Giọt sương mai
SÀI GÒN ĐÊM MƯA
Sài Gòn mưa
Rả rích đêm khuya
Chú thằn lằn cong người vì lạnh
Bầu trời không xanh
Trăng buồn nghèn nghẹn
Gió mưa hò hẹn
Vần vũ cả bầu trời.
Sài Gòn đêm
Tiếng mưa tí tách rơi
Con bướm đêm cũng chẳng buồn soãi cánh
Gió len qua khe cửa se lạnh
Đêm nay thời gian trôi.... Sài Gòn khuya
Khoảng sân trống đọng lại vệt rêu
Chiếc lá chạm thềm khe khẽ
Gió thổi liêu xiêu
Rướn mình vươn về nơi ánh sáng
Ánh đèn đường vàng vọt
Thoáng chút gì miên man..
Sài Gòn đó anh
Mưa gió vẫn chưa tan..
Đêm đi qua trong làn mưa rả rich
Chỉ còn một kẻ tinh nghịch
Viết bài thơ...rồi...cười!
July 04,2010
SS r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 23.05.2011 10:27:14 bởi Huyền Băng >
[image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/58199/4FB43E5D48364D979E6C61D792A4CD8D.jpg[/image]
NẮNG SÀI GÒN
Giọt nắng màu mật người ơi! Vương trên chiếc lá chứa lời nhớ thương Hoa đời theo nắng tỏa hương Ai đưa nỗi nhớ làm vương vấn lòng? Sài Gòn còn đó chờ mong
Nắng lên hong tóc mênh mông tuổi đời
Nắng làm thấm đổ mồ hôi Nhưng làm ấm áp nụ cười thanh xuân Lời thơ ngày nắng bâng khuâng Xếp thành câu chữ ngàn lần gửi trao Nắng về cùng gió lao xao Thì thầm câu nói xiết bao là tình "Ô kìa...trên tờ giấy xinh Câu thương câu nhớ khiến mình ngẩn ngơ" Thì đây ta dệt vần thơ Gửi người.. vui nhé... bâng quơ...rồi cười!
SS
r


<bài viết được chỉnh sửa lúc 28.07.2013 04:43:31 bởi Huyền Băng >
ĐẠI TƯỜNG Tháng ba rồi, có một ngày của ba Một ngày nắng lên mà cõi lòng con nặng trĩu Gió dừng ngoài hiên khẽ hiu hiu thổi dịu Để trái tim con thêm một chút lặng buồn Khóe mắt cay xè, giọt lệ bỗng chợt tuôn Chỉ một thoáng thôi bóng tà dương ủ rũ Chỉ một thoáng thôi hoàng hôn pha màu huyết dụ Bóng nắng tan dần, nỗi nhớ cứ chìm sâu Tháng ba về rồi, bóng ngựa buông vó câu Ba đã đi xa tiêu du nơi miền tiên cảnh Ở thiên đường ba ơi mùa này có lạnh? Nhắn gió gửi đi yêu thương và nhớ dâng tràn Có những nỗi niềm năm tháng chẳng thể tan Con thầm ước ao thời gian quay về lối cũ Con vẫn thấy nụ cười ba như năm xưa rạng rỡ Trong tiết trời xuân bên hiên nắng ngày nào Đốt nén hương trầm con thấy lòng nao nao Con bỗng ước ao được trở về thuở nhỏ Nghe tiếng cười ba ấm áp bên khung cửa sổ Mỗi buổi tan tầm.. “Ba về rồi các con!” Tháng ba về rồi , ráng chiều níu hoàng hôn Con nhắn gió mây lời thì thầm khe khẽ Nơi ấy…ba ơi, ba bình yên, ba nhé…!!!!! Cũng đã hai năm ba ngủ giấc thật dài Đốt nén hương trầm khói tỏa ấm hai vai Thoang thoảng đâu đây ánh mắt người trìu mến Đại Tường năm nay con cháu về đúng hẹn Thắp nến yêu thương cho mái ấm gia đình. Tháng 3/2013
SS
<bài viết được chỉnh sửa lúc 22.03.2013 22:54:33 bởi Sương Sương >
GIẤC CHIỀU? Chỉ còn lại chiếc ghế đá mồ côi Anh lỡ hẹn em không chờ thêm nữa Gió đi ngang bỗng nhắc lại lời hứa Chỉ còn nghe tiếng nức nở nghẹn ngào Chỉ còn lại tiếng lá vỡ lao xao Góc công viên rêu phủ mờ lối vắng Ghế đá xưa ẩn mình trong thinh lặng Sợ làn môi hiu hắt nụ hôn buồn Chỉ còn lại ngày tầm tã mưa tuôn Người năm cũ đã không còn đến nữa Trái tim nghẹn những nỗi niềm chất chứa Mưa xóa nhòa những yêu dấu ngày xưa Chỉ mình em ngồi lặng đếm khúc mưa Cây trút lá miên man lời của gió Giọt lệ rơi tự bao giờ chẳng rõ Thôi cũng đành ru dỗ giấc mơ đau. April.11.2013 r
SS
<bài viết được chỉnh sửa lúc 28.07.2013 04:41:54 bởi Huyền Băng >
NGÀY HÔM QUA
Em viết thơ tình cho một ngày mưa xa Tháng sáu về ngang lệ ướt đầm phố nhỏ Giọt mưa trinh nguyên đi qua thời con gái Để lại sau lưng bao thương nhớ vơi đầy Em viết thơ tình cho một ngày nhiều mây Khe khẽ rơi rơi từng giọt buồn giọt nhớ Kỷ niệm xa xưa thêm một lần vụn vỡ Kéo mưa lạnh về se sắt buốt bờ vai Con đường tình buồn mưa rẽ lối chia hai Ướt đẫm đôi mi thấm nhem mờ đôi mắt Trái tim đau thương từ thuở nào khóa chặt Bất chợt ngân lên vũ khúc bóng chiều tàn Tóc mai nặng sầu thương cuộc tình dở dang Tháng sáu vụt qua mưa nhạt nhòa lối cũ Vườn tình xanh rêu hoàng hôn về phủ dụ Khúc thơ ướt mềm trong nỗi nhớ mùa xưa. June 28,2013
SS
HỎI
Cho đến khi nào anh sẽ hết yêu em? Dẫu trái tim em đã bao lần trao về người khác Bản tình ca năm xưa không còn ngân khúc nhạc Giọt nắng bâng khuâng không còn ghé bên thềm
Cho đến khi nào anh sẽ dừng bước chân quen? Không lang thang qua những con phố chiều ngập nắng Guitar năm xưa bây giờ buông nốt lặng Cung bổng chông chênh cung trầm cũng hững hờ Cho đến khi nào anh thôi sáng tác những vần thơ? Trao gửi thương yêu cho mối tình mang những gam màu tối Lời yêu năm xưa trôi theo bóng thời gian đi vội Lặng lẽ công viên xao xác lá thu tàn... Nay đã bao lần cây trút lá mùa sang? Mộng đẹp ba sinh đã muộn màng từ khi nào không ai biết Khắc khoải trong tim chỉ còn những lời ca chia biệt Hẹn kiếp lai sinh... ...Nhưng kiếp ấy...bao giờ? April 04,2014
SS
<bài viết được chỉnh sửa lúc 22.04.2014 23:49:31 bởi Sương Sương >
TÌM Tôi đi tìm tứ cho thơ Ghép đôi con chữ bâng quơ nỗi buồn Giá mà trời cứ mưa tuôn Trôi đi thương nhớ.. chiều buông hững hờ Sợi buồn con nhện giăng tơ Cho tôi ru giấc mộng mơ thuở nào Mây trời lơ lửng trên cao Vấn vương chàng gió lao xao hẹn hò Hiên nhà vạt nắng bơ vơ Giấu trong cõi nhớ bài thơ tình đầu Giấu gì trong ánh mắt nâu Mà nghe con chữ rên sầu trong tim Bao năm tôi vẫn đi tìm Câu thơ giữa chốn êm đềm năm xưa Giá mà trời vẫn cứ mưa Bài thơ dang dở gió đưa về ngàn! July 02, 2016 SS R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 27.07.2016 04:06:23 bởi Nguyệt Hạ >
BÓNG CHIỀU Chiều rơi chầm chậm vườn yêu Chênh chao sợi nắng, liêu xiêu gió về Mong manh, hẫng hụt lối mê Ngõ xưa ai đứng tái tê đợi chờ Lang thang ai đứng ngẩn ngơ Treo lên ngọn gió câu chờ năm xưa Vết chân chìm khuất trong mưa Cỏ sầu hiu hắt đong đưa bên đường Niềm riêng ngự đỉnh mù sương Lối xưa sợi nhớ còn vương mắt người Chiều phai mây chẳng buồn trôi Chia đôi ngọn gió giữa trời thinh không!
Otc 13,2017
SS
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 4 bạn đọc.
Kiểu: