HEONAILEOCAY & CÓ CHÚT GÌ TRONG ĐÔI TA
DÌU EM TRONG GIẤC NGỦ
Trong tâm tư nỗi buồn thức giấc
Lạnh từng cơn gió bấc thở than
Em giờ đã ngập hoang mang
Có chăng là chút dịu dàng chờ mong
Trời nức nở khi lòng đơn lẻ
Em cô phòng quạnh quẻ từng đêm
Thơ , hình gợi nhớ nhiều thêm
Biết bao kỹ niệm êm đềm còn đây
Anh xa thẳm ngày đêm trông ngóng
Được quay về ươm mộng vườn thanh
Vui trong ngày tháng an lành
Quên đi khó nhọc quẩn quanh kiếp người
Ngủ ngoan đi và cười thanh thản
Mắt không còn nhẹ thoáng giọt châu
Nhũ lòng sẽ chẵng bao lâu
Tình ta nồng thắm như trầu vói cau
HNLC
Aug 03 - 07 r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 15.08.2007 21:52:38 bởi Huyền Băng >
BÉ ỐM
Tuần vừa qua khi chúng mình gặp gỡ
Giọng em khàn gây bỡ ngỡ trong anh
Muốn dzận em nhưng sao vẫn không đành
Nên khẽ dặn ráng mau lành đi nhé
Anh vạn dặm nào ở kề bên bé
Phải giữ gìn cho sức khoẻ nhiều hơn
Trời lắm mưa em đừng có xem lờn
Mang thêm áo để phòng cơn gió bão
Khi thấy lạnh mau choàng thêm chiếc áo
Trời chuyển mưa đừng đi dạo lang thang
Bé ốm rồi là lòng thấy hoang mang
Sợ xui xẻo cửa thiên đàng đón nhận
Đêm từng đêm anh âm thầm cầu khẩn
Mong bình an cho bé vẫn tươi vui
Đừng như anh không kể đến mạng cùi
Sẽ có lúc đâm bùi ngùi hối tiếc
Quê hương mình chịu quá nhiều thua thiệt
Thiên tai hoài làm tê liệt tiềm năng
Dân khổ nghèo vì mầm sống khô cằn
Lìa xứ sở mong nhọc nhằn vứt bỏ
Một lần nữa , anh mong em chịu khó
Đừng dầm mưa rồi sau đó trùm chăn
Sức khoẻ đâu? Và công việc nặng oằn
Khi bé ốm , Anh cằn nhằn tới sáng....!!!.
HNLC
Aug 07 - 07
<bài viết được chỉnh sửa lúc 08.08.2007 18:37:03 bởi Viet duong nhan >
THEO LÁ THU BAY
Nhìn bao cánh nhạn lưng trời
Ước mơ gửi gấm ngàn lời thân thương
Cao xanh rẽ lối uyên ương
Có nghe mây gió sầu trường than van
Hoa rơi rụng giấc mơ tàn
Người nơi chốn ấy võ vàng sắc xuân
Đêm về lệ đẫm rưng rưng
Đa đoan tâm sự tưởng chừng u mê
Tình xưa trót lỡ hẹn thề
Duyên đưa khác bến não nề vần thơ
Bên chồng vẫn thấy bơ vơ
Thấm câu dị mộng thẫn thờ nhịp tim
Thu sang hồn cũ im lìm
Bay theo lá rụng về miền thương yêu
Nghe lòng vơi bớt quạnh hiu
Nhóm lên ngọn lửa tàn thiêu linh hồn.
HNLC
Aug 19 - 07 r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 21.08.2007 13:57:05 bởi Huyền Băng >
KẺ NHỚ NGƯỜI THƯƠNG
Gió thu gờn gợn quanh mình
Ngồi nghe lá đổ cuộn tình trôi nhanh
Duyên xưa mộng cũ không thành
Kẻ thương , người nhớ cũng đành lìa xa
Bởi đời là những phong ba
Tình yêu một thuở chỉ là mong manh
Cho nhau mật ngọt dổ dành
Giờ lên men đắng tình xanh bỗng vàng
Người đi thoáng đã ngút ngàn
Ngày vui sao cớ lệ tràn hoen mi
Nhũ lòng thôi hãy quên đi
Một trang tình sử đà ghi sang dòng
Thôi đừng vương vấn cõi lòng
Chôn vùi kỷ niệm vào trong tâm hồn
Trời xui bảo tố dập dồn
Để hương tình ái vùi chôn nghẹn ngào
Lỡ rồi ai biết tính sao ?
Gửi niềm thương nhớ trọn vào câu thơ
Còn đâu hò hẹn đợi chờ
Người thương , kẻ nhớ cũng vờ quên nhau.
HNLC
Aug 19 - 07 r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 21.08.2007 14:01:24 bởi Huyền Băng >
TÌNH SẦU KHẮC GHI
Anh về mộng nhạt tàn phai
Ôm vần thơ vụng đọa đày tấm thân
Đường yêu nào có bao lần
Đã như hụt hẫng phù vân cõi đời
Men nồng ru cuộc chơi vơi
Ngã nghiêng tiếng hát gọi mời tình đêm
Gió lùa xào xạt qua thềm
Ngở chân em bước buồn tênh ngập ngừng
Tỉnh ra nằm cạnh người dưng
Không cùng chung mộng chớ đừng tìm nhau
Bây giờ còn nỗi đớn đau
Riêng anh giữ lấy ép vào đáy tim
Em xa biền biệt bóng chim
Tình thơ ngây đã khuất chìm ngàn khơi
Dù cho thốt được nên lời
Có vang vọng đến tai người mình thương?
Hay rồi lắng giữa đêm trường
Thấm vào giấc mộng hoang đường nửa khuya
Có em lệ đổ đầm đìa
Cho anh vất vả sớt chia cơn sầu
Em sao vội bước qua cầu
Để anh ngơ ngẩn niềm đau trải dài
Cho dầu tình đã vuột bay
Xin ghi đậm nét chuổi ngày ấm êm.
HNLC
Aug 20 - 07
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 3 bạn đọc.
Kiểu: