GÓC XƯỚNG HỌA THƠ ĐƯỜNG
MỪNG SINH NHẬT
Tặng cháu Thùy Dương
Mừng vui chúc tuổi cháu Thùy Dương
Rực rỡ như hoa… tỏa ngát hương
Học giỏi noi gương theo chí mẹ
Rèn hay nối gót bậc quân vương
Duyên xinh tuổi mới… tròn mười sáu
Dáng đẹp ai ai cũng qúy thương
Phấn đấu đa tài hơn Mẹ Aùnh
Thùy Dương… hữu xạ tự nhiên hương.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 29.06.2006 12:53:40 bởi HOA HUYỀN >
ĐỪNG BỎ ANH
Cho anh được nói một đôi lời
Vắng nhớ, gần thương lắm em ơi!
Bữa trước hờn ghen không bỏ được
Thì nay dẫu giận cũng đừng rời
Còn thương “Chú ngốc” xin đừng giận
Chớ gét “ Anh đần” chẳng thèm chơi
Trọn kiếp đời này anh nguyện ước
Cho em tất cả đấy em ơi !
TÔI YÊU THƠ
Ngơ ngơ, ngác ngác hệt nai tơ
Chợt thấy “Nàng Thơ” cứ ngẩn ngơ
Tuyệt thế giai nhân ai sánh nổi
Kinh hồn lộng lẫy cứ như mơ
Cười duyên kết bạn cầu thân thiết
Liếc xéo đưa tình ghẹo ý “thơ”
Lẩm bẩm cầu mong “Thơ” để ý
Nên duyên… hạnh ngộ hết ngẩn ngơ.
GIẬN MÀ THƯƠNG
Muốn nói cùng em chỉ một lời
Xa nhau, nhớ lắm hỡi người ơi !
Thương Hoa có lỗi… còn kinh hãi
Giận Nguyệt chưa tha… cứ rã rời
Hãy nhớ ngàn giây… tràn hạnh phúc
Đừng quên những phút… ngập yêu đời
Hờn ghen một chút thôi em nhé
Chớ để Hoa tàn, Nguyệt tả tơi.
THĂM CHÚ ỐM
Biết chú còn đau… cháu đến thăm
Tuy rằng thấy chú vẫn còn nằm
Nhưng mừng biết bệnh không còn nặng
Phấn chấn trong lòng con, cháu… thăm
Bệnh tật… thường tình khi lớn tuổi
Oám đau… chuyện nhỏ suốt quanh năm
Con mong chú cứ yên lòng dưỡng
Trách nhiệm dâu, con, cháu… phải chăm.
GẶP GỠ BẠN NHÃ
Hôn nay gặp NHÃ ở Sàigòn
Thấy bạn còn duyên… dáng vẫn “ngon”
Lúng liếng HÙNG, HÒA đôi mắt sáng
Đong đưa mắt NHÃ sắc tươi giòn
Ta- Mình nhớ lại thời thơ ấu
Tớ – Bạn ân tình lúc trẻ con
Bạn hữu xa nhau nay gặp lại
HÙNG, HÒA chúc NHÃ mãi hên… son.
THỜI GIAN KHÔNG ĐỢI
Thời gian chẳng đợi cứ trôi qua
Quy luật rồi ai cũng phải già
Trẻ tuổi xiêng ngoan… Trời thưởng hậu
Cao niên biếng nhác… Phật không tha
Đức tài chăm rũa… nhanh bừng sáng
Trí nhẫn năng rèn… sớm tỏa xa Bậc đại vĩ nhân không đến lượt
Nhưng cần khẳng định được tên ta. Hoahuyen
<bài viết được chỉnh sửa lúc 13.05.2008 21:02:33 bởi HOA HUYỀN >
Xướng:
DUYÊN THƠ
Hồng ánh làm thơ thế mà duyên
Lời thơ, ý, tứ khá diệu huyền
Câu từ hiểm hóc trêu… người tỉnh
Chữ nghĩa sâu xa giỡn … kẻ điên
Đã gét… thơ như dao nhọn sắc
Còn yêu… thơ mịn giọng oanh uyên
Đào Hoa hãnh diện chơi cùng bạn
Hợp tính, say tình thích tự nhiện
Tự hoạ:
HOA THƠ
Hoa Thơ mộng ước được se duyên
Chỉ sợ Hoa Thơ qúa hão huyền
Món nợ văn chương cần trí tỉnh
Món vay thơ phú tránh đầu điên
Cả đời phấn đấu mong thơ mến
Suốt kiếp chờ trông gặp được… tiên
Rộng mở tình yêu thương thắm thiết
Tâm hồn quyện chặt với thiên nhiên.
CỰU CHIẾN BINH
Năm xưa chiến trận đã gian nan
Được nghỉ về hưu tưởng sẽ nhàn
Quận, hội yêu cầu ông chẳng nghỉ
Phường, đoàn triệu tập chú lo toan
Tham gia vạn việc không hề nản
Đóng góp ngàn công chẳng thở than
Cựu lính ngày xưa – nay vẫn thế
Vì dân cống hiến đến hơi tàn..
VỀ HƯU
Nhìn gương tướng, tá đã về hưu
Cuộc sống thường ngày chẳng hắt hiu
Sớm tối hăng say công việc Hội
Chiều chiều hứng thú cạn “ly lưu”
Khuyên răn lớp trẻ cùng con cháu
Dạy bảo Mầm non gắng học hành
Tiếng tốt tên ông vang khắp phố
Lừng danh lối sống đẹp… phong lưu.
Xướng :
ĐẾN ĐÂY THÌ NGẮM Ở ĐÂY
Của Bà Ngọc Cầm
Mỹ Thuận khơi tình … ngắm đó đây
Đã leo nhún bạo… đến chùng dây
Tâm hồn thỏai mái đùa theo nước
Ý tứ chờn vờn định đón mây
Lội bộ hồi lâu giò muốn rụng
Cứ đi mải miết cẳng đờ phây
Cây cầu Uùc – Việt nhiều công sức
Mỹ Thuận khơi tình ngắm đó đây
Họa bài 1:
CÂY CẦU HỮU NGHỊ
Của Hoahuyen
Quá khéo khen ai dựng ở đây
Cây cầu lơ lửng bắc bằng dây
Đùa phong vắt vẻo trêu sông nước
Riễu nắng lưng chừng cợt gió mây
Đối tác song phương ngon đáo để
Đồng tâm nhị phía khoẻ phây phây
Bang giao Việt Úc tình thân thiết
Nối kết nên cầu Mỹ Thuận đây.
Họa bài 2:
CẦU TÌNH VIỆT - ÚC
Đào Ngọc Hòa
Cây cầu Mỹ Thuận bắc ngang đây
Tuyệt phẩm treo tòan những sợi dây
Đáng nể gieo mình trên sóng nước
Bàng hòang vắt vẻo quấn ngang mây
Cây cầu thứ nhất thành công lớn
Cái tiếp hai, ba chắc khỏe phây
Việt – Uùc anh em tình thắn thiết
Thân tình hữu nghị chính là đây.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 26.06.2008 11:00:21 bởi HOA HUYỀN >
HỌC PHẢI HÀNH
Lý thuyết đi đôi với thực hành.
Hai chiều phối hợp phải song hành.
“Hành” chăm sớm có tay nghề khá.
“Lý” giỏi càng nhanh chóng trưởng thành.
Khổ luyện… tương lai tên tuổi sáng
Rèn chăm… hậu phát nổi tài danh
Làm người có chí thì nhanh giỏi
Đất nước khi nào cũng… rước anh
QUY LUẬT NHÂN QỦA
Thân xác là ai cũng đến ngày
Tan vào cát bụi, biến theo mây
Còn chăng trái, nụ, hoa, hồn phách
Quyện với hương trầm phảng phất bay
Tích đức ngàn đời Tên tuổi khắc
Tu nhân vạn kiếp Họ còn đây
Nhân nào, quả nấy thành quy luật
Hữu xạ... nhiên hương tỏa ngát bay.
CHẲNG LẼ... VẬY SAO???
Chẳng lẽ “thằng cha” đã bị khùng
Lời ăn, tiếng nói quá lung tung.
Chăn dê... thả bậy trăm miền... quậy
Phải nhốt nhà thương mới hết khùng?
Cảnh cáo nhẹ nhàng tên ngạo mạn.
Phê bình thẳng cánh kẻ điên khùng.
Khoanh tay chịu trận xin thua chị.
Chị xét tha cho tội… nhớ nhung.
MỪNG CON
ĐẬU ĐẠI HỌC
Tin vui báo đậu thật tưng bừng.
Bố mẹ mừng vui nước mắt rưng.
Tứ đợt thi tài tam báo đậu.
Ba lần lựa một... chọn trường ưng.
Cổng trường Đại học đang chào đón.
Mác hiệu sinh viên sắp đến mừng.
Hãnh diện vì con cha mẹ ước.
Hương Giang học giỏi mẹ, cha cưng.
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.
Kiểu: