Thương quá Đồ Sơn Ầm ì sóng đổ từng con nước
Chót vót đình non ngả bóng chiều
Nhè nhẹ sóng trào mằn mặn biển
Chênh vênh hàng quán gió liêu xiêu
Bãi Hai- Bãi Một mờ sương sớm
No gió buồm căng ráng nắng điều
Lác đác mưa rơi trời rắc lộc
Thương Đồ, Sơn nhớ buổi tình êm
Sáng mờ Hòn Dấu đén soi tuyến
Lác đác sương bay rải ướt thềm
Khoang xanh ấm áp tình rơi vãi
Lấp lánh đỏ xanh lúc buổi đêm
Dinh thự nhỏ to khơi niềm cũ
Sáng rực đỉnh cao gọi "đốt tiền"
Sáng sáng thuyền về khoe mùa biển
Yêu sơn Đồ gọi khách duyên tiên
Cho tôi gởi chút tình xa Về nơi sóng gió Núi nhà Đồ quê