(URL) THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI

Thay đổi trang: << < ..11121314151617181920.. > >> | Trang 12 của 42 trang, bài viết từ 166 đến 180 trên tổng số 630 bài trong đề mục
Tác giả Bài
Nhatho_PhamNgocThai

  • Số bài : 919
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
  • Trạng thái: offline
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 16.01.2007 10:40:40 (permalink)
 

Bài thơ 171:

               
             

      NGHĨ VỀ THÀNH PHỐ
Ở BÊN XỨ KHÔNG MÀU


Thành phố bên này chìm trong đêm náo động
Ở bên xứ không màu một thành phố khác tĩnh yên hơn!
Thành phố ấy cũng có bầu trời cao rộng
Có mây vương quấn quít cõi tâm hồn...

Khi anh đã ngủ yên trong thành phố ấy
(Thành phố bên này chỉ gửi xác anh thôi)
Sẽ mang cả bóng hình em cùng lẽ sống
Trái tim anh trong thơ - dầu không đập nữa vẫn luân hồi...

Cuộc đời là gì?

Cuộc đời là chi ta chẳng biết?
Cứ vần vũ quanh mình lại tha thiết cõi hư vô
Em vẫn đó, nhưng tình thì đã hết!
Anh dạt giữa sông bèo, đắm đuối ánh sao khuya...

Cho đến lúc thân đã vùi dưới mộ
Bao nỗi khổ đau xin để lại thành phố bây giờ,
Mang tình em về nơi bất tử !
Gieo niềm yêu cho những người sống giữa đời mơ...

                                          13/7/2005
           
<bài viết được chỉnh sửa lúc 25.11.2011 01:03:44 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
 
    Nhatho_PhamNgocThai

    • Số bài : 919
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 04.08.2006
    • Trạng thái: offline
    RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 17.01.2007 10:32:53 (permalink)
     

    Bài thơ 172:

        
                
            TÌNH TRÊN
    NẺO ĐƯỜNG NGOẠI QUỐC
                
                 

    Hai đứa cùng mang nỗi buồn xa nước
    Em như con bướm non tơ
    Trời gió tuyết trên nẻo đường ngoại quốc
    Mảnh tình vắt vai tháng năm xa...

    Dở khóc dở cười say mà xa xót
    Ôi, cuộc bể dâu tình mới phong ba
    Thân thể em nõn nà như ngọc
    Dẫu chẳng dối lừa nhưng cũng chỉ để chơi hoa!

                           . Cuối thế kỉ XX
            
                        
    <bài viết được chỉnh sửa lúc 19.04.2011 13:09:33 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
    Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
    Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
     
      Nhatho_PhamNgocThai

      • Số bài : 919
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 04.08.2006
      • Trạng thái: offline
      RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 18.01.2007 10:39:40 (permalink)
       

      Bài thơ 173:


                      EM GÁI SÀI GÒN


      Tôi gặp em trước cửa rạp Rếch
      Bên kia vườn hoa có những chiếc xích đu quay
      Em mời tôi đi... dẫu là tôi từ chối,
      Nhưng không thể nào quên:
      Có bông hoa yêu thương đang tàn rữa ở chốn này?

      Thành phố Sài Gòn với những toà nhà
                                            cao chọc ngang trời
      Những đại lộ, rạp chiếu phim lớn như rạp Rếch
      Và em gái tôi mới gặp một lần - mới một lần thôi,
      Một loài hoa cho bao khách đùa chơi...

      Chiếc xe tay chở em đi phơi phới những đón mời
      Khi đồng bạc vẫn quay như những hòn xúc xắc
      Thành phố Sài Gòn có những toà nhà cao chót vót
      Bên kia rạp Rếch: là vườn hoa và những chiếc xích đu quay.

                                                20/4/1992
                 


             Buổi đó vào thăm thành phố Sài Gòn tôi có gặp một cô bé. Cô bé rất dễ thương và đã dẫn tôi đi !...
           Sau này tình cảm trìu mến và thân phận non nớt của cô bé ấy, tạo cảm xúc để cho tôi viết bài thơ này.
      <bài viết được chỉnh sửa lúc 21.04.2011 01:02:26 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
      Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
      Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
       
        Nhatho_PhamNgocThai

        • Số bài : 919
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 04.08.2006
        • Trạng thái: offline
        RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 19.01.2007 11:13:24 (permalink)
         

        Bài thơ 174:


                      MƯA VÀ MÂY


        Mưa đột nhiên và mây giăng phố
        Liễu xếp hàng níu áo đứng trong mưa
        Chúng khe khẽ nói điều gì không rõ?
        Xoã tơi bời như tóc em tắm chưa khô.

        Nghe mưa gió cũng thấy nhiều thi vị
        Tri âm với người hơn vào chốn bon chen...
        Phụ nữ vốn sinh ra là tuyệt mĩ
        Giữa xô bồ nhiều ít cũng nhọ nhem.

        Mưa rơi tạnh rửa bầu trời thêm sạch
        Ta tắm hồn ta trong các thảm mưa êm
        Anh ru đời anh bằng tình yêu bất diệt!
        Em đi rồi... tình anh hoá trống không.

        Đứng dưới liễu anh lại thầm nhớ bóng
        Tiếc một thời? Nhìn đôi lứa vẫn đi qua...
        Nhìn đôi lứa và mong rồi chúng sẽ:
        Không phải chia phôi như thể đôi ta!


                                          4/5/1994
                

           Có hai câu tự nhiên rơi vào thiên tình ca này cũng thấy hay hay:
                 Phụ nữ vốn sinh ra là tuyệt mĩ
                 Giữa xô bồ nhiều ít cũng nhọ nhem...
                                              (câu 7-8)
        Ý nói: Tạo hoá sinh ra người phụ nữ là một tấm thiên thai - Nhưng cuộc sống xô đẩy bãi bờ... ít nhiều cũng làm cho thiên thai ấy bị ố bẩn đi! Nhưng thực ra chính ở trong bãi bờ tình em mới khai hoa kết quả, tấm thân em mới là nơi để sinh nở... Thì có người con gái nào, nhất là gái thời hiện đại này lại muốn mình cứ trong trắng đồng trinh đâu? ( dĩ nhiên ý " nhọ nhem " ở đây là muốn nói đến cả tính cách, tâm tư tình cảm nữa ). Hai câu thơ này ngẫm đi nghĩ lại cũng rất thi ca, còn ẩn chứa cả tính triết học.
        Từ một bài thơ tả trong một khoảng không gian của bầu trời Mưa Và Mây, nhưng chính lại là một bài thơ tình. Nó hoà quyện giữa thiên nhiên và tình đời gắn vào trong nhau:
                 Mưa rơi tạnh rửa bầu trời thêm sạch
                 Ta tắm hồn ta trong các mảng mưa êm
                 Em tắm đời anh bằng tình yêu bất diệt!
                                       ( đoạn thơ ba )
        Ngay những hình ảnh trong cơn mưa ở đoạn thơ đầu cũng đã có rất nhiều thi vị: Cái hàng liễu thì xếp hàng níu áo đứng trong mưa, chúng xoã tơi bời như tóc em tắm chưa khô - Nghĩ trong chốn thơ ca của thi đàn, những câu thơ hay mà lại còn mang cả dáng vẻ phong trần cũng chỉ được đến thế.
        Và đứng dưới cái hàng liễu trong mưa gió ấy, nhà thơ đã nhớ đến người yêu!... để rồi cuối cùng anh lại qui kết nó thành một qui luật của sự tan vỡ, chia ly:
                 Đứng dưới liễu anh lại thầm nhớ bóng
                ................
                 Em đi rồi...tình hoá trống không.
        Hay là đặt ra một câu hỏi:
                 Nhìn đôi lứa và mong rồi chúng sẽ:
                 Không phải chia phôi như thể đôi ta!
        <bài viết được chỉnh sửa lúc 22.04.2011 01:59:26 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
        Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
        Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
         
          Nhatho_PhamNgocThai

          • Số bài : 919
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 04.08.2006
          • Trạng thái: offline
          RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 22.01.2007 11:25:37 (permalink)
           

          Bài thơ 175:


                           MẤY ĐOẠN VỀ ĐỜI

                                           
                              
           I.
          Ở nơi ta cùng gia đình đang sống
          Khối trẻ lưu manh trẻ, già gian manh già
          Bọn nhi nhăng giữa cái thời buổi đen trắng hoả mù...

          Xã hội không lưu manh hình như là khó sống?
          Ít bạc tiền ta biết tránh vào đâu?
          Lại hoá bọ sâu cùng một lũ sâu bọ ngập đầu
          Đời trần thế biết bao giờ hết nạn?...

                               
           II.
          Ta muốn quên đi chôn mình vào tác phẩm
          Cùng nàng thơ phiêu lãng thanh tao
          Nhưng trời phật bắt ta phải qua bể đời khổ ải
          Rồi mới thành tiên, hoá thánh ở trong lầu...

          Gần hết đời vẫn chưa thoát khỏi cảnh bèo dâu?
                    

                                                19/12/2002
                    
          <bài viết được chỉnh sửa lúc 06.12.2011 23:44:44 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
          Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
          Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
           
            Nhatho_PhamNgocThai

            • Số bài : 919
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 04.08.2006
            • Trạng thái: offline
            RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 23.01.2007 11:12:20 (permalink)
             

            Bài thơ 176:


                    THIẾU NỮ THỜI HIỆN ĐẠI
             
             
            Em ăn mặc hở hang như chẳng có
            Dáng thân mềm vóc lụa tơ buông
            Chiều hôm nay, chiều hôm nay rực rỡ
            Nắng êm đềm hôn lên tấm thân em...

            Đời bụi bặm bỗng như men tình dậy
            Phố đang buồn sự sống lại hồi sinh!

            Sự tồn tại của thế giới này đây có phải?
            Em là lương tri mang nhân ái trên mình.


            Ôi phong phanh, 
            Em để hở như không cần quần áo
            Thân là trời, da dẻ là mây
            Đôi vòm vú như chòm sao xa lắc
            Một hình nguyệt in lấp ló ráng trăng ngày.

            Em gái hở hang!
            Em cởi béng truồng ra cũng được...
            Thu hết thảy nhân tình, đánh đổ mọi quyền uy
            Anh đã sống quá nửa đời mệt mỏi
            Nhìn thân hình em vẫn thấy cuộc sống thật diệu kỳ!

                              
                                  20/8/2005
                    

                Có hai câu thơ rất hay:
                    Đôi vòm vú như chòm sao xa lắc
                    Một hình nguyệt in lấp ló ráng trăng ngày...
               Nó cứ chấp chới, lấp lánh giữa sự quyến rũ trên tấm thân mềm mại của người con gái với những hình ảnh của thiên nhiên trời đất, mà tạo nên sự huyền ảo.
            Bài thơ Thiếu Nữ Thời Hiện Đại không chỉ đi vào tả vẻ đẹp thân thể thiếu nữ, sự thật bên trong nó còn là tiếng nói của lương tri và thái độ nhân sinh của tác giả... trước cảnh xã hội đảo điên và thế giới con người, để nói về cái thiện và cái ác . Vừa có tính khái quát của những biểu tượng điển hình, vừa tạo nên vẻ đẹp của hình ảnh ngôn ngữ thi ca. Và rồi được tác giả kết luận lại trong câu cuối cùng của đoạn:
                    Em là lương tri mang nhân ái trên mình.
              Hay như trong hai câu thơ:
                    Em gái hở hang!

                      Em cởi béng truồng ra cũng được
                    Thu hết thảy nhân tình, đánh đổ mọi quyền uy.
            Vừa là câu thơ mang tính triết lý - Nhưng hơn hết, câu thơ đã mang một sự biểu cảm hết sức mạnh mẽ. Cho nên có thể nói: Thiếu Nữ Thời Hiện Đại là một bài thơ tình, song nó lại đề cập tới một vấn đề của nhân tình thế thái khá sâu sắc, cái hay của bài thơ này chính là ở chỗ đó!
            <bài viết được chỉnh sửa lúc 06.12.2011 11:40:13 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
            Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
            Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
             
              Nhatho_PhamNgocThai

              • Số bài : 919
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 04.08.2006
              • Trạng thái: offline
              RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 24.01.2007 11:04:16 (permalink)
               

              Bài thơ 177:


                            ĐÊM BẠCH ĐẰNG
                                     (Bài thơ bị thất lạc, chỉ tìm thấy một đoạn
                                                 viết từ ngày xưa...)

                                                           

              Lặng nghe câu chuyện ngày xưa
              Của đôi trai gái bên bờ biển xanh
              Họ đi từ bắc vào nam
              Bạch Đằng sóng xoả đầu ghềnh gió bay
              Họ đến đây, họ ngồi đây!
              Hai mươi năm mới một ngày gặp nhau...

              Chuyện rằng:
              Họ là đôi bạn học sinh
              Dịu như trăng cũng mát lành sớm mai
              Biết nhau từ thưở mười hai
              Nhà cô trên phố có giàn cây trước vườn
              Đường về đến cổng nhà anh
              Rào quây kín mái nhà gianh sơ sài.
              Ríu ran chim hót hoa cười...
              Mắt trông ánh mắt bồi hồi cầm tay
              Hai mươi năm đã qua trôi
              Ngắm nhìn sao biển đáy trời long lanh
              Những chấm thuyền đỗ khơi xanh
              Biển say sóng hát em - anh hoá trời!

              Đêm Bạch Đằng gió chao mời
              Hôn nhau mà nói những lời yêu thương...
              ....................................................
              ....................................................

                      
                       Đêm Bạch Đằng - Sài Gòn 1987

              LỜI BẠT
              :   Phần chuyện kể còn khá dài, nhưng năm tháng trôi qua đoạn thơ thất lạc đã không thể nào tìm thấy. Đọc lại thấy nó hồn nhiên, thơ mộng và trong trẻo đáng yêu quá ! Tác giả muốn lưu lại với đời... nên mới sửa lại đôi câu cuối để tạm kết - Âu là, trời đất cũng như lịch sử cái gì mà chẳng dở dang? May ra , chỉ có người đàn bà : Tác phẩm do tạo hoá đúc lên mới thật sự được gọi là hoàn thiện hoàn mỹ vậy !
              <bài viết được chỉnh sửa lúc 27.05.2011 11:51:32 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
              Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
              Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
               
                Nhatho_PhamNgocThai

                • Số bài : 919
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 04.08.2006
                • Trạng thái: offline
                RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 26.01.2007 10:54:30 (permalink)
                 

                Bài thơ 178:


                          
                    VẦNG TRĂNG MƠ MỘNG

                Trăng mơ mộng trên trời như dấu hỏi:
                Cuộc đời ơi cát bụi vẫn mênh mông...
                Anh ngắm nhìn vài chiếc lá đang buông
                Nghe quanh quất gió lòng se sắt thổi

                Yêu đã hết! Một thời trai sôi nổi
                Còn nơi đâu trú ngụ cõi hồn hoang
                Rồi mai đây với tấm thân tàn
                Trên mồ anh sẽ phủ đầy cỏ dại.

                Trăng cứ trôi, cứ trôi hoài...trôi mãi...
                Có bao giờ em nhớ lại thuở yêu đương?
                Anh nhìn trăng đắm đuối giấc mơ êm
                Nghe như tiếng em yêu thầm vẫn gọi!

                Vầng trăng ấy theo anh và tồn tại
                Có bóng hình em in dấu ở bên trong.

                                                6/2005
                 

                         Vài chiếc lá đang buông giữa không trung và ngọn gió buồn se sắt thổi trong sự cô độc của lòng người thi sĩ. Anh hoài tưởng lại một thời tình yêu nồng nàn , tha thiết say mê của người con gái:
                          Yêu đã hết! Một thời trai sôi nổi
                          Còn nơi đâu trú ngụ cõi hồn hoang
                    Tâm hồn của anh đó là cả một bãi hoang vu và trái tim thì đã hoàn toàn tan nát !
                  Bài thơ Vầng Trăng Mơ Mộng chỉ như một tiếng thở dài giữa cuộc đời cát bụi của nhà thơ. Nhưng vầng trăng ấy, vầng trăng có bóng hình người con gái năm xưa quyến luyến bên anh, thì cứ theo anh vào mãi trong cõi hư vô. Nó khao khát, nó như một dấu hỏi vĩnh viễn trên trời cao mà anh không bao giờ trả lời nổi:
                - Cuộc đời là gì khi không còn có tình yêu? Khi không còn em nữa?
                          Rồi mai đây với tấm thân tàn
                          Trên mồ anh sẽ phủ đầy cỏ dại.
                        Cuộc sống của nhà thơ , âu cũng chỉ còn như một nấm mồ hoang lạt lẽo với màu cỏ dại phủ đầy lên!
                <bài viết được chỉnh sửa lúc 25.04.2011 01:20:12 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
                Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
                Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
                 
                  Nhatho_PhamNgocThai

                  • Số bài : 919
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Từ: 04.08.2006
                  • Trạng thái: offline
                  RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 27.01.2007 11:22:05 (permalink)
                   

                  Bài thơ 179:


                              ĐỌC NHỮNG DÒNG THƠ CUỒNG LOẠN

                                                    
                    *
                  Thời kì này trên báo chí Hà Nội  tranh luận ỏm tỏi về thơ cuồng loạn
                                              của một nữ thi sĩ trẻ VTL. Bài thơ tôi viết ra những suy ngẫm của
                                              mình về thơ cũng như đối với đời cô gái ấy.

                                                                   
                   
                  Em khốn khổ và thông minh
                  Các gã đàn ông cũng đam mê sự tột cùng man dại
                  Nhưng sau đó họ lại muốn người làm vợ:
                  Vợ chăm sóc một đời
                  Làm vợ cả ban ngày!
                  Em chỉ có khả năng làm vợ được ban đêm.

                  Thế giới này sẽ rất chật đối với em
                  Em muốn đến núi vinh quang bằng sự hoá dại của linh hồn
                  Nhưng thân xác , trái tim lại sa xuống chín tầng địa ngục...
                  Và chắc gì hạnh phúc?

                  Trùm khắp thơ em là bút kí, nhật kí
                  Của một mối tình điên,
                  Ghi lại hằng ngày mà thường vào ban đêm
                  Nó nói sự ca tụng, sự khát thèm...
                  Với tình thuỷ chung em chứng minh:
                  Bằng cách luôn luôn vén áo lên
                  Cho anh của em tha hồ thả vào mãnh liệt
                  Của một cô gái thời tân tiến nhất!

                  Ngôn ngữ thơ em không kém phần điêu luyện, bài cổ cách tân
                  Có khi bạt tê xiên đảo ngoáy tứ tung như trò ảo thuật
                  Để lừa ta làm một thứ lạ hoa
                  Và đấy cũng là cái giỏi của em?

                  Anh vẫn gọi em là gái có tài!
                  Trong cả đám trăm gã nhà thơ đã phải trắng tay
                  ,                          
                                             dù đã viết suốt đời bạc tóc...
                  Nhưng ôi! Bệnh hoạn, bệnh hoạn, bệnh hoạn
                  Bệnh hoạn đã chắp cho thơ em thần tứ được thăng thiên
                  Cho hồn thơ em sa tới sự tột cùng điên
                  (mà em cho đó là sự sống vĩnh hằng bất tận).
                  Nhưng kìm lại! Kìm lại!
                  Kẻo rồi em không chống đỡ nổi sự cuồng rít của trái tim
                  Từ trên lầu cao mà nhẩy xuống...
                  Mặt đường nhựa vẫn bụi cát và nhơm nhớp mưa trơn
                  Khi bức bối trên mình em nở tràn lan mụn nhọt.


                  Người đời vẫn lạnh lùng băng qua thản nhiên bước đạp
                  Chỉ thương thơ sớm bị mồ côi!

                                      
                                       Đêm 21-2-2001 
                  <bài viết được chỉnh sửa lúc 27.05.2011 11:43:06 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
                  Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
                  Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
                   
                    Nhatho_PhamNgocThai

                    • Số bài : 919
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Từ: 04.08.2006
                    • Trạng thái: offline
                    RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 29.01.2007 10:39:17 (permalink)
                     

                    Bài thơ 180:


                                   
                                  EM MANG ĐI

                    Ngày tháng em đi đất trời ran tiếng gọi
                    Cõi lòng anh bối rối thầm thì:
                    Cuộc sống cho hết tình yêu rồi có phải?
                    Anh đã trao và em mang đi...

                    Em đi như là chim bay đi
                    Trái tim khẽ nói gì anh chẳng biết?
                    Nhìn cánh hoa bay hồn vô tư anh rách nát
                    Em mang cả thế giới theo rồi!

                    Ngày tháng em đi như làn gió thổi
                    Trôi vào trong bể sống đường đời
                    Để lại anh một trái tim đầy thương tích
                    Đã sống chết vạn lần vì tình đó, em ơi!

                               
                                        Chiều 6/7/2004
                               
                    <bài viết được chỉnh sửa lúc 26.04.2011 01:10:10 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
                    Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
                    Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
                     
                      Nhatho_PhamNgocThai

                      • Số bài : 919
                      • Điểm thưởng : 0
                      • Từ: 04.08.2006
                      • Trạng thái: offline
                      RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 29.01.2007 11:09:16 (permalink)
                       

                      Bài thơ 181:


                               CHỈ CÒN TIẾNG GIÓ          


                      Tan nát mất rồi em thương xa ơi!
                      Dẫu tình xưa vẫn còn trong giấc ngủ
                      Say với dòng sông mộng giữa đời
                      Anh ôm ấp bóng hình, hôn mãi tháng năm trôi...

                      Theo hàng cây thời gian lá vàng rơi
                      Tối phố xôn xao, lòng anh như đã chết!
                      Tiếng rủ rỉ của bao lời tha thiết...
                      Mùa thu ơi: bóng em ở đâu rồi?

                      Kỉ niệm xưa chỉ còn tiếng gió thôi
                      Mùa thu trong mắt em giờ đây đi mất...
                      Khi anh ngước nhìn bàu trời vắng ngắt
                      Vài câu thơ tình xin gửi lại, người ơi!
                       
                                                     19/9/2005
                              

                         Bài thơ gợi một cái gì bâng khuâng, chênh vênh, mà có vẻ lại xót xa:
                               Mùa thu trong mắt em giờ đây đi mất
                       Cả mùa thu trong mắt người con gái và mùa thu của bàu trời đều vắng ngắt, khi lòng anh vẫn:
                               Say với dòng sông mộng giữa đời
                               Anh ôm ấp bóng hình hôn mãi tháng năm trôi...
                           Theo hàng cây của thời gian lá vàng cứ rơi xuống, rơi mãi với những mùa thu đi qua... trong các:
                               Tối phố xôn xao lòng anh như đã chết!
                         Và:
                               Kỉ niệm xưa chỉ còn tiếng gió thôi
                       Đứng giữa những mùa thu xa xót , bồi hồi ấy... lòng nhà thơ chỉ còn thảng thốt:
                               Mùa thu ơi, bóng em ở đâu rồi?
                      Bài thơ "Chỉ còn tiếng gió" đã được tác giả kết lại ở đó, để nó nói về một hoài niệm, một kỉ niệm buồn...
                                 khi mỗi mùa thu lại đến trong cuộc đời anh./.
                      <bài viết được chỉnh sửa lúc 23.11.2011 00:26:17 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
                      Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
                      Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
                       
                        Ngo Huu Doan

                        • Số bài : 820
                        • Điểm thưởng : 0
                        • Từ: 04.01.2006
                        • Trạng thái: offline
                        RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 31.01.2007 08:43:08 (permalink)
                        Ông nhà thơ, biệt thư thơ PNT nào đây mà nhảy vô mục "tác giả, tác phẩm" vừa sản xuất vừa bình ly tùm lum tà la dzậy kà? Theo tui, có lẽ không đúng ý nghĩa của mục "tác giả, tác phẩm" gì mấy! hehehe...!
                         
                         
                          Nhatho_PhamNgocThai

                          • Số bài : 919
                          • Điểm thưởng : 0
                          • Từ: 04.08.2006
                          • Trạng thái: offline
                          RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 31.01.2007 10:03:21 (permalink)
                           

                          Bài thơ 182:


                                           TỒN TẠI NHƯ LÀ
                                           KHÔNG TỒN TẠI


                          Tồn tại như là không tồn tại
                          Trôi vô vi theo làn gió bóng mây

                          Mộng vũ trụ mà lòng trống trải
                          Với tình như chiếc lá rơi bay

                          Kiếp thi nhân đơn côi cánh nhạn
                          Năm tháng xum vầy không bao nổi hồn ta...
                          Ôi thế thái...ta là ai vậy?
                          Cuộc sống ư? vất vưởng cõi sơn hà.

                          Ta tồn tại như là không tồn tại
                          Vẩn vơ bay mà giông bão suốt cuộc đời
                          Tìm bóng người yêu trong bàu trời xanh vời vợi
                          Nửa thân đời nửa cũng thể ma chơi...

                          Em thương mến tận miền xa thẳm
                          Về đây em trong cõi mộng hồn thơm!
                          Chỉ có vòm trời em với vầng nguyệt trắng
                          Đã nuôi trái tim anh giữa chốn đời thường...

                                      
                                                7/8/2005
                                   
                          <bài viết được chỉnh sửa lúc 26.04.2011 01:57:16 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
                          Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
                          Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
                           
                            Nhatho_PhamNgocThai

                            • Số bài : 919
                            • Điểm thưởng : 0
                            • Từ: 04.08.2006
                            • Trạng thái: offline
                            RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 03.02.2007 11:01:35 (permalink)
                             

                            Bài thơ 183:


                                       EM BAY QUA SƯƠNG ĐÊM


                            Em bay qua sương đêm
                            Thành phố chìm trong lá
                            Tình lãng du như thực như mơ
                            Cuộc sống là gì: sắc sắc, hư hư...

                            Mai ta vào hư ảnh
                            Còn hôm nay phù phiếm thôi mà,
                            Thế sự diễn ra cũng sân khấu cả
                            Tình yêu em thì mưa gió phôi pha.

                            Và trôi đi những tháng năm buồn tẻ
                            Anh một mình một bóng đơn côi!
                            Nơi cõi vắng hồn chìm vào sâu thẳm
                            Đôi mắt em kia tha thiết tình đời.

                            Gió bên hồ xao xác xa rồi
                            Bài thơ anh chép trong mơ mộng
                            Chỉ tình yêu vĩnh hằng sự sống
                            Không tình yêu trái đất sẽ toàn ma...


                            Chốn đời thường cát bụi tháng năm qua. 
                                       

                                                              29/9/2005


                            Em Bay Qua Sương Đêm hoà quyện trong nỗi lòng trăn trở, giữa nhân tình với sự cô đơn bởi tình yêu của nhà thơ. Bóng hình người thiếu nữ trong một đêm mơ bay qua màn sương - Sự khắc khoải trong tình yêu ấy, được đúc nên trong tính triết lý về đời sống, vũ trụ và cuộc đời:
                                   Chỉ tình yêu vĩnh hằng sự sống 
                                   Không tình yêu trái đất sẽ toàn ma...
                                  
                                   Chốn đời thường cát bụi tháng năm qua.
                            Không có tình yêu, con người với con người sẽ thành ma. Thế giới sẽ chỉ là những con ma chơi cắn xé, vật lộn lẫn nhau. Và đấy chính là giá trị vĩnh hằng bất tử của tình yêu ! Vậy mà khi cuộc sống đối với anh bây giờ :
                                   Thế sự diễn ra cũng sân khấu cả
                                   Tình yêu em thì mưa gió phôi pha.
                              Lòng anh chẳng phải cô độc lắm hay sao?
                            Em Bay Qua Sương Đêm - Một bài thơ tình mơ mộng lãng du, nó còn được khắc hoạ trong màu sắc kinh Phật, bến bờ của sự cô đơn!
                            <bài viết được chỉnh sửa lúc 22.11.2011 23:36:59 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
                            Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
                            Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
                             
                              Nhatho_PhamNgocThai

                              • Số bài : 919
                              • Điểm thưởng : 0
                              • Từ: 04.08.2006
                              • Trạng thái: offline
                              RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 05.02.2007 11:07:14 (permalink)
                               

                              Bài thơ 184:


                                         THẾ GIỚI & CHIẾN TRANH
                                                .
                              Nhân đọc Lá Cỏ của Oan Huýt Man

                                                                     

                              Thế giới không chiến tranh ư? đó chỉ là viễn tưởng...
                              Cứ hận thù - trả thù: bao giờ hết bắn giết  nhau?

                              Anh đem dải ngân hà tràn những vì sao lấp lánh
                              Soi lung linh trên vòm ngực trắng yêu kiều
                              Xoa êm êm lên em như bản đồng ca hợp xướng
                              Để cùng em nhận biết sự tồn tại khi ta đã yêu nhau!

                              Loài người vốn sinh ra từ cầm thú
                              Chất hoang dã muôn năm là bản chất con người...
                              Nhưng cầm thú cũng có yêu thương trong sự sinh tồn của nó,
                              Thì hãy lánh xa những điều ác điên rồ!

                              Bởi con người: Đức nhân ái vẫn còn
                              Nhưng cuồng vọng lại ngút ngàn chồng chất,
                              Nó hành tiến trong quá trình hiện đại văn minh.
                              Không chỉ người giỏi giang
                              Bao đứa ngu cũng muốn đè lên đầu người khác
                              Mà giống ngu thường lại ác tâm hơn!?

                              Những thuyết giáo cũng không thiếu điều sáo rỗng
                              Chỉ có tình em muôn thưở vẫn đơm hương!
                              Cũng chỉ có đàn bà quan trọng hơn các ngài tổng thống!
                              Đừng muội mê theo các bang phái nữa là hơn.

                              Nhân loại và chiến tranh? chẳng bao giờ không có,
                              Ta không ủng hộ chiến tranh  
                              Nhưng thời đại còn nhiều tàn sát thê lương,
                              Thế giới hỗn mang muôn đời vẫn thế
                              Làm một nhà thơ - xin ru người trong giấc mộng yêu đương...

                                                      
                                                       20/7/2005
                                          
                              <bài viết được chỉnh sửa lúc 29.11.2011 12:03:49 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
                              Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
                              Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
                               
                                Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                                Thay đổi trang: << < ..11121314151617181920.. > >> | Trang 12 của 42 trang, bài viết từ 166 đến 180 trên tổng số 630 bài trong đề mục

                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.

                                Chú Giải và Quyền Lợi

                                • Bài Mới Đăng
                                • Không Có Bài Mới
                                • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                                • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                                • Khóa (có bài mới)
                                • Khóa (không có bài mới)
                                • Xem bài
                                • Đăng bài mới
                                • Trả lời bài
                                • Đăng bình chọn
                                • Bình Chọn
                                • Đánh giá các bài
                                • Có thể tự xóa bài
                                • Có thể tự xóa chủ đề
                                • Đánh giá bài viết

                                2000-2020 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9