Giọt sương mai
MƯA THÁNG 7
Sài Gòn mưa
Giọt nhỏ
Giọt trong veo
Giọt thấm vào lòng đất..
Sài Gòn mưa
Gió lùa qua mắt lá
Lất phất
Thả rơi...
Sài Gòn đọng lại những thoáng chơi vơi
Mang đến từ mưa
Vỗ về thoáng chốc
Giọt mưa như mắt ngọc
Đẫm lệ trời.
Sài Gòn mưa
Để lại những chiếc lá rơi
Cô đơn
Lẻ loi
Xoay tròn
Bối rối...
Sài Gòn mưa
Bàn chân ai bước vội
Để lại sau lưng đôi mắt người...
Nỗi buồn thi thoảng cũng vụt trôi
Tan vào ký ức
Trái tim vẫn nhịp nhàng nơi lồng ngực
Cuộc sống mến thương
Mưa..
...Mưa...
Qua rồi!
July 04,2009
SS r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 13.12.2009 07:16:32 bởi Huyền Băng >
MƯA THÁNG 7
Sài Gòn mưa
Giọt nhỏ
Giọt trong veo
Giọt thấm vào lòng đất..
Sài Gòn mưa
Gió lùa qua mắt lá
Lất phất
Thả rơi...
Sài Gòn đọng lại những thoáng chơi vơi
Mang đến từ mưa
Vỗ về thoáng chốc
Giọt mưa như mắt ngọc
Đẫm lệ trời.
Sài Gòn mưa
Để lại những chiếc lá rơi
Cô đơn
Lẻ loi
Xoay tròn
Bối rối...
Sài Gòn mưa
Bàn chân ai bước vội
Để lại sau lưng đôi mắt người...
Nỗi buồn thi thoảng cũng vụt trôi
Tan vào ký ức
Trái tim vẫn nhịp nhàng nơi lồng ngực
Cuộc sống mến thương
Mưa..
...Mưa...
Qua rồi!
July 04,2009
SS
[image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/58199/DD14F3DEAC52413E9F6E6604E0459683.jpg[/image]
Cảm ơn bài thơ tranh rất đẹp của RDinh nha
CON ĐƯỜNG TÌNH YÊU Có con đường mùa thu
Nắng trải vàng xôn xao trên phố nhỏ
Từng chiếc lá khô khẽ khàng bay theo gió
Chạm gót hài mong manh. Có con đường ngày xưa nắng rất xanh
Có đôi chim câu kề vai ríu rít
Mặt trời trên cao kết vần mây khéo dệt
Những vần thơ mang nốt nhạc trữ tình
Có con đường…xưa ấy…
Em và Anh…
Tay nắm bàn tay, đan yêu thương dệt đường hoa gấm
Bàn tay anh ngày xưa thật ấm
Đến bây giờ vẫn xiết chặt đời em. Có con đường mưa lạnh mướt đêm
Tà áo ai…
Chạm khẽ vào nhau
Bật cười khúc khích
Vạt gió đêm vờ như tinh nghịch
Nói khẽ bên tai “Yêu em nhất trên đời”…
Có con đường mộng ước thành đôi
Hương lửa bao năm vẫn ngọt ngào hạnh phúc
Nụ hồng đêm xuân vẫn thắm nơi lồng ngực
Nhịp sống tinh khôi…
Vẫn thế…
Ru đời! July 26,2009
SS r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 13.12.2009 07:17:38 bởi Huyền Băng >
Bài thơ nì SS làm lâu lắm rồi, gởi lại nơi này một mùa thu hơi bị buồn
Cảm ơn SS đã ghé thăm, Rdinh vì bận công chuyện nên nay mới trở về , hồi âm hơi trễ mong thông cảm nhe.
Chúc SS mọi sự như ý.
Rdinh
Xếp lá mùa Thu Mùa Thu năm ấy đã xa rồi Nhắc lại để mà Nhớ...thế thôi Vắng bóng người đi từ dạo đó Tôi chờ thêm một mùa lá rơi... Người đi biền biệt mãi không về Thu đã tàn rồi đông lê thê Tôi đếm lá vàng gom nhặt được Có bao nhiêu mùa Thu qua đi Chồng lá dày lên theo mỗi năm Gửi niềm thương nhớ mối tình câm Từng bài thơ viết trên lá úa Buồn lại giở ra để khóc thầm... kimrbl
Cảm ơn bài thơ tranh rất đẹp của RDinh nha
CON ĐƯỜNG TÌNH YÊU Có con đường mùa thu
Nắng trải vàng xôn xao trên phố nhỏ
Từng chiếc lá khô khẽ khàng bay theo gió
Chạm gót hài mong manh. Có con đường ngày xưa nắng rất xanh
Có đôi chim câu kề vai ríu rít
Mặt trời trên cao kết vần mây khéo dệt
Những vần thơ mang nốt nhạc trữ tình
Có con đường…xưa ấy…
Em và Anh…
Tay nắm bàn tay, đan yêu thương dệt đường hoa gấm
Bàn tay anh ngày xưa thật ấm
Đến bây giờ vẫn xiết chặt đời em. Có con đường mưa lạnh mướt đêm
Tà áo ai…
Chạm khẽ vào nhau
Bật cười khúc khích
Vạt gió đêm vờ như tinh nghịch
Nói khẽ bên tai “Yêu em nhất trên đời”…
Có con đường mộng ước thành đôi
Hương lửa bao năm vẫn ngọt ngào hạnh phúc
Nụ hồng đêm xuân vẫn thắm nơi lồng ngực
Nhịp sống tinh khôi…
Vẫn thế…
Ru đời! July 26,2009
SS r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 13.12.2009 07:14:26 bởi Huyền Băng >
Cuối Thu
Cuối thu rồi anh có biết không?
Cây bàng ngày xưa trả thư về chốn cũ
Lá trên cành…thôi không còn mơ mộng
Vội vã trao nhau hai tiếng...tạ từ!
Cuối thu rồi, trời vần vũ nhiều mây
Gió lạnh từ đâu thổi tràn vào nỗi nhớ
Mùa thu đi sóng lòng em trở dậy
Tình tự năm xưa gửi lại chốn xa mờ..
Anh vẫn là chàng lãng tử năm xưa
Em vẫn là nàng thơ mang dáng gầy hoa cỏ
Cuối thu rồi anh ơi có nhớ?
Đôi chiếc lá bàng…một chiếc đã rời xa...
Cuối thu rồi
Tình thu vẫn thiết tha
Nỗi nhớ bâng quơ chạm lên từng góc phố
Dáng thu vẫn đây nơi góc vườn sắc đỏ
Thềm hoa xưa hối hả kéo hương về…
(Một ngày cuối thu 11/2009)
SS
THIẾU PHỤ
Vấn tóc mây em trở thành thiếu phụ
Ngồi đan áo cho con thao thức giữa đêm trường
Đã xa rồi một thuở dậy mùi hương
Xiêm y khép lại thời con gái
Bao nhiêu năm ngoảnh đầu em nhìn lại
Hai nửa yêu thương ngày ấy đã xa rồi
Rong rêu tình làm nhạt nhòa vệt son môi
Xót xa bắt đầu từ dạo ấy…
Đắm mình dưới ngọn đèn đêm thấy lòng mình trỗi dậy
Khao khát yêu thương..thiếu phụ khóc riêng mình
Gió lộng mây trời vẫn đó…..mộng ba sinh
Lỡ chuyến đò ngang bàn tay nắm bàn tay lần cuối…
Tình xưa cao vời vợi
Sương gió giăng mờ
Thiếu phụ ngồi đếm giọt tình rơi!
Vấn tóc mây,
Em - thiếu phụ ngồi hát khúc à ơi…
Lá đổ cuối thu..
Ánh hoàng hôn cuối ngày đang rũ xuống
Rao bán chút ưu tư sót lại trong nắng chiều đã muộn
Nhịp võng đu đưa mùa thu nói tạ từ..
Khép ô cửa lòng
Khóa chặt nỗi niềm riêng
Giữa nỗi cô đơn em trải lòng mình qua từng cánh gió
Rêu phong bám đầy trên cuộc tình dang dở
Đôi vai gầy hứng trọn mảnh trăng tan.
Khép lại phận người…..khép lại cuộc tình dở dang
Nặng gánh ưu tư
Chở niềm thương về vùng dĩ vãng
Phấn hương bay lầu trăng xưa vắng lặng
Hiu hắt canh tàn, hoen mắt lệ chứa chan….
SS
(29/11/2009)
THIẾU PHỤ
Vấn tóc mây em trở thành thiếu phụ
Ngồi đan áo cho con thao thức giữa đêm trường
Đã xa rồi một thuở dậy mùi hương
Xiêm y khép lại thời con gái
Bao nhiêu năm ngoảnh đầu em nhìn lại
Hai nửa yêu thương ngày ấy đã xa rồi
Rong rêu tình làm nhạt nhòa vệt son môi
Xót xa bắt đầu từ dạo ấy…
Đắm mình dưới ngọn đèn đêm thấy lòng mình trỗi dậy
Khao khát yêu thương..thiếu phụ khóc riêng mình
Gió lộng mây trời vẫn đó…..mộng ba sinh
Lỡ chuyến đò ngang bàn tay nắm bàn tay lần cuối…
Tình xưa cao vời vợi
Sương gió giăng mờ
Thiếu phụ ngồi đếm giọt tình rơi!
Vấn tóc mây,
Em - thiếu phụ ngồi hát khúc à ơi…
Lá đổ cuối thu..
Ánh hoàng hôn cuối ngày đang rũ xuống
Rao bán chút ưu tư sót lại trong nắng chiều đã muộn
Nhịp võng đu đưa mùa thu nói tạ từ..
Khép ô cửa lòng
Khóa chặt nỗi niềm riêng
Giữa nỗi cô đơn em trải lòng mình qua từng cánh gió
Rêu phong bám đầy trên cuộc tình dang dở
Đôi vai gầy hứng trọn mảnh trăng tan.
Khép lại phận người…..khép lại cuộc tình dở dang
Nặng gánh ưu tư
Chở niềm thương về vùng dĩ vãng
Phấn hương bay lầu trăng xưa vắng lặng
Hiu hắt canh tàn, hoen mắt lệ chứa chan….
SS
(29/11/2009)
CÔ LỮ
Em đã trở thành người thiếu phụ
Vấn tóc mây nên gió thôi bay
Mang ưu tư thao thức đêm dài
Ngồi đan áo nhớ về quá khứ.
Mất em...anh làm người lữ thứ
Kiếp giang hồ phiêu bạt tha phương
Hành trang là hình bóng người thương
Chất chứa đầy khối tình dang dở.
Mộng ước không thành nên tình lỡ
Đành chia tay mỗi đứa một nơi
Em thiếu phụ đếm giọt tình rơi
Anh lãng tử bạc màu sương gió.
Chúng mình với nỗi buồn còn đó
Khép xiêm y phai nhạt phấn hương
Còn anh trăn trở suốt đêm trường
Chở nhớ thương về vùng dĩ vãng...
Mặc Nhân Sơn
PHÍA KHÔNG ANH
Đừng đẩy em đi về phía không anh
Dẫu phía anh đất khô cằn nắng cháy
Một thoáng mưa bay đất nẩy chồi non thức dậy
Làn gió mơn man nắng sẽ vẫn trong lành.
Đừng đẩy em đi về phía không anh
Ở nơi kia ngạt ngào hoa thơm quyến rũ
Ong bướm đua chen lối cỏ thơm cư ngụ
Em sẽ lạc lòng quên mất lối đi xưa.
Đừng đẩy em đi về con đường tối hắt mưa
Không mái che thân ướt mềm lạnh giá
Đừng đẩy em đi về phố đông người xa lạ
Mùa gió xô nghiêng xóa mất lối đi về
Đừng để em một mình giữa đông đúc ngựa xe
Chuyến xe năm xưa trễ hẹn không còn vương vấn nữa
Con đường xưa bóng hoàng lan một thời quên lời hứa
Nay tỏa hương thầm gọi phố cũ người quen
Đừng để em một mình giữa tim đường đã quên tên
Em ngẩn ngơ lạc lõng giữa bao điều không thể nói
Chiều hoàng hôn sắc hồng đang xuống vội
Một mảnh trăng khuya đang chờ khuyết lại rằm
Đừng để em một mình bước lặng thầm
Giữa những ngổn ngang nhớ quên một thời xa vắng
Đừng để em giữa đêm khuya thầm lặng
Nhớ và quên hương tóc thuở ngày xanh
Đừng để em đi về phía không anh
Vì phía anh trái tim còn ấm nóng
Hương lửa bao năm vẫn còn đây vang vọng
Đôi lứa bên nhau đi hết đoạn đường dài.
Feb 23,2010
r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 01.05.2010 07:41:01 bởi Huyền Băng >
LẠC MẤT NHAU RỒI
Lạc nhau rồi..
Lạc rồi, phải không anh?
Em đứng ngẩn ngơ giữa một chiều mưa giăng mắt biếc
Lạc nhau rồi người ơi có tiếc?
Những yêu thương thuở ấy lỗi hẹn rồi.
Lạc nhau rồi,
Lạc giữa phố vắng xào xạc tiếng lá rơi
Gió từ đâu thổi ào qua mái ngói
Em nghe bên hiên tiếng bàn chân ai bước vội
Phố rêu phong..
Lặng lẽ…
Phố buồn!
Lạc mất nhau rồi, mắt lệ có rơi tuôn?
Sao em nghe trong tim tiếng thở dài ray rứt?
Em nghe trong tim nỗi đau dâng lên rất thực
Phố vô tình..
Phố vắng..
Chiều mưa!
June 30,2010
SS
(...Lạc mất nhau rồi, mắt lệ có rơi tuôn?
Sao em nghe trong tim tiếng thở dài ray rứt?
Em nghe trong tim nỗi đau dâng lên rất thực
Phố vô tình..
Phố vắng..
Chiều mưa!
June 30,2010
SS)
Đêm nay mình anh
Lặng lẽ ngắm sao thưa
Trên trời cao
Vạn ngàn tinh tú.
Bến bờ xa
hàng cây buông liễu rủ
Lá thu buồn
xao xác cánh hoa rơi.
Có phải ta
lạc mất nhau rồi?
Trên phố vắng chỉ mình đứng đợi!
Đêm phố buồn
chân lê bước lẻ loi.
Anh biết rằng
Lần này em lỗi hẹn
Có hay chăng?
Nơi ấy trời đang mưa.
Hay chỉ nơi anh
Nước trôi ngập bến bờ.
Mà vẫn khát
Khi nỗi lòng xa vắng.
Về đi em!
Quãng đường nay phẳng lặng
Vui đón em
trong nắng ấm mây hồng.
Rồi một ngày
Chẳng còn lá diêu bông
Thì tình này chỉ còn trong hư ảo
Đoạn đường xa sẽ chứa đầy giông bão
Mối tình sầu sẽ sầu mãi với thiên thu.
Ghé thăm em trên trang thơ mới này. chúc em luôn tràn ngập niềm vui và hạnh phúc.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 30.06.2010 01:52:42 bởi quangluc >
Cảm ơn anh quangluc đã ghé trang thơ của SS
----------------------------------------------------------
TIẾNG ĐÊM Đêm em nghe tiếng gió
Thổi vào lòng bâng khuâng
Một chút gì bỡ ngỡ
Nghe như rất trong ngần
Đêm em nghe tiếng thở
Của đôi bờ Nhớ - Thương
Lời yêu còn bỏ ngỏ
Mênh mông mộng đời thường
Đêm em nghe tiếng nhạc
Vọng từ hồn ngân nga
Hay tiếng đêm đang hát
Bản nhạc tình thiết tha
Đêm em cùng với gió
Nhắn đôi lời đến anh
Một sớm mai thức giấc
Đón một ngày nắng xanh
Lời ngọt ngào rất nhẹ
Vào một sớm bình minh
Anh ơi nghe thử nhé
Vọng từ tiếng tim mình
Đập từng hồi khe khẽ
Điệu nhạc lòng chơi vơi
Giữ riêng mình anh nhé
Một chút tình xa xôi! Aug 30,2010
SS
TIẾNG THỜI GIAN Em chợt nghe đêm thở nhẹ trên từng cánh gió
Lá thời gian nhịp chiếc võng đưa đều
Kẽo cà kẽo kẹt…ôi tình yêu
Mộng vẫn hoài dang dở…
Em nghe trong trái tim mình lời yêu còn bỏ ngỏ
Phím thời gian vọng những thanh âm buồn
Mắt mùa thu óng ánh giọt lệ tuôn
Xa..xa lắm thời phiêu bồng mộng mị..
Môi vụng dại thơm nồng, vương khổ lụy
Lá tương tư rụng xuống bến hoang tàn
Đêm hiu hắt nhịp đếm bước thời gian..
Lá sầu xé toang lồng ngực…
Em chợt nghe hương đêm còn thổn thức
Mảnh gương xưa vỡ nát những hôm rằm
Vết dao đời xén ngọt cội trăm năm
Rừng xưa giờ đã khép…
Tiếng thời gian đang trôi sâu vào giấc điệp
Mộng ba sinh… nay thực - ảo phủ bụi trần
Từ kiếp nào đôi ta gieo rắc nợ phù vân
Mong manh tình sương khói…
Tiếng thời gian rất vội
Vọng lại từ trăm năm!!!!!! Aug 30,2010
SS
<bài viết được chỉnh sửa lúc 03.09.2010 15:06:22 bởi Sương Sương >
GIẢ VỜ YÊU
Giả vờ thôi anh nhé
Giả vờ yêu!
Em nhấn phím biến con chữ vô tri thành nỗi nhớ
Bóng chiều buông ánh hoàng hôn đã muộn từ muôn thuở
Nỗi nhớ vu vơ
Theo gió bay vèo?
Giả vờ thôi
Từng phím chữ lóc cóc kêu
Anh giả vờ yêu
Em giả vờ lòng mình đang bay bổng
Bản nhạc tình yêu từ màn hình đang vang vọng
Xích lại đôi tim đang rất khéo giả vờ
Này đây tứ tấu
Này đây concerto…
Bản giao hưởng dội vào tường thành những thanh âm trầm đục
Giả vờ thôi mà nghe như rất thực
Anh và em ….
Những con chữ vô tri nhưng chẳng thể hững hờ…
Ừ thì vẫn giả vờ
Cứ giả vờ như giữa chúng mình bềnh bồng trong xúc cảm
Giả vờ thôi mà thấy trái tim mình xao xuyến lắm
Nỗi nhớ vô hình len lén giữa trời khuya!
Trái tim này nói với trái tim kia…
Giả vờ thôi mà sao đôi tim đập nhanh thế?
Vắng bóng anh một ngày câu thơ hóa thành giọt lệ
Vắng bóng em một giờ bản tình ca đang ngân bỗng lịm dần.
Chỉ giả vờ mà lòng sao vẫn bâng khuâng?
Trăng soi bóng đêm rọi ánh vàng vào từng con chữ
Bàn phím vô tri bỗng hóa thành chiếc cầu duyên nợ
Giả vờ thôi
…lại nghe tim khẽ hát dịu dàng..!!!! July 14,2010
SS
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.
Kiểu: