(URL) THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI

Thay đổi trang: << < ..11121314151617181920.. > >> | Trang 13 của 42 trang, bài viết từ 181 đến 195 trên tổng số 630 bài trong đề mục
Tác giả Bài
Nhatho_PhamNgocThai

  • Số bài : 919
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
  • Trạng thái: offline
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 07.02.2007 11:04:51 (permalink)
 

Bài thơ 185:


                       CƠN MƯA CUỘC ĐỜI

Ta đi giữa cuộc đời mưa gió
Nửa trôi như nước, nửa bay như chim
Ngỡ cứ dạt êm đềm trên mặt sóng
Ru tình em trong không gian mênh mông.

Nhưng có lúc lại thấy lòng xáo động:
Đời là gì? Có định nghĩa được không?
Cứ thế mà trôi tới phút tận cùng
Dìm khát vọng trong chân trời tuyệt bích!

Ôi, cơn mưa cuộc đời bể dâu khôn xiết
Tình yêu - Cuộc sống cũng dần trôi
Kiếp sống rồi tàn...cát bụi cả, em ơi!
Chỉ trái tim anh vẫn bay bàu trời xanh vô tận.

                                              31/8/2005
 
 
     Trong cái " cơn mưa gió cuộc đời " mà nghe chung quanh nó dường như toàn những tiếng của ma chơi, vượn hú... Mà ở đó: Tình yêu - Cuộc sống cũng đang dần dần trôi đi trong sự ghẻ lạnh, nhạt nhoà. Tác giả thốt lên:
          Đời là gì? Có định nghĩa được không?
          Cứ thế mà trôi tới phút tận cùng...
                             ( câu 6-7 )
  Kiếp sống của con người suy ngẫm cũng chỉ là cát bụi. Nhưng cái đống cát bụi ấy cứ xới tung lên chứ không phẳng lặng. Bài thơ Đi Giữa Cuộc Đời bật ra trong sự nôn nao, xúc động của lòng anh - Là một nhà thơ, anh tự thán:
          Ta đi giữa cuộc đời mưa gió
          Nửa trôi như nước , nửa bay như chim,
          Ngỡ cứ dạt êm đềm trên dòng sông lặng
          Bình thản ru em trong không gian mênh mông (?)
  Câu thơ: Nửa trôi như nước, nửa bay như chim /- Nó nói về cách sống của nhà thơ. Trong bối cảnh của nhân tình thế thái, với những mâu thuẫn về xã hội và đời riêng... trong khát vọng của con người:
          Kiếp sống rồi tàn. Cát bụi cả, em ơi !
          Chỉ tượng đài thi nhân anh là bất tử !
  Chính khát vọng ấy đã nuôi sống anh, cho anh những ý nghĩa về cuộc sống và sự tồn tại, cho anh những niềm sướng vui và hạnh phúc vô biên...để anh vượt qua những tẻ lạnh, phù phiếm cùng những bể khổ trầm luân khi đi giữa cuộc đời này !

<bài viết được chỉnh sửa lúc 26.04.2011 02:11:11 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
 
    Nhatho_PhamNgocThai

    • Số bài : 919
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 04.08.2006
    • Trạng thái: offline
    RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 10.02.2007 11:15:46 (permalink)
     

    Bài thơ 186:


                TIẾNG HÁT CỦA MỐI TÌNH CÂM


    Cuộc sống đời thường đến buồn và chán
    Gió hiu hiu mây ngao ngán hững hờ
    Và em nhỉ? chúng mình trôi như lá ấy
    Những tháng năm trái tim hoá bơ phờ...

    Em là cả một toà thiên hương ngát
    Anh nhìn đoá hoa trôi mà đau nát ruột gan,
    Có lẽ nào hoa cứ thế lụi tàn?
    Giữa cuộc đời buồn thương trống rỗng.

    Ta sống em ơi hạnh phúc toàn trong mộng
    Tháng năm qua một mối tình câm
    Ngây ngất, êm đềm trên dòng sông xa vắng
    Đâu diệu huyền của xứ sở yêu đương?

    Vẫn còn đây tiếng hàng cây xào xạc
    Soi lên em khoe màu trắng nõn nà
    Anh sinh sôi trong những đêm bất hủ
    Nguyệt cũng trần truồng tắm giữa sao sa.

    Nay lại hát ru nơi canh khuya tẻ bóng
    Gió ơi thầm đưa tới em ta!
    Hãy mang tình ta cùng những áng thơ hoà
    Đến bên hình bóng xưa mà ra trái ngọt.

                 
                           18/2/2006
             
    <bài viết được chỉnh sửa lúc 27.04.2011 12:47:27 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
    Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
    Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
     
      Nhatho_PhamNgocThai

      • Số bài : 919
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 04.08.2006
      • Trạng thái: offline
      RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 12.02.2007 10:59:56 (permalink)
       

      Bài thơ 187:


                          EM VẪN CÙNG ANH 
                              
      Hình bóng anh trong kí ức nàng
      Giờ đây chắc đã vỡ tan hoang?
      Âm thầm chân bước nơi chiều vắng
      Lẳng lặng rơi bao sắc lá vàng

      Em đi sương gió cánh hoa bay
      Như bóng chim xa cuối trời mây
      Ôm cả thiên thai và thế giới
      Anh đứng làm thông reo biển khơi!

      Ôi, bóng hình ai tạc giữa đời
      Ngàn cơn bão gió sóng chơi vơi
      Bay giữa hồn ta và đau xé
      Cho trái tim yêu máu nhỏ rơi!

      Em vẫn cùng anh giữa trần gian
      Những đêm thành phố đã lên đèn
      Anh hồi tưởng lại bao năm tháng
      Trên dòng sông vắng cánh buồm tan...

                                   27/7/2005
              
      <bài viết được chỉnh sửa lúc 28.04.2011 00:37:05 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
      Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
      Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
       
        Nhatho_PhamNgocThai

        • Số bài : 919
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 04.08.2006
        • Trạng thái: offline
        RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 13.02.2007 10:11:05 (permalink)
         

        Bài thơ 188:


                        ƯỚC

        Cô gái hay cười sao mà dễ mến
        Đốt cháy tim anh trong đêm phố êm đềm

        Ôi, ước trở lại thời hồng hoang nguyên thuỷ...
        Để cùng anh sinh nở, nghe em!?

                                     3/9/2005
                 
        <bài viết được chỉnh sửa lúc 05.12.2011 22:37:39 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
        Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
        Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
         
          Nhatho_PhamNgocThai

          • Số bài : 919
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 04.08.2006
          • Trạng thái: offline
          RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 13.02.2007 10:32:51 (permalink)
           

          Bài thơ 189:


                     PHỐ ÊM ĐỀM NẾU CÓ EM

          Chẳng có em phố xá thành hiu hắt
          Ngày tháng trong anh cũng lạnh buồn
          Phố êm đềm nếu cùng em tha thiết
          Lá êm rơi hoa lại nở mùa xuân

          Cuộc sống không em thành trống rỗng
          Đời hoá nên phù phiếm nhi nhăng
          Bởi không yêu tất thảy đều chán ngắt
          Đến bóng trăng trời cũng lạc lõng lang thang

           
          Phố có em một lẽ sống bình thường giản dị
          Đã tan hoang như cái bóng không hồn...
          Em ơi! Người con gái tạo hoá sinh ra để
          Hoàn thiện anh và những gã đàn ông.

                                       
          22/9/2005
                    
          <bài viết được chỉnh sửa lúc 22.05.2011 19:06:14 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
          Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
          Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
           
            Nhatho_PhamNgocThai

            • Số bài : 919
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 04.08.2006
            • Trạng thái: offline
            RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 14.02.2007 11:13:41 (permalink)
             

            Bài thơ 190:
             
             
                       HẾT RỒI THỜI BÃO TÁP YÊU ĐƯƠNG


            Thời gian qua đi ơi người thiếu nữ!
            Đã hết rồi, thời bão táp yêu đương?
            Em nghe hàng dương liễu nỉ non kể lể
            Sóng trên hồ thổn thức đêm sương...

            Ai chẳng có một thời yêu đẹp nhất!
            Những cuộc tình giữa vũ trụ xôn xao
            Cái thời ấy hoa bay và sấm sét
            Cứ đêm về trai gái mộng bên nhau.

            Những năm tháng em ơi khôn xiết
            Hồn như mây bay trời thắp ngàn sao
            Em trong anh, anh trong em tha thiết
            Dù cuộc đời có trôi nổi về đâu!

            Nhưng cuộc sống dần vào cát bụi
            Kia hàng cây tối tối lặng lẽ ru
            Thời gian đốt đời ta trong cơm áo
            Cũng đành yên phận để quên đi.

            Anh tưởng lại tấm thân em giữa bàu trời hoang dã
            Tạo hoá khảm trên em bao quí giá ngọc ngà
            Đôi trái lê như đỉnh tháp loài người vô giá
            Mà nay tất cả khói sương pha.

            Anh lại nhớ, em ơi! Anh nhớ lại!
            Một thời thiếu nữ tựa như hoa
            Thoắt đã qua trôi làm tim ta đau nhói
            Tình rơi theo gió cuốn bay xa...

                  
                                   10/5/2006
                       
             
                 Đó là sự tiếc nuối vô ngần, mối tình ấy đã sống mãi trong trái tim người thi sĩ - Bởi ngay cả trời nước cũng còn bao cảm đồng về mối tình của anh:
                      Em nghe hàng dương liễu nỉ non kể lể
                      Sóng trên hồ thổn thức đêm sương
                                                  
              Tạo hoá vô tri nhường ấy mà vẫn còn tha thiết biết bao? Hình ảnh thơ chứa chất nỗi niềm, thiên nhiên trong thơ cũng thật là sống động, ngay cả khi nó buồn cùng với nỗi tình người:
                       Kia hàng cây tối tối lặng lẽ ru
                      Thời gian đốt đời ta trong cơm áo
                 Và mối tình ấy... dần vào cát bụi (câu 13) - Tình yêu trôi đi và cuộc đời anh cũng úa tàn theo những tháng năm mỏi mòn, lặng lẽ. Chỉ còn lại những kỉ niệm, những hình bóng một thời quá khứ... của đôi trai gái say đắm trong hạnh phúc tình yêu! Hình ảnh người con gái xưa cứ hiển hiện trong trái tim khát vọng vô biên của đời anh. Tình đời lại ngắn ngủi như một giấc chiêm bao :
                      Mà nay tất cả khói sương pha
              Tiếng thơ bật ra từ trong trái tim đau và tiếng lòng thảng thốt của nhà thơ!

            <bài viết được chỉnh sửa lúc 28.04.2011 01:28:12 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
            Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
            Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
             
              Nhatho_PhamNgocThai

              • Số bài : 919
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 04.08.2006
              • Trạng thái: offline
              RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 20.02.2007 10:46:20 (permalink)
               

              Bài thơ 191:


                       NGẮM CÂY QUẤT SAU TẾT


              Lá quất như thu rụng khắp nhà
              Thảng nghe tiếng sếu cũng bay qua
              Râm ran xào xạc trong thềm lá
              Có bóng nai vàng bước thẩn tha.

              Lạc bước nai đi hoá phong tình
              Còn hồn tôi lạc cứ chênh vênh...
              Cô đơn, người ạ: cô đơn quá!
              Tết đấy mà đâu có thấy tình?

                                       Đầu xuân
              1991 
                    
              <bài viết được chỉnh sửa lúc 28.04.2011 01:40:35 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
              Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
              Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
               
                Nhatho_PhamNgocThai

                • Số bài : 919
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 04.08.2006
                • Trạng thái: offline
                RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 20.02.2007 11:02:13 (permalink)
                 

                Bài thơ 192:


                                   ĐÊM XUÂN LÝ GIẢI

                Đêm xuân chợt giấc với sóng lòng
                Vườn thanh hoa nở cánh bay hương
                Hư - thực trên đời ai biết được?
                Ngoài miếng ăn rồi khéo khói sương...

                Vũ trụ quay theo vòng con ốc
                Lịch sử cuối cùng dễ nguyên sơ?
                Toà sen - Bụi cát: hai mà một,
                Quan trọng chẳng qua cố tạo ra.

                Khổ nghèo rồi cũng thoáng chiêm bao...
                Giàu sang chắc đã sướng hơn đâu?
                Thế sự phần nhiều sân khấu cả
                Nghị trường lắm nộm với ma treo.

                Đêm xuân mình lý giải sự đời
                Nửa khinh, nửa trọng... cửa thiền ngồi!
                Tốt nhất chớ ham tiền của quá,
                Người còn có vận, nhẩn mà chơi...

                            
                                   4/3/1995 
                         
                <bài viết được chỉnh sửa lúc 28.04.2011 01:53:33 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
                Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
                Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
                 
                  Nhatho_PhamNgocThai

                  • Số bài : 919
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Từ: 04.08.2006
                  • Trạng thái: offline
                  RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 20.02.2007 11:18:13 (permalink)
                   

                  Bài thơ 193:


                             HOA TÀN SAU TẾT

                  Mới có mấy ngày tết đã qua
                  Đào tàn, quất héo và ta
                  Ngồi buồn ngắm lọ vi-ô-lét
                  Lại thấy trên đầu tóc nở hoa...

                  Quất héo, đào tan hoá ra thu
                  Mưa bay mấy hạt não nùng chưa,
                  Năm mươi lẻ chút già chưa nhỉ?
                  Ngồi mãi cũng thành đứa ngẩn ngơ.

                  Em trắng như là trắng hoa cau
                  Thơm như hương trái, say như sao
                  Đêm nay mình nhớ! Chao... nhớ thế!
                  Nghe lá hoa rơi bạc trắng đầu...

                            
                                   Xuân 2000 
                        
                  <bài viết được chỉnh sửa lúc 24.11.2011 22:27:47 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
                  Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
                  Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
                   
                    Nhatho_PhamNgocThai

                    • Số bài : 919
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Từ: 04.08.2006
                    • Trạng thái: offline
                    RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 21.02.2007 11:21:50 (permalink)
                     
                    Bài thơ 194:


                           NHÌN
                    XUÂN THƯƠNG VỢ

                    Xuân ngẩn ngơ rơi xuống mái nhà
                    Chim bay, bay mãi cõi bao la
                    Vợ ơi! Ngày tháng lo kiếm chợ
                    Anh cười ra lệ chép vào thơ...

                                           Xuân 1998 
                           
                    <bài viết được chỉnh sửa lúc 03.02.2012 11:37:43 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
                    Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
                    Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
                     
                      Nhatho_PhamNgocThai

                      • Số bài : 919
                      • Điểm thưởng : 0
                      • Từ: 04.08.2006
                      • Trạng thái: offline
                      RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 21.02.2007 11:37:34 (permalink)
                       

                      Bài thơ 195:


                                 HOA ĐÀO NỞ TRONG ĐÊM

                      Hoa đào nở trong đêm ngỡ là tim vỡ...
                      Anh nhìn đào mở cánh thức thâu canh
                      Mơ bóng cũ đi về trong cõi vắng
                      Âm thầm đập cửa trái tim anh!

                      Hoa nhớ bóng ai mà hoa không ngủ?
                      Chỉ thầm thì lời ở trong đêm
                      Một bên là đào một bên là em
                      Nhè nhẹ thả hương vào trong gió...

                                
                                         Tết 1995 
                              
                      <bài viết được chỉnh sửa lúc 29.04.2011 00:22:17 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
                      Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
                      Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
                       
                        Nhatho_PhamNgocThai

                        • Số bài : 919
                        • Điểm thưởng : 0
                        • Từ: 04.08.2006
                        • Trạng thái: offline
                        RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 21.02.2007 11:52:15 (permalink)
                         

                        Bài thơ 196:



                                     NGẪU BÚT
                        XUÂN ẤT DẬU

                        Một cây quất nho nhỏ quả vàng treo nũng nịu
                        Vài nhành hoa vi-ô-lét đưa hương
                        Xuân đến trong nhà ta và xuân ngoài vũ trụ
                        Vui con con mà hồn bay mênh mông

                        Đời bình dị hơn đế vương thanh thản!
                        Cõi bình yên ta sống giữa thanh tao
                        Mặc thiên hạ cứ đua nhau xô đẩy
                        Hiện đại văn minh ta cũng chẳng cần nào.

                        Ấy! Thời thế thế thời bơ phớt hết
                        Rồi ngày mai cát bụi cũng ra tro

                        Chỉ còn lại những vần thơ ta viết
                        Khói hương bay và hoa cỏ dại mọc trên mồ...

                                      
                                      Đêm 2 Tết 2005 
                                   
                        <bài viết được chỉnh sửa lúc 29.04.2011 12:51:14 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
                        Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
                        Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
                         
                          Nhatho_PhamNgocThai

                          • Số bài : 919
                          • Điểm thưởng : 0
                          • Từ: 04.08.2006
                          • Trạng thái: offline
                          RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 21.02.2007 12:11:56 (permalink)
                           

                          Bài thơ 197:


                                         TRỞ GIẤC XUÂN
                                                 
                          . Khai bút đầu xuân Bính Tuất

                                                                        
                           
                          Xuân trở giấc trong lòng vương bao nỗi
                          Cõi trần gian tuổi cũng sắp sáu mươi
                          Nỗi đời người nặng lắm xuân ơi!
                          Đào mới nở ngỡ hồn phai từ nụ...

                          Một chữ "kiếp" luân hồi bao phủ
                          Có mấy ai tránh được hết bi thương!
                          Ta ngồi trong xuân nghe trời đất dậy đầy hương
                          Ai biết được ngày mai không mắc nạn?

                          Một chữ "phớt"! Vẫn tự nhủ khuyên mình năm tháng
                          Sống vượt lên: nhân thắng cả vận thiên!
                          Nhưng than ôi, tâm lực cũng lụi tàn
                          Quá mệt mỏi mà đời chưa hết nợ!

                          Khai bút đầu xuân sao nói toàn chuyện gở?
                          Dẫu tết này lòng đã rất vui
                          Có đôi lời tự sự kiếp người thôi!
                          Ừ xuân đến! Đất trời đang hoa nở...

                                   
                                     Đêm mồng 1 rạng 2 Tết 2006 
                                    
                          <bài viết được chỉnh sửa lúc 29.04.2011 00:43:43 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
                          Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
                          Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
                           
                            Nhatho_PhamNgocThai

                            • Số bài : 919
                            • Điểm thưởng : 0
                            • Từ: 04.08.2006
                            • Trạng thái: offline
                            RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 22.02.2007 11:14:41 (permalink)
                             

                            Bài thơ 198:


                                      CHIỀU MƯA NHỚ EM


                            Bảng lảng Tây Hồ sương giăng như  thơ
                            Tiếng chuông chùa buông trầm nốt nhạc
                            Khúc tình xưa vọng về tha thiết
                            Mây bay lác đác người qua



                            Gió mát tắm gội hơi mưa
                            Mênh mang nhớ bóng em xưa
                            Hàng cây bên đường xao xác
                            Gót chân mềm thiếu nữ  đưa mơ...

                            Em như thực mà lại là không thực
                            Mái tóc xoà ánh mắt yêu thương
                            Và đôi môi hồng cánh hoa còn ướt
                            Khuôn mặt dịu dàng như vầng trăng.

                            Một thời xa, một thời xa
                            Những tháng ngày tình yêu đôi ta
                            Giữa chiều mưa hay êm đềm những tối
                            Tất cả đã tan thành sương khói.

                            Lá vẫn rung dưới hàng cây
                            Dẫu năm tháng qua đã vào cát bụi,
                            Nhưng tình em trong anh còn đẹp mãi!
                            Dù cuộc đời thành bờ bãi tan hoang...


                                                        18/9/2005
                                            
                               Người thiếu nữ thực mà lại là không thực của một mối tình đã lẫn vào trong cát bụi cuộc đời. Vào một chiều mưa, nhà thơ ngồi bên bờ Tây Hồ và nhớ lại bóng hình xưa :
                                      Bảng lảng Tây Hồ sương giăng như thơ
                                      Tiếng chuông chùa buông trầm nốt nhạc.
                              Bài thơ chìm vào trong tiếng chuông chùa cầu nguyện... Cũng như  những nốt nhạc tình tha thiết ấy, vẫn còn văng vẳng vang lên trong cõi trần ai.

                            <bài viết được chỉnh sửa lúc 27.05.2011 11:20:11 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
                            Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
                            Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
                             
                              Nhatho_PhamNgocThai

                              • Số bài : 919
                              • Điểm thưởng : 0
                              • Từ: 04.08.2006
                              • Trạng thái: offline
                              RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 23.02.2007 11:05:39 (permalink)
                               

                              Bài thơ 199:


                                           ĐÊM THU TRẮNG

                              Đêm thu trắng, người đi trong sương trắng
                              Quán bên hồ: em gái đến loạn trăng...

                              Ánh mắt em ươm chùm hoa cúc thơm
                              Đôi môi ướp các nụ hôn còn thắm đỏ
                              Những cám dỗ vỡ oà ra thân thể
                              Để cả gió xô làn mây ngổn ngang...

                              Dưới làn da mịn mát lụa tơ giăng
                              Những nơ-ron tình yêu dòng điện cháy
                              Và như thể chúng rùng rùng chuyển động
                              Mang cả đàn bướm cái bay ra.

                              Lậy trời đất, cám ơn tạo hoá
                              Giọt ái tình không đặt chỗ nghiêm trang
                              Người đã sinh ra những lòng tham
                              Giữa thiên nhiên trinh bạch.

                              Đêm thu không lá vàng
                              Quán bên hồ: anh muốn cấu bầu em...

                                                         8/1992
                                   

                                Tối đó, tôi ngồi trong một quán nhỏ bên hồ, phủ lên không trung một màn sương trắng. Có một thiếu nữ mặc một chiếc áo mùa thu sáng mỏng, vòm ngực nàng trắng nõn và khích lệ. Trên trời trăng cũng đang nhàn nhạt trôi đi trong cái màn sương trắng hơi se lạnh kia - Sự xuất hiện của thiếu nữ làm cho cả trời đất phải đổi thay: Trăng cũng loạn...
                                Đứng trước sự cám dỗ ấy con người ta lại khát vọng được sống, được hưởng...và bài thơ đã được ra đời như thế!
                              <bài viết được chỉnh sửa lúc 17.04.2011 13:23:02 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
                              Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
                              Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
                               
                                Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                                Thay đổi trang: << < ..11121314151617181920.. > >> | Trang 13 của 42 trang, bài viết từ 181 đến 195 trên tổng số 630 bài trong đề mục

                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 3 bạn đọc.

                                Chú Giải và Quyền Lợi

                                • Bài Mới Đăng
                                • Không Có Bài Mới
                                • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                                • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                                • Khóa (có bài mới)
                                • Khóa (không có bài mới)
                                • Xem bài
                                • Đăng bài mới
                                • Trả lời bài
                                • Đăng bình chọn
                                • Bình Chọn
                                • Đánh giá các bài
                                • Có thể tự xóa bài
                                • Có thể tự xóa chủ đề
                                • Đánh giá bài viết

                                2000-2020 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9