Sầu Rưng
Thương
-Trường Phi Bảo-
Thương người trong giấc mộng hồng
Mặt chưa rõ mặt sao lòng tơ vương
Thương mình yêu thật đơn phương
Đa sầu đa cảm dễ tương tư tình
Thương người chỉ dám lặng thinh
Mà mang lấy cái thất tình làm vui
Trãi qua mấy bận khóc cười
Cô phòng mấy bận không người ủi an.
28-4-2006 hi hi, Bảo đợi người Viễn Xứ dài cả cổ luôn đó, chúc anh vui vẽ
Không Đề
-Trường Phi Bảo-
Lấy nhau, ừ thì chẳng yêu nhau
Mà do duyên kiếp phận má đào
Vẫy tay tạm biệt người yêu cũ
Còn nhớ còn thương chỉ uớc ao
28-2-2005
Tình Cờ Gặp Nhau
-Trường Phi Bảo-
Gặp nhau sao vội xa nhau
Tình cờ như thể hôm nào mình quen
Chạnh lòng lệ thắm mi hoen
Dáng xưa nay đã đóng thuyền rồi anh
Buồn em ai thấu cho đành
Mà con bướm vội xa cành mù u
Sầu anh một bóng tương tư
Nghe thương nhớ cất lời ru bẽ bàng
Tơ tình cợt nhã riêng mang
Mình không duyên nợ đừng than trách gì?
Pháo hồng tiễn kẻ vu quy
Đường thiên lý người bước đi ngậm ngùi
Tình cờ chẳng thốt ra lời
Cố nhân giờ đã xa rồi cố nhân
Anh về qua ngõ phân vân
Em bồng con đứng tần ngần trông theo.
30-4-2006 R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 02.05.2006 06:28:58 bởi Viet duong nhan >
Ba mươi năm lẻ em chờ
-Trường Phi Bảo-
Ba mươi năm lẻ đau thương
Giống nòi ta vẫn đoạn trường bước qua
Bốn phương trời nổi phong ba
Anh lưu lạc, em lìa nhà, xa quê
Anh ơi đời tựa cơn mê *
Ba mươi năm lẻ não nề tâm can
Hận ghi khắc trên sử vàng
Xích xiềng nô lệ hoang tàn nước non
Cơm nấu vo bằng lệ tròn*
Nếm bao cay đắng tủi hờn còn đây
Ba mươi năm lẻ rã bầy
Đàn chim Việt mõi cánh ngày tha hương
Máu xương rơi khắp nẻo đường
Hiên ngang ta khí phách dương cao cờ
Sao vàng năm cánh ước mơ
Ba mươi năm lẻ mình chờ đợi nhau.
1-5-2006
Tựa bài thơ của chú Nhược Thu R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 04.05.2006 20:50:29 bởi Trường Phi Bảo >
Thảm Kịch
-Trường Phi Bảo-
Họ dùng tiền mua cuộc tình tạm bợ
Trăm năm sau em nuôi hận tới giờ
Anh tàn nhẫn hôm nay có đâu ngờ
Sử dụng tiền vào trò chơi tình ái
Như món hàng thiên hạ bán chuyền tay
Linh hồn em sa dần vào cõi chết
Còn thân xác với cuộc tình đã hết
Trả lại anh sau năm tháng đọa đày
1-5-2006
Không Đề
-Trường Phi Bảo-
Mật ngọt thì chết phải ruồi
Người lỡ sai hẹn để tôi ngóng chờ
Chưa yêu mộng đẹp vô bờ
Chừng yêu nước mắt như thơ xuống dòng.
1-5-2006
Vá Đời Tan Thương
-Trường Phi Bảo-
Ta còn một quê hương buồn
Một giòng máu thắm cội nguồn thủy chung
Một dãy yêu thương muôn trùng
Kéo dài suốt tháng năm chung tù đày
Ba mươi năm lẽ còn hoài
Nỗi đau hồn nước, hận dài thiên thu
Trường sơn che bởi mây mù
Từng lớp người mang mối thù ra đi
Xương rơi, máu đỗ xá gì
Da vàng một giống kiên trì hiên ngang
Gác bao ước hẹn bẽ bàng
Muôn đời sáng mãi sử vàng cha ông
Anh ơi lệ đổ tuôn dòng
Mình lưu lạc qua bão giông kiếp người
Qua bao vinh nhục dập vùi
Giờ về vá lại mãnh đời tan thương
2-5-2006
Rọi Sáng Lòng Nhau
-Trường Phi Bảo-
Anh ạ duyên mình chửa thành đôi
Thì đành như nước chảy hoa trôi
Nếu nhỡ đường đời mai gặp lại
Xin ai đừng nhắc chuyện đã rồi
Ở chốn biên thùy lạnh gió sương
Em về lê lết bước đoạn trường
Mai mốt phai hương, tình rửa nhụy,
Anh có còn đòi trả yêu thương?
Bóng tối che phủ đời trăm năm
Cố hương hoài vọng nét âm thầm
Mặt trời bao giờ khơi nắng ấm?
Rọi sáng lòng nhau em với anh!
5-5-2006
<bài viết được chỉnh sửa lúc 13.05.2006 16:12:42 bởi Trường Phi Bảo >
Trả Lại Anh
-Trường Phi Bảo-
Trả lại cho anh chút tình buồn
Đời người con gái trót yêu thương
Mai sau dĩ lỡ không tròn mộng
Hãy nhớ rằng em đợi cuối đường
7-5-2006
Trăng Huy Hoàng
-Trường Phi Bảo-
Sợ trăng theo anh ra biên cương
Bỏ lại đêm sâu lắm chán chường
Bỏ em một mình nơi quạnh quẽ
Ngơ ngác ngồi đếm giọt yêu thương
Lo trăng tàn phai những sắc vàng
Nhân gian ánh sáng chẳng còn lan
Tăm tối bao trùm muôn thế hệ
Em cất hộ trăng áo huy hoàng
Ngày mai hừng đông soi một cõi
Cội nguồn thắm lại những chia phôi
Trăng tròn lơ lững bên trời mộng
Tình khuyết chợt đầy chuyện lứa đôi
13-5-2006
Cũng Đành
-Trường Phi Bảo-
Đành buông nhau, mình đành phụ nhau
Đành quên đi ước mộng hôm nào
Đành giũ bỏ tình không chê trách
Dẫu là không đành nuốt thương đau
Thôi cố ngăn đi giọt lệ sầu
Khi nước non chìm trong bể dâu
Anh có nghe chăng đời mỏi mệt
Rong ruỗi thân ta lắm cơ cầu
Lý tưởng theo anh biết về đâu?
Vầng trăng khuyết lõm treo tuyến đầu
Em thích chia đêm cùng nguyệt tận
Trông bạn tình xa dõi bóng câu
13-5-2006
Chuyện Kể Rằng...
-Trường Phi Bảo-
Chuyện kể rằng anh một người điên
Đau tình nên thơ thẩn muộn phiền
Ngày qua, ngày lại, ngày thêm tới
Hận lòng cay đắng mối tơ duyên
Chuyện kể rằng em yêu người điên
Đò ngang cách trở mộng đôi miền
Ngày đêm liễu sầu, lan huệ héo
Khóc tình ngang trái chẳng vẹn nguyên
Chuyện kể rằng anh lập lời nguyền
Mong em hạnh phúc sống bình yên
Nào hay phương ấy trời mưa gió
Em nhớ về anh, nhớ phát điên
Chuyện kể rằng mình hẹn chốn tiên
Xa lánh trần gian chỉ bạc tiền
Cái bã hư vinh, hừ mục nát
Riêng có tình yêu mới thiêng liêng
15-5-2006
Không Đề
-Trường Phi Bảo-
Tim nhịp ngừng đập, máu ngừng trôi
Bên bờ sinh tử cách đôi nơi
Mắt môi gởi trả người trong mộng
Tình ái từ đây khép chặt môi
15-5-2006
Thổn thức Mỗi mùa thu sang gió heo may vi vút
Ngọn cỏ non tươi nhút nhát khẽ phất phơ
Nhìn con sông xanh thẳm cả đôi bờ
Én bay lượn vui chơi cùng gió lặng
Tôi và tôi với nổi lòng sâu nặng
Yêu ai nhiều thơ thẩn khối sầu vương
Chào bạn LVL chúc vui vẽ khi đến viếng nhà của TPB nha!
Không Đề
-Trường Phi Bảo-
Như cánh thiên di trú đông
Bay về một phương ấm áp
Em xa anh trong bão táp
Nghe chừng thương nhớ còn mong
Như là con sáo sang sông
Ngày vui lúa trổ khắp đồng
Quê cũ người dưng đứng ngóng
Cổ dài đợi những hoài công
Cuộc tình tàn theo giấc mộng
Em đi mà lệ ngàn dòng
Cố ngăn bao nhiêu xúc cảm
Trong tim hình bóng còn không?
Vườn thơ nay chỉ bóng anh
Vắng em buồn đau da diết
Chừng về sức cùng lực kiệt
Đời như sương khói mỏng manh.
18-5-2006
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
Kiểu: