CÁNH DIỀU KỶ NIỆM
Thơ - Trường Phi Bảo
Cánh diều ngày ấy chênh chao,
Lượn theo ngọn gió, rớt nhào đồng quê.
Hoá ra... dây đứt... sợi thề,
Nên duyên chừ hợp, bỗng tê tái sầu.
Người đi chẳng giã biệt câu,
Ấu thơ bỏ lửng, tình đầu vội quên.
Cánh diều đợi gió nâng lên,
Bay cao một sớm, thành chông chênh chiều.
Ngày xưa tre vót làm diều,
Em mang giấy vở biên điều ước mơ.
Anh dùng sợi cước dại khờ,
Buộc từng nỗi nhớ, thương chờ gió đông.
Hai mình rượt đuổi trên đồng,
Chung tay thả cánh diều trong mây trời.
Diều băng cao giữa khoảng đời,
Tụi mình hai đứa một thời dung dăng.
Ngày nay sông núi cách ngăn,
Tình xa cách nửa tình hằn vết đau.
Cánh diều rớt lại lòng nhau,
Đồng quê kỷ niệm bạc màu thời gian.
15/04/2026
--------------------
TÌM NGƯỜI NỐI LẠI DÂY DIỀU
Thơ - Trường Phi Bảo
Tìm người nối lại sợi dây,
Cho diều theo gió vượt mây băng về.
Em chờ nơi cánh đồng quê,
Bao năm tim vẫn chẳng hề lãng quên.
Nhớ anh môi khẽ gọi tên,
Bên cầu dĩ vãng, lênh đênh phiến sầu.
Cánh diều xưa lạc chốn đâu,
Để cho ngày tháng dãi dầu thương mong.
Em tìm người nối duyên hồng,
Dài dây mộng ước thả lòng bay cao.
Như diều hai đứa thuở nào,
Cùng chung tay nắm thả vào trời mơ.
Sao giờ chỉ mỗi vần thơ,
Bên em hiu hắt, riêng chờ bóng ai.
Trời không nổi gió chiều nay,
Cánh diều nằm chết trong tay... bẽ bàng.
15/04/2026