Thơ Thụy Hồng
Thụy Hồng 05.03.2006 01:58:41 (permalink)
0
Vua & Hoàng hậu





Từ ...
Ta một lần tự phong làm Hoàng đế
Phong cho em ngôi Thiên hạ mẫu nghi
Giang san ta , em ra sức trị vì
Là tất cả tình yêu cần chăm sóc

Để...
Có những lúc giận hờn em bật khóc
Ta cuống lên truyền cho cả mười quân
Triệu mảnh khăn thay cho lão quan thần
Lau khô lệ cho em cười rạng rỡ
Cho ta tưởng ngoài kia trời nắng vỡ
" Hậu cười rồi , trời đất có say không ?
Sao Trẫm nghe ngây ngất cả cõi lòng
Sẽ đền Hậu bằng trăm viên môi ngọc "

Rồi ...
Chiến tranh đến sau một lần em khóc
Em đành lòng cắt đứt nửa giang sơn
Hai ngai vàng từ đó cách nhau hơn
Ta buồn lắm nhưng làm sao hơn được
Lầm lỡ này do ta không tính trước
Nên một lần tự phong tước quân vương
Nào ngờ đâu trong trận giặc yêu thương
Ta tay trắng , giang sơn không giữ được
Để từng trận ta lui dần từng bước
Thua đến nơi mà chẳng được điều đình
Ta rối lòng truyền quân sĩ bãi binh
Dứt cuộc chiến , ta nhủ mình cố đợi.

Nào ngờ ...
Giặc bội tình xâm lăng qua biên giới
Nên một chiều em cất bước sang ngang
Ta là vua mà không được giàu sang
Nên em cũng không màng ngôi Hoàng hậu
Thôi đã hết những ngày xưa yêu dấu
Em sang sông không cần một lão quan
Bỏ bên ta ngai trống rỗng mênh mang
Em cất bước ra đi , không nhìn lại
Ta , bại vương trong trận đồ tình ái
Bởi một lần đánh mất nửa giang san
" Hoàng hậu ơi ! sao lại bỏ ngai vàng
Hay bỡi lẽ ta không là Hoàng đế ? "
<bài viết được chỉnh sửa lúc 21.03.2006 22:49:37 bởi Thụy Hồng >
#1
    Chuyển nhanh đến:

    Thống kê hiện tại

    Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
    Kiểu:
    2000-2025 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9