(URL) THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI

Thay đổi trang: << < ..21222324252627282930.. > >> | Trang 30 của 42 trang, bài viết từ 436 đến 450 trên tổng số 627 bài trong đề mục
Tác giả Bài
Nhatho_PhamNgocThai

  • Số bài : 913
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 04.08.2006
  • Trạng thái: offline
RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 01.08.2008 13:09:23 (permalink)
 
Bài thơ 438:

        EM RU ANH

Em ru anh như mùa thu ru trời đất
Khúc ru người phụ nữ dịu êm

Dẫu chưa thể sinh cho anh những đứa con
Nhưng cũng đã cùng anh hưởng phút giây
                              ngọt ngào, thần tiên nhất!
 
Ngẫm đời thường quẩn quanh kiếm miếng ăn rồi chết
Chỉ hang động em là vĩnh cửu, vô biên
Cao hơn mọi vật chất và các diễn văn!
Khi ôm tấm thân nõn nà 

       anh mới thấy thế giới kia ngập tràn ý nghĩa...
 
                                        2005
<bài viết được chỉnh sửa lúc 06.01.2012 22:04:16 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
 
    Nhatho_PhamNgocThai

    • Số bài : 913
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 04.08.2006
    • Trạng thái: offline
    RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 07.08.2008 11:30:06 (permalink)
     Bài thơ 439:


                ĐÊM MÙA ĐÔNG

    Bóng lá rơi thăm thẳm mắt người thương
    Không còn những đêm anh vẫn thường vuốt ve mái tóc
    Chỗ em ngồi nay cỏ hoang phủ lấp
    Thời gian trôi, kỷ niệm xa xưa.

     
    Tiếng ai trong canh vắng
    Vu vơ giọng hát buồn
    Hôn quanh vầng nguyệt trắng
    Nghe con gió mùa đông...
     
                                1994

    <bài viết được chỉnh sửa lúc 06.01.2012 22:13:21 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
    Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
    Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
     
      Nhatho_PhamNgocThai

      • Số bài : 913
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 04.08.2006
      • Trạng thái: offline
      RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 11.08.2008 01:45:07 (permalink)
      Bài thơ 440:

               
      HÒN ĐÁ MỒ CÔI

      Hòn đá mồ côi cũng giống anh
      Mòn giã thời gian lóc lăn bờ bãi
      Tình tan vỡ là tình đẹp mãi!
      Ảnh hình em hiện lại, tháng năm trôi...


      Gió hát trời, anh hát khói sương thôi
      Gã hành khất những vì sao lấp lánh
      Hồn dã tràng anh se làn cát trắng
      Ngồi bên đời vi vút thoáng mây bay
       
      Ta tồn tại hay là không đây?
      Tiếng đồng hồ đeo tay kêu nghe buồn tẻ
      Của hòn đá mồ côi làm thơ trong vắng vẻ
      Tóc trắng rồi, tình sao khôn nguôi...
       
                                  23/4/1995

      <bài viết được chỉnh sửa lúc 06.01.2012 22:26:29 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
      Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
      Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
       
        Nhatho_PhamNgocThai

        • Số bài : 913
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 04.08.2006
        • Trạng thái: offline
        RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 20.08.2008 14:02:55 (permalink)
        Bài thơ 441:

         
                  ĐÊM MƯA TẦM TÃ

        Trời giông tố, đời cô đơn bên bóng
        Trôi dần dần những tháng năm buồn tênh
        Em thế nào rồi: buồn hay vui sướng?
        Có nghe giữa làn mưa mông mênh...

        Anh nhớ đêm mưa xưa tầm tã
        Ở bên hồ hai đứa  ôm nhau
        Dù bão giông  trái tim sợ gì đâu?
        Em  vẫn trong mơ mặc mưa rơi xuống đầu.

        Áo em ướt, quần em cũng ướt
        Máu chảy mạnh trong người  rạo rực, xôn xao
        Anh  ủ cho em trên chiếc ghế đá bên cầu
        Giây phút ấy: Trời dẫu sập  ta cũng không cần biết tới!

        Anh luồn xuống dưới em vén những sợi lông  tơ đương rối
        Em dang rộng đôi chân ra đón đợi...
        Phút giây thiêng sung sướng nhất trên đời
        Kỉ niệm này ta nhớ mãi khôn nguôi.

                                       2008

        <bài viết được chỉnh sửa lúc 06.01.2012 11:25:42 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
        Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
        Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
         
          Nhatho_PhamNgocThai

          • Số bài : 913
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 04.08.2006
          • Trạng thái: offline
          RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 29.08.2008 12:04:36 (permalink)
           
          Bài thơ 442:


                    NGUYỆT CỦA CHỊ HẰNG
                         VÀ NGUYỆT CỦA EM

          Nguyệt trên cung trăng của chị Hằng
                                       giống nguyệt em không nhỉ?
          Một tý thôi, mà diệu huyền bất tử!
          Nhớ không em bao đêm
          Ta đã ngủ cùng nhau trong trăng...
                                       
          Kỷ niệm dưới hàng cây lá đổ
          Đêm động tình nguyệt em hoá mênh mang
          Khi vơ vẩn em giống vầng trăng khuyết
          Lúc buồn đau lại khép nguyệt vào trong.
           
          Và thế giới sẽ chỉ là cái bóng
          Với những hồn ma vất vưởng sống chơi vơi
          Nếu như em không có nguyệt
          Thì loài người cần gì tổng thống nữa, em ơi!

          Nguyệt em mở ra một hang động tuyệt vời!
          Anh bất chấp hiểm nguy lao vào đó

          Dù những buổi mát trời hay đầy mưa gió
          Nguyệt em là ánh sáng để anh soi.


          Nếu em không còn nguyệt để anh ru
          Nghĩa là vũ trụ đã không còn sự sống!
          Anh viết bài thơ ca ngợi nguyệt và em
          Hạnh phúc bao nhiêu Khi anh đặt nguyệt em nằm xuống
                                                                 để nằm trên...
           
                                                      2005
             
          <bài viết được chỉnh sửa lúc 06.01.2012 23:24:30 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
          Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
          Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
           
            Nhatho_PhamNgocThai

            • Số bài : 913
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 04.08.2006
            • Trạng thái: offline
            RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 06.09.2008 00:58:28 (permalink)
             
            Bài thơ 443:


                            ĐỘNG BƯỚM

            Phút say đắm tột cùng em mở toang động bướm
            Giữa khu rừng rậm rạp nguyên sơ
            Nàng thơ thẫn thờ si mê hưng phấn
            Bướm của em chứa cả thánh thần lẫn yêu ma.

            Có ai chưa em? đã vào khai phá...
            Để bướm vẫy vùng, bướm thoả ước ao
            Và khi ấy em sẽ không còn là trinh nữ
            Bờ bãi đời người bướm vẫn lượn như sao.

            Thân nhi nữ: một thế giới mênh mông, hoang dại!
            Cấu thành bên trong bao yếu tố mĩ miều
            Tự thiên thai chẳng phải vẽ vời nắn gọt
            Lạc vào vườn em trái cấm ngọt hương tươi.

            Tình yêu từ đâu, từ đâu anh không biết?
            Mà rung cảm tâm hồn, lay động trái tim!
            Nhưng yêu nhất là bướm em,
                                có sức chinh phục diệu huyền
            Đêm đêm bướm thường bay ra trong phòng ngủ.

            Bướm của em trên đời mãi còn quí giá
            Đến lúc cần bướm lại sinh con...
            Không lời thơ nào tả hết được vẻ đẹp bướm em
            Nam-mô-a-di-đà !

             
                                                 2005
             
             
            <bài viết được chỉnh sửa lúc 07.01.2012 11:49:31 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
            Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
            Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
             
              Nhatho_PhamNgocThai

              • Số bài : 913
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 04.08.2006
              • Trạng thái: offline
              RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 10.09.2008 01:07:14 (permalink)
               
              Bài thơ 444:


                        ĐÀN BÀ ĐẸP NHẤT
                       LÀ KHI ĐÈN ĐÃ TẮT


              Bi kịch đằng sau hạnh phúc đó, em ơi!
              Dầu biết thế nhưng đã chót yêu rồi
              Ta gặp nhau chỉ trong chốc lát
              Giữa đêm tối anh lần vào em thăm thiên thai...

              Khi tắt đèn da em là ánh sáng để anh soi
              Mọi khe ngách trên em... anh đều tìm đến đó
              Mặc cho mưa gió đầy trời
              Cũng chẳng bằng tình ta ngất ngây.

              Dù mai nỗi nhớ thương 

                               dầy vò trái tim anh đau khổ
              Thì đêm nay, em ạ! Cứ đắm say...
              Mọi phiền não trên đời này quên hết
              Lòng cứ yêu, hạnh phúc cứ tràn đầy.

              Trong đêm tắt đèn em đẹp nhất trần gian!
              Hôn đôi trái em tưởng mình du ngoạn khắp không trung
              Chơi dỡn nguyệt một thiên đường tuyệt thế...
              Mong trời cứ đêm để cùng em vui chút nữa.

              Hạnh phúc đời ta, tình qua trong tiếc nuối
              Vì em ơi: Hết đêm ta đã phải lìa rồi!
              Đàn bà đẹp nhất là ở trong đêm tối
              Để nhớ nhau suốt đời...

              Đêm tắt đèn thành ánh sáng của thơ tôi!

               
                                                   2005
              <bài viết được chỉnh sửa lúc 07.01.2012 22:47:23 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
              Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
              Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
               
                Nhatho_PhamNgocThai

                • Số bài : 913
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 04.08.2006
                • Trạng thái: offline
                RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 18.09.2008 01:04:10 (permalink)
                Bài thơ 445:


                      
                NGƯỜI ĐÀN BÀ KHÔNG NĂM THÁNG

                Bảng lảng thu bay một đêm sương lạnh
                Bên Tây Hồ hồn anh đẫm yêu thương
                Người đàn bà tháng năm không gặp lại
                Gió hắt hiu sầu vương khắp nẻo đường...

                Ta ôm một mảnh tình trống rỗng
                Sống như người hờ hững giữa hư không
                Bao thời gian ta cùng nàng ân ái

                Chẳng bài ca nào có thể tuyệt hơn!

                Cuộc đời, tâm hồn, tinh thần, lý trí ta
                Sống trong nàng hồi sinh và phát triển!
                Nàng đứng trên đài cao hơn 

                                      các nguyên thủ quốc gia
                Còn trái tim đưa lương tri và phẩm giá hài hoà.

                Tháng năm, em ơi! Em không còn có tuổi...
                Ru êm đềm giấc mộng tình anh
                Nhớ những lúc em để "lờ"...
                                    đã làm lệch cán cân tạo hoá
                Nay xa em, anh khắc mãi trong lòng.


                                                        2006
                <bài viết được chỉnh sửa lúc 08.01.2012 00:47:00 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
                Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
                Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
                 
                  hocinternet

                  • Số bài : 13
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Từ: 17.09.2008
                  • Trạng thái: offline
                  RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 18.09.2008 15:36:45 (permalink)
                  @Nhatho_PhamNgocThai  cảm ơn bạn rất nhiều vì chia sẻ cho mình nói riêng và anh em vnthuquan nói chung về những bài thơ của phạm ngọc thái, chúc bạn cố gắng sưu tầm và post nhiều để anh em thưởng thức, thân.
                   
                    Nhatho_PhamNgocThai

                    • Số bài : 913
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Từ: 04.08.2006
                    • Trạng thái: offline
                    RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 23.09.2008 00:54:02 (permalink)
                    Bài thơ 446:

                          RU NGƯỜI THIẾU NỮ
                                        
                    Em đã có một thời thiếu nữ
                    Mảng trời xanh đẹp đẽ xa xưa
                    Bóng lá rụng đang rập rình trước cửa
                    Ôi, cuộc đời sao đã vội già nua?

                    Em đã có một đời tình bão táp
                    Những cuộc tình điên và những dịu êm
                    Em mang đến cho người mình yêu hạnh phúc
                    Nhưng cũng có bao bi kịch vì em.

                    Thời gian bay như tia chớp
                    Xé rách không gian, đốt cháy cả tuổi xanh

                    Còn xuân sắc em quyền uy như nữ chúa
                    Nay lụi tàn rồi, buồn tựa mả Đạm Tiên.

                    Xưa cánh chim bay, nay bọt bèo trôi dạt
                    Đã mấy ai hạnh phúc mãi đâu em!?

                    Cuộc sống như con tàu nghiền đời ta tan nát
                    Giọt thơ anh ru em mà xa xót con tim...
                     
                                                    2005
                    <bài viết được chỉnh sửa lúc 10.01.2012 11:59:41 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
                    Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
                    Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
                     
                      Nhatho_PhamNgocThai

                      • Số bài : 913
                      • Điểm thưởng : 0
                      • Từ: 04.08.2006
                      • Trạng thái: offline
                      RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 29.09.2008 01:10:24 (permalink)
                      Bài thơ 447:
                       
                               TRÁI TIM HOÁ
                          MẶT TRỜI VÀ SÓNG BỂ

                      Nhớ bao đêm cùng em dạo bước
                      Sóng bên hồ ru khẽ tiếng lao xao
                      Ánh mắt em một trời trong biếc
                      Cả hồn anh tình nhạc vút lên cao!

                      Khi tình yêu đổi thay ta thành con người khác!
                      Ta hoá trong em như cây hoá tượng đài

                      Trí não hoá chim bằng giang sải cánh bay
                      Trái tim hoá mặt trời và sóng bể.

                      Có lần em dẫn anh vào trong phòng ngủ
                      Anh bế em lên chiếc giường đệm mới tinh,
                      Cởi áo váy em ra yêu cho đến hết mình
                      Ôi! Con cá diếc của anh nhớ mãi...

                       
                      Đã qua rồi cái thời ta vẫn thường chim gái!
                       
                                                           2008
                      <bài viết được chỉnh sửa lúc 10.01.2012 12:22:14 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
                      Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
                      Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
                       
                        Nhatho_PhamNgocThai

                        • Số bài : 913
                        • Điểm thưởng : 0
                        • Từ: 04.08.2006
                        • Trạng thái: offline
                        RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 05.10.2008 20:10:15 (permalink)
                        Bài thơ 448:


                               
                        THÊM YÊU THÀNH PHỐ QUÊ MÌNH
                                            KHI ĐÃ VÀO ĐÊM

                        Những chiều tắt sương đầm trên phố
                        Hàng cây ru ngủ đám chim muông
                        Anh không còn cùng em như dạo đó
                        Tiếng hồ xưa buồn than thở trong đêm.

                        Khắp nẻo đường vương vào bóng tối
                        Hương khuya lan toả cõi trời xa
                        Nhớ dáng em vẫn khoả mình nằm lộng lẫy
                        Như làn mây nõn nà cởi xiêm áo bên ta.

                        Ôi, cuộc tình! Cuộc tình, sao nhớ thế!
                        Ta không còn trẻ như thưở vẫn ru em
                        Thân thiết cả tiếng chuông chùa trong chiều gió
                        Tiếng nam-mô lại êm dịu tâm hồn.

                        Vẫn thấy em thường về trong bóng lá
                        Tấm thân mềm thiếu nữ hoá vô biên
                        Anh ve vuốt cả nguyệt và trái vú
                        Thêm yêu thành phố quê mình khi đã vào đêm...

                                                                    2005

                        <bài viết được chỉnh sửa lúc 07.01.2012 23:44:34 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
                        Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
                        Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
                         
                          Nhatho_PhamNgocThai

                          • Số bài : 913
                          • Điểm thưởng : 0
                          • Từ: 04.08.2006
                          • Trạng thái: offline
                          RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 12.10.2008 11:48:30 (permalink)
                          Bài thơ 449:


                                   
                          BÀI THƠ TRONG PHỐ LẺ

                          Tối phố nay trăng lên đầu ngọn cây
                          Để lại một cung tròn sứt mẻ
                          Anh lặng lẽ trầm mình trong phố lẻ
                          Càng về đêm càng đẫm giọt sương sa.

                          Tối phố xưa: liệu em còn có nhớ
                          Hay tháng năm bận bịu sống quên rồi?
                          Em là mảnh tình cuối cùng tan vỡ

                          Anh theo gió mây trời, em bèo dạt sông trôi...


                          Đời cứ thế đến già rồi chết
                          Ta sống thực mà tình như màn kịch,
                          Nghĩa lý ư? Chết nửa trái tim người
                          Như đám mưa trời... tan thành bọt cả thôi.

                          Những tối xưa, em ơi! Vụt qua khoảnh khắc
                          Nghe tiếng gió rì rào tha thiết
                          Mà chúng mình lặng lẽ tựa người câm
                          Hồn thơ anh vất vưởng giữa không trung.

                          Ôi, những tối - chỉ còn trong tưởng tượng
                          Phố vẫn đây, bên hồ sóng đưa về
                          Con người với con người yêu thương và khát vọng!
                          Bản xô-nát tình anh thả khúc đam mê...
                           
                                                                 2005


                          <bài viết được chỉnh sửa lúc 08.01.2012 00:06:14 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
                          Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
                          Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
                           
                            Nhatho_PhamNgocThai

                            • Số bài : 913
                            • Điểm thưởng : 0
                            • Từ: 04.08.2006
                            • Trạng thái: offline
                            RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 20.10.2008 11:18:29 (permalink)
                            Bài thơ 450:


                                          CÔ GÁI VÀ CHIẾC VÁY NGẮN
                                                          

                            Chiếc váy ngắn em khoe đùi trắng nõn
                            Vầng nguyệt non mấp mé bên trong
                            Nửa em che nửa lại muốn tuông

                            Phố đang buồn bỗng nhiên tình tứ.
                             
                            Em hãnh diện với bộ đồ thiếu nữ
                            Giữa chiều đông rạo rực những con tim!
                            Thân thể em là hàng quí thiên nhiên
                            Cứ cởi béng để cả "đĩa" của em ra cũng được...
                             
                                                                   2005
                            <bài viết được chỉnh sửa lúc 20.01.2012 12:13:23 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
                            Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
                            Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
                             
                              Nhatho_PhamNgocThai

                              • Số bài : 913
                              • Điểm thưởng : 0
                              • Từ: 04.08.2006
                              • Trạng thái: offline
                              RE: THƠ TÌNH CỦA PHẠM NGỌC THÁI 31.10.2008 01:18:36 (permalink)
                              Bài thơ 451:


                                        NGỒI BUỒN VIẾT THƠ CHO EM

                              Tai nghe gió vẩn vương trên phố vắng
                              Buồn cô liêu, cuộc sống cứ nhạt tênh
                              Em chia ly bỏ lại trời xanh thắm
                              Cây vẫn ra hoa mà anh không em.

                              Năm tháng đi qua, năm tháng không trở lại
                              Lòng nhớ thương anh lại viết thơ yêu!
                              Ôi, đôi mắt em nhìn như ngây dại
                              Một vầng trăng... một vầng trăng phiêu diêu...

                               
                                                                2006
                              <bài viết được chỉnh sửa lúc 20.01.2012 12:22:32 bởi Nhatho_PhamNgocThai >
                              Đời hư, thực nhập nhoè lẫn lộn
                              Đêm ái tình... ta nương ngủ trái tim hoang.
                               
                                Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                                Thay đổi trang: << < ..21222324252627282930.. > >> | Trang 30 của 42 trang, bài viết từ 436 đến 450 trên tổng số 627 bài trong đề mục

                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.

                                Chú Giải và Quyền Lợi

                                • Bài Mới Đăng
                                • Không Có Bài Mới
                                • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                                • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                                • Khóa (có bài mới)
                                • Khóa (không có bài mới)
                                • Xem bài
                                • Đăng bài mới
                                • Trả lời bài
                                • Đăng bình chọn
                                • Bình Chọn
                                • Đánh giá các bài
                                • Có thể tự xóa bài
                                • Có thể tự xóa chủ đề
                                • Đánh giá bài viết

                                2000-2020 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9