Thơ Bạch Loan
Trích đoạn: BĂNG NGUYỆT
Thơ hay mà BL, khách séo wé hà hihi....
Mỏng cánh cò bay
Uớc mơ mỏng như cánh cò ẻo lả
Băng ngang đồng lúc dạ ánh hoàng hôn
Ngừoi ta đâu để em nhớ bồn chồn
Thơ bỏ lửng tìm câu, ngôn, từ , vận.
Em ngày xưa yêu lục bình lận đận
Tím bờ sông ,ngát mấy bận tan trường
Hoa phượng đỏ vấn vương tà áo trắng
Tím lục bình mặn đắng kiếp thuơng đau...
Vô tình qua mà ta bỗng gần nhau
Khuya thổn thức , sương bạc màu trên lá
Đò tình lỡ làm tim non hóa đá
Tỉnh giấc nồng, mùa hạ,hết..... lao xao.
Cõi chim bao hai đứa mình đến dạo
Khói lam buồn tạo dáng dứoi chiều quê
Bao giờ đây ta sẽ gặp..lối về...?!
Uớc mơ mỏng như cánh cò....ẻo lả....!!!
::Những bài thơ đã đưa vào TV::
Băng Nguyệt, người thơ !
Cám ơn thật nhiều về bài thơ rất quê hương và rất tình ! Chao ! Biết nói gì đây... Thôi thì thế nầy nhé..... ... Chỉ Một Mình Em
Em chợt đến như cuộc tình mười sáu
Mắt thu buồn tóc ngắn nhớ thương ai
Mối ưu tư còn đọng nét mi dài
Nỗi hoài vọng bơ vơ trên vầng trán
Em đến đây như nắng chiều bảng lảng
Mang thơ buồn trải khắp lối ta đi
Những đêm khuya lặng lẽ bước chân về
Cùng sánh bước phiêu du vùng tuổi mộng
Em về đây cho trùng khơi dậy sóng
Nửa đời buồn ta ngỡ tuổi mười lăm
Những chiều về mắt dõi bóng xa xăm
Cánh nhạn lẻ chập chờn bên núi biếc
Em về đây gọi cuộc tình tha thiết
Em lặng nhìn cho vỡ ngọc lưu ly
Em bước đi, ôi vóc liễu kiêu kỳ!
Em cất tiếng cho thơ buồn vọng lại !
Em mỉm cười cho lòng ta mê dại
Em thẫn thờ trăng gió ngẩn ngơ đi
Em bâng khuâng cho hạ thắm quay về
Em mơ mộng cho hoa lòng rực nở
Em từ đâu ? Hỡi người tình muôn thuở
Khung trời xưa hay dĩ vãng nào buồn?
Sao tóc em hờn giận buổi hoàng hôn,
Để vọng lại những lời kinh sám hối!
Em xa xôi . . . xa cả tầm tay với
Em về đây nhưng cách trở muôn trùng !
Cuộc tình buồn như ảo ảnh mông lung
Mà hiện thực vẫn còn đây rất đẹp
Em với ta lạc loài trong số kiếp
Nên gặp nhau trăng gió ngẩn ngơ sầu
Xin thời gian đừng vội vã qua mau
Để ta thấy xuân tình trong mắt biếc
Nếu nghìn sau còn gặp trong số kiếp
Sẽ dặn lòng thương chỉ một mình em!
Bạch Loan ::Bài thơ đưa vào TV::
<bài viết được chỉnh sửa lúc 07.03.2006 22:52:53 bởi Viet duong nhan >
Trích đoạn: phuongvu_210
Gửi chị Bach Loan ,
Nhân xem tấm hình đặc tả con thuyền của chị Bạch Loan ,Gửi chị bài thơ "Bến đợi "
BẾN ĐỢI
Dòng sông chảy ,con thuyền khê...dãi nắng
nghe thì thầm tiếng gió kể...ngày xưa.
hai bờ sóng duỗi dài theo nỗi nhớ ,
mênh mông ơi !bao nhiêu để đủ, vừa ?
Chia tay bến ,người xa rồi...vội quá !
như cánh chim ,cánh gió ,cánh mây ,
dấu lưu luyến giờ mờ xanh sắc cỏ ,
bao nhiêu thu...thuyền neo đợi bến này?
Ngày trở lại ,bao giờ ,bao giờ nhỉ?
thuyền mơ màng ,thuyền nghiêng nắng sang sông !
tiếng sóng vỗ nối dài thêm lời hẹn
bến quê ơi !ghi dấu ở vô cùng .
Phuongvu_210
Mến chào Phuongvu,
Cám ơn PV ghé thăm và để lại thơ hay. BL xin hân hạnh làm quen.
Về câu hỏi...
"Ngày trở lại ,bao giờ ,bao giờ nhỉ?
thuyền mơ màng ,thuyền nghiêng nắng sang sông !" (PV)
BL xin gởi lại đây chút tâm tình...
...
Ta Sẽ Về
Lượn sóng biển đưa đời ta phiêu lãng
Một phần tư thê’ kỷ vẫn lang thang
Tìm cố quận trong mây trời bãng lãng
Vệt mây buồn như đất mẹ tan thương!
Theo năm tháng ta trải đời viễn xứ
Thương quê hương và nhớ khói lam chiều
Thân phiêu bạt xá chi đời lữ thứ
Chim xa ngàn, rừng núi bỗng cô liêu
Rồi một dạo ta sẽ về cố quận
Tìm quê hương trong hoang phế điêu tàn
Ngườicố đợi ta về thăm một bận
Mang thâm tình đi khắp nẻo giang san
Ta sẽ sống trong tình yêu tuổi dại
Dắt nhau về vùng dĩ vãng yêu thương
Và phương đó nghe trùng dương trổi dậy
Khúc âu ca tình tự của quê hương !
Bạch Loan R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 07.03.2006 22:53:26 bởi Viet duong nhan >
Cuộc tình buồn như ảo ảnh mông lung
Mà hiện thực vẫn còn đây rất đẹp
Em với ta lạc loài trong số kiếp
Nên gặp nhau trăng gió ngẩn ngơ sầu
Xin thời gian đừng vội vã qua mau
Để ta thấy xuân tình trong mắt biếc
Nếu nghìn sau còn gặp trong số kiếp
Sẽ dặn lòng thương chỉ một mình em!
Bạch Loan
Cảm ơn BL đã họa thơ.......bn "mượn hoa cúng Phật" thôi mong BL ko bùn.....chúc vui thơ....đều đều


Tội gì đâu mà vội vã ăn năn
Xung quanh em chỉ còn xót màn đêm
Anh phương ấy...có nghe niềm thổn thức
Nói tiếng yêu..em còn nghe ngờ vực
Chỉ kiếp này,...ray rứt.....muộn màng....duyên.
Uớc cùng anh tay trong tay dạo biển
Bãi sóng dài....quyến luyến mấy dấu chân
Ta sẽ say những nhịp điệu ái ân
Mặc định mệnh có ngàn cân...khắc nghiệt.
Anh đừng nhìn vào đôi làn mi biếc
Kẻo thẹn thùng...rồi...tiếc nuối thời gian,
Thời hoa mộng mười sáu đã dở dang
Trăng mừoi lăm , trăng tàn vương...tóc rối
Chẳng đọc nữa những lời kinh sám hối
Tội gì đâu mà vội vã.... ăn năn.
Dẫu tình đời có quá nhiều tang trắng
Vẫn bình thường , vẫn lặng lẽ....cho yên.
Nếu ngày mai vẫn còn nợ truân chuyên
Ta gặp nhau quên đời bao biến đổi
Tình thơ buồn có khi nào....biết...dối?!
Ánh trăng sầu....tỏ lối....đến tìm nhau.......!?! R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 07.03.2006 22:56:39 bởi Viet duong nhan >
Tội gì đâu mà vội vã ăn năn
Xung quanh em chỉ còn xót màn đêm
Anh phương ấy...có nghe niềm thổn thức
Nói tiếng yêu..em còn nghe ngờ vực
Chỉ kiếp này,...ray rứt.....muộn màng....duyên.
Uớc cùng anh tay trong tay dạo biển
Bãi sóng dài....quyến luyến mấy dấu chân
Ta sẽ say những nhịp điệu ái ân
Mặc định mệnh có ngàn cân...khắc nghiệt.
Anh đừng nhìn vào đôi làn mi biếc
Kẻo thẹn thùng...rồi...tiếc nuối thời gian,
Thời hoa mộng mười sáu đã dở dang
Trăng mừoi lăm , trăng tàn vương...tóc rối
Chẳng đọc nữa những lời kinh sám hối
Tội gì đâu mà vội vã.... ăn năn.
Dẫu tình đời có quá nhiều tang trắng
Vẫn bình thường , vẫn lặng lẽ....cho yên.
Nếu ngày mai vẫn còn nợ truân chuyên
Ta gặp nhau quên đời bao biến đổi
Tình thơ buồn có khi nào....biết...dối?!
Ánh trăng sầu....tỏ lối....đến tìm nhau.......!?! Cám ơn Băng Nguyệt về bài thơ hay.
Thân ái,
BL
Kỷ Niệm
Thương và nhớ, bỗng giật mình thức dậy !
Một hôm nào em đứng đợi chờ anh
Đôi mắt biếc vương chút hờn dỗi ấy
Anh lạc loài trong giấc mộng ngày xanh !
Em đứng đó dáng hiền như nắng mới
Và hồn anh ngây ngất giữa hương xuân
Chiều hôm ấy bên cầu em đứng đợi
Bóng hình em in mãi trái tim anh.
Anh bước đến với tình yêu của thác
Và yêu em như chẳng có bao giờ
Con đường đó êm đềm ta sánh bước
Nụ hôn đầu say đắm dưới trăng khuya.
Hoa chợt héo theo buổi tàn xuân đó
Tháng Tư về sụp đổ cả trời thơ
Anh luân lạc lang thang ngoài cõi gió
Đợi chờ em từng giấc ngủ bơ vơ
Tháng Tư đến dỗi hờn thôi đã muộn!
Anh nhìn quanh, sỏi đá cũng lặng buồn
Em phương đó khi hoàng hôn buông xuống
Có mơ về vùng kỷ niệm thân thương ?
Thương và nhớ, bỗng giật mình thức dậy!
Chợt bên hiên, trăng soi bóng âm thầm
Khung trời thẳm vẫn màu xanh thuở ấy
Mây trôi về, ôi áo trắng ngàn năm !
Bạch-Loan
R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 07.03.2006 23:51:36 bởi Viet duong nhan >
Chia Ly
Mắt ướt tay buông lặng lẽ
Nẻo về nhịp bước chân hoang
Hững hờ cây nghiêng bóng ngả
Chiều rơi phố cổ hoang tàn
Võ vàng lối xưa một bóng
Đêm về vỗ giấc cô miên
Song thưa trăng gầy gió lộng
Chiếu chăn lạnh lẽo muộn phiền
Trở trăn đếm hờ kỷ niệm
Ngày xanh héo úa vội vàng
Vói tay nâng cành hoa muộn
Sắc hương thoáng đã phai tàn
Ai đi nghìn trùng vạn lý
Ai ngồi mơ bóng xuân phai
Hoa cau rơi đầy lối nhớ
Ráng chiều rực đỏ chân mây
Bạch-Loan
R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 07.03.2006 23:57:00 bởi Viet duong nhan >
Xuân Lưu Lạc
Lất phất ngoài hiên tuyết trắng rơi
Ngồi đây mà ngóng mãi bên trời
Ở miền Bắc Mỹ chiều đông lạnh
Mơ về cố quận nhớ khôn nguôi
Nhà tôi ở giữa ngọn đồi cây
Quạnh quẽ cô liêu suốt tháng ngày
Mùa đông gió bấc từng cơn thổi
Hồn nghe giá buốt nỗi u hoài
Thuở ấy giờ nầy nơi cố hương
Xuân về nắng ấm rực bên đường
Bóng ai tha thướt tà áo mới
Hồn tôi trải rộng đến mười phương
Xin trả cho tôi một mảnh hồn
Của ngày xuân cũ chốn quê hương
Để tôi đi trọn đường lưu lạc
Mỗi độ xuân sang bớt chút buồn !
Bạch-Loan
R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 09.03.2006 06:38:50 bởi Viet duong nhan >
Dưới Hiên Mưa Chiều
Từ anh áo ướt mưa chiều
Đường trần đôi ngã hắt hiu lối sầu
Tha hương đã mấy mùa Ngâu
Đời như con nước chân cầu lặng trôi
Chiều nay mưa ướt áo tôi
Chợt nghe nhớ quá một thời bình yên
Lâu rồi cứ mãi đi tìm
Tình tôi để lại dưới hiên mưa chiều
Bạch-Loan
R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 12.03.2006 01:00:48 bởi Viet duong nhan >
Gót Buồn
Thức giấc sao khuya một đóa
Trăng vàng thơ thẩn song thưa
Gió thoảng hoa rơi trắng ngỏ
Quê hương nhớ mấy cho vừa !
Chiều nao mắt nhìn thảng thốt
Lệ tràn tay vẫy thuyền trôi
Bóng gầy vai rung lặng lẽ
Thuyền đi lạc mấy trùng khơi
Hiên khuya ngắm vầng trăng tỏ
Quê nhà xa mấy sơn khê
Hương xưa còn chăng lối nhỏ,
Hoa cau có trắng đường về ?
Giọt buồn chợt rơi vỡ nát
Tóc nhầu ướt mảnh sương tan
Đường trăng gót buồn ngơ ngác
Quê xa mấy độ hoang tàn !
Bạch Loan
R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 12.03.2006 01:03:19 bởi Viet duong nhan >
Nẻo Về
Vó ngựa chân mây một nẻo
Xuân về: Viễn xứ Đông sang
Ngoảnh mặt trông vời cố xứ
Trường giang sóng nước mơ màng
Vẳng nghe tiếng hờn trong gió
Ngậm ngùi mắt lệ đêm đêm
Xuân về chăn đơn gối chiếc
Xanh xao liễu rũ bên thềm
Trăng gầy nẻo xưa hắt bóng
Hoa cau rơi trắng hiên xưa
Nhà ai con thơ khóc thét
Tiếng gà xao xác canh khuya
Bước chân xa dần lối nhớ
Người đi mấy nẻo phong trần
Tóc buông vai gầy chinh phụ
Thẩn thờ đã mấy chừng xuân?
Giao thừa cô lâu bóng lẻ
Ngoảnh nhìn: Gió cát trùng vây
Đông phương lập lòe đóm lửa
Nẻo về sao rụng chân mây
Bạch Loan
R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 12.03.2006 01:05:31 bởi Viet duong nhan >
Nhớ Quê
Mưa rơi tí tách bên thềm
Giọt buồn rụng ướt đôi rèm mi cong
Thẫn thờ mở cửa ra trông
Quê đâu ? Chỉ thấy mưa giông phũ phàng !
Bạch Loan
<bài viết được chỉnh sửa lúc 10.03.2006 10:22:35 bởi bachloan >
Tìm Bóng Xuân Phai
Viễn phương ngồi ngóng xuân về
Nghe đâu nhịp guốc bên hè phố xưa
Giật mình, chỉ tiếng mưa thưa
Nhớ ra cố quận giao thừa đêm nay
Ngu ngơ tìm bóng xuân phai
Nào hay liễu biệt chương đài từ lâu!
Bạch-Loan
R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 12.03.2006 01:11:12 bởi Viet duong nhan >
Biệt Ly
Thảng thốt mắt nai chiều tiễn biệt
Con thuyền ly xứ lạc trùng khơi
Bến xa bờ lạ buồn da diết
Người đợi chân mây kẻ cuối trời
Ngàn lau xao xác thuyền xa khuất
Biển động trùng trùng khói sóng bay
Nước biếc mênh mông, sầu chất ngất
Hương tình ngày cũ tan như mây
Cánh mỏi đường xa chim lẻ bạn
Nhớ cành liễu cũ, nhánh sông xưa
Bốn phương lồng lộng, mây phiêu lãng
Cố quận, trời ơi, khói buị mờ !
Bạch-Loan
R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 19.03.2006 07:42:15 bởi Viet duong nhan >
Hiện Thực
Nửa thế kỷ, một cuộc đời phiêu bạt
Ta quay đầu nhìn lịch sử xôn xao
Người ở lại mang đầy sầu trong mắt
Và hận thù chồng chất cả non cao!
Đi lững thững nhìn cảnh đời dị diệt
Ta lang thang như nước chảy chân cầu
Em phương đó đợi ai đi biền biệt
Hiện thực buồn như mây trắng trên cao
Buồn đến thế, những đêm dài mưa chớp!
Đất vô tri mà người cũng vô nhân
Em hãy cố quên đi đời nhơ nhớp
Bạo tàn nào có mãi đất dung thân ?!
Rồi một sáng ta quay về bản cảnh
Tạ ơn trời người đã bớt xanh xao
Em lau mắt quên đi đời bất hạnh
Đón tình người trên nếp sống ca dao.
Bạch-Loan
R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 04.04.2006 22:10:56 bởi bachloan >
Trăng Ngày Cũ
Đêm, mù sa xuống chân đồi
Tiếng chim lạc giọng kêu hoài trong sương
Người về một bóng trên đường
Con tim phiêu lãng nhịp ngàn nỗi đau
Đường xưa cây cỏ đeo sầu
Trăng khuya hắt bóng một mầu tiêu sơ
Ngày đi trăng hãy còn thơ
Ngày về leo lét vết mờ hiên khuya !
Bạch-Loan R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 06.04.2006 03:48:59 bởi Viet duong nhan >
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
Kiểu: