Nhật ký

Thay đổi trang: 123 > >> | Trang 1 của 5 trang, bài viết từ 1 đến 30 trên tổng số 122 bài trong đề mục
Tác giả Bài
Tần Anh
  • Số bài : 515
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 01.01.2006
Nhật ký - 22.07.2006 23:17:42
Chợt phát hiện ra mình không có một chỗ để phơi bày nỗi lòng của mình. Bao nhiêu nơi, bao nhiêu chốn, nhưng chỗ nào cũng có người biết mình là ai. Chỉ có nơi đây mới là một người hoàn toàn xa lạ, mờ nhạt. Mong rằng mình mãi mãi mờ nhạt như vậy ở cái chốn này.

Từ bao giờ có thói quen dấu kín những gì mình đang suy nghĩ, làm ngược lại những gì mình đang suy nghĩ. Phải chăng cái tính tự tôn của mình quá lớn, đến nỗi không có cách gì thể hiện tình cảm của mình cho giống những gì mà người bình thường phải thể hiện. Đau khổ, vì mình càng ngày càng nghĩ về người nhiều hơn, chỉ cần dừng công việc là trong óc lại từ từ hiện lại những lời chuyện trò vu vơ cùng người. Vì sao lại ngốc nghếch như vậy. Biết rõ rằng nó chẳng đem lại kết quả gì tốt đẹp, sao cứ mãi đeo đuổi, cứ mãi nuôi ảo tưởng. Tưởng mình bao nhiêu tuổi rồi mà còn cố ôm mộng hão huyền như vậy. Biết rằng là không thể, nhưng vẫn không đành lòng dứt bỏ nó.

Sao không vin vào cớ đó mà cắt đứt luôn. Sao không vin vào đó mà tự thôi huyễn hoặc mình. Hoặc nói thẳng ra luôn, đau một lần còn hơn cứ dằng dai như thế này. Nhưng không dám. Ngu ngốc quá, khờ khạo quá.

Ước chi lại vô cảm như một lúc nào đó.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.

vấn vương
  • Số bài : 230
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 03.03.2006
RE: Nhật ký - 23.07.2006 01:20:49
Đọc những dòng chử của bạn, tôi như bắt gặp lại chính mình

Lòng ơi đã biết rằng không
Mà sao mãi nhớ bóng hình người ta
Nhớ ơi, sao nhớ thiết tha
Làm sao khỏi nhớ, tình ơi hởi tình

ha noi trong toi
  • Số bài : 281
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 21.07.2005
  • Nơi: Một trái tim biết yêu người
RE: Nhật ký - 23.07.2006 02:59:56
Đúng là có người nổi tiếng ghé qua đây , tiếc là ở chỗ của mình đang sống và hoạt động lại chưa bao giờ thấy nickname của bạn , tiếc nhỉ , chắc là chưa có hữu duyên. Chỉ muốn nói với bạn cuộc đời ai cũng có giấc mơ cho riêng mình , và hãy cố sống dung hòa giữa nhưng giấc mơ và hiện thực.
Chết trong khi còn đang sống mới là điều đáng sợ
quán vắng : www.sinhvienodessa.com.ua/forum
Tôi khờ khạo lắm ngu ngơ lắm
Chỉ biết yêu thôi chẳng biết gì
Ngôi nhà mới :www.sotaygiadinh.net

Tần Anh
  • Số bài : 515
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 01.01.2006
RE: Nhật ký - 23.07.2006 16:32:39
Có lẽ mọi người hiểu nhầm rùi, mình đâu phải người nổi tiếng. Chỉ vì người đó là một trong những người bạn của mình, cho nên, những chố nào mà mình đến thì người đó đều có thể đến được. Thật sự ko muốn nỗi lòng mình bị người đó khám phá ra.

Người chẳng là của ta
Có gì mà nuối tiếc
Ta không là của người
Đi về không vướng bận

Trót đã là duyên phận
Thì chạy chẳng khỏi trời
Đã là oan là nghiệt
Thì cố cũng thế thôi

Biết là người chẳng thuộc về mình, nhưng vẫn không có cách nào thôi suy nghĩ về người. Mỗi ngày, bật net lên, ngồi im lặng nhìn ID của người xám lặng, cảm thấy mọi vui thú với net đã nhanh chóng biến mất hết, không còn tâm trạng làm bất kỳ điều gì nữa. Có cách nào để dứt bỏ những suy nghĩ này không, có cách nào để xua đuổi hình bóng người khỏi trái tim mình không.

Ai đó có thể giúp mình không.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.

Tần Anh
  • Số bài : 515
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 01.01.2006
RE: Nhật ký - 24.07.2006 22:31:00
Càng ngày càng nhận ra mình vô vọng trong việc xua đuổi hình bóng người khỏi trái tim mình. Chỉ cần có một giây rảnh rỗi thôi là hình ảnh người, những tin nhắn của người, những mẩu đối thoại vu vơ không đầu không cuối lại hiện hữu trong đầu mình.

Không thể, không thể, không bao giờ. Đã gào lên như thế hàng trăm lần nhưng rồi vẫn không có cách nào rũ bỏ hình ảnh người ra khỏi đầu óc mình. Ảo tưởng càng ngày càng tràn đầy, và vô phương thoát khỏi nói.

Sao người không mặc kệ ta, sao người không làm lơ ta, người lại quan tâm đến ta như vậy, dù chỉ như một người bạn đi chăng nữa thì nó vẫn làm dấy lên trong tim ta những tia hy vọng mơ hồ. Chỉ trách người quá ngốc, vì người chỉ coi ta như một người bạn bình thường, nên người vẫn cư xử như một người bạn, còn ta, vì không có cách nào rũ bỏ hình bóng người nên cũng đành làm một người bạn.

Bây giờ mới hiểu cảm giác của S. Cảm thấy những tâm sự trong lòng cô sao mà giống ta đến như vậy.

Phải chăng khi ta có được người ấy, ta lại không yêu điên cuồng như vậy. Và rốt cuộc tình cảm đó chỉ vì đó là cái ta mãi mãi không có được

Không biết nữa

Nhưng lên mạng không có người, cảm giác buồn tênh nhức nhối.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.

Tần Anh
  • Số bài : 515
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 01.01.2006
RE: Nhật ký - 25.07.2006 23:02:10
Chợt nhận ra có quá nhiều người không có chút gì vừa ý với cuộc sống của mình. Ta cũng chẳng là ngoại lệ. Và nhiều người còn nhiều vấn đề hơn mình.

Ờ, cuộc sống mà. Khuyên người ta, nhưng thực ra cũng biết là mình khuyên bậy. Vì thực chất mình đâu đã trải qua cuộc sống đó, hoàn cảnh đó. Nhưng biết làm sao được. Chỉ vì cuộc sống là một con đường, dù muốn dù không mình vẫn phải tiến lên, thà tiến lên còn hơn là ngồi một chỗ than vãn.

Nói vậy mà ko làm được vậy. Vì vẫn giữ nguyên những mẩu đối thoại với người trong lòng. Thực ra ko phải ta ko cố gắng, vẫn biết rằng phía trước là vực thắm, nhưng ta vẫn cố tiến lên, từng bước một, từng bước một.

Vì sao người lại dễ dàng chấp nhận ta đến như vậy. Vì sao người lại trả lời ta, tiếp nhận ta. Lẽ nào người ko nhận ra rằng làm như vậy chỉ càng khiến ta thêm ảo tưởng chăng.

Lòng lạnh dần.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.

Tần Anh
  • Số bài : 515
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 01.01.2006
RE: Nhật ký - 30.07.2006 20:46:56
Mình thủ đoạn
Mình cực kỳ thủ đoạn.
Mình cực kỳ, cực kỳ thủ đoạn.
Giăng bẫy, rồi cười một cách tỉnh bơ tựa như mình chẳng làm gì, cười một cách ngây thơ như mình đang vô ý.
May là con cá đó quá ngây thơ, nên mới không sập bẫy mình. Những cái bẫy mình giăng ra đều vô dụng.
Nên cười hay nên vui đây
Buồn ngủ, nhưng vẫn ngồi, nói những chuyện vẩn vơ với người, vẫn phải mỉm cười mà rằng, mình là bạn.
Ghét cái từ bạn, ghét kinh khủng, nhưng không có gì khác. Mối quan hệ đó mỏng manh như một sợi tơ, không dám kéo mạnh, vì chỉ sợ, nó sẽ đứt, và vĩnh viễn ko được gặp người nữa.
Lòng tưởng lạnh nhưng vẫn nóng ấm
Buồn
Đùa với lửa.
Đang chờ người đến câu ư. Khùng, ta tha đi câu người khác thì thôi, chờ đấy mà đợi ngườikhác đến câu. Không phải người bảo ta nhiều nam tính hay sao. Ta đâu thể xử xự như một đứa con gái được.
Mong sao có thể coi người là bạn.
Bạn sẽ tốt hơn nhiều.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.

Tần Anh
  • Số bài : 515
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 01.01.2006
RE: Nhật ký - 31.07.2006 21:42:16

Bạn có thể nhìn thấy cả hai mặt của tất cả mọi chuyện. Nó khiến cho bạn thấy khó xử khi đưa ra quyết định lựa chọn. Bạn sẽ yêu hay chỉ muốn là bạn với người ấy. Tại sao cuộc sống cứ phải lựa chọn nhỉ. Từ thứ hai tới thứ năm, bạn phát hiện ra một điều thú vị rằng mọi chuyện xảy ra phụ thuộc nhiều vào chính bản thân nó. Vào thứ sáu, thứ bảy, bạn bè là tất cả với bạn nhưng đừng để họ lôi kéo mua bán những thứ không cần với bạn. Chủ nhật cũng phải khôn ngoan nhé.


Căn nhà vắng tanh, trống hoác, chỉ có duy nhất mình ta với không gian lạnh lẽo bao trùm khắp nơi. Trời se se lạnh, làm cho nỗi cô đơn trong lòng ta lại càng dâng lên mạnh mẽ.

Không còn cảm giác nhớ nhung người đến tuyệt vọng như những ngày trước, có lẽ ta đã cam chịu với số phận của mình, cam chịu làm một người bạn ở bên người. Muốn rời bỏ hết tất cả, hoặc đơn giản hơn, muốn ngủ, vậy thôi, ngủ mãi, ngủ và không bao giờ phải thức dậy nữa.

Người kí thác tâm sự cho ta. Tim đau nhói. Vì người coi ta là một người quan trọng, một người bạn quan trọng. Ích gì, khuyên người nhưng tận sâu thẳm con tim ta vẫn mong người đừng làm như thế. Ta biết những lời người nói là thật lòng, những việc người làm cũng chân thành, và vì người quá thật thà như vậy nên ta mới càng không thể làm được gì. Ta chỉ dám đối đãi với người bằng những điều chân thành nhất, vì ta biết, ta quá trân trọng người đến mức không thể dùng bất kỳ thủ đoạn nào. Ta muốn có một cái gì đó đến với ta thật tâm, chứ không phải do những mưu mẹo thủ đoạn, và ta muốn tự bản thân người chấp nhận ta, chứ không muốn đem những cái ảo ảnh phù hoa ra để che mắt người. Thà rằng người không là của ta, chứ tuyệt nhiên ta không muốn người nhìn ta dưới một luồng ánh sáng khác, dưới một hình dáng khác. Ta căm ghét điều đó.

Người chẳng hiểu gì về tâm sự của ta cả. Thực ra thì không thể đòi hỏi người điều đó, con trai mà, mấy đứa được tinh tế như con gái chúng ta. Cười*, nhưng ta thích người chính ở điểm đó, ngây thơ với mọi cạm bẫy và quyến rũ ở đời. Vì ta biết rằng, tình cảm đối với những người đó là chân thành. Ta cần sự chân thành chứ không cần những lời hoa mỹ, những lời chót lưỡi đầu môi. Và nếu không phải sự chân thành thì ta thà không có còn hơn.

YM lặng ngắt. Nhiều người onl, nhưng người cần gặp thì chẳng thấy đâu. Chợt nhận ra quanh ta có bao nhiêu bạn bè, nhưng kiếm được một người để trút những nỗi niềm sao khó khắn đến như vậy.

Thật may là mình còn một mái nhà như thế này.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.

Tần Anh
  • Số bài : 515
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 01.01.2006
RE: Nhật ký - 02.08.2006 21:59:42
Một mình mình đối mặt với nỗi cô đơn. Những ký ức cũ từ từ hiện ra, quay chầm chậm. Tim ko còn nhức nhối nữa. mà chìm đắm trong một cảm giác chán chường đến vô tận

Biết rằng người không hợp với mình, cách sống, cách suy nghĩ của người khác xa với những suy nghĩ, phương thức sống của mình. Cố tình đeo đẳng chỉ làm mình thêm đau khổ, biết vậy, nhưng con tim nó vẫn có lý lẽ riêng của nó. Chỉ còn cách cố gắng tránh xa người, cố gắng không nghĩ về người nữa, cố gắng để người không còn quan trọng với ta

Hình như không phải ta bớt yêu người, mà chỉ là ta đang tự dằn nén con tim mình, ta đang cố đẩy mối quan hệ vào ngõ cụt. Hay nói đúng hơn, vì ta biết cái mối tình đơn phương này sẽ chẳng đi tới đâu cả, nên ta cố gắng giam nó vào trong một góc của tâm hồn, cố gắng khóa chặt nó lại, như con trai bao vết thương của mình bằng một cái kén đầy hoa mỹ, ta cũng giữ chặt mối tình cảm đó ở đáy tim

Giả vờ đong đưa, đùa bỡn mấy câu tình cảm với người khác, nhưng chợt nhận ra rằng, hoàn toàn chẳng cảm thấy chút cảm xúc nào trước những câu nói bỡn cợt của người khác. Cảm xúc lại một lần nữa bị đóng băng theo mối tình câm lặng

Ta nên làm thế nào bây giờ

Ước chi có những thứ không phải dùng tới lý trí, hoặc giả, ta có thể hành động như con thiêu thân, lao mình vào lửa, bất chấp hậu quả sẽ ra sao.

Ước gì ta được như thế.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.

Tần Anh
  • Số bài : 515
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 01.01.2006
RE: Nhật ký - 05.08.2006 22:15:04
Có những điều dù muốn dù không vẫn phải thú nhận, rằng, có một số người sinh ra để viết, và ta, đau lòng thay, không phải nằm trong số đó. Ta muốn viết, muốn viết, nhưng không có cách nào viết được như người ta, đau lòng quá, cảm thấy cuộc sống chảy cuồn cuộn xung quanh mình nhưng không có cách nào nắm bắt được

Cuộc sống quả nhiên là một cuộc đấu tranh điên loạn, nhưng khổ nhất là đáu tranh với chính bản thân mình, sao cho không rơi tự do vào những ham muốn tầm thường.

Đời người tràn đầy những nghi vấn
Lòng người càng trở nên khó tin
Bạn thù nan phân, ân oán khó thấu
Nhưng lòng ta không ghi hận
Nhân gian tràn đầy sự thù hận
Nhân thế mấy tình yêu chân thật
Nhưng ta quyết một chiêu liễu ân cừu
Để người biết quyết tâm của
Chân trời một phiến, mây không thể ngừng trôi
Nhưng ta vẫn muốn đến gần
Đi về trong sương gió, bất thiết sinh tử
Nguyện người hiểu lòng ta chân thật

Thấy cái này sao có phần đúng với tâm trạng của mình. Phát hiện ra rằng mình vẫn khát khao có được một hiểu có thể hiểu mình, có thể làm chỗ dựa cho mình mỗi khi cần đến. Bạn bè tuy nhiều, nhưng mỗi khi cần khóc, tuyệt nhiên chẳng thể gục đầu vào vai ai, mỗi khi cần nói, tuyệt nhiên chẳng thể ngỏ lời cùng ai. Cũng như ngôi nhà mình đang sống, cảm thấy luôn cô đơn trong chính hạnh phúc của mình, cô đơn giữa những bạn bè thân thuộc của mình. Phải chăng con người ta có một khiếm khuyết nào đó, giống như Noa, luôn đau khổ vì không có cách nào hòa hợp với cuộc sống chung quanh mình, đau khổ vì không thể nói thật được những suy nghĩ bỏng cháy trong tâm hồn mình, đau khổ vì bề ngòai có thể tỏ ra vui mừng sung sướng đến đâu, bên trong con tim vẫn lạnh giá.

Tâm trạng luôn lên xuống một cách thất thường, cố gượng để vui, nhưng chỉ cần còn lại một mỉnh, cảm giác cô đơn chán nản lại nhanh chóng xâm chiếm. Không có cách nào có thể xua bỏ những cảm giác đó ra khỏi con người mình cho được, không có cách nào có thể kéo mình ra khỏi cái quỹ đạo đầy ma lực đó được.

Sống tích cực ư, muốn lắm, nhưng không tìm thấy điều gì khả dĩ có thể khiến mình nghĩ rằng cuộc sống tươi đẹp hơn thì tích cực làm sao được.

Cả cái mà mình nghĩ rằng đó là tình yêu, nó đã nhanh chóng bị dập tắt. Không thể tin được, chỉ trong một đêm, toàn bộ những cảm xúc đã biến mất hết. Trước đây, mình nhớ từng dấu chấm câu trong tin nhắn của người. Còn giờ đây, mình không thể nhớ nổi người vừa nói xong điều gì. Cả thèm chóng chán, phải chăng căn bệnh đó đã lại trở lại. Cứ tưởng rằng có thể lấy tình yêu cuồng nhiệt đó để thay đổi tâm trạng, nhưng giờ mới phát hiện ra, vô ích rồi. Con người như ta quả nhiên không đáng được ai yêu, vì điều đó chỉ làm cho người ấy thêm đau khổ.

Mình có thể yêu một cái gì đó thật dài lâu chăng.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 06.08.2006 10:36:08 bởi Tần Anh >
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.

Tần Anh
  • Số bài : 515
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 01.01.2006
RE: Nhật ký - 06.08.2006 22:21:34
Lại vừa đọc xong một tập K.H

Lại thấy đâu trước tâm trạng Sei. Vì sao vì sao cứ phải giữ mãi trong lòng hình ảnh con ngỗng đực ngốc nghếch đó. Vì sao cứ phải nhất định là con ngỗng đực đó. Mà hắn nữa, nếu thực sự không có cách nào đáp lại được tình cảm của Sei, thì đừng bao giờ làm những việc khiến Sei ngày càng lún sâu vào mối tình đơn phương đó nữa.

Những tin nhắn của người cũng vẫn, ôn nhu dịu dàng. Người quan tâm đến ta để làm gì, làm ta tưởng chừng có thể đuổi hình bóng người ra khỏi con tim mình, thì giờ đây, nó lại từng bước, từng bước chiếm hữu lại. Tưởng như tình cảm đối với người đã biến mất hết hẳn, không phải, nó chỉ tạm thời được cất giữ trong nơi sâu thẳm nhất, và rồi chỉ cần nhận được bất kỳ cái j đó từ người, nó lại được dịp bùng lên.

Tôi biết là tôi thích người, cực kỳ thích người. Tôi cũng biết là không bao giờ người có thể là của tôi. Nghịch lý thay, càng biết vậy tâm càngg xao động càng muốn cố gắng dù biết rằng chẳng có kết quả gì. Vực thẳm ở trước mặt, nhưng vẫn còn đường thì vẫn cứ đi, dù biết rằng cũng chẳng thể đến đâu. Sao ngu ngốc và ương bướng đến vậy.

Không còn cái cảm giác nhớ người đến điên loạn, có lẽ đã điều chỉnh được bản thân mình, con người mà, biết thích nghi với hoàn cảnh lắm, vì dẫu có nhớ người đến đâu đi chăng nữa thì cũng đâu có thể gặp được người. Nên thà rằng dồn tất cả những tình cảm đó vào mỗi lần gặp người, còn hơn là phung phí cho mỗi nơi mỗi lúc

Hình như ta cũng có chút gì quan trọng đối với người. Ta có thể cảm nhận được tình cảm của người đối với ta ngày một chuyển biến. Nhưng nó đang chuyển theo chiều hướng người coi ta là một đứa bạn trai, chia sẻ với ta tất tật mọi thứ, kể cả chuyện về một đứa con gái đáng ghét nào đó.

Ta nên buồn hay nên vui với tình trạng này của người đây. :((

Biết ai tri kỷ trên đời
Đêm khuya một bóng sao trời đầy vai
Trăng cô lạnh lẽo u hoài
Rọi lên màu áo tinh khôi trắng ngần
Ngọt sao hơi thở của đêm
Mượn người làm chút duyên thầm được không
<bài viết được chỉnh sửa lúc 06.08.2006 22:28:48 bởi Tần Anh >
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.

Tần Anh
  • Số bài : 515
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 01.01.2006
RE: Nhật ký - 13.08.2006 20:41:50
Một tuần nữa đã sắp qua. Và một tuần nữa lại sắp tới.

Sợi dây tình cảm mong manh giữa ta với người vẫn thế, chẳng chặt hơn và cũng chẳng mỏng hơn. Quan hệ giữa ta với người cũng thế, chẳng vui hơn và cũng chẳng buồn hơn.

Ta luôn có cảm giác người nhẫn nại với ta. điều đó làm ta vô cùng đau khổ. Thà rằng người vô tình với ta, lạnh lùng với ta, coi thường ta, ghét bỏ ta, còn hơn, người đối xử với ta như thế này. Nó làm ta không thể nào dứt bỏ tình cảm trong lòng mình. Có ích gì đâu khi đem toàn bộ chân tinh của mình đặt vào một kẻ không bao giờ hiểu được điều đó. Nhưng con tim có lý trí của nó, và ta không có cách nào bắt nó phải quên lãng người.

Nhiều lúc ta mong ta chưa gặp người, chưa biết gì về người hết. Để ta được trở lại là kẻ vô cảm như ngày xưa. Vô cảm tuy đau khổ, nhưng giờ mới phát hiện ra, cái tình cảm đơn phương này cũng làm ta đau khổ không kém. Và cảm giác xấu hổ tội lỗi khi ta không ngừng nói với người rằng, người là bạn ta, chỉ đơn giản là bạn ta. Ta thấy mình vô cùng thủ đoạn, một mặt ta muốn chấm dứt tình trạng này, muốn nói hết tất cả để rồi tất cả đều trở nên rõ ràng, mặt khác, ta không biết mình có thể chịu đựng được việc không được gặp và nói chiện với người mỗi ngày hay không. Can đảm của ta nhỏ nhoi lắm

Con người quả là tham lam vô độ. Ban đầu, ta chỉ ước mong có thể trò chuyện với người như những người bạn bình thường, chỉ vậy thôi cũng đủ lắm. Rồi sau đó ta muốn là người bạn quan trọng của người. Nhưng thế thôi cũng chẳng thể nào đủ được, ta muốn bắt nhốt người, muốn người chỉ là của riêng ta.

Luôn biết được điều này là vô ích. Cho dù người có quay sang thích ta đi nữa, điều này cũng thực sự là vô ích. Bản tính của ta và người quá khác nhau, ta dễ nổi giận, ta ích kỷ, muốn thế giới chỉ quay quanh một mình ta,nhưng người thì khác, người quan tâm tới mọi người bên cạnh. Vậy thì là sao có thể được. Người chẳng bao giờ có thể là của riêng ta. Chẳng bao giờ cả

Nhưng sao cái mà ta không có được lại khiến ta khao khát đến như vậy, dù rằng đã biết rằng là không thể. Ảo tưởng, ta đã quá ảo tưởng rồi.

Làm cách nào để dứt bỏ mình ra khỏi cái ảo tưởng mơ hồ và không lối thoát này

Lại tiếp tục bước thêm một bước về phía vực thẳm.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.

Tần Anh
  • Số bài : 515
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 01.01.2006
RE: Nhật ký - 14.08.2006 23:08:55
Đã tự nhủ rằng không nhớ về người nữa, không quan tấm đến người nữa, không gọi người nữa, để rồi giấu người vào tận đáy tim, và vĩnh viễn không lôi lên. Nhưng vô ích. Vẫn không thể không gọi người cho được. Và người không có mặt. Cảm giác trống vắng vô cùng.

Tự nhiên hôm nay lục blog của một người bạn, thấy tâm trạng của he sao giống mình đến thế. Cũng không có cách nào quên được người cũ. Nhưng ta thì đã quên bao nhiêu người rồi. Và ta tự tin rằng ta cũng sẽ quên được người.

Dù thực sự không muốn thế. Nhưng ta phải quên người, phải đẩy người ra khỏi tâm trí ta, phải cố gắng sống bình thường như những đứa con gái khác. Có lẽ ta nên lấy một ai đó, và thôi mơ tưởng về những điều không thể như thế này.

Có lẽ thế.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.

Tần Anh
  • Số bài : 515
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 01.01.2006
RE: Nhật ký - 15.08.2006 23:10:42
Ảo tưởng chi quá ảo tưởng ơi
Mong chờ chi những chiện xa vời
Vẫn biết rất rõ là không được
Mà sao còn cố, mãi không nguôi

Người chẳng là gì của ta đâu
Tự nhủ lòng quên đã bao lâu

Thôi thôi, cố làm gì, cố làm gì. Sự thật đã phơi bày ra tất cả, đừng nên cố đeo đẳng chi cho đau khổ.

Ước chi ta có cách nào bổ đôi đầu, cạo sạch những ký ức về người đi nhỉ.
:((
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.

Tần Anh
  • Số bài : 515
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 01.01.2006
RE: Nhật ký - 16.08.2006 23:24:19
Gửi SMS cho người cả buổi, để rồi nhận ra rằng, mình còn xa mới đạt được vị trí khác trong lòng người. Người, đau lòng thay, coi ta như một đứa bạn trai, kể cho ta nghe hết những chiện mà người thấy băn khoăn, nhức nhối, hỏi ý kiến ta về một đứa con gái nào đó. Chẳng nhẽ ta lại thiếu nữ tính đến thế chăng, để rồi, người không coi ta như một đứa con gái, không đề phòng ta một chút nào.

Con người quả là tham lam, seo được môt mà cứ muốn hai. Lúc đầu quả thật ta chỉ muốn là bạn, nhưng giờ ta thấy không thỏa mãn, mà hình như cái tình trạng lập lờ như vậy càng làm ta đau khổ hơn.

Ước gì ta có thể coi người như bạn /
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.

Tần Anh
  • Số bài : 515
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 01.01.2006
RE: Nhật ký - 17.08.2006 23:15:06
Ngày đẹp

Không nhớ lắm đến người, không còn tâm trạng nhớ người đến phát điên lên.

Có lẽ ta đang tự thích ứng với nó

Hy vọng là ta có thể quên
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.

Tần Anh
  • Số bài : 515
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 01.01.2006
RE: Nhật ký - 20.08.2006 13:34:24
Hà nội mưa rả rích mấy ngày liền

Mưa, dù có muốn vui cũng chẳng thể vui nổi, huống chi lại đầy chuyện để buồn.

Người đã đi được hai ngày, hai ngày trời dài đằng đẵng như hai thế kỉ. Hôm qua gặp chiện , rút điện thoại trong ra trong vô thức, nhưng rồi chợt nhớ rằng người đã đi, không thể nào gửi SMS cho người được nữa. Đã quen với việc kể cho người nghe hết những chiện vui buồn, hỏi ý kiến người mỗi khi gặp rắc rối, giờ đây, không có cách nào liên lạc với người, thật không thể nào chịu nổi.

Buồn ngủ, nằm trên giường, trằn trọc, không thể ngủ được, lại mở từng các SMS ra đọc lại, cười một mình. Điên thật rồi, Ta điên thật rồi, sao lại mê đắm vì một cái ảo tưởng xa vời như vậy cơ chứ.

Hôm nay nghe mọi người bàn luận chuyện gia đình, chợt thấy choáng váng. Ta đã làm sai chăng. Chợt nhận ra từ ngày sinh ra ta đền giờ, cha mẹ ta tuyệt nhiên chẳng được nhờ vả gì vào ta hết, chưa từng làm cho cha mẹ ta được nở mày nở mặt. Tối ngày nghe mẹ thở dài, lo lắng về chuyện gia đình của ta. Nhưng ta đã không nhận ra. Ta cứ mải đuổi theo những ảo vọng của riêng mình, mà không chịu khép mình vào khuôn khổ như những người khác. Ta không nhận ra rằng cái tính bất cần của ta không chỉ làm khổ ta, mà còn làm khổ biết bao người xung quanh ta.

Hay là bỏ tất cả.

Chợt nảy ra một ý định điên rồ, là sẽ kiếm lấy một người nào đó, chân thật, nhẹ nhàng, chỉ cần người ấy chân thành tôn trọng cha mẹ ta, chân thành tôn kính cha mẹ ta, tất ta sẽ đồng ý lấy người đó. Một người thật bình thường, thật chất phác, để không thể khám phá ra con người thật ẩn sâu trong ta, để không thể đau khổ vì một ngày nào đó biết ta là ai, để không yêu ta đến mức làm ta đau khổ vì lừa dối, và không làm ta chán ngán khi cái tài hoa bị khám phá hết.

Nhưng chắc chẳng dễ đến thế đâu. Ta tưởng ta là ai mà mong có thể kiếm được con người như thế. Ta tưởng ta là ai mà cho mình cái quyền được lựa chọn như thế.

Biết làm thế nào trong lúc không được gặp người đây.

Thôi thì, hãy dùng thời gian này để quên người.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.

Tần Anh
  • Số bài : 515
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 01.01.2006
RE: Nhật ký - 21.08.2006 22:08:17
Hình như tâm trạng không còn nhớ người muốn phát điên như hai hôm trước.

Hình như có một người nói chuyện, có một mục tiêu nữa để phấn đấu, có thể phần nào tạm quên được người.

Nhưng lúc chiều, khi có một chuyện buồn cười, tự nhiên lại cầm lấy điện thoại, vẫn còn những cử chỉ vô thức như vậy.

Ngốc quá.

Đã ba ngày rồi.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.

Tần Anh
  • Số bài : 515
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 01.01.2006
RE: Nhật ký - 22.08.2006 22:48:39
Người đã đi tới bốn ngày liền rồi, bốn ngày hiu quạnh.

Cố tìm một cái gì đó để làm cho khuây khỏa, nhưng hình như vẫn không thể. Tôi tối, onl như một thói quen, để rồi chỉ ngồi nhìn cái màn hình lạnh lẽo. Nhớ người, nhớ người, muốn được gặp người.

Gây chiện quả nhiên là một điều khó chịu, hóa ra là nhóc đó quan trọng với mình hơn là mình tưởng.

Buồn.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.

Tần Anh
  • Số bài : 515
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 01.01.2006
RE: Nhật ký - 24.08.2006 22:47:25
Hôm qua lục giở lại những đoạn chat trước của người với ta, rồi ngồi cười một mình. Mới có sáu ngày, vậy mà có cảm giác như đã lâu lắm rồi.

Chợt nhớ mấy câu thơ của ai đó :

Những màng mấy khắc giang cầm hạc
Ngỡ đã vài phen đổi lá ngô


Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, mà sao người lại xa lạ đến không thể tin nổi. Cảm giác như người đã đi từ lâu lắm, và những kí ức về người trở nên mù mờ, như là người chưa từng hiện hữu.

Bật điện thoại lên mở tin nhắn lưu, đọc lại trong vô thức. Tim đau nhói. Muốn làm một điều thật điên rồ là xóa hết đi, để ngơời hoàn toàn biết mất khỏi cuộc đời ta Nhưng không dám. Vì cái đó là kí ức duy nhất về ngơời.

Điện thoại hết pin. Nhìn, nhưng hoàn toàn chẳng có cám giác gì. Vì ngòai người ra, làm gì có ai SMS cho ta đâu, làm gì có ai gọi cho ta đâu. Giờ người cũng đi rồi, nó chẳng khác gì một cục gạch vô tri vô giác, không có thì thiếu, có thì, chẳng để làm gì. Ah, không,nó giờ tơở thành một nơi lưu trữ những ký ức về người, để một lúc nào đó tâm trạng không tốt lám, lôi ra đọc lại, tự nhiên thấy an ủi hơn rất nhiều.

Hôm nay đọc ở blog của một người bạn, thấy có một câu rất hay " Điều đau khổ nhất không phải là em yêu anh mà anh không biết, mà là hai chúng ta đều yêu nhau nhưng không thể đến được với nhau" Nói như vậy thì hóa ra ta đâu phải là người đau khổ nhất. Thôi thì lấy nó làm an ủi vậy


Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.

Tần Anh
  • Số bài : 515
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 01.01.2006
RE: Nhật ký - 27.08.2006 11:49:42
Đến bây giờ thì không biết được người đã đi được bao nhiêu ngày rồi. Hoàn toàn không thể đếm nổi. Cái thói quen onl, rồi ngồi nhìn nick người vẫn không thể thay đổi, cố gắng không gọi người nữa, chỉ vì biết rằng gọi người nhưng không gặp được người, thì cũng ích gì đâu.

Không biết rằng ta đang cố đeo đuổi cái gì đây, một thứ xa vời không bao giờ đạt được, biết là như vậy nhưng vẫn cứ cố ru lòng bằng một tia hy vọng mỏng manh. Mê đọc truyện cổ tích, biết rằng công chúa và hoàng tử cuối cùng sẽ đến với nhau, lại viện đến chữ duyên, rằng nếu không có duyên thì sao lại gặp được người.

Biết là ảo tưởng, nhưng ko có cách nào rũ bỏ nó được.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.

Tần Anh
  • Số bài : 515
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 01.01.2006
RE: Nhật ký - 02.09.2006 17:38:38
Gặp người trong chốc lát, mà sao tâm trạng thay đổi đến như vậy. Tưởng như có thể giấu kín những suy nghĩ về người xuống tận đáy lòng, hóa ra không phải như vậy, vì chỉ cần gặp người thôi là con tim lại ngân lên những nhịp điệu quen thuộc.

Cố gắng tìm một niềm vui mới, cố gắng khỏa lấp bằng một người bạn khác, nhưng hóa ra không dễ dàng chút nào, dù chỉ là những câu chuyện trò vơ vẩn thì vẫn thấy đầy hứng thú. Hơn nữa, người hiểu ta dù ta chẳng mấy khi nói về mình, người dịu dàng với ta dù chẳng coi ta là con gái. Sự ôn nhu nhẹ nhàng của người làm ta không thể dứt bỏ mối tình cảm đơn phương này, lại làm dấy lên trong ta những tia hy vọng hão huyền

Biết là ảo tưởng, nhưng vẫn cứ chìm đắm trong nó

Biết là vô thực, nhưng vẫn cứ cố níu kéo

Chỉ có thể nói được người khác, nhưng với mình thì, vô ích.

Có lẽ ngu là một thứ bệnh vĩnh viễn không bao giờ chữa được.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.

Tần Anh
  • Số bài : 515
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 01.01.2006
RE: Nhật ký - 03.09.2006 22:59:26
Một buổi sáng tồi tệ

Chưa bao giờ lại bị cảm giác này. Một con nhóc con coi ta như cỏ rác, cách nó nói chuyện với ta cứ y như đấng bề trên đang rao giảng cho mấy con chiên tội lỗi đầy mình. Cách nó nói về cái diễn đàn của mình sao khiến mình nóng mặt thế cơ chứ. Dù biết là nó vì thằng em nó, nhưng cách nói kiêu kỳ của nó, seo mà khiến mình nổi điên thế cơ chứ.

Nghĩ ra đủ cách, nhưng rồi lại thôi, chẳng dư hơi đến mức đi tranh đua với một con nhóc ở tận đâu đâu. Thôi thì cứ để cho nó nghĩ, mình đã hiểu, và đã phải chịu nghe lời.

Có lẽ, nhiều chuyện nên nhẫn nhịn, vậy mới là con người. Đâu có thể mãi tranh đua cho được.

Dù cú đến phát điên đi chăng nữa, nhưng dù sao, chẳng có gì liên quan đến nó nữa, thôi thì cũng may.

Phù

Chỉ bực nốt hôm nay thôi nhá, mai sẽ quên tiệt chuyện này đi. Đừng giữ mãi trong lòng những thứ vớ vẩn như thế này, mất công bộ óc lại tốn thêm một chỗ. Còn nhiều thứ quan trọng hơn để cất giữ.

Hôm nay người vẫn chưa onl, không biết mai thế nào

Nhớ người.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.

Tần Anh
  • Số bài : 515
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 01.01.2006
RE: Nhật ký - 17.09.2006 16:22:48
Cứ tưởng rằng có thể coi người là một người bạn như bình thường, rồi từ từ bước chân ra khỏi thế giới ảo này. Nhưng hóa ra không dễ như vậy. Người đó cũng chẳng có gì đáng chê trách, nhưng không hiểu sao lại chẳng có một cảm giác gì hết vậy. Nhưng vẫn ngọt nhạt cười nói những câu tình tứ, trong khi tim lạnh băng như không. Và không hiểu lấy đâu ra cái suy nghĩ, có thể lấy người đó được.

Nhưng rồi nhận được tin nhắn của người, chỉ là một câu đơn giản thôi mà sao tim lại nhảy lên như vậy. Không có cách nào có thể che giấu nổi tâm trạng vui sướng đến muốn điên lên. Hóa ra không phải ta là người vô cảm, mà chỉ là, chỉ có thể có tình cảm với một người.

Liệu ta có nên nhắm mắt làm bừa không. Cứ để mặc kệ tất thảy ư.

Hôm nay chợt nghĩ lại, vì sao lại là " Cuốn theo chiều gió". Vì nàng ấy,gió cuốn sẽ đi theo, chứ không cố gắng giữ lại bất kỳ điều gì.

Ta có nên " cuốn theo chiều gió" không
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.

Tần Anh
  • Số bài : 515
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 01.01.2006
RE: Nhật ký - 02.10.2006 22:35:55
Lâu lắm rồi không chui vào đây, dù vẫn có muôn ngàn điều muốn nói.
Liệu có nên đeo đẳng mãi cái ảo vọng này không. Càng ngày càng nhận ra con đường mà mình đang đi không êm ả chút nào. Cứ coi như ta đạt được chút thành tựu đi chăng nữa, nhưng rồi sao, cái đó chẳng nói lên điều gì. Vì con người đó đâu giống như những người khác, dễ dàng gục ngã bởi một thái độ chân tình, hay một câu nói ngọt ngào. Khổ là không thể, những lời nói ngọt ngào đối với người chẳng khác nào nước đổ lá khoai, trượt ra một cách nhanh chóng. Ta chẳng thể làm gì cả.

Ai đó đã từng nói nhỉ, đối với cái xảo, chỉ có cái chân mới có thể đối phó được. Và ta đành cúi đầu khuất phục trước sự chất phác của người. Người đang chất phác thật, hay là người đang ngạo ta, và cố tình bắt ta vào tình trạng không có cách nào nói bóng gió, không có cách nào đẩy tình cảm của mình đi xa hơn.

Ah, giờ ta nên làm thế nào. Nên sống như têế nào đây. Hai là cứ mặc kệ cuộc đời này, rồi làm theo cách mà mọi người vẫn làm. Vậy có lẽ là tốt hơn chăng.

Nhưng mà, không thể nào có thể dứt bỏ người ra khỏi tâm trí ta.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.

Tần Anh
  • Số bài : 515
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 01.01.2006
RE: Nhật ký - 15.10.2006 20:37:34
Không còn thuốc chữa cho tình cảm của ta rồi. Ta không còn hy vọng rồi. Người đối với ta, giờ thật là thân thiết, nhưng cái sự thân thiết đó chỉ là sự thân thiết của hai người bạn. Ta biết ta đã sai rồi. Ta cứ nghĩ rắng tiếp cận người là ta có cơ hội, nhưng hình như, cơ hội đó lại ngả sang một hướng khác

Ta biết mình thật tham lam
Có một muốn hai, rồi thêm tất cả

Thu se se lạnh, làm lòng thấy càng nôn nao. Càng ngày càng nhận ra mình đang lún sâu vào một vực sâu không lối thoát. Ích gì khi người coi ta là bạn, ích gì khi ta cố công đeo đẳng, nhưng người lại vẫn chỉ coi ta là một người bạn thân thiết

Ai đó nói là bạn cũng tốt nhỉ. Tốt thế quái nào được cơ chứ.

Ta biết rằng ta càng ngày càng vô vọng.

Nhưng không có cách nào để làm lại từ đầu

Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ
Vô duyên đối diện bất tương phùng

Ta ngồi đợi ông trời sắp đặt vậy.

Nhớ nhóc kia từng nói, duyên phải do mình nắm giữ lấy. Nhưng ta hoàn toàn không có cách nào nắm giữ cho được. Không có cách nào hết.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.

Tần Anh
  • Số bài : 515
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 01.01.2006
RE: Nhật ký - 27.10.2006 22:08:40
Đang đọc Cô đơn trên mạng.

Ở một vài điểm nào đó, có thể thấy bản thân mình qua hình ảnh cô gái đó. Nhưng riêng người ấy thì không. Vì người ấy không bao giờ có thể quyến luyến tôi đến như vậy.

Bây giờ blog cũng chẳng còn là của riêng mình, có biết bao điều muốn nói mà không thể đem vào đó, vì nơi đó, đã có quá nhiều người biết rồi. Có lẽ chỉ còn nơi đây là chỗ trú ẩn cuối cùng của mình, là nơi duy nhất mình có thể nói, cười, và trút hết những gì đang nặng trĩu.

Hai ngày liền không gặp người. Người đang giận. Chỉ tại tôi. Chợt nhớ ra đã không biết bao nhiêu lần tôi đã tự tay đập vỡ những mối quan hệ của mình chỉ vì một đôi lời vu vơ, hay vô tâm, hay một vài phút giây bốc đồng. Nhưng lần này thì tôi đã có lỗi thực sự. Người đã gửi cho tôi đầu tiên, thế mà, tôi trả lời tỉnh queo, rằng tôi gom nhiều nhiều lại mới xài đến, bảo sao người không giận cho được. Hai ngày nay gọi, người chẳng buồn trả lời. Phải chăng người thực sự ghét tôi rồi, người không muốn có bất kỳ liên hệ gì với tôi.

Giống như người con gái ấy trong Cô đơn trên mạng, tôi, đã từng giây từng phút, dấn thân vào mối tình cảm vô vọng này. Hơn thế, tôi còn kém xa cô gái ấy, người không yêu tôi, hơn nữa, người chỉ biết rằng tôi coi người như một người bạn. Chỉ thế thôi. Tôi có thể nào làm khác chăng, khi mà, chỉ cần một chút khác lạ thôi, người sẽ lập tức xa rời tôi. Thà giữ mãi những cảm xúc đó trong tim, để rồi, có thể gặp người như hiện nay, thế là tôi đã mãn nguyện lắm rồi

Đôi lúc, một ý nghĩ xấu xa hiện ra trong đầu tôi, tôi những muốn tỏ ra đôi chút lẳng lơ, đong đưa hay giận dỗi với người. Vô ích, người hoàn toàn miễn nhiễm đối với những trò đó. Tôi chẳng biết nên khâm phục hay nên bực mình vì người đây, khi người hoàn toàn không biết tôi đang giân dỗi. Luôn luôn là tôi làm lành trước, biết làm sao được, vì chỉ có tôi quyến luyến người đó, còn đối với người đó, tôi hiện hữu hay không đâu can hệ gì.

Tôi đã từng mơ, một ngày nào đó, người trỏt rơi vào tay tôi, tôi sẽ đòi lại đầy đủ những gì mà hiện giờ tôi đang phải gánh chịu vì người. Nhưng tôi biết, đó chỉ là mơ, vì điều đó không thể xảy ra, vĩnh viễn không có một cơ hội nào có thể xảy ra.

Tôi đã vì người, bỏ đi một cơ hội của mình. Nhưng biết làm sao được, trong tim tôi, trong một giây phút nào đó chỉ có chỗ cho một người, và tôi không có cách nào có thể thêm vào đó một ai khác. Tôi đã quá bảo thủ.

Tôi như thấy trước tương lai của mình, một ngày nào đó, như tối hôm nay, ngồi thẫn thờ bên màn hình máy tính lanh ngắt, ngắm nhìn nick người câm lặng, gặm nhấm nỗi cô đơn hay để tim bị vò xé bởi suy nghĩ, người đang làm gì lúc này.

Giá như người có một ai đó, có lẽ tôi sẽ đủ dũng cảm để vượt qua những cảm xúc này. Tiếc thay, người vẫn như thế, để tôi không thể nào dứt bỏ những mơ mộng của mình

Tôi đang mong chờ một phép lạ chăng.

Biết là ngõ cụt, sao vẫn cố đâm đầu vào
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.

Tần Anh
  • Số bài : 515
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 01.01.2006
RE: Nhật ký - 28.10.2006 23:25:14
Đau lòng đến phát khóc. Mà người nói cũng đúng, ta tưởng ta là ai mà dám đòi hỏi người những cái như thế. Muốn giận dỗi ư, giận dỗi thì ích gì, vì chỉ cần ta buông tay, người lập tức sẽ chẳng bao giờ quay lại. Chỉ có mình ta đang tìm cách níu kéo người, còn đối với người, ta chẳng là cái quái gì cả.

Ta tự cho mình là ai chứ.

Ta tưởng mình là ai chứ. Cái bản tính hiếu thắng, lanh chanh hay hờn dỗi có thể dùng với bất kỳ ai, nhưng tuyệt đối không phải là người. Biết là như vậy, nhưng lời nói đã buông ra mất rồi, níu kéo làm sao lại được nữa.

Khóc lóc liệu có ích gì. Người đâu biết là ta đau lòng đến phát khóc vì những câu nói vô tình của mình. Giá như nhờ có nỗi đau đó mà ta có thể tỉnh ngộ, nhưng e rằng, điều đó còn xa vời lắm. Chừng nào trong tim ta còn hình ảnh người, ngày đó, ta vẫn không có cách nào có thể làm khác được.

Khóc lóc.

Từng tự nhủ rằng, ai làm mình khóc thì vĩnh viễn không tha thứ. Nhưng mà, sao ta đã khóc vì người bao nhiêu lần, ta vẫn cứ cố đeo đuổi làm gì.

Sự thật và ảo tưởng cách xa nhau quá.

Gây một trận. Nhưng ta bít, một phần lỗi cũng ở phía ta, bảo sao người chẳng bực mình. Nhưng mà, nhưng mà, tại vì ta quen thói đành hanh rồi, ta quen với sự chiều chuộng của mọi người rồi. Ta đã không giữ mình, trong phút chốc đã để lộ ra cái bản tính thật của mình rồi

Người chán ghét ta, đương nhiên, người có quyền đó mà

Hay người cứ mặc kệ ta đi nhỉ, biết đâu nhờ đó mà ta có thể tỉnh ngộ

Ta gọi người nhưng người chẳng trả lời
Màn hình vi tính lặng câm im lặng


Lại không thấy người ngày hôm nay rồi. Dù đã chờ đợi mỏi mòn

Mỏi mòn.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.

Tần Anh
  • Số bài : 515
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 01.01.2006
RE: Nhật ký - 01.11.2006 21:26:44
Ngay cả báo cũng viết rằng, ta và người không hợp. Có cần phải rõ ràng đến như thế không, mọi chuyện thế là đã kết thúc. Gọi, người không trả lời, gửi SMS người không đáp, gửi mail, người không reply. Có nên cố tình đeo đuổi một thứ không thuộc về mình chăng. Có nên đeo đuổi mãi một thứ không bao giờ ở bên mình chăng. Có nên coi đây là một cơ hội để có thể từ bỏ không.

Ngày hôm nay có phải là một ngày để bắt đầu cho một khởi đầu mới không.

Ta nên làm gì tiếp theo đây. Ta nên tiếp tục cuộc sống của ta như thế nào đây.

Quả thật người ta không cần đến ta, thì ta có nên cứ ép người ta mãi không.

Biết là không được thì thà đừng làm còn hơn
Nhưng không làm thử thì sao biết là không được.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.

Tần Anh
  • Số bài : 515
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 01.01.2006
RE: Nhật ký - 04.11.2006 15:22:00
Ta chẳng biết có phải ta đã làm một chuyện sai lầm không. Ta đã điên rồi, khi trong một giây phút bất tử nào đó, đột nhiên nói hết những gì mà mình đang suy nghĩ cho kẻ khác.

Có lẽ ta không còn cơ hội quay đầu lại rồi. Có lẽ ta chẳng còn gì rồi. Nhiều lúc ta tự nghĩ, vì sao ta lại tồn tại ở cái thế giới này kia chứ. Ta đang làm cái gì đây. Có lẽ chẳng bao giờ bên cạnh ta có thể có một người hiểu được ta. Ta lúc nào cũng quá ngây thơ nên tin rằng, chỉ cần tốt với người ta thì người ta sẽ tốt với mình. Có lẽ không phải như vậy.

Dù bị khinh rẻ hết lần này đến lần khác như vây, lẽ nào ta vẫn chưa tỉnh ra. Ta bao giờ mới chịu tin rằng, trên thế gian này con người là giống độc ác nhất, xảo trá nhất, tồi tệ nhất.

Chẳng ai cần ta cả. Đương nhiên rồi, ai cần ta làm gì. Cái thế giới chật chội nhỏ bé này có quá nhiều người rồi, bới đi một người có lẽ là tốt hơn cả. Đỡ chật chỗ, đỡ những suy nghĩ điên loạn, đỡ những phiền não. Những cái suy nghĩ đó dễ ảnh hưởng đến người khác lắm.

Ta chẳng nên có mặt ở trên đời này làm gì.

Có lẽ như thế tốt hơn
<bài viết được chỉnh sửa lúc 04.11.2006 15:31:02 bởi Tần Anh >
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.

Thay đổi trang: 123 > >> | Trang 1 của 5 trang, bài viết từ 1 đến 30 trên tổng số 122 bài trong đề mục