Cánh Buồm Thao Thức
BIỂN VÀ EM
Anh lớn lên trên sóng
Nên say hoài biển xanh
Biển đưa ngàn chiếc võng
Ru bồng bềnh hồn anh.
Em chỉ là giọt nhỏ
Giữa dòng đời, lặng trôi
Mà trước em, anh ngỡ
Trước muôn trùng biển khơi.
1985.
TRÊN BÃI BIỂN ĐÊM RẰM
Giữa đêm rằm hai đứa rủ nhau đi
Trăng rất sáng, bãi biển dài lộng gió
Biển mát rượi, ta nóng cồn nỗi nhớ
Bạn đi cùng, sao chẳng phải là em?
Nằm bên nhau nơi bãi biển êm đềm
Chân kề sóng, đầu gối bờ cát trắng
Hiểu lòng nhau cả hai cùng thầm lặng
Mắt dõi sao trời tìm kiếm bóng thân quen
Ôi đẹp thần tiên bãi biển nhuốm trăng lên
Mà man mác nỗi lòng ta không bến
Em xa rồi, còn mình ta với biển
Với muôn trùng sóng nhớ gối lưng nhau…
Hai đứa cứ nằm…lặmg im…rất lâu
(Bạn không nhắc, có lẽ nằm chờ sáng)
Thôi chào nhé sóng xanh cùng cát trắng
Dấu chân này xin hẹn những lần sau…
1977.
XÔN XAO
Nhớ em vượt ngàn dặm đất
Gặp em chìm đắm bến sâu
Ngụp biển quê chiều xanh ngắt
Xôn xao sóng bạc trên đầu...
2002
VỀ THĂM QUÊ BIỂN
Về thăm quê biển chiều hè
Mực tôm níu giữ, men bia gọi mời
Bạn bầu réo gọi ới ời
Thân này ví xẻ làm mười...vẫn nguyên
Kẻ xưa cũ, người mới quen
Gặp nhau tay cứng tay mềm trao nhau...
Hoàng hôn đã ngủ giấc sâu
Ngòai kia trên sóng đầy sao thuyền chài
Hàn huyên, lách cách cốc chai
Không hay biển gọi ban mai tới gần...
2002.
r
CHIỀU BẾN SÔNG
Chiều bến sông anh ngồi bên em
Lắng nghe trong lòng con nước lên
Đôi bờ vai trượt nghiêng câu hát
“Biển một bên và em một bên”(*)
Chiều Sài Gòn anh ngồi bên em
Trăng vàng sóng sánh mặt sông êm
Kề má nhau cùng nghêu ngao hát:
Sông một bên và em một bên
Chiều bến sông chúng mình bên nhau
Quên cả thời gian trôi thật mau
Lục bình lặng lẽ lên rồi xuống
Trăng cũng dần nghiêng phía dốc cầu.
Chiều Sài Gòn chợt mưa chợt nắng
Anh bên em vẫn luôn nồng ấm
Em bên anh như sóng vỗ không ngừng
Như dòng sông cứ chảy mãi không dừng...
(*) Thơ Trần Đăng Khoa
NHẮN TÌM
Thu đã tới gần, sông trôi đâu?
Giang tay anh đợi lâu thật lâu
Cá không lưu dấu dù tăm nhỏ
Vàng úa chờ mong trong mắt nâu...
<bài viết được chỉnh sửa lúc 11.04.2007 22:10:19 bởi Nguyên Hùng >
THƠ VIẾT CHO NGƯỜI ĐI BIỂN
Hà nội mùa này tím bằng lăng,
Hoa rơi mãi, trải dài theo nỗi nhớ,
Chiều bằng lặng có em gái nhỏ
Mong một người lữ khách đường xa
Biết rằng anh về với biển bao la
Chẳng viết cho em những vần thơ da diết
Vẫn chờ hoài cánh hải âu giữa mây trời xanh biếc
Vẫn ước rằng, anh trên biển làm thơ...
Hà nội chiều nay, ai đó ngóng chờ
Những bước chân của con còng trên cát
Biển dịu êm bởi nghe sóng hát
Phút giây này em nhớ biển mênh mông…
Chiều Thiên Cầm anh có nhớ ai không?
Chúc mừng Nguyên Hùng tham gia Thư quán, sáng nay TQ vừa viết một bài về biển mang vào góp sóng cùng Nguyên Anh!
[sm=rose.gif]
ANH CHẲNG THỂ QUÊN
Tặng T.G.
Anh chẳng thể quên đâu
Chiều bến sông sóng vỗ
Bồi hồi từng hơi thở
Em nguyện thề thương anh.
Em như làn sóng xanh
Anh như con thuyền cũ
Sóng mơn man, vần vũ
Thuyền chòng chành bão giông.
Thế mà giờ nói “không”
Sóng đã thành “xa ngái”?
Thuyền nay không còn lái
Biết trôi dạt phương nào?
Từng ngày ngóng đợi nhau
Thuyền muốn mờ con mắt
Sóng không thôi rào rạt
Sông thu vàng mênh mang.
2002.
Chào weocom Nguyên Hùng đến vui với vườn thơ vntq nha, chúc vui và vui.
Giữa đêm rằm hai đứa rủ nhau đi
Trăng rất sáng, bãi biển dài lộng gió
Biển mát rượi, ta nóng cồn nỗi nhớ
Bạn đi cùng nhưng chẳng thể là em…
Ngàn phương lá rũ
Vâng anh ạ, sao lại người bên cạnh
Chẳng là anh của yêu dấu mong chờ
Hai chúng ta cách hai bến và bờ
Nhớ mong mãi đêm tàn trơ cánh gió
Bước lãng du mong rằng anh nhớ có
Có một người bỏ ngõ những yêu thương
Chờ người ta để đi hết con đường
Trăng tàn lạnh giữa ngàn phương lá rũ
Trích đoạn: BĂNG NGUYỆT
Chào weocom Nguyên Hùng đến vui với vườn thơ vntq nha, chúc vui và vui.
Ngàn phương lá rũ
Vâng anh ạ, sao lại người bên cạnh
Chẳng là anh của yêu dấu mong chờ
Hai chúng ta cách hai bến và bờ
Nhớ mong mãi đêm tàn trơ cánh gió
Bước lãng du mong rằng anh nhớ có
Có một người bỏ ngõ những yêu thương
Chờ người ta để đi hết con đường
Trăng tàn lạnh giữa ngàn phương lá rũ
Chào Băng Nguyệt
Xin giới thiệu với bạn và các bạn thơ, anh Nguyên Hùng là một nhà thơ có nhiều tác phẩm thơ sáng tác và thơ dịch từ tiếng Nga trên báo " Tài Hoa Trẻ" đó bạn!
Mình nghĩ rằng sự có mặt của anh Nguyên Hùng sẽ làm cho Thư Quán của chúng ta thêm vui với nhiều bài viết chất lượng!
Trích đoạn: Trăng Quê
Chào Băng Nguyệt
Xin giới thiệu với bạn và các bạn thơ, anh Nguyên Hùng là một nhà thơ có nhiều tác phẩm thơ sáng tác và thơ dịch từ tiếng Nga trên báo " Tài Hoa Trẻ" đó bạn!
Mình nghĩ rằng sự có mặt của anh Nguyên Hùng sẽ làm cho Thư Quán của chúng ta thêm vui với nhiều bài viết chất lượng!
Ấy chết, TQ quảng cáo gì mà giống mấy bà bán thuốc diệt chuột thế

. Thơ thẩn của mình chỉ là sản phẩm của một kẻ chỉ quen với vôi vữa và sắt thép thôi mà, chứ đâu dám nhận là "tác phẩm" như TQ đã nói kia chứ?
Sau đây xin giới thiệu bài thơ đã rất cũ:
MỘT GIẤC MƠ
Nào em yêu, hãy xích lại gần đây
Anh thương quá, anh muốn hôn ngàn cái
Yên nào em, để cho anh mãi mãi
Ôm giữa lòng ấm trọn giấc yêu thương.
Em đi đâu về mà mái tóc đẫm sương?
Mà môi mím, và mắt nhìn lạnh giá?
Phải chăng em, giận anh em giận quá
Nên mặc lòng anh đợi, bỏ em đi?
Xích lại gần em, hãy gần nữa, nữa nhe
Cho anh vuốt mái đầu khô lại nhé?
Cho anh gỡ đôi môi buồn mở khẽ
Chớ ngại ngùng, anh cắn nhẹ mà em...
Nép nữa vào, em. Và cứ thế lặng yên
Mà trút lạnh vào ngực anh nóng bỏng
Rồi khi thấy hồn em dần lặng sóng
Hãy ngước nhìn anh nhé, thật hiền nhe...
Cái nhìn em thường không thích vuốt ve
Nhưng hiền dịu những gì anh ấp ủ
Anh mơ thấy giữa lòng anh, em ngủ
Với nhịp đập đều đều thanh thản giấc mơ yêu... 1978
Phục tài thơ của bác Nghiêu
Hàng ngày sản xuất đều đều…trăm câu
Vừa nghe đừng trách chuyến tàu
Đã nhìn thấy bác u sầu đêm nay
Tạ từ trước biển, mắt cay
Lệ rơi thơ ướt, trách ai, nhớ thầm
Gần xa tiếng sáo mục đồng
Tình yêu phát tán mênh mông khoảng trời…
MỪNG ĐÓN BẠN THI HỮƯ
Rỗi, buồn nhặt chữ ghép chơi
Gần xa gom lại mấy lời cho thơ
Vốn văn chương cứ ngu ngơ
Tìm trong cát bụi kẻ khờ là ta
Thiếu tình, không rượu không hoa
Có chăng chỉ thấy xót xa đất trời
Cảm ơn HÙNG đã đến chơi
Đọc thơ Nghiêu lại có lời động viên
Ơn thơ gặp được bạn hiền
Kim bằng thi hữu nối miền quê xa
Bạn ơi luôn đến cùng ta
Tửu bần thơ hoạ ấy là đời vui. ĐVN
KHÔNG ĐỀ
Mùa Xuân về, chim lao xao làm tổ
Nơi cây em vẫn vắng lặng thu vàng
Thèm một tiếng kêu, thèm một bàn chân nhỏ
Chim chê gì mà không chịu ghé sang?
Xuân chưa kịp dừng nhưng hè đã tới
Cây chưa kịp đâm chồi, lá đã héo khô
Tàu chuyển bánh nhưng người chưa vội
Vì tưởng còn có chuyến sau nên vẫn lặng lẽ chờ. 2002. Nguyên Hùng (Theo quy định thì phải thêm dòng này nữa thì phải

)
Trích đoạn: BĂNG NGUYỆT
Chào weocom Nguyên Hùng đến vui với vườn thơ vntq nha, chúc vui và vui.
Ngàn phương lá rũ
Vâng anh ạ, sao lại người bên cạnh
Chẳng là anh của yêu dấu mong chờ
Hai chúng ta cách hai bến và bờ
Nhớ mong mãi đêm tàn trơ cánh gió
Bước lãng du mong rằng anh nhớ có
Có một người bỏ ngõ những yêu thương
Chờ người ta để đi hết con đường
Trăng tàn lạnh giữa ngàn phương lá rũ
Chào BN,
Xin cám ơn BN đã hưởng ứng NH bằng mấy câu thơ rất...tiền chiến. "Ngàn phương lá rũ" là một hình ảnh rất gợi cảm.
Để đáp lại, trước mắt NH xin post dưới đây một bài thơ ngắn về Đà Lạt:
TRỞ LẠI ĐÀ LẠT
Cùng các đôi uyên ương
CHÂU - HOA, CƯƠNG - BƯỚC, THỦY - HIỀN
Mười tám năm mới về thăm lại
Vẫn thấy bâng khuâng như đến lần đầu
BƯỚC chân anh bồn chồn leo phố núi
HOA thì nhiều mà em ở nơi đâu ?
Sơn THỦY vẫn hữu tình, suối chảy thông reo
Dáng CƯƠNG trực, nét dịu HIỀN hòa quyện
Anh không tiếc chưa đi khắp năm CHÂU bốn biển
Chỉ tiếc lần này chẳng có em theo. 1996 N.H.
TRỞ LẠI ĐÀ LẠT
Cùng các đôi uyên ương
CHÂU - HOA, CƯƠNG - BƯỚC, THỦY - HIỀN
N xin được chia sẻ nỗi buồn cô đơn nghe!
VẮNG EM
Người ta như đũa có đôi
Sao em lỡ để riêng tôi độc hành
Xuân tàn khi tóc còn xanh
Vắng em Đà Lạt mong manh nắng buồn. ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Nguyen Hung với lại Nguyên Hùng
Cả hai đều có vần ùng ở đuôi
Vẫn là chỉ một người thôi
he...he...he
Repost:
NGÀY MƯA BÃO
Bầu trời giận ai mà giấu sắc trong xanh
Cho mặt đất ngậm ngùi trong nước mắt ?
Em của anh, nắng vui sao nỡ tắt
Để hồn này buồn lặng giữa âm u ?
NHỚ
Ta chia tay. Em nhường anh tất cả
Kỷ niệm vui buồn một thuở bên nhau
Thuyền anh đi ngược theo dòng sông nhớ
Tìm lại bến xưa nơi gửi nụ hôn đầu.
CON
Con là mầm của ba
Nhú lên từ lòng mẹ
Mãi mãi là như thế
Dẫu một thời con quên.
ĐỪNG GỌI ANH LÀ THẦY
Đừng gọi anh là “thầy”
Để bớt phần ngăn cách
Đừng coi anh như khách
Mỗi lần đến bên em.
Anh tựa như cánh chim
Đã tìm về bến đậu
Mặc muôn ngàn giông bão
Luôn rập rình đâu đây.
Em như là nhành cây
Giữa ngút ngàn xanh lá
Mà em ơi, kỳ lạ
Anh đến rồi, hết bay!
Đừng gọi anh là “thầy”
Đừng coi anh như khách
Sau bao năm đèn sách
Anh xin làm trò em...
1996.
N.H.
VẮNG EM
Người ta như đũa có đôi
Sao em lỡ để riêng tôi độc hành
Xuân tàn khi tóc còn xanh
Vắng em Đà Lạt mong manh nắng buồn.
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
NHẬN THƯ EM
Nắng lại lên rồi, trời trong xanh
Mặt đất đầy căng khí trong lành
Thư em nhẹ cánh bay vù đến
Tan biến mây mù phủ nơi anh
Thế đấy - rằng anh lắm dại khờ
Nên thường lo nghĩ chuyện vu vơ!
Em anh đâu ốm, hồn vẫn nắng
Vẫn chẳng quên anh, vẫn yêu thơ
Hồn anh sáng náng tự hồn em
Như mặt đất này ấm nắng lên
Phải chăng em hỡi, lòng anh ấy
Yêu sắc cho nên dễ yếu mềm?
78'
N.H.
Yêu sắc cho nên dễ yếu mềm?
78'
N.H.
TÌNH MƠ MỘNG
Người như trăng sáng bên thềm
Một đời khát vọng không quên bóng người
Ngây thơ tình mộng xa vời
Biết rằng ngăn cách đất trời vẫn yêu. ĐVN
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
Kiểu: