Một thời như thế
Nắng
Nắng bước ngập ngừng qua khung cửa
Nhưng rồi chân sáo vào phòng tôi
Nắng mang hương sứ theo vào nữa
Bướm vàng hai chú cho có đôi
Nắng đùa với bướm lượn quanh hoa
Xuyên qua giọt nước chiếu sáng lòa
Đôi bướm giật mình chao đi mất
Nắng ngẩn ngơ nhìn, tiếc xúyt xoa
Quay lại nhìn tôi nắng mắt nheo
Lêu! ngủ dậy trưa, mặt như mèo
Nắng vào tận giường lôi tay dậy
Ra cửa nhìn đi... trời trong veo
Ừ nhỉ, hôm nay trời sáng trong
Đôi bướm vòng lại vờn cành hồng
Hồng cười chúm chím : chào buổi sáng
Mây cuộn từng cụm như len bông
Mở toang cánh cửa mời nắng vào
Gió lùa theo nắng đến xôn xao
Hương sứ thẹn thùng len vào tóc
Nắng mơn man má đào thêm đào
Tùy Anh
Ánh sao và tia nắng! Đêm,
Em ngước nhìn
bầu trời
nhấp nhánh ánh sao
lòng cảm giác
êm đềm, dịu dịu...
Sớm,
thức giấc, em mở cửa
tia nắng tràn phòng
mơn trớn làn da
tinh khôi ngày
niềm yêu đời chan chứa...
Thơ ươm nắng,
lung linh sao
mại mềm cuộc sống
gieo hồn người
bao cảnh tình thật đẹp.
Cảm,
rụng vần
thay lời chào
...người quen mới đến!
:-)
TT - HH
<bài viết được chỉnh sửa lúc 14.05.2006 20:13:10 bởi Trầm Thi >
Như lời hứa bn ghé nhà sis Tùy Anh chơi nè...nưóc chưa sôi mà phải châm trà nên ko đựoc ngát thơm cho lắm


sis TA uống đỡ nha...chúc vui và ấm lòng với mảnh đất vừon thơ vntq nha sis.
Ừ nhỉ, hôm nay trời sáng trong
Đôi bướm vòng lại vờn cành hồng
Hồng cười chúm chím : chào buổi sáng
Mây cuộn từng cụm như len bông
Hành trình mây trắng
Sáng nay, ừ nhỉ, trời trong
Hồn ta hồn bạn chênh chong gánh sầu
Mỉm cừoi tiễn bước đi mau
Ta về một hứong....nói sao...hết tình
Bên này cũng ánh bình minh
Vầng dương nóng rát ngã mình hôn ta
Là là trong nắng ngàn hoa
Gục đầu ganh tị cùng ta đó mình...
Mây trắng vẫn bận hành trình
Mang trong hành lí bóng hình nhớ thưong
Mai này lẻ bóng đêm trường
Bạn ơi chớ vội quên đừong tìm nhau
Sáng nay nồng ấm biết bao
Những lời ân ái bay vào giấc mơ
Mai ta gặp ở phố chờ
Nhịp nhàng mây trắng hững hờ ...rong chơi...!
Cám ơn Băng Nguyệt và Trầm Thi
Đem nắng, gió, mây lẫn tiếng hì (hihi)
Khích lệ Tùy Anh cùng thơ thẩn
Buồn : mang xả bỏ, niềm vui : free
vài câu con cóc cám ơn BN, TT nha
<bài viết được chỉnh sửa lúc 15.05.2006 23:18:23 bởi Tùy Anh >
Chào Nhà Thơ Tùy Anh !
Đã biết từ lâu, chưa từng gặp
Gặp rồi lại vẫn chửa dịp quen
Nay vào Thư Quán Việt Nam
7 xin quen_biết Tùy Anh nơi này.
Mến chúc TA & bảo quyến vạn sự bình an
7_NN
<bài viết được chỉnh sửa lúc 16.05.2006 00:31:27 bởi Viet duong nhan >
Chào Nhà Thơ Việt Dương Nhân
Chưa gặp, quen nick cũng là duyên
Gây bởi nhân lành từ muôn niên
Việt Nam Thư Quán nay hạnh ngộ
Xin được chia sè chuyện hàn huyên
Tùy Anh cũng mến chúc 7 cùng gia quyến thân tâm thường an lạc
Không thèm yêu ở tuổi 15
Em nghĩ rằng em sẽ không yêu
Không hay thờ thẫn nghĩ ngợi nhiều
Không mơ không mộng khi chiều vắng
Để được sống mãi với tự kiêu
Em nhủ rằng em không thèm yêu
Không đi lang thang vào những chiều
Có lá me bay vương tà áo
Nhưng sao hồn bỗng thấy siêu siêu
Em phải nhất định không thèm yêu
Không thèm nghĩ đến ngươì ta nhiều
nhưng hình bóng ấy chờn vờn mãi
Dụ dỗ em rằng em hãy yêu
Không, không nhất định không thèm yêu
Nhưng không kịp nũa bởi một chiều
Có lá có hoa mây và gió
Dẫn dắt em vào con đường yêu
<bài viết được chỉnh sửa lúc 17.05.2006 04:58:56 bởi Tùy Anh >
Xin cánh cửa thiên đường tôi, hảy mở
Tôi vượt qua biết bao ải tiền kiếp
Chịu bao vòng sinh tử với thương đau
Nhưng hoặc sớm hoặc chậm nên vẫn khép
Cửa thiên đường được yêu ái bên nhau !
Tôi cứ nhớ những điều trong dĩ vãng
Nên thẫn thờ bên cánh cửa lặng im
Tôi ước ao một điều dường lãng đãng
Trong tương lai còn mờ mịt ... mãi tìm
Xin cánh cửa thiên đường tôi, hãy mở !
Cho ngày không là chiếc lá vàng bay
Đêm thôi đơn côi giọt sầu nức nở
Duyên ôm rộn ràng hoan lạc trong tay
<bài viết được chỉnh sửa lúc 17.05.2006 05:06:25 bởi Tùy Anh >
Chỉ là cổ tích
Lần đầu tiên nhặt cánh hoa màu máu
Hình trái tim tôi nào đã hiểu gì
Chỉ bâng khuâng thấy cay nhẹ trên mi
Rồi hoa bỗng vỡ làm đôi tan tác
Mẹ tôi mắng : những cánh hoa mệnh bạc
Nhặt làm gì để vương vấn mông lung
Còn nhỏ dại lo học chớ lung tung
Mai khôn lớn, nơi nào me sẽ định
Chưa kịp lớn tôi đã yêu áo lính
Nhưng chưa lần người hò hẹn với tôi
Tôi thành thị, người đồn trú xa xôi
Và đâu chẳng có thiên đường quen phố !
Có một lần người về thăm xóm nhỏ
Vẫy tôi sang đưa gói kẹo về chia
Tôi lặng im, hai má ướt đầm đìa
Người cười lớn : ô kìa! sao lại khóc
Càng nức nở khi người hỏi chuyện học
Biết nói gì khi liếc nhánh lan rừng
Người cất riêng với nét mặt vui mừng
Miệng huýt sáo... rồi đi thay quần áo
Đêm hôm đó lòng tôi buồn ảo não
Học một bài lịch sử mãi chẳng xong
Toán không gian loay hoay với khoảng không
Vì cố viết thư tình cho thông suốt
Sáng tinh mơ tôi đã chờ sốt ruột
Nắng lên cao, sắp muộn giờ học rồi
Đành làm gan bước vào hẳn nhà thôi
Vừa thức dậy, rất ơ thờ người hỏi :
" chuyện gì vậy? hôm qua sao không nói !
Hôm nay còn bày đặt viết trong thư
Cô bé này bây giờ sao bỗng hư
Chẳng ngoan như hồi anh chưa vào lính"
Tôi đỏ mặt tay chân cứ lính quýnh
" Chờ em đi mới được đọc nghe chưa ! "
Và hôm đó, suốt buổi học đến trưa
Tôi bị phạt mấy lần vì lơ đãng
Tan buổi học tôi đạp xe lạng quạng
Muốn đi nhanh cho sớm về đến nhà
Lòng ngượng ngập nhưng muốn biết người ta
Vẫn còn ở hay là đã hết [hép
Chạm mặt nhau ở ngay đầu ngõ hẹp
Người xoa đầu : ở nhà ngoan, anh đi
Học cho giỏi ... đẹp lắm.... đang xuân thì
Tôi đỏ mặt đứng lặng người sung sướng
Rồi tôi học, tôi sống trong mộng tưởng
Lòng ước mơ ngày được thoả mong chờ
Nhưng cuộc đời chung, riêng chẳng như mơ
Khi đất nước chuyển mình ngày lịch sử
Bao chàng trai xếp bút nghiên lữ thứ
Trót vụng về trong thế cuộc tỉnh say
Người của tôi chung số phận đắng cay
Đành cam chịu kiếp tù đày tăm tối
Theo mẹ người bao lần đi thăm hỏi
Tôi vẫn chờ ngày người được trả về
Nhưng ngày về người quyết định xa quê
Đêm tiễn biệt linh cảm rằng tôi mất !
Hoa tim vỡ... mẹ tôi nói đã thật
Nát tan rồi tôi, người mãi xa nhau
Bỉ cực qua, người hạnh phúc vui mau
Tôi ở lại cũng tay bồng, tay bế
Chuyện đã chìm ba mươi năm chẳng kể
Nhưng tình cờ tôi đọc những vần thơ
Kỷ niệm xưa chợt ùa vỡ bất ngờ
Người viết thơ ... tôi biết duy cái nick
Nhưng gợi tôi quay lại thời tinh nghịch
Tuổi học trò áo trắng mới mười lăm
Mà một lần người khen đẹp trăng rằm
Tôi giữ mãi câu người khen ngày ấy
Rồi cầu Mơ* nơi hẹn hò sống dậy
Suối Huyền Cơ* phảng phất khói bùa yêu
Ngược thời gian tôi quay lại buổi chiều
Đến điểm hẹn mà người chưa lần hẹn
Tôi ước được lần người đưa tôi đến
Đưa đi thăm khắp chốn trong buôn làng
Khoai lùi bếp, khói lan toả mênh mang
Đêm thức trắng gối tay nằm kể chuyện
Từ đọc thơ, tôi thường hằng cầu nguyện
Dù tim người chưa có bóng hình tôi
Nhưng trong mơ tôi vẫn dõi xa xôi
Tôi vần đợi gặp người nơi kiếp khác
* những địa danh Quy Nhơn
: Bài thơ đưa vào TV :
<bài viết được chỉnh sửa lúc 18.05.2006 08:12:26 bởi Viet duong nhan >
Tôi muốn biến nước mắt tôi thành biển
Tôi vẫn biết tình yêu là bạo chúa
Thường tung hoành ngang dọc khắp muôn nơi
Tôi vẫn biết quy luật của muôn đời
Yêu là chết ở trong lòng một tí
Thế mà tôi vần yêu không suy nghĩ
Vẫn rộn ràng những lúc anh về thăm
Vẫn ngập ngừng, bối rối, vẫn bâng khuâng
Vẫn rạo rực khi anh cho giờ hẹn
Tôi vẫn biết thuyền anh không bờ bến
Thích lênh đênh thích phiêu bạt đó đây
Tôi lo sợ sẽ chẳng có tháng ngày
Anh trở lại nơi hẹn hò thuở trước
Thế mà tôi ngày đêm vẫn ao ước
Vẫn vuốt ve kỷ niệm của tháng năm
Lúc dịu dàng ôm ấp trong lặng câm
Khi điên lọan đốt tan thành tro bụi
Tôi vẫn biết rồi tôi sẽ tiếc nuối
Lại âm thầm góp nhặt mảnh tro bay
Lại háo hức lại sắp xếp ngất ngây
Lại sống lại những ngày anh bên cạnh
Tôi đã biết đời tôi là bất hạnh
Chỉ cô đơn, chỉ bạc đãi, khổ đau
Anh cho tôi những phù phiếm qua mau
Tôi đã biết anh phỉnh lừa, dối trá
Thế mà tôi vẫn yêu và say lả
Vẫn chân thành, vẫn cuồng nhiệt cùng anh
Vẫn nâng niu một hình ảnh mong manh
Vẫn khóc được mỗi lần ai nhắc đến
Tôi muốn biến nước mắt tôi thành biển
Sóng dâng cao và gió hãy thét gào
Để thuyền anh chẳng có một nơi nào
Ngoài tôi nữa, nơi bình yên duy nhất
R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 18.05.2006 08:18:30 bởi Viet duong nhan >
Trăng phố thị
Trăng treo lơ lửng trên cành sứ
Hương sứ thẹn thùng theo gió bay
Cửa sổ sáng đèn như ẩn ngũ
Trăng còn thao thức ... người ngủ say
Tròn, khuyết đêm trăng nơi phố thị
Cũng mãi ngập ngừng ô cửa con
Chuông khánh đong đưa thêm thi vĩ
Điểm chút bâng khuâng đậm héo hon
Nửa trăng nghiêng soi vào bàn viết
Nửa khuyết vương sầu lên tóc mây
Người ta sáng tác thơ tình : tuyệt!
Nhưng chẳng bao giờ gởi nơi này
Tùy Anh
<bài viết được chỉnh sửa lúc 18.05.2006 23:34:12 bởi Tùy Anh >
Người ta sáng tác thơ tình : tuyệt!
Nhưng chẳng bao giờ gởi nơi này
Một thời như thế
Ta viết vu vơ chẳng đặng vần
Bon chen cùng với khách tha nhân
Em thích điều chi ta sẽ tặng
Tận đáy lòng ta chẳng ngại ngần
Trời tháng năm nhiều mưa lắm gió
Sen trơ cành đứng cứ ngác ngơ
Chẳng hiểu vì sao trăng ko tỏ
Tả tơi hết mấy cánh mười giờ
Trăng vườn phố thị trăng mờ nhạt
Hương lúa đồng quê cũng chẳng còn
Gửi em ánh mắt miền gió cát
Khắc trong tim mãi chút sắc son..
Cám ơn Băng Nguyệt cuội phu nhân
Thả mấy câu thơ ý ân cần
Trăng khuyết đêm buồn nơi phố thị
Lau nhẹ giùm ta mấy giọt ngân
Tháng năm oi nồng dù trời gió
Mưa nhiều, trăng chẳng nấp vào đây
Hoa trắng rụng đầy ô cưả nhỏ
Khẳng khiu trơ lại nhánh sứ gầy
Có người thao thức cùng trăng khuyết
Mở cửa mời trăng, tìm ý thơ
Vơ vẩn vài câu tình tứ tuyệt
Dẫu thơ viết kém rất dại khờ
Hôm nay gió lộng tóc bay
Anh còn nhớ những chiều vương
mây, giăng xám suốt con đường mình qua
Hai đứa cứ ưa la cà
Tay trong tay, mắt trong ta bao tình
Rồi những đêm trăng lung linh
Giữa hai hồ nước, chúng mình ngồi ăn
Có chăng duyên nợ, quả căn
Mà ta đắm đuối nguyện trăm năm - đời
Anh kể chuyện anh mồ côi
Má bỏ đi rồi còn hai chị em
Những đêm giá lạnh ngoài thềm
Anh nằm khao khát bước êm, má về
Má con, cách mấy sơn khê
Má đã không về, chị cũng bỏ anh
Chị đi khi tóc còn xanh
Chỉ một manh chiếu quấn quanh chỗ nằm
Chị nằm sóng vỗ quanh năm
Như lời ru mẹ hát thầm tai con
Rồi anh ôm mộng nước non
Quên đi những mối tình con trong đời
Gặp em, tình cuối anh rồi
Yêu em, anh quyết sẽ thôi ỡm ờ
Tim yêu tràn ngập ý thơ
Em nguyện tôn thờ thần tượng là anh
Ta hưa trao nhau mộng lành
Ước hẹn chung cuộc : quê anh, ta về
Tới chuyện anh chàng nhà quê
Hiền lành mà lắm người mê quá trời
Nhà quê dữ quá đi thôi
Ghen đứng ghen ngồi, hành hạ khổ em
Cãi nhau hờn dỗi cả đêm
Sáng ngày dịu lại yêu thêm chưa vừa
Giống như hết nắng trời mưa
Yêu nhiều ghen lắm chẳng chừa ... tóc, tăm ...
Vào yêu cái thưở xa xăm
Non mòn biển cạn, trăm năm hứa chờ
Nhưng ông nguyệt lão xe tơ
Xe phải mối hờ trầu chẳng thắm môi
Tội nghiệp em lắm, mình ơi
Hứa yêu em rồi đừng bỏ em đi
Đi đâu cho em cùng đi
Nâng khăn sửa túi em thì xin anh
Mộng lành đừng hóa mong manh
Kết cỏ ngậm vành nguyện chẳng dám sai
Đêm rồi thở vắn than dài
Biết bao ngăn cách, sao hoài vấn vương
Kiếp xưa thề hẹn luyến thương
Nên hồn lẫn xác đoạn trường kiếp nay ?
Hôm nay gió lộng tóc bay
Có nàng thiếu phụ cứ hay khóc thầm
Tháng năm oi nồng dù trời gió
Mưa nhiều, trăng chẳng nấp vào đây
Hoa trắng rụng đầy ô cưả nhỏ
Khẳng khiu trơ lại nhánh sứ gầy
Từng bông hoa sứ..
Từng bông hoa sứ rớt xuống thềm
Như giọt lệ châu của bóng đêm
Trăng khuyết vắt ngang bầu trời nhớ
Ấp iu hương ngát dấu vào tim
Tứ tuyệt vài dòng ta mời nhau
Đừng phân hơn kém mất vị nào
Cứ vui như Mẹ cho cái kẹo
Nụ cười rạng rỡ mắt như sao
Gió đâu về lại sao dữ tợn
Rít mãi gầm kêu như trúng tên
Những lời than vãn nhiều đau đớn
Van xin chẳng thấu được ơn trên
Biết mai còn sót ko hoa sứ
Những cánh hoa mềm trắng trinh nguyên
Ta vẫn giữ nguyên lời tình tự
Trong ánh mắt nhung lóng lánh tuyền...
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
Kiểu: