những vần thất ngôn
Chiều Áng chiều rực đỏ mây hồng gọi
Đôi nhạn lượn trao giữa quạnh mông
Thấp thoáng bóng cò trên sóng lúa
Vu vơ gió réo gọi hàng thông
Sáo diều dìu dặt khua thanh váng
Lạc lõng thuyền neo giữa bến sông
Thảng thốt giật mình chiều đến sớm
Để lòng bối rối nỗi đợi trông.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 09.09.2006 10:23:47 bởi xuanhong >
Cô đơn Lênh đênh đơn chiếc một thuyền trôi
Đếm chút bâng khuâng dạ rối bời
Nhạn lạc xé chiều heo hút đợi
Chim Bằng lẻ cánh chẳng thành đôi
Đơn côi gối chiếc nhiều nhung nhớ
Mong ngóng chờ hoài vẫn thế thôi
Đêm đến quạnh hưu sao chẳng tới
Để buồn man mác hận chia phôi.
Buồn Nguyệt mờ gió gọi rắc mưa sa
Réo rắt lòng ai chút ánh tà
Em đến rồi đi trong mộng mị
Giật mình tỉnh giấc mộ mình ta
Lẳng lơ chi lắm tình yêu hỡi!
Nỡ để buồn cho chút lệ nhòa
Tình đã chia phôi thành mấy mảnh
Để em - ta mãi... mãi chia xa.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 25.09.2006 21:58:11 bởi Huyền Băng >
Câu cá Lăn tăn mặt nước mồi buông thả
Ngư lão bâng khuâng giải mối sầu
Nghe tiếng đớp mồi thêm não nuột
Nhìn tăm bóng cá lặn nơi sâu
Se se chiều lạnh thu vừa chớm
Lác đác vàng rơi lá bắc câu
Mặt nước liên hồi phao nhấp nháy
Giật mình , giựt cá đớp mồi câu,
<bài viết được chỉnh sửa lúc 25.09.2006 22:03:18 bởi Huyền Băng >
Đêm nhớ Tối về nhập nhoạng bóng hình ai
Vun vút giơi bay muỗi đớp hoài
Dế gọi ri... ri... như nhắc nhở
Trăng mờ khuất bóng gió mây lay
Bóng đêm thăm thẳm sao mà nhớ
Hai đứa ngày nào vẫn tỉnh say
Thức suốt canh thâu tình chẳng dứt
Ngọt ngào giây phút chốn bồng lai.
Lạc bước Gió lạnh se se lá vật vờ
Thương người lạc bước chốn bơ vơ
Quê hương nhắc nhớ nhiều nhung nhớ
Xa sứ đâu còn trọn ước mơ
Thơ phú dâng trào lên mỗi độ
Xuân về mọi nẻo nhớ nhung chờ
Thập niên đã quá ba lần lẻ
Gọi chút hương xuân nảy tứ thơ.
Đường Thu Đường thu lác đác lá rơi rơi
Ánh nắng tia xiên tận cuối trời
Sưởi ấm chút chiều như vẫy gọi
Vội vàng heo hắt áng mây trôi
Buông mành liễu rủ khua xoàn xoạt
Ngả bóng lộc vừng nẩy lộc tươi
Chầm chậm bên nhau ta bước tới
Hoàng hôn rải thảm đón mùa vui.
Lạc bầy Có ai đi đếm ánh trăng thâu
Kiếm chút bâng quơ gọi chút sầu
thi hữu mình ơi bao luyến tiếc
Bạn xưa ơi hỡi chớ buồn lâu
Thời gian rửa hết đi mọi thứ
Chỉ thấy mưa ngâu vẫn bắc cầu
Nguyệt mãi là Trăng mờ tỏ lặn
Lạc bầy én lượn chốn đâu đâu.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 08.11.2006 15:52:48 bởi xuanhong >
Dạ hương Chênh chếch trăng tà soi mặt đất
Lay lay gió phả chút hương ai
Ngào ngạt trời đêm nên gọi thế
Là hoa con gái có đâu sai
Trắng muốt xinh xinh thân bé nhỏ
Dáng duyên e ấp bóng mảnh mai
Tỉnh giấc chờ người quân tử đến
Hương em dạ nhớ những anh tài.
Nhài Lẳng lơ ai lại ví như Nhài
Sao nỡ bạc tình thế hỡi ai
Em ngát trời khuya thì mặc ngát
Cớ sao kiếm cớ nói oan sai
Chè Tân Cương ướp sao chẳng tính
Ai rắc hương thầm mỗi sớm mai
Đâu chỉ la đà ong với bướm
Hương thơm em muốn tặng trai tài.
Phận Bằng Lăng Gió lay tỉnh giấc phận bằng lăng
Nhoẻn miệng cười duyên với chị Hằng
Lả lướt khoe sương mầu tím biếc
Thỏa nguyền nỗi đợi của người mong
Hương đâu ngào ngạt nhưng mà thắm
Tím đẹp trời khuya dưới ánh rằm
Vẫn thủy chung chờ người ấy lại
Để hồng đôi má khách chơi trăng.
Ngọc Lan Thân em trắng bạc phận hoa Lan
Sớm sớm hương đem gửi gió ngàn
Giọt nắng ban đầu chim ríu rít
Khoe thơm ngào ngạt dáng hình sang
Thẹn e thiếu nữ thương cài tóc
Ngây ngất trai làng ngỡ tưởng... đang....
Tìm đến tóc thề hôn mấy nụ
Giật mình tỉnh giấc nhớ nàng Lan.
Vườn hồng Vườn hồng dù có lắm gai
Nhưng mà cũng lắm thiên thai đón chào
Hương đâu êm dụi nhường nào
Mà sao lả lướt trăng sao cũng cười
Lạc vào muôn sắc mầu tươi
Phải chăng Hồng đấy có nơi chốn rồi
Để cho ong lả bướm lơi
Trao thân gủi phận đậu rồi lại bay.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 03.02.2009 09:59:40 bởi cô bé chăn vịt >
Sang sông Lạc chân xuống chuyến đò ngang
Hỏi thăm cô gái có sang đò cùng
Bên sông kia lắm tình chung
Cỏ hoa tươi biếc đón mừng chờ ai
Duyên thầm ao ước bóng mai
Trăng trinh hương sắc bông nhài đợi duyên
Dòng tình ve vuốt mạn thuyền
Chị Hằng lả lướt ánh huyền rõi trông
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
Kiểu: