Thư Cho Mẹ
Trần Quốc Bảo Xin lỗi Mẹ, Mẹ thân yêu !
Con không cách nào quay đầu lại được nữa
Phía trứơc là biển "Thơ"
Sau lưng là đồi "Mộng"
Mẹ ở giữa càng làm con rối lòng.
Bà mẹ nào sinh con chẳng ước mong
Con - sau này trở thành người hữu dụng
Con hiểu cả qua những ngày bé bỏng
Mai sau nhớn rồi
Con thành người khác
Mẹ buồn không?
Và Mẹ đừng...
Đừng trách con như Dã Tràng biển đông
Mãi xe hoài bao điều vô vọng
Hoài bão nào cũng cần phải sống
Cổ tích của con từ Mẹ mà ra
Con xin Mẹ,
Mẹ đừng buộc con lìa xa
Một nàng thơ
để cưới về cô vợ
Con tin rằng linh hồn mình tắt thở
Mặc trái tim hoá đá dại khờ .
Xin phép Mẹ cho con được vu vơ
Giống người xưa thích thả mây, đón gió
Sống thực tế trong khuôn khổ thiệt khó
Thà hư ảo chẳng thấy dối lừa nhau.
Con đã yêu và say đắm biết bao
Thế giới thần tiên
chỉ mình con huyễn hoặc
Mười sáu si thơ - con là người trầm mặc
Mười tám đa sầu, hăm mốt đa đoan
Thơ con viết bình dị như chính con
Không mấy hay, cũng ngập tràn ý tưởng
Dẫu ý tưởng cũ rích
Xin mẹ đừng đóng khung điều ham thích
Đừng ép con khô khan với chính mình
Vì biết đâu trong mỗi lúc thất tình
Thơ con viết lại chính niềm an ủi.
(30 tết - 8/2/2005)