Thơ quê hương của Mạc Phương Đình
Xin được gửi đến quý bạn yêu thơ, mấy bài thơ của Mạc Phương Đình, để cùng chia xẻ
VỀ THĂM
Tháng Giêng ta trở về thăm Mẹ
mẹ ở đầu sông hay cuối sông ?
dòng suối năm xưa lòng đã cạn
mẹ giờ chỉ một nấm mồ nông
Trăng vẫn nghiêng soi trên bến nhỏ
đường xưa lặng lẽ bóng ngô đồng
nén nhang sáng rỡ trong đêm gió
sương nhẹ phà thêm chút lạnh lùng
nước mắt tưởng khô từ độ ấy
ta chừ ngồi khóc với hư không
Mẹ ơi như dấu đời mê mải
con vẫn đầy vơi một tấc lòng
ta khấn cùng Người trong nấm mộ
ngọn đèn xưa cạn những đêm chong
gian truân nào lớn hơn chờ đợi
có đớn đau nào hơn nỗi mong
khi biết mẹ buồn, đời đã lỗi
tháng Giêng ta xót nỗi vô cùng .
mạc phương đình
VỀ THĂM (2)
Tháng Hai ta trở về thăm bạn
Phố cũ đâu còn những bạn xưa
Kẻ ở đầu non người cuối bãi
Tháng Hai trời rắc nhẹ cơn mưa
Chuyến xe cọc cạch bò lên dốc
Dấu tích thân quen mấy cụm dừa
Thôn xóm đằng xa im ắng quá
Hàng tre bờ giậu bóng lưa thưa
Mấy cây so đủa hoa chừng nở
Đồng ruộng đang xanh lúa giữa mùa
Dừng lại bên đường nơi quán nhỏ
Đâu đây vẳng lại tiếng gà trưa
Bất ngờ gặp bạn, rưng lòng xuống
Tay nắm còn đau những dấu xưa
Ánh chớp lập loè qua dĩ vãng
Bỗng như vọng lại tiếng chuông chùa
Mười năm chưa cạn trong ly rượu
Thôi nhắc làm chi chuyện được thua
Ngẫng mặt trông nhau không hỗ thẹn
Cầm như năm tháng một câu đùa .
mạc phương đình
VỀ THĂM (3)
Tháng Năm về lại thăm trường cũ
hàng phượng đầy hoa đón hạ hồng
áo trắng bay rồi ngoài cửa lớp
người xưa nay chắc đã theo chồng
cây đa nơi góc Văn phòng ấy
nghiêng nắng soi vàng dấu nhớ mong
sóng mắt ai đây như kỷ niệm
gởi buồn theo gót kẻ lưu vong
ngẩn ngơ đếm bước từng viên gạch
tuổi trẻ về khua động nỗi lòng
chút nhớ ngọt ngào còn đọng lại
thì thầm như gió thoảng qua song
mấy con chim sẻ tung tăng nhảy
chiêm chiếp gọi nhau bên gốc vông
những cánh lá khô vừa rụng xuống
theo cơn gió nhẹ thổi bay vòng
mười năm chưa đủ nguôi niềm nhớ
cành phượng màu tim vẫn trổ bông
níu lại thời gian chong nét bút
trường xưa ai đã khép thư phòng .
mạc phương đình
VỀ THĂM (4)
Tháng Tám ta về thăm người ấy
người của mùa thu một trăng rằm
nắng rót buổi chiều vàng Khánh Thọ
ngày về buông lỡ mắt đăm đăm
có, không xe ngựa con đường đá
gió gởi về xuôi giọng hát trầm
quán nhỏ quay nhìn ngày tháng lạ
lối mòn nhắc lại chuyện trăm năm
tìm cây số bảy rêu mờ dấu
mê mải đi qua những tiếc thầm
hỏi chợ Cây Sanh người chẳng biết
mắt nhìn ngơ ngác tóc hoa râm
con kênh lặng chảy qua chiều muộn
tháng tám bàn chân nước lạnh căm
tháng tám quay về đào dĩ vãng
nơi đâu chỗ ấm để ai nằm ?
bao nhiêu kỷ niệm thời đi học
đủ góp hành trang một viếng thăm
bờ giậu năm nào hoa cúc nở
mùa thu còn sáng ngõ xa xăm.
mạc phương đình
Chào Mưa Phương Đông,
Những bài thơ của Mạc Phương Đình rất hay, nhưng MPĐông có phải là Mạc Phương Đình không? Nếu phải thì hân hoan chào đón bạn đến với trang thơ sáng tác của vnthuquan, nếu là thơ MPĐông ái mộ, thì chúng ta có thể post ở mục thơ sưu tầm, vì chúng ta có phân chia ra từng mục.
Chúc Mưa Phương Đông vui với vnthuquan,
HB
Cám ơn Bạch Tuyết Dịu Dàng,
Mưa Phương Đông với mpd tuy hai mà một (cũng giống như Huyền Băng cùng công chúa Bạch Tuyết Dịu Dàng vậy)
Hôm nay xin gửi thêm bài thơ năm chữ, mời quý bạn cùng đọc cho vui, BA MƯƠI NĂM
ba mươi năm chia biệt
tưởng chừng đã xa người
nghe đôi môi hạnh ngộ
nóng lên vùng mặt trời
thì thầm trong tìm kiếm
trao gửi bỗng hụt hơi
vòng tay từ khao khát
quấn quanh giữa nụ cười
ngón nhỏ chuyền hơi ấm
từng ngón chút buồn rơi
bàn tay sục nỗi nhớ
xoa đắm ngàn chơi vơi
chợt đôi mắt thức giấc
chọc sâu xuống giữa đời
long lanh đầy vị ngọt
ấm theo dòng à ơi
cuồn cuộn qua hơi thở
đẩy nụ tình lên khơi
rào rạt những trăn trở
miên man người cùng người
tháng ngày giấu chờ đợi
bập bùng ngọn lửa trôi
ba mươi mùa giá rét
kỷ niệm tưởng mồ côi
đêm rùng mình trở dậy
thênh thang những bồi hồi.
mạc phương đình
r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 02.04.2006 20:06:34 bởi Huyền Băng >
Xin gửi tiếp một bài thơ của MPD
ÐÔI MẮT & MÙA XUÂN
hoa vẫn nở bốn chân trời quạnh quẽ
mùa xuân ơi về giữa bóng giai nhân
đêm thức ngủ tưởng hồn mình bóng xế
nghe lao xao nhịp guốc tưởng như gần
tháng lưu lạc, ngày lang thang tiếp nối
em về đâu dòng mắt ấm xuân xanh
khép tương tư, ngỡ ngàng trong bão nổi
ngày buông xuôi một thoáng tưởng vô tình
rồi thao thức đau thời gian vần vũ
những hờn ghen giận dỗi cũng ngu ngơ
ba mươi năm chưa mòn câu hát cũ
chút đong đưa khép lại nỗi ơ thờ
tuổi mười tám hay mùa xuân chật chội
gói từng trang kỷ niệm để sang dòng
bao dấu yêu thơm hương đồng cỏ nội
mang chút tình đẩy xuống kiếp long đong
ta gọi về thì thầm đôi mắt ấy
bằng cỏ hoa giông bão những trầm luân
nắng trong vắt gỏ màn sương thức dậy
mùa xuân ơi tuổi trẻ vẫn trong ngần.
mạc phương đình
r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 02.04.2006 20:09:41 bởi Huyền Băng >
MƯA ĐÊM SÀI GÒN
bởi nhớ nên về, không cưỡng được
tôi đi qua buổi tối Sài gòn
con hẻm đèn vàng nằm sũng nước
nụ cười cô gái nhúng đầy son
những phố dài mưa giăng nhòe nhoẹt
đêm xanh xao lấp lánh về đâu
nhạc vũ trường từng hồi gào thét
tuổi xuân buồn đốt cháy canh thâu
vỉa phố lạnh co ro manh chiếu
gánh hàng rong ướt át đi về
tiếng xực tắc gõ vào cam chịu
xe người qua giọng cười hả hê
phía dưới những dòng màu nhấp nháy
mùi thịt da cựa quậy tìm nhau
rượu lênh láng đổ như máu chảy
vẳng hồi chuông cùng lời kinh cầu
mạc phương đình
Mời Quý Anh Chị đọc thêm thơ mpd.
LẦM LỠ
ta đã lỡ nhìn em bữa đó
để đêm về ôm gối bâng khuâng
máy hàng xóm hát câu quan họ
em có một mình đứng ngắm trăng ?
ta cứ tưởng có em bên cạnh
mong cho đêm ngủ khỏi giật mình
dẫu không gió mà đêm lành lạnh
nghĩ đến em sao lòng chông chênh
sợi tóc bạc rụng nằm trên gối
thời gian ơi có đợi ta đâu
nhìn em chi cho hồn bối rối
nhớ em chi cho thêm bạc đầu.
mạc phương đình
VẦNG TRĂNG TRONG KHUYA
Đông Hòa
Vầng trăng sáng lung linh mắt biếc
Đêm nhìn tha thiết một vầng trăng
Em nghe chăng ! Tiếng vọng vương sâu
Trong nhân thế cõi này đang đợi
Em ơi ! Nhìn trăng cao vời vợi
Ánh mơ đâu như gợi ngàn sao
Niềm đau ! Sau năm tháng thuở nào
Xin đừng thức cho em tôi ngủ
Ôi ! Giấc của em ngàn thu ấy
Ta chợt như nghe thấy niềm đau
Mưa ngâu không trút giọt mưa rào
Để xoa dịu mối tình lận đận
Nửa khuya vừa nhận tình khôn xiết
Biết làm sao viết hết tình ta.
Giấy đang thêm dòng chữ mượt mà
Sao lấp dần ánh mắt vầng trăng
ĐH
<bài viết được chỉnh sửa lúc 03.04.2006 23:43:44 bởi Donghoa >
Nhỏ Hạ thất lễ, đến hôm nay mới thấy trang thơ của chú MPĐ
Cho HP vào chào muộn chú Mưa Phương Đông nha - HP chúc chú MPĐ một cuối tuần an vui nha chú
Mến
HĐHP
Xin được cám ơn Donghoa va Hoài Ðiệp Hạ Phương đã ghé trang thơ của mpd. Riêng donghoa còn gửi vào một bài thơ dễ thương nữa, gởi tặmh lại hai bạn một bài thơ về Mẹ
NHỚ MẸ
Thường những bữa cơm, lòng con nhớ mẹ
trong bàn ăn, còn có ghế mẹ ngồi
tóc đã bạc, con đâu còn tấm bé
sao trong lòng vẫn nhớ mẹ khôn nguôi
Không ai nhắc vẫn rưng rưng niềm nhớ
biết bao nhiêu khó nhọc của riêng người
lúc con bé, mớm cho từng hơi thở
khi ốm đau ngọt lịm giọng à ơi
dìu con bước từng bước đầu bở ngỡ
khúc ca dao thao thức bốn quai nôi
cha che mát lời khôn ngoan rực rỡ
mẹ chăm nom ấm áp điệu ru đời
từng giọt sữa thơm từng ngày khôn lớn
lòng bao la như biển chẳng hề vơi.
Bưng chén cơm ăn lòng con nhớ mẹ
những lúc gian nan mẹ vẫn không buồn
mẹ vẫn vì con hao mòn sức khoẻ
suốt đời cho con tất cả yêu thương
giọt máu trong tim thơm mùi sữa mẹ
những lời mẹ ru ấm mãi đêm trường.
mạc phương đình
Chào bạn thân mến MPD
Mưa không ướt áo làm chi?
Mưa không ướt áo gọi gì là mưa
Vả chăng dẫu sáng hay trưa
Tạnh mưa thì nắng bạn chưa vội gì
Thân trai mưa nắng xá chi?
Cảm ơn niềm hạnh phúc vì trời mưa
Cùng đi dưới gió, mưa xưa
Mưa phương đông những giọt mưa ân tình
Ngọc Bích
( Một người rất yêu thơ MPD,nhất là thơ về MẸ
Lâu quá không có dịp về thăm lại chốn cũ, bởi :
LẦM LỠ
ta đã lỡ nhìn em bữa đó
để đêm về ôm gối bâng khuâng
máy hàng xóm hát câu quan họ
em có một mình đứng ngắm trăng ?
ta cứ tưởng có em bên cạnh
mong cho đêm ngủ khỏi giật mình
dẫu không gió mà đêm lành lạnh
nghĩ đến em sao lòng chông chênh
sợi tóc bạc rụng nằm trên gối
thời gian ơi có đợi ta đâu
nhìn em chi cho hồn bối rối
nhớ em chi cho thêm bạc đầu.
mạc phương đình
Mạc Gia có nhớ nhau chăng?
Người xưa tình cũ đã cùng sửa thơ
Phận ta xáo xác lơ ngơ
Gặp đâu phá đó chẳng ngờ chỗ quen
Mạc Gia chớ trách kẻ hèn
Kính người quân tử trộm bèn viếng thăm
Hai lần gửi bài vẫn không thành công,
Thử lần này xem sao?
Chào mừng anh MPĐ ghé về thăm Thư Quán nha...chắc anh đăng bài lúc server đông nên có "nghẽn" xíu mà....giờ thì cho bn và mọi người đọc thơ nha..
Quán vắng đơn sơ đôi dòng tứ,
Chủ nhà thưa thớt chẳng ghé về
Mạc gia túi cột thơ nguyên giữ,
Mở ra mời khách một ít đê ,,,,

Chào Cuội Phu Nhân,
Bửa nì len lén vô post thử lên một bài thơ ngắn xem có bị nghẽn hôn !
TIẾNG CHIM
đêm vừa thức giấc trên cành mận
có tiếng chìa vôi hót thật trong
trận gió đêm qua giờ đã lặng
hơi thu lành lạnh thấm qua phòng
một mình trong dấu ngày chưa sáng
nhớ cốc cà phê đêm quán xưa
quán nhỏ giữa mùa thu lãng đãng
với người cùng những khúc ca mưa
nỗi nhớ tràn về cơn mưa muộn
bâng khuâng mờ mịt đầy trong hồn
tiếng chim vẫy gọi dòng âm hưởng
một thuở mùa xuân chưa lớn khôn mạc phương đình
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
Kiểu: