(URL) THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI

Tác giả Bài
Nhatho_PhamNgocThai

  • Số bài : 917
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
  • Trạng thái: offline
(URL) THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 04.08.2006 13:54:02 (permalink)

  TUYỂN THƠ ĐẠI BÀNG
  

                                                                           
                                                              Nhà thơ Phạm Ngọc Thái


      Cựu chiến binh - Nguyên chuyên gia ngoại thương QT. Còn được gọi với biệt danh Nhà Thơ Đại Bàng, sẽ chính thức  liên tục truy cập trên mạng internet của Việt Nam Thư Quán. Một số bài được kèm theo những lời bình hoặc tiểu luận sâu sắc trích trong Tuyển Thơ Đại Bàng dày trên 1000 trang , có giá trị của chính tác giả!
                                               *****************************

Mời đọc bài viết:
Phạm Ngọc Thái có chân dung một nhà thơ tình lớn của dân tộc
                                Được đăng
nhiều website trên thế giới.

     * Trong nước mời đọc qua link sau:                           
                     http://datvietjsc.net.vn/index.php?act=newsdetail&pid=8&cid=52&id=2242
      Hoặc:      http://www.vanchuongviet.org/index.php?comp=tacpham&action=detail&id=19619  
    * Ở Mỹ:           http://www.saimonthidan.com/?c=article&p=7971
     
               MỜI ĐỌC THÊM BÀI VIẾT VỀ CHÂN DUNG THI NHÂN
                                                 qua link:
                      http://4phuong.net/ebook/76310147/pham-ngoc-thai-chinh-la-chan-dung-cua-mot-thi-hao.html
                      http://nghiathuc.wordpress.com/2013/10/06/pham-ngoc-thai-chinh-la-chan-dung-cua-mot-thi-hao/ 

                   BA KỊCH BẢN NGẮN PHẠM NGỌC THÁI
  1-      Cánh cửa quốc tế
2-      Chuyện ở quán gốc đa
3-      Mối tình hoa hồng bạch
                             . Đăng lại ở gần cuối trang 40

 
 
          Đăng Tiểu thuyết "Chiến tranh và tình yêu"
-  Chương III - ở trang 41
-   Chương IV trang 41
-    Chương VII trang 41  (người con gái bản ra chiến trường)
 
 
 
 

 
 
 
 
 
                                ********************************
 
                        MỘT GÓC HỒ TÂY
     Anh đến mình anh trong chiều muộn
     Nhặt thơ tình ở một góc Hồ Tây
     Ngắm mặt gương hồ vào chập tối
     Mặt trời lại ngỡ bóng trăng soi.

     Lơ đễnh đọt mây qua phớt trắng
     Vừa đơn côi mà không đơn côi!
     Thiếu vắng em nên anh lẻ bóng
     Lá vàng rơi thay vào chỗ em ngồi.
     Chiều lễnh loãng bóng đa gù bên phố
     Mõ chùa buông thay tiếng nói của tình yêu!!!
     Trong sân gạch sư già quét lá
     Bước người đi thầm lặng cõi hư hao.
     Chiều Hồ Tây-Chiều Tây Hồ lộng gió
     Ta và người: Cõi mộng khác chi nhau?
     Người quên hết! Còn ta yêu tất cả
     Trong tiếng lá bay...Chầm chậm bóng ta theo...
                              
         Thỉnh thoảng ta bất chợt bắt gặp cái bóng mặt trời khuất muộn trong cảnh chiều chập choạng,giống như bóng trăng sáng trắng vừa hơi viên mãn, vừa như ảo. Tác giả đến bên hồ, một người một cảnh trăng nước vơi đầy :
      Anh đến mình anh trong chiều muộn
      Nhặt thơ tình ở một góc Hồ Tây
      Ngắm mặt gương hồ vào chập tối
      Mặt trời lại ngỡ bóng trăng soi.
  Rõ ràng cái bóng mặt trời như bóng trăng sáng hơi bàng bạc kia , đã hòa điệu với tâm hồn và nỗi lòng u uẩn của nhà thơ. Khi anh nhìn lên ,cái đọt mây bay ngang qua ấy cũng mang màu phớt trắng:
      Lơ đễnh đọt mây qua phớt trắng(câu 5)
  Nhưng tại sao lại "lơ đễnh"? Bởi vì tâm trạng của nhà thơ lúc ấy:
     Vừa đơn côi mà không đơn côi!(câu 6)
  Nó chơi vơi, nửa vời... vừa hơi cô lẻ lại vừa muốn tĩnh tâm. Cảnh người buồn buồn. Lơ đễnh đấy mà đâu có phải là lơ đễnh? Tình thơ trở nên da diết như muốn níu kéo một hồi ức nào đó đã xa xăm , vẫn còn đầm đìa tha thiết ở trong anh.
     Sau đó tác giả có nhắc đến một người con gái nào đó,nhưng hình như không phải là một cô gái cụ thể? Hay một cái tên cụ thể?Đó là khát vọng, là tình yêu!...Trong niềm hiu hắt của một con người đang bước vào tuổi hoa niên:
      Thiếu vắng em nên anh lẻ bóng
      lá vàng rơi thay vào chỗ em ngồi(câu7-8)
   Nó không chỉ còn là cảnh chiều hoàng hôn của trời đất nữa, mà là buổi chiều hoàng của cuộc đời nhà thơ.
     Hình ảnh chiếc lá vàng lại rơi vào đúng chỗ ngồi của người con gái năm xưa...Nó đằm thắm mà xót xa. Gợi đến một mối tình, một thuở tình của những năm tháng đã qua đi.Thì có mấy ai đã vui mãi, yêu mãi được suốt đời? Hạnh phúc gái trai mà nhà thơ đã từng có trong cuộc đời,theo thời gian nay đã úa tàn đi: Cuộc sống không có tình yêu đã trở nên vô vi, hư ảnh. Nhà thơ đi giữa cuộc đời như một cái bóng không hồn. Tất cả sự sống cùng thế giới này với anh đã trở thành vô nghĩa rồi chăng? Hình ảnh:"Lá vàng rơi thay vào chỗ em ngồi" là một câu thơ hay!
     Nhưng buồn hơn nữa... Trong cảnh chiều tà người nước vơi đầy ấy, thì tiếng của chùa lai vang lên :
        Mõ chùa buông thay tiếng nói của tình yêu!!!(câu 10)
   Từ chiếc lá vàng rơi thay vào chỗ ngồi của người yêu đến tiếng mõ chùa , như một bản xám hối kinh kệ trong cuộc đời, để tạo cho bài thơ Một Góc Hồ Tây(MGHT) một bản tình xô- nát buổi chiều hoàng không kém vẻ thê lương. Đáng lý ra tiếng nói bên nhà thơ phải là tiếng nói âu yếm của một người con gái ngọt ngào, tha thiết yêu đương, thì giờ đây chỉ còn vẳng lên tiếng cầu nguyện của kinh chùa:
      Chiều lễnh loãng bóng đa gù bên phố
      Mõ chiều buông theo tiếng nói của tình yêu!!!
      Trong sân gạch sư già quét lá
      Bứơc người đi thầm lặng cõi hư hao.
                            ( đoạn thơ ba)
   Cái bóng đa bên phố cũng trở nên "gù", thật đầy bóng phật đền. Phố xá trong thời buổi kinh tế thị trường mà cảnh chiều cứ như chiều thôn quê. Lòng nhà  thơ đã bay vào chốn cõi thiền!... Rồi lại hiện ra bóng của nhà sư già đang quét la sân chùa- thì giữa hai cảnh đời: Một bên là anh thi sĩ cô đơn, với những người đi tìm vào tu tĩnh trong cảnh chùa để trốn tránh nơi trần thế- hai mà là một! cùng về nơi mà cuộc sống đã hư hao... thật mà không. Đến hàn huyên nơi cửa phật mà lòng vẫn cô lẻ vì tình trai gái, như ở câu thơ kết:   
      Trong tiếng lá bay... Chầm chậm bóng ta theo...
   Mặt sau của thơ chứa cả một khát vọng tình yêu! Lòng anh cũng mênh mang, u hoài như những chiếc lá đang bay.
   Những hình ảnh trong thơ : Cảnh chiều thì lễnh loãng, bóng đa bên phố lại gù, mặt trời cũng giống như vầng trăng sáng nhạt, bóng người hư hao... đến đọt mây bay qua cũng mang màu phớt trắng và lơ đễnhv.v... Những hình ảnh ấy đã tạo cho bài thơ MGHT tựa như một bức tranh thủy mạc. Dùng cảnh để họa tình. Hồn thơ đầm đìa mà phong thái vẫn thanh tao.
    Đến cuối bài thơ cảnh Hồ Tây đã được tác giả nhắc lại , để khắc họa lại một khoảng không gian ban đầu của tình thơ:
      Chiều Hồ Tây- Chiều Tây Hồ lộng gió
      Ta và người: Cõi mộng khác chi nhau?
      Người quên hết ! Còn ta yêu tất cả
      Trong tiếng lá bay... Chầm chậm bóng ta theo...
   Đời mà tình. Tình mà vẫn đời là vậy! Tất cả đều quyện trong một buổi chiều hoàng ở bên hồ.Nó ẩn náu trong một trái tim, một tâm trạng buồn tẻ chênh vênh... Bởi cõi lòng nhà thơ đang cô đơn vì thiếu vắng bóng em yêu./.
 

                          SÁNG XUÂN NAY
Sáng xuân nay không chít khăn tang,
không mang áo cưới
Gió đi đâu không thấy thổi trên đường...
Thơ nằm khóc trong nấm mồ êm ái
Anh chỉ ngồi thầm lặng bên em.

Hương phảng phất đưa lên từ mái tóc
Tình trắng tinh như ngửa đôi bàn tay
Đôi mắt em hóa thành mây bay đi mất
Hồn anh trôi dưới những lá cây rơi

Cứ yên lặng !
Ông lão Giăng Van Giăng yên lặng!
Tôi cũng như ông chỉ thấy lá vàng thôi
Người đàn bà ấy đẹp giống cô Cô Dét
Nàng yêu tôi! Nhưng nàng đã đi rồi.

Em về nơi Bờ Bãi Cuộc Đời
Anh trở lại viết thơ tình rồi rót lệ
Đời là thế! Thế thôi, đời là thế
MỐI TÌNH MÌNH CHẢNG THỂ CƯỚI
                                                CŨNG KHÔNG TANG.
 
 
       Trên đời này có bạc bẽo nào hơn cái bạc bẽo đối với lão Giăng Van Giăng cơ chứ? (tiểu thuyết " Những Người Cùng Khổ" của V.HuyGô). Suốt cuộc đời lão dành tình yêu thương cho nàng Cô Dét, lão sống hết cho nàng! Ấy vậy mà, tới khi lão chết vẫn chỉ một nấm mồ thui thủi cô đơn. Đành rằng: Trước khi lão mất nàng cũng đã cùng người yêu đảo qua thăm lão một lần. Chỉ có những chiếc lá vàng hết tháng năm này sang tháng năm khác, là đều đặn rơi trên mồ lão...Gặp lại em buổi sáng xuân ấy : Ngồi bên em giây lát, tôi lại nhớ tới cái lão Giăng Van Giăng kia! Lão có khác tôi không?...


<bài viết được chỉnh sửa lúc 18.05.2018 17:25:53 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
 
#1
    Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

    Chuyển nhanh đến:

    Thống kê hiện tại

    Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

    Chú Giải và Quyền Lợi

    • Bài Mới Đăng
    • Không Có Bài Mới
    • Bài Nổi Bật (có bài mới)
    • Bài Nổi Bật (không bài mới)
    • Khóa (có bài mới)
    • Khóa (không có bài mới)
    • Xem bài
    • Đăng bài mới
    • Trả lời bài
    • Đăng bình chọn
    • Bình Chọn
    • Đánh giá các bài
    • Có thể tự xóa bài
    • Có thể tự xóa chủ đề
    • Đánh giá bài viết

    2000-2020 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9