Thơ Đông Hòa & Tình yêu lãng mạn
Tơ duyên
Đông Hòa
Em nói chi mô nghe lạ rứa
Làm răng tình mang mãi chữ chưa
Đêm nhớ bóng ai bên song cửa
Nghe hồn chìm trong mộng say sưa
Trong tối ngữa mặt nhìn trăng đưa
Em ơi ! Thương biết mấy cho vừa
Chừ nàng ơi ! Cô nương xứ Huế
Có nhớ tôi bên em ngày mưa
Giờ lại một mùa mưa nữa
Thư gởi trao rứa em có ưng
Nếu đọc rồi tôi xin em nhé
Tiếng yêu đương em đừng ngập ngừng
Nhìn thư em nói ừ hay thiệt
Lời chao chuốt trông thật dễ thương
Lại khen nàng ! Ơi em đẹp lắm
Xao xuyến tình mang đầy tơ vương
Bến Vân Lâu im lìm lặng nước
Tôi nhìn sông nước nghe thương em
Em vừa hồn nhiên , vừa sung sướng
Bên tôi má phấn chừng e thẹn
Tôi bỗng thấy mình đầy hạnh phúc
Đươc xây thành trên chốn nhân gian
Nhìn em hồn tôi nhiều say đắm
Tiệc cưới cùng bên nhau hân hoan
ĐH
08.03.06
<bài viết được chỉnh sửa lúc 08.03.2006 07:46:56 bởi Donghoa >
Xứ Huế Tình tôi
Đông Hòa
Xứ Huế tình tôi bên dòng Hương Thủy
Có con đò sang tận bến Vân Lâu
Lênh đênh nhìn nước trôi theo nỗi nhớ
Em ơi ! Nơi ấy tình em có sâu
Tôi về đây nhìn sương rơi lơ lửng
Buổi sớm mai lững thững áo lụa hoa
Dáng em kia thon thả che dưới nón
Tóc xoà gợn mặt cơn gió nhẹ xoa
Huế đây ! Tình tôi đã qua nơi đây
Thấy dáng ai nghe yêu đương nặng đầy
Chiều về Thiên An con đường vừa sắp tối
Câu hò ai đưa tim tôi ! Ôi tình vây
Về Bến Ngự lại nghe mình thương nhớ
Cô gái Huế đang ngồi ngắm trăng thơ
Hỏi ! Em ơi răng em mơ gì thế
Trong ấy có tình tôi đang đón chờ
Đại Nội đây tôi em vừa quen biết
Giọt sương mai cũng tha thiết với em
Ứơt vai em cho bờ mi em thêm nước
Em khóc rồi ! Tiếng nấc giữa mônh mênh
O Huế ơi ! làm răng chừ em có hay
Tôi về bên em sau những ngày hoang say
Nghe mùi hương của ai vừa thoang thoáng
Nhận liền ra em vì tình đã trót vay
Tôi trở về đây trên miền xứ Huế
Đi bên nàng che chiếc nón bài thơ
Nhó câu thơ xưa của Hàn Mạc Tử
Chiều bên Thiên Mụ nghe trong ngẩn ngơ
Khúc Nam Ai thẩn thờ trôi theo gió
Giọng Nam Bình lơ lớ em ngồi ngâm
Giọt thương thầm buông sâu trong tâm trí
Khi nhìn núi Ngự nhớ em thương thầm
ĐH
08.03.06
Huế ơi ! Xứ Huế của tôi ơi ! Mộng mơ lần trao gởi
Trong chiều đắm say ! Duyên tình ai đợi
Bến bờ thương yêu ! Của chiều bên nhau
<bài viết được chỉnh sửa lúc 09.03.2006 18:59:17 bởi Donghoa >
Tình mơ về em xứ Huế
Đông Hòa
Em ơi nì ! Có về Huế hay chưa
Xứ Huế của mình đã rất xưa
Từ thuở tôi em chưa biết nói
Chưa biết cười võng nhịp đong đưa
Mệ ru con lời nghe vừa nhẹ
Như dòng Hương Giang trôi lặng lẽ
Êm ả chiều về thuyền lờ lững
Ngủ say sưa kẽo kẹt võng tre
Cầu Trường Tiền xòe nhịp mười hai
Sáu khúc dài thiêm thiếp đôi bờ
Lặng yên nhìn sương mờ buổi sớm
Chờ tôi em lớn thêm mộng mơ
Đất Thần kinh qua phố Hội An
Chợt nghe ai oán giọng đàn
Câu Nam ai người ngâm vội vã
Bên Đập Đá , Vĩ Dạ ai than
Giờ em là O Huế mỹ miều
Nhìn bóng chiều em đã biết yêu
Em ơi ! Chừ em răng có biết
Mình nơi đây tha thiết cô liêu
Nắng chiều buông mang nhiều vấn vương
Về bên em thức trọn canh trường
Tiếng tơ chùng vang trong đêm vắng
Giọng Nam Bình tiếng đặc tôi thương
Tôi Nhìn dường như vừa thấy em
Đầu đội nón bài thơ bước êm
Ngỡ hồn tiên như vừa lạc bước
O Huế ơi ! Tình này đầy thêm
Bến Vân Lâu thuyền say nệm gió
Tôi thương rồi O Huế mình ơi
Và lòng tôi xin một lần ước
Được tỏ cùng O Huế lời yêu
ĐH
09.03.06
Hẹn ngày về Huế
Đông Hòa
Hỏi rằng em có biết hay chăng
Bến Ngự xưa tôi xa cách ngăn
Bờ Hương Giang câu hò Nghệ tỉnh
Nón bài thơ ấy tim in hằng
Thôn Vỹ dạ xưa ngũ dưới trăng
Tôi em cùng ngắm ánh sao giăng
Mơ về một chân trời hạnh phúc
Trong gối mộng hồng thêu hoa lan
Bây chừ nơi xứ Huế có hay
Tôi nơi đây thương em vẫn đầy
Suối tình trong mơ hồn như vấy
Nhớ O Huế lòng buồn ai xây
Chùa Thiên Mụ em có còn nhớ
Tiếng chuông ngân theo dáng tôi chờ
Khúc Nam Bình sáo đâu vơ vẩn
Giọng Nam Ai ngơ ngẩn vẩn vơ
Chừ rằng mai tôi sẽ về Huế
Bến Vân Lâu em có tỉ tê
Cho lòng mình vơi đi thương nhớ
Mối tình kia theo gió bay về
ĐH
07.03.06
Mùa Thu Tôi Chết
Đông Hòa
Mai tôi chết vào mùa thu lá đổ
Lá khô vàng đổ lấp phủ mộ tôi
Mây trên cao gió thoảng từng hồi
Như đưa tiễn tôi về trong ký ức.
Mai tôi chết còn đâu từng đêm thức
Mộng ngày qua thôi vứt bỏ cả rồi
Chỉ thương em ôm một bóng đơn côi
Trong trăng muộn ai vỗ về ân ái.
Mai tôi chết hoa mộ tôi em hái
Một cành hoa trong buổi sớm mai
Gió heo may lay đọng cánh tay ngà
Như mơn nhẹ cho hồn tôi thanh thản.
Mai tôi chết qua ngày vào quên lãng
Không than van cũng mất tiếng thở than
Xin em quên những giấc mộng đêm vàng
Ngày xưa đó thu sang còn vui sống.
ĐH
<bài viết được chỉnh sửa lúc 09.03.2006 19:15:55 bởi Donghoa >
Xứ Huế Tình tôi gửi
Đông Hòa
Em ơi ! Ở Xứ mô ấy em mần răng
Nơi đây anh nhớ bóng em in hằng
Vẳng tiếng ai ngâm câu hò đêm vắng
O nớ ơi ! Anh thương em từ đêm trăng
Này em ơi ! Tình ta sao chẳng lên tiếng
Hay ai nớ đã có rồi đôi riêng
Từng ngày qua hồn thoảng niềm lưu luyến
Ngỡ rằng quên ! Mà nao dạ không yên
Nhìn giọt mưa rào nghiến trên mái lá
Nhớ làm sao O Huế của lòng tôi
Đầu em đội chiếc nón bài thơ cũ
Có lời thơ nhắn nhủ trái tim tôi
Em ơi ! Hôm nay tôi sẽ tìm em
Đễ gói lại chiều hôm xưa nắng êm
Bên đời ta chung vai cùng song bước
Vun hạnh phúc xây tình mình nặng thêm
Chiều về ta đi trên đường thưa vắng
Đưa em vào mộng ảo của hoa đăng
Nghe tình như tung tăng trong sâu lắng
Lời hẹn hò đêm trăng trước bên nhau
Bao nhiêu lời mình dựa vai trút cạn
Này em tôi nghe vang khúc tang tình tang
Chừ em nì ! Tôi ru em say đắm
Mộng tình ứ đọng xứ Huế đêm trăng
ĐH
10.03.06
Biển Thuận An tình tôi
Đông Hòa
Tôi về đây khi nước đang dậy sóng
Biển Thuận An rên xiết dưới trời giông
Ngập bến bờ tiếng ai đang than oán
Giữa màn treo những đen tối mênh mông
Chợt thấy ai đang đứng bên biển rộng
Nhìn sóng cồn tìm thuyền xa âu vọng
Nơi mô nào nguời ơi đầy bảo tố
Có biết O nàng đang khóc hay không ?
Nhìn mây đen về nghịt bến Vân lâu
Mưa bão cho lòng người thêm u sầu
Muốn hỏi mô tê , sợ nàng lo lắng
Đễ tâm hồn lạnh lẽo những canh thâu
Chân bước ngang qua đường trơn ướt sâu
Cầu Tràng Tiền thiêm thiếp trong cơn mưa
O nàng ơi ! Tôi vừa tìm em đấy
Không thấy O nàng tôi đứng thật lâu
Xin trời đừng đem về cơn mưa bão
Hãy đễ đời người trọn những bình yên
Cho những mái nhà ấm no hạnh phúc
Cho em tròn khúc hát với tơ duyên
Bây chừ trời quang không còn mưa lũ
Tình chúng mình không rủ cũng tìm
Biển Thuận An sẽ xanh màu nắng mới
Ta bên nhau gói trọn tình bên đời
ĐH
10.03.06
Chiều về bến biển Thuận An
Đông Hòa
Chiều nay ghé về bờ biển Thuận An
Chợt nhìn thấy O nàng tình tôi mang
Nàng ơi ! Xứ mô nàng ở bên ấy
Có biết rằng tôi thương nhớ dâng tràn
Từ phương xa những năm dài đơn bóng
Mấy mùa sang mưa nắng lòng không an
Muốn hỏi thăm nàng , ơi ! O xứ huế
Răng chừ tâm hồn tôi in bóng nàng
Lang thang chân bước trên đường vắng
Qua cầu Tràng Tiền vào đến Đại Nội
Tìm O nàng nhưng sao lại không thấy
Chỉ thấy hồn vương vấn ! O nàng ơi
Thu về rồi mưa phùn rơi lất phất
Tôi nghe như mình chất nặng sầu thương
Này em ơi ! Em có biết chăng rứa
Tôi yêu rồi O Huế từ chiều mưa
Xin trời rằng ! Ban ân cho tình mình
Mái ấm hạnh phúc của một gia đình
Để em tròn mộng như thơ trong nón
Đội trên đầu khi trưa hè nắng in
Bây chừ hết đời lính tôi trở về
Nối lại duyên xưa đêm nao hẹn thề
Bên bờ biển Thuận An trời im ắng
Kề vai lắng hồn chan chứa tình quê
ĐH
10.03.06
Cùng em chung mộng ân tình
Đông Hòa
Mái tóc em xinh trải nắng dài
Như ngàn hoa thắm bên gió lay
Tôi như bướm trắng bay lối vắng
Bên thềm mơ hương sắc không phai
Một thoáng nhìn bờ vai thon nhỏ
Nghe lòng như lưu luyến đắn đo
Muốn nói thương nhưng sao nặng dạ
Chỉ thầm theo gió những âu lo
Hoàng hôn đến cho trăng in bóng
Chợt thấy em qua kẽ lá xanh
Trời đêm thanh ru giấc an lành
Mơ ấy cho em sao đầy ánh
Mai đó đường đời anh xin nhé
Một vòng tay đầy ắp ân tình
Sẽ bên nhau duyên mình đỏ thắm
Trong mây hồng in dấu em xinh
Ta vịn nhau đi trên trời rộng
Dù đông tàn hay đến thu phân
Cùng bên nhau tương lai chung lối
Mãi một đời gối mộng cùng đôi
ĐH
11..03.06
<bài viết được chỉnh sửa lúc 11.03.2006 15:01:07 bởi Donghoa >
Thời chinh chiến tôi đến quê em
Đông Hòa
Từ Trường Sơn
Nơi thương nguồn sông Hương
Đến ngả ba Bằng Lãng
Ra cửa biển Thuận An
Qua núi Ngọc Trản - Điện Hòn Chén
Khăn gói quân hành
Anh đi vì chữ nước non
Tay súng chân mài
Anh vượt đường xa
Đến quê em
Non nước hữu tình
Dòng sông Hương mơ màng
Đưa anh qua làng mạc của quê em
Rợp bóng cây xanh mát một vùng
Chan chứa trong hồn khi nhìn thấy
Đây là Kim Long , Nguyệt Biều
Thôn Vỹ Dạ , Chợ Đông Ba
Gia hội , Chợ Dinh , Nam Phổ , Bao Vinh
Quyện tình ta theo nghìn mây xanh biếc trời thu
Nghe câu hò , Hò ơi ! Có chàng chinh chiến miền xa mô mới về
Em ơi ! Cùng nhau ta xuôi thuyền
Trên dòng Hương Giang bình yên lặng lẽ
Chừ nghe câu nói yêu đương ,
Anh trai Bắc Kỳ đâu lần ghé xứ mộng nên thơ
Rồi cùng nhau ta nắm tay , suối long tuôn chảy như ri ,
Nớ em có biết chăng ! Em biết chăng nì
Ngày mai tôi về xứ Bắc Kỳ !
Mang theo tình em nặng , mang theo đời em về
Ôi xứ Huế tôi yêu ! Ôi xứ Huế tôi thương
Làm sao tôi có thể quên em
làm sao quên
ĐH
11.03.06
<bài viết được chỉnh sửa lúc 11.03.2006 15:35:02 bởi Donghoa >
Xây tình trên Phá Tam Giang
Đông Hòa
Chiều về trên bến nước tỉnh Thừa Thiên
Phá Tam Giang kiêu hãnh dưới trăng huyền
Ta nghe tim mình mang đầy thương nhớ
Em gái Huế mộng mơ tóc đen tuyền
Em ơi ! Quê em nước non hữu tình
Lần tôi ghé qua xao xuyến lòng mình
Người đâu cô nàng sao mà xinh xắn
Nón bài thơ viền tròn như nguyên trinh
Em ơi ! Người con gái tôi yêu nhiều
Ngày qua ngày tôi đơn bước cô liêu
Sóng lòng tuôn chảy như mùa biển động
Chợt yên ả khi nhìn em từng chiều
Nơi tôi đến , Phá Tam Giang em chờ
Mơ màng ngơ ngẩn nét ngọc hoang sơ
Em ơi nơi ấy ! Chừ rằng em có biết
Tôi yêu em tha thiết vọng tiếng tơ
Tôi ở đây ! Em ơi hãy đến đây
Cùng nhau ta xây ước vọng dưới mây
Bên dòng nước Phá Tam Giang xanh biếc
Cuộc đời mình sẽ nồng ấm thật đầy
ĐH
11.03.06
Trích đoạn: Donghoa
Mùa Thu Tôi Chết
Đông Hòa
Mai tôi chết vào mùa thu lá đổ
Lá khô vàng đổ lấp phủ mộ tôi
Mây trên cao gió thoảng từng hồi
Như đưa tiễn tôi về trong ký ức.
Mai tôi chết còn đâu từng đêm thức
Mộng ngày qua thôi vứt bỏ cả rồi
Chỉ thương em ôm một bóng đơn côi
Trong trăng muộn ai vỗ về ân ái.
Mai tôi chết hoa mộ tôi em hái
Một cành hoa trong buổi sớm mai
Gió heo may lay đọng cánh tay ngà
Như mơn nhẹ cho hồn tôi thanh thản.
Mai tôi chết qua ngày vào quên lãng
Không than van cũng mất tiếng thở than
Xin em quên những giấc mộng đêm vàng
Ngày xưa đó thu sang còn vui sống.
ĐH
Mai Em Chết
-Trường Phi Bảo- Mai em chết xác thân về lồng đất
Trả tháng ngày cho năm vắng cô đơn
Buồn không anh khi môi hết dỗi hờn
Mắt vĩnh viễn sẽ thôi không còn nhớ
Tim không còn vì anh mà nức nở
Chuyện tình buồn đâu than thở cùng trăng
Môi câm lặng im hơi chẳng nói năng
Mai em chết hồn vẫn còn trong trắng
Hoa mộng héo khoảng thời gian tĩnh lặng
Anh hãy về theo cơn nắng yêu đương
Bên mộ em đừng khắc khoải miên trường
Niềm hạnh phúc chỉ vô thường có được
Mai em chết chắc gì em bạc phước
Cho anh nhiều mà nhận có bao nhiêu
Mai em chêt bỏ lại trăm buổi chiều
Không hò hẹn, anh cùng ai day dứt.
Sợi tơ hồng mình xem như đã đứt!
11-3-2006
Thời chinh chiến tôi đến quê em
Đông Hòa
Khăn gói quân hành
Anh đi vì chữ nước non
Tay súng chân mài
Anh vượt đường xa
Đến quê em chiều qua
Non nước hữu tình trước mặt
Từ Trường Sơn mù sương
Nơi thượng nguồn sông Hương
Đến ngả ba Bằng Lãng
Ra cửa biển rực sáng Thuận An
Qua núi Ngọc Trản - Điện Hòn Chén
Ven bờ sông Hương mơ màng êm ái
Đưa chân anh say theo làng mạc của quê em hiền hoà
Rợp bóng cây xanh mát dưới trời mây thoa
Chan chứa trong hồn khi nhìn thấy thôn làng xa
Đây là Kim Long , Nguyệt Biều
Chiều về nơi Thôn Vỹ Dạ , Chợ Đông Ba
Gia hội , Chợ Dinh , Nam Phổ , Bao Vinh
Quyện tình ta theo nghìn mây xanh biếc trời thu
Nghe câu hò ai ru ! Ơi hò......
Hò ơi ! Có chàng chinh chiến miền xa mô mới về
Em ơi ! Cùng nhau ta xuôi thuyền sóng rẽ
Trên dòng Hương Giang bình yên lặng lẽ
Chừ nghe câu nói lời yêu đương
Anh trai Bắc Kỳ tâm hồn vấn vương
Đây lần đầu ghé xứ mộng uyên ương
Rồi anh nắm lấy tay nàng chờ nghe suối lòng tuôn chảy đêm trường
Này em có biết chăng ! Em biết chăng nì , bên nớ tôi thương nàng
Ngày mai duyên này , tôi mang về xứ Bắc Kỳ !
Đi theo tôi tình em nghe nặng , tôi mang theo đời em về xứ Bắc Kỳ
Ôi xứ Huế tôi yêu ! Ôi xứ Huế tôi thương
Làm sao tôi có thể quên em
Làm sao quên
Sao quên
ĐH
11.03.06
Cảm ơn Trường Phi Bảo ghé nhà
Chúc một ngày chủ nhật vui vẽ
Đông Hòa
<bài viết được chỉnh sửa lúc 12.03.2006 13:29:34 bởi Donghoa >
Mối duyên hai miền
Đông Hòa
Tôi ra Hà Nội vào mùa hoa sữa
Đêm vừa về vằng vặc trăng vàng
Đến tìm thăm em gái chiều nao ấy
Mà tôi thương cô thiếu nữ xuân xanh
Em ơi ! Trong ngày mưa phùn lất phất
Em nhìn trời có ước mộng tơ duyên
Những khát khao của tâm hồn trinh nữ
Ứơc mơ đời đôi ta sẽ đoàn viên
Hà Nội ơi ! Tâm hồn tôi gửi trao
Của người trai Huế đến tự năm nao
Còn nhớ hay chăng gương mặt ngày ấy
Đứng bên nàng nhìn nắng sấy trưa nào
Hôm trước khi ra , qua cầu Tràng Tiền
Em ơi ! Tôi mong tình đừng truân chuyên
Và mơ một ngày mai đầy nắng ấm
Rước về Huế em gái nhỏ dịu hiền
Ta sẽ về Đại Nội để thăm Cửu Đỉnh
Vào chợ Đông Ba , sang qua An Cựu
Đến Đập Đá đi qua Thôn Vỹ Dạ
Tìm thăm quê nhà thơ Hàn Mạc Tử
Nghe lời ngâm nga thiết tha huyền hoặc
Của O nàng trong chiếc nón bài thơ
Lời cao vút nghe lòng mình xao xuyến
Êm như dòng Hương Giang trôi liên miên
Mình sẽ xây nên ngôi nhà hạnh phúc
Sẽ đón bầy con trẻ vừa chào đời
Mang dòng máu của hai miền Trung Bắc
Hà Nội , Cố Đô tình mãi không vơi
ĐH
11.03.06
<bài viết được chỉnh sửa lúc 12.03.2006 07:03:35 bởi Donghoa >
Tìm em gái Huế
Đông Hòa
Em ở nơi mô ngoài Huế xa
Đập Đá , Thôn Vỹ , An Cựu nà
Chừ em ơi tình anh tha thiết
Khi nhìn em hương sắc đậm đà
Từ An Cựu em qua Tràng Tiền
Vào Đại Nội tôi đi bước liền
Nhìn em nón nghiêng trông tha thướt
Nghe tim tôi rung động liên miên
Nhớ hôm nớ đưa em sang chợ
Nắng nhẹ em đội nón bài thơ
Chiền vắng thưa người trời tối
Tay sờ vai ta ngắm trăng trôi
O Huế ơi ! nhìn núi cao vợi
Có mơ gì hãy nói anh nghe
Để anh mang tình đi vạn lý
Duyên chúng mình sẽ không chia ly
Giòng Hương Giang ơi ! Tình tôi nặng
Đất Thần Kinh sâu lắng trong tim
Chiều Bến Ngự im mình da diết
Chợ Đông Ba ai biết tôi tìm
ĐH
10.03.06
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 9 bạn đọc.
Kiểu: