Có nhớ Ái Khanh
Ái Khanh xin kính chào các cô chú và anh chị em trong diễn đàn vnthuquan!
Ái Khanh đã quen với thư quán từ lâu, hôm nay quyết định tậu cho mình một căn nhà nho nhỏ để gửi những bài thơ con cóc của mình vào, và để chờ "Trẫm" quay về...
Mong mọi người ủng hộ!
Thân ái!
Ái Khanh
Có nhớ Ái Khanh Chắc tại đêm qua để điều hoà số thấp
Lạnh quá, nên Ái Khanh không ngủ được
Nhớ “Trẫm” quá chừng…
Không biết là “Trẫm” nhớ Ái Khanh không?
Ái Khanh
<bài viết được chỉnh sửa lúc 21.06.2006 14:42:38 bởi Ái Khanh >
Gối giấc
Nhớ quá đi thôi! Người ạ
Nhớ đêm gối giấc mộng mơ
Người ngâm vần thơ
Em hôn lên vầng trán
Khi thịt da đụng chạm…
Khi môi kề môi…
Nhớ quá đi thôi, người ơi…
Khi mộng mơ xưa đà gối giấc…
Ái Khanh
“Thưong lắm.”
Người gửi cho em lời thương
Mà cũng không trọn vẹn
Vần “ương” thiếu nét
Nên thương chẳng đầy?
Người gửi cho em lời thương
Kèm theo một dấu chấm
Lạnh lùng…
Phải là em nhớ quá, nghĩ lung tung…
Hay khi ấy người vội vàng nên quên mất
Nhớ người quay quắt…
Người biết không?!
Ừ thì, chắc tại nhớ nhung…
Nên trái tim tự dưng trở thành đa nghi thế
Chữ "Thương" viết ra thì dễ
Có được mới khó cơ…
Ừ, cũng chỉ là một lý do để em viết mấy dòng thơ
Chứ nào phải là em nghĩ thế
Ừ thì, em vẫn biết…
Chữ "Thương" viết ra thì dễ
Có được mới khó cơ…
Ái Khanh
Chơi vơi
Có những lúc như thế này
Ta
Một mình
Ta
Say…
Khi ngoài kia ngày lên đầy nắng…
Nhớ lắm
Người ơi!
Có những lúc như thế này
Ta
Như đang rơi…
Rơi xuống thẳm sâu nỗi nhớ
Chơi vơi…
Vẫn chỉ một mình…
Không gian lặng thinh
Nỗi nhớ thét gào ầm ĩ…
Người ơi!
Anh là ai vậy nhỉ
Tại sao dắt ta đi
Rồi lại bỏ ta bơ vơ một mình giữa mênh mang nỗi nhớ…
Mình không duyên nợ
Sao ta vẫn muốn chờ anh…
Người ơi! Còn nhớ Ái Khanh…?
Ái Khanh
[sm=welcome.gif] Chào bạn Ái Khanh đến vườn thơ VNTQ
Cài tên Ái Khanh nghe hơi quen quen, khg phải có nhận lầm người khg?
Chúc Ái Khanh lúc nào cũng vui, và vần thơ vẫn tuông dài theo từng bước chân người ngọc nhé
Thân tình
Xin chào chị Ct.Ly!
Rất vui vì thấy chị welcome Ái Khanh. Vậy là chị là người bạn đầu tiên tới với Ái Khanh đấy!
Ái Khanh là mỹ từ người xưa dùng để chỉ người phụ nữ mình yêu, thế nên chị Ct.Ly nghe "hơi quen quen" là phải thôi...sau này hi vọng sẽ trở thành thành viên thân thiết của vnthuquan
.
Thân mến!
Ái Khanh
Chào Ái Khanh ! Lâu quá không về thư quán nên không biết đại gia đình có thêm nhiều anh em quá. Bắt tay cái làm quen nha. Không biết ai được hân hạnh làm "Trẫm" của Ái Khanh thế ?
Không nguôi Nhớ nhiều lắm tháng ngày dài cách trở
Dù xa rồi nhưng vẫn nhớ về ai
Mong ngày mai sẽ có lúc anh về
Sẽ gặp lại em yêu người xưa cũ
Vẫn nhớ chứ nhớ nhiều là đằng khác
Tương tư hòai một bóng dáng thướt tha
Làm sao quên ôi hình dáng ngọc ngà
Là hoàng hậu của lòng anh mãi mãi
Sẽ cố gắng quay về trong sương sớm
Nhanh bước dù gối mỏi với thời gian
Hờn dỗi kia hy vọng sẽ không còn
Chỉ đọng lại yêu thương trao nhau mãi
Hứa em nhé ! Đợi anh em yêu nhé
Đừng âu sầu đừng rơi lệ nha em
Bước phiêu du anh nay đã quay về
Mong sẽ được bên em người yêu dấu
Xin chào “Thiên long cuồng thánh”!
Ái Khanh rất vui được đón mừng người đàn ông đầu tiên của vnthuquan tới “bắt tay” làm quen…dẫu không phải là “Trẫm”…vì “Trẫm” của Ái Khanh không chắc đã trở về…nhưng thôi…cứ mơ thử nhỉ!
Cảm ơn James ghé chơi!
Thân ái!
Ái Khanh
Em hứa!
Em biết là đâu đó
Anh vẫn nhớ về em
Chỉ có điều…
Chắc vì anh không muốn em quên…
Nên anh cứ muốn làm đau em thế…
Em biết ở đâu đó – ngay lúc này đây – có thể
Anh đang nghĩ về em…
Ừ, để xem…
Bao giờ anh chịu thua nỗi nhớ!!!
Em vẫn sẽ ở đây
Đợi chờ anh…
Ngay cả khi anh không quay về nữa
Em hứa!
Ừ thì
Anh cứ đi đi…
Bao giờ anh mỏi mệt
Nhớ lại quay về
Em hứa sẽ đợi anh…
Ái Khanh
<bài viết được chỉnh sửa lúc 22.06.2006 18:15:46 bởi Ái Khanh >
.
...
Ừ, để xem…
Bao giờ anh chịu thua nỗi nhớ!!!
Em vẫn sẽ ở đây
Đợi chờ anh…
Ngay cả khi anh không quay về nữa
Em hứa!
Ừ thì
Anh cứ đi đi…
Bao giờ anh mỏi mệt
Nhớ lại quay về
Em hứa sẽ đợi anh…
Ái Khanh
Chàng ơi phụ thiếp mà chi
Thiếp như cơm nguội đỡ khi đói lòng *
Câu ca xưa đã mỏi mòn
Ngờ đâu thấp thoáng như còn đâu đây
Hoàng Quý ơi , láng giềng này **
Sao ôm đàn khóc cho lay tình người
Nguyên Thoại
( * ) Ca dao
( ** ) Ca khúc " Cô láng giềng " của Hoàng Quý
HB xin chào Aí Khanh,
Mấy hôm nay mạng khó vào quá nên HB không thường xuyên có mặt trong diễn đàn được để chào bạn thơ mới.
HB Có vài dòng góp vui với Ái Khanh đây
Thay lời Trẫm Anh vẫn nhớ về em - người yêu bé nhỏ.
Nhưng trong anh còn nặng chí tang bồng...
Làm thân trai ngoài tình cảm còn núi sông.
Anh phải sống sao cho tròn chí cả.
Anh biết một lần bước đi là đã...
Xa cách nghìn đời người em nhỏ của anh
Nhưng em ơi,
Quên anh đi mà xây đắp mộng lành
Kẻo ngày tháng héo tàn đời xuân sắc. HB
Chúc Ái Khanh vui cùng các bạn thơ nghen...
HB
Chào NguyenThoai!
Cảm ơn NguyenThoai đã gợi nhắc tới một ca khúc rất trữ tình – làm xao động cả hồn Ái Khanh…
… “Năm xưa khi tôi bước chân ra đi.
Đôi ta cùng đứng bên hàng tường Vi.
Em nói rằng em sẽ chờ đợi tôi.
Đừng nói đến phân ly.
….
Cô láng giềng ơi!
Nay mối duyên thơ đành đã lỡ rồi.
Chân bước xa xa dần miền quê.
Ai biết cho bao giờ tôi về...”
Cô Láng giềng – Hoàng Quý
Ai biết cho bao giờ anh về…
“Trẫm” nhỉ!
Đường xa?
Nào phải là vì thế!
“Đừng ngại gì đơn lẻ
Em sẽ cảm thấy trưởng thành hơn…”
Ồ vâng!
Em đâu sợ cô đơn
Quanh em có bao giờ thiếu bạn
Em cũng không buồn chán
Khi cứ phải đợi anh đâu…
Em tìm thấy hương vị ngọt ngào
Khi em nhớ về anh
Khi được chờ anh, “Trẫm” ạ!
Vì khi em chờ anh
Nghĩa là anh vẫn còn ở một nơi nào đó
Vẫn còn trên trái đất
Cùng em…
Thử nghĩ mà xem
Có điều gì tuyệt vời hơn thế nữa…
Ái Khanh
Cảm ơn chị Huyền Băng góp vui cùng Ái Khanh! Ái Khanh cũng xin góp vui mấy câu thơ cùng chị nhé!
Thân mến
Ái Khanh
Thời gian
Thời gian…
Ừ nhỉ!
Thời gian…
Là phương thuốc giúp cho chàng quên em…
Một mai
Người sẽ lãng quên…
Như chưa biết mặt
Biết tên một người…
Thời gian
Ừ nhỉ!
Cứ trôi…
Héo tàn xuân sắc
Một thời
Dở dang…
Biết đâu
Gió đẩy mây ngàn
Một mai hay cũng
Là nàng
Quên anh…
Thời gian
Vùn vụt
Trôi nhanh…
Ái Khanh
Tất nhiên JC không thể là Trẫm của Ái Khanh được rồi. Nhưng làm bạn , làm anh em trong đại gia đình của chúng ta là ok rồi. hihihihihihi
Anh vẫn nhớ Anh vẫn nhớ ngày xưa anh vẫn nhớ
Những tháng ngày anh được ở bên em
Thuở êm đềm ngày đó đâu còn nữa
Anh đi vì tất cả của tương lai
Anh không thể bỏ mặc ngày mai đó
Không thể ngoảnh mặt ước muốn mai sau
Em yêu ơi hiểu cho anh tháng ngày
Dù xa cách vẫn nhớ em nhiều lắm
Anh vẫn nhớ em ơi anh vẫn nhớ
Nước mắt nào em rớt buổi chia tay
Anh hẹn em anh hẹn ngày mai
Khi tất cả không còn gì ngăn cách
Dấu yếu đuối trong tận cùng tâm khảm
Anh bước đi vì tất cả những gì
Của tương lai của mộng đẹp ngày mai
Chờ anh nhé anh sẽ về anh hứa
Cảm ơn James Carlot nhiều!
Ái Khanh
Châu về hợp Phố “Anh không thể nói yêu em…
Không có nghĩa là anh không còn thương em hay không còn quan tâm em nữa…”
Em chỉ cần thế thôi
Cũng đủ!
Nghĩa là Anh vẫn nhớ
Nên em nào có trách anh đâu…
Chỉ cần mình nhớ đến nhau
Để cuộc sống này có thêm màu sắc
Cứ cho là vậy đi…
Nên dù không nói yêu em – có thể anh sẽ nói yêu người con gái khác…
Em cũng chẳng trách anh…
Chỉ cần anh có trong tim em
Như một giấc mơ lành
Chỉ cần em nhớ tới anh thôi…
Cũng đủ!
Sẽ có ngày Châu về hợp Phố…
Khi anh còn nhớ tới em…
Ái Khanh
Vô thanh
Ta gửi lời thương cho anh
Lời thương rơi vào khoảng trống
Rơi xuống vực sâu
Không đáy
Thế nên không nghe vọng lại
Dẫu chỉ khẽ khàng
Một tiếng rơi thôi…
Ta gửi lại cho anh chiều hò hẹn trên đồi
Đồi Thông!
Ừ, ta nhớ lắm…
Nụ hôn với vòng tay anh tan lắng
Trong tim ta này…
Anh còn nhớ hay quên?…
Ta gửi lại cho anh nỗi nhớ đến vô biên
Ừ, sao ta nhớ cả những lời vu vơ anh nói
Nhớ cả những điều chưa bao giờ tới
Hoặc chẳng bao giờ....
Sao ta nhớ thế..
Người ơi!
Ừ thôi!
Cứ tưởng tượng bây giờ khe khẽ một tiếng rơi
Từ cái im lặng anh trao cho ta ngày hôm nay…
Anh nhỉ!
Dường như ta nghe thấy tiếng anh thở dài khe khẽ…
Ta nghe thấy có nỗi buồn đang cuộn ở nơi anh…
Có phải vậy không
Nếu nhớ nhung về vây chụp ở xung quanh
Ta sẽ thấy vọng từ vô thanh một chút gì khe khẽ?
Ái Khanh
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
Kiểu: