36:27 (permalink)
 
 
         CHIỀU HOÀNG HÔN
 
Chưa đi đến tuổi già
Mà yêu hoàng hôn đỏ
Chợt nhìn, chợt nhận, chợt xôn xao

Soi mặt nước xanh veo
Trầm tư và lặng lẽ
Đàn muỗi phố đã kêu
Quanh bàn nơi quán nhỏ
Chiều đang buông dần chiều

Sợi tóc mình ngơ ngác
Có nên bạc hay không?
Tuổi trẻ sợ già nhanh
Giờ điềm nhiên đến lạ
Cái màu hoàng hôn đỏ
Cháy như là khai sinh!

Ôi, hoàng hôn hoàng hôn
Trái tim là bất diệt!
Ngày mai anh có chết
Cũng nhẹ như lá vàng
 
Hồn mây gió lang thang
Mà đầm đìa mưa bão
Đời - Tư lợi không tham
Chán trò danh bốc hão
 
Mang suối tóc của em
Đi rồi yêu vĩnh viễn
Anh sẽ hoá rừng thông
Ngàn năm reo cát, sóng...
 
 
 
         CÔ QUÉT LÁ ĐÊM HỒ
 
Một đêm hồ nước đầy sương gió
Người đi không rõ mặt người
Liễu ru nhè nhẹ quanh bờ vắng
Em thầm thì quét lá, bên tôi!
 
Em quét lá lẫn đời lẫn kiếp
Tiếng chổi mòn kêu xiết vào tim...
Em hóa thành thơ rơi lặng lẽ
Trong cõi lòng tôi buồn triền miên
 
Trăng như đứa không nhà, trôi lạc lõng...
Con nai vàng chết bóng thu xưa
Tôi đứng trông em mịt mờ ảnh vọng
Cô quét lá đêm hồ, khe khẽ vào khuya...
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 05.12.2022 12:38:38 bởi Nhân văn >
nhanvan
 
#46
    Nhân văn

    • Số bài : 896
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 08.12.2007
    • Trạng thái: offline
    Re:Tác phẩm - THƠ TÌNH HAY KIỆT XUẤT THẾ GIAN- Phạm Ngọc Thái 05.12.2022 12:40:04 (permalink)
     
     
     
              THƠ CHƯA XUẤT BẢN THÀNH SÁCH
     
     
                  MẤY LỜI TRĂNG TRỐI ĐẦU XUÂN
     

                             Viết trong những ngày cấp cứu ở viện E
                                                  Trước khi lên bàn mổ
                                                                                               *
    Rồi mai ngày nhân thế ngợi ca ta
    Có biết thi nhân đang khổ nạn giữa sơn hà
    Chỉ muốn kết thúc cõi người cho chóng vánh
    Ôi, Số phận một thi hào!
                                     Chết cũng khó lắm thay?
     
    Ta muốn gọi trăm lần, tên đứa con yêu đã mất (1)
    Để lại giữa đời người cha cô độc
    Bệnh tật dày vò. Hỡi thượng đế linh thiêng!
    Mau cho tôi về chốn bồng-tiên.
     
    Sự nghiệp xong rồi, ta đi không nuối tiếc
    Bỗng lại phân vân về ý nghĩa cuộc đời này?
    Chỉ dành cho tham vọng ngút trời mây
    Nay đã hoàn thành. Khổ quá! Đúng, sai không biết nữa?
     
    Sao không sống hiện sinh, làm giàu như bao nhiêu kẻ khác?
    Để hưởng kiếp này phè phỡn, rồi đi...
    Ừ, thì vượt lên trên thời đại - Đã được gì ???
    Mai dẫu vinh quang, nào sống đâu mà biết.
     
    Hậu thế ơi! Kiếp đại thi nhân nhưng cơ cực
    Nguyễn Du còn khóc gọi trăm năm (2)
    Dù tên Người hôm nay sáng láng tựa trăng rằm...
    Mai tôi về - Sẽ đến thăm Người, bà Hồ Xuân Hương,
                                  Các cố nhân cùng ông Hàn Mặc Tử
     
    Nợ đời đã trả xong. Lậy Đức Quan Âm 
                                        và Như Lai Phật tổ!
    Thánh anh linh giải thoát kiếp sống cho tôi
    Tôi đi vui. Càng nhanh đi càng sung sướng cuộc đời
    Chỉ còn cuốn tiểu thuyết viết xong rồi.
           Hẹn ra mắt thu đông - Sẽ bái biệt loài người, tôi nhắm mắt.
     
    Mấy lời trối trăng. Kết thúc đời thi nhân, vào kiếp khác
    Nếu mai người lập miếu cho tôi,
          Xin đặt trong khu vườn đền Quán Thánh ở thủ đô.
     
                                              Mồng 5 tết năm Nhâm Dần
                                                 ( tức ngày 5.2.2022 )
             ........           
     
    (1) Con trai tôi Phạm Ngọc Bảo đột tử, mất năm 27 tuổi.
    (2) Cụ Nguyễn Du đã than:
                  Bất tri tam bách dư niên hậu
                  Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như
       ( Nghĩa là: Hơn 300 năm sau nhân thế, liệu ai người sẽ khóc Nguyễn Du? )
     


      Con Phạm Ngọc Bảo
     ( 7.3.1992 - 22.7.2019 )
     
            VẦN THƠ CHA KHÓC THƯƠNG CON
     
                                               Con Phạm Ngọc Bảo
                                             ( 7.3.1992 - 22.7.2019 )
     
    Con - Khúc ruột, linh hồn của người cha khốn khổ
    Ngọc Bảo ơi ! Máu lệ ứa tim cha
    Con đi rồi, cha vất vưởng bóng ma
    Chả thiết sống dẫu nợ đời chưa hết.
     
    Nam mô a di đà phật ! Con tôi đâu có chết?
    Hồn nó còn quanh quất đâu đây
    Chờ đợi tôi qui tụ mỗi ngày
    Cha, con lại về bên nhau sớm tối.
     
    Cái cõi vô thường, sống tạm mà khổ đau hết nỗi
    Ngẩng mặt nhìn nhân thế cũng bao thương
    Biết trên đời còn lắm nỗi xót xa hơn
    Nhưng lòng cha yêu con không gì so sánh nổi.
     
    Con ơi ! Ngày tháng phôi pha
    Anh linh về đón cha già qui tiên
    Quỉ dưới đất, thánh trên thiên
    Cha con ta ở giữa miền nhân gian
    Vần thơ cha khóc thương con
    Ngàn năm sau mãi vẫn còn tiếng kêu...
     
                                     Viết tại Bệnh viện
                                          16.4.2022
     
     
              KIẾP SỐNG "CÕI TA BÀ"
     
    Một kiếp sống "cõi ta bà" dằng dặc
    Yêu thương nhiều, đau đớn cũng chồng cao
    Mỗi người một cảnh khác nhau
    Mang tham vọng danh lưu muôn đời, vạn kiếp
     
    Đường kinh tế, tôi không sành nước
    Nghiệp văn chương có vẻ hợp mệnh thiên
    Trải hơn bảy kỷ liên miên
    Đậu đến ngọn thi sơn cao chót vót
     
    Ngồi kiểm lại một đời rơi nước mắt
    Bao lỗi lầm? Cất tiếng khóc trong thơ
    Tất cả qua đi như một giấc mơ
    Xa xót lòng, đau trái tim nhân ái
     
    Cố tâm cứu vào giây phút cuối !...
    Mình nhẹ nhàng bay về chốn Tây Thiên
    Nhưng người thân đang ở lại dưới trần
    Đời sống cũng bình yên, hạnh phúc
     
    Coi "cuộc ta bà" chỉ là dạo gót
    Rời cõi người, tôi sang cõi tiên sa
    Hồn thi nhân trong vĩnh cửu bao la
    Nơi trần thế đời đời còn nhớ mãi
     
    Nơi trần thế, miếu thờ thơm hương khói...
     
                                                      18.4.2022

     
     
              TÂM SỰ THỜI THƠ CA NHƯ GIẺ RÁCH
     
    Chót đam mê rồi giấc mộng văn chương
    Vào cái thời thơ ca như giẻ rách
    Nhiều kẻ làm thơ, người xem lại ít
    Thiên tài lạc lõng cõi trân ai
     
    Bọn đầu trò thì buôn, lắm loại loai choai
    Giữa đời thường thi nhân thành thất thểu
    Cao niên đấy mà vẫn đành sống yểu
    Hổ trong lồng cũi đó thôi !...
     
    Cứ vẫy vùng gầm vang trời đất
    Rồi tới ngày ta xé toạc không trung
    Sẽ hiền lành về bên Phật ở Tây Thiên
    Cùng các thánh mây vờn, gió hát
     
    Nơi trần thế khói hương tưởng nhắc
    Làm ngôi miếu bên đường như Lý Bạch xa xưa
    Rêu phủ bốn mùa, vắng vẻ hoang sơ
    Với non nước muôn đời không thẹn hổ
     
    Thôi, sướng cũng đã nhiều dẫu còn lúc khổ
    Sắp hết đời vẫn cố kiếm tiền nong
    Bù cho vợ, con những năm tháng hoài trông
    Rồi thanh thản ta đi vào kiếp khác
     
    Sức đã kiệt, tháng năm gần hết
    Trông chờ vận lộc trời ban
    Đem một mảng văn? 
             Mấy chục năm ròng viết lách chốn trần gian
    Nhượng bớt cho đời. Thánh thần ơi phù hộ !!!
     
    Xin để lại thời sau vài lời lỗ mỗ...
     
                                            Bệnh viện E 20.7.2022
     
               CHUYẾN TÀU NHANH
     
                       Chành ra ba góc da còn thiếu
                       Khép lại đôi bên thịt vẫn thừa
                               Hồ Xuân Hương
                                      *
    Dòng suối trong em trào ra từ khe đó
    Dưới một hang sâu. Nguyệt đỏ. Rừng xanh
    Nhớ khi buồn em mở để anh xem
    Hẹn tới lúc anh vào khai phá
     
    Của trời đất dầu to em vừa cả
    Ai cũng có thời ăn chả, ăn nem
    Mỗi em lại có một vị riêng
    Cái của ấy chẳng bao giờ thấy đủ.
     
    Kéo váy toang ra nhẹ nhàng em nằm ngửa
    Đùi giang cánh hạc tựa trời xanh
    Một lỗ buông mành cây lá phủ
    Gang dài em hút tuột vào trong.
     
    Mắt nhắm lim dim. Chôn khẽ động...
    Khoảnh khắc tan tành cả "em, anh"
    Sống ở trên đời mà sướng thế
    Tội gì? Em nhỉ "chuyến tàu nhanh"...
     
                                         22.7.2022
     
    <bài viết được chỉnh sửa lúc 05.12.2022 12:56:06 bởi Nhân văn >
    nhanvan
     
    #47
      Nhân văn

      • Số bài : 896
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 08.12.2007
      • Trạng thái: offline
      Re:Tác phẩm - THƠ TÌNH HAY KIỆT XUẤT THẾ GIAN- Phạm Ngọc Thái 05.12.2022 12:50:50 (permalink)
       
       
             THÔI QUÊN HẾT, ĐẤY CHÍNH LÀ HẠNH PHÚC
       
      Cái kiếp người, cần chi mà nuối tiếc?
      Nghe hiên nhà hây hẩy gió mùa thu
      Suy cho cùng, sướng khổ tựa cơn mơ
      Lúc sướng như tiên, khi lâm hoạn nạn.
       
      Đời ta - Thuở trai trẻ vùi trong bom đạn 
      Thoát chết về vượt được lên mây 
      Cánh đại bàng vùng vẫy ngút trời bay
      Ngẫm sống thế, một đời thôi cũng thỏa.
       
      Đậu đến đỉnh thi sơn, xưa nay trong thiên hạ
      Sánh với tầm mấy bậc cao nhân
      Về già lại bệnh tật liên miên
      Sa cảnh mất con, rơi vào hoạn nạn.
       
      Tim đau đớn, than mình xấu phận
      Tại trời hành hay bởi số không may
      Chốn vô thường họa, phúc ai hay
      Đời cát bụi, biết bao người thế cả !?
       
      Nay đã thành một kỳ nhân thế kỷ
      Mai ngày non nước ghi tên
      Kiếp-ta-bà mà sống mãi với quê hương
      Trên trần thế mấy kẻ đời làm nổi.
       
      Ta từng qua "một cuộc người" như phong ba, bão dội
      Giữa trần gian dựng ngọn núi vô biên
      Ngàn năm sau danh tiếng vẫn còn thiêng
      Thôi quên hết, đấy chính là hạnh phúc !!!
       
                                         19.7.2022

       

               TÌNH CHA CON TỰA NƯỚC NON
       
      Tội tình quá, con trai ơi ! Rơi nước mắt
      Đã bao lần cha khóc thương con
      Chỉ ước mình có thể chết luôn
      Theo con đi, quên hết đời trần thế
       
      Bao năm sống trong lòng cha ấp ủ
      Chăm cho con, dậy dỗ lớn khôn
      Ôi, cái tình máu mủ
      Thiêng liêng hơn cả ngọn cao sơn.
       
      Trái tim cha dày vò, con có biết?
      Bảo ơi ! Về với cha những đêm khuya khoắt, buồn thương
      Cố giúp để cho lòng cha thanh thoát
      Hết kiếp rồi cha sẽ đến với con.
       
      Con ơi con ! Cõi người sao khổ thế?
      Tình cha con sống mãi tựa nước non.
       
                                              24.7.2022
       
       
                 KHỔ TÂM LẮM, CON ƠI
       
      Khổ tâm lắm, cha vẫn phải gắng con ơi!
      Không thể cứu nổi con sống lại nữa rồi
      Nỗi đau này cha đau đến chết
      Giá đừng sinh con? Không có thì thôi
       
      Bảo ơi! Lòng người bố rã rời
      Ngàn vạn mũi kim đêm ngày đâm vào ngực
      Mai chết đi gặp lại được con không?
      Thiên hà mênh mông, nhớ đón cha con nhé!
       
      Sống vô thường mà sao nặng thế?
      Chí đại bàng, cánh gẫy tả tơi
      Nhưng thôi, cũng sắp hết "cuộc người"
      Như ngôi sao kia cha sẽ về trời
       
      Kiếp sau thế nào không biết?
      Dù hóa thánh thần hay gió mây trôi...
      Ta vẫn bên con bay giữa đất trời
      Nghe trần thế vọng tiếng thơ cha
                                ngàn năm thao thức
       
      Và hỡi con người!
      Có nhớ cha con tôi đã phải sống một đời bao đau xót.
       
                                                    18.9.2022
                                         Đi viện lần thứ 5 trong năm
       
       
       
                 KHÚC KHÓC THƯƠNG CON
       
      Con đi... để lại lòng u uất
      Với một trời thương xót trong cha
      27 năm ròng chăm bẵm con thơ
      Gặp mối họa đời, chia đôi phụ tử.
       
      Đường nhân thế, con ơi! Cha gần xuống lỗ
      Con mùa xuân nở rộ như hoa
      Sao thượng đế không nổi cơn lôi đình
                                               mà giết chết ta?
      Để cho con tôi được bước đường thiên lý...
       
      Nỗi lòng già ngày đêm vò xé
      Cố làm nốt chút việc trần gian
      Rồi đến với con trên tận thiên đàng
      Cha con lại quấn bên nhau như mây gió
       
      Mai hậu thế chắc sẽ cho cha một ngôi miếu nhỏ
      Hãy đưa con tôi vào trong đó, hưởng khói hương
      Nó trong lành như ngọn cỏ, giọt sương
      Là bảo vật của đời tôi nơi kiếp sống
       
      Xin để lại dương trần, một trời thơ làm dấu ấn
      Rằng, cõi vô thường tôi đã đi qua
      Hạnh phúc, khổ đau, tươi đẹp, phong ba
      Đều nếm trải tới tận cùng phận số
       
      Chút hơi tàn lắt lay trước gió
      Phải ôm vào lòng một nỗi thương tâm
      Món nợ nghiệp đời, tôi đã trả xong
      Trút vào đứa con ngoan, Đức Phật ơi sao nỡ?
       
      Thôi thì... chắp tay vái mong trời phù hộ
      Ván bài cuối cùng tôi đã bầy lên
      Nay dẫu đi !... Còn những người thân
      Đang trôi nổi bến bờ, vương vất
       
      Vì tham vọng đường văn chương quá mức
      Làm khổ lây bao thân phận sống bên tôi
      Sự nghiệp riêng đã mỹ mãn cuộc đời
      Xin chút lãi từ ván cờ người,
                            để an lòng nhắm mắt...
       
      Cha con tôi lại dạt bay trời, đất
      Nghe dưới trần vẫn nhắc vọng ca thi
      Đến thiên thu truyền kể chuyện hôm ni
      Đọc "khúc khóc thương con", xin thắp vòng nhang khói.
       
                                                            Đêm viện E
                                                           16.11.2022
       
       
       
                HÀ NỘI ƠI, MƯA PHỐ    
       
      Ta không còn được dẫn em đi như dạo đó
      Tóc bạc rồi, phố vẫn thơ ngây
      Mưa phố phường hay lòng ta mưa rơi
      Tình lả lướt. Hà Nội ơi,Hà Nội !
       
      Em ngày xưa giờ chắc đã ngủ say
      Trong giấc mộng anh về, em chẳng biết?
      Anh đã qua cả cuộc chiến tranh truyền kiếp
      Vẫn êm đềm tình em trong mưa bay
       
      Anh hôn những giọt mưa rơi
      Mưa ướt tóc em, lên môi, lên mắt
      Ôi, những tháng năm tình trong tinh ngây ngất
      Em yêu ơi, đời chỉ có một thời thôi
       
      Ngả đầu chào người thiếu nữ đã xa xôi
      Mưa lạnh xuống, cô đơn, xoa lòng ta da diết
      Hỡi mối tình của một thời xuân biếc
      Hà Nội buồn, anh đi như say...
       
       
       
       
               ĐÓN XUÂN QUÝ MÃO CÙNG CON
       
                                   Lần thứ bảy đi viện trong năm
       
                                                       *
      Cha viết cho con đã rất nhiều thơ
      Nói không hết lòng người cha đau khổ
      Ta sống ở kiếp này, con ơi ! Là trả nợ...
      Nợ văn chương của đời cha, bằng cả đứa con yêu.
       
      Linh hồn ta bay, cõi trần gian ngập ngụa
      Nguyễn Du ơi ! Kiều gánh nợ cho Người
      Trả nợ xong Hàn Mặc Tử về trời
      Tiếng thơ bay lẫn trong sóng biển Đông 
                                                ngàn năm gào thét.
       
                                              *
       
      Cha yêu con yêu cả thi ca
      Nhưng thơ phú văn chương, chỉ được một mình cha
      Sao có thể mang đời con ra đổi?
      Hãy nhớ lấy, người ơi ! Đó do trời bắt tội...
       
      Ta tham vọng đời thường, 
                           vẫn phải lo miếng cơm manh áo
      Sắp qua hết kiếp rồi bỗng gặp họa, ôi thôi...
      Cõi-ta-bà tan tác, nổi trôi
      "Được và mất" có bề khó xử?
       
      ĐƯỢC nghiệp lớn cao ngang trời bể
      MẤT cũng nhiều thăm thẳm vực sâu
      Cái chết của con giáng xuống một nỗi đau
      Xuân đến mà... con chỉ còn cái bóng...
       
      Dầu tự nhủ kiếp người ta vay mướn
      Hôm nay còn, mai gió cuốn mây tan...
      Xứ sở, nước non mới vạn kiếp, triệu năm
      Trong áng thơ cha - Con sẽ sống muôn đời, con ạ!
       
      Ngọc Bảo ơi, cha vẫn cố vùng lên như ngọn lửa
      Đón con về ăn tết giữa quê hương
      Anh linh con mai ngày sẽ rất thiêng
      Hương khói cúng thờ, ngàn năm sương miếu phủ...
       
                                           PNT - Đêm viện E
                                                 10.1.2023
                                          ( 19.12 Nhân Dần )

       
       
      <bài viết được chỉnh sửa lúc 22.01.2023 15:52:02 bởi Nhân văn >
      nhanvan
       
      #48
        Nhân văn

        • Số bài : 896
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 08.12.2007
        • Trạng thái: offline
        Re:Tác phẩm - THƠ TÌNH HAY KIỆT XUẤT THẾ GIAN- Phạm Ngọc Thái 05.12.2022 16:47:26 (permalink)
         
         
                                  MỤC LỤC                                                    
                                                                                                                   
         
        .     Lời giới thiệu
                                  15 BÀI THƠ HAY HÀNG ĐỈNH
        .    Người đàn bà trắng
        .   Váy thiếu nữ bay
        .   Sáng thu vàng
        .    Nhìn trăng nhớ em
        .    Tôi khóc em tôi
        .    Anh vẫn về theo dòng lệ em tiếc nuối
        .    Em về biển
        .    Anh đứng nhìn theo bóng chim câu
        .    Khoảng trôi trong lá
        .    Em bán xoài
        .    Tiếng hát đời thường
        .     Làm ma em vợ
        .     Xem tranh bán lõa thể
        .    Thiếu nữ đêm trăng 
        .    Mẹ quê hương       
                                        CÁC LOẠI THƠ HAY & ĐẶC SẮC KHÁC
        .   Đất nước tôi yêu
        .   Em sống mãi bên anh
        .   Trong mưa
        .   Đêm nay trời lại không mưa
        .   Anh đau xé lòng đành quay gót
        .   Phút cô liêu, dừng lại ngóng người xưa
        .   Nhìn xuân thương vợ
        .   Vớt trăng       
        .   Cây hoa bằng lăng trong mưa
        .   Thôn nữ tắm dưới trăng
        .   Em bé cầu bơ
        .   Cho em gọi tiếng chồng lần cuối
        .   Có một khoảng trời              
        .   Nỗi trăn trở người đi tìm vàng
        .   Những kỷ niệm bên con
        .   Tiễn anh trên đất khách
        .   Khúc hát người tha phương
        .   Bài ca xứ sở
        .    Người chiến sỹ và hoa phong lan
        .    Vĩnh biệt con yêu           
        .    Thế là Hà Nội vắng con
        .    Một buổi sáng cuối thu
        .    Chuyện về hai ngôi mộ cha con mai sau                     
        .    Nhớ về cô giáo cũ
        .    Khóc Hàn Mặc Tử        
        .    Ta khóc cho ta             
        .    Chiều phố gió và mối tình lông ngỗng trắng
        .    Tiếng anh gọi               
        .    Nghe tin em sốt                 
        .    Người thôn nữ miền sông nước
        .    Sáng xuân nay           
        .    Kí ức mùa thu
        .    Trái tim tan vỡ                   
        .    Em nghe     
        .    Tiếng ếch         
        .    Mùa thu với nàng thơ
        .    Đêm trung thu và đứa ăn mày
        .    Cửa quán
        .    Bà chủ quán 
        .    Ngửa mặt ngắm mây trôi
        .    Nghĩ về Hà Nội
        .    Trăng lặn
        .    Động thiên thai của em
        .    Động bướm
        .    Em tắm
        .    Đàn bà đẹp nhất là khi đèn đã tắt
        .    Em đi nghỉ mát
        .    Có một thời như thế
        .    Đêm mưa tầm tã
        .    Giá trị của nàng  
        .    Con cá diếc của anh
        .    Hàng quí của nhân dân
        .    Thu đến                                                           
        .    Thời áo trắng            
        .    Hai kẻ đời quấn quít       
        .    Biển hát                 
        .    Một góc Hồ Tây       
        .    Con đường phượng đỏ        
        .    Nhớ em đêm noel        
        .    Em ơi! Thành phố lại mưa         
        .    Mưa bay trong tiếng chuông
        .    Tạ tội trước tình yêu            
        .    Em là người tình của lính    
        .    Tiếng rúc chim đêm   
        .    Phố thu và áo trắng      
        .    Tình chết rồi giữ lại cho thơ   
        .    Thông và biển            
        .    Đêm thu phố vắng                                               
        .    Đêm tóc đá
        .    Anh vẫn ở bên Hồ Tây
        .    Trước Núi Mỹ Nhân (1)
        .    Trước Núi Mỹ Nhân (2)
        .    Anh mãi yêu em  
        .    Tình thơ gặp lại ở Tây Hồ
        .    Đêm thiếu nữ    
        .    Thiếu nữ đi trong chiều mây
        .    Trong bóng cây ngủ đêm                                    
        .    Thiếu nữ và tối vắng
        .    Cây thầm tiếc bóng
        .    Anh vọng nghe tiếng em hát bên hồ
        .    Mối tình không bến đỗ
        .    Trăng lặn 
        .    Dưới hàng sấu đêm và con phố nhỏ
        .    Hàng cây lá đổ
        .    Mái tóc con gái
        .    Dòng suối tình xưa                                                    
        .    Hỡi mặt hồ xanh                                                
        .    Nhớ Thanh Trúc
        .    Từ biệt giữa yêu thương
        .    Người đàn bà chứa linh hồn thánh linh
        .    Người đàn bà của mùa thu
        .    Thiên tài không bằng thằng thày cúng
        .    Đêm xuân ru đời với các bậc xưa
        .    Khúc xuân tuổi bảy mươi
        .    Những câu thơ vương rơi
        .    Khóc bên Hồ Núi Cốc
        .    Chết cũng chỉ như giấc ngủ
        .    Viết sau đám xe tang
        .    Thêm yêu thành phố quê mình khi đã vào đêm
        .    Đêm không ngủ
        .    Cô đơn
        .    Cảm tác thu Hà Nội
        .    Nguyệt của chị Hằng và nguyệt của em
        .    Chiều hoàng hôn
        .    Cô quét lá đêm hồ                                     
                                           THƠ CHƯA XUẤT BẢN THÀNH SÁCH
        .    Mấy lời trăng trối đầu xuân                         
        .    Vần thơ cha khóc thương con
        .    Kiếp sống “cõi ta bà”
        .    Tâm sự thời thơ ca như giẻ rách
        .    Chuyến tàu nhanh
        .    Thôi quên hết, đấy chính là hạnh phúc
        .    Tình cha con tựa nước non
        .    Khổ tâm lắm, con ơi
        .    Khúc khóc thương con
        .    Hà Nội ơi, mưa phố  
        .    Đón xuân Quý Mão cùng con                                       
         
         
         
         
        <bài viết được chỉnh sửa lúc 22.01.2023 15:53:43 bởi Nhân văn >
        nhanvan
         
        #49
          Nhân văn

          • Số bài : 896
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 08.12.2007
          • Trạng thái: offline
          Re:Tác phẩm - THƠ TÌNH HAY KIỆT XUẤT THẾ GIAN- Phạm Ngọc Thái 05.12.2022 16:54:15 (permalink)
           
           
                            TÁC PHẨM ĐÃ XUẤT BẢN
                                          (Thơ và bình)
           
          *   Có một khoảng trời                          1990
          *   Người đàn bà trắng                          1994
          *   Rung động trái tim                           2009
          *   Hồ Xuân Hương tái lai                       2012
          *   Phê bình và tiểu luận thi ca               2013
          *   Chân dung nhà thơ lớn thời đại          2014
          *   Thơ tình viết cho sinh viên                2015
          *   Cánh đại bàng của thi ca đương đại VN                    2019 
          *   Tuyển thơ chọn lọc                                                 2019
          *   Cha khóc con                                                         2020
          *   64 bài thơ hay                                                        2020
           
           
           
                          KỊCH BẢN SÂN KHẤU ĐÃ SÁNG TÁC:
                       
          *   Bản án dưới mồ                                                       Kịch dài
          *   Người nhạc trưởng và dàn hợp xướng                              - 
          *   Mối tình hoa hồng bạch                                           Kịch ngắn
          *   Chuyện ở quán gốc đa                                                   - 
          *   Cánh cửa quốc tế                                                          - 
           
           
           
           
                                                                      TIỂU THUYẾT
           
          *   CUỘC CHIẾN  Hà Nội 12 ngày đêm,                   2019
          *   Chiến tranh và tình yêu    ( hai tập)                   2020                      
           
                                            
           
           
           
           
          <bài viết được chỉnh sửa lúc 22.01.2023 16:08:10 bởi Nhân văn >
          nhanvan
           
          #50
            Nhân văn

            • Số bài : 896
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 08.12.2007
            • Trạng thái: offline
            Re:Tác phẩm - THƠ TÌNH HAY KIỆT XUẤT THẾ GIAN- Phạm Ngọc Thái 22.01.2023 16:07:41 (permalink)
             
             
                         TÁC GIẢ
             
                        PHẠM NGỌC THÁI                
            NR: Ngõ 218 ngách 27/8 – Chung cư 19, phố Lạc Long Quân,
                                                                        Quận Tây Hồ, Hà Nội
            Sinh:  17. 01. 1949
            ĐT:     038 302 4194
            . Hội viên Hội nghệ sĩ sân khấu Thủ đô    
             
            <bài viết được chỉnh sửa lúc 22.01.2023 16:09:42 bởi Nhân văn >
            nhanvan
             
            #51
              Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
              Thay đổi trang: < 1234 | Trang 4 của 4 trang, bài viết từ 46 đến 51 trên tổng số 51 bài trong đề mục

              Chuyển nhanh đến:

              Thống kê hiện tại

              Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

              Chú Giải và Quyền Lợi

              • Bài Mới Đăng
              • Không Có Bài Mới
              • Bài Nổi Bật (có bài mới)
              • Bài Nổi Bật (không bài mới)
              • Khóa (có bài mới)
              • Khóa (không có bài mới)
              • Xem bài
              • Đăng bài mới
              • Trả lời bài
              • Đăng bình chọn
              • Bình Chọn
              • Đánh giá các bài
              • Có thể tự xóa bài
              • Có thể tự xóa chủ đề
              • Đánh giá bài viết

              2000-2023 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9