THÔI EM ĐI Thôi em đi vì chiều hoa không thắm
Vì đường thu trụi lá nắng giăng sầu
Vì những chiều xưa đi dưới mưa ngâu
Em đã thấy có màu vàng mắt lá
Thôi em đi để đông về tơi tả
Bên vĩa hè ai đó ngẩn ngơ mong
Đôi mắt xưa đã mang kính đa tròng
Thì thấy chi những sắc màu xưa cũ
Thôi em đi rồi trong từng giấc ngủ
Em cứ về lãng đãng phía hồn anh
Trong cơn mơ tấm chăng rách tan tành
Có em về ấm lòng ta mê hoặc
Thôi em đi để đèn đêm hiu hắt
Thư lòng ta gởi địa chỉ hư không
Thôi em đi nhớ chi những dòng sông
Cứ chảy mãi một chiều không thay đổi.
Ngô Hữu Đoàn
SG, 08.2006
<bài viết được chỉnh sửa lúc 18.09.2006 09:46:49 bởi Ngo Huu Doan >