Một thời như thế
Thay đổi trang: < 12 | Trang 2 của 2 trang, bài viết từ 16 đến 26 trên tổng số 26 bài trong đề mục
Tùy Anh 20.05.2006 04:14:16 (permalink)
0

Tôi mường tượng ngày người ra biển
Chân bước đi mà ngoảnh lại đầu
Trăng sao trốn chẳng thèm đi tiễn
Chỉ mình tôi lặng với niềm đau
Con thuyền đen sậm trong trời tối
Cứ nhỏ dần... ta đã xa nhau
Sóng rì rào... lòng tôi bão nổi
Đổ ập về ngàn vạn nỗi sầu
Linh hồn tôi: hành trang duy nhất
Gửi theo người ấm lạnh về sau

Quê hương người tôi chưa lần đến
Nhưng đọc thơ biết suối Huyền Cơ
Tàu thời gian mong ngược về bến
cầu Mơ hẹn, để được đợi chờ
Vẫn áo trắng tinh khôi thơ dại
Qua phố biển hồi hộp ngẩn ngơ
Chờ đợi mãi người không quay lại
Tôi lạc đường... lẩn quẩn cơn mơ
Chiều lồng lộng cỏ may theo gió
Hoa cỏ may bám áo bất ngờ
Tim tôi ngỏ chiều vô tình đó
Gió cười nhạo... thật quá dại khờ

Chạnh lòng nhớ lại thời áo trắng
Trong lớp luyện thi cuối cấp rồi
Lá thư bất chợt tươi màu nắng
Để ngỏ vu vơ ngăn bàn thôi
Năm lần bảy lượt len lén đọc
Như bí mật gửi riêng mình tôi
Tôi thắp mong manh ngọn nho nhỏ
Cũng bằng thư ngỏ thả nhẹ trôi
.... Người vẫn vô tình như mười lăm
Hay tuổi mưa bay... dỗi phải không?
Mà nhủ thầm: Cô Long, Dương Quá
Mặc ngăn bàn thư ngập mênh mông

Tôi sốt ruột nhìn ra hướng biển
Làn khói xanh rất nhẹ vươn lên
Lan tỏa rộng dần đang di chuyển
Vương vấn tim tôi khẽ thân quen
Phải chăng bùa yêu tôi đã vướng
Thơ đọc một lần chẳng thể quên
Lời tôi viết là theo vô thức
Từ kiếp nào canh cánh một bên
Lòng tôi khao khát mong hội ngộ
Bước bên nhau đường cũ quen tên
Thời gian mật ngọt tôi vẫn nhớ
Dù bao lâu vẫn đợi duyên bền
<bài viết được chỉnh sửa lúc 20.05.2006 04:16:44 bởi Tùy Anh >
#16
    Tùy Anh 23.05.2006 03:09:03 (permalink)
    0



    Ngồi buồn tựa mái tây hiên
    Nhìn mây vần vũ lòng phiền nhớ con

    Bốn năm xa vắng mỏi mòn
    Bốn năm thương nhớ héo hon hao gầy

    Con tôi nhỏ dại thơ ngây
    Ai xui nên cảnh thế này …
    Trời ơi!
    Ai làm cách trở đôi nơi
    Để con tôi phải xa rời quê hương
    Cho mẹ đứt khúc đoạn trường
    Đếm từng ngày nhớ sầu thương nát lòng
    Từng đêm thắt ruột chờ mong
    Đông đi, xuân đến, mẹ trông con về
    Rồi hè qua mẹ ủ ê
    Lại một năm nữa tái tê với buồn

    Chiều nay chớp đến từ nguồn
    Mang mưa về gõ nhịp tuôn mái nhà
    Từng cơn gió lạnh kéo qua
    Cây trơ , lá trụi …
    Thế là vào thu
    Bắt đầu năm học …
    Dường như
    Là năm năm … cách … kể từ con đi

    Ngày đi, mẹ lệ tràn mi
    Còn con tíu tít , biết gì buồn đâu
    Mẹ bịn rịn mãi vì sầu
    Con thì nhấp nhổm : sao lâu thế này !
    Bố ơi ! chừng nào mới bay ?
    Mẹ đừng hôn nữa …
    Giằng tay đi vào

    Nhìn con chân sáo xôn xao
    Mẹ cố nuốt đắng đang trào xé tim
    Bố cầm tay mẹ …
    lặng im...
    Tần ngần chẳng nói … mắt chìm vào nhau
    Anh con lặng lẽ cúi đầu :
    Thôi về đi mẹ !
    ... nắng mầu đã phai
    Anh dìu mẹ bước ra ngoài
    Con đi theo bố …
    Chia hai gia đình

    Đèn đường đã thắp lung linh
    Nhập nhoè …
    Mẹ ngã bóng …
    Hình cây khô

    Hết rồi những tối bi bô
    Bắt mẹ ôm, để nhỏ to đủ điều
    Con ngoan học giỏi mẹ yêu
    Bây giờ đã có bố chiều, bố cưng

    Còn đâu bữa chẳng đặng đừng
    Mẹ tan sở trễ , con rưng mắt chờ
    Nhói lòng nhìn con bơ vơ
    Ngồi dưới gốc phượng ngẩn ngơ cuối ngày
    Thấy mẹ lại ríu rít ngay
    Bắt đền …
    Mẹ phải dắt tay mua quà
    Rồi hai mẹ con la cà
    Hết siêu thị nọ , đến nhà sách kia

    Bây giờ mình mẹ sớm khuya
    Đi chẳng ai ngóng,
    Về,
    Kìa !
    Ai mong ?
    Bây giờ bóng chiếc buồn trông
    Còn đâu khanh khách dòn trong con cười

    Giờ thoáng thấy bé gái - tươi
    Tim mẹ chợt nhói buốt người lao đao
    Nhớ con, ôi nhớ làm sao !
    Bây giờ đếm ngược ngày vào tiết xuân
    Mong ngày giáp năm đến gần
    Bố đừng thất hẹn đến lần thứ năm

    Hôm nay mười sáu trăng rằm
    Trăng đêm trong vắt lạnh căm nơi này
    Mẹ Ngồi tựa mái hiên tây
    Tuy chẳng có rượu mà ngây say rồi

    Ôi chỉ năm tháng nữa thôi
    Cục cưng bé bỏng của tôi sẽ về ...

    Tùy Anh


    <bài viết được chỉnh sửa lúc 25.05.2006 01:10:56 bởi Tùy Anh >
    #17
      Tùy Anh 25.05.2006 01:09:54 (permalink)
      0

      Này Nguyệt Lão đang giăng sợi tơ tình
      Không đan nốt đường tơ dùm tôi với
      Đầu mối tơ vừa khêu tôi còn đợi
      Đã hững hờ bỏ lại mỗi sườn tơ

      Đêm từng đêm khắc khoải với mong chờ
      Tôi ngồi đếm mùa đông ... dài cầu lụy
      Nghe băng giá uy vũ hơi phù thủy
      Tăng không gian đẩy khoảng cách xa hơn

      Phân tán thời gian xóa hết keo sơn
      Làm đồng lõa quên mặc nhiên dấu tích
      Của một thời ấp yêu, anh phấn khích
      Những chiều vàng hai đứa tay trong tay

      Lặn lội chân mây tìm nối đường mây
      Mong yêu ái lại mặn nồng từng bữa
      Nhưng trằn trọc vẫn quay riêng một nửa
      Co ro nghe thời khắc lạnh lùng trôi

      Rất lặng thầm, thánh thót giọt đắng môi
      Kề gang tấc sao nghìn trùng xa cách
      Đâu tình yêu như lụa thời trinh bạch?
      Nay mong manh đường tơ nguyệt chờ giăng

      Phải chi tôi biết trước những giáng, thăng
      Là cung bậc tất nhiên trong tình ái
      Tôi đã giữ chặt lòng đừng để phải
      Vương tơ rồi van mãi nối đường tơ

      Tùy Anh
      #18
        Tùy Anh 26.05.2006 11:52:27 (permalink)
        0


        cơn mưa ập đến chiếu hôm qua
        cho em ướt sũng áo dính da
        ngượng ngập em nhìn anh lúng túng
        bỗng nhẹ như mây thơ vỡ òa

        áo trắng ngày xưa anh lỡ thương
        một thuở ngẩn ngơ buổi tan trường
        rụt rè anh đã theo từng bước
        khuất nẻo rồi đuôi mắt còn vương

        ai bảo ngu ngơ cho xước vai
        em chẳng nhổ đâu kệ nhánh gai
        để màu máu đỏ tươi áo trắng
        xúyt xoa anh sẽ nhớ em hoài

        mưa lại thành dòng buổi sáng nay
        những hạt nước duyên vỡ đầy tay
        ừ, em no tròn ngày giông bão
        còn anh già khú tuổi mưa bay

        Tùy Anh
        #19
          Tùy Anh 23.07.2006 02:22:54 (permalink)
          0

          Lần theo nhánh sông, tưởng ra biển cả
          Hóa tấm thân tàn, mắc cạn lạch con
          Quyết giữ trung trinh một đời ròng rã
          Soi lại lòng mình sóng khắc khoải hơn

          Lạch biến hóa giả thiên thần bước nhẹ
          Ta dại khờ, ngộ nhận chuyện trăm năm
          Vào mộng mị nghe lời tình ru khẽ
          Để linh hồn trăn trở chốn xa xăm

          Ta nhớ biển từ phía bờ trầm mặc
          Biển thẫn thờ dâng sóng gọi lao xao
          Mà ta lỡ trói hồn nơi lưu lạc
          Nên ta buồn, biển đâu hiểu vì sao!

          Lúc biển ngắm ánh dương lên rực rỡ
          Là hồn ta chết lặng trong tối dần
          Khi biển giận dâng cuồng phong bão tố
          Là thuyền ta lại thêm bận trầm luân

          Rồi biển dỗi nghêu ngao cao giọng hát
          Bỏ mặc ta với đen bạc của đời
          Con lạch cạn nở nụ cười hoan lạc
          Biển và ta cứ mãi thế... xa thôi

          Giờ có biết nhánh sông nào ra biển
          Nhưng riêng tư đành dấu biển nỗi buồn
          Biển của ta ! chỉ tầm tay, không đến!
          Quẩn quanh hoài, lạc mất dấu keo sơn

          July 21/06
          Tùy Anh
          #20
            Tùy Anh 10.08.2006 07:51:09 (permalink)
            0
            Nắng hạ còn vương nơi bậu cửa
            Sắt se gió đã gọi thu về
            Chiếc lá chuyển mình vàng sang úa
            Như nhuộm buồn vào tôi tái tê

            Hình như mùa đang giao nhau vội
            Vạn vật còn say nắng ngập ngừng
            Đại dương hay sóng lòng vang dội
            Mà ngăn tròng, lệ cứ rưng rưng

            Hơi nghẹn ngào đã sang thổn thức
            Khiến tâm như đá lạnh ngàn năm
            Chẳng cần thắp nến soi buồn bực
            Huyền hoặc đêm, đã có trăng rằm

            Rồi khi tan những điều dâu bể
            Xót lại tro than cõi miên trường
            Có chít khăn tang tuôn đẫm lệ
            Cũng muộn màng khi nói yêu thương

            Còn một chút sao không vô hạn?
            Thấp thoáng bóng ai quẩn quanh đời
            Xin cạn ly đầy_đầy ly cạn
            Mùa đang giao, buồn xóay hồn tôi
            <bài viết được chỉnh sửa lúc 11.08.2006 00:20:36 bởi Tùy Anh >
            #21
              Tùy Anh 11.08.2006 00:22:31 (permalink)
              0
              Tình thơ

              Em nhớ, em mong, đếm từng ngày
              Dệt vần thơ đượm gió, trăng, mây
              Ủ men cho nồng tình nhung nhớ
              Rồi gửi tặng anh ngày hôm nay

              Em dệt, em xây những mộng lành
              Mong tình ta đẹp tựa như tranh
              Ước duyên thiên lý, rồi tương ngộ
              Nhưng tình có đượm phải tùy anh

              Tình trong, nhưng bẽn lẽn ban đầu
              Mặt ngoài vờ chẳng biết gì đâu
              Nhưng lòng son sắt không dời đổi
              Kết nghĩa tình thâm đã khắc sâu

              Hôm nay gặp lại thấy rộn ràng
              Tim nóng bừng lên chợt hát vang
              Lấy ý Lời thơ thành bài nhạc
              Đủ dệt tình ta viết nên trang

              Xin hãy cùng em đến cuối trời
              Túi thơ bầu rượu ta rong chơi
              Tất cả rồi đây là vô nghĩa
              Chỉ tình thơ nhạc sống trọn đời

              Tùy Anh

              #22
                BĂNG NGUYỆT 11.08.2006 19:10:01 (permalink)
                0
                Ghé thăm Tùy Anh nha....chúc cuối tuần nhiều niềm vui.


                Em dệt, em xây những mộng lành
                Mong tình ta đẹp tựa như tranh
                Ước duyên thiên lý, rồi tương ngộ
                Nhưng tình có đượm phải tùy anh


                Tình giờ chắc đã xưa!!!

                Trộn hồn mình đặc quánh
                Thành một chuỗi khô khan
                Đêm qua ánh trăng vàng
                Mưa giấu vào mây xám

                Hồn vô ưu vừa trám
                Lại sứt mẻ rạn ngay
                Hồng trần là cõi tạm
                Lánh đi cho hết say

                Làm chi cho hết ngày
                Ngăn được đêm đừng đến?
                Em ví như ngọn nến
                Cháy sao giữa gió giông?

                Cạn khô một cánh đồng
                Mưa hoài thì sẽ lụt
                Nếu chỉ là một chút
                Thì đừng đến tìm nhau

                Ngày xưa ta đã trao
                Bây giờ còn gì nữa?!
                Tim mang màu vôi rửa
                Tình giờ chắc....cũng xưa!!!
                <bài viết được chỉnh sửa lúc 07.11.2008 01:56:19 bởi BĂNG NGUYỆT >
                #23
                  Tùy Anh 21.02.2007 00:37:12 (permalink)
                  0
                    ngỡ trăm năm
                    tóc se duyên
                    hóa điên đảo
                    buộc luỵ phiền vào nhau
                    mướt xanh-nợ
                    bạc trắng-sầu
                    chất đầy ký ức
                    hằn sâu nợ nần
                    quyết hơn thua
                    chẳng nhượng nhân
                    chẻ tóc làm tám-thói trần gian điêu
                    giăng cho Nợ-Nghiệp
                    thặng nhiều 
                    trăm năm trói buộc vạn điều đắng cay
                    cái tóc là cái tội
                    này !


                    tuyanh

                  #24
                    Tùy Anh 05.11.2008 05:03:48 (permalink)
                    0
                    trời se se lạnh lại tủi lòng
                    ba lăm năm đợi đã bằng không
                    bây giờ mỗi sớm nghe chim hót
                    lại nhớ ngày buồn một buổi đông

                    có nhiều hoa tuyết cứ lặng thinh
                    lạnh lùng rơi xoá trắng ân tình
                    Xô bước chân xiêu ra khỏi cửa
                    Với ngàn mảnh vỡ sự yên bình

                    sợi nắng lấp loá xuyên tàng cây
                    gơn sóng long lanh trong mắt cay
                    ẩn trong những lá rừng phong ấy
                    là mảnh vụn xưa ... những tháng ngày

                    đo ngày dài ... rồi đong suốt đêm
                    nhớ thương hoài niệm một cái tên
                    ngỡ tình có nhạt thì còn nghĩa
                    đâu biết vô tâm quyết phải quên

                    tóc đã bạc nhiều, chẳng còn tơ
                    vườn tình từ phế, mặc hoang sơ
                    sao chân còn đếm hoài bước lẻ
                    trong nỗi cô đơn mãi đợi chờ

                     
                     
                    tuyanh
                    <bài viết được chỉnh sửa lúc 05.11.2008 05:08:03 bởi Tùy Anh >
                    #25
                      Tùy Anh 23.01.2010 08:44:08 (permalink)
                      0
                      anh còn nhớ
                      cái thưỏ mới quen nhau
                      cũng chỉ nửa buổi chiều
                      vàng hanh nắng
                      góc quán cà phê hoàn toàn yên lặng
                      lòng phải lòng vờ quay mặt
                      mà yêu ...

                      rồi trong tay
                      mình có cả buổi chiều
                      sao không nói?
                      tách cà phê đã nguội
                      khói thuốc thơm quyện một đời em tối
                      tóc trĩu bờ, buông quang gánh
                      anh đi ...

                      chiều hôm nay
                      mắt cay quá, ướt mi
                      xôn xao nắng mà lòng tê tái lạnh
                      nửa tách cà phê
                      tình : chừng nửa gánh
                      biết làm gì, đành nghiền ngẫm
                      nỗi đau ...


                      tuyanh
                      #26
                        Thay đổi trang: < 12 | Trang 2 của 2 trang, bài viết từ 16 đến 26 trên tổng số 26 bài trong đề mục
                        Chuyển nhanh đến:

                        Thống kê hiện tại

                        Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
                        Kiểu:
                        2000-2025 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9