Sầu Rưng
Thay đổi trang: << < 131415 > | Trang 14 của 15 trang, bài viết từ 196 đến 210 trên tổng số 215 bài trong đề mục
Trường Phi Bảo 30.10.2010 19:08:23 (permalink)
0
UỐNG RƯỢU VỚI CHỒNG
Thơ - Trường Phi Bảo

Đêm xưa
uống rượu với người,
Nhấp môi chén đắng, ru hời yêu thương.
Hồn xoay vũ trụ quay cuồng,
Vui vui chẳng biết nỗi buồn là chi.

Rượu người
chứa độc tình si,
Có men luyến ái, chết vì... nhớ nhung!
Người mời ta chỉ một chung,
Ngất ngư hồn vía, tim rung nhịp lòng.

Đêm nay
uống rượu với chồng,
Muốn tìm lại chút mặn nồng khi xưa.
Thuở nào... sớm đón, chiều đưa,
Nụ hôn gió bão, cuộc mây mưa tròn.

Hẹn thề
trong dạ sắt son,
Sắt son - thiếu phụ - hai con mất rồi.
Trách người xưa bạc như vôi,
Duyên đưa - nợ đẩy - tình tôi qua cầu.

Giờ thì,
say giữa canh khâu,
Cạnh chồng mà nhớ... ai đâu... xa vời.
Nghiêng bầu tâm sự, dốc lời,
Rượu cay, vị đắng... lặng thời gian đi.

Giật mình,
không hiểu chuyện gì
Đã nghe chăn gối, thầm thì bên tai.
Hương tình dịu ngọt lòng ai,
Say mê hạnh phúc, đợi ngày nắng lên.

30/10/2010
-------------------------------------------------------------
Chỉnh sửa bởi tác giả ngày 14/04/2026
<bài viết được chỉnh sửa lúc 14.04.2026 18:55:57 bởi Trường Phi Bảo >
Trường Phi Bảo 29.03.2011 16:59:48 (permalink)
0
Buồn Trăm Năm
Trường Phi Bảo


Nỗi buồn vô giá
- Bán sao đây
Khách mua chẳng thỏa
mộng trời mây
Thì thôi xin gởi
buồn theo gió
Buồn mãi trăm năm
vẫn đong đầy

16/11/2010
Trường Phi Bảo 29.03.2011 17:10:52 (permalink)
0
Tri Tâm
Trường Phi Bảo


Trăm năm
hồ dễ mấy ai
Tri âm,
tri ngộ
tháng ngày... tri tâm
Buồn vui
chia sẻ
âm thầm
Trải niềm tâm sự
chẳng lầm tin nhau

Vuông tròn
tình nghĩa trước sau
Cuộc đời muôn sắc muôn màu
rối ren
Lợi danh
không khỏi bon chen
Dầu trong gian khó
chớ hoen ố lòng

Dòng đời
dù đục hay trong
Nổi trôi dâu bể,
mênh mông biển trời
Giữa bao số phận, mảnh đời
Biết ai mới thật là người tri âm

5/12/2010
Trường Phi Bảo 12.07.2011 10:27:32 (permalink)
0
Không Đề
Trường Phi Bảo
Tặng: K.T

Thời gian mang đến nhiều thay đổi
Nụ cười hoà nước mắt
Tình yêu hoá chia ly
Vui buồn - không còn ai chia sẻ
Một mình,
lẻ bóng một mình thôi.

Anh xa xôi
Em xa xôi
Kỷ niệm như bóng mây
cũng lặng lẽ trôi
Mình mất nhau
Đau!
Tâm hồn nức nẻ
khoảng trời riêng mơ ước

Chẳng còn gì ngoài những trầy xước
Trái tim rướm lệ tình si
Anh về đi,
Em đi...
Nhớ thương chai sạn theo cảm xúc.

Chúc ai hạnh phúc!
Một lần thôi, và mãi mãi bền lòng.
Vô duyên gặp gỡ,
vỡ mộng tơ hồng.
Không nên vợ chồng,
thì... kiếp sau... đừng nhắc...

Đừng hứa sẽ son sắt
Khi niềm tin anh dập tắt mất rồi.

12/7/2011
Trường Phi Bảo 04.08.2011 21:50:24 (permalink)
0
Đành Thôi
Trường Phi Bảo


Thơ tình em kết bụi thời gian
Mỏi mắt ngùi trông lệ đôi hàng
Buông lơi mấy dòng tâm sự mỏng
Thương nhớ nặng lòng lại thở than

Một dãy thơ buồn mênh mông quá
Người xưa cánh hạc đã lưng mây
Duyên yêu khuất nẻo sầu trăm ngả
Đành thôi mộng ước cũng héo gầy

04/08/2011
Trường Phi Bảo 05.08.2011 19:46:59 (permalink)
0
Chầm Chậm
Trường Phi Bảo
Tặng: Sh...


Một người đi lòng thôi không hối hả
Mắt dõi theo chầm chậm phía trời xa
Chuyến xe đời cũng lặng lẽ ngang qua
Chầm chậm nhé niềm yêu chừ hối tiếc

Một người đi có gì đâu tha thiết
Tưởng rằng quên mà nhớ vẫn âm thầm
Vờ ngoảnh mặt như lần chưa quen biết
Sợ nghiêng mình đối diện trước trăm năm

Một người đi chẳng hẹn ngày về thăm
Thì hờ hững cho hồn đừng ngơ ngẩn
Chầm chậm thế đôi khi còn bất cẩn
Lại sa mình vào mộng mị đêm đen

Một người đi ngại ngùng trên lối quen
Câu hẹn cũ nhủ lòng thôi không giữ
Chầm chậm chờ khi tình say giấc ngủ
Đặt môi hôn làm dấu tích... thật buồn.

05/08/2011
Trường Phi Bảo 10.08.2011 20:33:49 (permalink)
0
Tâm Sự Sư Nữ
Trường Phi Bảo


Chữ tình
quẳng phía sau lưng
Phấn hương gởi lại
nửa chừng cuộc vui
Đưa chân
qua bến ngậm ngùi
Giữa dòng tâm định bén mùi thiền duyên

Giã từ
thương nhớ trăm miền
Xa rồi suối tóc
xanh huyền nhung mơ
Lược gương
thôi hết đợi chờ
Môi son nhạt cánh hững hờ bướm ong

Đường hoa
khách đã sang sông
Nợ đời buông gánh
cho lòng thảnh thơi
Xiêm y
cởi bỏ trả người
Tinh khôi thuở ấy mặn mòi nay đâu

Bụi trần
lấp dấu tình sầu
Để yên em với
một mầu áo lam
Sớm khuya
kinh kệ toạ đàm
Không u mê nữa, chẳng ham muộn phiền

Đây bờ giác ngộ,
non tiên
Vọng chuông cứu khổ
xuôi thuyền giải oan
Chấp chi
vụng vặt thế gian
Nguyện như sen nở bạt ngàn bồng lai.

10/08/2011
Trường Phi Bảo 11.08.2011 21:37:43 (permalink)
0
Ra Biển Tìm anh
Trường Phi Bảo


Biển hiện ra trước mắt
Từng đợt sóng hoài mong
Anh ẩn sau cõi lòng
Trong cuộc tình giông bão

Mình thất lạc duyên nhau
Em tìm anh thất thỉu
Biết đi đâu, về đâu
Niềm tin đang túng thiếu

Bầu trời cao khó với
Giữa muôn trùng biển khơi
Em nhắc tên anh hoài
Em kêu gào thống thiết

Xa vẫn xa biền biệt
Vượt ngàn mây xanh lơ
Cánh buồm chở giấc mơ
Qua miền thương, miền nhớ

Tìm anh bằng hơi thở
Trong thổn thức nhịp tim
Vẫn phải gắng đi tìm
Anh... cánh chim hun hút

Thời gian qua vùn vụt
Hạnh phúc nào xa bay
Em tìm anh cay đắng
Thèm có một vòng tay

11/08/2011
Trường Phi Bảo 13.08.2011 18:48:06 (permalink)
0
Đời vắng anh rồi lấy đâu vui
Trường Phi Bảo


Chí nhớn ra đi vì nghiệp nhớn
Tình trai hồ hởi gió ngàn phương
Ngày mai tôi sợ ngày mai tới
Đưa tiễn anh xa mấy dặm trường

Nhấp cạn chén buồn, nâng ly tủi
Vầng trăng ai xé lẻ bóng côi
Bụi đường ngăn lối tình rong ruổi
Đời vắng anh rồi lấy đâu vui.

13/08/2011
Trường Phi Bảo 19.08.2011 16:26:03 (permalink)
0
Gởi Hà Nội, nỗi nhớ, và Anh
Trường Phi Bảo

"Hà Nội" ơi! nghe sao thật ấm lòng,
Hai tiếng thân thương dễ dầu gì quên được
Người Hà Nội thì nghĩa tình sau trước
Giữ nước, giữ quê bốn bể vẫn tìm về

Ai đi xa cũng nặng mang lời thề
Trong trái tim yêu nồng nàn hương hoa sữa
Cảm tên đường, và mến từng góc phố
Qua những ngôi đền tìm nhặt dấu chân xưa

Hà Nội mùa nắng, Hà Nội mùa mưa,
Sắc đào tươi như môi hồng thiếu nữ
Giọt cà phê nghiêng nỗi buồn tạm trú
Vạt áo nào lùa trắng xoá cả giấc mơ

Anh đặt Hà Nội vào những trang thơ
Lộc vừng nở bên bờ hồ lấm tấm
Đã sang thu đâu mà tiết trời se sẽ lạnh
Chắc tại nàng Bân bận đan áo gởi thăm chồng

Đôi lứa hẹn hò nỗi nhớ bềnh bồng
Vòng xe quay trở ngược miền ký ức
Nghe tiếng tàu đêm vọng về tiềm thức
Nhớ tuổi hoa niên một thuở sách đèn

Không có em, Hà Nội vẫn bon chen
Tháp bút, tháp rùa vẫn uy nghi, trầm mặc
Phố vẫn bụi mù, bao mảnh đời vướng mắc
Vẫn nhọc nhằn với manh áo miếng cơm

Hoa sữa Hà Nội ngào ngạt hương thơm
Như thầm níu bước chân người lữ thứ
Em sẽ về thôi, anh hẳn còn đợi chứ?
Chờ nhau trong tiềng gọi quê hương.

18/08/2011
Trường Phi Bảo 28.08.2011 21:55:39 (permalink)
0
Hẹn
Trường Phi Bảo


Dòng sông ngăn đôi mình nỗi nhớ
Chốn quê xưa ai đợi ai chờ
Lạc bước qua đời nhau rất vội
Sao vẫn hẹn về trong cõi thơ

26/8/2011
Trường Phi Bảo 14.06.2012 20:37:13 (permalink)
0
Là Tôi?
Trường Phi Bảo


Là Tôi? sao chẳng phải Tôi?
Trước tiền kiếp, sau luân hồi... Biết đâu...?
Đi chưa hết những nông sâu,
Sông đời còn thiếu nhịp cầu quá giang.

Là Tôi? hay ngọn gió hoang?
Thả hồn như áng mây ngàn trời cao
Lẻ loi chỉ một cánh sao,
Buồn - vui hoá trận mưa rào sớm mai.

Là Tôi? Tôi lại là ai?
Có trong thiên cổ, lạc ngoài hậu sinh
Chen giữa muôn đám lục bình
Nổi chìm phước phận, duyên tình... đợi... neo...

Là Tôi? sống thật cheo leo,
Nên mơ ước khó thường trèo thẳng lên
Vẫn chưa dám vượt thác ghềnh
Chông gai đã rõ! hớ hênh, nụ cười!

Là Tôi? phí phạm kiếp người!
Mang thơ rao giữa chợ đời bán mua
Kiếp sau thôi thế xin chừa
Chỉ đem thơ sưởi ấm mùa hồng nhan.

14/06/2012
nguyenngoat 15.06.2012 16:09:21 (permalink)
0

Trích đoạn: Trường Phi Bảo

Uống rượu với chồng
Trường Phi Bảo


Đêm xưa uống rượu với người
Nhấp môi chén đắng cạn lời yêu thương
Vũ trụ như thể quay cuồng
Vui vui chẳng biết nỗi buồn là chi
Trong rượu chứa độc tình si
Có men luyến ái chết vì nhớ nhung
Người mời ta chỉ một chung
Ngất ngư hồn vía tim rung nhịp lòng

Đêm nay uống rượu với chồng
Muốn tìm lại chút mặn nồng khi xưa
Thuở nào người đón,người đưa
Nụ hôn gió bão, cuộc mây mưa tròn
Hẹn thề trong dạ sắt son
Sắt son - thiếu phụ - hai con mất rồi
Trách người xưa bạc như vôi
Duyên đưa nợ đẩy tình tôi qua cầu

Mình say, say giữa canh khâu
Cạnh chồng mà nhớ ai đâu xa vời
Nghiêng bầu tâm sự, dốc lời
Rượu cay, vị đắng lặng thời gian đi
Giật mình không hiểu chuyện gì
Đã nghe chăn gối thầm thì bên tai
Hương tình dịu ngọt ta say
Say trong hạnh phúc đẹp ngày nắng lên.

30/10/2010


 
KHÔNG TÊN
Tưởng rằng người đã lãng quên
Từ khi pháo cưới... về bên chồng rồi
vậy mà em vẫn nhớ tôi
Dù trong giây phút xa xôi muộn màng
 
Từ khi cạn chén tân toan
Từ khi con sáo sang ngang bến chiều
Em đi bỏ lại tình yêu
Tôi về men đắng buồn thiu tháng ngày
 
Biết cùng ai để mà say
Đành thôi độc ẩm đắng cay chén đời
Chiều nay mây trắng lưng trời
Đọc thơ em giữa bời bời nhớ thương
Hơi men năm cũ còn vương
Chút tình thoáng vội dư hương bên chồng
 
 
 
 
 
Trường Phi Bảo 13.04.2026 23:55:40 (permalink)
0
GÁNH THƠ MÒN GÓT CHÂN LÊ
Thơ - Trường Phi Bảo

Hôm qua ghé phố tình đông,
Gặp chị bạn gái dạo vòng chợ chơi.
Thấy người rao bán khản hơi,
Áo quần là lụa, lắm nơi hội hàng.

Chị em ôm mối đa mang,
Vội mang thơ gánh chợ làng phố Thi.
Biết đâu gặp khách tình si,
Mua thơ gối mộng, thầm thì duyên mơ.

Ngờ đâu mấy gã cù bơ,
Tìm nơi tửu sắc, lượn lờ chốn nao.
Chợ làng vắng vẻ lời chào,
Chị em ngơ ngác, tính sao vẹn bề?

Gánh thơ mòn gót chân lê,
Tiếng rao ngắt quãng, lối về chông chênh.
Duyên thơ còn mớ hớ hênh,
Mũi lòng vài nhúm buồn tênh héo sầu.

Chị em thơ chẳng bán đâu,
Chỉ xin tặng khách bên cầu nhớ mong.
Chợ tan thơ hợp đôi dòng,
Mênh mang sóng vỗ, mạn lòng kêu thương.

Kiếp đời bạc lắm phong sương,
Thơ mình khúc khuỷu lụy vương hồng trần.
Trả tình - nợ nghĩa - còn nhân,
Thôi thì sống tạm phù vân kiếp này.

13/04/2026
<bài viết được chỉnh sửa lúc 14.04.2026 17:37:49 bởi Trường Phi Bảo >
Trường Phi Bảo 15.04.2026 21:12:48 (permalink)
0
CÁNH DIỀU KỶ NIỆM
Thơ - Trường Phi Bảo

Cánh diều ngày ấy chênh chao,
Lượn theo ngọn gió, rớt nhào đồng quê.
Hoá ra... dây đứt... sợi thề,
Nên duyên chừ hợp, bỗng tê tái sầu.

Người đi chẳng giã biệt câu,
Ấu thơ bỏ lửng, tình đầu vội quên.
Cánh diều đợi gió nâng lên,
Bay cao một sớm, thành chông chênh chiều.

Ngày xưa tre vót làm diều,
Em mang giấy vở biên điều ước mơ.
Anh dùng sợi cước dại khờ,
Buộc từng nỗi nhớ, thương chờ gió đông.

Hai mình rượt đuổi trên đồng,
Chung tay thả cánh diều trong mây trời.
Diều băng cao giữa khoảng đời,
Tụi mình hai đứa một thời dung dăng.

Ngày nay sông núi cách ngăn,
Tình xa cách nửa tình hằn vết đau.
Cánh diều rớt lại lòng nhau,
Đồng quê kỷ niệm bạc màu thời gian.

15/04/2026
--------------------

TÌM NGƯỜI NỐI LẠI DÂY DIỀU
Thơ - Trường Phi Bảo

Tìm người nối lại sợi dây,
Cho diều theo gió vượt mây băng về.
Em chờ nơi cánh đồng quê,
Bao năm tim vẫn chẳng hề lãng quên.

Nhớ anh môi khẽ gọi tên,
Bên cầu dĩ vãng, lênh đênh phiến sầu.
Cánh diều xưa lạc chốn đâu,
Để cho ngày tháng dãi dầu thương mong.

Em tìm người nối duyên hồng,
Dài dây mộng ước thả lòng bay cao.
Như diều hai đứa thuở nào,
Cùng chung tay nắm thả vào trời mơ.

Sao giờ chỉ mỗi vần thơ,
Bên em hiu hắt, riêng chờ bóng ai.
Trời không nổi gió chiều nay,
Cánh diều nằm chết trong tay... bẽ bàng.

15/04/2026
Thay đổi trang: << < 131415 > | Trang 14 của 15 trang, bài viết từ 196 đến 210 trên tổng số 215 bài trong đề mục
Chuyển nhanh đến:

Thống kê hiện tại

Hiện đang có 0 thành viên và 4 bạn đọc.
Kiểu:
2000-2026 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9