Trang Thơ Trần Quốc Bảo
Thay đổi trang: << < 101112 > >> | Trang 12 của 13 trang, bài viết từ 166 đến 180 trên tổng số 183 bài trong đề mục
minhvy 19.10.2007 11:47:25 (permalink)
0
  mưa rơi ướt cánh hoa đào
mưa bay lất phất lệ trào bây nhiêu
       
 
               đã là gái thì phải hiên ngang ngạo mạng
                     sống o đời  phải ngưỡng mặt kêu sa
               đã là hoa thì phải là đóa hoa đẹp
               đã là người thì phải ngưỡng cao đầu
Trần Quốc Bảo 25.01.2008 17:51:34 (permalink)
0
Cũng có thể
Trần Quốc Bảo
 
Cũng có thể xuân không là duy nhất
Tự lòng ta em còn đẹp hơn xuân
Dù ta biết xuân ở mãi dương trần
Ta và em rồi sẽ thành tro bụi
 
Cũng có thể ta đã từng hắt hủi
Thậm chí ta từng xua đuổi rất nhiều
Ảnh giai nhân, muôn vàn thứ để yêu
Chọn riêng em cuối con đường xế bóng
 
Cũng có thể em chính thật nguồn sống
Nhẹ bên đời làm nỗi nhớ dịu êm
Ta không thể làm chủ được con tim
Phút gặp em, hồn đắm chìm, ngơ ngẩn!
 
Ta đã yêu, ta suốt ngày thơ thẩn
Ta ru em ngủ giấc ngủ thiên thần
Rồi một lần vướng phải nợ thi nhân
Mình gắn bó cả trăm năm gắn bó.
 
25-1-2008
 
trieuam 26.01.2008 01:27:42 (permalink)
0

Trích đoạn: Trần Quốc Bảo

Điên
-Trần Quốc Bảo-

Mỉa mai hạnh phúc để đựơc gì cho em
Ngoài cái lộng ngôn vô lề thói
Trái tim anh câm ngu sao mà nói
Lời không phải của mình

Lời trái ngựơc với niềm tin
"Hạnh phúc để cho hơn là nhận"
Bản tính đàn bà làm chết thằng đàn ông- thiệt giận
Thứ lỗi cho những ích kỷ đi rong

Ừ thì anh tập hợp rỗng
Em cứ ra đi khi lòng muốn đi
Nứơc biển tự đun bằng hoả lực ông trời
Anh tự thiêu mình bằng nổi nhớ sinh sôi

Hạnh phúc mồ côi
Đêm lộng ngôn vành môi em chợt ứơt
Tìm môi anh xấc xựơc
Chia tay đành đặt cựơc thời gian

Bào mòn nhân phẩm giả loài sói lang
Rú giữa đêm nhân loại vừa dỗ giấc
Từng sợi thần kinh cà giật
Tiềm ẩn vô vàn miền ký ức chưa đặt tên

Giữa nhớ và quên
Trái tim câm bắt đền câu chữ
Chiếc lưỡi bị cắt, dối trá rên hừ hự
Hạnh phúc anh chưa đồng ý cho...
Sao em lấy mất rồi

Ghét! Về đi..
Về với người...
Nhớ cho anh xin lại những nhát roi
Em quất bằng năm tháng!

6-1-2006

***Bài đã đựoc đưa vào TV***

 
Xin chào Trần Quốc Bảo. Đêm nay không ngủ được, chọn random một trang và đã vào nhà của TQB để đọc thơ. Càng đọc càng nhức nhối, chắc thấy một phần mình trong đó, và một phần đau của ai đó. Tuy nhiên, vẫn thích bài thơ ĐIÊN này nhất. Bài thơ ĐIÊN nhưng lại tỉnh nhất trong các bài. Cám ơn bài thơ hay này, Triều Âm xin phép copy mang về post lên blog mình nhé.
Chúc Trần Quốc Bảo một cuối tuần vui vẻ và hạnh phúc!
 
Triều Âm.
Trần Quốc Bảo 26.01.2008 17:09:20 (permalink)
0
Nỗi buồn em
Trần Quốc Bảo
 
Em có rất nhiều nỗi buồn
Và tôi là một trong số nỗi buồn đó
Em mang thật nhiều khuôn mặt
thoáng lờ mờ không hiện rõ
...Em có thật hay là không có thật

Tôi như con lật đật
Ngã đau vẫn bật dậy kiên cường
Trái tim sưng tấy yêu thương
Em gần thế sao vẫn thường xa cách?

Sợ chạm tay vào sẽ là thử thách
Sợ đa cảm em quá đổi chín mùi
Sợ đêm lên xuống dập vùi
Mọi thói xấu làm em lẫn tôi hư hỏng

 
Em là ngọn lửa cháy bỏng
Cháy suốt đời trong ảo vọng cuồng mê
Em làm biết bao kẻ lạc lối về
Có cả tôi bước lê tìm quán trọ
 
Chậm trễ mất một chuyến đò
Nỗi buồn em rực niềm thù hận
Đàn ông - những con lừa dễ trút giận
Em biến tôi thành con rối - cuộc vui!
 
26-1-2008
<bài viết được chỉnh sửa lúc 27.01.2008 18:21:11 bởi Trần Quốc Bảo >
Trần Quốc Bảo 26.01.2008 17:26:37 (permalink)
0
Tình dại khờ
Trần Quốc Bảo


Tại sao tôi cứ phải yêu
Cô nàng chưa hiểu "tình yêu" là gì?
Chắc tại em quá thơ ngây
Nên lòng ngại tỏ tình này xa xăm

Phải rồi ngày ấy năm năm
Trong cơn mưa bụi âm thầm tìm em
Bụi mưa lất phất êm đềm
Như cùng chung một nỗi niềm giống tôi

Mưa ơi, hãy nói hộ lời
Rằng tôi rất rất yêu người thiết tha
Đoan trang lại lắm dịu dàng
Mưa ơi, hãy nhắn với nàng câu yêu

Ngỡ là mưa cảm thông nhiều
Ngờ đâu mưa cũng làm liều yêu em
Nhìn mưa đỗ giọt bên thềm
Ngày ngày tôi vẫn buồn thêm ngày ngày

Nghĩ lại thiệt mắc cười thay
Ước gì ta được lúc này làm mưa
Cái thời cắp sách hôm xưa
Ngây ngô, ngờ nghệch dễ ưa vô cùng

Em ngồi mưa cũng ngồi chung
Em đi mưa cũng theo cùng gót chân
Mưa ôm em rất ngập ngừng
Rồi ui múa hát, bất thần...tôi ghen.

Tưởng rằng tình ủ thành men
Đợi chờ mãi chắc tình nghèn nghẹn đau
Lớn rồi, em lớn rồi sao?
Bao nhiêu vơ vẫn hòa vào hư không

Tôi yêu nàng thật trắng trong
Nên tình khờ dại thật lòng ước mơ
Tình thương bố mẹ, thầy cô
Bao giờ em mới bất ngờ cho tôi

Nhưng rồi chỉ một sáng thôi
Cơn mưa qua ngõ buồn ơi là buồn!
Mưa đem lời lẽ đáng thương
Kèm theo cả cánh thiệp hồng thêu hoa

Tôi nghe nàng sắp đi xa
Tình thương xót lại vẫn là trao ai
Đời tôi thôi kể từ nay
Tiếng "yêu" cất giữ (làm) quà ngày tiển em.
trieuam 26.01.2008 19:16:43 (permalink)
0
VŨ ĐIỆU
 
(Mến tặng bạn mới quen - Thi hữu Trần Quốc Bảo)
 
Thánh thót rơi một miền dĩ vãng
Lay động hồn những quãng cung ngân
Tiếng yêu trong lắng trong ngần
Xoay thành những bước thiên thần gửi trao.

 
Long lanh nắng ngọt ngào hơi thở
Ma mị tình chuỗi vỡ ly tao

Hương say hạnh ngộ tình trao
Chạm lên tim nhỏ rơi vào miền xưa.

 
Mát rượi hồn hạt mưa nhảy múa
Thoát ly đời diêm dúa xảo ngôn
Nghiêng tay xin gởi lại hồn
Cho người yêu dại một hôm phượng hồng.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 26.01.2008 23:22:35 bởi trieuam >
Trần Quốc Bảo 27.01.2008 18:11:54 (permalink)
0
Cảm ơn bài "Vũ Điệu" của Triều Âm thật nhiều! Chúc Triều 1 Âm chủ nhật vui vẽ!
 
Viết cho ngày xa em
Trần Quốc Bảo
 
Anh là thằng bạc bẽo
Nên không xứng với người quá trong trẻo như em
Tình yêu nơi em yếu mềm
Anh không đủ sức tạo niềm tin vững chắc
 
Đôi khi anh muốn tự mình dẫn dắt
Lối em quá thơm ngan ngát hương cau
Thượng đế xây những chiếc cầu nối tới lòng nhau
Nhưng đâu có cho ta biết chốn nào là hạnh phúc
 
Anh mang một tâm hồn vẫn đục
Đừng buộc anh phải phụ phục trước thánh thiện tình em
Anh xoải cánh như chim,
Lạc bầy như ngựa hoang rong ruỗi tìm định số
 
Thảm cỏ nào cũng không còn trống chổ
Thảo nguyên rộng mênh mông, mà chật chội phía anh
Thôi em cứ đi, anh níu kéo chằng đành
Thôi em cứ đi, anh thành ra lạc lõng
 
Em thuộc về cõi mộng
Em hồn nhiên hoa cỏ, em thơ ngây...
Đừng khóc nữa, anh bạc bẽo thế này
Đừng giận nữa, kẻo héo gầy ước vọng
 
Xa anh, em mới đủ đầy cuộc sống
Chẳng lo tiền nong
Chẳng lo chợ búa
Chẳng nhọc nhằn cơm áo
 
Xa em, anh buồn ngơ, buồn ngáo
Tình yêu anh không thèm hát dạo, ngửa tay xin
Tự ái, làm khổ cả chúng mình
 
Xa em, sẽ không còn gì tốt đẹp nhất
Ngoài anh
Một thằng tôi nghèo nàn!
 
27-1-2008
Trần Quốc Bảo 06.02.2008 09:54:06 (permalink)
0
Về..., Em về đi!
Trần Quốc Bảo
 
Đã từ lâu ta chán nản lắm rồi
Những mối tình vô thủy lại vô chung
Em về đi phím lỡ với tơ chùng
Không vướng bận cũng xin đừng mong nhớ
 
Dẫu biết cõi trần gian đầy tạm bợ
Thân lãng du phiêu bạc nẽo chợ đời
Nhặt nhạnh gì sau ngày tháng đam mê
Ta chán cả bao ủ ê đường mật
 
Em về đi đã xa rồi chân thật
Thì nói gì tới tổn thất tình yêu
Trả cho ta hết roi vọt cưng chiều
Hồn rách nát chớ thêm điều gian dối
 
Em gán cho ta tội danh phản bội
Đời gán cho ta kẻ thay đổi vong tình
Thế giới này cao thượng chỉ có mình
Ta xúc xiểm đến thần linh phải nể
 
Ừ, xa hoa! Ừ, nhung lụa, đẹp đẽ thế
Em về đi theo tiếng gọi sang giàu
Trái tim em đen bạc biết chừng nào
Ta nhận đủ cả khi lòng thoi thóp
 
6-2-2008
 
 
 
 
 
Trần Quốc Bảo 05.04.2008 00:06:07 (permalink)
0
Trời mưa bong bóng phập phồng...
Trần Quốc Bảo
(Tặng riêng những mảnh đời vỉa hè)
 
 
Trời mưa bong bóng phập phồng
Mẹ tôi theo chồng bỏ sông, bỏ bến
Sanh tôi mẹ chửa đặt tên
Tôi chào đời cũng lãng quên cội nguồn
 
Cù bơ, cù bất...ai thương?
Sống lây lất giữa vệ đường nhân tâm
Trời mưa nhiễu giọt lâm râm
Cha tôi đâu? Mẹ sao đành bỏ con?
 
Thân côi cút_ cánh chim non
Mưa lộp độp, mưa xói mòn tuổi thơ
Áo đẹp chỉ có trong mơ
Miếng ăn ngon chỉ mộng hờ ứơc ao
 
Tháng buồn, năm tủi, ngày đau
Cơm thừa, canh cặn xanh xao héo gầy
Nuôi tôi lớn vóc thế này
Cũng có lúc sống như  bầy sói hoang
 
Quẩn quanh lề thói ngang tàng
Nhìn bong bóng vỡ hai hàng lệ tuôn
Đời dạy tôi phải bất lương
Tôi răn tôi phải hiền lương với đời
 
Trẻ trai chỉ có một thời
Tôi không cha mẹ dốc đời cheo leo
Ngay thẳng trong cái khó nghèo
Thân cơ khổ...Chịu, dám trèo chi cao.
 
Cha ở đâu? Mẹ nơi nào?
Lá rụng về cội thiệt sao hở người?
Tôi thầm hy vọng thế thôi
Ôm cái đen bạc, ngồi cười hớ hênh.
 
Sanh tôi mẹ chửa đặt tên
Tôi chào đời cũng vội quên cội nguồn
Chim xa rừng nhớ, rừng thương
Tôi không mái ấm biệt đường trông mong
 
Trời mưa bong bóng phập phồng
Mẹ đi lấy chồng con sống với ai?
Vắng cha thiếu hụt vòng tay
Thân côi cút ngã bóng dài cô đơn
 
7-2-2007
 
 
 
Trần Quốc Bảo 13.06.2008 19:44:18 (permalink)
0
Một cuộc ngã giá
Trần Quốc Bảo

Em tuyên bố với tất cả đàn ông
Mười tám tuổi em cho quyền ngã giá
Sắc đẹp,
tình yêu,
cả thể xác đồng trinh
Ai ngã cao sẽ là người sở hữu
Lắm kẻ ngốc nghếch, si tình và khờ khạo

Họ đứng dưới cửa sổ
và họ cười man trá
Tin tưởng rằng: Nàng sẽ là của Ta!

Nàng đứng trên cửa sổ nhìn ra
Bọn đàn ông mê mẩn
Bọn đàn ông đắm đuối
Bông hồng trên tay họ nhờ nói hộ tình yêu

Tôi cũng đến
nàng thảng thốt vội kêu:
"Một kẻ nghèo"

Lũ đàn ông vỗ tay
Loạt giọng cười giễu cợt
Tôi tủi phận quay đi
bản năng thật hời hợt
Sơ ý làm rơi cả trái tim

Có một khoảng thời gian lặng im
Cuộc ngã giá hồ như bị quên lãng
Nàng chạy xuống từ bậc thang mê sảng
Sự tầm thường chợt hoá thanh cao
Nàng vội nhặt quả tim
nâng niu và tuyên bố
"Ai là chủ trái tim này
thì sở hữu tình yêu"

Tôi ngỡ ngàng
Bọn đàn ông thất vọng
Chỉ mình em, em hiểu
Sự thuỷ chung là vô giá trên đời.

20/8/2004



Không đề
Trần Quốc Bảo

Đã nhủ lòng rồi chẳng "yêu" đâu
Thì chân đâu dẫm phải "nỗi sầu"
Tay không chạm được miền "thương nhớ"
Thì tim đâu nặng chữ "luyến lưu"

8/2004
Trần Quốc Bảo 13.06.2008 20:56:44 (permalink)
0
Tình theo quan họ
Trần Quốc Bảo

 
Ngựa ô thương nhớ kiệu vàng
Ai đem câu hát mơ màng sáo bay
Người xưa trâm vắt lược cài
Theo tình quan họ dặm dài trông mong

 
Chiều buồn ra đứng bờ sông
Người xưa rời bỏ bến lòng truy hoang
Ngựa ô đánh rớt kiệu vàng
Duyên nàng lỡ bén, tim chàng lệ rơi

 
"Liền anh, liền chị, liền đôi..."
Sao mình tôi vẫn lẻ loi lối về
Sông sâu chìm nổi câu thề
Ngày người đi vẫn tứ bề bão giông

 
Ngựa ô buộc mối tơ hồng
Kiệu vàng chửa thắng mặn nồng chửa nguôi
Đò ngang, đò dọc, ngược xuôi
Tôi không một chuyến đò trôi cập bờ

 
Đừng về, đừng vội tàn mơ!
Trăm năm vỡ mộng sầu chơ vơ sầu
Tình theo quan họ qua cầu
Hội tan khuất bóng ngàn dâu một người.

 
25/8/2004
Trần Quốc Bảo 18.06.2008 19:55:29 (permalink)
0
Không đề
Trần Quốc Bảo

 
"Tình yêu" hai chữ tầm thường
Một người nhớ, một người thương - đợi chờ
Lúc thức cũng ở trong mơ
Khi say bát đảo hồn thơ ngã dài

 
Một lời nói khéo mỉa mai
Một câu giận dỗi cũng hoài xót đau
Nửa đêm tóc rối, áo nhàu
Tương tư thờ thẩn ra vào ngẩn ngơ

 
Vội vàng nâng bút đề thơ
Có yêu mến, có dại khờ rất duyên
Em còn giữ nết ngoan hiền
Đoan trang thế vẫn niềm riêng chất chồng

 
Tình trong lễ giáo gia phong
Mẹ cha đặt để chuyện chồng, chuyện con
Bao lời thề biển hẹn non
Mình tôi vàng đá, sắt son buổi đầu

 
Tôi nào dám trách em đâu
Tình yêu như nước qua cầu chảy xuôi
Dẫu sao thì chuyện đã rồi
Thơ tôi có một bóng người qua tim.

 
8/12/2004
Trần Quốc Bảo 18.06.2008 20:37:49 (permalink)
0
Em hãy về đi
Trần Quốc Bảo
 
Về đi em, khép chuyện tình xưa lại
Lưu luyến này cho phút cuối đê mê
Vòng tay tôi không giữ nổi câu thề
Nên người ta mới thuận ưng tình mới
 
Về đi em, mai còn vui ngày cưới
Sân ga chiều đã vắng chuyến tàu yêu
Đoạn đường đời mặc gió thổi hắt hiu
Tôi còn đứng thả tình trên bến đợi
 
Rồi mãi mãi cách xa nhau vời vợi
Xót làm chi, tôi... một kẻ bên lề
Vui lên em xin đừng chớ ủ ê
Duyên với nợ sẽ tàn trong một tối
 
Về đi em, em chẳng hề có lỗi
Giấu nghẹn nghèo hãy can đảm xa tôi
Những hỡi ơi, cao xanh người có thấu
Một người thương nên hoá đá ngậm ngùi
 
14/12/2004
 
 
 
Trần Quốc Bảo 13.07.2008 10:14:59 (permalink)
0
Thư Cho Mẹ
Trần Quốc Bảo


Xin lỗi Mẹ, Mẹ thân yêu !
Con không cách nào quay đầu lại được nữa
Phía trứơc là biển "Thơ"
Sau lưng là đồi "Mộng"
Mẹ ở giữa càng làm con rối lòng.

Bà mẹ nào sinh con chẳng ước mong
Con - sau này trở thành người hữu dụng
Con hiểu cả qua những ngày bé bỏng
Mai sau nhớn rồi
Con thành người khác
Mẹ buồn không?

Và Mẹ đừng...
Đừng trách con như Dã Tràng biển đông
Mãi xe hoài bao điều vô vọng
Hoài bão nào cũng cần phải sống
Cổ tích của con từ Mẹ mà ra

Con xin Mẹ,
Mẹ đừng buộc con lìa xa
Một nàng thơ
để cưới về cô vợ
Con tin rằng linh hồn mình tắt thở
Mặc trái tim hoá đá dại khờ .

Xin phép Mẹ cho con được vu vơ
Giống người xưa thích thả mây, đón gió
Sống thực tế trong khuôn khổ thiệt khó
Thà hư ảo chẳng thấy dối lừa nhau.

Con đã yêu và say đắm biết bao
Thế giới thần tiên
chỉ mình con huyễn hoặc
Mười sáu si thơ - con là người trầm mặc
Mười tám đa sầu, hăm mốt đa đoan

Thơ con viết bình dị như chính con
Không mấy hay, cũng ngập tràn ý tưởng
Dẫu ý tưởng cũ rích

Xin mẹ đừng đóng khung điều ham thích
Đừng ép con khô khan với chính mình
Vì biết đâu trong mỗi lúc thất tình
Thơ con viết lại chính niềm an ủi.

(30 tết - 8/2/2005)
Trần Quốc Bảo 13.07.2008 10:19:19 (permalink)
0
Không Đề
Trần Quốc Bảo


Mùa xuân trước con chẳng hiểu nổi mình
Mùa xuân này cũng chẳng hiểu nổi con
Vẫn ồn ào như sóng
Vẫn lang man như thuyền
Con có cõi sống riêng

Mẹ đừng chạm vào đa cảm trái tim
E phá vỡ những mạch nguồn cảm xúc
Con hoàn toàn nghiêm túc
Mặc tình nàng thơ buông thả thiết tha

Đường đi đến tâm hồn thì vừa dài, vừa xa
Họ rẽ tắt mong tìm điều bí mật
Sự thật con che giấu
Ái tình con ru ngủ
Họ như người bị loà.

Con khổ tâm nhưng mà chẳng nói ra
Họ ngốc nghếch hay tự con ngốc nghếch
Cái tâm thơ bị lệch
Nên cái tầm nhìn cũng chênh chếch, hớ hênh

Nỗi buồn vốn không tên
Con đi tìm sự lãng quên vô ích ư
Mẹ đừng nhìn con như nhìn đứa vô tích sự
Con đau...con đau...

Thuỷ chung có thật sao?
Chỉ mình con đơn phương
Người yêu con đã rời bỏ tình trường
Con thuộc tên chiến bại
cuối thế kỷ hai mươi.

Mẹ hết lắc đầu, rồi lại mỉm cười
Sự khoan dung khiến con thêm mắc lỗi
Thôi đừng cố tìm chi điều bí mật
Đừng cố hiểu con để làm gì
chỉ tổn thương...tổn thương...
Mẹ thôi!

(Mùng 1 tết - 9/2/2005)
Thay đổi trang: << < 101112 > >> | Trang 12 của 13 trang, bài viết từ 166 đến 180 trên tổng số 183 bài trong đề mục
Chuyển nhanh đến:

Thống kê hiện tại

Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
Kiểu:
2000-2025 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9