Thơ Đông Hòa & Tình yêu lãng mạn
Mộng tình Xứ Huế
Đông Hòa
Em ơi ! Ở Xứ Huế ấy tôi tìm
Em mần răng , có nghe thấy tiếng chim
Nơi hoang dã tìm về đây trú ẩn
Như phận anh thả theo đêm im lìm
Vẵng tiếng đàn kìm gẫy trong hoang vắng
Câu hò ai ngâm cao vút dưới trăng
Em ơi ! Nơi ấy đang mơ gì vậy
Có hay chăng anh thương nhớ đến nàng
Tình ta vang xa như cơn mưa hạ
Từng ngày nao mấy nẻo đường qua
Ta thả mây xin em niềm hoan ái
Để khi buồn không tê tái u hoài
Cô gái Huế của lòng tôi đắm say
Chiều nay tôi theo nàng vể nơi đây
Cùng nhau rồi mình xe duyên đính ước
Chung thuyền hoa kết ngọc tình này
Hạnh phúc anh kề vai em cùng hái
Và mộng yêu theo dấu bước liêu trai
Gối đầu em bằng nón bài thơ cũ
Như lời ru nhắn nhủ trái tim say
Rồi qua năm tháng dài tình đậm đà
Ta sẽ về đường quê hương rợp hoa
Đưa em vào suối thơ hàn Mạc Tử
Hò em nghe giọng nặng Quảng Bình xa
Bao năm trôi ta vẫn cùng với nàng
Nhìn Tràng Tiền mấy nhịp nước trôi sang
Đây dòng sông Hương xanh rì buổi sáng
Là quê mình xứ Huế với mộng hoang
ĐH
02.03.06
<bài viết được chỉnh sửa lúc 12.03.2006 20:19:02 bởi Donghoa >
Duyên tình từ trái tim
Đông Hòa
Hôm ấy mình thăm ngôi đền cổ
Xem chén ngọc(*) dưới đáy hào sâu
Nhìn lăng tẩm trong chiều sắp tối
Mặt trăng vàng chiếu nhẹ đêm thâu
Huế đây nơi ta vừa tìm đến
Nghe lòng như nở nụ hoa mơ
Em bên tôi ngắm trời huyền ảo
Của Cố Đô liêu mộng lửng lờ
Chiều lại đến vung bay áo trắng
Nón bài thơ phất phới trên đường
Vươn nắng nhạt kìa cô thiếu nữ
Đang đạp xe đổ dốc Tràng Tiền
Đây Huế quê hương của ước vọng
Của tình yêu , tiếng gọi trái tim
Và ánh sáng soi hồn lưu luyến
Đậm lòng người trong phút lặng yên
Sau buổi tối thì bình minh đến
Mặt trời lên theo nón em nghiêng
Chân thon buớc chậm nhẹ xuống thuyền
Ta ru mãi tình theo bóng quyện
Thuyền lại trôi ngang qua Vĩ Dạ
Thôn mờ xa trúc thả lập lừ
Lại nhớ nhịp dài vừa qua ấy
Nhớ Đông Ba chiều vắng ưu tư
Xin nhé em ơi ! Ta vẫn vậy
Vẫn với em đôi nhịp tim chung
Gói từng khuya hai giấc mộng tình
Trao thắm thiết môi hôn minh thệ
ĐH
13.03.06
(*) Trăng khuyết
<bài viết được chỉnh sửa lúc 13.03.2006 14:55:25 bởi Donghoa >
GIẤC NGỦ EM TÔI
Đông Hòa
Ru em giấc ngủ nồng đêm tối
Sao bỗng nghe đâu nỗi bồi hồi
Quạt tay tôi vẩy từng hơi gió
Ngủ đi em mộng ấy bình thường
Trong giấc ngủ em mơ gì vậy ?
Một tình yêu của tuổi thơ ngây
Trời khuya không tiếng khua của gió
Chỉ có quạt anh rất bình thường
Em ngủ đi hoàng hôn im tiếng
Say hơi nồng tôi viếng môi em
Môi em mật ngọt như ong ấy
Một loài ong của những miệt mài
Em trở giấc xoay qua hướng khác
Chợt nhìn em hương mát hơi thơm
Đêm thâu không tiếng người qua lại
Ngủ đi em giấc ngủ bình thường
Rồi một ánh dương vừa ló dạng
Sao như tìm đuổi bóng hoàng hôn
Hoàng hôn buổi tối vừa giã biệt
Và giọt sương mai tiễn bước chân
Đông Hòa
Tình yêu trên quê hương thanh bình
Đông Hòa
Nhớ thuở nào tôi đưa em về
Đi trên bờ ruộng dưới dốc đê
Cầm tay em nghe tràn thương cảm
Mái tóc huyền lam màu đường quê
Em có hay ! Ngoài kia chim hót
Một lời cho non nước Việt Nam
ta say theo tiếng mờ hư ảo
Nghe xôn xao rộn rả hương tràm
Lòng hoan hỉ khi nhìn ngõ trúc
Nhớ ai hò bên dòng nước đục
Bên Cửu Long Giang ! Như thôi thúc
Anh trai làng gìn giữ non sông
Rồi sẽ đưa em vào suối mộng
Một mối tình trong giấc trăm năm
Ta kề vai mang niềm yêu ấy
Bước vào đây quên nỗi nhọc nhằn
Bầy con trẻ , bên em chào đời
Bên ao hoa súng , bên đầm sen
Ven ngôi nhà mái tranh nhỏ bé
Nhưng ắp đầy tình của đôi ta
Hạnh phúc ấy trôi dần theo hạ
Thu qua đi , đông bước về cùng
Mùa xuân đến ngập tràn hạnh phúc
Trong thanh bình non nước Việt Nam
ĐH
15.03.06
Xin em một phần tình tan vỡ
Đông Hòa
Em có biết khi tình tan vỡ
Nửa mối tơ duyên nay lỡ dở
Chôn ân tình thật sâu dưới mộ
Đêm về ưu lệ đổ tuôn trào
Em ơi ! Vì sao ta rớt ngọc
Chữ tóc tơ hay mối sầu đau
Có còn trao một chút nhạt nhoà
Để tống tiển tình xa vạn lý
Rồi từng thâu ôm đầu suy nghĩ
Chẳng còn gì đã lỡ mất rồi
Chuyện tình muôn thuở không vơi hận
Trong nhân thế kiếp này mất lối
Chỉ xin em một chút nửa thôi
Nếu một mai đời bên người khác
Đừng nhớ nửa chữ tình đã chết
Ân thề ôm vết mộng từng thâu
ĐH
16.03.06
Chào anh Đông Hoà
Nhiệm vụ của người mới là đi chào thân mật người cũ. An Giang là phận gái những không ngoại lệ ( hơi mắc cở một tí ) hy vọng là không bị ăn hiếp vì ma cũ hay ăn hiếp ma mới.
An Giang kính chào anh.
Chúc anh luôn vui cũng như tên của anh lúc nào cũng hoà nhập, trăm hoà. triệu hoà, hoà vào mọi thứ chẳng riêng gì Đông. Tây , Nam, Bắc cũng hoà luôn. Hỏi anh An Giang có xí xọn, nói nhiều không? Nói nhiều anh thông cảm vì tãt của con gái là nói nhiều.
Chúc anh vui.
Anh nối tiếp bài thơ MỪNG SINH NHẬT ĐI
An Giang nói khích anh TMH, không biết anh ấy có giận không? nói giùm An Giang, rằng An Giang xin lỗi.
An Giang
Sầu mưa thu
Đông Hòa
Mưa rơi nghe lòng như chơi vơi
Chờ ai tâm tư như rã rời
Người ơi ! Sao người không tìm đến
Cho mây sầu in lên mắt môi
Hạt nước , từ xa ấy đang rơi
Ôi ! Hồn ta ngủ chìm bóng tối
Bên thềm nôn nao ! Ai khóc dối
Như dỗi hờn vì đêm vội ra đi
Em hỡi ! Hôm nay đường trơn ướt
Trời mờ mây ! Có rước lấy hồn em
Để ngao ngán như loài mây dại
Ru dài theo cuộc tình mênh mông
Chiều hoang vắng , trông mây ngút sầu
Em nơi đâu , và em về đâu
Có hay ! Mối tình đầu giẫy chết
Anh và em ! Trọn kiếp xa nhau
Rồi ngày vắng ngắt bên tình xa
Em giờ đã là người rất lạ
Đi bên ai ! Tôi nghe buồn u uất
Ôm tình lệ chất ngất đêm ngà
Trời mưa nữa ! Em có ưu tư
Khối tình thương đã về quá khứ
Xa xôi rồi đời ai vương nhớ
Bên thời gian ta nhìn mưa thu
Mưa thu ! Mùa thu như đang khóc
Cơn gió nào trên dốc bên đồi
Xin nhé em cho tôi lần cuối
Cuối cùng ! Ân tình đã buông trôi
ĐH
17.03.06
<bài viết được chỉnh sửa lúc 17.03.2006 13:42:41 bởi Donghoa >
Đêm tuyệt tình
Đông Hòa
Ðêm nay ta ngồi đây thức trắng
Nghe niềm riêng thổn thức bên trăng
Thương ngày xưa mối tình sương khói
Biệt phương trời da diết sầu dâng
Mộng ngày xanh ai trong bất tận
Lệ âm thầm mờ nhạt vội tan
Niềm đau san lấp tình vạn lý
Nỗi nhớ chia ly thân ta mang
Nẻo tương lai mịt mờ tối sáng
Có còn ai , sao chỉ riêng ta
Đơn bóng bên đời sầu chất ngất
Men nồng say u uất cõi lòng
Mong người xa , phương trời cách biệt
Nhớ ai tha thiết vọng chân mây
Bên ấy , có đếm dùm ký ức
Có lau khô giọt lệ trăm năm
Giờ trăn trở âm sâu tâm trí
Mối tình si ngày cũ thuở xưa
Đôi mái đầu của thời son trẻ
Giờ bẽ bàng tiếc tuổi xuân thì
Chợt suy nghĩ đến chiều lá rụng
Chiếc lá vàng lơ lửng không trung
Như mang một nửa hồn đã chết
Chôn trong tim băng tuyết lạnh lùng
ĐH
17.03.06
<bài viết được chỉnh sửa lúc 18.03.2006 15:17:59 bởi Donghoa >
Sầu ngăn cách
Đông Hòa
Tôi vẫn biết yêu là bể khổ
Nỗi sầu đêm , đổ lệ ưu tư
Ta khóc ư ! Bởi vì sao thế
Phải chăng vì , tình mình ủ ê
Trời mây tối , hoàng hôn về bến
Nhìn trăng khuya ta tiếc tình em
Ở đâu đó , trong vùng ngà sáng
Một vì sao , ngã giấc bên thềm
Trên chốn ấy có ta không nhỉ
Hay là em , đang bước phiêu lưu
Để trần thế , mình ta tư lự
Đứng giữa đồng nhìn trăng vợi đi
Ta muốn thét lên nghìn câu hỏi
Rằng em ơi ! Mấy nẻo tình ngâu
Ô - Thước đâu , một lần gặp gỡ
Rồi cách xa , lỡ dở duyên sầu
Em ơi ! Nơi đây xin cầu chúc
Đường em đi , không phải bẽ bàng
Và em được một đời êm ấm
Chỉ riêng tôi một kiếp thương tâm
ĐH
18.03.06
Tình Quê Hương
Đông Hòa
Quê hương tôi có hàng cây xanh
Từng bóng dài bên suối an lành
Theo đời mãi qua từng năm tháng
Êm đềm , trăng vàng treo đêm thanh
Tôi lớn lên , theo dòng cuộc đời
Bên mái tranh nghèo , tiếng à ơi
Vì thân trai sa trường thân gởi
Năm tháng dài chinh chiến cuối trời
Rồi hôm ấy , tôi về thôn vắng
Tìm lại nhà tranh cũ năm xưa
Nhà không thấy , vườn xưa không thấy
Chỉ hoang tàn đổ nát dưới mưa
Thương quê hương , mắt vừa rơi lệ
Ôi ! Khóc rồi nước mắt vì quê
Lòng rên xiết tiếc thương ngày ấy
Bên đồi khuya ngắm ánh trăng thề
Mây vẫn trắng trôi về đồi vắng
Rời chân , giờ tôi bước đăng trình
Bên đường vắng vẫn còn suối nhỏ
Lặng lẽ nằm co một bóng thinh
Tôi thương tiếc , quê hương khói lửa
Đạn thù nào chưa hết vọng đêm
Còn rên xiết khi thu trở lại
Như u hoài theo bước tôi đi
DH
20.03.06
<bài viết được chỉnh sửa lúc 21.03.2006 08:07:09 bởi Donghoa >
Đêm sầu vọng Trương Chi
Đông Hòa
Đêm nay không em , sầu vương mi
Trăng cô đơn trong chiều chia ly
Giờ ta viễn xứ đời cô lữ
Bên bóng hoàng hôn nơi biên thùy
Ánh sao trời như đang trôi đi
Nhìn theo tìm bóng nhỏ nhu mì
Nhưng nào đâu anh tìm không thấy
Còn chăng là , mùa thu phân vi
Hỡi mây ơi ! Bay đi ngàn tối
Theo dấu ai vội vã tìm về
Nghe cõi lòng chợt như nức nở
Nàng ơi nàng ! Sao lỡ câu thề
Đêm nghe hoang vu , về bên ta
Đâu câu hò ai vang nơi xa
Thuyền tình rời bến qua phương lạ
Để đời ta năm tháng u hoài
Tình ơi ! Ơi tình , giờ ta say
Trong cơn mơ bước chân miệt mài
Người ơi ! Ơi người có hay biết
Sâu nơi tim da diết về ai
Tìm nhưng không thấy , đành ôm trọn
Một đời mòn tiếng sáo Trương Chi
DH
20.03.06
Tiếc thương
Đông Hòa
Ta tiếc cho em , bên giòng đời này
Những khổ đau trong những đêm dài
Giọt nước mắt khi buồn em khóc
Như rửa phai những nỗi u hoài
Đời em hoa mai vừa chớm nở
Trên đường đời gợn toả hương nhu
Ta ngỡ em , như loài tinh tú
Bầu trời đen chớp giữa mây mù
Cuộc thác loạn mà người đem đến
Vùi em vào , vòng xoáy mê say
Sau cơn ấy , em ngồi ! Em khóc
Buông thân mình lăn lóc đêm dài
Ngày mai kia , khi vừa tàn cuộc
Thân gầy héo hon , em bước đơn
Bên dòng đời , ta lòng chua xót
Tiếc từng ngày , cho giòng lệ rơi
Vì em hôm nay , ta rớt ngọc
Vùi đầu trong men rượu ngà say
Cho cõi đời thôi không u oán
Ngủ rồi ! Quên một chuyện thương tâm
ĐH
20.03.06
Tình Hoang Vắng
Đông Hòa
Tình ta đã trao em ngày xưa
Qua mấy mùa mưa , đêm trăng thưa
Hôm nao ấy mùa đông ngủ sớm
Lá vàng đâu rơi nhẹ lưa thưa
Em đứng bên hàng hiên trưa vắng
Nắng hanh vàng , lăn nhẹ vai xinh
Năm nao ấy em vừa mói lớn
Đôi môi hồng , gợn nhẹ men tình
Bên hàng cây , một mình bóng rũ
Ta thầm nghe hoang mộng thiên thu
Chiều hoang tối , em ngồi chải tóc
Từng sợi dài , cuốn giọt tình ru
Em ngủ đi ! Bên trời thoảng gió
Heo may về cho em giấc yên
Đêm vừa hết , ánh trăng vừa tắt
Vết ân tình vẫn ngọt đêm huyền
Đâu hoang vắng ! Tâm hồn trinh nữ
Lời trầm nào , cho ta tương tư
Bên nguyệt khuyết chờ đò bến lặng
Như chờ ta hoài vọng đêm say
Em ơi ! Mấy mùa thu tàn phai
Nhớ ai , bóng nhỏ một hình hài
Trong xa vắng nghe lòng hoan ái
Gót ngà ai từng bước khoan thai
DH
20.03.06
<bài viết được chỉnh sửa lúc 21.03.2006 12:25:38 bởi Donghoa >
Thương Tình Nhân
Đông Hòa
Hạ sắp về , còn đây ký ức
Chiều hôm nao , thức dậy giữa tim
Tình ta đó , như say mê ngủ
Trong u buồn chết lịm đêm côi
Ngoài xa kia , trời vừa chờ tối
Mây ngừng trôi nhìn tiết thu tan
Chợt thấy tiếc hoang tình đi mãi
Mắt say nhìn chiều muộn mưa tàn
Em ơi ! Có hay chăng em hỡi
Canh khuya này , ta xót bởi trăng
Ôi ! Lời ước trong đêm rét buốt
Ôi ! Cuộc đời nào thuộc về em
Nhìn mây trắng thấu trời sáng loáng
Nhớ đến em đôi gót ngọc ngà
Đêm thâu , em ngã đầu bên suối
Ta ngồi bên cất trọn lời hoang
Bổng thấy như tan vào ký ức
Của một thời , dài đến trăm năm
Ngoài xa xăm , gió mù vẫn rét
Vẫn vọng hoài , như thét lời thương
Nghe tình mặn mộng say vương vấn
Cõi đời , sao nặng nỗi truân chuyên
Đường bên ấy đêm về huyền diệu
Xin trời ban em hạnh phúc nhiều
Rồi từng chiều , ôm sầu nhân thế
Giọt lệ nào , ta trút vào tim
Xin nhé , vọng tình em lần cuối
Để đời này in bóng đơn côi
ĐH
20.03.06
<bài viết được chỉnh sửa lúc 21.03.2006 12:27:44 bởi Donghoa >
Hè kỷ niệm
Đông Hòa
Hè ấy tìm em chẳng thấy đâu
Nắng rực hiên nhà gió thổi sâu
Nhìn xa , giàn mướp như yên ngủ
Thoảng tiếng ru con , khẽ ơi ầu
Em vắng bóng anh nghe thương nhớ
Trông nắng vàng liên tưởng đến em
Nhớ đôi tay , nụ cười vui sướng
Bên vườn , tay hái cánh hoa sen
Nắng vàng như xen mây chói chang
Kìa bên dấu cỏ , em vừa sang
Thấy em rối lòng nghe vui sướng
Nỗi chán chường tan biến như sương
Mình ngồi ru hồn nhìn nắng vương
Bên lũy tre xanh của quê hương
Xa ngút lúa vàng nghiêng trong gió
Nhớ phượng vĩ xưa lúc mình thương
Rồi lữ thứ anh đành xa vắng
Giữ ân tình những lúc đăng trình
Khi hành quân nhìn trời trong vắt
Thương nhớ ai lay lắt trái tim
Xin hẹn nhé mai tìm trở lại
Sẽ cùng ai gói mối ân tình
Em sẽ có mùa xuân hạnh phúc
Trọn đời này ước nguyện trăm năm
ĐH
18.03.06
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 9 bạn đọc.
Kiểu: