Trăng khuyết
Vườn thơ đìu hiu wa', chắc khách thơ đi cả rồi. Chỉ còn mình ta...
Ôm mối hận em đợi chờ tri kỉ
Nửa bóng mình theo năm tháng nhùe đi
Bừng sống dậy thời vàng son rực rỡ
Quá khứ ư, năm tháng chết còn gì?
*
Chỉ phảng phất dáng xưa em lộng lẫy
Người đợi chờ ca ngợi ấp men say
Lửa bùng cháy trái tim em khao khát
Em đợi chờ...cánh bạc gối chăn mây
*
Hiện tại đây, sự thật vốn phũ phàng
Em trở thành lừa dối nhuốm thương tang
Trong mắt biếc em xa xôi dối trá
Để thẫn thờ theo ngày tháng trôi hoang...
*
Khoảng thu chết ngỡ tim em băng giá
Trút hồn mình hắt lạnh lẽo phôi pha
Người có biết dư âm đang trỗi dậy
Giết hồn em trong chớm chút chiều tà...
<Edited by: cuchuoi -- 4/5/2004 4:03:14 PM >
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
Kiểu: