Không đề
-Trần Quốc Bảo-
Khi ta yêu một người
Nghĩa là ta phụ mất một người
Khi em nói rằng ta yếu đuối
Ta lại khát thèm cái mạnh mẽ vô tư
Em rong chơi suốt cả thời thiếu nữ
Ta khá là ngoan với ô chữ của mình
Ném hết thảy mọi cuộc tình
Vào chùa hoang, miếu vắng
Để tín ngưỡng một lời yêu thẳng thắng
Là em...là em...từng dạo khắp thế gian
Là em...là em... từng ca tụng thiên đàng
Ta nghiễm nhiên trở thành bạn đồng sàn
Vì em chồn chân, mỏi gối
Vì ta còn mệt mỏi, chuốc những cốc Thơ say
Uể oải chuông rơi chiều tỉnh lặng
Mạnh mẽ nơi em mằn mặn mắt môi ta
Thời gian nuôi dạy những xót xa
Ta ngỡ ngàng trước nụ tình xanh ngát
Nay em về tước đoạt
Hết trong trẻo giọt sương, hết nắng gió trời hồng
Em không còn phiêu bồng
Theo cuộc chơi lênh đênh chìm nổi
Ta tín đồ phản bội sự giả dối
Dẫu yếu đuối khôn cùng với tội lỗi đa mang
Chợt tình yêu em mang đến chứa chan
Ta run rẫy lòng bàng hoang đón nhận
Thôi thì nên an phận
Với tình yêu chỉ tới có một lần
3-2-2006