Thơ Thụy Hồng
Thay đổi trang: 12 > | Trang 1 của 2 trang, bài viết từ 1 đến 15 trên tổng số 24 bài trong đề mục
Thụy Hồng 05.03.2006 01:58:41 (permalink)
0
Vua & Hoàng hậu





Từ ...
Ta một lần tự phong làm Hoàng đế
Phong cho em ngôi Thiên hạ mẫu nghi
Giang san ta , em ra sức trị vì
Là tất cả tình yêu cần chăm sóc

Để...
Có những lúc giận hờn em bật khóc
Ta cuống lên truyền cho cả mười quân
Triệu mảnh khăn thay cho lão quan thần
Lau khô lệ cho em cười rạng rỡ
Cho ta tưởng ngoài kia trời nắng vỡ
" Hậu cười rồi , trời đất có say không ?
Sao Trẫm nghe ngây ngất cả cõi lòng
Sẽ đền Hậu bằng trăm viên môi ngọc "

Rồi ...
Chiến tranh đến sau một lần em khóc
Em đành lòng cắt đứt nửa giang sơn
Hai ngai vàng từ đó cách nhau hơn
Ta buồn lắm nhưng làm sao hơn được
Lầm lỡ này do ta không tính trước
Nên một lần tự phong tước quân vương
Nào ngờ đâu trong trận giặc yêu thương
Ta tay trắng , giang sơn không giữ được
Để từng trận ta lui dần từng bước
Thua đến nơi mà chẳng được điều đình
Ta rối lòng truyền quân sĩ bãi binh
Dứt cuộc chiến , ta nhủ mình cố đợi.

Nào ngờ ...
Giặc bội tình xâm lăng qua biên giới
Nên một chiều em cất bước sang ngang
Ta là vua mà không được giàu sang
Nên em cũng không màng ngôi Hoàng hậu
Thôi đã hết những ngày xưa yêu dấu
Em sang sông không cần một lão quan
Bỏ bên ta ngai trống rỗng mênh mang
Em cất bước ra đi , không nhìn lại
Ta , bại vương trong trận đồ tình ái
Bởi một lần đánh mất nửa giang san
" Hoàng hậu ơi ! sao lại bỏ ngai vàng
Hay bỡi lẽ ta không là Hoàng đế ? "
<bài viết được chỉnh sửa lúc 21.03.2006 22:49:37 bởi Thụy Hồng >
#1
    Thụy Hồng 05.03.2006 02:00:09 (permalink)
    0
    Mày !


    Tao với mày sống cùng chung lý tưởng
    Mày với tao một chí hướng vươn lên
    Khi quê hương còn vang tiếng đạn rền
    Mày cất bước lên đường vào cuộc chiến
    Ngày mày đi chỉ có tao đưa tiễn
    Người yêu mày còn đang dở cuộc thi
    Cầm tay nhau , tao không biết nói gì
    Nghe ray rức hằn sâu trong tâm khảm
    Vài ba năm có gì là bảo đảm
    Cho tao , mày rồi lại được gặp nhau
    Người trước đi lại tiếp nối người sau
    Tao tiếp bước theo mày vào chiến cuộc

    Đường hành quân trên môi vòng khói thuốc
    Nhớ vô cùng thuở ấy có mày , tao
    Biết giờ này mày ở tận phương nào
    U Minh lầy lội hay địa đầu giới tuyến ?
    Có những lúc dừng chân nhìn mây quyện
    Cuối chân trời trong những lúc hoàng hôn
    Đem nhớ nhung tràn vây kín cả hồn
    Tao nhớ lắm những ngày xa xưa đó
    Người mày yêu tan trường về lối nhỏ
    Tao với mày lặng lẽ bước theo sau
    Mày rụt rè không ngỏ được lời nào
    Tao phải đứng làm trung gian hai đứa.
    Ngày dần qua , tao không còn đứng giữa
    Tình chúng mày giờ đã được đẹp đôi
    Nhưng riêng tao không vì thế lẻ loi
    Thầm cầu chúc tình chúng mày đẹp mãi
    Có nhiều lần mày tỏ lòng e ngại
    Tình không bền vì mày vẫn trắng tay
    Tao hiểu mày , hiểu đời dễ đổi thay
    Chỉ an ủi , biết làm sao hơn được ?

    Vì đất nước mày lên đường đi trước
    Tao theo sau chỉ gặp một đôi lần
    Chiều hôm nay tình cờ chỗ đóng quân
    Sắp được phép , bỗng dưng mày tìm tới
    Mặt nhìn mặt , lòng vui mừng khấp khởi
    Bao năm rồi , mày nhỉ , đếm được không ?
    Gặp hôm nay bao xúc động ngập lòng
    Vẫn mày đó , thằng bạn thân ngày cũ
    Tao với mày nhắc nhau bao chuyện cũ
    Chuyện ngày xưa rồi đến chuyện ngày sau
    Thấy thời gian vùn vụt cuốn qua mau
    Theo đơn vị , mày lên đường thật sớm
    Tiễn mày đi mà lòng sầu thắm đượm
    Mày nhờ tao trao quà tặng người yêu
    Bao năm rồi , mày muốn nói rất nhiều
    Tao vẫn biết lời mày chưa tròn ý.

    Mày đi rồi tao hãy còn suy nghĩ
    Tình bạn , tình đời và cả tình yêu
    Quà mày tặng nàng nào có bao nhiêu
    Chiếc kẹp tóc bằng vỏ đồng đại bác
    Mày nhắn nhủ tình yêu đừng phai nhạt
    Đợi chờ mày một ngày cưới không xa
    Mày ! Bây giờ tao còn thấy xót xa
    Vào ngày mốt nghe tin mày gục ngã !
    Trong cuồng điên , tao buông lời thóa mạ
    Định mệnh đời và luôn cả trời xanh
    Khoảng không gian vẫn mây trắng , trời thanh
    Mà mày đã ra đi , không còn nữa !
    Khoảng trời nào của ngày xưa hai đứa
    Sống cùng chung một chí hướng vươn lên ?
    Mày ra đi khi tiếng đạn vẫn rền
    Theo lý tưởng , mày ra đi mãi mãi.

    Tao , chứng nhân mối tình mày , còn lại
    Về thành đô lòng bất chợt rã rời
    Thêm một lần chấp nhận cả cuộc đời
    Nhiều thay đổi như lòng người thay đổi
    Người yêu mày không chờ chung một lối
    Nên một chiều đã cất bước sang sông
    Sự thật đây , tao thấy lạnh cả lòng
    Mày phương đó nào có hề hay biết !
    Kỷ vật mày đây , tao nghe lòng hối tiếc
    Tiếc giùm mày đã ôm mộng cuồng si
    Người yêu mày giờ cất bước vu qui
    Chiếc kẹp tóc , tao cầm sao nặng quá !

    Giữa thành đô , tao thấy mình xa lạ
    Tưởng chừng như lạc bước chốn xa xăm
    Có còn gì cho cuộc sống trăm năm
    Tao , mày đã sống cùng chung lý tưởng ?
    Tao thét lên trong cơn say ngất ngưỡng :

    Mày mất rồi , mất tất cả , mày ơi !
    <bài viết được chỉnh sửa lúc 21.03.2006 22:51:45 bởi Thụy Hồng >
    #2
      Thụy Hồng 05.03.2006 02:02:08 (permalink)
      0
      Em có hối.


      Anh muốn kể cho em nhiều chuyện lạ
      Của những người lỡ khoác áo Trây-di
      Lưng ba lô nặng bước hành quân đi
      Vẫn nghe thấy đôi niềm mơ mộng nhỏ

      Anh muốn kể nhưng sao mà thấy khó
      Biết nói gì về cuộc sống chinh nhân
      Mang rất nhiều nỗi khổ nhọc , gian truân
      Đêm chong mắt , súng trên tay chờ địch
      Rừng hoang sơ xanh mầu như cổ tích
      Lá giăng đầy che khuất nẻo thành đô
      Bước chân đi xào xạc chiếc lá khô
      Cứ tưởng dẫm tương lai dần vụn vỡ
      Lẫn trong tiếng đạn bom gầm man rợ
      Vẫn gởi niềm nhung nhớ chốn sau lưng
      Có rất nhiều người ngã xuống nửa chừng
      Tình cờ lắm , như trời thường trở gió.

      Em nghĩ gì , hỡi người em bé nhỏ
      Có thương chăng người lính ở miền xa ?
      Ngày lại ngày nhìn năm tháng trôi qua
      Em có hối chọn người tình là lính ?
      Bước quân hành ngày về thường vô định
      Hạnh phúc nào dành gửi đến cho em
      Khi đạn thù vẫn chớp xé đêm đen
      Và anh vẫn trong chiến hào chờ giặc
      Đêm nhìn trời nghìn sao đang giăng mắc
      Tưởng chừng như tìm gặp mắt người thương
      Thật bình thường ở nơi chốn chiến trường
      ( Rất có thể em chưa hề nghĩ tới ! )

      Giấc ngủ nhọc sau nhiều đêm chờ đợi
      Khi đạn thù vẫn chớp xé đêm đen
      Nhờ đạn bom ru giấc ngủ qua đêm
      Sáng thức dậy mới biết mình còn sống
      Và vẫn giữ một đôi niềm mơ mộng
      Cho tương lai và hạnh phúc ngày mai
      Khi quân hành súng vẫn nặng trên vai
      Em có hối chọn người tình là lính ?
      <bài viết được chỉnh sửa lúc 21.03.2006 22:52:27 bởi Thụy Hồng >
      #3
        Thụy Hồng 05.03.2006 02:04:47 (permalink)
        0
        Chiếc lá & Dòng suối


        Anh gieo ngọn lá tình vào dòng suối
        Lòng em như dòng suối hững hờ trôi
        Lá chết đi vẫn còn vương tiếc nuối
        Suối vô tình cuốn lá mãi không thôi

        Anh ngỡ gieo ngọn lá tình vào suối
        Đâu ngờ em là ngọn thác tham lam
        Lá tình anh, em cho là chưa đủ
        Nên tình anh chết trong hốc đá hoang tàn

        Anh gieo ngọn lá tình vào dòng suối
        Có ngờ đâu suối chảy rất nhiều lòng
        Em hỡi em lạnh lùng như suối giá
        Tình anh tan theo con nước mùa đông.

        Anh gieo ngọn lá tình vào dòng suối
        Lòng em như dòng suối hững hờ trôi
        Lá chết đi vẫn còn vương tiếc nuối
        Suối lạnh lùng vẫn khép chặt bờ môi .
        <bài viết được chỉnh sửa lúc 21.03.2006 22:53:12 bởi Thụy Hồng >
        #4
          Thụy Hồng 05.03.2006 02:08:08 (permalink)
          0
          Từ câu hát.


          Anh hai mươi , vào quân ngũ
          Em mười sáu , đến vũ trường
          Ôi ! Dòng đời chia đôi ngã
          Có còn gì để yêu thương ?

          Anh đi góp phần chém giết
          Em ở mua vui cho người
          Đêm về , anh buồn thân phận
          Đêm về , em nước mắt rơi.

          Anh tìm quên trong men rượu
          Em cho người tiếng cười vui
          Nhìn nhau , buồn đau không nói
          Cúi đầu nghe nỗi ngậm ngùi !

          Cùng mang thân làm loài cát
          Nhỏ nhoi trên sa mạc đời
          Định mệnh dẫm chân tàn nhẫn
          Cát oằn chết tuổi hai mươi

          Anh hai mươi , vào quân ngũ
          Em mười sáu , đến vũ trường
          Anh giờ sống đời tàn tạ
          Em giờ nát cánh thiên hương !
          <bài viết được chỉnh sửa lúc 21.03.2006 22:53:50 bởi Thụy Hồng >
          #5
            Thụy Hồng 05.03.2006 02:10:56 (permalink)
            0
            Trông thư.


            Anh tự hỏi ( như nhiều lần tự hỏi )
            Cuộc tình ta giờ đã chết hay chưa ?
            Có vỡ tan như bọt nước trời mưa
            Vì không thấy một lá thư em gởi.

            Ngày lại ngày anh mỏi mòn chờ đợi
            Một lá thư sao không gởi,em yêu ?
            Cho lòng anh không còn thấy cô liêu
            Trong những lúc chiều buồn đang đổ xuống

            Anh vái trời chỉ là thư đến muộn
            Cho tình đừng là tình xót xa nhau
            Cho tình đừng như bọt nước vỡ mau
            Anh mong chỉ vì đường thư đến muộn.

            Anh ở đây nghe lòng dâng bão cuộn
            Đếm thời gian chầm chậm , lạnh lùng qua
            Chỉ sợ rằng rồi tình sẽ xót xa
            Em yêu hỡi , lá thư sao không gửi ?
            <bài viết được chỉnh sửa lúc 20.05.2006 19:24:35 bởi Thụy Hồng >
            #6
              Thụy Hồng 05.03.2006 02:12:19 (permalink)
              0
              Tình yêu.


              Tình yêu ơi ! Tình yêu !
              Như trò chơi cút bắt
              Nên có người cúi mặt
              Thầm trách duyên chẳng thành
              Nên tình cứ chạy quanh
              Trên vòng tròn khép kín
              Có rất nhiều toan tính
              Và sẵn hạt cô liêu.
              Tình yêu ơi ! Tình yêu !
              Như lá thu vàng võ
              Rụng như dòng lệ nhỏ
              Khi giông tố cuốn về
              Nên tình nhiều si mê
              Đôi tình nhân nào biết
              Đường tình nhiều cay nghiệt
              Khiến cho mộng không thành
              Khiến tình chợt mong manh
              Như khói vòng môi kín
              Lòng người thường vô định
              Nên tình thường dối gian
              Cho gặp nhau ngỡ ngàng
              Nhìn nhau như xa lạ
              Tình phai như mầu lá
              Cứ ngỡ tình còn xuân
              Nào hay đông đã gần
              Cho tình thành tình hận
              Để có người lận đận
              Cho hồn chợt đi hoang
              Để có người bẻ bàng
              Cúi mặt buồn duyên kiếp
              Sóng tình xô nối tiếp
              Vỡ như bọt sóng xô
              Vun đắp một nấm mồ
              Cho cuộc tình dẫy chết
              Sao người còn mê mệt
              Chạy theo tiếng gọi yêu ?

              Tình yêu ơi ! Tình yêu !
              <bài viết được chỉnh sửa lúc 21.03.2006 22:55:08 bởi Thụy Hồng >
              #7
                Thụy Hồng 05.03.2006 02:13:29 (permalink)
                0
                Tình sầu.


                Tình có phải tình sầu
                Khi không còn chung lối
                Có phải tình hấp hối
                Sau một nụ hôn đầu ?
                Tình chết đi vì đâu
                Sao ta không hề biết !
                Tình sâu thành ly biệt
                Cho tình hận thiên thu
                Ta ru con tình cũ
                Ngoài trời mưa giăng mau
                Không , tình không còn nữa
                Thì đừng trách gì nhau.

                Cuối năm tình dẫy chết
                Tại em hay tại ta ?
                Không , không tại hai đứa
                Dối lừa nên cách xa !
                <bài viết được chỉnh sửa lúc 21.03.2006 22:55:41 bởi Thụy Hồng >
                #8
                  Thụy Hồng 05.03.2006 02:15:09 (permalink)
                  0
                  Tại sao.


                  Anh vẫn viết bài thơ gửi cho em
                  Dù tất cả bây giờ đều đã muộn
                  Nhưng lòng anh vẫn hằng mong muốn
                  Em trả lời anh câu hỏi : Tại sao ?

                  Trời đang lặng bỗng dâng nghìn giông bão
                  Tình đang say phút chốc trở thành không
                  Chiếc lá xưa rơi rụng khỏi cành hồng
                  Anh vẫn hỏi : Tại sao tình dẫy chết ?

                  Lũ kỷ niệm chập chùng như loài rết
                  Giữ hồn anh trong những ngón chân vươn
                  Những lối đi xưa và những nóc giáo đường
                  Thân thuộc quá mà cũng xa lạ quá !
                  Vì em hỡi , anh không là gỗ đá
                  Nên đau lòng trước một cuộc tình xa
                  Những con đường hai đứa đã đi qua
                  Anh từng chở tình theo từng vòng bánh

                  Cảnh vẫn thế mà sao chừng hoang lạnh
                  Thánh đường xưa thập giá chơ vơ sầu
                  Vẫn thiết tha ngân vọng tiếng kinh cầu
                  Dường như Chúa cũng gầy hơn mọi bữa
                  Anh vẫn quỳ mà không còn nguyện hứa
                  Khấn nguyện chi , Chúa đã bỏ trần gian
                  Đem tin yêu trở về chốn thiên đàng
                  Trao trả lại anh linh hồn tội lỗi !

                  Lũ kỷ niệm kéo dài cơn hấp hối
                  Cuộc tình bay theo gió bão của đời
                  Tại sao anh còn tin ở tình người
                  Và vẫn dự Misa từng Chúa nhật ?
                  Vẫn tiếc thương hạnh phúc mình đánh mất
                  Để ngậm ngùi tự hỏi : Tại vì sao ?

                  Anh vẫn mong rồi đến một lúc nào
                  Em sẽ trả lời cho câu anh hỏi !
                  <bài viết được chỉnh sửa lúc 10.05.2006 04:30:27 bởi Thụy Hồng >
                  #9
                    Thụy Hồng 05.03.2006 02:24:46 (permalink)
                    0
                    Theo thiển ý , thơ là những xúc cảm phát sinh giữa cái tư và chung ,
                    giữa điều thực và mộng.Có những điều người ta cảm nhận sự việc ngay
                    thời điểm đó mà nếu trãi qua một thời gian sau có thể họ sẽ nhìn với một cảm xúc khác đi.


                    Chia xẻ cơn đau.


                    1.
                    Giáo đường hôm nào vừa sơn phết lại
                    Nên hình như Chúa cũng đẹp trai hơn

                    Có lão ăn xin chân cụt dựa bờ tường
                    Tiếng ho khan lạc giữa hồi chuông réo
                    Chuông chỉ réo gọi to đàn chiên béo
                    Những con chiên son phấn đỏ xanh
                    Những con chiên là lược áo quần
                    Những con chiên có dư tiền trang điểm Chúa

                    Có Chúa biết xưa lòng con bỏ ngỏ
                    Thoảng nghe lời truyền :" Hãy đến cùng ta "
                    Con bước chậm đến ngài rồi hớt hãi lùi xa
                    Vội xưng tội : Trót tin ngài đó Chúa !

                    2.
                    Giáo đường hôm nay lại sơn lần nữa
                    Chúa đẹp trai rồi lại đẹp trai hơn !

                    Có gã con trai dựa cột đèn đường
                    Chờ đưa đón một con chiên ngoan đạo
                    Rồi những sáng nắng khan , những chiều gió bão
                    Thêm một mối tình núp bóng lầu chuông
                    Gã con trai , thay lớp áo , nhập đàn chiên
                    Tập nói yêu thương bằng lời kinh thánh

                    Nhưng giữa mùa xuân cuộc tình mọc thêm cánh
                    Như những thiên thần để tự do bay
                    Vì gã con trai không thích mãi khoanh tay
                    Mãi quỳ gối để cầu xin hạnh phúc

                    3.
                    Tôi cùng gã , một chiều ,mây xuống thấp
                    Ngước nhìn lên tột đỉnh nóc lầu chuông
                    Thánh giá nào nhọn hoắc tựa nhát gươm
                    Chém xuống lòng đường thành lằn bóng đổ

                    Và những dòng người bon chen dưới phố
                    Vẫn đến nhà thờ quỳ gối làm chiên
                    Chẳng lẽ tôi khùng , chẳng lẽ gã điên
                    Khi cùng nghĩ : Con chiên là con vật !

                    Chúa có tin chúng con còn nói thật
                    Hãy tin rằng chúng con vẫn sống bao dung
                    Có cần đâu phải mời Chúa ngự vào lòng
                    Để những lúc trở trời , thêm đau bụng.

                    4.
                    Lạy Chúa !
                    Xin phép ngài , chúng con tự làm chứng
                    Cho chính cuộc đời của chính chúng con .
                    <bài viết được chỉnh sửa lúc 21.03.2006 22:56:51 bởi Thụy Hồng >
                    #10
                      Thụy Hồng 05.03.2006 02:26:03 (permalink)
                      0
                      Đi Tìm


                      Người đi tìm một khung trời quên lãng
                      Tôi đi tìm một khoảnh khắc bình yên
                      Trên cuộc đời chia bao dòng sông nhỏ
                      Mỗi dòng sông là một bước ngã nghiêng

                      Người đi tìm trên một dòng nước rẽ
                      Thuyền bấp bênh mấy bến tựa lòng mình ?
                      Tôi đi tìm trên dòng đời muôn ngã
                      Những ngã ba , ngã tư chia lối tội tình !

                      Người đi tìm hẵn lòng còn buồn chán
                      Cố tìm vui trong ngày tháng bơ vơ
                      Tôi đi tìm trong rức ray buồn nản
                      Khép lòng tôi vào vỏ ốc ơ hờ

                      Người đi tìm , chắc gì rồi sẽ gặp
                      Tôi đi tìm , chưa hẵn sẽ lãng quên
                      Buổi sáng , buổi trưa , buổi chiều , buổi tối
                      Trong rừng người lòng tôi vẫn mông mênh

                      Người đi tìm , hẵn lòng còn xao động
                      Tôi đi tìm mà nhủ : Tôi dối tôi !
                      Cái hờ hững trong mắt nhìn xa lạ
                      Gửi theo gì ngoài gượng gạo mà thôi ?

                      Chưa hẵn người đã quên rồi ngày tháng
                      Chưa chắc tôi quên hết chuyện ngày xưa
                      Định mệnh đời đã giơ tay đưa đẩy
                      Nên tình rồi như tháng Bảy . Trời mưa !
                      <bài viết được chỉnh sửa lúc 10.05.2006 03:38:13 bởi Thụy Hồng >
                      #11
                        Thụy Hồng 05.03.2006 02:27:11 (permalink)
                        0
                        Dặn dò.


                        Nếu lỡ ngày mai em lấy chồng
                        Xin anh cứ nghĩ chuyện đã xong
                        Em đành mang tiếng quên thề ước
                        Tình , hiếu làm sao vẹn chữ đồng ?

                        Nếu lỡ ngày mai em lấy chồng
                        Giã từ bến cũ bước sang sông
                        Anh ơi đừng trách em bội bạc
                        Em sẽ đớn đau nát cõi lòng !

                        Nếu lỡ ngày mai em lấy chồng
                        Xin anh xem chuyện có như không
                        Xe hoa pháo cưới tưng bừng quá
                        Em cũng nghe hồn như mùa đông

                        Nếu lỡ ngày mai em lấy chồng
                        Gửi anh đôi sợi tóc đen hong
                        Tình yêu sẽ nhẹ đôi cánh vỗ
                        Em sẽ nghe như chết cả lòng

                        Nếu lỡ ngày mai em lấy chồng
                        Xin anh đừng có mãi chờ trông
                        Chúc anh tìm được tình duyên mới
                        Em đã như chim trót vào lồng

                        Néu lỡ ngày mai em lấy chồng
                        Thôi tình ta thế cũng là xong
                        Ngày mai , ngày mốt , ngày tiếp nối
                        Giam đời em , tay bế , tay bồng

                        Xót thương phận gái má hồng !
                        <bài viết được chỉnh sửa lúc 21.03.2006 22:58:04 bởi Thụy Hồng >
                        #12
                          Thụy Hồng 05.03.2006 02:30:27 (permalink)
                          0
                          Em & quán nước quen.


                          Em ngồi đó , tươi như mùa xuân chín
                          Mùa đông tôi về vây phủ quanh mình
                          Đốt thuốc lên tìm ngày xưa đã mất
                          Vầng khói bay lên , tan loãng , tội tình !

                          Em ngồi đó , vẫn chỗ ngồi ngày cũ
                          Trong tiếng cười quên hẵn những ngày xưa
                          Tôi ngồi đây , nghe lòng mình se sắt
                          Nỗi rức ray đong biết mấy cho vừa

                          Em ngồi đó , giờ đã thành kỷ niệm
                          Tôi ngồi đây , với mâu thuẫn ngút ngàn
                          Lạ lắm rồi trong mắt nhìn hờ hững
                          Xa lắm rồi một khoảng cách quan san

                          Em ngồi đó , tiếng cười dòn rộn rã
                          Có buồn đâu cho một cuộc tình bay
                          Tôi ngồi đây , nhìn quanh mình xa lạ
                          Sầu không tên ngây ngất tựa men say

                          Em ngồi đó , xa dần theo quá khứ
                          Cơn mê tôi tan loãng theo tầm nhìn
                          Con chim lạ trong hồn xòe đôi cánh
                          Chợt bay đi trong khoảng trống lặng thinh !

                          Vị cà phê chợt đắng tê đầu lưỡi
                          Khói thuốc chừng cay xé cả mắt môi
                          Em ngồi đó , đã xa theo ngày tháng
                          Tôi quay về để tìm lại chính tôi !
                          <bài viết được chỉnh sửa lúc 10.05.2006 05:12:54 bởi Thụy Hồng >
                          #13
                            Thụy Hồng 05.03.2006 02:32:47 (permalink)
                            0
                            Địa khai.


                            Dòng nước nào rồi cũng xuôi về biển
                            Có ngậm ngùi nuối tiếc cũng đành thôi
                            Ru kỷ niệm thành phù sa trầm tích
                            Một thời quen để xa hẳn một đời

                            Ta hỏi ta đang buồn hay đang hận
                            Lòng hỏi lòng có phải vẫn còn yêu ?
                            Triều sầu dâng như nghìn con sóng vỗ
                            Sóng ngỗn ngang như tơ rối trăm chiều

                            Sao ta mãi tương tư loài quỷ nữ
                            Bán linh hồn để hồn bỏ đi hoang
                            Jesus ạ ! Con làm sao sám hối
                            Dẫu tình con cam nhận những bẻ bàng

                            Dòng nước nào rồi cũng xuôi về biển
                            Có ngậm ngùi nuối tiếc cũng đành thôi
                            Kỷ niệm rồi như phù sa trầm tích
                            Thành địa khai phủ kín cả hồn người !
                            <bài viết được chỉnh sửa lúc 21.03.2006 22:59:15 bởi Thụy Hồng >
                            #14
                              Thụy Hồng 05.03.2006 02:41:51 (permalink)
                              0
                              Cảnh cáo.


                              Ta đánh chuông cảnh cáo
                              Những kẻ si mê nàng
                              Đừng vẽ vời mộng hảo
                              Vì nàng sẽ không màng !

                              Hiện thân nàng đài các
                              Hiện hữu nàng kiêu sa
                              Ân tình là tiền bạc
                              Kiết xác hãy xê ra !
                              Xin hãy nghe lời ta
                              Đừng nhọc lòng nhọc xác
                              Xây lầu tình trên cát
                              Rồi chẳng được chút gì
                              Hiện thân nàng hồ ly
                              Trong tiếng cười toan tính
                              Và đôi môi kiều mị
                              Chứa sẵn hạt phụ tình.

                              Ta đánh chuông cảnh tỉnh
                              Những kẻ còn u mê
                              Trông mong nàng đền đáp
                              Khi vỡ mộng , tái tê !
                              Đừng bỏ công lấp bể
                              Đừng xe cát biển Đông
                              Lầu tình không nền móng
                              Không tiền , tình cũng không !
                              Đừng ôm mộng cuồng ngông
                              Khi bàn tay còn trắng
                              Tình sẽ thành vị đắng
                              Khi ngậm quả bồ hòn
                              Để dối lòng ngọt ngon
                              Khi nàng ban ân tặng
                              Trèo cao thì té nặng
                              Xin hãy nhớ lời ta !
                              <bài viết được chỉnh sửa lúc 21.03.2006 23:00:03 bởi Thụy Hồng >
                              #15
                                Thay đổi trang: 12 > | Trang 1 của 2 trang, bài viết từ 1 đến 15 trên tổng số 24 bài trong đề mục
                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
                                Kiểu:
                                2000-2025 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9