MỘT THUỞ CHO NHAU
BÀI THƠ CUỐI CHO EM Anh viết cho em một bài thơ cuối
Viết gì đây khi đời đã ngăn đôi
Trời cách chia hai người xa hai lối
Tình em bay theo những áng mây trôi...
Nơi phương xa biết nguời còn có nhớ
Dấu yêu nào ta một thuở trao nhau
Bởi vì ai duyên tình đành tan vỡ
Ai oán hờn, ai nhận lấy thương đau?
Viết cho em, có còn gì để viết
Ngôn từ nào diễn tả được tâm tư?
Chữ nghĩa khô, lời ý thoáng thật hư
Bút nghiêng ngửa, giấy trắng hờn nhào nát!
Phải chăng ta xây lâu đài trên cát?
Để giờ đây đón nhận lắm phũ phàng
Xin cho tôi gởi gắm trọn hồn hoang
Vào địa ngục mong cầu đừng siêu thoát!
Chỉ mong em trên đường đời vững bước
Lối đi về cùng ai đó chung đôi
Nhớ về nhau xin thoáng buồn giây phút
Rồi dòng đời cứ thế sẽ mãi trôi... TA
Tháng năm ngày hai mươi năm hai ngàn lẻ năm.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 31.03.2006 06:32:39 bởi Trần Ai >
MUỘN MÀNG
Ta gặp nhau trong muộn màng nghịch cảnh
Em dở dang, tôi lắm mối buộc ràng
Lời tình trao nghe lửa đốt tâm can
Hương ân ái đành nhẫn tâm hời hợt!
Ta tâm thú mượn xác người đội lốt
Nên hung tàn nông nổi những cuồng ngông
Trên núi cao vẫn tham thố, đèo bồng
Gieo khổ lụy cho bao người vương hận.
Ta tham lam thâu trời trong tay nắm
Hay tim ta không có ngõ ra vào?
Địa ngục sâu hay tiên giới trên cao
Không nơi đến, ta là tên vô loại!
Hỡi thế nhân! Có còn ai hoài đoái
Kẻ cuồng si nay chạy trốn chính mình?
Hãy mắng đi cứ nguyền rủa, rẻ khinh
Ta chấp nhận: Kẻ lọc lừa đốn mạt!
TA
Tháng năm ngày hai mươi mốt năm hai ngàn lẻ năm.
ƯỚC GÌ
Ước gì em vẫn làm thơ
Mỗi ngày em viết bâng quơ vài lời
Cho tôi đem trải muôn nơi
Khoe cùng nhật, nguyệt... với người thế gian
Rằng tình cao quý của nàng
Không sao gói trọn trong ngàn bài thơ
Cho tôi không phải vu vơ
Tìm vần thơ cũ dệt mơ đêm ngày
Ước gì con tạo ngừng quay
Mang em trả lại tháng ngày xuân tươi
Cho tôi mãi thấy em cười
Tóc mây bồng gió, rạng ngời mắt xanh
Ước gì gió mát trong lành
Mang lời thương mến thì thầm tai em
Ước gì bóng tối êm đềm
Ru em tròn giấc mộng vàng đêm nay
Ước gì ta mãi luôn say...
TA
Tháng sáu ngày mười bốn năm hai ngàn lẻ năm
SÓNG
Cơn sóng vô tình
Cuốn trôi đi tất cả:
Của em, của tôi ...
Của dòng đời nghiệt ngả
Đem đau thương tan tóc với chia lìa...
Kìa!
Sóng lại vô tình
Cuốn em đi
Tuột khỏi tầm tay với!
Mang em đi về chốn mịt mù khơi ...
Tình ơi!
Phải chăng như cơn sóng:
Khi đến bến dừng cũng là lúc tàn phai ?
Ai thấu, ai hay ?
Cõi lòng riêng tháng ngày thêu dệt mộng,
Mộng tan nhanh
Như bọt sóng mong manh,
Trở về lòng biển
Kết tụ thành ngọn sóng mới phiêu du ...
Lại đến
Lại đi ...
Để lại trong nhau còn lại những gì ?
Hay lại chỉ :
Nối tiếp hoài như cơn sóng ?
TA
Tháng một ngày mười chín năm hai ngàn lẻ năm
HỎI EM
Anh hỏi em:
"Mùa Xuân khoe muôn sắc,
Đoá hoa tươi có dành lại cho anh ?"
Em bảo rằng:
"Bao hoa thắm trên cành,
Đâu phải chỉ hoa em là duy nhất!"
Anh hỏi em:
"Hạ về trong trời đất,
Em có dành chút nắng sưởi lòng anh ?"
Em bảo rằng:
"Tia nắng quá mong manh,
Sáng cũng vội rồi lụi tàn cũng vội!"
Anh hỏi em:
"Mùa Thu vàng lá rối,
Có hay không một chiếc lá em dành ?"
Em bảo rằng:
"Lá rơi rụng quá nhanh,
Heo may đến làm lòng em giá buốt!"
Anh hỏi em:"
Mùa Đông về phía trước,
Có cho anh khơi dậy ngọn lửa lòng ?"
Em bảo rằng:
"Tuyết trắng của mùa Đông,
Sẽ băng giá trái tim em vĩnh cửu!"
Anh hỏi em:
"Cuộc đời đầy giông tố,
Có cho anh cùng san sẻ, chở che ?"
Em bảo rằng:
"Đời muôn lối cách chia,
Trăm ngã rẽ ... tận cùng nào ai biết!"
Anh hỏi em:
"Bài thơ tình anh viết,
Có làm em xao xuyến chút tâm tư ?"
Em bảo rằng:
"Lời giả dối đầu môi,
Bao thi sĩ đã từng dùng qua nó!"
TA
Tháng hai ngày hai mươi sáu năm hai ngàn lẻ năm. r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 02.04.2006 20:18:58 bởi Huyền Băng >
CẢM ƠN NGƯỜI
Cảm ơn Người cho tôi lời gian dối
Câu yêu thương bằng chót lưỡi đầu môi
Để tình Người còn mãi mãi trong tôi
Cho trái đắng vẫn ngọt ngào đón nhận .
Cảm ơn Người đã cho tôi chữ hận,
Hận cho tôi và hận cả cho Người!
Lọc lừa nhau để nuốt lệ làm vui
Hận nhân thế hay hận tình đen bạc ?
Cảm ơn Người đã cho tôi khúc hát,
Ru mềm tai những lời lẽ yêu đương ...
Khúc vu dương của vũ điệu vô thường,
Không muốn tỉnh, dẫu biết rằng là mộng .
Cảm ơn Người cho ái ân ngưng đọng,
Phút đam mê của tột đỉnh thương yêu ...
Để trong tôi còn đó dáng mĩ miều,
Trao đến nhau hết nguồn ân bể ái ...
Cảm ơn Người đã cùng tôi luyến ái!!!
TA
Tháng mười một ngày hai mươi năm hai ngàn lẻ bốn
TRẢ CHO EM!
Trả cho em những vần thơ em viết,
Mộng yêu đương thật tha thiết mặn nồng ...
Mang về đi khi cất bước sang sông,
Làm hành lý theo người xa, kẻ lạ .
Trả cho em giọt nắng vàng mùa hạ,
Đã cùng nhau sưởi ấm những chiều vàng
Sẽ cho em không còn gặp trái ngang,
Không bóng tối, cùng ai xây duyên mới!
Trả cho em tuổi mộng mơ phơi phới,
Đoá hoa xuân còn mang đậm sắc hương!
Để mai kia chia đôi đứa đôi đường
Hương sắc ấy sẽ dâng trao người khác .
Trả cho em đôi môi hồng thơm ngát,
Trao cho nhau mật ngọt buổi đầu tiên,
Đời từ nay mong em hết muộn phiền
Môi thắm ấy kề môi ai trọn kiếp!
Trả cho em ánh trăng non chưa kịp,
Vẫn còn vơi như tình đó chưa đầy!
Mai em đi, tôi vẫn mãi nơi đây
Cầu Ai đó dưới trăng tròn chung bóng .
Trả cho em biển khơi kia dậy sóng,
Cuốn Người đi về phương ấy mịt mùng ...
Và bên em, cơn sóng ấy mông lung
Mang ấm áp cho sóng tình em trọn .
Trả cho em những ngày xưa đưa đón
Nắng hay mưa cùng chung lối đi về,
Dệt yêu đương chung má ấp, vai kề ...
Khi hai lối, ai cùng em sánh bước ?
Trả cho em trái tim yêu ngày trước,
Em thề nguyền: "Chỉ dâng hiến riêng anh!"
Biết làm sao khi lá đã xa cành,
Trái tim đó, ai là người nắm giữ ?
Trả cho em ánh mắt say tình tứ
Gom trời mây vào mắt biếc đa tình!
Anh đắm chìm trong đáy vực u minh ...
Giờ mắt đó, bóng hình anh đâu thấy ?
Trả cho em bầu trời sao còn đấy,
Bấy nhiêu sao là ngần ấy ân tình ...
Mong đời em rực rỡ đón bình minh,
Sao nhỏ bé, không đủ đầy ánh sáng!
Trả cho em một chút tình bè bạn,
Ngày chưa yêu, chưa mến cũng chưa chờ!
Chút tình riêng, ôi sao quá đơn sơ!
Nhưng nào biết trói tim ta muôn kiếp .
Trả cho em những buồn vui nối tiếp,
Rơi cho nhau dòng lệ đẫm ưu phiền ...
Giữ nhe em! Chôn kín một cõi riêng,
Dù trong đó anh chỉ là chiếc bóng !
Trả cho em khối tình ta: Tình mộng!!!
TA
Tháng mười một ngày mười ba năm hai ngàn lẻ bốn
TÌNH LỠ
Hoàng hôn bao phủ trăng không tỏ
Mây mù giăng khắp sao nhạt mờ
Rượu nồng càng uống sầu thêm vỡ
Ngưng đọng thời gian... lắng giọt sương.
- Men tình say đắm yêu đương
Lén về trong trí còn vương cung sầu.
Nào ai biết tình đầu tan vỡ
Xé tim nhau sầu lỡ ngàn Thu
- Mênh mông trong cõi hoang vu
Hồn ngơ ngác lạc... nghe ngu muội dần.
Đông đã đến bao lần rồi nhỉ
Xuân lại sang mấy độ biết chăng?
- Còn đây kỷ vật : chiếc khăn
Hương thơm còn đượm, hỏi rằng Người đâu?
Ngưu đợi Chức chờ cầu Ô thước
Anh mong Em ngóng bến sông Tương
Sông vẫn đó , đâu rồi người trước
Chỉ mình anh ôm nỗi sầu vương!
- Tình mình như khói như sương
Sương tan trong nắng, gió vờn khói bay!
Chút tình cũ mong Ai còn nhớ
Dẫu đôi ta tình lỡ trăm năm
- Đông về gió rít lạnh căm
Rượu không đủ ấm cõi lòng giá băng.
TA
Tháng một ngày năm năm hai ngàn lẻ năm.
Lâu ghê rồi mới về thăm Thư Quán nha huynh TA nhớ thơ anh ghê đó hihih...
Trả cho em những vần thơ em viết,
Mộng yêu đương thật tha thiết mặn nồng ...
Mang về đi khi cất bước sang sông,
Làm hành lý theo người xa, kẻ lạ .
Gửi cố nhân xưa
Vâng anh ạ,những gì xưa em viết
Chỉ yêu anh và thơ chỉ cho anh
Ôi ngọc ngà và những lời tha thiết
Trả cho em khi mình đã không thành
Cơn mưa hạ đưa em về phương ấy
Anh một trời em một đất....biết sao
Nỗi lòng em chỉ mây, trăng nghe thấy
Thật sao anh?!. Chẳng giữ lại chút nào
Ôi tháng tư với trắng trời mưa hạ
Đựoc sinh ra và cũng để nhận chìm
Màu trắng khăn tang lệ lòng em nghiệt ngã
Xa anh rồi là đánh mất trái tim
Ngần ấy năm chắc anh quên nhiều lắm
Em còn gì để có thể nhớ hơn?!
Tím ngày xưa một vệt màu lấm tấm
Tô đen mình tím sẫm một đường sơn. [image]http://diendan.vnthuquan.net/upfiles/135/D62658AEDE4F42128560DC9D300CAF36.bmp[/image]
Trần gian còn lắm truân chuyên
Ai ơi! Xin chớ luỵ phiền lợi danh!
Trần thế ! Trần thế là lợi danh phú quý
Là tiền tài vật chất người ơi
Là chua ngọt đắng cay trăm thứ
Vào đời rồi mới niếm đau thương
Trần thế là nơi nhiều bi lụy
Vui được gì chỉ những lo toan
Cuốn theo mãi dòng đời bất tận
Mất lối về một kiếp điêu lình
Trần gian còn lắm truân chuyên
Ai ơi! Xin chớ luỵ phiền lợi danh!
Đường trần thế ! Đường trần thế ai đi rồi mới hiểu
Là lợi danh là quanh quẩn đồng tiền
Là vật chất là quyền cao chức trọng
Còn nơi nào cho những chữ nghĩa nhân
Đường trần thế bụi đời còn vương vấn
mãi cuộn trào theo dòng xóay thời gian
Khi ngoảnh lại đầu đã hai thứ tóc
Làm được gì cho một kiếp điêu linh
Tôn Nữ Thảo My kính chào qúy vị
Bạn bè thân thương mới cũ tình đầy
Căn nhà My mới tậu hôm nay
Nâng chén chung vui ngày hạnh ngộ
Hôm nay là ngày My ghi nhớ
Mỗi bước chân bỡ ngỡ thương yêu
Mà đã nghe nồng ấm thật nhiều
Cùng ai đó trên nhịp cầu mới nối.
Thảo My
Trích đoạn: BĂNG NGUYỆT
Lâu ghê rồi mới về thăm Thư Quán nha huynh TA nhớ thơ anh ghê đó hihih...
Chào Băng Nguyệt!
Thank you BN ghé thăm Huynh còn họa thơ thật hay nữa. Lúc này Huunh bận quá nên rất ít online và cũng không có làm thơ mới, chỉ có mấy bài thơ cũ mang vào góp vui cùng Thư Quán thui!
Chúc Băng Nguyệt luôn vui!
Thân mến
Trần Ai
Trần Ai xin cám ơn hai bạn James Carlos và Tôn Nữ Thảo My đã đến thăm và đề thơ để lại. Chúc hai bạn luôn vui và sáng tác thật nhiều!
Thân ái
Trần Ai
NGÀY ANH VỀ
Ngày anh về, con đường xưa còn đó?
Hàng trâm bầu lá biết có còn xanh?
Dòng sông nao tim tím cánh lục bình?
Và dáng nhỏ còn chèo ghe tam bảng?
Ôi xa xôi! Đâu rồi bao ngày tháng?
Tuổi mười ba cùng hái ổi, tắm sông...
Áo bà ba ướt sũng ôm sát thân
Ngây thơ quá! Tuổi hồn nhiên vô thức!
Em mười sáu, không theo anh trốn học
Biết quay lưng khi anh mãi trộm nhìn,
Tóc thêm dài mà mượt trói đời anh
Chân dẫm nát từng nhịp tim rối loạn...
Mười tám xuân, em môi hồng má phấn
Nét đoan trang làm bướm chẳng buồn bay.
Em biết không? Anh nửa tỉnh , nửa say
Lòng mãi vọng cùng em nên duyên thắm!
Rồi anh đi... Chuyến xe đời lăn bánh,
Quê hương ơi! Ngày tháng cũ còn chăng?
Em của tôi: môi, má ấy vẫn hồng?
Và có nhớ nụ hôn đầu e ấp?
Ngày anh về, mong sao một lần gặp
Để được nhìn làn môi mỏng nhẹ run,
Lấy tay lau giọt lệ nóng vừa lăn
Như ngày ấy, mỗi lần em hờn dỗi...
Ngày anh về, ôi! Xa xôi quá đỗi!
TA
Tháng sáu ngày hai mươi bảy năm hai ngàn lẻ năm
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.
Kiểu: