GÓC XƯỚNG HỌA THƠ ĐƯỜNG
Thơ mời họa
SỐNG KHỎE
Ngót bẩy mươi xuân bạc tóc rồi
Vẫn trà, thơ, rượu thích đầy vơi
Ngày chăm việc Hội* vần dăm chữ
Tối nịnh phu nhân nợ thuế đời
Khi còn đương chức… tâm thanh thản
Lúc đã về hưu… sống thảnh thơi
Điều hoà vui thú thơ, trà, rượu
Sống khỏe ngoài trăm chứ chẳng chơi.
* Việc Hội Thơ ca, Đồng hương...
<bài viết được chỉnh sửa lúc 26.06.2006 19:46:31 bởi HOA HUYỀN >
Bài xướng của
Nhà thơ Lê Sỹ Lương
TÁM MƯƠI XUÂN
Tròn tám mươi xuân chẳng thấy già
Vẫn còn thưởng nguyệt, vẫn xem hoa
Ngâm thơ Đồ Chiểu hồn đau nhói
Đọc sách Chu Thần mắt sáng ra
Hai cuộc trường chinh đi giữ nước
Một thời khói lửa tóc sương pha
Giặc tan gác kiếm về quê mẹ
Tròn tám mươi xuân chẳng thấy già.
Bài họa của Đào Ngọc Hòa
BÁT THẬP XUÂN
Mải miết du xuân… chẳng thấy già
Ai ngờ bát thập tái đào hoa
Bước chân thoăn thoắt nom còn khỏe
Giọng nói trong veo ngó trẻ ra
Cả tuổi thanh xuân nơi chiến trận
Trọn đời binh nghiệp chốn xông pha
Hồi xuân thanh thản vui bè bạn
Mải miết du xuân đánh mất già.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 26.06.2006 19:51:23 bởi HOA HUYỀN >
MỪNG TUỔI 70
Xuân phong đắc ý, lộc dương tơ
Nạp phước, nghênh tường mãn tứ thơ
Thất thập an khang đà mạnh thể
Bách niên hạnh phúc đáo lai chờ.
HH.
THÚ VUI TAO NHÃ
Thú vui tao nhã lắm người… mơ
Xướng - họa đôi câu dấu thẫn thờ
Ý, tứ nên thơ lòng rạo rực
Câu, vần đắc ý khó thờ ơ
Tâm hồn đa cảm hay đờ đẫn
Tính đã đa tình dễ ngẩn ngơ
Thích thú xoay vần chơi… chữ nghĩa
Đời hưu… thi vị với nàng thơ
HH.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 26.06.2006 19:52:31 bởi HOA HUYỀN >
CHỚ ĐỪNG KIÊU
Khuyên ai tỉnh trí chớ đừng kiêu.
Vỗ ngực rằng ta... biết mọi điều.
Khiêm tốn bao nhiêu ai bảo đủ?
Tự kiêu một chút đã là nhiều.
Kiêu xa đúng chỗ người đời quý.
Giản dị tùy nơi mới đáng yêu.
Chớ quá kiêu căng mình số một.
Nhầm to... vỡ mộng chết vì kiêu.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 27.06.2006 12:09:04 bởi HOA HUYỀN >
Trích đoạn: HOA HUYỀN
Bài xướng của
Nhà thơ Lê Sỹ Lương
TÁM MƯƠI XUÂN
Tròn tám mươi xuân chẳng thấy già
Vẫn còn thưởng nguyệt, vẫn xem hoa
Ngâm thơ Đồ Chiểu hồn đau nhói
Đọc sách Chu Thần mắt sáng ra
Hai cuộc trường chinh đi giữ nước
Một thời khói lửa tóc sương pha
Giặc tan gác kiếm về quê mẹ
Tròn tám mươi xuân chẳng thấy già.
Bài họa của Đào Ngọc Hòa
BÁT THẬP XUÂN
Mải miết du xuân… chẳng thấy già
Ai ngờ bát thập tái đào hoa
Bước chân thoăn thoắt nom còn khỏe
Giọng nói trong veo ngó trẻ ra
Cả tuổi thanh xuân nơi chiến trận
Trọn đời binh nghiệp chốn xông pha
Hồi xuân thanh thản vui bè bạn
Mải miết du xuân đánh mất già.
Đương Xuân
Diễn giải ra răng cũng chửa già
Miễn còn đủ lợi nếm trăng hoa
Ả đào nhịp phách còn chang chác
Cao hổ ninh nhừ dưng trẻ ra
Đất khách hận thù dân tộc trả
Quê nhà phong nguyệt hệt Đông Pha
Thế gian tứ khoái còn vương vấn
Thì hẳn đương xuân trẻ chửa già
DK
Cản ơn bạn Diệp Khai đã ghé thăm HH
THANH THẢN
Thanh thản ung dung sống thảnh thơi
Góp công góp sức hiến dâng đời
Hành chăm mẫu mực trong từng việc
Nói ít làm hay khắp mọi nơi
(đang làm dở chưa xong)
<bài viết được chỉnh sửa lúc 27.06.2006 12:27:26 bởi HOA HUYỀN >
MỪNG XUÂN MỚI
Qúy Mùi hớn hở báo mừng công.
“Dê” đã tròn năm dốc sức lòng.
Giữ vững niềm tin... dân với Đảng.
Tăng cường tín nhiệm... chính quyền thông.
Trên nơi Phố thị giàu, no, ấm.
Dưới chỗ ”Nhà”quê cũng lắm tầng.
Đón tết “Tề thiên –Thân –Khỉ ” mới
Phồn vinh cuộc sống thắm tươi hồng.
BIẾT ƠN
Cháu biết ơn bà đã qúy thương
Bầy cho cháu cách viết thơ đường
Bà khuyên Nhất –Ngũ –Tam vô luận
Cháu nhớ Hai– Tư– Sáu tỏ tường
Mẫu trắc – bằng cần nên nhớ kỹ
Khuôn câu – chữ đối chỉnh tương đương
Ngôn từ ý, tứ câu chau chuốt
Một kiếp ơn bà đã mến thương
Kính tặng bà Ngọc Cầm
<bài viết được chỉnh sửa lúc 29.06.2006 12:29:01 bởi HOA HUYỀN >
Xướng: QUÊ HƯƠNG TÔI.
Nổi tiếng Hưng Yên đất nhãn lồng.
Vùng quê bát ngát lúa sai bông.
Đầm sen nở trắng… hoa thơm ngát.
Bán nguyệt hồ soi… bóng áo hồng.
Táo chín sai cành, ong vạn tổ.
Ngô non nặng bắp, cá đầy sông.
Xa quê trĩu nặng lòng nhung nhớ.
Chốn ấy trong lòng mãi ngóng trông.
Tự họa đảo vận:
QUÊ HƯƠNG TÔI.
Quê hương nhớ quá ngóng chờ trông.
Một dịp về thăm lại bãi sông.
Mía ngọt chen chân trong ruộng cạn.
Khoai thơm lúc nhúc bãi Sông Hồng.
Thăm chùa Phố Hiến đông người viếng.
Viếng cảnh làng quê lắm trái bông.
Mãn nguyện trong lòng khi gặp lại.
Cô em ánh mắt… hạt nhãn lồng.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 29.06.2006 12:36:28 bởi HOA HUYỀN >
TỰ HÀO
Tham gia “Hội cựu” xả thân mình.
Mới thấy vai trò Cựu chiến binh.
Trọng trách còn cao trong xã hội.
Vai trò nặng gánh trước dân tình.
Nhân dân tín nhiệm trao câu “tín”
Tổ quốc tin yêu gửi chữ “tin”
Đảng trọn lòng tin anh Bộ đội.
Vì dân tiếp tục hiến thân mình.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 29.06.2006 13:02:36 bởi HOA HUYỀN >
GIÀ VẪN CỨ YÊU THƠ.
Già rồi nổi hứng “ghẹo” nàng thơ.
Đột ngột yêu thơ tự bấy giờ.
Thích thú reo vang đùa… chữ nghĩa.
Mừng vui phởn chí rỡn… lời thơ.
Tìm ra ý, tứ đầu thờ thẫn.
Ghép được câu, từ óc ngẩn ngơ.
Tóc bạc nghèo thôi nhưng vẫn muốn.
Trăm năm với tới được nàng thơ.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 29.06.2006 13:46:26 bởi HOA HUYỀN >
Xướng:
XUÂN
Nhà thơ Ngọc Cầm
Cổ truyền nghi thức của dân ta
Đón tết vui chung khắp mọi nhà
Khấn nguyện trời thương sông núi thuận
Cầu xin phật độ gió mưa hòa
Cây xanh ngạo ngễ phô nhiều trái
Nụ thắm khoe tươi kíp trổ hoa
Đẹp nhất lầu thơ, trà, mứt, kẹo
Đuề huề nghênh tiếp bạn gần xa
Họa:
TIỄN TẾT
Đào Ngọc Hòa
Đổi mới thành nếp ở quê ta
Tiễn tết mồng ba ở các nhà
Thắp nén nhang thờ cầu hòa thuận
Thay hoa cúng tổ mong an hòa
Trên sân bọn trẻ vui hò hát
Trước cửa người già cụng chén hoa
Xướng, họa, ngâm thơ, ca vọng cổ
Mừng vui đàn hát giọng vang xa
<bài viết được chỉnh sửa lúc 29.06.2006 13:45:50 bởi HOA HUYỀN >
Xướng:
TẾT CỦA LÀNG THƠ
Nhà thơ Ngọc Cầm
Làng thơ tổ chức sẽ ăn to
Cả trại trâu bò định gói giò
Ba vạn chim cu đều nướng chả
Chín nghìn gà thiến, chỉ đem ...kho
Bánh chưng các chợ giao liên tục
Mứt, kẹo cơ quan chở đến cho
Rượu bổ, mồi ngon xơi bí tỷ
Kềnh càng lối xóm cũng nghe... khò
Họa:
TẾT CỦA NHÀ VĂN
Đào Ngọc Hòa
Nhà văn mở tiệc quyết khao to
Cá sấu ngàn con bắt giã giò
Lùa bắt đàn bò đem rán chả
Gọi mua ngàn tấn cá về... kho
Vàng thoi để biếu ai nghèo túng
Bạc nén lì xì biếu, tặng, cho
Xỉn rượu no mồi say ngật ngưỡng
Bò lê cố lết đến giường... khò
<bài viết được chỉnh sửa lúc 29.06.2006 13:45:04 bởi HOA HUYỀN >
Xướng:
ĂN CHƠI
Đào Ngọc Hòa
Nếu muốn thì chơi kiểu “kén tiên”
Chơi nhiều có lẽ sẽ đâm nghiền
Nhiều tiền cứ “véo” cho kỳ thích
Ít “vé” đừng mơ sẽ có “tiên”
Học cách ăn chơi thì phải biết
Rèn tay kỹ xảo hái ra tiền
Bằng không hãy xéo đừng mơ mộng
Cái chốn không ưa kẻ ít tiền
Tự họa:
DẠI THÌ CHẾT
Làm sang cũng học kiểu chơi “tiên”
Thỉnh thỏang lang thang mắt nhắm nghiền
Đến chốn ăn chơi… chơi thỏa thích
Vào trong thưởng ngọam mấy “Nàng tiên”
Trai tơ trẻ dại ngây thơ lắm
Gái đĩ nhiều chiêu móc túi tiền
Tốt nhất nên rời xa chốn ấy
Sida vướng phải… chẳng còn tiền
<bài viết được chỉnh sửa lúc 29.06.2006 13:41:20 bởi HOA HUYỀN >
Xướng:
CÒN KHỎE CHÁN
Ngọc Hoà
Lứơt thoáng qua gương biết chửa già
Cười thầm tự tán thưởng mình ta
Nhìn đầu thấy rõ còn đen tóc
Ngó má còn tươi thắm đỏ da
Độ khỏe xem ra thua bọn trẻ
Thừa dai ít kẻ được bằng ta
Năm nay bốn bảy còn xung chán
Chán vạn còn lâu mới đến già
Tự Họa:
TÝ TUỔI ĐÃ GIÀ
Tý tuổi mà trông đã như già
Ngẩn ngơ tự hỏi phải chăng ta?
Nhìn đầu bạc hết từ chân tóc
Ngó má nhăn nheo cháy sạm da
Nhậu nhẹt bê tha trà, gái, rượu
Chơi bời quá đáng hại ngay ta
Đang còn trẻ tuổi nên non nớt
Trác táng làm sao chẳng chóng già
<bài viết được chỉnh sửa lúc 29.06.2006 13:40:25 bởi HOA HUYỀN >
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
Kiểu: