Giọt sương mai
HOA CÁT
Hoa cát trên bờ vẫn trắng
Sóng biển xa nặng hạt nát
Trườn lên bãi từng lớp mỏng
Như đời người trong cõi phù du
Hoa cát bay xa văng rãi rác
Bên hàng dương vỡ nát một đời trôi
Lặng lẽ im lìm nằm bãi vắng
Bên đời không than khóc ! Không sầu tư
Từng hạt trắng dời đi theo biển vắng
Thắm trùng dương ánh biếc một màu xanh
Đâu hạt cát gom khi trời rơi ngấn lệ
Gió mù ! Ôi ! Sóng dạt vội khơi xa
Ơi hỡi ! tìm sao thấy ?
Ơi hỡi ! Có còn không ?
Hạt trắng ấy như loài hoa tuyết
Vừa bỏ đời theo ngọn sóng trùng dương .
Đông Hòa
Mưa rắc bụi cho rừng xao xuyến gió
Ngày chưa qua lá nhớ đã hoen sầu
Chìm đáy nước một vầng ô chín đỏ
Trái tim trời ai bỏ giữa mùa đau
Thắp ngọn nến mà lòng đầy bóng tối
Gọi tên người như gọi một hồn ma
Em thôi hát vẫn rạt rào lời suối
Em thôi đàn còn rực rỡ buồn ta
Môi ướp rượu cho hồn si cháy bỏng
Lửa trao nhau đủ thiêu rụi đền thiêng
Ta thu lượm từng mảnh đời khuất bóng
Những mảnh tình lấp lánh một chiều em.
Trích đoạn: Sương Sương
Sân Ga Chiều Mưa
Em muôn đời chỉ là sân ga
Để tàu anh dừng chân trong phút chốc
Kéo hồi còi qua tuyến đường ngang dọc
Để tình em năm tháng đợi chờ
Mar.06
SS
Hic..SS khóc ghê quá,gì mà ví von như thế nhỉ?Tôi ti toe vài câu đỡ buồn nhe.Dạo này mất hết cảm hứng về thơ rồi thì fải nên viết chẳg thấy..hồn gì cả,vài dòng là hết ý.:-) Nếu dở thôg cảm giùm nhe SS.
Toa tàu
Anh là toa tàu em ạ
Là một phần của đoàn tàu
Đầu tàu chạy mau
Đoàn tàu hối hả
Chạy chậm
Tàu oằn mình rên xiết
Toa tàu anh mỏi mệt rã rời
Đến sân ga được vài phút nghỉ ngơi
Dừng chân chốc lát
Sân ga mùi hoa thơm ngát
Nồng nàn..
..Đắm say
Tàu chẳng ở lại đây
Từ từ chuyển bánh
Toa tàu anh lẳng lặng
Theo đầu tàu cuốn mãi về xa..
18/03/06
CSL
Trích đoạn: nguyễn thanh cần
Mưa rắc bụi cho rừng xao xuyến gió
Ngày chưa qua lá nhớ đã hoen sầu
Chìm đáy nước một vầng ô chín đỏ
Trái tim trời ai bỏ giữa mùa đau
Thắp ngọn nến mà lòng đầy bóng tối
Gọi tên người như gọi một hồn ma
Em thôi hát vẫn rạt rào lời suối
Em thôi đàn còn rực rỡ buồn ta
Môi ướp rượu cho hồn si cháy bỏng
Lửa trao nhau đủ thiêu rụi đền thiêng
Ta thu lượm từng mảnh đời khuất bóng
Những mảnh tình lấp lánh một chiều em.
Mưa rắc bụi phủ đời em lối gió
Mảnh tình đau se thắt trái tim sầu
Từng giọt nhớ ngập một chiều ráng đỏ
Chảy xuôi về kí ức chở niềm đau
Bao cay đắng đến giữa vùng bóng tối
Giữa hoang tàn em dệt sợi tầm ma
Đêm hoang lạnh trăng tàn bên dòng suối
"Nhớ nhung gì đêm còn lại mình ta!"
Sương buốt lạnh xót lòng em vết bỏng
Thuở yêu người lửa tình cháy vùng thiêng
Từng đêm về héo gầy - em - chiếc bóng..
Kí ức buồn đau xót chỉ mình em!
Mar.06
SS
(Hoạ bài thơ này chừ không rõ ra răng lại viết thế nì
)
Trích đoạn: Đông Tà
Hic..SS khóc ghê quá,gì mà ví von như thế nhỉ?Tôi ti toe vài câu đỡ buồn nhe.Dạo này mất hết cảm hứng về thơ rồi thì fải nên viết chẳg thấy..hồn gì cả,vài dòng là hết ý.:-) Nếu dở thôg cảm giùm nhe SS.
Toa tàu
Anh là toa tàu em ạ
Là một phần của đoàn tàu
Đầu tàu chạy mau
Đoàn tàu hối hả
Chạy chậm
Tàu oằn mình rên xiết
Toa tàu anh mỏi mệt rã rời
Đến sân ga được vài phút nghỉ ngơi
Dừng chân chốc lát
Sân ga mùi hoa thơm ngát
Nồng nàn..
..Đắm say
Tàu chẳng ở lại đây
Từ từ chuyển bánh
Toa tàu anh lẳng lặng
Theo đầu tàu cuốn mãi về xa..
18/03/06
CSL
(Viết xong bài nì SS thấy giọng thơ chừ buồn hiu hắt anh Đông Tà ui nhưng vẫn post
[sm=mecry.gif])
Mãi Đợi
Tàu anh đi mang theo tình buổi ấy
Sân ga buồn
Mưa khóc chiều thu.
Tàu anh đi về phía xa mù
Sân ga sầu
Giữa ngày bão tố...
Anh - con tàu
Ra đi trong chiều mưa đổ
Mang theo mình
Nước mắt mùa sau
Sân ga - Con tàu
Cứ mãi xa nhau
Như hai đường ray song song không giao điểm
Sân ga buồn ngồi hong kỉ niệm
Tàu anh đi - đi mãi không về
Chiều mưa buồn lê thê
Trôi theo dòng đời hiu hắt
Chìm trong nỗi đau rất thật
Sân ga ngóng mãi phía đường tàu.
Mar.06
SS
r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 20.06.2006 17:54:09 bởi diên vỹ >
Trích đoạn: Donghoa
HOA CÁT
Hoa cát trên bờ vẫn trắng
Sóng biển xa nặng hạt nát
Trườn lên bãi từng lớp mỏng
Như đời người trong cõi phù du
Hoa cát bay xa văng rãi rác
Bên hàng dương vỡ nát một đời trôi
Lặng lẽ im lìm nằm bãi vắng
Bên đời không than khóc ! Không sầu tư
Từng hạt trắng dời đi theo biển vắng
Thắm trùng dương ánh biếc một màu xanh
Đâu hạt cát gom khi trời rơi ngấn lệ
Gió mù ! Ôi ! Sóng dạt vội khơi xa
Ơi hỡi ! tìm sao thấy ?
Ơi hỡi ! Có còn không ?
Hạt trắng ấy như loài hoa tuyết
Vừa bỏ đời theo ngọn sóng trùng dương .
Đông Hòa
Bây chừ buồn ngủ nì, hẹn lại hoa cát ngày mai
<bài viết được chỉnh sửa lúc 19.03.2006 00:48:27 bởi Sương Sương >
Trích đoạn: Sương Sương
Trích đoạn: nguyễn thanh cần
Mưa rắc bụi cho rừng xao xuyến gió
Ngày chưa qua lá nhớ đã hoen sầu
Chìm đáy nước một vầng ô chín đỏ
Trái tim trời ai bỏ giữa mùa đau
Thắp ngọn nến mà lòng đầy bóng tối
Gọi tên người như gọi một hồn ma
Em thôi hát vẫn rạt rào lời suối
Em thôi đàn còn rực rỡ buồn ta
Môi ướp rượu cho hồn si cháy bỏng
Lửa trao nhau đủ thiêu rụi đền thiêng
Ta thu lượm từng mảnh đời khuất bóng
Những mảnh tình lấp lánh một chiều em.
Mưa rắc bụi phủ đời em lối gió
Mảnh tình đau se thắt trái tim sầu
Từng giọt nhớ ngập một chiều ráng đỏ
Chảy xuôi về kí ức chở niềm đau
Bao cay đắng đến giữa vùng bóng tối
Giữa hoang tàn em dệt sợi tầm ma
Đêm hoang lạnh trăng tàn bên dòng suối
"Nhớ nhung gì đêm còn lại mình ta!"
Sương buốt lạnh xót lòng em vết bỏng
Thuở yêu người lửa tình cháy vùng thiêng
Từng đêm về héo gầy - em - chiếc bóng..
Kí ức buồn đau xót chỉ mình em!
Mar.06
SS
(Hoạ bài thơ này chừ không rõ ra răng lại viết thế nì
)
Chút tình trôi theo dòng, hồn theo nước
Cuốn tình ai ? Tình cuốn ra biển khơi
Chút thiên thu ngàn năm đời vẫn vậy
Tia nắng hồng nhẹ nhàng cháy... ấm tình ai Sương rót nhẹ giữa tình đêm khe khẽ
Long lanh rơi, rồi lại long lanh rơi
Sương cho tình người, tình cây lá,... chắt tình lã lơi
Anh xin được ngắm chút tình Sương Sương ơi...
<bài viết được chỉnh sửa lúc 19.03.2006 10:32:09 bởi nguyễn thanh cần >
Luẩn quẩn vớ vẩn của một ngày CN đầy nắng
Mùa Nắng Tháng Ba
(Tặng em cô bé mít ướt mới khóc sáng nay
)
Ta thắp lửa khi lòng mình trở rét
Mang nắng về cho ấm trái tim đau
Đêm trở gió vụt qua đáy vực sâu
Bỗng thấy lòng chông chênh đến lạ
Dốc cuộc đời gồ ghề như phiến đá
Đỉnh cheo leo chân vội vã vượt qua
Giữa lưng chừng ngắm trời đất bao la
Chợt nghe lòng hụt hẫn....
Giữa cái vòng luẩn quẩn
Giữa mâu thuẫn ngày qua
Em vẫn là em giữa mùa nắng tháng ba
Mong mưa đến
Đẫm mặt đường bụi phố.
Từng mái nhà xô nghiêng
Từng con hẻm nhỏ
Vòng bánh xe quay lăn theo tháng năm dài
Ta là ai?
Em là ai?
Sao yếu đuối giữa biển đời xoắn ốc
Hãy đi về phía mặt trời mọc
Hãy lắng nghe dư âm nắng bên thềm
Thắp lửa lòng lặng lẽ tìm quên
Những chuỗi ngày bão tố
Xâu chuỗi pha lê ngỡ vĩnh hằng chừ vụn vỡ
Tháng ba về - lạc lõng - tình ơi!
Mar.06
SS
Hoa Hồng Bạch
Trắng ngần là em
Hoa hồng bạch
Dịu dàng là em
Giữa mưa chiều tí tách..
Nhẹ nhàng trong gió run rẩy cánh mỏng manh
Từng giọt sương còn đọng lại trên vầng mi óng ánh.
Trắng ngần là em
Vẫy lá tiễn ưu phiền
Thoang thoảng hương nhẹ êm
Em
Đoá hoa sắc đẹp
Trắng ngần
Tinh khiết
Xa xôi!!!!!
Em trắng xoá như bọt sóng biển khơi
Trôi vào lòng anh triền cát
Gió bỗng trao lời hát
"Bài hát của Salomon"
Riêng em
Một đoá hồng
Trắng ngần từ phương đông.
Mar.06
SS
Không Thể và Có Thể
(Repost
)
Em không thể kéo mây trời về gấp
Đổi màu mây
Đổi nhịp bước thời gian
Em không thể theo gió kia lơ đãng
Bước lang thang vô hướng bốn phương trời
Chỉ có thể là nhánh lục bình trôi
Dẫu hững hờ nhưng tím trời thương mến
Chỉ có thể là sóng chiều miên viễn
Ráng chiều phai xô cát đến bên ghềnh
Em không thể là cánh buồm lênh đênh
Theo đời anh xuôi tận miền xa ngái
Thuyền anh trôi không bến bờ dừng lại
Mà sóng em quanh năm mãi vỗ bờ
Có lẽ nào tình chỉ ở trong thơ
Giữa đất trời du ca từng phiến nhớ
Trang thư xưa rêu phong vừa chạm ngõ
- Có thể không? Khi tình mãi xa ngàn?
Có thể vì...
Tình xa tận mù khơi
Và không thể ru lòng mình trọn giấc
Thì anh ơi, mùa gió reo cung bậc
Mãi sắt se
Vọng hiu hắt đêm trường!!!!!!
(Apr.04)
* * *
Có thể ngày ấy....
Có thể là ngày ấy không có anh
Ngày đầy mây
Ngày chợt buồn lặng lẽ
Ngày khoé mi rơi lệ
Ngày riêng em ngồi đếm nắng bên thềm.
Bé bỏng lắm hỡi trái tim
Cháy lặng thầm trong lồng ngực
Và từng đêm thao thức
Ảo ảnh phập phồng.
Chiều thứ bảy nơi lối hẹn có người mãi trông
Nhớ nụ hoa thuở nào rực rỡ
Dấu trong trang vở
Thoáng ngại ngùng!!!!
Khoảng cách mênh mông
Em mãi sẽ xa đời anh - xa mãi
Đọng dưới môi cười thoáng xót xa còn lại
Đóa tường vi tan vào cõi trăm năm.
Có thể ngày ấy rồi sẽ xa xăm
Có thể ngày ấy em vẫn ngồi đếm nắng âm thầm!!!
Mar.06
SS
BÀI THƠ THÁNG BA
Tháng ba
Nắng loang mặt hồ
Cô gái buồn vu vơ
Tháng ba
Chép lại bài thơ
Của một thời hoa đỏ
Tháng ba
Em bỗng nhớ
Những tháng ngày bên anh
Nắng tháng ba màu xanh
Mây tháng ba rực rỡ
Bỏng rát dấu tình hờ
Em
Là thơ
Em là nỗi nhớ
Trong lòng bâng quơ
Anh là mơ
Anh là hơi thở
Bỏng bờ môi em
Tháng ba
Vẫn hững hờ
Dừng bên khung cửa sổ
Ngẩn ngơ!
S.Ngân
^_^ Lâu rồi em mới thấy lại bài thơ Không thể và có thể của chị Sương nha
Bài đó lâu rồi bé ơi, chừ đọc bài thơ tê ở topic của anh Đông Tà , cảm xúc lại về nên chị mang nó ra post lại đối đáp, những gì không thể và có thể rứa chừ mênh mang quá. Nì, bài thơ Tháng ba của bé hay hỉ
Chiều Sài Gòn
Chiều Sài Gòn hôm nay buồn man mác
Hoa dạ lan vẫn thơm ngát bên thềm
Nhớ một người gọi khẽ một cái tên
Lưu luyến lắm thuở ban đầu bỡ ngỡ
Chiều Sài Gòn mênh mang làn hơi thở
Góc phố quen hương xưa bỗng theo về
Quán ngày xưa ngọt đắng vị cafe
Nghe say đắm xô nghiêng vùng kí ức
Chiều Sài Gòn...nắng vương màu hoa cúc
Gió heo may theo chân nắng hững hờ
Em đã về bên ấy nối đường tơ
Ta gom nhớ trong chiều nghe quạnh quẽ
Chiều Sài Gòn nắng về ru rất khẽ
Thả trên vai từng chiếc lá hanh vàng
Ta cồn cào đếm nhịp bước thời gian
Trao thương nhớ bay vào vùng cổ tích
Chiều Sài Gòn sắc trời xanh ngọc bích
Nghe trăm năm từng phiến đá ru mềm
Con đường xưa còn in dấu chân em
Ta trăn trở bao mùa trong lặng lẽ....
Chiều Sài Gòn....em ơi...ta vẫn thế.....
Mar.06
SS
<bài viết được chỉnh sửa lúc 22.03.2006 17:32:16 bởi Sương Sương >
NẮNG VỠ
Sài Gòn nóng
Bừng bừng làn da
Gió vụt qua
Hừng hực rát bỏng
Em
Bước về trên phố
Nắng vỡ
Nắng rơi từng mảnh buồn
Anh
Ngắm chiều buông
Thẫn thờ mây trắng
Khoảng lặng
Ập đến bất ngờ
Sài Gòn
Chiều không là mơ
Những vần thơ đi hoang từ dạo ấy
Lá ưu phiền thức dậy
Vẫy tay đến bên đời
Sài Gòn nắng
Người ơi!
Có người quay đi vội
Dấu giọt lệ hờn!
S.Ngân
<bài viết được chỉnh sửa lúc 22.03.2006 21:17:35 bởi Sông Ngân >
Hoa Mộc Lan
Hạnh phúc là gì?
Là những giọt nồng em để lại trên mi
Là những lắng sâu em mang vào suy nghĩ
Hạnh phúc là gì?
Ôi ....từng đêm thức giấc
Thoảng hương nồng che dấu mối tình si
Lắng sâu hương tinh khiết ngày qua đi
Em - mộc lan vươn lên từ lùm cây xanh ngắt
Màu trắng bâng khuâng huyền hoặc
Mơ hồ theo gió thoảng xa xa
Hạnh phúc là gì?
Khi em thật lộng lẫy trước mắt ta
Chợt hiểu tất cả bắt đầu từ nỗi nhớ
Hạnh phúc ơi..
Xin đừng rơi vỡ
Em trao cho ta hương quyến rũ bao ngày
Mộc lan ơi, em mãi nồng say
Những kén lá không bao giờ cháy nắng
Giữa tầng không gian im lặng
Em trao hương cho ta hạnh phúc ngất ngây lòng!
Mar.06
SS r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 23.03.2006 21:43:55 bởi Huyền Băng >
Tình Ảo
(Tặng những mối tình trên net
)
Cũng hẹn hò bằng bàn phím đắm say
Mỗi lần Enter
là nụ cười rực rỡ
Cũng là nhớ nhung len qua từng hơi thở
Offline...
Cứ nhắc khẽ tên người
Cũng chỉ là những giận hờn nhỏ nhoi
Màn hình lặng im
Dòng chữ buồn ...không nói
Thẩn thờ từng giây mỗi lần ngóng đợi
Lo lắng bâng khuâng
Khi nick chẳng sáng đèn
"Em đây.."
Tiếng lóc cóc dịu dàng mỗi đêm
"Anh nhớ em.."
Nhẹ nhàng như sương khói
Tình yêu như vũ hội
Bừng sáng lên trong veo những nụ cười
Hạnh phúc đong đầy qua những ngày vui
Tim vẫn rộn ràng bao lần trông ngóng
Tình trôi vào giấc mộng
Vấn vương....
Mơ màng.....
Rồi một ngày gió ngừng lang thang
Cái nắng cuối ngày bỗng phai màu nhanh thế
Bàn phím đêm hững hờ lặng lẽ
Mưa vô tình
Mưa xoá vội nickname!!!!!
Đêm lẳng lặng chìm vào lãng quên
Một người thẩn thờ khi màn đêm xuống
Một người giọt châu hoen gối nệm
Khắc khoải trong nhau u uất nỗi buồn
Còn lại những dòng chữ yêu thương
Những lời yêu vội vàng...delete
Mưa bủa giăng mù mịt
Tình yêu tan vào cõi hoang đường
Lóc cóc bàn phím còn chút gì vấn vương????
Lóc cóc âm thanh những ngày thường!!!!
Mar.06
SS
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.
Kiểu: